Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái (cực hay)

  • melody90

    September 24th 2012, 3:38 am
  • Chương 37 :

    Sáng thứ 7, đang nằm nướng vì tối qua thức cả đêm luyện Anh ngữ thì có chuông điện thoại réo, cả nhà tôi buổi sáng giờ này đã đi hết, tôi lồm cồm bò ra khỏi giường.

    - A nô…! – Tôi ngái ngủ nhấc máy.
    - Nam hả ? Tao Sơn nà, chiều nay rảnh không mày ? – Thằng Sơn bạn lớp 9 của tôi, hồi trước chung nhóm đá banh buổi chiều.
    - Có gì hông nói đi ! – Tôi hỏi trước xem nó rủ đi đâu.
    - Chiều nay bọn xóm dưới khu tao rủ đá banh mà thằng bên đội tao bị bong gân, mầy rảnh thì qua phụ tao 1 chân đi, 1 quả 10 ngàn ăn thì chia 6 người. ! – Nó chiêu dụ tôi.
    - Èo…chủ nhật lớp tao đá giao hữu, chiều nay nghỉ dưỡng chân mày ơi ! – Tôi từ chối khéo .
    - Kệ, cứ đá đi, tránh va chạm là được, đá với bọn tao lên chân, duyệt phong độ trước trận cho khỏi túng chân. ! – Thằng này nài nỉ.
    - Èo…để tao coi sao đã, rảnh thì đi ! – Tôi ngần ngừ đáp.
    - Dẹp mày, bạn bè lâu lâu mới gặp á, chiều 5h15 bọn tao đợi mày trước cổng nhà hát lớn. ! – Nó đem tình huynh đệ ra hù tôi.
    - Ờ, thì đá ! – Tôi xuôi xị ngay.

    Giờ ra chơi buổi học chiều nay, Luân đội trưởng kéo cả bọn ra can-tin bàn lại kế hoạch đội hình chiến đấu cho ngày mai.

    - Khang mập thủ gôn, thằng Phát với Quý hậu vệ trụ thủ cho chắc nha , có banh cứ lao vô áp sát mà kèm người, tao trung vệ phía trên cần thiết sẽ lùi về hỗ trợ. Thằng Chiến với Dũng vẫn đá tiền vệ, chú ý lại chuyền bóng đó Chiến, lần này đông người xem mày mà chuyền vào đội kia là bán độ nghe mậy ! – Thằng Luân rất ra dáng đội trưởng, vừa chỉ đạo vừa hăm doạ.
    - Biết rồi, nói mãi ! – Thằng Chiến nhăn mặt
    - Nam mày có bóng thì lựa thế mà phối hợp với thằng Tuấn, chứ vẽ bóng hoài tí lòi ra mày không biết dứt điểm thì tèo đấy ! – Thằng Luân chuyển sang đâm chọt tôi.
    - Ờ, có bóng tao chuyền cho thằng Tuấn hoặc Dũng ! – Tôi đáp.
    - Thằng Tuấn mày chỉ có nhiệm vụ cắm trên đó mà dứt điểm thôi, khỏi lo phòng thủ, coi sao mà làm ăn cho tốt. ! – Luân đội trưởng lại giáo huấn.
    - Biết rồi cha, nói mãi ! – Tuấn ròm lặp y chang câu thằng Chiến vừa nói khi nãy.
    - Ok, tối nay anh em nghỉ ngơi dưỡng chân, ăn chơi thả giàn rồi mai xung trận, giải tán !
    - Trả tiền nước đã rồi giải tán ! – Khang mập chơi đòn kinh tế.
    - Ơ…thì hùn vô mà trả chứ nói gì ! – Thằng Luân ngơ ngác.
    - Bọn tao bảo ngồi bàn trong lớp thì mày một hai đòi ra can-tin cho có không khí, mày trả là đúng rồi ! – Thằng Dũng cự lại.
    - Ờ…ờ để anh trả, lạy hồn mấy chú ! – Thằng Luân cười khổ móc tiền ra.

    Trống đánh ra về, thằng Luân thì đang huy động chị em ngày mai nhớ đến cổ vũ cho màu cờ sắc áo, tôi đang xếp sách vở chuẩn bị dông thì Khang mập hú :

    - Ê mậy, làm vài trận Gunbound không ?
    - Thôi về ngủ khoẻ, mày rủ thằng khác đi ! – Tôi từ chối vì còn cái hẹn với thằng Sơn.
    - Èo, lại đi với em Vy à ? – Nó rầu rầu hỏi.
    - Ờ, thì vậy. ! – Tôi ừ đại cho qua chuyện để nó khỏi níu kéo nữa – Đi trước đây, mai gặp !
    - Ừm, mai sáng qua nhà tao đấy ! – Nó gọi với theo.

    Tôi đạp hết tốc lực, đến trường cũ cấp 2 thì đã 5h20 chiều, bọn thằng Sơn ôm banh đứng đợi sẵn.

    - Lâu thế mày ? Trễ 5 phút ! – Nó nhăn nhó.
    - Ờ, ra về 5h15, chạy qua đây 5 phút là nhanh rồi mày, bọn lớp tao còn chưa dắt xe ra nữa là ! – Tôi thở hổn hển đáp.
    - Thôi đi lẹ, bọn kia đợi ! – Nó hối thúc.
    - Đá sân nào thế ? Biển à ? Hay 36 hecta ? – Tôi hỏi.
    - Biển chiều thứ 7 đông lắm, 36 hecta thì giờ lên đó xa lắc, ra chỗ sân hồi hè đá ấy ! – Thằng Sơn đáp.
    - Là chỗ nào ? – Tôi ngờ ngợ, cái chỗ nó bảo sắp đá hình như quen quá.
    - Chỗ mà mày sút banh vô nhà người ta 2 lần ấy, hôm bữa bọn tao vẫn đá ở đó ! – Nó nói mặt tỉnh khô.
    - Ờ…đi ! – Bỏ xừ, thế quái nào bọn nó lại chọn sân đá ngay sát nhà Tiểu Mai, đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ mà.

    Đến sân, tôi cởi sơ-mi ra rồi khoác vội cái áo thun nhét vô cặp hồi trưa, tới chỗ thằng Sơn đang đứng nhắc chừng :

    - Tao đá không hết sức đâu đấy, giữ chân trận ngày mai trên lớp nữa !
    - Ờ, kêu mày lên cho đủ team mà, chạy chơi thôi cũng được ! – Nó đáp tỉnh bơ.

    Cái thằng, rủ người ta lên thì ít ra cũng làm bộ níu kéo tôi đá cho nó một chút, chứ nói kiểu này dễ xa nhau quá. Bên kia giao bóng trước, banh hết lên rồi lại xuống mà lưới vẫn chưa tung lên, đúng là trình dân đá thường xuyên có khác, ngang ngửa nhau. Tôi thấy bóng thì đá cầm chừng chứ không xông xáo dắt banh nữa, chuyền được thằng nào thì chuyền, không được thì trả về cho thủ môn.

    - Ê Nam, nhìn bên kia kìa ! – Thằng Sơn vỗ vai tôi.
    - Gì thế ? À… ! – Bên kia đường, Tiểu Mai đang đạp xe đi học về.
    - Nhỏ ném bóng vô mặt mày đó ? Nhớ hông ? Chậc, càng lớn càng xinh ra ! – Thằng Sơn vẫn còn nhớ Tiểu Mai, vì lúc nàng ném banh vô mặt tôi thì thằng này cũng chổng vó theo chứ đâu.
    - Ờ, giờ em ấy học chung lớp với tao ! – Tôi nhìn Tiểu Mai đang dắt xe vào nhà, đáp.
    - Sặc, phải hông mậy ? Chém gió à ? ! – Thằng Sơn ngạc nhiên.
    - Tao thèm vào, có sao nói vậy ! – Tôi sầm mặt.
    - Tin được mới lạ, ngon thì mày bắt chuyện em nó đi, rồi tao tin ! – Nó thách.
    - Haizz, không tin thôi, kệ mày ! – Tôi thở dài quay đi.

    - N ơi, chưa về nhà à ? – Tôi không bắt chuyện cho thằng Sơn tin thì Tiểu Mai đã chủ động mở lời chứng minh cho thằng này thấy sự thật…rất ư là đáng ghen tị.
    - Ừ, mình đá chút với bạn rồi về ! – Tôi cười cười đáp.
    - Hì, vậy chút Mai ra xem ha ! – Nàng hấp háy mắt.
    - Ờ, được mà ! – Tôi vừa nói vừa nhìn sang thằng Sơn, ý chừng bảo mày thấy chưa, mở to mắt ra mà nhìn.

    - Giới thiệu cho tao đi mậy ! – Thằng S khều khều tôi.
    - Miễn, thích thì tự làm quen, đá tiếp đi, gần tối rồi ! – Tôi cắt ngay màn năn nỉ ỉ ôi của nó mà chẳng hiểu sao tôi không thích nó quen Tiểu Mai chút nào.

    Tiểu Mai ngồi băng ghế trước nhà xem bọn tôi đá, thỉnh thoảng vỗ tay cười tươi rói nhìn tôi đầy….ngưỡng mộ, làm thằng Sơn mặt mày xụi lơ, nhìn tôi bằng ánh mắt nửa ghen tị nửa bái phục.

    - Uầy…mệt thật ! – Tôi ngồi xuống cạnh Tiểu Mai quệt mồ hôi trán, bọn thằng Sơn đã về hết sau khi ăn được 40 ngàn, tôi từ chối không nhận, 40 ngàn chia 6 thì còn nhiều nhặn gì nữa.
    - Hì, vô nhà chơi, Mai lấy nước cho ! – Nói đoạn nàng kéo tay tôi vào trong.

    Chương 38 :

    Nhà Tiểu Mai đẹp thật, vườn tược cây cảnh hồ non bộ, trong nhà toàn đồ nội thất sang trọng, tôi ngồi bộ salon mà đến cả tay ghế cũng chạm khắc, gần cửa sổ còn có cả đàn piano, cây guitar dựng ở chân giá kế bên.

    - Trà đào ha ? ! – Tiểu Mai bưng ra khay trà với ly đá và dĩa bánh ngọt.
    - Hì, vậy là sang rồi, bình thường Nam toàn uống trà đá ! – Tôi gãi đầu.
    - Ngày mai đá với 11A1 mà Nam không dưỡng sức à ? – Nàng vừa rót trà vừa hỏi.
    - Ừ, cũng định vậy, mà mấy bạn cấp 2 rủ quá nên đi thôi , ực…! – Trà đào ngon thiệt, tôi uống một hơi cạn sạch cả ly, mát lạnh cả người.
    - Hì, uống nữa đi ! – Nàng rót thêm ly nữa.
    - Mà..Tiểu Mai biết chơi piano nữa à ? – Tôi cầm ly trà, nhìn sang chỗ đàn piano.
    - Ừa, Mai có tập lúc nhỏ ! – Nàng đáp.
    - Hôm nào chơi cho mình nghe nha, cũng thích nghe piano lắm ! – Dù rằng trước giờ tôi toàn nghe nhạc ngoại, chẳng biết piano nó ra làm sao.
    - Hì, vậy giờ luôn ha ! – Nàng cười rồi đến chỗ piano, bật nắp đàn, lật tập nhạc và ngồi xuống.

    Và đó là lần đầu tiên nàng đàn cho một đứa không biết gì về piano như tôi nghe, tôi như bị mê hoặc bởi cảnh tượng trước mắt, người con gái xinh đẹp ấy đang chơi dương cầm, những ngón tay lả lướt trên phím đàn, lúc nhanh lúc chậm theo từng âm điệu du dương, thỉnh thoảng nàng lại cười mỉm, cảm giác như Tiểu Mai đã hoà làm một với bản nhạc, nàng luôn cười nhẹ dù là những đoạn chạy nốt nhanh và khó hay là đoạn cao trào của bài. Vả chăng bản piano này cũng rất hay, mà tôi bây giờ cam đoan rằng hầu hết các bạn chỉ biết đến nó mãi đến 4 năm sau, tức là vào năm 2009 khi phim Twilight ra đời, và bản nhạc này đã được chuyển thể thành Bella’s Lullaby làm sound track cho phim. Tiểu Mai đã dứt tiếng đàn, mà tôi vẫn còn ngồi ngẩn ngơ, tay cầm ly nước đã tan hết đá :

    - Hey…sao vậy Nam ? – Tiểu Mai ngạc nhiên hỏi.
    - Ơ..không sao, bài này hay quá, tên là gì vậy Mai ? – Tôi giật mình.
    - Là River flows in you của Yiruma ! – Nàng đáp.
    - À, mình mới được nghe đấy, tuyệt thật, Tiểu Mai chơi hay quá ! – Tôi khen nàng mà lòng đầy thán phục và ngưỡng mộ.
    - Nam khen thì mình nhận, hì hì ! – Nàng cười hấp háy mắt.
    - Sao hôm đăng kí tiết mục văn nghệ 20-11, Mai không diễn độc tấu piano ? – Tôi thắc mắc
    - Không lẽ lúc diễn thì mình phải ôm piano lên sân khấu sao N, hì hì !
    - Ừ ha, trường mình ko thuê ban nhạc, toàn mở đĩa có beat sẵn ! – Tôi gãi tai.
    - ………… !!
    - ………….!!

    Rồi bất chợt cả hai đứa đều im lặng, có lẽ vì không biết phải nói gì, hoặc có lẽ chúng tôi đều nhận ra hoàn cảnh bây giờ, tôi đang thích Vy, và Tiểu Mai thì cũng biết vậy.

    - Hôm bữa…hái hoa học tập, lúc cuối Nam nhìn, làm …mình hơi sợ ! – Tiểu Mai ngập ngừng.
    - Hic…hôm đó thật tình là Nam làm sai toán nên quê quá…làm Mai sợ à ? – Tôi hỏi.
    - Ừ, lúc đó nhìn y như…người sói, không, là dracula, hì hì ! – Nàng cười.
    - Hì, xin lỗi, lâu lâu mình điên điên vậy á ! – Tôi cười gượng.
    - Đâu sao, người giỏi cũng có lúc làm sai mà ! – Tiểu Mai tự bào chữa hộ tôi.
    - Ừa….à mà cũng tối rồi, về nha ! – Tôi nhìn đồng hồ, đã 20h30 hơn.
    - Ừ, để mình mở cổng, Nam dắt xe i !

    Tôi dắt xe ra, chuẩn bị đạp rồi, thì thấy Tiểu Mai vẫn ngần ngừ đứng trước cổng

    - Về nhé, à mà sáng mai…. ! – Tôi định hỏi nàng xem ngày mai có lên xem bóng đá không.
    - Ngày mai mình sẽ lên cổ vũ, lớp đá bóng mà ! – Nàng ngắt lời đáp như biết tôi định nói gì.
    - Ừa, vậy mình về nha, mai gặp ! – Tôi chào nàng.
    - Ừ, Nam về cẩn thận ! – Tiểu Mai cười rồi quay vào trong.

    Tôi về đến nhà, chưa kịp dắt xe vào thì ông anh đã nạt :

    - Thằng ranh, giờ này mới về ?
    - Èo, đệ đi đá banh nữa mà ! – Tôi giật mình, vừa vào nhà đã đụng ông anh phát xít.
    - Banh với chả bóng, tắm rửa ăn cơm lẹ đi mày, ba sắp về rồi !
    - Dà dà, đệ đi liền, hề hề ! – Tôi cười cầu tài, gì chứ ba về thì phải lẹ lẹ mà đóng vai con ngoan trò giỏi thôi.
    - Nãy có nhỏ nào gọi điện tìm mày đó ? Nói tên là Vy, tao bảo tí mày về gọi lại ! - Ổng gọi với theo.

    Bỏ xừ, chẳng ngờ em Vy gọi điện đến nhà kiểm tra xem tối nay mình có ở nhà hay không, chẳng sao, tôi lường trước tình huống này rồi, đến bàn điện thoại nhấc phone lên, gọi ngay cho em ấy.

    - Alo, ai đấy ? – Giọng của mẹ em Vy.
    - Dạ con Nam đấy bác, cho con gặp Vy ạ ! – Tôi lễ phép thưa
    - Ừ, con đợi chút ! – Giọng bác gái vang bên kia đầu dây – Vy ơi, Nam điện gặp nè con !
    - Đi đâu giờ mới về ? – Giọng em Vy đầy hoả khí.
    - Thì đi lòng vòng cho thư thả đầu óc, chuẩn bị ngày mai ấy mà. ! – Tôi bình tĩnh đáp.
    - Bảo ở nhà ngủ sớm chẳng nghe, mà đi với ai đó ? – Em ấy hỏi ngay câu mà tôi đang mong chờ, hề hề !
    - Thì đi với Khang mập chứ đâu !- Gì chứ Vy thừa biết tôi với Khang mập hay đi chơi, lợi dụng điểm này tôi phịa ngay.
    - Thật không ? – Em ấy nghi hoặc.
    - Thật mà , không tin Vy gọi hỏi nó i ! – Tôi cũng lường trước cả rồi, em ấy vừa buông máy là tôi gọi ngay cho K mập nhờ nó làm nhân chứng giả ngay.
    - Không cần, Vy hỏi Khang mãi thì đã nói là lúc chiều thấy Nam đi chơi với Trúc Mai, đúng không ? – Em Vy gằn từng từ một.
    - Ơ…..kỳ vậy.. ! – Ác, hông lẽ lúc tôi với Tiểu Mai đứng nói chuyện trước nhà khi đá banh thì Khang mập thấy sao, cũng có khả năng lắm vì đi qua quán nét trên đường Tuyên Quang cũng có ngang qua khúc sân hồi chiều, cơ mà sao nó lại thú nhận với em Vy chứ , tôi toát mồ hôi ướt đẫm người.
    - Kỳ gì ? Đúng hay là không ? – Khả Vy bắt chẹt tôi.
    - Ừ…nhưng chỉ là… !- Rồi tôi ngập ngừng mà kể hết cho Vy nghe chuyện hồi chiều tôi gặp bọn cấp 2 rủ đá banh sau đó có gặp Tiểu Mai và nói chuyện…chỉ 1 chút mà thôi.
    - Haizz, thôi Nam ngủ đi, mai còn đi sớm, đừng bận tâm nữa !

    Rồi em ấy cúp máy cái rụp, lần thứ 2 trong học kỳ này tôi lại đứng chôn chân với cái mặt ngu trước bàn điện thoại. Đứng một hồi tôi sực nhớ ra, gọi ngay đến nhà Khang mập.

    - Alo, ai thế ? – Giọng nó tỉnh queo.
    - Thằng ranh, sao mày kể với Vy là thấy tao đi với Trúc Mai ? Hảaaaa ? – Tôi nói như hét
    - Ơ….mày điên à ? Cả ngày nay Vy có gọi phone tao lúc nào đâu , thằng hâm ! – Khang mập ngơ ngác.
    - Sặc…sao…trời hỡi … ! – Tôi như chợt hiểu ra mọi chuyện, chả buồn nói nữa.
    - Ê…sao thế mày ? Có…tít tít… !- Tôi cúp máy luôn, hết muốn nghe gì nổi.

    Tôi khờ quá, em Vy thật ra có gọi cho thằng mập đâu, chẳng qua em ấy nghi ngờ rồi thử tôi, thế mà tôi lại cắn câu dễ như bỡn, khai hết tuồn tuột. Vậy là xong, ngày mai chẳng biết lại ra sao nữa đây ? Hay là lần này chính thức từ mặt không thèm nhìn tôi nữa luôn quá…! Tôi rầu rĩ lết thân đi tắm, cơm ngon mà nuốt chẳng vô miếng nào.

    Tối hôm đó tôi ngủ chập chờn, cứ trở mình qua lại mà lo lắng chẳng biết em Vy có giận mình không đây, rồi thiu thiu ngủ mớ, trong mơ tôi thấy tôi là siêu sao bóng đá thế giới, đang bứt phá rê bóng ngoạn mục, liên tục đảo người qua các hậu vệ, một người, hai người, rồi lại ba người lần lượt bị tôi cho hít khói, mặt đối mặt với thủ môn, tôi tự tin co chân sút thẳng :

    - Víu….choang… ! – Lại bể bóng đèn nhà Tiểu Mai, nhưng em Vy lại từ trong nhà bước ra, tay cầm cái bóng đèn còn lại ụp thẳng vào đầu tôi, tôi chới với rồi xỉu ngay trong mơ không biết trời trăng mây gió gì nữa, và ngủ luôn một mạch đến sáng.

    Chương 39 :

    Sân vận động trường Lê Quý Đôn sáng chủ nhật, tuy còn 30 phút nữa trận bóng giao hữu giữa 10A1 và 11A1 mới diễn ra nhưng phía hàng ghế khán giả thì các cổ động viên của 2 lớp đã gần như đông đủ. Có vẻ lạ lùng nhưng hầu như ở các lớp chọn như A1 và A2 thì lượng nữ lại luôn nhiều hơn nam, gần như là gấp đôi, thế nên không ngạc nhiên gì khi khán giả hôm nay hầu hết đều là các bạn nữ. Khỏi phải nói, hôm nay không chỉ là trận cầu vì danh dự của lớp mà còn vì…khí khái nam nhi, dĩ nhiên thằng con trai nào lại không muốn chứng tỏ mình trước mặt các bạn gái, và bọn lớp tôi đang khởi động ngoài sân chẳng phải ngoại lệ.

    - Tao khớp quá, sao toàn con gái tới xem thế ? – Thằng Chiến bắt đầu run.
    - Ờ, mày chuyền vào chân bên kia là nổi tiếng ngay ! – Thằng Luân cà khịa.
    - Hề hề, hôm nay tao sẽ cho đám con gái thấy tài năng của siêu cầu thủ này ! – Dũng xoắn nói mắt sáng rỡ.
    - Trúc Mai đồng ý đi chơi với tao nếu hôm nay lớp mình thắng rồi, khà khà ! – Chẳng biết thằng Tuấn nói thật hay bịa, mà cứ chốc chốc nó lại quay sang hàng ghế khán giả cười với Tiểu Mai, nàng đang ngồi hàng ghế đầu, chắc là đã đến từ sớm.
    - Thằng Nam sao cái mặt mày nhìn ngu thế ? Chưa ăn sáng à ? – Thằng Phát hỏi tôi.
    - Ăn cái đầu mày ! – Tôi xẵng giọng, nhìn em Vy đang cười nói với đám con gái 11A1, và chợt em ấy quay sang nhìn lại tôi lạnh tanh, chẳng thèm cười tình tiễn chiến sĩ ra trận.
    - Haizzz, chuyện gì để đá xong tính, tập trung đi mày ! – Khang mập vỗ vỗ vai tôi, mỗi nó là hiểu đang xảy ra chuyện gì.
    - Ừ, biết ! – Tôi gục gặc đáp, tự nhủ gác bỏ nữ nhi thường tình qua một bên, vào trận phải tập trung.

    10A1 mặc đồng phục xanh dương, 11A1 trong màu áo đỏ chót, tôi nhìn cầm chừng đồ rằng bên kia đá cũng dữ dội lắm, ai nấy tay chân cũng rắn chắc nhìn rất ra dáng đàn anh đi trước, vừa khởi động vừa cười nói vui vẻ, chẳng như lớp tôi đang có vài phần uý kị, vì thằng Khang thì mập, thằng Chiến chân cẳng lèo khèo, Tuấn ròm thì chạy chút là mệt, mấy thằng còn lại bọn tôi cũng chẳng khá hơn gì, toàn thư sinh sách vở.

    Sân thể dục trường Lê Quý Đôn có diện tích bằng 1 sân bóng thứ thiệt, nhưng không trải cỏ mà được lót bằng đất cát khá dày, dẫu có té cũng sẽ hạn chế trầy xước và cũng không quá đau. Vì quá rộng mà cầu thủ mỗi bên trong giới hạn 8 người, nên diện tích thi đấu đã được thu hẹp xuống còn 1 nửa sân thật sự nhằm đảm bảo sân không quá rộng cũng không quá chật.

    - Cố lên, 11A1 tất thắng ! – Khán giả 11A1 đã ra…mồm trước để giành phần chủ động không khí cổ vũ.
    - 10A1 vô địch, làm chục quả luôn đê ! – Giọng mấy thằng con trai bên tổ 2 và tổ 3 vang rõ to.
    - Chục quả, có mà nằm mơ, hề hề ! – Hai ông con trai duy nhất không đá bên 11A1 cười chọc.
    - Để rồi xem, hứ ! – Nhỏ Phương lè lưỡi.

    Lớp tôi được nhường giao bóng trước, thằng Luân và Dũng xoắn đang đứng trước vạch phát bóng, Tuấn ròm đã cắm sâu vào hàng thủ đối phương. Tôi hít một hơi dài, đưa mắt nhìn lên cao, bầu trời xanh trong không một gợn mây, hứa hẹn một ngày chủ nhật đẹp trời.

    - Roét…Phát bóng ! – Đúng 7 giờ, bóng lăn.

    Thằng Luân giữ bóng, vừa quan sát vừa ra hiệu cho tôi chạy cánh, tôi ngay lập tức thọc sâu vào hàng ngũ địch quân, 11A1 nhận thấy tôi đang chạy nhanh vào cánh phải, lập tức đổ 2 người chặn ngay trước mặt tôi. Và thằng Luân chuyền ngay cho thằng Chiến đang ở giữa sân, nó tạt bóng sang cho thằng Dũng ở cánh trái, có bóng trong chân, Dũng xoắn đảo người qua 1 trung vệ đội bạn rồi đưa sang thằng Tuấn, tiếc thay thằng này dứt điểm ngay tầm tay thủ môn, sóng gió diễn ra ngay phút đầu tiên bên khung thành đội bạn ngay hiệp một.

    - Ôi….uổng ghê ! – Các cổ động viên 10A1 ôm đầu .
    - Tiếc quá ! – Tuấn ròm nghiến răng ken két.
    - Lùi về Dũng ơi ! – Luân đội trưởng ra hiệu mọi người về phòng thủ.

    Đội bạn tổ chức tấn công cũng nhanh không kém, không thẹn là các bậc đàn anh, sau khi thủ môn phát bóng đã ngay lập tức bật tường vượt qua thằng Dũng và Chiến đang án ngữ giữa sân. Luân đội trưởng chạy ngay đến người có bóng, nhưng bóng được tạt sang cánh phải, tiền đạo đối phương nhả bóng điệu nghệ cho đồng đội dứt điểm :

    - Sút….ặc..cái xà ngang !
    - Trời hỡi…vậy mà không vào ! – Khán giả 11A1 tặc lưỡi.

    Xà ngang đã cứu nguy 1 bàn thua trông thấy cho 10A1 vì Khang mập đã phán đoán sai người dứt điểm khi đối phương nhả bóng cho người khác sút. Bóng lại được phát lên trên, thằng Chiến chuyền sang cho tôi, tôi rê bóng dùng lưng che tầm nhìn rồi bất chợt đảo người qua trung vệ 11A1, gia tăng tốc độ bỏ rơi thêm 1 hậu vệ và tạt sang thằng Tuấn đang chờ cơ hội, nhưng 1 hậu vệ khác của đội bạn cắt bóng thành công, tôi lại lùi về tuyến sau hỗ trợ phòng thủ.

    Quần thảo nhau liên tục, các cầu thủ 2 bên không ngừng thay phiên nhau tạo ra các pha sóng gió bên khung thành đối phương, bóng hết lên trên rồi lại xuống dưới, màu áo xanh và đỏ đan vào nhau, chốc chốc tản ra rồi lại dồn vào.

    Đợt sóng gió mới lại diễn ra, đội bạn với những pha bật tường sở trường đã nhanh chóng đưa bóng vào khu vực tranh chấp nguy hiểm, cả thằng Dũng và Chiến đều lùi sâu về sân nhà. Bóng lăn giữa 2 chân thằng Luân đến một tiền vệ đội bạn, anh này sút dứt điểm ngay.

    - Víu…chách ! – Khang mập cản phá bóng thành công, nhưng lực xoáy khá mạnh làm nó ói bóng ra, vẫn còn trong vòng nguy hiểm.

    Tiền đạo đối phương sút bồi thêm lần nữa nhưng lại trúng…lưng Dũng xoắn đang giở chiêu Thần long bái vĩ của Khang mập, bóng lăn nhẹ đến chân thằng Chiến.

    - Chuyền lên đi Chiến, sút xa đi ! – Thằng Luân hét lớn.

    Nó hiểu ý sút ngay, nhưng thế quái nào lại sút bóng sát mặt đất thành ra lực đi quá nhẹ, đối phương chặn bóng dễ dàng và chuyền sang một cầu thủ áo đỏ , anh này gia tăng tốc độ tạt ngang cánh trái, bóng chạy sát đường biên ngang, và tiền đạo 11A1 đang có bóng. Thằng Luân ngay lập tức chạy đến kèm từ sau nhưng đã muộn, bóng được chọc thẳng vào khu vực cấm địa, Khang mập lao ra định bắt bóng ngay. Tiền vệ đội bạn gạt bóng sang bên và tâng bổng qua đầu thủ môn, bóng nẩy 2 lần rồi lăn luôn vào khung thành.
    Tỉ sổ đã được mở cho 11A1 vào phút thứ 25 của hiệp đầu tiên.

    - 1- 0 , hay quá mèn ơi ! – Tiếng vỗ tay rào rào từ phía hàng ghế khán giả 11A1.
    - Dẫn trước rồi, sẵn đà làm vài quả nữa đê mấy bạn ! – Các chị bên ấy rất chi là hào hứng.
    - Mới 1 bàn làm gì mà ghê vậy ! – Nhỏ Yến nói vọng sang.
    - 1 bàn rồi thêm bàn nữa đó em gái ! – Một chị bên 11A1 cười cười.

    - Chẳng sao, mới nửa hiệp 1, anh em làm lại ! – Thằng Luân đặt bóng vào vạch vôi giữa sân.
    - Bên đó tấn công nhanh quá, bật tường vậy sao đỡ được ! – Thằng Chiến liếm môi.
    - Ừm…kĩ thuật cá nhân mấy ổng tốt, mà bên mình hết 2 thằng cắm ở trên rồi ! – Thằng Luân gật gù, tay quệt mồ hôi trán.
    - Tiếp, chạy lên đi Dũng !


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group