Quái kiệt - Phan

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 26th 2012, 4:46 pm
  • Quái kiệt - Phan

    Quái…

    còn không biết chính xác quê quán mình nơi đâu thì ai biết được! Khi người ta nói về quê tôi thì Quái cũng góp chuyện… quê tôi. Quê Quái ở thâm sơn cùng cốc nên phải đi từ thô sơ tới hiện đại. Nghĩa là đi bộ, rồi xuống đò-qua sông. Lên bờ đi bộ, rồi xuống sông-qua đò… Tới có người nóng ruột thốt lên: “Con bà mày! Đi chầu Hà bá hay sao mà lặn hụp hoài dzậy?” Quái cười toe. Bước lên xe trâu; bước xuống xe bò… rồi đi bộ. Văn minh ngập ngừng như Bốn ngàn năm ta vẫn là ta/ từ trong hang đá chui ra/ vươn vai một cái lại chui ngay vào… Con đường tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc của Quái rất ngang tầm thời đại Hồ Chí Minh quang vinh. Mặc xác Nhân loại-Kỷ nguyên của tự hào/ còn ta chỉ biết chui vào chui ra… Văn minh thập thò thì cũng tới lúc chuyển mình tất yếu. Quái lên xe đò ra Đà Nẵng. Tóm lại, từ nhà Quái ra Đà Nẵng hết một ngày. Đi bộ chừng nửa buổi, còn lại là trâu, bò, đò, xe…

    Lần đầu tiên trong đời, Quái ra tới Đà Nẵng là đi luôn vô Sài gòn để bay sang Mỹ. Người ra đi đầu không ngoảnh lại/ sau lưng thềm nắng lá rơi đầy… câu thơ tiền chiến tiễn chân người hậu chiến-một đi không trở lại. Thời đại của“Cây cột đèn biết đi cũng vượt biên” thì ai không muốn ra nước ngoài! Quái đến Mỹ đã 35 tuổi, còn gin (virgin), cao một thước năm mươi hai, mặt xương má hóp, răng hô vàng khè, không vàng chảng như vàng bốn số chín của Công ty vàng bạc đá qúy cho đời lên hương hay ít ra cũng cười lên đi cho răng vàng sáng chói…, răng Quái vàng khói thuốc tới sỉn nâu. Đồng hương trong hãng mới được thấy chứ nào giờ chưa từng thấy ai hút thuốc lá nhiều hơn Quái kiệt mới sang. Hai ngón tay vàng khè, Quái có thể mồi điếu này nối điếu kia tới hết gói thuốc… của người khác! Quái hút thuốc Cẩm Lệ vấn lá chuối đã nhiều năm nên nghiện nặng, thuốc Marlboro của Mỹ không đủ để ru đời vào quên lãng.

    Chị ruột (người bảo lãnh) Quái sang đây, bằng mọi giá phải xin cho được việc làm cho Quái ở hãng nhiều người Việt để Quái bớt khó khăn về ngôn ngữ bất đồng, thì hoàn toàn đúng đắn. Nhưng chị hết trách nhiệm vì đã giao được Quái cho cộng đồng thì hơi phiền bà con cô bác đồng hương trong cộng đồng; đồng nghiệp trong hãng. Đàn anh trong hãng không may nên bị xếp giao Quái cho đàn anh. Chẳng ma lính cũ nào chịu cầm tay người anh em mà dạy nghề (training). Đâu ngờ, Quái quản lý ngược lại đàn anh vì đàn anh sợ Quái hơn cả xếp. Sáng vô, thấy mặt là “cho em xin điếu thuốc”. Nhưng thảy gói thuốc ra bàn cho Quái thì Quái rút bao giờ cũng hơn một, tùy theo gói thuốc còn nhiều hay ít. Không cho còn khổ hơn cho vì Quái đi rút thuốc lá lén của Mỹ đen để tụi nó đi méc om xòm làm xấu hổ cả đám Việt Nam trong hãng. Nhiều lần như thế nên đàn anh trong hãng ra lệnh: “Ở đây có 7 thằng Việt Nam hút thuốc thì sáng vô mỗi thằng đóng hụi chết cho nó một điếu. - Mày, một ngày 7 điếu, khỏi mua, là cha tụi tao rồi! Còn đi ăn cắp thuốc của Mỹ đen là tao đục mày, ạ nha!” Đàn anh trong hãng tôi ngầu lắm! Nhưng cũng chỉ ngầu với đàn em biết nghe lời thôi. Quái ngầu hơn cả đàn anh một bậc cho rõ mặt anh tài. Một sáng thứ hai, Quái vô phòng cà phê với năm bảy gói thuốc lá dở dang, nhiều hiệu. Vài cái quẹt ga nhiều màu. Quái mời hết những người đã từng chia lửa với Quái. Ai cũng sợ trời mưa! Dân yếu bóng vía thì sợ ăn khế trả vàng, không dám nhận hồi âm của Quái. Nhưng khi chuyện từ miệng Quái kể ra, mới hết hồn ông Địa!“Tối hôm qua, ngoài bàn bi-da, tụi nó bắn nhau loạn xị nên thằng nào cũng chui xuống gầm bàn bi-da né đạn. Em gôm hết thuốc lá với quẹt ga trên bàn…” Trời đất qủy thần cũng chạy mặt Quái. Súng nổ đạn bay mà không lo giữ mạng, lo hôi thuốc lá của những tay súng giang hồ thì hết nói Quái luôn.

    Nhưng 7 điếu/ ngày, không nhằm nhò gì với Quái, chỉ sau ly cà phê sáng đã hết. Quái hút thuốc tới khủng hoảng và chẳng bao giờ mua nên chuyện dài thuốc lá sẽ không bao giờ dứt. Nhiều khi, thấy Quái bắt dế nhũi ngoài parking mà đau lòng, nhất là khi có một người Mỹ cũng thấy thằng Việt Nam lủi thủi như con dế nhũi, nhặt tàn thuốc để hút lại, đồng hương nào không cảm giác xấu hổ dâng lên dạt dào-không sao nói hết. Tôi cũng thấy mình đổi thay nhiều lắm! Hồi còn ở Việt Nam, cái thú bắt dế nhũi trong Khu tập thể giáo viên-vô tư lắm. Đi dạy học ở quê mà đò hàng chưa về thì còn rủ nhau đi bắt dế. Bắt được con dế nhũi còn chia cho bạn một hơi nữa kìa, thằng nào bắt được con dế lửa (thuốc có đầu lọc) thì mừng hơn được chuyển công tác về thành phố. Đồng nghiệp, kỷ niệm về con dế nhũi ở quê nhà đã mai một trên đường lưu vong. Từ hồi sang Mỹ mới hợm. Lúc nào cũng… vàng-khè bộ mặt Việt Nam trên xứ Cờ Hoa. Vàng cội rễ; khè bản chất. Khốn thay! Đồng nghiệp bây giờ không đánh giá nhau qua chia sẻ mà mổ xẻ nhiều hơn. Tự hào dân tộc thuộc về những người trí thức chứ những người trí ngủ thì ít nghĩ cao xa như thói đời. Quái nhặt nhạnh tàn thuốc hay nhặt lại những mảnh vụn đã vỡ của con người lưu vong? Quái nhặt thói đời; tâm lý ăn nên làm ra rồi chảnh. Quái không nói bằng lời, thông điệp chăng?“Không muốn xấu hổ vì tao thì đưa gói thuốc lá đây cho tao”. Quái ta thuộc dạng khờ hay giả khờ qua ải?

    Tiếp theo là chuyện bữa ăn trưa. Quái đi làm tay không vì còn bận rộn với dế nhũi đầy đường thì tay đâu xách cơm trưa. Đi làm chỉ mang theo cơn ghiền thuốc lá trong đôi mắt mờ căm và cái bao tử lúc nào cũng cồn cào trong bụng. Sau cữ cà phê free trong hãng, mọi người đi làm còn Quái đi ra đi vô toilet vì đói qua đêm nên Quái quậy một ly cà phê thì đường với sữa già nửa ly cho no, nên ngày nào cũng chột bụng.

    Bữa trưa ngơ ngác trước đồng loại vô tình. Người ta đồn là miếng ăn ở Mỹ thừa mứa chứ đâu ai đồn là lòng người ở Mỹ thừa thãi! Quái ngơ ngác tội tình vơi mùi thức ăn và những cơn đói triền miên trong bao tử. Nhưng không đóng tiền ăn cho bà chị ruột đã bảo lãnh Quái sang đây nên không được ăn sáng, ăn chiều ở nhà, mà cũng không có cơm trưa mang theo khi đi làm nguyên ngày. Quái ta cơm đường cháo chợ, nhưng thật ra chỉ biết mua donut ở cây xăng, bánh mì hotdog là hết cỡ. Không dám mà cũng không có tiền để vô Mc. Donald mua cái hamburger. Đói triền miên trong mắt Quái-những giờ ăn lunch. “Khi đói, bộ óc người ta tuột xuống dưới bao tử nên chỉ nghĩ đến cái ăn-Lâm Chương.” Quái nghĩ không nhiều như Lâm Chương tiên sinh đã tìm ra chân lý trong Trại cải tạo. Nhưng Quái đã đánh thẳng vô lòng hảo tâm của mấy bà chị đồng hương cùng làm trong hãng. “Chị ăn gì thơm vậy? Cá gì mà nhìn ngon quá vậy?...” Các chị thấy tội quá thì nhường cho hay mỗi người xớt cho chút đỉnh… Quái thọ trai-mặn hầm bà lằn theo lòng hảo tâm phụ nữ. Nói theo chị nọ:“Chắc kiếp trước nó cướp của giết người nên kiếp này bị trời trả báo.” Thế là ông trời mừng húm! Có bà chị hiểu mình nên hành hạ Quái tới luôn!

    Chuyện cái ăn của Quái đã bình thản khi không còn ai động lòng trắc ẩn gì nữa! Nhưng ở Mỹ quốc bao la thì di chuyển thật sự là một vấn đề của đời sống. Quái chọn phương tiện… đi bộ quanh năm. Ông kia làm trong hãng, thường bị Quái quá giang vì đi về cùng hướng. Oâng không ngại việc cho một đồng hương quá giang, nhưng không tài nào chịu nổi Quái khi cùng ngồi chung trong cái xe bé xíu của ông. Từ nhỏ tới 35 tuổi đầu-Quái chưa bao giờ đánh răng. Oâng đồng hương mua cho Quái cây kem với cây bàn chải đánh răng mới toanh. Quái đem đổi Mỹ đen lấy thuốc lá. Oâng đành đầu hàng vô điều kiện lần thứ hai trong đời. Oâng lính già vui tính, vẫn cho Quái quá giang, nhưng “mày ngồi im-không được nói chuyện lúc tao lái xe”. Trời ơi! Quái có tật hay cãi mà không cho nói thì khác nào bảo thằng hay quên… ráng nhớ giùm tao. Oâng than thở với anh chị em đồng nghiệp, chị bạn trong hãng có good idea là tặng Quái cái xe đạp cũ của con chị-đã đi học xa. Nhưng Con khỉ gánh xiếc mới biết đạp xe, Quái thì không. Nhỏ lớn chỉ có đi bộ tới ngày đi Mỹ. Quái đi bộ qua bốn mùa khắc nghiệt nơi đây, đội nắng chang chang mùa hạ, té lên té xuống mùa đông vì trơn trợt tuyết đá. Quái bô lô ba loa nhưng nhát thích hà-đâu dám tập xe đạp. Và cái gì lập đi lập lại thì nhàm hay đã ngoài sức chịu đựng của mọi người?! Quái lại đi bộ trên từng cây số, như để giải thích với người Mỹ về khả năng đi bộ vượt Trường Sơn là có thật. Quái đi bộ để nói với đồng nghiệp; đồng hương: “Đừng có bố láo bố lếu ngoài Chùa, Nhà thờ về lòng nhân đạo; tinh thần dân tộc; tình nghĩa đồng bào, đồng hương… con khỉ khô gì hết. Xem đây! Những người đạo đức… giả. Xem ta đi bộ lên Niết bàn cho các ngươi coi. Quái đi bộ bình thản với bốn mùa thay lá, bốn mùa như gió, bốn mùa như mây…”

    Con đường từ nhà tới hãng là chuyện nhỏ. Bởi thứ bảy, chủ nhật, Quái đi mới dữ, ra tới chợ Việt Nam (từ nhà Quái tỷ ra chợ cũng chừng 5 miles) Quái đón hết người quen để mượn tiền. Không nhiều, vì Quái cũng biết uy tín của Quái không qua tờ 20. (Vợ anh bạn làm chung, chỉ chạy ra chợ mua bó hành lá nên đem theo có 5 đồng. Quái mượn tiền lúc chị vô chợ không được thì hồi chị trở ra, Quái mượn bốn đồng rưỡi vì bó hành lá chỉ có 50 xu. “Ở Texas không tính thuế thực phẩm mà chị. Đừng nói với em là chị hết tiền!” Quái khôn-khờ vô lượng như thời tiết nơi đây.

    Khi đã giáp vòng thiên địa ân tình. Những đồng hương, đồng nghiệp gặp Quái tỷ thì đòi nợ. Tỷ Quái rất không vừa, tỷ nhìn mặt trả tiền. Ai có máu mặt thì tỷ trả nợ đậy cho bào đệ và dặn lần sau đừng cho nó mượn nữa. Ai hơi yếu máu mặt thì Quái tỷ cự nự là cho nó mượn chi, rồi đòi tui?! Xù.

    Hết mượn được ai tiền thì Quái tăng lực đôi chân. Lê la, có khi cả 10 miles để đến nhà một đồng nghiệp. Thường thì vợ chồng gia chủ cho Quái bữa cơm đồng hương vì biết Quái đói kinh niên. Sau đó, cho mười đồng hay hai chục để tiễn người khách không mời mà đến. Trung bình mười người Việt nơi đây, chỉ ba người biết ai là Chủ tịch cộng đồng. Nhưng hỏi Quái, thì bảy người biết. Quái có mặt khắp nơi, từ chợ tới Chùa, Nhà thờ… ra tới bàn bi-da Việt Nam, các quán cà phê, chỗ giặt đồ… Quái đi xuyên qua tình nghĩa đồng bào; đồng nghiệp; đồng hương… tới đồng không. Oâng anh rể áp lực với Quái tỷ: “Chọn tôi hay thằng em của bà? Nó không thể ở trong nhà tôi được nữa.” Quái tỷ đành mướn aparterment cho bào đệ ở. Quái không trả tiền thuê aparterment thì người ta tống cổ Quái ra. Quái tỷ lơ luôn chuyện trả tiền thuê phòng cho bào đệ thì Quái thành…

    homeless

    Nhất y độc quởn, cuối tuần ghé garage sale mua bộ đồ chừng một hai đồng bạc, thay tại chỗ và vứt luôn bộ đồ đang mặc trên người vô thùng rác nhà bán garage sale. Thỉnh thoảng mua thêm đôi giày-không quan trọng chuyện size mấy! Con cóc là cậu ông Trời nên cóc đi hia. Quái là cha thiên hạ thì Quái đi giày size mấy chẳng được. Sau đó, lang thang đến chân trời vô định. Chiều tối, ghé nhà một đồng nghiệp-thăm anh chị. Sau bữa cơm tình nghĩa đồng bào thì hỏi mượn mười đồng hay hai chục. Có thời, “xin kíu gia chủ ta thăng.” Không thời, không cho mượn hả! Khi dễ hả? Cha thiên hạ cho vợ chồng mày biết mặt! Ngủ luôn ngoài cửa nhà đồng nghiệp sau khi cáo từ. Sáng ra, bấm chuông sớm, “Cho em ỉa nhờ cái, cho em quá giang đi làm”.

    Quái khủng bố giáp vòng quen biết để lòi ra chân dung khối kẻ! Chẳng ai thích, thương gì Quái. Nhưng “sĩ diện” của mình với người bản xứ-hàng xóm; với đồng nghiệp, đồng hương-ta đây nhân đức lắm! Không lẽ để Quái kể lể… Hôm qua ghé nhà anh A, anh chị không mở cửa thì ê mặt vợ chồng. Quái khờ thiệt hay giả khờ?! Ai biết.

    Đến hôm, không ai hình dung nổi! Bằng cách nào mà trên trang báo địa phương đưa tin: “Thứ bảy tuần qua, Đại hội Gia Đình Mũ Đỏ ở Arlington đã thành công tốt đẹp…” Hình ảnh minh hoạ-rợp cờ vàng, toàn những hảo hán oanh liệt một thời, những người dọc ngang trời bể trên đầu có ai. Họ là những anh hùng trong dĩ vãng. Nhưng lại có Quái đứng lấp ló ở cánh gà trong bức ảnh chính mới đã nư. Cũng đồ rằn ri, mũ đỏ, giày saut… Từ Dallas xuống Arlington xa tới 50 miles-không lẽ đi bộ? Xa hơn là khoảng cách của Quái với Gia Đình Mũ Đỏ-chẳng có liên hệ gì. Thế là một cuộc điều tra của những người lính thiệt diễn ra. Kết thúc với cái bạt tai của ông lính già. “Mày mà còn lạng quạng tới những chỗ Hội đoàn thì đừng trách tao…” Nguyên là Quái thấy ông Việt Nam ở gần nhà Quái tỷ, ông mặc đồ lính dù, đội mũ đỏ hẳn hoi. Quái đến gõ cửa hỏi thăm ông có đi dự Đại hội thì cho Quái đi với. Quái phịa khá lắm! Cha Quái cũng là lính Nhảy dù, đã tử trận ngoài Trung. Thế là ông lính già bị gạt, còn cho Quái bộ đồ lính dù với cái mũ đỏ thiêng liêng, đôi giày saut của ông. Chở đi chở về-có cho ăn sáng, ăn trưa nữa chứ. Nghĩ cũng hợp lý vì người lính gìa nào không đối xử với con em đồng đội mình như thế! Oâng đâu biết Quái mưu đồ có hình oai phong trên báo để tính đường về quê “khè” chim chóc bên đó một phen. Cái tật bốc phét phải lãnh cái bạt tai của ông lính già khác là công bằng. Quái bị ép khai ra lý lịch trung thực. Quái phụ bỏ gia đình khi Quái kiệt còn nhỏ. Quái tỷ ra Đà Nẵng đi ở cho gia đình người dưng. Biến cố ’75 diễn ra ngoài hiểu biết của người con ở, Quái tỷ theo gia đình chủ sang Mỹ. Oâng bà chủ chết già nên con cái họ ‘giải phóng’ cho Quái tỷ. Người con gái lớn của ông bà chủ còm mai mối cho Quái tỷ một tấm chồng để có cuộc đời trên xứ Tự do. Quái tỷ may mắn có được người chồng tử tế, là thế.

    Khi đủ ăn đủ mặc thì thắc thỏm quay về nơi chôn nhau cắt rốn theo phong trào về nước tìm thân nhân với ý nghĩ không biết có còn gặp lại gia đình không nữa?! May mắn là còn gặp. Những đứa em Quái kiệt đã tứ tán ra Đà Nẵng làm thuê làm mướn vì nhà đói nghèo không đủ ăn. Riêng Quái kiệt không có lá gan đi lập nghiệp nên mới ở lại quê nghèo với mẹ già, lay lất ngô khoai. Quái mẫu chỉ xin đứa con Việt kiều đưa Quái kiệt qua Mỹ cho có cuộc đời thì bà yên tâm nhắm mắt. Quái tỷ đem bào đệ sang Mỹ để từ đó về sau!

    Sau màn chụp hình lên báo với Gia Đình Mũ Đỏ, Quái sắm thêm Cái bang túi để đựng chừng chục tờ báo (một số báo đó thôi) có hình Quái trong đó với ý đồ gì đây? (Muốn biết, xem hồi sau sẽ rõ.) Quái bớt nổ vuốt đuôi vì còn ê vụ cái bạt tai.

    Đến người đồng nghiệp trẻ hơn Quái nhưng đã có vợ con, anh bạn trẻ mua nhà nên nhờ anh em trong hãng giúp dọn nhà. Đàn anh ra lệnh: “Tất cả những thằng có xe truck tập trung đi dọn nhà vào cuối tuần. Ai không có xe truck cũng tập trung để phụ khiêng đồ, phụ nhậu.” Quái tích cực tham gia đến thấy thương. Ai cũng cảm động mà bỏ qua cho Quái chuyện cũ.

    Căn nhà mới của người bạn trẻ nằm ở ngã ba đường nhỏ, trong xóm, nên nhìn sang hông nhà bên kia đường. Chủ cũ của căn nhà đó là bà cụ Mỹ trắng, đẹp lão và tốt bụng với hàng xóm. Anh bạn trẻ ở đó không lâu thì cụ bà hết sức để ở nhà một mình nên con cháu cụ đưa mẹ vô Viện dưỡng lão. Căn nhà bán lại cho cô gái Mỹ trắng độc thân. Cô này là kỹ sư điện tử thì ít ai biết, mọi người chỉ biết cô ta có vóc dáng đẹp như Cindy, người vui tính, “cởi mở”. Cô đã gieo vào đầu lũ đàn ông những giấc mơ về sáng. Cô tên là Mary, cái tên dễ gọi, dễ thương, dễ mến… dễ nể là cuối tuần, cô mặc bikini hai mảnh ra cắt cỏ. Vừa cắt cỏ vừa phơi nắng cho da nâu nâu mới chết ngắc đàn ông. Từ đó, bọn bia bọt trong hãng không cần chủ nhà mời mà cuối tuần cứ tự động xách bia tới nhà anh bạn trẻ. Tên đầu sỏ (?) còn ẵm luôn cái tivi cũ ở nhà mình, đến đặt ở garage nhà bạn để lừa vợ bạn là tụi anh uống bia coi game. Kỳ thực là uống bia… coi Mary cắt cỏ. Cô gái Mỹ này dễ thương tới hớp hồn đám Việt Nam. Hú Mary một tiếng là cô vô nhà xách bia qua hàng xóm uống với cánh Việt Nam. Cô chơi tới món tiết canh vịt mà cô gọi là Vietnamese pizza mới dễ nể. Cứ mong manh hai mảnh, những cái gút vải cột vội như dây giày thì thánh thần còn muốn giật ra coi thử bí mật của tạo hoá! Nói gì phàm phu tục tử. Cô gái mỹ miều, thanh thơm mùi cỏ cứ ngồi trên đầu xe người này, ngồi ghé ghế người kia… uống bia, coi game, nói cười. Đám đàn ông uống bia không cần mồi!

    Thỉnh thoảng, các cô bạn của Mary tới chơi, cô nào cũng đẹp như tiên. Mary lại mời hết đám Việt Nam sang nhà cô uống bia, nướng b.b.q, bơi hồ bơi. Oâi thôi, bày thiên nga kiều diễm lưng tưng dưới làn nước xanh, mây bay trên đầu và nắng trên cao… đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt?

    Quái đã nhiệt tình phụ dọn nhà nên nhớ đường. Quái đi bộ 12 miles để cuối tuần nào cũng đến nhà anh bạn trẻ. Quái không biết uống bia, chỉ ăn cho no bụng, hút cho đã cơn ghiền. Ai cũng mặc Quái trong tình đồng hương, đồng nghiệp. Quái nhìn Mary rớt rãi đến tội nghiệp. Lần, Quái không kịp dấu ánh mắt thèm thuồng, Mary vô tư nên hiểu lầm, cộng với bản tính chịu chơi, cô ta khui lon bia mới, mời Quái. Quái đứng tròng! Uống vô thức trước quyền năng của đôi gò bồng đảo sương còn ngậm. Uống một hơi hết lon bia. Mary khoái chí, ôm Quái một phát. Mũi Quái vừa trân rồi nghẹt thở trong rãnh ngực sâu hoắm như hẻm núi Mary mountain. Quái, ước gì được nấy nhưng khi buông Quái ra, Quái xanh lè xanh lét! Ngắc ngư con tàu đi. Cô chủ nhà lật đật cạo gió cho Quái mà đâu biết Quái trúng nhũ hoa hương chứ đâu phải trúng gió.

    Từ đó, Quái lơ ngơ láo ngáo như cây cột đèn ngoài đường xe chạy. Ai qua cũng rọi cái bóng người ta cho hết đêm dài vì mặt trời mọc thì chỉ còn soi bóng mình. Đêm đó, chị chủ nhà không cho Quái về vì cứ tin là Quái trúng gió. Chị thảy cho Quái cái gối, cái mền, bảo ngủ ở sofa. Sáng mai, chồng chị chở cho đi làm. Có lẽ đám đàn ông nhỏ mọn nên mới ưa soi mói đời tư của Quái, thằng nhiều chuyện hơn thì còn so sánh Quái với thiên la. Phụ nữ, họ thương người bản năng hơn. Người vợ của anh bạn trẻ khôn lớn bên này mà khác xa nhiều cô kiểu cọ. Chắc không học cao, làm lớn gì nhiều nên còn có gia phong. Người nữ công nhân bình thường nhất trên nước Mỹ nhưng chứa chất trong lòng chị là một trời quê hương-ưa nấu những món độc đáo như lẫu mắm, thấu linh khìa nước dừa, ốc leng xào dừa… cho chồng và bạn bè anh ta nhấm nháp cuối tuần. Chị thương người đến không thèm thắc mắc người có đáng thương không nữa! Mỗi lần tới chơi nhà anh bạn, tôi thường nghĩ vu vơ… nếu tất cả phụ nữ Việt Nam đều như cô này thì đàn ông Việt Nam có quyền vỗ ngực là đàn ông hạnh phúc nhất thế giới.

    Những cuối tuần ở căn nhà hạnh phúc, sau màn nấu nướng thì người nữ giặt giũ, dọn dẹp từ trong ra ngoài. Chiều tối, dọn dẹp ly chai của chồng và bạn bè anh ta ngoài garage. Hôm nay vui dữ nên dọn dẹp hơi lâu, 12h00 đêm, chị mới đi nằm-sau khi đã tẩm liệm chu đáo cho anh chồng quắc cần câu. Ngoài cửa sổ phòng ngủ trên lầu, sương mờ ngọn đèn vàng leo lét ngã ba đường vắng tanh. Chị thấy bóng người xa xa, loanh quanh nhà cô Mary như ăn trộm. Càng nhìn càng lo lắng hơn với kẻ gian lấp ló thập thò… chị gọi năm lần bảy lượt anh chồng mới chịu thức dậy-nhìn ra. Chồng chị đã có vợ con rồi, đang say… Nhưng có cơ hội ra tay vì mỹ nhân thì không bỏ qua! Anh bạn trẻ của tôi cầm cây gậy baseball-vớ đại được ở garage, anh vòng qua nhà bếp để ra cửa hông patio, nhẹ nhàng mở cửa rào trong đêm tối để băng qua đường với ý nghĩ khệnh cho thằng ăn trộm một hèo chí mạng. Còn dặn vợ: “Khi thấy anh khệnh nó thì em gọi cảnh sát cho anh”. Người hùng ra đi không màng lo lắng của vợ hiền dù đôi chân còn hơi lạng quạng! Cái dòng mê gái… đẹp, nó không có điểm dừng-dù bao nhiêu tuổi! Hoàn cảnh nào cũng rứa thôi. Anh bạn trẻ tiếp cận kẻ gian đang loanh quanh bờ rào nhà cô Mary, tưởng nó định leo rào thì không phải, ăn cắp xe truck của Mary đậu ngoài sân garage cũng không luôn. Kẻ cắp gì mà tay xách bịt ny-lon hơi lớn, tay bốc quăng như gieo mạ! Anh bạn trẻ tiến tới tầm ra chiêu mới sáng mắt, kinh hồn! Thì ra thằng Quái. Nó ăn cắp bao phân cỏ trong garage nhà anh, nó đang rải phân không tiếc tiền mua phân cho cỏ nhà Mary phải cắt tuần/ 3 lần cũng không hết cỏ! Anh nhìn nó; nó nhìn anh. Cười. Bốn mắt nhìn nhau trào máu họng.

    “Con bà mày! Mày làm gì như ăn trộm ban đêm, vậy?”

    “Tau… tau tính rải phân cho cỏ mau lên.”

    Biết nói gì đây? Tội nghiệp đôi vợ chồng trẻ giàu khí khái giang hồ, nặng nợ anh em… Lôi đầu Quái về nhà ngủ, hai vợ chồng lên lầu. Thức trọn đêm nay… để ngó nhau chơi. Hết nói nổi Quái kiệt. Người đẹp Mary mà biết chuyện này thì ê mặt Việt Nam nên vợ chồng gia chủ nín thinh ở nhà trên. Quái trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành như bác Hồ ở nhà dưới. Quái quyết định âm thầm, phải làm…

    lễ khai cu

    Quái hỏi thăm chỗ cắm dùi mới là chuyện kinh thiên động địa. Anh bạn trẻ cười cười chứ không ồn ào như mọi ngày trong hãng! Đàn anh lắc đầu bởi vô phương, cấm mấy thằng bán trời không mời thiên lôi trong hãng không được chỉ điểm vì sợ Quái mắc si-đa. Ai có ngờ đâu! Quái đi bộ vô song nên cũng tới được xóm đĩ. Chắc chuyện này Mary phải chịu trách nhiệm vì cô đã đánh thức con lợn lòng trong Quái đã ngũ yên hay ngủ quên, nguội lạnh tự bao năm. Quái đơn thương độc hành vô aparterment chính phủ-là sào huyệt của tệ nạn xã hội nơi đây thì làm sao có đường ra. Mấy con nhỏ quên cội nguồn vớ bở một hôm, tụi nó ẵm gọn một tuần lương của Quái mà thất đức tới tận cùng là cũng cho Quái xơ múi được gì. Quái mếu máo đến nhà đàn anh vào nửa đêm thứ sáu (ngày lãnh lương). “Tụi nó… tụi nó… bắt em ra tiền mua rượu để làm Lễ khai cu. Bắt em uống. Em say. Tụi nó móc hết tiền trong túi em, còn lấy luôn thẻ xanh với thẻ xã hội của em.” Hu hu hu…

    Thế là đàn anh nổi máu giang hồ đã ngủ yên. Lôi đám đàn em đi quậy xóm đĩ một hôm tới bến. Tụi bất lương đã bán hai tấm bùa hộ mệnh của Quái cho dân nhập cư lậu người Tàu, người Đại Hàn mất rồi. Có quậy nát xóm đĩ cũng uổng công. Đàn anh nghỉ làm nửa buổi để chở Quái đi khai báo, xin lại hai tấm bùa hộ mệnh thì dễ, nhưng xin lại hai chữ “bình an” cho Quái thì đâu được, khi Mary đã cướp trắng bình an của Quái. Bốm mươi tuổi đời còn chưa biết thiên thai có động hoa vàng, chưa biết đường lên dốc đá… Quái điêu linh hơn xưa như người mất hồn, nhiều tháng.

    Đến gió sớm thu về gờn gợn nước sông… Quái đi Việt Nam mới là kinh hãi! Không ai tưởng tượng nổi làm sao Quái có thể đổi chuyến bay ở Los, ở Tokyo… để về tới Tân Sơn Nhất. Ra khỏi Tân Sơn Nhất đã bị móc túi hết tiền thì làm sao về quê-tuốt ngoài Trung! Mà có biết chắc quê mình là đâu mà về?... Mặc thiên hạ hay lo, Quái lên đường hồi hương, tìm một nửa của mình thất lạc trong dân gian. Ai cũng nghĩ về chuyến đi Việt Nam của Quái là một đi không trở lại. Ai có ngờ đâu! Bốn tuần sau, Quái tái xuất giang hồ dưới vòm trời Dallas. Ngày đi với ước mơ-ngày về trong mãn nguyện. Quái bây giờ không phải là Quái của ngày xưa nữa! Chục tờ báo có hình Quái mặc đồ rằn ri đã để lại Việt Nam cho người yêu dấu. Quái ra đi mang theo tấm hình “Biển và em” Biển một bên và em một bên… Quái ngồi giữa như thằng con trai lớn. Mấy thằng mất dạy trong hãng cứ canh me: “Vợ ông Quái qua, là tui dzớt đẹp!” Không thể nào ngờ được là có một giai nhân ưng làm vợ Quái. Bây giờ, Quái làm việc có phần nghiêm túc hơn. Chiều thứ sáu-lãnh lương. Quái không mò ra cây xăng 7-11 để kéo máy cho tới hết tờ check, mấy trăm bạc như trước nữa. Quái kiệt không trốn Quái tỷ đón lỏng ngoài parking để thu tờ check như trước đây. Quái kiệt về nhà Quái tỷ ăn ở ngoan hiền vì Quái tỷ hứa lo cho Quái kiệt phu nhơn sang đây. Quái kiệt thôi đi rong, nhặt tàn thuốc thì còn. Nhưng không phải ghé nhà anh em xin cơm như trước. Sức mạnh của tình yêu làm cho người ta yêu đời. Giờ break-time, Quái không thèm “cãi” ai nữa đâu. Pha ly cà phê chùa của hãng, bưng ra cầu thang xuống parking - để đó. Đi bắt vài con dế cái đã. (Quái tỷ không cho tiền mua thuốc lá vì sợ chồng lại đuổi em mình ra khỏi nhà). Quái kiệt bặp bặp mấy con dế mới bắt, hớp hớp cà phê như nước đái mèo mới pha, móc bóp-mới sắm. Ngồi ngắm hình “Biển và em” cho thoả lòng. Cô gái trong ảnh mới chừng hai lăm, dáng gầy thanh nhã, tóc dài như mây… mặt hơi đĩ-ngầm, thì phải cao tay ấn mới nhận ra! Những người đã có tuổi, muốn khuyên Quái về quê sống với vợ chứ bảo lãnh sang đây thì ba bảy hai mốt ngày là Quái trắng tay vì làm sao giữ nổi. Nhưng khuyên Quái về quê sống với Sea-girl thì đâu được vì Sea-girl ưng lấy Quái để sang Mỹ, thôi! Ai cũng đã thấy hết tương lai của Quái. Đường tương chao tàu hủ dưa leo… thênh thang đón quái vô Chùa đi tu, khi tình vỗ cánh bay là cái chắc!

    Rồi tương lai ấy đến thê thảm hơn những ngày hiện tại đã qua. Người con gái son trẻ, rất xinh. Nhưng ý đồ lộ sớm.“Anh chưa có bằng lái thì chưa động phòng.” Quái tỷ làm dữ với em dâu cho bào đệ… tốn tiền thì cũng phải được gì chứ! Nhưng Quái không được gì hơn là những cơn thèm má đỏ môi hồng làm nổi cơn thịnh nộ vì không được duyệt. Quái ra tay vũ phu cũng không xong vì người ta có võ! Cô ta nghe Quái là Việt kiều về quê thì mồi chài từ ngoài cổng làng. Cho quàng vai chụp hình đã quá với gã khờ. Quái tôn thờ nhưng nữ thần quay lưng. Đúng như dự báo thời tiết của những người đã có tuổi trong hãng. Đúng ba mươi ngày đến Mỹ, cô gái đã theo trai biệt tích giang hồ. Chấp nhận sống lậu chứ làm sao sống nổi với người đàn ông không đánh răng! Lời nguyền của Quái tỷ tràn lan mọi ngã…

    Trách cô ta thì ai thương cô ta. Thương Quái thì trách ai hơn trách ông trời. Quái suy xụp hoàn toàn-thàng người điên trong thành phố. Người say không biết buồn… đã thuốc lá không tiền mua còn tập tành thêm rượu thì bệ rạc không điểm dừng. Quái mất việc vì người Việt mới sang sau này, họ nói tiếng Anh leo lẻo chứ đâu ú ớ như Quái. Họ trẻ, khoẻ hơn Quái bội phần. Luật đào thải tự nhiên đưa quái ra…

    parking chợ

    Những mùa qua đi nơi parking chợ, Quái lầm lũi đi thu gom từng cái xe chợ mà khách hàng bỏ lung tung ngoài bãi đậu xe. Quái còng lưng đẩy lần mươi chiếc về chỗ để xe chợ. Khi rảnh tay, Quái đi bắt dế, về ngồi thu lu một góc khuất thưa người. Phê vài con dế vừa bắt được, móc ảnh ra xem. Biển một bên và em một bên… Quái khóc. Chỉ có đàn anh là thỉnh thoảng ghé ngang-thảy cho Quái gói thuốc lá. Trái tim người lính của đàn anh thật khó hiểu! Trong từng ly bia, cái lẫu… khi anh em gặp lại nhau hiếm hoi vì hãng đóng cửa lâu rồi, anh em tứ tán dạt trôi theo cơm áo. Thi thoảng tập trung làm một chầu bạn cũ. Đàn anh thể nào cũng nhắc tới Quái và y rằng ngày mai, trên đường đi làm hay chiều về, đàn anh lại ghé ngang parking chợ để thăm thằng em chung ông Trời.

    Quái không còn khả năng tìm việc vì ngoại hình như thế, tiếng Anh hoàn toàn không biết chi mô. Bà chị tới retire gõ cửa nên chỉ lo cho mình còn không xong. Quái bơ vơ trong trời đất Mỹ thênh thang mà không có một người chia sẻ. Đàn anh giúp Quái tiền vé máy bay để về quê với mẹ thì mẹ cũng không còn. Nhưng Quái gạt đàn anh để lấy tiền kéo máy! Đàn anh là người cuối cùng bỏ mặc xác Quái. Quái chỉ còn biết ngồi nhìn đời vô vọng. Cuối tuần, bà chủ chợ đưa cho trăm bạc tiền lương. Quái lại vội ra cây xăng 7-11 để kéo máy cho tới hết. Quái kéo máy tới hết tiền làm được suốt 15 năm qua. Tính Quái không hẹp hòi, keo kiệt với ai đâu! Chỉ tại con ma cờ bạc ám Quái mà làm ra nông nỗi. Đã nhiều lần đàn anh cắt nghĩa cho nghe là chơi kéo máy ngoài cây xăng chỉ là đưa tiền cho họ. Máy họ “set” 8/2 thì làm sao mình thắng. Nhưng Quái cứ hy vọng ở Ơn trên một lần! Một lần thôi. Quái ôm tiền về quê với mẹ. Mẹ đi rồi thì quái ôm tiền về quê xây mộ mẹ để đền ơn sinh thành. Lòng người con nào không động lòng mẹ yêu, lòng Trời cao có mắt! Nhất là bây giờ, Quái choắt cheo như đứa con nít còi cọc. Sống lang thang ở khu chợ với nghề gom xe chợ mà khách bỏ bừa bãi ngoài parking, là nghề Mễ chê thì mới còn cho Quái.

    Mùa đông qua đây rất nhẫn tâm, Quái ho ra máu vì tàn thuốc và những cơn đói triền miên… Một trăm cuối cùng của chợ - phóng thích kẻ tôi đòi. Quái đánh canh bạc cuối cùng với cuộc đời nghiệt ngã. Đồng bạc cuối cùng làm ra trên nước Mỹ đã biến ước mơ thành sự thật muộn màng. Ba số bảy hiện ra trên màn ảnh cái máy kéo mà Quái đã kiên nhẫn kéo 15 năm qua, kéo tới đồng bạc cuối cùng. Ba số bảy đánh vỡ trái tim đã nửa đời người mệt mỏi.

    Tiền trúng không bao nhiêu, nhưng Quái chết trong cây xăng nên có bồi thường. Người chị muốn hưởng không được vì thiếu tư cách. Người vợ đủ tư cách nhận bồi thường, nơi đâu? Ngũ thập tri thiên mệnh của một đời người. Vĩnh biệt trần ai.

    Phan


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group