Bạn trai tôi là sói (đọc buồn cười thôi rồi)

  • tracyc

    August 21st 2012, 3:34 am
  • Người đó phía trước trán có một lọn tóc màu trắng, trông có vẻ thâm trầm, Diệp Tây Hi nhận ra gã, chính là Thành Phong trợ thủ đắc lực của Du Tư Nhân.

    Diệp Tây Hi từ từ di chuyển cước bộ, chuẩn bị đánh lén, nhưng đã bị Thành Phong nhìn rõ ý đồ, cười nhạt cảnh cáo: “Tuy cô không sợ bạc, nhưng dù sao đây cũng là đạn, và có thể khoan một lỗ trên tay cô đó.”

    Diệp Tây Hi nhìn gã bằng ánh mắt nảy lửa, nhưng cũng không thể làm gì được.

    “Có thể giả dạng Cruise giống đến như vậy, cô nhất định là Hạ Từ Viện.”

    Thành Phong cười lên đắc ý: “Không thể ngờ được rằng đại tiểu thư nhà họ Hạ lại có nhã ý giáng lâm, xem ra hôm nay tôi đã lập được đại công rồi, cứ thế này, Hạ gia sẽ phải bó tay chịu trói cả thôi.”

    Diệp Tây Hi nắm chặt tay, lòng bàn tay ướt đẫm.

    Thành Phong chĩa súng vào họ, đúng lúc chuẩn bị hô hoán, đột nhiên phía sau bị người ta đánh mạnh, lập tức đau nhói lên, hai mắt tối sầm, ngất đi.

    Sau khi nhìn rõ người tới cứu, trái tim Diệp Tây Hi như bị chấn động.

    Người đó là…Du Giang Nam.

    Không chỉ mình cô, hai người còn lại cũng càm thấy vô cùng kinh ngạc, thực sự không nghĩ rằng anh ta có thể làm chuyện này.

    Du Giang Nam nhẹ nhàng cảnh báo: “Mau đi đi.”

    Hạ Từ Viện là người đầu tiên định thần lại, kéo Diệp Tây Hi và Từ Như Tĩnh chạy đi.

    Khi bước qua bên cạnh Du Giang Nam, Diệp Tây Hi cúi đầu nhỏ giọng: “Cảm ơn.”

    Lời nói rất nhanh, âm thanh cũng rất nhỏ, thoáng chốc Diệp Tây Hi hồ nghi mình thực sự đã nói những lời đó.

    Có điều, Du Giang Nam lại nghe thấy rất rõ, anh đứng ngây ra một chỗ, dõi tầm mắt theo bóng Diệp Tây Hi dần dần xa khuất.

    Đến lúc Diệp Tây Hi và Từ Như Tĩnh khổ khổ sở sở trèo lên được bức tường bao phía nam, lập tức đứng ngây ra – Nơi họ đang đứng, cách mặt đất bên ngoài có đến mười mét.

    “Tiêu rồi, tôi mỗi lần chỉ có thể mang một người xuống.” Hạ Từ Viện vừa tẩy trang vừa hỏi: “Hai người ai đi trước?”

    “Để Như Tĩnh xuống trước đi.” Diệp Tây Hi nhìn Từ Như Tĩnh sắc mặt tái xanh đến độ không thốt lên lời, bèn nói: “Cô ấy sợ độ cao, sắp không xong rồi.”

    “Được, cố đợi một lúc tôi sẽ quay lại đón cô.”

    Nói xong, hai tay Hạ Từ Viện chống xuống, hóa thân thành sói. Sau đó cõng Từ Như Tĩnh, men theo hốc tường mà trượt xuống.

    Ngay lúc đó, Diệp Tây Hi chợt nghe thấy sau lưng có tiếng người hô hoán, nửa người như lạnh cứng.

    Quả nhiên, trông thấy Du Tư Nhân dẫn một đám người đuổi tới chỗ cô.

    “Ở trên tường!”

    “Đừng để cô ta chạy thoát!”

    “Mau bắt lấy!”

    Mắt thấy đám người đuổi tới càng lúc càng gần, cho dù Hạ Từ Viện có quay lên bây giờ cũng không còn kịp, Diệp Tây Hi cảm thấy tuyệt vọng.

    Đúng lúc sắp sửa giơ tay chịu trói, ngoan ngoãn trở lại làm kiếp chuột bạch, thì từ dưới tường có một giọng đàn ông: “Mau nhảy xuống!”

    Diệp Tây Hi chú mục, hóa ra người gọi cô chính là Hạ Phùng Tuyền.

    “Mau nhảy xuống, tôi sẽ đỡ cô.” Hạ Phùng Tuyền dang rộng hai tay.

    “Nếu không đỡ được thì sao?” Diệp Tây Hi lo lắng.

    “Yên tâm, nếu như không đỡ được, tôi sẽ đưa thi thể cô tới nơi an nghỉ cuối cùng.”

    Mặc dù cách xa như vậy, Diệp Tây Hi dường như vẫn trông thấy khóe miệng anh ta nở một nụ cười chế nhạo.

    Thật khốn kiếp! Diệp Tây Hi hận đến nghiến răng nghiến lợi, quyết tâm dù chết cũng không nhảy.

    Nhưng ngoái đầu lại nhìn, Du Tư Nhân đã dẫn người tới sát chân tường, Diệp Tây Hi kinh hãi, cũng chả biết lấy đâu ra dũng khí, nhắm chặt mắt, nhảy ra khỏi bức tường.

    Trong khoảnh khắc, bên tai chỉ có tiếng gió ù ù, trái tim như ngừng đập, trong lồng ngực chỉ còn lại cảm giác trống rỗng.

    Sắp rơi xuống đất, cô cảm thấy có một đôi tay vững chắc đỡ lấy mình.

    Từ từ mở mắt, thứ cô thấy trước tiên là một bộ ngực màu cổ đồng, cường tráng nở nang.

    Tiếp đó, giọng nói của Hạ Phùng Tuyền vang trên đầu cô: “Cô thoạt trông thì có vẻ rất gầy nhưng sao khi ôm lại chẳng nhẹ nhàng chút nào?”

    “Bởi vì tôi thực sự rất rất béo.” Diệp Tây Hi cau mày giải thích.

    Nhưng Hạ Phùng Tuyền dường như không nghe thấy cô nói, tiếp tục: “Mặc dù tương đối nặng, nhưng không ngoài dự liệu của tôi, nếu không thì cô đã tiêu rồi.”

    “Dự…liệu?” Diệp Tây Hi nhớ tới chuyện lần trước bị anh ta nhìn trộm, gương mặt bừng đỏ, vội vàng giãy giụa: “Anh đích thực là một con dê xồm, mau buông tôi ra”

    “Đừng có làm ồn, bọn họ đuổi kịp rồi kìa.” Hạ Phùng Tuyền trầm mắt, lập tức đẩy Diệp Tây Hi vào xe, nhấn ga, chiếc xe như một mũi tên lao nhanh về phía trước.

    Không thể phủ nhận, kĩ năng lái xe của Hạ Phùng Tuyền quả thực điêu luyện, lái xe vừa nhanh vừa vững, chỉ mấy phút sau đã bỏ đám người truy đuổi rớt lại phía sau.

    Diệp Tây Hi lúc này mới thở phào, hỏi: “Từ Viện và Như Tĩnh đâu, sao tôi không thấy bọn họ?”

    “Tôi bảo bọn họ đi trước rồi.”

    “Mấy người…sao lại muốn cứu tôi?”

    “Ai bảo cô cũng coi như là người của Hạ gia chúng tôi chứ, có điều thực sự mà nói,” Hạ Phùng Tuyền đảo mắt nhìn cô: “Diệp Tây Hi, cô đúng là đặc biệt ngốc.”

    “Tôi ngốc ở chỗ nào chứ?” Diệp Tây Hi không phục.

    “Cảnh báo cô không biết bao nhiêu lần, vậy mà vẫn cứ bám lấy Du Giang Nam, cô bị bắt, quả là đáng đời mà.”

    “Ai bảo anh không nói rõ ra chứ? Lần nào gặp cũng chỉ biết mắng tôi là đồ ngốc, anh mà nói cho tôi biết sớm có phải tốt hơn không?”

    “Là do cha tôi và bác Diệp sợ cô nhất thời không chấp nhận nổi chân tướng sự việc, dặn tôi trước tiên cứ giấu cô. Nên tôi đành phải chuyên tâm đối phó với Du Giang Nam, ai mà biết cô lại giở chiêu mỹ nhân cứu anh hùng chứ.” Hạ Phùng Tuyền nhấn mạnh từng lời: “Nhờ phúc của cô, tôi bị ghế quăng, tím bầm mất hai ngày.”

    “Về chuyện quăng ghế…quả thực tôi rất xin lỗi, nhưng mà lúc đó tôi có biết là anh tới cứu tôi đâu chứ, huống hồ…” Diệp Tây Hi quay đầu đi lẩm bẩm: “Bộ dạng anh đúng là chẳng giống người tốt chút nào.”

    “Diệp Tây Hi, cô thử nói lại lần nữa xem.” Hạ Phùng Tuyền lạnh lùng nhìn cô.
    “Đừng hẹp hòi như thế chứ, không phải anh cũng mắng tôi là đồ ngốc còn gì?”
    “Tôi nói cô là đồ ngốc, đấy là sự thật, không phải là mắng cô.”

    “Vậy bộ dạng anh chẳng giống người tốt đấy cũng là sự thật!”

    Hai người đang tranh cãi rôm rả, bỗng nhiên “rầm” một tiếng, một vật nặng rơi ngay trên mui xe, chưa kịp định thần lại, mui xe đã bị chọc thủng, một bộ móng sắc nhọn đang đâm xuyên qua.

    Hạ Phùng Tuyền lập tức đạp phanh.

    Con vật đang bám trên mui xe bị văng ra phía trước, lộn nhào hai vòng trên không, rồi nhẹ nhàng tiếp đất.

    Diệp Tây Hi nhìn thấy, đó là một con sói lông trắng, trên mắt bên phải có một vết sẹo mờ.

    Là Du Tư Nhân.

    Hắn biến thân thành sói, bắt kịp rồi.

    Chỉ thấy Du Tư Nhân lạnh lùng dò xét hai người, đôi mắt màu lam nhàn nhạt, ẩn chứa sát khí tàn bạo.

    “Diệp Tây Hi.”

    “Hả?” Diệp Tây Hi nuốt nước bọt, kiềm chế nỗi sợ hãi ở trong lòng.

    “Nhặt quần áo của tôi lại, sau đó lái xe dọc theo con đường này về phía trước, một lúc nữa tôi sẽ đuổi kịp.”

    “Cái gì” Diệp Tây Hi nhất thời không hiểu những lời Hạ Phùng Tuyền nói.

    Hạ Phùng Tuyền cũng không giải thích, mở cửa xe, bước ra ngoài, hai tay chống đất, chớp mắt đã hóa thành một con sói, nhằm hướng Du Tư Nhân xông tới, bỏ lại sau một đống quần áo.

    Diệp Tây Hi lúc này mới ngộ ra, luống cuống ra khỏi xe nhặt từng cái lên.
    Lúc nhặt đến cái cuối cùng, Diệp Tây Hi sững tay giữa không trung, làm thế nào cũng không hạ tay xuống được – Đó là một chiếc quần lót màu đen khêu gợi.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group