Bỗng dưng muốn chết

  • komori

    August 27th 2012, 4:13 am
  • “Anh tiễn em đến đây được rồi.” Tô Liễu sợ toát mồ hôi. “Buổi tối, kí túc xá của nữ sinh có người ngoài không được tiện lắm, vì mọi người tắm xong, ăn mặc rất luộm thuộm!”

    Khuôn mặt anh tuấn của Sở Thịnh Hoan đỏ bừng. Anh nhấc hai chiếc túi lên, vờ đánh trống lảng: “Đồ nhiều thế này, em có cần gọi bạn cùng phòng xuống xách đỡ không?”

    Thế này mà nhiều? Tô Liễu nghĩ bụng, chắc chưa đến mười cân. Cùng lúc đó sau lưng cô có tiếng lảnh lót: “Không cần đâu, Tô Liễu Liễu thuộc kiểu mỹ nữ tráng sĩ, chỗ đồ này nhằm nhò gì!”

    Chỉ cần nghe tiếng đã có thể đoán được người, Tô Liễu biết người vừa rồi chính là cô bạn cùng phòng Ngô Yên, Tô Liễu bối rối, cầm lấy hai chiếc túi, nhét một chiếc vào tay Ngô Yên, rồi lí nhí nói với Sở Thịnh Hoan, không cả dám ngẩng đầu lên: “Anh Thịnh Hoan, bọn em lên đây, anh về nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải đi làm!”

    “Uhm, tạm biệt!” Sở Thịnh Hoan mỉm cười, rồi quay sang gật đầu chào Ngô Yên, cô bạn đang tò mò ngắm nhìn anh: “Cám ơn em đã chăm sóc Tô Liễu giúp anh!”

    Ánh đèn vàng nhạt hắt bóng Sở Thịnh Hoan cao lớn, khuôn mặt anh bình thường lạnh như băng, nhưng khi mỉm cười lại ấm áp lạ thường khiến Ngô Yên ngây người như bị bỏ bùa: “Anh khách khí quá ạ, hi hi…”

    “Anh về đi!” Tô Liễu túm tay bạn, vừa lôi vừa kéo lên phòng.

    Trong tiếng bước chân xa dần, vọng lại tiếng nói chuyện ríu rít của hai cô nữ sinh.

    “Trời ơi, cực phẩm gian phu! Tô Liễu Liễu, khai mau, cậu tìm ở đâu ra anh chàng ấy?”

    “Cậu đừng nói linh tinh, anh Thịnh Hoan là anh trai, chơi với mình từ nhỏ.”

    Gian phu? Sở Thịnh Hoan đỏ bừng mặt.

    Anh trai? Khuôn mặt anh tuấn sa sầm lại.

    Anh đứng nhìn theo cho đến khi bóng hai cô gái biến mất ở đầu kia hành lang, mới lặng lẽ ra về. Tâm trạng rối bời.

    Trên phòng, Ngô Yên vẫn chưa hài lòng với những lời bộc bạch của Tô Liễu: “Không phải thế chứ, trong sạch như vậy sao?”

    “Đương nhiên, cậu phải hiểu, mình từ trước tới nay vẫn không thích mấy kiểu phim truyền hình vi phạm luân lí đạo đức.” Tô Liễu vừa rửa mặt, vừa giải thích.

    “Tô Liễu Liễu, Liễu Tô Tô, mình nhắc lại một lần nữa, mấy bộ phim vi phạm luân lí đạo đức là muốn nói đến quan hệ huyết thống, sau này cậu đừng có dùng từ linh tinh nữa. Người trong nghề mà nghe được người ta lại cười cho.” Ngô Yên trừng mắt, cầm áo ngủ đi vào nhà vệ sinh.

    Tô Liễu thấy vậy, nhảy tới trước cánh cửa vừa đóng lại: “Yên Yên, làm ơn cho mình tắm trước đi, mười giờ tối gia tộc của bọn mình có hoạt động.”

    Ngô Yên mặc kệ, vừa điều chỉnh nhiệt độ vừa hỏi bâng quơ: “Tô Liễu Liễu, anh Thịnh Hoan của cậu thú vị như thế, cậu không thích thật sao?”

    “Cho mình tắm trước, cho mình tắm trước đi Ngô Yên đại tỉ, hôm nay là buổi họp mặt gia tộc đầu tiên, người ta không thể lên muộn được.”

    “Thoạt nhìn rất lạnh lùng, nhưng khi cười lại thoáng có hai lúm đồng tiền. Ui ui, phong tình, lãng tử…” Ngô Yên không thèm để ý tới Tô Liễu, tiếp tục lẩm bẩm.

    “Lúm đồng tiền á? Mình không biết, Yên Yên, cậu không thấy là anh ấy nhìn rất dữ tướng hay sao? Tô Liễu buồn buồn nói.

    “Không phải dữ tướng, mà là dũng tướng. Mà thôi, không nói với người mắt quáng gà như cậu nữa!” Tiếng của Ngô Yên hòa lẫn tiếng nước chảy xối xả.

    “Cậu mới là đồ mắt quáng gà!” Tô Liễu thôi ý định tranh giành phòng tắm. Cô đành quay lại bàn học và bật máy tính lên.

    Vừa online, Cô đã phát hoảng trước một loạt những tin nhắn của Kiêu Dương Tự Hỏa.

    “Tiểu Ngược, online PM cho ta!”

    “Tiểu Ngược, add bạn bè!”

    “Tiểu Ngược, mau add ta vào list bạn bè!”

    “Còn không add ta sẽ lên diễn đàn công bố bí mật của nàng đó!”

    Tô Liễu choáng váng, suy nghĩ một lát, tìm tên Kiêu Dương Tự Hỏa trên bảng nhân vật và nhắn lại: “Ta có bí mật gì?”

    Dòng tin vừa gửi đi, hệ thống đã hiển thị: Người chơi Kiêu Dương Tự Hỏa muốn kết bạn với bạn, hãy chọn chấp nhận hoặc từ chối.

    Khôngcần nghĩ ngợi nhiều, Tô Liễu click ngay chuột vào “Từ chối”. Cô ra khỏi bảng nhân vật, tiếp tục gửi tin nhắn riêng cho Kiêu Dương Tự hỏa.

    Tiểu Ngược: “???”

    Kiêu Dương Tự Hỏa: “Nếu nàng không add ta vào danh sách bạn bè, ta sẽ phong nàng làm Đệ nhất mĩ nữ của trò Anh hùng.”

    Tiểu Ngược: “Kiểu đe dọa này hay thật!”

    Kiêu Dương Tự Hỏa: “Nàng không sợ sao?”

    Tiểu Ngược: “Sao ta lại phải sợ? Ta sợ nhất là ai đó nạp tiền rồi biến ta thành Đệ nhất tỉ phú của trò Anh hùng, hi hi.”

    Còn bốn mươi phút nữa mới tới hai mươi hai giờ, nhưng Tô Liễu không muốn nói thêm nữa. Cô thuê xe ngựa tại một thị trấn gần đó, thẳng tiến tới đàn thần nước Ngụy.

    Kì thực, cô cũng không ghét Kiêu Dương Tự Hỏa. Nhưng sau này còn phải chiến đấu với Yêu Tinh Áo Choàng, nên cần hạn chế các kiểu quan hệ liên quan đến anh ta, tránh tiếp xúc thì hơn.

    Đáng tiếc, oan gia ngõ hẹp, trên một cây cầu nhỏ ở một thành phố nào đó, hai người lại gặp mặt nhau.

    “Tiểu Ngược, đi, chúng ta đi kết hôn.” Chàng trai áo xanh cất giọng ngọt ngào, mặt khác dùng pháp trượng phá tan cỗ xe ngựa của cô.

    Tô Liễu sau một hồi sững sờ bèn gửi trả tin nhắn: “Hôm nay là ngày Cá tháng Tư của hệ thống sao?”

    Hôm nay không phải là ngày Cá tháng Tư của hệ thống, nhưng là ngày… sinh của lôi thần.

    Sau khi bị phá tan cỗ xe ngựa, thiếu nữ kiều diễm trong xe liền nhảy xuống và lập tức khôi phục nguyên trạng, sau đó tiếp tục phóng như bay về phía trước, mất hút nơi đường chân trời.

    Bên cây cầu gỗ nhỏ hẹp, Kiêu Dương Tự Hỏa đứng đó, ống tay áo xanh phất phơ. Dưới cầu nước chảy trong veo, bên cầu đào nở trong chiều gió xuân.

    “Này, Muốn Chết, không chịu làm bạn thì đền cho ta một vị phu nhân đi chứ.” Khâu Kiêu Dương tựa lưng vào thành giường, tay ôm laptop, nhanh chóng gõ thêm mấy dòng chữ: “Hôn sự của ta vì nàng mà biến thành trò cười cho thiên hạ rồi đấy.”

    Đúng là chat chit qua mạng, không ai thấy mặt ai, nên thích nói gì thì nói. Khâu Kiêu Dương mỉm cười, đối mặt với câu chuyện vô thưởng vô phạt này, những lời anh gửi đi cũng vô cùng vô vị. Những cánh đào rớt trên vai áo người thiếu nữ và điểm hồng làn nước suối long lanh màu ngọc bích. Ý xuân ngây ngất khiến nàng chẳng thèm để ý tới Kiêu Dương Tự Hỏa, mãi hồi lâu sau mới từ từ trả lời Kiêu Dương Tự Hỏa.

    “Tử Hỏa, đám cưới lần trước của ngươi cũng chỉ hơi buồn cười thôi, đâu đã đến nỗi kinh thiên động địa…” Cô im lặng một lúc, rồi tiếp: “Thôi được, ta sẽ gả Doanh Vũ cho ngươi một lần nữa.”

    Khâu Kiêu Dương trợn mắt nhìn màn hình máy tính, yếu ớt đáp trả: “Ta không thèm Nhân Yêu.”

    “Vậy tại sao còn trách tội ta phá hoại đám cưới của ngươi?” Thiếu nữ lập tức vặn lại.

    Khâu Kiêu Dương không biết phải trả lời thế nào, một lúc sau, mới nhanh tay gõ: “Thôi được rồi, ta không tranh cãi với nàng nữa. Chỉ biết ta thật lòng trông ngóng, phiên bản mới sắp tới, ngoài nhiệm vụ kiến quốc sẽ có cả… hệ thống kết hôn kiểu mới. Các cặp vợ chồng nếu đánh bại Hắc Sơn Lão Yêu sẽ được quyền giải cứu đám trẻ con bị giam giữ ở đó. Tiểu Ngược, chúng mình sẽ nhận nuôi một đứa nhé!”

    Gửi tin xong, Khâu Kiêu Dương mím môi cười khẽ, im lặng nhìn màn hình. Từ buổi tối xảy ra sự việc, hình ảnh người thiếu nữ xinh đẹp khảng khái đứng lên sau mỗi lần gục ngã cứ ẩn hiện trong đầu Khâu Kiêu Dương. Khiến anh nghĩ mãi về dáng vẻ và tính cách của người chơi đứng sau nhân vật ảo kia.

    Thế giới mạng hư ảo mà con người “nàng” lại vô cùng bí hiểm. Kiêu Dương chỉ lờ mờ đoán biết “nàng” nhất định là một người con gái, căn cứ vào giọng điệu trong đôi lần trò chuyện. Và trạng thái tình cảm từa tựa tình yêu qua mạng này quả thực rất tệ hại. Một anh chàng hai tám tuổi đem lòng yêu một thiếu nữ mới quen biết được vài ngày, chuyện này vốn đã rất khó tin. Huống hồ đây lại là trong trò chơi, đôi bên chưa một lần gặp mặt, chân tướng không hề xác thực và chuyện tình cảm cũng chỉ đơn phương.

    Cưới Doanh Vũ chỉ là để giải khuây!

    Trong trái tim mỗi người đàn ông đều có một mẫu con gái. Bức ảnh mà Doanh Vũ post lên diễn đàn chính là mẫu con gái trong lòng Khâu Kiêu Dương, dù mờ mờ không rõ, nhưng điệu bộ cúi đầu dịu dàng, vẻ quyến rũ mê hoặc đó thật sự khiến anh động lòng. Vì vậy, sau chiến quốc, anh quyết định nạp Doanh Vũ làm phi.

    Game online khiến người ta say mê nhanh đến thế! Thích thì cưới, không yêu nữa thì chia tay, có oán báo oán, có ơn báo ơn, trượng kiếm giang hồ, chấp bút miếu đường, dứt khoát sòng phẳng.

    Nhưng anh không ngờ được rằng, cô gái trong bức ảnh đó chính là Tiểu Ngược, người mà bấy lâu anh vẫn mường tượng về hình dáng, tướng mạo. Khi tính cách và tướng mạo mà anh thích lại tương hợp với nhau, anh cũng chỉ còn biết lắc đầu cười khổ: Thôi được rồi, một người đàn ông hai mươi tám tuổi, luôn giữ mình trong sạch, sống kiếp khổ hạnh đã rất lâu như anh sẽ liều một phen, cho đúng mốt thời thượng, yêu qua mạng và bắt đầu là yêu đơn phương qua mạng.

    Yêu đơn phương…

    Đôi mắt đào hoa nhướn thành hình vòng cung, anh sờ sờ chiếc cằm nhẵn bóng của mình, suy ngẫm về câu trả lời của “nàng”.

    “Đại thúc làm ơn sáng tạo chút đi được không? Lẽ nào ngươi và em gái mình đều NC1 cả rồi, chỉ biết dùng lí do đó để cầu hôn thôi sao?” Tô Liễu tức giận. Đột nhiên nghĩ đến những chuyện xảy ra gần đây. Tiểu Triệt cũng vì phối hợp với Khâu Kiều Nhan chơi trò chồng vợ gì đó mà đã tình giả thành thật, khiến cô đau khổ. Tử Hỏa chết tiệt, tưởng cô cũng dễ lừa như tiểu Triệt chắc!

    【Hiện Thời】Kiêu Dương Tự Hỏa: NC là có ý gì?

    【Hiện Thời】Bỗng Dưng Muốn Chết: Bại não, não bị thối, ngươi căn cứ vào tình trạng của bản thân mà áp dụng…

    【Hiện Thời】Kiêu Dương Tự Hỏa: Nàng còn ăn nói lung tung, lão gia sẽ đánh đít.

    【Hiện Thời】Bỗng Dưng Muốn Chết: Ngươi còn mở mồm uy hiếp, lão nương ta cũng sẽ xẻo luôn.

    Khâu Kiêu Dương bối rối đứng lặng người trong gió, đột nhiên anh cảm thấy vô cùng nghi ngờ những gì mình đang nhìn thấy.

    “Tránh ra!” Vì còn đang mải suy nghĩ nên thiếu nữ đã đá vào chân anh, bực bội bỏ đi.

    Những bước chân nặng nề, giẫm nát muôn cánh hoa đào, giẫm nát cả tấm chân tình của Khâu Kiêu Dương.

    Chàng trai áo xanh trầm tư, đôi mắt buồn buồn, đứng nhìn cho đến khi bóng người thiếu nữ khuất hẳn, mới từ từ quay người cười nhạt, mở lệnh Quyển Trục hồi thành, vụt biến thành một luồng sáng trắng.

    Đàn thần nước Ngụy tuy nằm ở ngoại vi nhưng rất gần. Hơn nữa, trước kia Tô Liễu đã từng đạp địa đồ, nên có thể tự động di chuyển ngay tới địa điểm họp mặt. Còn những hai mươi phút, cô đang định đi tắm thì lại bị Doanh Vũ kéo vào kênh tổ đội.

    【Tổ Đội】Doanh Vũ: Tô Tô cuối cùng cậu cũng online rồi? Ha ha, Lão Đại và Minh Yểm tỉ tỉ hôm nay nhất định sẽ báo thù cho cậu.

    Báo thù? Tô Liễu giật mình. Cô PM cho Doanh Vũ: “Mình đã bảo cậu bao nhiêu lần rồi, đừng nói với Lão Đại và Minh Yểm tỉ tỉ. Chúng ta còn đang trong vòng truy đuổi, nói không chừng sẽ khiến người trong gia tộc vì chuyện mình đối đầu với nước tề, mà lại thêm vài mạng nữa bị dính lệnh truy sát cũng nên?”

    【Tổ Đội】Doanh Vũ: Lệnh truy sát bị hủy rồi. Hôm đó cậu offline vội quá, nên mình không kịp báo. Sở dĩ Kiêu Dương Tự Hỏa nhờ cậy Thịnh Thế Hoan Đằng ra tay là vì mình đã bảo với anh ta người trong bức ảnh chính là cậu. Sau đó, anh ta tuyên bố hủy bỏ lệnh truy sát trên kênhthế giới, giải thích do hiểu nhầm. Tô Tô, tên này nhìn thấy gái đẹp thì tít hết cả mắt vào, chứ chẳng nghĩa hiệp gì đâu, cậu đừng mắc lừa nhé!

    Tô Liễu ngây người, nhưng chưa kịp tranh cãi với Doanh Vũ thì Minh Yểm tỉ tỉ đã gửi lệnh qua kênh tổ đội: “Tô Tô, Tiểu Thích, lên UT mau, phòng 433577, mật mã 5466.”

    Trò chơi này cũng có công cụ chat giống như trong QQ, nhưng cũng chỉ có thể thông qua hình thức chat hoặc để lại lời nhắn, không hỗ trợ hệ thống chat voice, vì vậy mỗi lần họp mặt hoặc tác chiến với quy mô lớn, các game thủ vẫn chọn cách lên UT.

    Vừa đăng nhập, Tô Liễu đã vuốt mặt không kịp trước những lời mắng mỏ của các thành viên trong gia tộc.

    Minh Yểm: “Tô Tô, bị người ta bắt nạt sao không bảo chị! Muốn tự chuốc lấy phiền muộn chắc.”

    Sắc Như Xuân Hiểu: “Ba năm không gặp, Tô Tô của chúng ta đã thành mĩ nữ, đẹp tới mức công chúa xứ Tề đem lòng đố kị, truy giết đêm ngày.”

    Ngẫu Nhĩ Bà Tường Xuy Xuy Phong: “Đã yếu lại còn thích ra gió, thật ra chúng ta nên tuyên dương mới phải…”

    Doanh Vũ: “Mọi người đừng coi thường Tô Tô, nàng là thái Thánh Mẫu, hết sức lương thiện!”

    Tô Liễu đợi cả nhà mắng đủ mỗi người một câu, mới dám khẽ khàng: “Em sai rồi, đã khiến gia tộc nhà mình mất mặt.”

    Lão Đại: “Tô Tô, có việc gì nhớ bảo cả nhà một tiếng. Đừng giữ ý quá.”

    Đôn Tại Tường Giác Đẳng Hồng Hạnh: “Mặc dù mất liên lạc, nhưng các anh chị đều rất quan tâm tới em đó.”

    Thiên Vi Thùy Xuân: “Sau này có chuyện đừng một mình âm thầm chịu đựng nhé!”

    Lão Đại: “Ba cây chụm lại nên hòn núi cao, ắt sẽ giải quyết được.”

    Minh Yểm: “Thôi lần này tha cho em nó. Tam cung lục bà, thất cô bát thẩm, chúng ta lên đường thôi. Tới chỗ NPC nhận huy chương gia tộc rồi chụp ảnh và đi chơi.”

    Tô Liễu thở phào, nhân lúc mọi người không để ý liền chat riêng với Doanh Vũ, tìm hiểu sự thể. Đúng là Doanh Vũ không hề kể chuyện với mọi người, tại Hồng Hạnh huynh lướt diễn đàn, nhòm thấy lệnh truy nã có thưởng của bà cô Yêu Tinh, khiến cả đám tân nhân còn đang nỗ lực luyện cấp tức điên lên.

    Đám người trong gia tộc của Tô Liễu tuổi đều không còn nhỏ, tự biết tình hình địch mạnh ta yếu, không thể đối đầu trực tiếp, nên đã bỏ tiền mua rất nhiều mặt nạ sát thủ (đeo vào thì sẽ giấu được quốc tịch, ID, đẳng cấp) và mai phục ở những nơi Yêu Tinh hay xuất hiện. Mười mấy người xông ra xử lí cô ta, đồng thời tẩu thoát thành công trước khi NPC thủ thành và đám đông xung quanh kịp phản ứng.

    “Tô Tô, lát nữa mình gửi đoạn băng cho cậu xem, ha ha ha, nhìn cô ta ngốc chết đi được, chẳng kịp phản ứng gì cả, ngã rầm một cái.” Doanh Vũ nói đầy sung sướng.

    Tô Liễu trầm tư hồi lâu, rồi mới nói: “Mười Nguyên Bảo một chiếc mặt nạ, lại chỉ dùng được một lần trong vòng nửa tiếng. Tiểu Thích ơi là Tiểu Thích, cái giá phải trả đắt quá. Thật ra, mình chỉ muốn mọi người cùng chơi vui vẻ thôi, ai lại phải tốn tiền thế này.”

    “Thấm tháp gì đâu, bà cô đó còn tiêu hao cả đống của nhằm phô trương thanh thế ấy chứ!” Doanh Vũ phản đối.

    Tô Liễu mỉm cười, gửi tới bạn một loạt dấu chấm lửng.

    Trò chơi là thế đấy, dẫu biết ơn đền oán trả, nhưng vẫn cần phải có 3T (tiền-tài-thế).

    Mặt trăng phúng phính tựa chiếc bánh hamburger treo trên không.

    Hai mươi mấy con người xúm xít quanh NPC để nhận huy chương gia tộc rồi chụp hình lưu niệm trước tấm bia tuyên thệ.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group