Ngày hôm qua...đã từng-my life

  • trinhlan

    September 6th 2012, 10:45 pm
  • Chap 11

    Bắt chiếc xe bus số 27 đi ra Bến Thành, xong lại đi bộ ngược về phía Hàn Thuyên. Lần đầu đi ra Q1 cho nên chẳng biết gì, cứ đi một tí lại hỏi đường. Cũng may lúc sáng chị nt kiu đi xe bus ra đi chứ tự đi 1 mình lạc biết chừng nào gặp dc chị. Tìm mãi cũng tới dc cafe Windown. Nó rụt rè bước vào café, có lẽ nó vẫn chưa quen dc với cái không khí café ở một quán xa lạ và khá sang trọng này mặc dù nó phục vụ tại quán café cũng đẹp mà. Coi bộ làm phục vụ quen nên làm khách cũng thấy hơi ngại ngại. Nó cầm cuốn menu từ tay nhỏ phục vụ lật lật vài cái cho có lệ rồi gọi :

    - Cho mình 1 caffe đá ko đường

    - Hả…cafe ko đường???

    - Uhm..nhớ nha…ko bỏ đường

    Nhỏ phục vu quay đi, rồi quay lại 2 – 3 cái nhìn nó như người ngoài hành tinh ấy. Có lẽ lần đầu tiên thấy một thằng nhóc non choẹt gọi món café ko đường đây mà…Nó đến sớm, nó luôn vậy trong mọi cuộc hẹn, tranh thủ time đến sớm trước ít nhất 15 phút hoặc nửa tiếng. Nó ko thích cảm giác chờ đợi, nhưng lại kiên nhẫn chờ đợi, vì ko thích nên nó ko muốn ai chờ nó hết và vì vậy nó buộc phải chờ đợi

    =)). Sài Gòn buổi sáng chủ nhật, mọi thứ luôn bình yên đến lạ, ít có những bon chen xô bồ, ít kẹt xe…chỉ là hình ảnh của những con người thoải mái tận hưởng không khí của ngày nghỉ…có lẽ ở SG, nhịp sống chậm nhất, bình yên nhất là vào những buổi sáng chủ nhật…Nhấm nháp ly café đắng, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng và đơn giản hơn, cũng bớt hồi hộp….đây ko phải là lần đầu tiên nó hẹn gặp một người bạn trên mạng, nhưng chẳng hiểu sao từ đêm qua đến giờ nó run và hồi hộp lắm. Chị cũng chỉ là một người chị bạn, có khác chăng là chưa bao giờ nó nhìn dc thấy chị mà thôi. Cảm giác sắp dc gặp một người bạn thân nhưng chưa bít mặt thật háo hức đến lạ.

    Một chiếc xe trắng dừng lại dưới lòng đường. Nó nhìn lướt qua, bên trong bước ra một cô gái với chiếc váy màu xanh lá nhạt, đôi chân trần dài đặc trưng có thể nhìn thấy ở những người mang giày cao gót, đặc biệt là model, mái tóc dài và đen…tiến về phía quán cafe. Chậc SG sao lắm người đẹp vậy nhỉ. Chép miệng xong nó quay đi chỗ khác, nhấm một ngụm cafe đắng, đa số người trong quán đều nhìn theo từng bước chân của người con gái đó, riêng nó thì ko vì lúc này nó mãi nhìn về phíalòng đường và cố tìm thấy ai đó có vẻ giống chị mặc dù nó chẳng biết chị là ai…..Đột nhiên 2 thằng cha bàn kế bên cứ quay qua nhìn nó….thấy lạ nó quay qua ghế đối diện, người đẹp đẹp lúc nảy đang tiến lại gần đứng nhìn nó, đã cao lại còn đứng trong khi nó ngồi thành ra nó cảm thấy nhỏ bé quá @@….”vụ gì đây trời hok lẽ mình ngồi nhầm bàn đặt của bà này”….Nó vẫn ngơ ngác khi người đó ngồi xuống nhìn nó, nhìn từ đầu rồi lại nhìn xuống chân, nhìn ly cafe để trên bàn..xong rồi lại nhìn nó…Một khoảng time nghẹt thở trôi qua…nó vẫn chẳng phản ứng, cũng chẳng nghĩ dc gì hết. Chỉ thấy người đó bỏ cái túi lên bàn rùi cầm lấy li cafe của nó cho lên miêng uống 1 cách ngon lành tự nhiên, hồn nhiên….uống đâu dc một ngụm thì đặt vội ly cafe xuống bàn nhăn nhó cái mặt nói:

    - Đồ khùng cafe gì đắng nghét dzậy.Nghe xong nó muốn bật ngửa vì shock…Oh my god….vụ gì đây trời hok lẽ SG này toàn mấy đứa đẹp mà bị tưng tưng…tự nhiên lấy ly café của ngta uống xong còn oánh giá cái nhân phẩm vừa dc phục hồi của mình nửa chứ

    - …mình mình…có quen hả

    Người đó bật cười rồi cầm lấy chậu hoa cúc dại trên bàn của nó đưa lên ngắm nghía – ê bậy bưởi cafe nghịch thì dc còn cái này thì ko…quà để nó và chị nhận ra nhau mà.Nghĩ vậy nhưng nó vẫn ko nói gì…chỉ nhìn người đó ngơ ngác (tinh thần bị áp chế trầm trọng rồi)

    - Hoa đẹp ha…kiếm đâu hay dzạ?

    Nó gật gật, mặt nó nếu ai thấy thì lúc này nhìn thấy chắc cùng phì cười vì dc khắc

    2 chữ to đùng “ngơ ngác”.Chợt điện thoại rung, nó lấy ra mắt ko rời người đó và

    nghe máy

    - Nhox khùng…chị nè

    Đối phương đang lên tiếng, điện thoại đối phương đang cầm trên tay và nói…hình đây, tiếng ở ngay đây, còn hồn của nó lại ngơ ngác vu vơ trên ngọn cây mất rồi, điện thoại nó từ từ rơi xuống đất….(điện thoại tàu khựa có khác rớt 1 cái pin, nắp thân máy chia nhau 3 ngả mà nằm =)) )

    - Đồ mặt ngố…tỉnh lại coi…tỉnh lại tỉnh lại mau…. Vừa nói đối phương vừa cốc cốc lên đầu nó cười hì hì.

    - Anh ơi…anh…điện thoại của anh rơi đây ạ.

    Nó đưa tay nhận lại 3 mảnh của chiếc điện thoại từ tay nhỏ phục vụ, mắt vẩn mở tròn xoe nhìn đối phương

    - Cảm ơn bạn….- nó lên tiếng rồi cầm luôn menu đưa cho đối phương nhưng

    bổng tự nó giật trả về cho nhỏ phục vụ

    - Một ca cao sữa đá ít sữa nha bạn – miệng nói tay đưa nhưng mắt và mặt vẫn nhìn về phía người đối diện

    Nó đoán chị đẹp, cảm nhận chị đẹp….nhưng….có ai nào ngờ chị đẹp đến như vậy đâu….Ngồi trước chị…giờ nó như một thằng chăn dê, còn chị là 1 nữ hoàng sang trọng kiêu sa và xynh đẹp. Có bao giờ nó dám nghĩ đến chị bên ngoài là thế này đâu. Cãi nhau chí chóe như con nít hằng ngày nhưng giờ chị trước mặt nó đây là một thiếu nữ trưởng thành, đầy kiêu sa….vừa nhìn thoáng qua…nó đã thấy chị ở

    một thế giới hoàn toàn khác nó rồi….Cảm giác quá shock…quá bất ngờ và…quá hụt hẫng…hụt hẫng vì…chị quá đẹp…chị quá xa………Liệu gặp nhau lần này rồi…nó còn có đủ can đảm để tiếp tục làm bạn làm nhox của chị nửa ko. Có lẽ lại đánh mất thêm một người nửa nó quý mến rồi….

    - Ca cao ở đây hok biết ngon hok nửa. Nè nè nhà ngươi còn sống hok đó….nè nè xỉu thiệt rùi hả >.< vừa nói chị vừa chọt chọt vô cái mũi của nó…..thôi…suy nghĩ bay lên cao vậy cũng vừa đủ rùi…rớt xuống thôi. Nghĩ vậy nó nhấp 1 ngụm café rồi lên tiếng

    - Chị thiệt hả

    - Chứ ai trời…tên ngốc kia…hok phải chị..sao biết món chị thích mà gọi hay ta

    - Sao…sao nhận ra nhox dc dzậy

    - Nè nè.. – vừa nói chị vừa chỉ vào cái áo của nó và cầm chậu hoa cúc dzứ dzứ trước mặt nó

    - Hix…ờ ờ…cũng nhanh mắt quá ha

    - Chứ sao…nè nè làm gì nảy giờ cứ ngơ ngơ hoài dzạ…mặt ngố tồ

    - Sao hok ngơ dc…tự dưng ở đâu nhàu dzô uống li cafe của ngta tỉnh bơ, còn la mình khùng nửa chứ…

    - Hì hì ai bỉu nhox ngố quá chi. Mà cafe làm gì đắng quá hà

    - Thì nhox toàn uống ko đường ko mà quên rùi sao – nó mĩm cười

    - Uhm hen quên mất tiu….mà chậu hoa cúc cho chị phải hok – cái mặt nghinh nghinh lên trời giả bộ suy nghĩ….lời nói với cái mặt hok hợp chút nào với cái dáng người của chị hết.

    - Uhm…thì còn ai ngoài chị đâu (tỉnh thấy sợ, chậu hoa ngta chưa nói gì đã

    tự đem bỏ vô cái túi rồi giờ còn hỏi nửa)

    - Kiếm hoa đâu ra hay ghê…ở đây chị kiếm khó lắm.

    - Uhm chạy dọc mấy tiệm hoa kiểng ấy

    - Thôi lười đi lắm.Mai mốt nhox kiếm cho chị nghen.

    ……………….

    Rồi hai đứa im lặng….mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng của mình. Có lẽ đây là khoảng lặng cần thiết để bình tâm lại…nhất là với nó…Thực sự nó cảm thấy tự tin và sợ 1 điều gì đó quá…có lẽ người phải nói nên sợ cuộc gặp nay là nó hơn là chị….Ly café của nó cũng gần hết…chị thì ngồi chống tay lên bàn nhìn nó, miệng thì hút ly ca cao tới giọt cuối cùng, vậy mà vẫn cố hút để tạo nên âm thanh rột rột..

    - Nhìn gì dzữ dzạ

    - Nhìn nhox ấy

    - Có gì lạ đâu nhìn

    - Hi hi nhìn con nít hơn trong hình – (trời…còn gì nhục hơn hả trời….)

    - Ờ thì còn nhỏ mà…rùi sao

    - Thì ngố ngố nửa

    - Ngố khỉ…chị mới ngố thì có…hết cacao rồi hút chi hoài dzậy

    - Còn mà…hút cho hết ngọt lun hehe…giờ sao

    - Sao là sao

    - Hết nước rùi ngồi hoài nhìn nhau hả

    - Ừ ừ thì chị muốn sao

    - Đi chơi đi ^^

    - Ờ ờ sao cũng dc…mà đi đâu nhox hok có rành SG đâu – vừa nói nó vừa nhìn về chiếc xe đậu dưới lòng đường im lặng…

    - Thì chị người lớn…chị sẽ dắt nhox ik chơi chịu chưa

    Chị nhìn nó….rồi rút điện thoại ra gọi cho ai đó

    “chú 3 hả…chú chạy xe máy ra ngoài cafe Windown liền dùm. Con có việc gấp chú ra rùi lái xe con về nhà nghen”

    - Xong hehe khỏe…giờ mình đi chạy qua Hùng Vương palaza chơi hen

    - Là ở đâu…biết chết liền

    - Ừ..chút đi rùi biết…- em ơi cho chị 2 ly cacao giống vậy nửa nghen – chị đưa cái ly lên gõ keng keng vào cho nhỏ phục vụ biết

    - Kiu gì 2 ly lận dzậy – nó tròn xoe mắt nhìn chị

    - Chị một nhox một ^^

    - Ủa ủa nhox đâu có quen uống món này

    - Uhm biết mà

    - Sao kiu

    - Chị thích !( ngang như con kua) – chị hồn nhiên mang chậu hoa ra ngồi ngắm.

    Chap 12

    Chị của nó là vậy….ít nhất từ lúc mới quen đến gặp…chị đều hồn nhiên như trẻ con…trẻ con hơn nhiều so với tuổi của chị..uhm dù sao chị chỉ hơn nó có 2 tuổi thôi mà….Gặp nhau trên mạng thì chat, cãi nhau ko ngừng nghĩ…. đến nổi quên cả time. Nhưng giờ gặp ở ngoài, giữa cả 2 đều có một khoảng lặng để suy nghĩ về nhau….Chỉ nói một vài câu…hết vấn đề…thì lại im lặng, thi thoảng nhìn nhau cười..Tự nhiên thấy mình ngố đến lạ, chị càng ngố…và có lẽ SG giờ cũng ngố.

    Cuối cùng chú 3 của chị cũng đến, trao đổi vài câu chú 3 lái xe về để lại chiếc xe vespa màu vàng cỗ, nhìn bụi bụi, xưa xưa…nhưng nhìn rất con gái. Tính tiền xong…chị kéo tay nó đi ra cổng giữa ánh mắt nhìn theo của bao nhiu người trong café…Cũng may đây là chị nó chứ nếu người nó kiu bằng em thì hóa ra mang nhục rồi à…Chị cao thật cộng thêm đôi giày cao gót nửa, chị cao hơn nó gần cái đầu

    @@…Ngta cũng ko thể gọi nó là đại gia được vì nó quá lùn, quá nhỏ con và mặt mũi quá not choẹt (hình như nhiu cái xấu trời ổng dzồn dzô hết nó thì phải)…Dù sao cũng cảm thấy hãnh diện vì tự nhiên có một người chị xynh đẹp như thế này. Hai đứa đứng nhìn chiếc xe, chiếc xe chắc cũng đang nhìn 2 đứa vìchẳng biết đứa nào sẽ chở đứa nào…đấu tranh tư tưởng một hồi chị khều khều nó nói nhỏ

    - Nè nè…nhà ngươi chở ta đi

    - Sax…chị người lớn mà

    - Nhưng nhà ngươi là con trai

    - Biết, mà xe này xe chị



    - Thì xe của chị…nhưng….

    - Đuối lí chứ gì…thôi chở nhox đi…nhox có biết đường xá gì đâu

    - Chị…chỉ đường cho…

    - Hix ngộ sao nhất quyết hok chở nhox vậy…

    - Tại…tại…mệt quá…tại người ta hok biết chạy xeeeeeeeeeeeeeee

    - Hảaaaaaaaa….hok biết chạy xe – nó lại muốn đột quỵ thêm lần nửa, cái xe lùn xũn, người thì cao…mà nghĩ sao chạy hok dc chiếc xe này – …nhưng thấy…lái xe dc mà

    - Thì xe kia nó nhìu bánh…xe này có 2 bánh…sợ lắm

    - Rồi…hiểu…thôi lên xe đi chị tiểu thư

    - Hehe chị là nữ hoàng, hok phải tiểu thư nha

    - Nói nhìu…giờ đi đường nào

    - Đó đó..quẹo qua cái nhà thờ vòng ngược lại…chạy đi từ từ chỉ cho.

    Chị ngồi lên xe tay vịn vai và nó siết ga nhẹ chạy đi…xe này xe con gái, chạy cũng hơi khó, loạng choạng chút nó cũng quen. Thiệt tình áp lực nặng nề quá, tuy là chị em…nhưng khoảng cách giữ chị và nó xa nhau quá…làm sao để lấp đầy

    đây….Vòng vo hồi lâu chí chóe cãi nhau vụ lộn đường, nó thì ko biết đường nhưng nó dám cá nảy giờ chị của nó chỉ đường đi vòng vòng, lạc ít nhất 3 lần….đổ mồ hôi hột cuối cùng cũng tới Hùng Vương plaza…

    - Nhox…nhox thề với chị là mai mốt hok có đi chơi xa…mệt muốn chết

    - Chị cũng mệt nè…mình đi xem phim đi nhox

    - Phim hả…nhưng kiếm nước uống đã

    - Lên rạp mua nước vào vừa uống vừa xem lun

    - Vậy hả..ừ thì đi…chị làm chủ hết nha, nhox hok có rành đâu

    - Biết rùi ông 2 lúa

    - Lúa mà có người chơi chung

    - Xí…tại thấy ngươi….

    - Thấy sao

    - Hok nó…thấy ghét ghét

    - Khó hiểu!

    Kéo nhau lên megastar 2 đứa ngồi thở…chưa từng thấy cái thang máy nào đông như hôm chủ nhật…thiếu điều tắt thở, thêm cái bà nào xịt dầu thơm mùi rất là kinh dị….Chọn một phim hành động – kinh dị để xem (ko nhớ là phim gì vì vào đó thực sự chẳng xem dc gì nên hok có ấn tượng về cái phim – lí do thì chút sẽ biết). Mua vé xong lại kéo nhau qua mua đồ ăn. Chọn 1 phần combo với 10 xâu cá viên chiên….nó thì nó chẳng ưa cái mùi bắp tí nào, chỉ thích cá viên với ly coca thôi….Chưa tới giờ chiếu phim nên 2 đứa ngồi 1 góc để nghĩ mệt và ăn..>Đưa xâu cá viên lên chưa kịp bỏ vô họng thì đã ko cánh mà bay. Nhìn qua bên cạnh thì ra thủ phạm cướp miếng ăn ngay miệng mình là chị…Cướp đồ ăn của ngta xong còn người tủm tĩm cười cái mặt nghinh nghinh lên thấy ghét lắm

    - Ai cho ngươi ăn, xâu này là của ta

    - >< Có khắc tên hok mà của ta của ngươi…nhox đang ăn mà

    - Hok cho ăn…ăn bắp kìa

    - Ghét bắp, đưa xâu cá viên đây

    - Hihi hok…con trai phải biết ga-lăng

    - Dẹp dẹp..đang đói..có đưa hok

    - Hok đó

    - Vậy thì nhox cướp – nó cười rùi nhàu vô giật lấy xâu cá (lúc này…nó quên mất khoảng cách giửa hai đứa, nó chỉ biết rằng trước mặt giờ mới đúng là chị của nó, người hằng ngày vẫn cãi nhau, tranh nhau với nó mọi thứ trên mạng)

    Hai đứa giành nhau có 1 xâu cá viên chiên mà làm náo động cả khu vực ngồi chờ của megastar. Nó cầm lấy hai tay chị kê miêng vô tính cắn thì chị hốt nguyên nắm bắp rang nhét vô họng nó rồi chạy vòng qua góc bên kia đứng trêu nó

    - Đồ khùng tính cắn ta hả

    ..nghẹn bắp…lập tức nó phun hết bắp ra ngoài lao về phía chị vật chị xuống ghế

    (loại ghế dài)

    - Này thì trả xâu cá đây…..

    - Buông ra…bớ người ta…hok trả

    - Hok trả chọt lét à

    - Dám…hok…ta uýnh phù mỏ

    …Nó 1 tay cầm lấy tay chị, 1 tay chọt vào hông chị….chị cười ngặt nghẽo….thế là hai đứa lăn từ trên ghế xuống đất…chọc qua chọc lại…la, hét, cười….và tự nhiên nó nghe tiếng ai đó gọi nhỏ nhỏ

    - Anh chị ơi!…xin lỗi…..

    Nó dừng lại….chị cũng dừng….nhìn lên…nhìn xung quanh….ai cũng đang nhìn hai đứa, cái giọng nhỏ nhẹ “anh chị ơi” là của một cô nhân viên trong trang phục màu đỏ….Thôi chết….lo giỡn…quên mất vụ đang ở nơi công cộng và chị với nó đang vô tư đóng phim cuồng loạn giữa bàn dân thiên hạ…xung quanh nào là bắp, nào là cá viên, nào là nước coca văng khắp mặt đất….hết can đảm nhìn xung quanh…nó

    chuyển qua nhìn chị, chị cũng nhìn nó…hai đứa bổng phì cười khúc khích….Vội

    vàng đừng dậy nó gãi gãi đầu nói với chị nhân viên yêu quý

    - Chị chị..cho tụi em xin lỗi… – cái người kia dọn bắp đi (nó quay qua nói với chi rồi tiếp tục quay lại nói với nhân viên) – xin lỗi…hì hì quên mất…tại…

    - Mong anh chị đừng đùa quá mức nửa ạ…đây là nơi công cộng….- chị nhân viên vừa cười vừa nói. Nó cười hì hì cắt lời

    - …rồi rồi…hok có lần sau đâu…chị thông cảm hen..để để tụi em dọn…nói rùi nó lui cui cùng chị dọn qua loa…vội vàng cái chiến trường nhỏ giữa những ánh mắt ngạc nhiên và lời bàn tán, tiếng cười khúc khích trêu chọc nửa…Chị nhân viên gọi

    1 người nhân viên vệ sinh lại giúp 2 đứa…Xong xuôi nó vội kéo tay chị chạy về

    phía WC….mắc cười nhưng hok dám cười lớn

    - Hix hix tại nhox….trời ơi xấu hổ quá – vừa nói chị vừa bịt mặt quay vô

    tường

    - Hì hì ai biết…tại chị kìa…

    - Tại nhox ấy…

    - Mệt…chị cũng hay quá…giỡn xung thấy ớn

    - Huhu có biết đâu…quên mất tiêu…

    - Haha giờ coi phim nửa hok – nó cười gỡ tay chị ra khỏi mặt

    - Coi….thì coi

    - Hok mắc cỡ hả

    - Trong rạp tối thui chắc hổng ai nhận ra mình đâu

    - Uhm..vậy…giờ sao

    - Thì vô phòng chiếu trốn đi chờ tới giờ lun..còn có 10 phút mà

    - Uhm…vậy đi

    - Khoang

    - Gì nửa

    - Nhìn nè…dơ đồ, dơ tay chị hết rùi nè – chị xòe tay trước mặt nó

    - Uhm thui vô WC rửa đi, chải lại tóc nửa kìa…..Á chết…cái giỏ xách của chị đâu

    Nó nhìn chị la lên

    - ….chị chị hok biết….chết rùi làm sao đây

    - Đi kiếm chứ sao….à mà thui chị vào wc rửa đi nhox kiếm dc rồi..

    - Nè… nhớ mua nước uống với bắp đi nghen

    Nó chạy ngược trở lại chỗ giỡn hùi nảy, may quá…chị nhân viên tốt bụng đang

    cầm giỏ xách nhìn nó cười

    - Dà dà…cảm ơn chị….- nó lúng túng gãi đầu.

    - Hi hi thiệt hết nói nổi anh chị….

    Nó cười trừ rùi quay qua quầy bán nước…

    - Chị..cho em 1 phần giống hồi nảy

    Cái chị nhân viên nước vừa cười vừa lấy nước với bắp cho nó, chị nhân viên kế

    bên nói qua

    - Hay anh mua luôn 2 phần đi mất công chút giỡn khỏi mua lại..haha

    Cả đám nhân viên với khách đứng cười phá lên làm nó muốn độn thổ luôn.

    - Thôi thôi…hok dám giỡn nửa đâu hehe…

    Nó ôm hai ly nước với bịch bắp chạy ào đi kiếm chị…Vừa thấy nó chị đã cốc vô

    đầu nó rùi cười

    - Cho chết!

    Hai đứa kéo nhau vô rạp kiếm chỗ ngồi…Phim cũng bắt đầu chiếu…Lại giành nhau bịch bắp….ko nhờ cái bà ngồi kế bên quay qua nhắc nhở chắc cái màn giỡn hồi nảy lại tái diễn nửa quá….Vậy là im lặng xem phim….

    Hơn một tiếng rưỡi trôi qua…phim cũng bắt đầu kết thúc mà nó chẳng hiếu nội dung là gì và cũng chẳng nhớ dc phim đó là phim gì…đơn giản…tay, vai trái nó giờ toàn là vết móng tay,vết cắn của chị….Lần đầu tiên trong đời nó phải chịu cực hình suốt hơn tiếng rưỡi đồng hồ….Nó đoán chắc phim đó mang tiếng hành động chứ cũng kinh dị lắm đây…nên hậu quả của nỗi sợ là vậy nè…Ra khỏi rạp hai đứa kéo nhau đi ăn pizza…

    - Đút cho nhox ăn đi

    - Tại sao ta phãi đút cho ngươi

    - Nè – nó chìa cánh tay chi chit vết thương ra cho chị xem

    - Thì sao

    - Coi phim gì…bấm, cắn ngta…cứ như muốn ăn thịt nhox ấy

    - Hì hì…tại chị sợ chứ bộ

    - Dzậy sao hok tự bấm mình

    - Chị là nữ hoàng mà…nhox con đừng có phân bì hoài…ăn đi..hok chị ăn hết ráng chịu

    - Èo…ăn 1 mình riết…rồi mập thù lù cho coi

    - Xí…khỏi lo cưng…chị mập nhưng tấp nập người theo nghen

    - Hix…thuaaaa you win – nói gì cũng nói dc hết á…nó giơ tay đầu hàng.

    Ăn xong, làm ầm cái quầy pizza của ngta xong, chị bắt nó đi dạo vòng vòng xem quần áo, trang sức ở tầng một. Lần đầu tiên nó nhìn thấy nhiều đồ đẹp và sang trọng như vậy, chị đi trước tung tăng hết xem cái này đến thử cái kia…sau lưng lại là hình ảnh đối lập hoàn toàn…nó nhỏ xíu..lạc lõng đi theo nhìn chị…nó chẳng dám nhìn xung quanh hay xem bất cứ thứ gì vì giá của chúng hoàn toàn nằm rất xa ngoài khả năng của nó.

    Đi vòng vòng chán.. chị dẫn nó đi chơi bowling, chơi bi-a, gắp thú,bắn súng, thảy banh và…cả trò..thú nhún @@

    Vui vẻ, đùa giỡn với nhau quên cả time. Mới đó đã 4h chiều…cũng đến lúc chị và nó tạm biệt nhau,5h30 nó phải về quán làm nửa mà. Ngồi nói chuyện linh tinh dc 1 lúc thì chú 3 (tài xế nhà chị) lái xe ra tới. Chờ nó lên xe bus xong chị mới bước vào xe lái đi. Nó quay lưng nhìn theo bóng chị….Mãi chơi….nó quên mất cả thế giới

    của chị và nó khác xa nhau như thế nào….Chị bước lên xe…cứ như chị bước chân lên một thế giới khác ấy, kiêu sa…và sang trọng quá…Vậy mà ko hiểu sao chị lại quen dc với nó…và có cả một ngày nghịch đã đời như vậy nửa.

    Dòng suy nghĩ cuốn nó đi, SG dần về tối…Nó bước xuống xe lao ngay vào quán. Ông Kha mặt mày nói trách vài câu cho có lệ rồi thôi….nó vào thay đồ rồi trở ra vị trí cũ của mình tiếp tục công việc phục vụ.Hôm nay chơi với chị…2 đứa cộng lại cũng kha khá…riêng nó…đi tong nửa tháng lương ….Lo tính toán tổn thất…nó suýt đứng tim bởi một tiếng nói lạnh lùng ở góc bàn..ko cần nhìn nó cũng biết là bàn của con nhỏ hay ngồi.

    - You late! – Nhỏ này vô duyên, nó đi làm trễ liên quan gì con nhỏ cũng có

    phải hẹn hò gì đâu mà bày đặt du du lây lây.

    Nó giật mình thì giật mình, nhưng cũng chỉ quay qua thờ ơ con nhỏ 1 cái, cười mĩm rồi đi thẳng tới quầy trà…Làm được một chút thì nó thấy ông quản lí rề rề lại ngồi nói chuyện với con nhỏ….(cha này nhanh thiệt mới đó mà làm quen được rồi). Bắt gặp ánh mắt con nhỏ đang hướng về nó…chẳng giật mình, nó lạnh lùng quay đi làm việc khác. Nó là vậy…khi quan tâm thì sẽ hết mình còn ngoài ra..nó đều thờ ơ với tất cả..

    Gần hết giờ làm…quán bắt đầu vắng khách…Ông Kha kéo nó lại dúi vào tay nó chum chìa khóa với 200k.

    - Mày ở lại coi quản lí quán cho tau, xong dọn dẹp, đóng cửa nha mày. Sáng tau qua lấy chìa khóa.

    - Anh đi đâu..sao tự nhiên…

    - Thì tau mắc công chuyện gấp

    - Ờ ờ…thôi đi đi…mà em hok lấy tiền đâu

    - Dẹp..cầm nhanh…cấm bép xép với tụi kia.

    Chưa nói xong ổng dzọt ào ra cổng…xách con SH đen thui phóng đi…ngồi sau lưng ko ai khác chính là con nhỏ. Nó lắc đầu ngao ngán. Chưa thấy ai dại gái như ông nội này, dám giao quán, giao chức quản lí lại cho một thằng nhox cũng lạ và chẳng biết gì như nó….có khi dọn hết cái quán chắc ổng còn ko biết nửa là…mà quán này..đâu phải của ổng =))….Nói thì nói vậy nhưng cũng chỉ còn hơn tiếng rưỡi là đóng cửa…vắng ổng thì quán vẫn hoạt động bình thường thôi…>Lúc chạy ngang, con nó có quay lại nhìn nó…và tất nhiên nó cũng chẳng bày tỏ cảm xúc gì qua gương mặt hết…một sự thờ ơ rất bình thường….Mới quen có 1-2 ngày mà đã sẵn sàng đi chơi khuya với người ta rồi…nhỏ này chắc cũng dễ dãi lắm đây.

    “nhox dang lam gi do” – “ uhm nhox dang lam viec chi oi – “lam o quan cafe gi do ha” – “hum nay choi ca ngay lam noi hok do” – “noi ma dung lo” – “thui nhox lam

    tiep di. Ma ne cam on nhox ve ngay hom nay nha” – “ sao cam on nhox” – “vi ngay hom nay rat vui”…..

    Nó mĩm cười…đâu phải mình chị vui…nó cũng vui lắm mà…nhưng ko biết niềm vui này bao giờ sẽ lặp lại nửa đây. Tự nhiên nó cảm giác mạc cảm…và cái ý nghĩ sẽ gặp lại chị…dường như đã rời khỏi đầu nó ngay từ lúc nó bước lên xe bus tạm biệt chị rồi. Sài Gòn đêm chủ nhật…lặng im…nao lòng…Một mình nó lặng lẽ bước

    về trên con đường tối mịt, căn gác trọ nhỏ nhoi…và 2 bàn tay trắng…liệu…nó có thể làm được gì ở nơi phồn hoa phố thị nhộn nhịp này đây!!!


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group