Những cô gái mang thẻ sinh viên hành nghề bán dâm

  • connhalanh

    April 3rd 2012, 9:09 am
  • - Khẽ luồn tay vào ví, cô lấy ra tấm thẻ sinh viên của mình để phô bày ra trước mặt tôi. Trên tấm thẻ là dòng chữ in đậm Lê Thị H. SN 1993, là sinh viên đại học…



    Sau cuộc trò chuyện với G. tôi đã hiểu được phần nào về của những cô nữ sinh viên không làm chủ được mình đã sa ngã vào vòng xoáy của tiền bạc để rồi buông thả bản thân trong những kiếp trầm luân, dục vọng tầm thường.

    Để kiểm chứng, cũng như thâm nhập vào thế giới của những cô nàng gái gọi được đóng mác sinh viên tri thức, anh bạn tên Long mà mọi người vẫn gọi là “Long lơ” đã trở thành người bạn “đồng hành” để dẫn đường, chỉ lối cho tôi.

    Dặn dò tôi “những điều cần biết” rồi Long đưa cho tôi chiếc điện thoại đã bấm sẵn cuộc gọi.

    Tiếng điện thoại vừa đổ hai hồi chuông, phía đầu dây bên kia giọng cô gái đã vang lên rất dịu dàng. Tôi bình tĩnh nói như những gì tay Long lơ đã chỉ dạy: “Em có phải là Hà không? Anh là bạn anh Long đây". Nghe đến đó, cô gái trả lời tôi: “Vâng, bạn anh Long thì được rồi, em đang học, lát em gọi cho anh nhé”, rồi cô gái dập máy.

    Nhiều cô gái gọi dùng chính tấm thẻ sinh viên của mình làm giấy "thông hành" để đi khách

    Thấy tôi vừa tắt máy, Long lơ vội vỗ đùi cười khoái chí: "Đấy, chú thấy không, nó là sinh viên mà. Anh đã từng giới thiệu nó với mấy đứa rồi. Hàng xịn chứ không phải hàng nhái đâu". Mỗi lần tôi ngồi chén tạc, chén thù với gã là Long thao thao bất tuyệt kể về những chiến tích thời trai trẻ của mình. Và, chuyện không bao giờ thiếu trong những lần ấy là gã khoe cái danh sách số điện thoại của hàng loạt những cô em chân dài, xinh tươi "cần là có" ở Hà Nội.

    Long bảo, mấy cô gái mà gã biết đều là sinh viên kiêm nghề gái gọi chứ không phải gái vẫy quá đát lề đường. Sở dĩ, Long biết nhiều là mấy năm trước hắn từng là bảo kê, dẫn gái cho các nhà nghỉ. Giờ mang tiếng là "gác kiếm" nhưng thi thoảng gã vẫn đá ngang nếu có khách yêu cầu.

    Không quá lâu để phải chờ đợi, tranh thủ lúc ra chơi giữa giờ các tiết học, cô gái tên Hà đã gọi lại cho tôi. Qua vài lời cò cưa, cuộc ngã giá nhanh chóng được thực hiện. Cô gái cho tôi biết giá cả mỗi lần đi khách có mức chung từ 800.000 - 1 triệu đồng tùy vào thời gian và phí "bãi đáp". Hà cho biết thêm, sở dĩ có "giá mềm" như thế là cô "buôn bán độc lập" chứ không theo đường dây chung chi nào cả. Cô còn khoe: "Em là sinh viên đại học năm cuối nên anh cứ yên tâm".

    Đến đây, tay Long lơ cười ha hả và nói trêu tôi rằng “thôi nhé, đến đây thì chú tự đi mà tìm hiểu tiếp, em nó “ok” rồi thì cứ việc đến đúng giờ mà “chiến thôi”. Giờ đi ăn cái gì trước đi còn có sức mà chiều em”. Đúng lời đã hẹn với cô gái gọi sinh viên tên Hà kia, tôi đến một nhà nghỉ khá “hoành tráng” nằm trên dọc đường Láng, Đống Đa, Hà Nội. Theo như lúc hẹn thì cô ta có nói với tôi rằng, cô quen đi khách ở chỗ lịch sự rồi, nên bảo tôi thuê ở đây cho sạch đẹp.

    Vừa ngồi xuống chiếc với chăn đệm trắng muốt, thơm tho đặt trong một căn phòng được lợp gỗ rất đẹp không lâu thì một cô gái trẻ, tóc chấm vai, mắt đeo mi giả, hai má mịn màng với lớp phấn hồng mở cửa bước vào. Cô gái mới đến nhìn tôi mỉm cười rồi đi thẳng vào phòng và nói rằng “Gì mà cứ ngồi ịch ra như ngố tàu thế kia”. Hà không trẻ so với cái tuổi 19 như giới thiệu nhưng cô có vẻ biết và hiểu đời như những gái gọi sành sỏi.

    Rồi rất tình cảm, cô ta ngồi nép sát vào tôi để mà thủ thỉ, khẽ luồn tay vào ví, cô lấy ra tấm thẻ sinh viên của mình để phô bày ra trước mặt tôi. Trên tấm thẻ là dòng chữ in đậm Lê Thị Hà SN 1993, là sinh viên đại học…, có dấu đỏ đóng giáp lai rất rõ ràng. Thật sự là nếu không nhìn kỹ thì thật khó mà tin được người trong tấm ảnh thẻ sinh viên và người ngồi trước mặt tôi là một. Khuôn mặt non choẹt của những cô gái vừa chân ướt, chân ráo bước vào giảng đường đại học quá xa lạ với khuôn mặt son phấn kiều diễm đang hiện hữu.

    Hà kể rằng vì không có đủ tiền ăn học nên bán dâm và nhà nghỉ này luôn là nơi đáp ứng nhu cầu cho cô mỗi khi tan lớp. Với 800.000 đồng đi “tàu nhanh” của mình, cô sẽ bị thu 200.000 đồng là phần của nhà nghỉ. Hằng ngày Hà vẫn đi học cùng các bạn, cô chỉ hoạt động vào thời gian nghỉ mà thôi, vì thực tế mỗi lần đi khách cô cũng kiếm được cả triệu bạc, cũng không phải thuộc dạng quá chơi bời cần nhiều tiền tiêu xài, nên Hà không gây áp lực cho mình, trái lại cô coi những cuộc đi khách như những lần hẹn hò thú vị. Lúc nào thoải mái và có hứng thì đi, có lúc khách gọi Hà cũng chẳng thèm đoái hoài.

    Thú thực là những cô gái gọi sinh viên như Hà ăn đứt những cô gái mại dâm theo lối quê mùa, ít học. Từ cách nói chuyện rất hiểu biết, đến thái độ với “khách” cũng rất đàng hoàng chứ không vồ vập.

    “Nếu như chục năm trước đây, người ta thường nói về việc những cô gái non nớt từ quê lên tỉnh bị lừa vào những ổ gái điếm để rồi không tìm được lối thoát khỏi tay má mì, thì giờ đây người ta thấy gái gọi đứng đường mà chẳng ai bắt ép, thậm chí sinh viên chủ động tìm đến các tụ điểm để kiếm tiền nuôi gia đình và bản thân. Vậy là những người có học có hành đàng hoàng vẫn tìm đến công việc này như một nghề nghiệp để nuôi sống bản thân mình. Và đã là cái nghề thì cũng phải dựa vào quy luật cung cầu, cũng phải có kĩ năng và cũng phải “đóng thuế” như bao nghề khác, thậm chí khủng hoảng kinh tế làm cho họ phải “giảm giá” như bao ngành khác”, Hà nói ra vẻ rất hiểu biết.

    Hà kể rằng: "Như năm nay khủng hoảng kinh tế, các anh trai lắm tiền đi gái cũng ít, chúng em phải bảo nhau giảm giá, để mấy thằng sinh viên choai choai nó còn đủ tiền mà đi, chứ cứ hét giá cao quá, không ma nào nó đi thì có mà chết đói cả lũ".

    Gái sinh viên giả cạnh tranh với gái sinh viên thật

    Cũng theo lời cô gái Hà kể với tôi, chuyện làm ăn của những cô gái sinh viên như cô cũng gặp nhiều khó khăn bởi nhiều cô gái mại dâm khác cũng tự khoác lên mình cái “mác sinh viên” để đánh lừa những tay khách làng chơi hám của lạ. Bình thường là loại gái mại dâm rẻ tiền, thế nhưng khi có cái danh đang là “sinh viên” thì giá cả đi khách sẽ khác hẳn ngay. Thậm chí các cô gái bán hoa còn có quyền “chảnh” được lựa chọn cả khách mình sẽ đi.

    Sự thật là trong vô số những gái gọi sinh viên, thực ra chỉ một bộ phận rất nhỏ là "chính hiệu", thường thì dân chơi hay bị lừa hoặc cố ý để mình bị lừa nếu các em xinh, bắt mắt.

    Theo như Hà nói thì trên nhiều cung đường mại dâm khét tiếng ở Hà Nội hiện có một chuỗi nhiều nhà nghỉ mà các thanh niên thường lui tới và thì thầm mách bảo cho nhau, Trong mỗi nhà nghỉ đều là một động mại dâm chuyên nghiệp tồn tại bao nhiêu năm qua. Tại đây luôn túc trực 5, 6 cô gái trẻ tuổi từ 18 đến 23 được nuôi giữ luôn tại ngôi nhà này.

    Tuy nhiên để tăng thêm giá trị món hàng, các chủ nhà nghỉ tự phát huy sáng tạo, gắn cho mỗi cô một trường. Cô thì SV năm nhất khoa tiếng Hàn, cô khác là SV trường CĐ Văn hóa Nghệ thuật và hầu như các cô nào cũng luôn nghĩ mình là SV thật nên lúc nào mở miệng cũng khoác lác về việc học hành của mình.

    Tuy nhiên, có một điều đơn giản mà bà chủ động và các gái mại dâm ở đây không nghĩ tới đó là nhiều cô đã làm việc ở đây suốt mấy năm trời nhưng lúc nào cũng giới thiệu mình là SV năm nhất. Bên cạnh đó, nhiều người dân sống xung quanh khu vực này cho biết các “sinh viên” ở đây luôn ở nhà 24/24h, chưa bao giờ thấy cô nào cắp sách đến trường..

    Hà còn kể câu chuyện về động mại dâm của má mì tên Thu. Bà chủ này còn quảng cáo rằng trong tay mình có cả sinh viên hoạc khoa tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Nhật để phục vụ cho khách nước ngoài sang đây. Tuy nhiên, chỉ đến khi khách vào phòng tiếp xúc với những cô gái đó mới vỡ lẽ rằng, một chữ tiếng Trung bẻ đôi các cô còn không biết, tiếng Anh thì chỉ bập bẹ được vài chữ bồi, đấy chỉ là chiêu quảng cáo của bà chủ để hốt hết khách vào động mại dâm của mình. theo dõi những bộ phim hay nhat.

    Tinh vi hơn, có những cô gái mại dâm không thuộc bất cứ bà chủ nào, nhận thấy sự "màu mỡ" ở mảnh đất có sinh viên sinh sống nên đã kéo nhau đến thuê nhà ở, sống như những sinh viên để đánh lừa những tay khách làng chơi. Nhiều cô khi kéo đến ở những khu sinh viên của các trường đại học còn tiến hành kinh doanh “vốn tự có” ngay tại những khu trọ. Nhiều anh chàng sinh viên sau mỗi lần quan hệ lại giới thiệu cho nhau. Lâu dần, phòng trọ của gái mại dâm biến thành một nhà nghỉ, khách có nhu cầu chỉ việc đến đó, “ăn bánh xong thì trả tiền”.

    Kinh Vân

    Theo Infonet


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group