Thiên thần bóng tối - Black Angel

  • kelly_ngoc

    August 7th 2012, 4:51 am
  • Chân bước đến nhưng mắt lơ đễnh nhìn phía khác, có lẽ cô bé cũng biết người con trai kia đang nhìn mình không dứt.

    - Em… ghét ta sao?

    Cô bé khẽ lắc đầu.

    - Em sẽ ở đây, không phải ngày 1 ngày 2, nên ta hi vọng, e sẽ cảm thấy thoải mái… Ta sẽ không hỏi về quá khứ của em. Ta chỉ muốn biết… tên em…?

    1 thoáng im lặng, Chấn Nam bỗng ngồi thẳng dậy, với lấy cây bút và mảnh giấy. Cậu viết lên rồi đẩy lại trước mặt cô bé kia. Băng liếc nhìn tờ giấy ngắn gọn: “Chấn Nam – 19t”

    1 chốc… cô bé cũng với lấy cây bút, cúi người viết gì đó thật chậm. Chấn Nam kéo mảnh giấy lại, cũng ngắn gọn…” Hải Băng- 14″. Chấn Nam khẽ mỉm cười.

    - Tên em đẹp như… em vậy. Cảm giác… thật lạnh.

    -…

    - Em không phải người làm nhưng ta muốn e ở cùng họ, sẽ dễ chịu và đỡ buồn hơn. Mọi người đều tốt, phải không?

    -….

    - Ta rất bận… Không thường xuyên đến gặp em được. Nhưng nếu thấy buồn…. hãy đến phòng ta.

    -…..

    - Em…. không muốn mở lời… hay… không thích nói chuyện với ta?

    Băng vẫn câm lặng, cũng không nhìn vào người con trai đối diện. Đôi mắt vẫn vô cảm nhìn chỗ khác, Nhưng thực sự, có gì đó đang le lói trong tim cô bé.Giữa căn phòng lặng yên và rộng thênh, chỉ có ánh đèn vàng tỏa ra nơi bàn đọc, chỉ 1 người con trai đang ngồi đó… và giọng nói trầm…. thật ấm.

    Chấn Nam từ từ cúi xuống, gối đầu lên bàn tay đặt trên quyên sách dày… Cậu nhắm nghiền mắt lại….

    - Lúc này, ta hơi mệt và thật… chẳng muốn nói thêm gì với người không thèm trả lời ta. E… có thể đi…

    Hải Băng quay người, chậm rãi bước, không thấy có lỗi dù đã để người con trai ấy độc thoại. Người quản lí của Chấn Nam từ đâu đó bước ra, ngay khi Hải Băng bước chân ra khỏi phòng.

    - Quan tâm tới con bé đó không phải ý hay! Cậu chủ!

    Chấn Nam vẫn gục đầu dưới bàn

    - Đi theo và đưa cô bé về tận nơi. Ta không muốn tranh cãi lúc này.

    - Ý định của ông chủ rõ ràng rồi. Cậu chủ biết thân với con bé đó sẽ bất lợi thế nào. Chính cậu cả cũng…
    - Thôi đi!

    Người quản lí quay đi, thở dài 1 tiếng rồi bước ra khỏi phòng. Cậu ta chạy theo đường về khu A, mắt ráo riết lần theo dấu cô bé kì lạ mới đến. Và cậu giật mình khi nhận ra, cô bé đã đi đúng đường về, chỉ cần rẽ qua 1 hành lang nữa là đến phòng ăn. Cô bé, chân vẫn đều đều bước, mái tóc dài đưa nhè nhẹ qua mỗi bước chân.

    - Được cậu 3 quan tâm cũng đừng có kiêu ngạo thế!

    Hải Băng chợt dừng chân, 1 dây thần kinh nào đó vừa phát tín hiệu.

    - Ít nhất cũng nên trả lời khi cậu 3 nói chuyện, không đến nỗi… nhóc bị câm phải không?

    Hải Băng từ từ quay đầu lại, từ từ ngước cánh mắt về phía quản lí của Chấn Nam. Cái nhìn đó làm quản lí chợt khựng lại, những ngón tay như muốn tê dại:

    - Lắng nghe…. cũng là…. đối thoại!!!

    Vẫn cái cách chậm rãi và khẽ khàng ấy, mỗi tiếng cô bé thốt ra làm người quản lí cảm giác như có dòng điện nhẹ chạy qua mỗi đốt tay. Đôi mắt hắn nhìn không chớp… và phải mất 1 lúc các giác quan mới định thần lại được.

    Băng về khu A. Mở cách cửa phòng bếp, hơn 20 người giúp việc đang ăn trưa vui vẻ quanh 1 chiếc bàn dài. Cô quản gia ngồi ngay ghế đầu. Hải Băng bước vào , mọi người chợt im bặt, ánh mắt dồn về phía Kiều Như.

    - Lại đây ăn cơm cùng đi!- Như lên tiếng làm rất nhiều con mắt trợn tròn.
    Hải Băng bước lại gần….

    Phặc…. cheng….eng….

    Kiều Như hất tay, bát cơm đầy nguyên văng xuống đất, đổ tung tóe.Băng dừng chân.

    - Xin lỗi. Nhưng bàn ăn hết chỗ rồi. Em ngồi tạm xuống dưới sàn ăn cùng mọi người nhé!

    Mấy cô giúp việc khúc khích cười. Thụy An ái ngại cúi xuống ăn tiếp. Hải Băng vẫn đứng đó, măt nhìn cô quản gia, bình thản,không có ý chống đối hay phục tùng.

    - Sao? Chê cơm chay ak? – Kiều Như tiếp tục hất tay vứt phăng đống xương mới ăn xuống đất. – Thế này chắc được rồi chứ? Ở nhà này, cho chó ăn cùng phòng với chủ là cưng chiều quá rồi.

    Mấy người giúp việc tiếp tục ăn, nhìn nhau khoái trá. Kiều Như mỉm cười “ thân thiện” quay sang nhìn Hải Băng

    - Không ăn sao? Thì ra chó không hiểu tiếng người.

    Có tiếng cười to hơn phát ra…. Hải Băng vẫn chẳng tỏ vẻ như mình bị xúc phạm, dửng dưng quay đi…
    Mặt cô quản gia tối sầm lại..

    - Đứng đó! Không ăn thì quay lại mà nhìn bọn tao ăn. Mày có tin mày bước thêm bước nữa tao sẽ chặt chân mày không? Cả con bạn lắm mồm cùng giường với mày nữa!!

    Thụy An suýt nghẹn họng, ngẩng lên nhìn cô bạn. Băng từ từ quay lại… và đứng đó cho đến khi bữa trưa kết thúc. Kiều Như ăn với 1 tậm trang hoan hỉ vô cùng.

    - Mày muốn chết với chị Như ak?

    - Sao lần nào tao cũng phải làm việc nguy hiểm này?

    - Đi mà kêu với chị Như ấy. Mà mày chỉ cần chạy ù vào đặt khay lên bàn rồi chạy ù ra.

    - Còn hơn phòng chứa xác!!!

    - Cứ để chị Như biết qua 1h rồi mà chưa đem đồ ăn đến cho cậu 2 xem, mày có bị xé xác không?

    - Tao biết rồi. Đi đây! À, tao không dọn đồ đâu đấy!

    - Chị Như bảo đứa nào không ăn cơm thì đứa đó dọn thôi.

    -Oh… vui…. con bé đó gặp nạn rùi. haha…..



    Cô giúp việc mở cửa phòng 101, rón rén bước vào. Chỉ có ánh đèn mờ nhạt của đèn tường, khắp nơi bao trùm 1 màu đen cửa đêm tối. Chủ nhân thường ở-đâu-đó trong căn phòng, không ai biết, thoắt ẩn thoắt hiện như hồn ma. Cô giúp việc đặt khay đồ ăn lên bàn, quay người… 1 bóng người bước ra từ bóng đêm, cao, phải, rất cao.

    - Chúc cậu 2 ngon miệng. – Cô ta cúi gập người lặp lại như con rối – chúc cậu 2 ngon miệng! – rồi cô ù té chạy luôn, 2 chân như dính vào nhau.
    Chấn Phong ngồi lên thành cửa sổ, lưng dựa tường. Đôi mắt vô hồn nhìn đâu đó rất xa, tai vẫn đeo mp3, thói quen thường thấy bất biến. Cậu không để ý hoặc cố tình không đưa thông tin vào bộ não bất kể điều gì xảy ra xung quanh….



    Thụy An vụng về quay quay cái bát bằng khăn khô, xếp lên chồng bát cao ngất ngưởng.

    - Xin lỗiiiiii……. như đã nói, mình bất lực để có thể giúp bạn.

    Hải Băng im lặng, tiếp tục rửa cho xong đống bát đũa tràn lan.

    - Từ h bạn là con mồi của chị Như rồi. Thực ra bạn càng không nói, không tỏ thái độ thì sẽ càng làm chị Như tức tối, kiểu gì cũng khó sống ….hay….. hay……
    Thụy An định nhắc đến 2 chữ “cậu 3″, nhưng lại thôi, Hải Băng có để ý đâu.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group