Bạn trai tôi là sói (đọc buồn cười thôi rồi)

  • tracyc

    August 30th 2012, 3:45 am
  • Do dự mấy lần, Diệp Tây Hi nghiến răng ken két, cuối cùng quyết định bỏ qua, ôm đống quần áo vừa nhặt lên xe, nổ máy lái về phía trước.

    Du Tư Nhân nhào ra đằng trước ngăn cản, nhưng bị Hạ Phùng Tuyền chặn lại.
    Hai con sói lao vào hỗn chiến, âm thanh huyên náo lập tức vang lên – Đó là những hình ảnh sau cùng Diệp Tây Hi nhìn thấy qua gương chiếu hậu.

    Lái xe một mạch men theo con đường về phía trước, xung quanh bốn bề đều là rừng cây rậm rạp, dưới sự bao phủ của màn đêm, càng trở nên tĩnh mịch âm u.

    Trong lòng Diệp Tây Hi mỗi lúc một tĩnh lặng.

    Đã lâu như vậy rồi, Hạ Phùng Tuyền sao vẫn chưa đuổi kịp, lẽ nào…xảy ra chuyện rồi?

    Nghĩ tới đây, Diệp Tây Hi vội vàng lắc đầu. Không thể nào, cái gã đó kiêu căng như vậy, sao có thể một chốc đã xì hơi được?

    Nhưng mà, sự đời lắm chuyện bất trắc, lỡ anh ta…

    Nhớ lại cảnh tượng cậu nam sinh đó bị đàn sói xâu xé, Diệp Tây Hi bỗng rùng mình ớn lạnh.

    Nói như vậy, lỡ như Hạ Phùng Tuyền bị bắt, thì nhất định bị phanh thây xẻ thịt, không biết chừng đến bộ xương cũng bị đem đi nấu canh.

    Diệp Tây Hi đạp mạnh phanh, tiếng cọ sát chói tai xé tan không gian yên tĩnh của màn đêm, rồi cô gục đầu vào vô lăng, trong lòng hỗn loạn không yên.

    Nói cho cùng, Hạ Phùng Tuyền làm nhiều việc như vậy, cũng là vì cứu cô, nếu như vì vậy mà mất mạng, thì cả đời này lương tâm cô sẽ áy náy vô cùng.
    “Không được, nhất định phải quay lại xem như thế nào!” Diệp Tây Hi ngẩng đầu, gương mặt toát lên vẻ quyết tâm.

    Đang chuẩn bị nổ máy, bả vai bỗng nhiên bị vỗ mạnh.

    “Á!!”

    Diệp Tây Hi sợ hãi hét lên, nhưng lập tức một bàn tay to lớn bịt chặt lấy miệng cô: “Diệp Tây Hi, ngậm miệng lại cho tôi”

    Là giọng Hạ Phùng Tuyền?

    “Anh chưa chết à?” Diệp Tây Hi gỡ tay anh ta ra, vui mừng quay lại, nhưng đột nhiên nhận ra là Hạ Phùng Tuyền ngồi phía sau toàn thân trần trụi, nhất thời ngây ra.

    “Du Tư Nhân quả thực lợi hại, buộc tôi phải đối phó rất lâu, không dễ dàng gì mà thoát thân được.” Hạ Phùng Tuyền giơ tay ra: “Đưa quần áo cho tôi.”

    Diệp Tây Hi ngơ ngác gật đầu, đưa quần áo cho anh ta, sau đó từ từ quay mình lại, lẩm bẩm tự nói: “Tôi không thấy gì, không thấy gì hết, một chút cũng không thấy.”

    “Diệp Tây Hi.” Hạ Phùng Tuyền cắt ngang đoạn độc thoại của cô.

    “Gì?”

    “Quần lót của tôi đâu?”

    “…”

    “Tôi hỏi, quần lót của tôi đâu?”

    “Có thể, là, lúc đó, quá căng thẳng, cho nên, quên, không nhặt.”

    “Là quên không nhặt, hay là cố ý không nhặt?”

    “…”

    “Mau trả lời tôi.”

    Diệp Tây Hi bị bức tới đường cùng, tức tối hỏi ngược lại: “Sao anh có thể bảo một cô gái nhặt giúp anh…quần lót chứ?”

    “Bất kể như thế nào,” Hạ Phùng Tuyền lẳng lặng nhìn cô: “Diệp Tây Hi, cô hãy nhớ lấy, cô đang nợ tôi một cái quần lót.”

    “…”

    Một giờ sau, Hạ Phùng Tuyền đưa Diệp Tây Hi về tới nhà mình.

    Đó là một tòa biệt thự trên núi, sang trọng, nhưng không hề khuếch trương.

    Xe vừa dừng lại, Diệp Tây Hi đã thấy cha cô Diệp Gia Hòa đang ở ngưỡng cửa đợi mình, vội vã chạy đến, ôm chầm lấy cha.

    Chờ cho hai cha con gặp lại xong, Hạ Hồng Thiên mới bước tới.

    “Tây Hi, đây là anh họ của mẹ con.”

    “Chào bác.” Diệp Tây Hi có cảm tình rất tốt với vị trung niên khí độ bất phàm đang đứng trước mặt cô, vội vàng chào một tiếng thân mật.

    Hạ Hồng Thiên ngắm nhìn Diệp Tây Hi thật kĩ, sau đó khẽ thở dài: “Đôi mắt con bé, thật là giống Mạt Tâm như đúc.”

    Diệp Tây Hi nhớ tới lời của Hạ Từ Viện, do dự giây lát, rồi khẽ hỏi: “Mẹ con, cũng là người sói phải không?”

    Diệp Gia Hòa vuốt tóc con gái, ôn tồn đáp: “Tây Hi, lúc này con nên đi ngủ, sớm mai, chúng ta trở về nhà một chuyến, đến lúc đó, cha sẽ kẻ cho con nghe toàn bộ câu chuyện, được không?”

    Diệp Tây Hi đành gật đầu vâng lời.

    “Phùng Tuyền, đưa em họ con đến phòng của con bé đi.” Hạ Hồng Thiên gọi cậu con trai.

    Nghe vậy, Diệp Tây Hi lẫn Hạ Phùng Tuyền cùng lúc nhướng mày.

    “Có vấn đề gì vậy? Sao lại không đi?” Hạ Hồng Thiên và Diệp Gia Hòa cảm thấy phản ứng của hai đứa con rất kỳ lạ.

    “Không có gì.” Hạ Phùng Tuyền cười cười với Tây Hi: “‘Em họ’, mời đi theo anh.”

    Diệp Tây Hi cũng cười mà như không cười: “Dạ vâng, ‘anh họ’.”

    Hai người cứ như thế mà đi lên lầu.

    Lúc này, Hạ Từ Viện từ trên lầu bước xuống, chạm mặt Hạ Hư Nguyên đang ngồi trên ghế sô pha: “Làm sao mà hai người bọn họ nhăn nhăn nhó nhó như khỉ phải ớt vậy nhỉ?”

    “Có lẽ là có gian tình gì đây.” Hạ Hư Nguyên không buồn ngẩng đầu, vẫn chăm chăm vào bức hình giải phẫu thi thể, từ tốn hỏi: “Cô gái mà cô đưa về đâu rồi?”

    “Cậu nói Như Tĩnh à, tôi vừa mới để cô ấy ngủ.” Hạ Từ Viện ngồi xuống bên cạnh Hư Nguyên, lắc đầu: “Thật là đáng thương, ngủ thiếp đi rồi mà vẫn mơ thấy ác mộng, chính là sợ cái tên khốn Du Tư Nhân kia bắt lại.”

    “Hình như cô có vẻ đồng cảm với cô ta.” Hạ Hư Nguyên nói.

    “Bởi vì chúng tôi đồng bệnh tương lân mà.” Hạ Từ Viện chống tay lên chiếc cằm tinh tế, ánh mắt ai oán: “Đều gặp phải lũ đàn ông khốn kiếp.”

    “Vậy sao?” Hạ Hư Nguyên liếc nhìn cô: “Sao tôi lại thấy chồng cô đối với cô rất tốt nhỉ?”

    “Hạ Hư Nguyên, cậu muốn tôi nói lại bao nhiêu lần nữa hả, Mộ Dung Phẩm không phải là chồng của tôi!” Hạ Từ Viện cau có.

    Hạ Hư Nguyên bình tĩnh chỉ ra: “Nhưng trên pháp luật, hai người vẫn cứ là một cặp vợ chồng.”

    “Cái tên khốn đó, dám dùng thủ đoạn bỉ ổi, hại ta không mời được luật sư giải quyết thủ tục ly hôn.” Hạ Từ Viện tức giận bất bình.

    “Ai bảo anh ta là là luật sư hàng đầu chứ, ai dám đấu với anh ta nào, có khác gì tự tìm tới chỗ chết?”

    “Cho nên tôi mới nói Mộ Dung Phẩm chính là một tên mặt người dạ thú, đê tiện, hèn hạ, vô liêm sỉ.” Hạ Từ Viện nghiến răng ken két.

    “Sao cô còn lấy anh ta?” Hạ Hư Nguyên hỏi nhạt.

    “Thì lúc ở Las Vegas, tôi uống hết 5 chai rượu, say đến mức không còn biết mình là ai nữa, căn bản là không nhớ tại sao lại kết hôn với hắn ta.” Hạ Từ Viện hơi nhíu mày: “Nhất định là do hắn ta hãm hại.”

    Hạ Hư Nguyên nhếch mép, không trả lời


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group