giai thoại về nhà thơ đòng quê

  • 470525

    July 13th 2012, 9:16 pm
  • LTS:Có lẽ đã lâu tôi mới về quê, lần này về quê biết bao tâm sự ngổn ngang . Hôm nay nhân có bữa cơm của đứa em trai họ, tôi gặp anh Toản kém tôi 5,6 tuổi, mấy anh em đang trao đổi với nhau tình cảm của quê hương, 1 tình cảm chỉ có những người xa quê như tôi mới thấy thấm đượm và mặn mà, bạn tôi vô tình nói tơi anh Lê Trí Viễn quê ở thôn Phú Nhiêu, bất giác tôi thở dài thương cho anh Viễn, 1 người yêu quê và thấy những điều không vừa tai nên có những bài thơ mà làm tan 1 đội chèo do ông chú họ của anh Viễn thành lập. Tôi còn nhớ lúc đó anh Viễn 18 tuổi, tôi khoảng 11 tuổi, anh sáng tác bài thơ đó như 1 khúc dân ca, như 1 bài đồng dao, chúng tôi thuộc lòng, đọc vang cả bãi ngô quê tôi, sau 1 thời gian các bà các cô, nhất là mấy anh thanh niên thuộc lòng đọc nghêu ngao trong các bụi tre mùa hè. Thế là các vai trong đội cải lương không đến tập nữa và đội cải lương đó không thành. Ông Cõi là chú anh viễn (Nay ông đã qui qui tiên) vác đòn gánh đuổi anh khắp làng đánh đuổi, nhưng làm sao 1 ông già đuổi được 1 thanh niên đâng thời kỳ trai trẻ được, thế rồi ông bực quá nói với ông Chắc (ông cụ thân sinh ra anhViễn)
    -Chú bắt trói thằng Viến (Tên cũ của anh Viễn) lại tôi cho nó 1 trận.
    Ông Chắc chỉ cười, tiếng cười đó làm cả làng Phú nhiêu cũng cười theo.
    Tôi xin phép anh Viễn đăng lại bài đó cho các bạn đọc cùng tham khảo nhé.
    Phú nhiêu có đội cải lương,
    Đêm khóc anh Bá, ngày thương anh Đài
    Nghĩ ra cũng lám chuyện tài
    "Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa"
    Vợ con tần tảo muối dưa
    Đói thì mặc đói lòng chưa thoả lòng
    Nhãng quên những chuyện ngoài đồng
    Đi xem phò mã phụ lòng Hương Liên,
    Xem thằng Đổng Trác đảo điên
    Vua Trang cùng với Biện Điền Bất nhân
    Khóc xa rồi lại than gần,
    Phạm Lang chàng hỡi ái ân tan tành,
    Nào ai thấu rõ ngọn ngành,
    Ngưu Lang chức nữ tan tành vì đâu.
    Những ngày lác đác mưa ngâu,
    Đem di tích ấy cúi đầu khóc than,
    Chiêm bao mộng tưởng miên man
    Dương cung cũng bắn đại bàng như ai.
    Quất roi len ngựa trổ tài,
    Phòng trong bôi phấn buồng ngoài tô son.
    Xong vai cha, lại đóng vai con,
    Vợ chồng 1 chốc cha con 1 giờ.
    Người đâu lắm chuyện lẳng lơ,
    Không chồng mà cũng nhận vơ là chồng.
    Ban đêm tô thắm môi hồng
    Thướt tha như liễu nhận chồng linh tinh,
    người cô trông kể cũng xinh
    Mắt cô cũng đẹp liếc tình cũng ngoan
    Sao cô chẳng biết lo toan,
    Mộng mơ huyền bí khóc than người đời,
    Ruộng khô nước cạn chờ trời,
    Lúa xấu mà chẳng kịp thời bón chăm.

                      Lê Trí Viễn
    Xóm Tân Thịnh, xã Yên Trị, huyện Yên Thuỷ, tỉnh Hoà bình.
    Các bạn nếu nhớ anh liên hệ theo địa chỉ trên, anh Viễn đang ở cùng với vợ và đứa con của anh, đời sống quá đạm bạc. Mong rằng các bạn gần xa biết và thương anh nên đến chia sẻ với anh (Nay đã gần "Thất Thập" rồi)
    Thân

    Nghi
    470525
    [size=18]
    [/size]



    Được sửa lần cuối bởi 470525 vào ngày October 11th 2012, 11:22 pm với 3 lần trong tổng số.
  • 470525

    July 13th 2012, 9:21 pm
  • Xin phép bạn và diễn đàn tôi được sự đồng ý của anh Viễn pos các bài thơ của anh lên diễn đàn để mọi người cùng vui.Đọc thơ anh Viễn bất giác tôi lại nhớ tới cụ Nguyễn Bính, nhà thơ đồng quê, chỉ sáng tác cho những người lao động quê mùa đọc, thấy được cái tình cảm mặn mà, sâu đậm, chia sẻ và chan chứa tình làng nghĩa xóm của anh.

    Thức trắng
    Con về thức trắng 1 đêm,
    Nghe dòng Sông ấy nói thêm những dì
    Đường làng còn lắm lối đi
    Cứ vòng quanh chuyện thầm thì ngàn xưa
    Nắng buồn nối với tủi mưa
    Chuyện trăm năm cứ như vừa hôm qua

    Ngớ ngẩn
    Tôi đem ngớ ngẩn trả trời
    Trời chê không nhận bắt tôi mang về
    Tôi đem ngớ ngẩn đi khoe
    Theo sau cả lũ chích choè cười tôi
    Tôi đem ngớ ngẩn ra phơi
    gặp cơn mưa muộn dục tôi cất vào
    Tôi đem ngớ ngản bán rao
    Chẳng ai them trả xu nào lạ chưa ?
    Tôi buồn tôi lại ngẩn ngơ
    Mặc kệ thiên hạ vẫn thừa khôn ranh.



    Được sửa lần cuối bởi 470525 vào ngày October 11th 2012, 11:17 pm với 1 lần trong tổng số.
  • 470525

    July 14th 2012, 7:16 am
  • Nhớ Làng
    Làng ơi ai đặt tên làng
    Mà xa xôi thế mới càng nhớ nhung
    Nhớ từg thửa ruộng cánh đồng
    Mả cù, Mả cậy, đồng Bông, đồng Mùa,
    Nhớ từng chú ếch, nàng cua
    Rộc Bầu nước cạn ra mò ốc bươu
    Sao làng lại có dường Siêu
    Sao làng lại gọi Phú Nhiêu hở làng
    Sông làng mấy bến đò ngang
    Bến Lò, bến Cả lối sang Ngô Đồng
    Núi làng nằm cạnh bờ Sông
    Núi Voi, núi Cóc chạy vòng chân đê
    Gái làng hiền dịu gái quê
    Thức khuya dậy sớm thạo nghề canh nông
    Trai làng vạm vỡ tinh thong
    Ngao du khắp ngả vẫy vùng khắp nơi
    Xa làng nhơ lắm làng ơi
    Nhớ hương mắm tép ngọt bùi đồng chiêm
    Nhớ lời ru ém mạn thuyền
    Núi mồ côi giữ nỗi niềm gió trăng.



    Tự diễu
    Tôi sinh vào năm Canh Thìn
    Đất trời vẫn để số còn gặp may
    Bạn bè nam bắc đông tây
    Giao du quen thói tháng ngày lang thang
    Đã không có chí làm quan
    lại không có cả cái gan làm dầu
    Suốt đời mơ những đẩu đâu
    Viển vông như 1 chuyến tầu không ga
    Liêu xiêu cũng gọi là nhà
    Bốn mùa dột nát thế mà cứ vui
    Nỗi đau không khóc lại cười
    Nghêu ngao vài chữ coi trời bằng vung
    Cho nên chịu cảnh tay không
    Vợ con thua thiệt đau lòng mẹ cha
    Cũng toan xuôi ngược bôn ba
    Nay chè mai rượu la cà khắp nơi
    Cho nên tội đáng chết rồi
    Bằng lòng nhậ với đất trời ra đi,
    Anh em chú các cô dì
    Nội ngoại than thích tôn ty họ hang
    Thôi đừng nhớ, thôi đừng thương
    Đừng chit khăn thảm, đừng buông lệ sầu
    Cứ đào ba tấc dất sâu
    Cứ vùi cho chặt nỗi đau nhân tình
    Thế rồi đến tiết thanh minh
    Nấm mồ nào cỏ cũng xanh đấy mà
    Trăm năm có thế thôi à
    Thôi thì như thế cũng là trăm năm
    Bạn bè có đến viếng thăm
    Xin chào tất cả tôi nằm ngu đây
    Cũng như mình đã ngấm say
    Bao nhiêu chua ngọt đắng cay đủ rồi
    Cũng như mình đã cạn lời
    Bao nhiêu năm tháng đầy vơi nỗi niềm
    Trước giờ về gặp tổ tiên,
    Tôi rất thanh thản chẳng phiền muộn chi
    Trước gờ nhăm mắt ra đi
    Biết là để lại những dì trần gian
    Nấm mồ là một giang san
    Vui cung gió nhẹ trăng vàng đêm đêm,
    ước dì thành gió vô duyên
    Được đi trang trải mọi miền gần xa
    ước dì như giọt mưa sa
    Rơi vào ngấn lệ khóc oà để thôi
    ước dì như cánh hoa rơi
    Ngấm vào lòng đất ngậm ngùi tình
    xuân



    Được sửa lần cuối bởi 470525 vào ngày October 11th 2012, 11:18 pm với 1 lần trong tổng số.
  • 470525

    July 14th 2012, 7:20 am
  • [i]Chợ chiều
    Người ta ngán cảnh chợ chiều
    Cá ươn, thịt ế mời chào khôn ngoan
    Sao đời còn lắm gian ngoan
    Sao không bán hết cho tan chợ chiều

    Thương vợ
    Vai gầy đổ bong đã xiêu xiêu
    Đổ xuống lòng ôi cũng đã nhiều
    Bây giờ mới khóc mà thương nhớ
    Thì đã quá trưa đã sang chiều
    Vợ tôi con gái một nhà nghèo
    Lấy tôi từ thuở biết thương yêu
    Cứ tưởng văn chương là danh giá
    Ai ngờ tóc bạ vẫn liêu xiêu


    Khóc mẹ
    Mẹ ơi quê mẹ đồng chiêm
    Nuôi con biết mấy nổi chìm rồi đây
    Bây giờ mẹ ngủ ngon say
    Bỏ quên trần tục tháng ngày lòng đong
    Mẹ đang thiếp thiếp giấc nồng
    Giã từ mảnh đất Ngô Đồng ra đi,
    Nghẹn ngào thay phút phân li
    Con còn biết khóc dì mẹ ơi
    Cái dòng Sông Đế đầy vơi,
    Mẹ đã lên ngược xuống xuôi đã nhiều
    Mẹ về làm dâu Phú Nhiêu
    Gia tài nặng một mái lều gian truân
    Cùng cha con, biết tảo tần
    Lựa đò vượt bể trầm luân chống chèo
    Mái tranh cứ ấm tình nghèo
    Cứ đầy những sớm những chiều xa xôi
    Mẹ về quê ngoại lựa lời
    Vay gạo đong thóc mượn nồi xin rơm
    Ra về gánh nặng đường trơn
    Nhưng lòng mẹ, bớt tủi hờn hai vai
    Nồi rượu mẹ đếm mấy chai,
    Đong ngô sợ ít đong khoai cho nhiều
    Băn khoăn họp hết chợ chiều
    Thờ ơ mớ cá, nâng niu bơ vừng
    Thì thôi cây đắng đã từng
    Nhẩm tiền trong túi lại dừng không mua
    Những đêm tháng tám dầm mưa
    Giật mình mẹ tỉnh bữa trưa, bữa chiều
    Những đêm mái dột vách xiêu
    Có lời mẹ ấm gian lều ru con
    À ơi tiếng mẹ bồn chồn
    Chìm vào chớp bể mưa nguồn nôn nao
    À ơi tiếng mẹ nghẹn ngào
    Từ trong cay đắng ngấm vào xa xôi
    Ngày mai phiên chợ Đế rồi
    Lua nhà bên ngoại đã vơi nửa bồ
    Thế mà anh vẫn thương cô
    -Gánh về một gánh mà lo chống chèo
    Cụ đồ Len thương con nghèo
    Bâng khuâng đứng dưới mưa chiều ngẩn ngơ
    Rằng trong thao thức đôi bờ
    Thương con đơn chiếc cánh cò sang sông
    Bên đây là đất Ngô Đồng
    Phú Nhiêu cách có một dòng sông quê
    Mà bao nhiêu những tái tê
    Ngấm theo chân mẹ sớm khuya tảo tần[/i
    ]



    Được sửa lần cuối bởi 470525 vào ngày October 11th 2012, 11:19 pm với 1 lần trong tổng số.
  • 470525

    July 26th 2012, 9:00 pm
  • Cha tôi

    Cha tôi về với nắng chiều
    Lưng còng bóng đổ xuống xiêu đường làng
    Muộn mằn lỡ chuyến đò ngang
    Nhờ cánh cò lạc đưa sang bên này
    Trú mưa đậu ở lùm cây
    giận hờn với nắng lại bay về trời
    Nén hương ngậm khói nửa vời
    Rưng rưng tôi đứng ngậm ngùi nhìn theo.
    [size=18]
    [/size]



    Được sửa lần cuối bởi 470525 vào ngày October 11th 2012, 11:21 pm với 3 lần trong tổng số.
  • 470525

    August 31st 2012, 1:13 am
  • Giỗ mẹ
    Tháng bat tu hú gọi bầy
    Lúa chiêm hẹn nắng về xây mùa vàng
    Con về thắp một nén nhang
    Chiều vương nắng nhạt chớm vàng chân mây
    Mẹ nằm dưới ấy ngủ say
    Tiếc phiên chợ bộ tháng ngày lòng đong
    Ngàn xưa Sông nước xuôi dòng
    Vẫn còn in bong lưng còng mẹ qua
    Nhớ thời đói kém tháng ba
    Mẹ chia từng bát cháo hoa cầm lòng
    Những đêm mái dột vách tung
    Bàn tay mẹ đặt lại từng hang danh
    Bữa cơm chiều ngọt bát canh
    Mẹ bòn rau bí từ quanh vườn nhà
    Nuôi con từng bước thăng hoa
    Có lời ru những canh đà mẹ ru……

    Sang cát
    Đôi bờ Sông đáy nôn nao
    Mang tình mưa nắng ngấm vào lòng sâu
    Trải bao năm tháng giãi dầu
    Vẫn còn nguyên vẹn nỗi đau giã từ
    Bãi bồi còn nắng tháng tư
    Bát canh hến ấy ngọt từ ngàn xưa
    Chập chờn một tháng trong mơ
    Gia mồi tóc bạc bây giờ riêng ai
    Hồn sâu êm giác truyền đài
    Thương người đơn chiếc ngậm ngùi trần gian
    Một lần này nữa hiện lên
    Bao năm cách biệt nói them những dì
    Một lần này nữa chia li
    Trước giờ cách biệt nói dì nữa đây
    Thì ra nghĩa nặng tình dày
    Dẫu là đi gió về mây vẫn còn
    Thì ra cách biệt âm dưong
    Dẫu tan nát thịt vẫn còn tình sâu
    Thì ra kẻ trước người sau
    Cùng hò hẹn mãi một câu nặng tình
    Thì ra trong lẽ tử sinh
    Cùng về với bến tâm linh một dường
    Đêm nay thu lạnh hơi sương
    Trước mồ thắp một nén hương trước mồ
    Để rồi trong cõi hư vô
    Hành trình muôn thuở vẫn chờ vẫn mong.

    Tết về nhà chị
    Chị ngồi kể chuyện ngày xưa
    Rưng rưng nước mắt chiều mưa sụt sùi
    Lúc tôi mới đến chị cười
    Ối giòi ạ ! ối giời ơi-ối giời
    Em à em ạ em ơi
    Trời rét như thế em ngồi vào đây
    Thế rồi chị vội cầm tay
    Tao trông như thấy mày gầy khổ chưa
    Thôi đừng lãng đãng ngẩn ngơ
    Tóc mày giờ đã bạc phơ thế này
    Tôi xa chị mấy mấy năm nay
    Nghiệp trời phiêu bạt tết này về quê
    Muốn tìm lại giọt sương khuya
    Chắt chiu chị giấu bên kia phía trời
    Muốn tìm lại cánh lá rơi
    Lá chao nghiêng tự phía tôi nghẹn ngào
    Gửi hồn về phía chiêm bao
    Mưa xuân lắc rắc ngấm vào trời xuân.
    (ST)

  • 470525

    October 11th 2012, 11:26 pm
  • Chị tôi ở vậy

    Nhớ ngày chị đi lấy chồng
    Tôi theo chị đến bờ Sông càu nhàu
    Chị về bên ấy làm dâu
    Tôi mơ chị ngủ gối đầu tay ai
    Anh ấy chẳng dận chị tôi
    Mà đi đi mãi rồi thôi khôngvề
    Chỉ còn bóng đồ chân đê
    Gửi dòng Sông giữ lời thề mênh mang
    Một chiều chị thắt khăn tang
    Qua đò chị lại về làng với tôi
    Trời chiều gió bấc mưa bui
    Chị ngồi đếm lá vàng rơi thẫn thờ
    Giật mình chị nói bâng quơ.
    Mẹ chồng già yếu biết nhờ cậy ai
    Chìm trong tiếng nấc thở dài
    Gọi tôi chị dặn … ngày mai chị về
    Tôi nhìn bóng đổ chân đê
    Nghe dòng sông vọng lời thề xa xưa
    Con đò cứ đón cứ đưa
    Chị tôi ở vậy nắng mưa kệ giời.
    (ST)

    Ngộ

    Tôi trót làm thơ trót yêu thơ
    Trót đùa với nắng bỡn với mưa
    Trót đem cay đắng chôn vào miệng
    Trót để lòng son phút hững hờ
    Tôi trót gửi hồn phia vu vơ
    Trót đợi trót mong và trót chờ
    Thiên hạ còn nhiều khôn ranh lắm
    Nhẫn cả nhân tâm vẫn lọc lừa,

    Mưa nắng

    Trời đang nắng thế mà mưa
    Mưa tầm tã vậy lại chưa tạnh à
    Mưa là tiếng khóc xót xa
    Của người không cửa không nhà lang thang
    Hay mưa là một cung đàn
    Ru người vào mộng dầu sang đêm dài
    Mưa rồi mưa nữa hay thôi
    Mưa bao giờ tạnh, cho trời nắng lên
    Nắng ơi nắng có dịu hiền
    Hay là đổ lửa thiêu tàn nhân tâm
    Mong mưa, mưa biết xoay vần
    Mong nắng…Nắng biết đến ngần thì thôi
    Nắng mưa giúp ích cho đời
    Đời mong có nắng để rồi mong mưa
    Nghĩa là mưa nắng cho vừa
    Đứng nắng cho lắm đừng mưa cho nhiều.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group