Bạn trai tôi là sói (đọc buồn cười thôi rồi)

  • tracyc

    September 5th 2012, 2:04 am
  • Hạ Hư Nguyên nhếch mép, không trả lời.

    “Đúng rồi, chiếc mặt nạ cậu làm cho tôi lần này thật là tốt, đeo vào vừa nhẹ vừa thoải mái”, Hạ Từ Viện lấy chiếc mặt nạ ra sờ sờ nắn nắn: “Đến cả lỗ chân lông cũng làm ra được, thật giống quá, cậu giỏi thật.”

    “Vậy sao?” Hạ Hư Nguyên cười cười, cầm túi khoai chiên trên bàn lên ăn.

    “Vừa nhìn ảnh chụp thi thể vừa có thể ăn, những chuyện như thế này chỉ có cậu là làm được thôi.” Hạ Từ Viện cũng cầm miếng khoai chiên, chấm vào tương cà chua, từ từ đưa lên miệng.

    “Không chỉ có tôi là người như vậy.” Hạ Hư Nguyên bình tĩnh nói.

    “Còn có ai biến thái như cậu vậy?” Hạ Từ Viện tò mò.

    “Cô.”

    “Tôi?”

    Gương mặt Hạ Hư Nguyên nở một nụ cười quỷ quái bí hiểm: “Không phải cô bây giờ cũng đang dùng bàn tay vừa mới cầm vào da người chết mà bốc đồ ăn sao?”

    Hạ Từ Viện lúc đầu còn cười mỉm, khóe miệng vẫn còn giữ nguyên một đường cong, nhưng biểu hiện càng lúc càng cứng ngắc: “Da…người chết?”

    “Thứ giống với da người sống nhất, chỉ có thể là da người chết thôi.” Hạ Hư Nguyên hai mắt thu lại, biến thành một sợi mảnh: “Đúng lúc mấy ngày nay bệnh viện chuyển tới mấy cái xác không có người nhận, thế là, tôi liền lấy vật liệu ngay tại chỗ…Em gái yêu quý, lúc này, mặt em rất giống khỉ phải ớt đó.”

    Diệp Gia Hòa và Hạ Hồng Thiên đang nói chuyện, đột nhiên nghe thấy một tiếng hét lanh lảnh, sau đó, Hạ Từ Viện sắc mặt tái nhợt, lảo đảo bước qua bên cạnh họ, đi thẳng vào nhà vệ sinh.

    Không lâu sau, bên trong phát ra tiếng nôn ọe.

    “Lẽ nào…Từ Viện có tin vui rồi?” Diệp Gia Hòa nghi ngờ.

    Hạ Hồng Thiên gật gật đầu: “Rất có thể, mai tôi phải báo cho Mộ Dung Phẩm biết.”

    Cả đêm hôm đó, nghĩ tới những chuyện xảy ra gần đây, Diệp Tây Hi cứ trằn trọc lăn qua lăn lại, không sao có thể ngủ được, khó khăn lắm mới đợi được đến khi trời sáng, liền mở to đôi mắt gấu trúc rời khỏi giường.

    Vừa xuống lầu, bỗng nhiên trông thấy trong bếp có ánh sáng, Diệp Tây Hi tò mò, liền tiến lại gần, muốn xem xem là ai dậy còn sớm hơn cả mình. Kết quả là vừa đi tới cừa, thì một cái chảo đột ngột nhằm thẳng mặt cô đánh tới.

    May thay Diệp Tây Hi phản ứng lanh lẹ, cúi người tránh được cú tấn công.

    Sau khi ngừng chiến, mới phát hiện ra, người tấn công là một người đàn ông trung niên trên 30 tuổi, để râu ngắn, nét mặt rất sâu, có cảm giác như là người lai.

    Người đàn ông dò xét Diệp Tây Hi một lượt, mày rậm chau lại, nghi ngờ hỏi:
    “Cô là ai?”

    Diệp Tây Hi vẫn chưa hết kinh hồn, vuốt ngực hỏi lại: “Chú là ai?”

    “Ta là quản gia nhà này, A Khoan.”

    “Tôi là khách của nhà này, Diệp Tây Hi.”

    A Khoan nghe thấy tên cô, bỗng nhiên đứng ngây ra: “Cô là con gái của Mạt Tâm?”

    “Chú biết mẹ tôi à?” Diệp Tây Hi hỏi.

    A Khoan cười lên ha hả: “Hóa ra là người nhà cả, xin lỗi nhé, vừa rồi thật không phải, nào nào đến đây, anh làm cho em bánh rán sữa chua.”

    “A…anh?” khóe mắt Diệp Tây Hi giần giật.

    A Khoan đột nhiên dùng hai tay ép chặt hai má cô, làm gương mặt cô méo mó, hai mắt trợn tròn, hung dữ hỏi: “Sao hả? Ta già lắm sao?!”

    “Không đâu, không đâu!” vì khuôn mặt yêu quý, Diệp Tây Hi vội vàng nịnh nọt: “Em là thấy anh rất trẻ, cứ như là bằng tuổi em vậy! Em làm sao có thể gọi một tiếng ‘anh’ chứ?”

    A Khoan nhìn cô mặt không biến sắc, một lúc sau, đột nhiên buông tay, mặt mày hớn hở: “Cô bé này, thật là thành thực. Nào lại đây, anh làm cho em ly nước cam.”

    Diệp Tây Hi xoa xoa hai má bị ép đến đỏ lên, liên tục lùi tới góc tường, đứng trông A Khoan cao đến một mét chín mặc tạp dề hoa loay hoay bên đống dụng cụ nhà bếp.

    Kỳ thực nếu nhìn kỹ A Khoan, thân hình cao lớn, khuôn mặt anh tuấn, hồi còn trẻ nhất định là một hotboy, đương nhiên đến bây giờ vẫn vậy – Nếu như không phải thần kinh có vấn đề, Diệp Tây Hi thực sự không thể hiểu nổi, tại sao một người như vậy lại có thể đi làm quản gia.

    Có điều, nghe những lời người đàn ông này vừa nói, rõ ràng là quen biết mẹ của cô, Diệp Tây Hi thoáng suy nghĩ, liền hỏi: “A Khoan, mẹ em là người như thế nào?”

    Nghe vậy, A Khoan bỗng dưng sững lại.

    Diệp Tây Hi nhìn anh ta có vẻ không ổn, vội vàng cuống quýt hỏi: “A Khoan?”
    Ai ngờ A Khoan bỗng nhiên ôm mặt, ngồi trên bàn bắt đầu khóc nức nở.

    “Sao vậy?” Diệp Tây Hi chân tay luống cuống.

    “Nhớ tới mẹ của em,” A Khoan thút thít: “Anh đau lòng quá.”

    “Tại sao vậy?!”

    “Nhớ lại năm đó, ở cái nhà này, toàn là một lũ sói lười, từ quần áo ăn uống đi lại, đều do một tay anh lo liệu, may mắn có mẹ em tới giúp đỡ, anh mới không ngã quỵ. Nhưng sau đó, Mạt Tâm bỏ đi, tuy rằng trong nhà có thêm đám thanh niên, nhưng bọn chúng so với bậc trưởng bối còn lười hơn gấp bội, 20 năm nay, mỗi ngày anh đều bận bịu từ lúc mở mắt cho đến lúc nhắm mắt, cảm giác dường như đã tê liệt cả. Ai mà ngờ được em lại nhắc tới Mạt Tâm, làm anh nhớ tới những tháng ngày vui tươi của 20 năm trước, so với bây giờ, thực sự sống không bằng chết mà!”

    Trông thấy A khoan khóc nức khóc nở, Diệp Tây Hi không đành lòng, bèn nói: “Đừng như thế nữa, có gì to tát đâu, sau này em giúp anh làm việc nhà là được rồi chứ gì.”

    “Thật không?” A Khoan cúi đầu, nói bằng giọng mũi.

    “Thật.” Diệp Tây Hi cắn răng.

    “Nói lời phải giữ lấy lời đó?”

    “Nói lời sẽ giữ lời.”

    “Không hối hận?”

    “Không hối hận.”

    “Là em nói đấy nhé.” A Khoan ngẩng đầu lên, vẻ mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì, đưa cho Diệp Tây Hi một tách cà phê, nói: “Mang cái này lên cho Phùng Tuyền, cậu ấy có thói quen mỗi sáng thức dậy đều uống một tách…đừng ngây ra đó, mau đi đi.”

    Diệp Tây Hi trong nháy mắt có cảm giác mình đã bị lừa gạt, nhưng lời cũng đã thốt ra cả rồi, chỉ đành bất đắc dĩ đi tới trước cửa phòng Hạ Phùng Tuyền.
    Gõ ba tiếng, bên trong không hề có động tĩnh, Diệp Tây Hi bèn làm theo lời dặn của A Khoan, nhẹ nhàng mở cửa ra, phải đặt tách cà phê lên mặt tủ đầu giường rồi mới đi.

    Sau khi bước vào phòng, phát hiện trên giường trống không, Diệp Tây Hi mừng thầm trong lòng, vội vàng đặt tách cà phê xuống, nhưng vừa quay người lại, chợt nhìn thấy cửa phòng tắm mở ra – Hạ Phùng Tuyền trên người không mảnh vải, chỉ quấn độc chiếc khăn tắm ngang hông, cứ thế mà bước ra.

    Hạ Phùng Tuyền vừa tắm xong, mái tóc còn đẫm nước, từng giọt không ngừng nhỏ xuống nước da đen bóng của anh ta, chảy ngoằn nghèo trông thật gợi cảm.

    “Cô mang cà phê cho tôi à?” Hạ Phùng Tuyền bước qua cô, ngồi xuống giường, bắt đầu lau tóc.

    Bởi vì cái giường này tương đối cao, mà Hạ Phùng Tuyền ngồi cũng không khép chân, cộng thêm anh ta chỉ quấn mỗi khăn tắm, cho nên, Diệp Tây Hi đã loáng thoáng nhìn thấy một thứ không nên nhìn.

    Chỉ một giây sau, tai cô đã đỏ bừng lên, vội vàng rời mắt sang chỗ khác, nói bằng giọng ấp a ấp úng: “Đó là… tôi… cà phê…tôi đi đây.”

    Nói xong liền muốn rời đi, nhưng bị câu nói của Hạ Phùng Tuyền giữ chân lại: “Nhìn thấy rõ chưa hả?” giọng điệu còn hàm chứa ý cười.

    Diệp Tây Hi khóe miệng cứng ngắc: “Thấy rõ cái gì chứ?”

    “Cái này trong lòng cô hiểu rõ mà.” Hạ Phùng Tuyền lời nói sâu xa, nhìn cô bằng ánh mắt như cười.

    Đến lúc này, cổ Diệp Tây Hi cũng đỏ bừng lên, chỉ mạnh miệng đáp: “Ha ha, không biết anh đang nói cái gì nữa.”

    Nói xong, lập tức chạy vội đi, tốc độ nhanh đến mức trước nay chưa từng có.
    Hạ Phùng Tuyền chỉ cảm thấy một luồng gió vụt qua bên cạnh, thổi bay mấy sợi tóc. Anh ta ho nhẹ một tiếng, ngón tay chỉ về phía trước nói: “Cửa ở bên này.”

    “Tôi biết rồi.”

    Trận gió đó lại từ cửa sổ quay ngược trở lại, vụt một cái, đã lao ra khỏi cửa.
    Cửa phòng đóng lại, Hạ Phùng Tuyền bưng tách cà phê, nhấp một ngụm, khẽ mỉm cười.

    Ăn điểm tâm xong, Diệp Gia Hòa liền dẫn Diệp Tây Hi trở về nhà.

    Mở cửa, ông không buồn nhìn xung quanh, đi thẳng vào buồng ngủ.

    Diệp Tây Hi kinh ngạc nhìn cha lấy xuống một quyển sách khỏi tầng thứ ba của giá sách, ấn khởi động công tắc giấu bên trong, tiếp theo, bức tường từng dính liền với giá sách từ từ dịch chuyển.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group