Vương quốc những kẻ lạ mặt (trinh thám, phưu lưu)

  • giang_lee

    September 10th 2012, 10:20 pm
  • Bọn họ đứng bên ngoài phòng xử án và nhìn Jibril lái xe đi khỏi. Zaki giúp Saffanah ngồi vào ghế sau ô-tô. Cô ta dò dẫm để ngồi vào ghế, va cả đầu mình vào thành cửa xe. Ibrahim đã từng thấy cảnh tượng này trước đây rồi. Zaki sẽ nhắc cô ta thắt dây an toàn. Hàng năm số người chết vì không đeo dây an toàn nhiều hơn bất cứ nguyên nhân tử vong nào khác, không hiểu cô ta có biết điều đó không? Cô ta sẽ lắc đầu – không phải ý là Không, em không biết điều đó, mà là Không, em chịu thôi. Cô ta sẽ khoanh tay lại, đó là kiểu thắt dây an toàn Saffanah, và cứ ngồi như vậy cho đến khi Zaki khởi động xe. Làm sao có thể thắt dây an toàn được khi mà Saffanah luôn e ngại sợi dây an toàn thắt chặt vào người có thể làm lộ rõ thân hình của mình và bất cứ người đàn ông nào lái xe ngang qua có thể nhìn thấy dáng hình của cô ta, và điều đó là không thể chấp nhận được.

    Sau khi nhìn cô ta va đầu vào khung cửa xe, Zaki nói: “Cô nên mặc bộ áo choàng nào có khe hở cho mắt chứ.”

    Cô ta không đáp lại.

    Ibrahim định ngồi vào băng ghế sau nhưng Zaki đã ngăn ông lại. “Bố, bố làm ơn lái xe giúp con. Con sẽ đi bộ.”

    “Gì cơ?” Ibrahim thốt lên. “Không được. Cứ về nhà đã. Đi bộ giờ nóng lắm.”

    Khuôn mặt Zaki tái đi vì phải kìm nén cơn giận dữ. “Nếu con thấy nóng quá, con sẽ bắt taxi.” Anh nói. Đoạn trừng mắt nhìn Saffanah lần nữa rồi quay bước đi.

    Ibrahim ngồi vào xe và nhìn Saffanah trong gương chiếu hậu. Cô ta hướng mặt về phía trước và nghếch lên đầy thách thức. “Thắt dây an toàn của con vào đi”. Ông nói, chỉ để nhắc cô ta rằng thế là đủ lắm rồi.

    Ibrahim nổ máy. Ông hiểu rằng thật không phải khi nổi nóng với cô ta, nhưng ông không chịu đựng được. Sự im lặng đầy thù nghịch và theo kiểu đổ dầu vào lửa của cô ta chẳng lạ lẫm gì. Jamila lúc nào chẳng tỏ thái độ như vậy, chỉ là không có ẩn ý tôn giáo nào mà thôi.

    Xe chạy cách phòng xử án chừng ba tòa nhà thì Ibrahim nghe thấy tiếng ậm ọe từ phía ghế sau. Ông xoay người lại thì thấy Saffanah đang kéo tay nắm cửa. Ngay lập tức ông dừng xe. Cô ta đẩy cửa mở, ngả người ra ngoài, rồi nôn thốc tháo lên mặt đường, nhưng bởi cô ta không vén tấm áo choàng lên nên đám nôn tung tóe khắp mặt vải của chiếc khăn che mặt và chảy xuống tà trước của chiếc áo trùm bên ngoài. Chỉ có một ít bị bắn tóe lên hè đường.

    Ibrahim lao ra ngoài và chạy vòng sang phía cô ta, nhưng khi ông đến nơi thì cô ta đã ngồi ngay ngắn trở lại, tấm mạng che mặt dính bết vào cằm cô ta. Cô ta sẽ không tháo bỏ nó ở nơi công cộng, ngay cả khi ngồi trong ô-tô và ngay cả khi đám nôn mửa dính đầy mình.

    “Đợi ở đây.” Ông nói, rồi để mặc chiếc xe đỗ bên cạnh một chiếc khác, chạy bộ xuôi theo con đường cho đến khi thấy một cửa hàng rượu vang ở góc phố. Ông mua khăn giấy, nước đóng chai và kẹo cao su. Ơn trời, ông chủ cửa hàng là một người tốt bụng, đã chạy ngay lên tầng trên căn hộ của mình, bắt được chiếc mạng che mặt của vợ và đưa nó cho Ibrahim. Khi Ibrahim trở lại xe, ông để những thứ đó lên băng ghế sau bên cạnh Saffanah. “Đây,” ông nói, “một vài thứ để con lau chùi cho sạch sẽ. Và cả chiếc áo choàng mới nữa.” Rồi ông vào xe và bắt đầu lái đi.

    Ông chạy xe theo đường cao tốc và cho đến khi gần về đến nhà thì ông mới để ý thấy Saffanah đang dùng khăn giấy lau mặt. Cô ta cúi xuống để tránh ai đó lái xe ngang qua có thể trông thấy việc tế nhị đó, rồi cô ta tháo bỏ chiếc khăn đã bẩn và đeo chiếc khăn che mặt mới vào. Cô ta đưa một thanh kẹo cao su vào miệng. Vài phút sau đó cô ta mở một chai nước, luồn nó vào dưới chiếc mạng che mặt rồi nhấp một ngụm.

    Ibrahim thấy nhẹ lòng và hướng sự tập trung trở lại việc lái xe. Ông rẽ vào con đường nhánh chạy qua khu phụ cận rồi thẳng hướng chạy về khu ngoại ô phía nam thành phố. Giao thông ở đây thưa thớt; ông đã thấy sa mạc hiện ra phía trước. Trong giây phút bốc đồng, ông quyết định lái xe đi thẳng.

    Một lát sau, Saffanah bắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ibrahim không chắc cô ta có nhìn rõ qua tấm mạng che mặt và tấm kính màu hay không, nhưng rõ ràng cô ta đã nhận ra họ đã đi quá điểm dừng mọi khi. Ông quyết định không giải thích gì cả. Không khí trong xe nặng mùi ói mửa nên ông đã hạ một tấm kính cửa sổ xuống và bật điều hòa lên.

    Qua dáng vẻ và cái nghiêng đầu của Saffanah, Ibrahim có thể hiểu được cô ta đang chột dạ và lấy làm lạ. Phía bên phải xe hiện ra trước mắt là một cánh đồng rộng mênh mông cùng một vài con lạc đà ở phía sau hàng rào dây thép. Phía bên kia là một ngôi nhà nhỏ nhắn. Ông dừng lại, đỗ xe sát một bên lề đường rồi vòng ra phía cửa sau để giúp cô ta ra khỏi xe.

    Ông ngạc nhiên khi cô ta không hề tỏ ra kháng cự. Cô ta không hỏi một câu hay nói một từ nào kể từ khi cô ta vào trong xe. Ông đã cố nghĩ về cô ta như là một đứa con gái – ông đã cố nhiều tháng nay rồi – những ông vẫn không thể xua đi cái ý nghĩ rằng ông sẽ không bao giờ để bất kỳ đứa con gái nào của mình hành xử như vậy cả, ông sẽ không bao giờ khuyến khích sự cô độc mộ đạo và sự phô trương tôn giáo kiểu này – một thứ biến thể của tôn giáo, một sự phóng tác của một kẻ nào đó. Nhưng khi ông mở cửa xe và Saffanah bước ra, bước chân nhẹ nhàng của cô ta đã khiến ông thấy thoải mái. Có lẽ trong suốt thời gian này, cô ta đã chỉ cần được ra khỏi thành phố.

    Một người đàn ông Bedouin trung niên bước ra khỏi ngôi nhà nhỏ khi trước và bắt đầu trao đổi với Ibrahim. Saffanah đứng sang bên nhìn ngắm những con lại đà, ba con trong số chúng đã bước tới chỗ hàng rào và lúc này đang nghiêng mình về trước, rướn cái cổ dài của chúng để với tới cô ta. Một cách rụt rè, cô ta tiến về phía chúng, đưa tay lên gãi nhẹ bên tai của một con trong số đó. Con lạc đà khịt khịt rồi dụi cái mũi vào cổ cô ta. Nó có ngửi thấy mùi ói mửa không nhỉ? Ibrahim tự hỏi. Nhưng có vẻ như là không, bởi con lạc đà đã ngoạm răng vào phần dưới chiếc khăn trùm đầu của cô ta. Saffanah co rúm người rồi bước lùi lại, và chiếc khăn trùm bị xé toạc rồi rơi ra. Cô ta vội cúi đầu quay sang một bên, né khuôn mặt mình để tránh người đàn ông Bedouin. Nhưng cô ta không phải quá lo lắng, vì người đàn ông kia đã nhanh hơn cô ta. Ông ta ngay lập tức đã quay về phía con lạc đà, lắc lắc đầu cười phá lên và với lấy chiếc khăn trùm đầu. Nhưng con lạc đà đã bỏ chạy và ông ta phải đuổi theo nó khắp cả bãi rào.

    Phải mất một lúc Ibrahim mới nhận ra là Saffanah đang cười. Cô ta chầm chậm quay người lại, nụ cười vẫn ánh lên trong đôi mắt, và khi cô ta nhận thấy người Bedouin kia đã lịch sự quay lưng lại phía mình thì quả thực trông cô ta rất vui vẻ.

    “Đồ vô duyên kia.” Người đàn ông Bedouin cằn nhằn với con lạc đà. “Mi quả thật là một tay già xấu thói.”

    Hai con lạc đà còn lại vẫn đứng bên hàng rào, khụt khịt cái mũi bên cổ Saffanah một cách hào hứng. Ibrahim vừa quan sát cô ta, vừa lắng nghe người Bedouin quở trách con lạc đà của mình. Đột nhiên Saffanah cọ mũi vào một trong hai con lạc đà. Một cử chỉ nhẹ nhàng đến diệu kỳ đã truyền tải một điều lớn hơn thế: sự thiếu vắng và buồn tủi, niềm khát khao được mang đến sự thoải mái cũng như được nhận nó, và nó giống như một lời cầu xin rằng: Hãy tha thứ cho con.

    Có thể đó là một cử chỉ, có thể đó chỉ là ói mửa thôi, nhưng một ý nghĩ đột nhiên lóe lên trong tâm trí Ibrahim. Con bé đã có thai. Không có lý nào. Saffanah sùng đạo đến mức không thể nào lại đẩy mình vào hoàn cảnh như vậy được. Điều này thật phi lý. Nhưng mười lăm năm làm việc trong ngành cảnh sát đã dạy ông biết tin vào trực giác của mình. Có thai? Máu hai bên cánh tay ông như dồn cả lên mặt. Ông giữ chặt tay hai bàn trong túi quần và một tay nắm lấy chiếc điện thoại di động. Làn da của ông như đang bị hàng ngàn mũi kim châm. Saffanah?

    Ông không thấy tức giận, đúng vậy. Ông thấy sững sờ và thất vọng. Con bé đã gặp kẻ cưỡng bức mình khi nào vậy? Ông có cảm giác chắc chắn đó không phải Zaki – con trai của ông đã phàn nàn quá mức về sự lãnh cảm của cô ta đủ để khiến ông không nghi ngờ kẻ đó chính là con mình. Zaki đã thường xuyên ra khỏi nhà hết mức có thể; Chúa ơi, cô ta có thể gặp gỡ bất cứ gã đàn ông nào!

    Cô ta đã nhận thấy thái độ khác lạ của Ibrahim và lúc này đang lo lắng vuốt ve con lạc đà. Ngay khi người Bedouin kia đi đủ xa, Ibrahim tiến về phía cô ta. Ông gạt tay cô ta khỏi khuôn mặt con lạc đà và nắm chặt lấy nó. Đó là lần đầu tiên ông chạm vào cô ta.

    “Saffanah. Nhìn bố đây.” Ông nói một cách đàng hoàng, nhưng cô ta tỏ vẻ như thể ông đang cầm trong tay một cái roi da. Ông siết bàn tay cô ta để cô ta cảm thấy vững tâm. “Con đang có thai.”

    Cô ta lùi lại, giật tay ra với vẻ sững sờ phủ nhận.

    “Đó không phải là một câu hỏi.” Ông vừa nói vừa siết tay cô ta chặt hơn. “Đã lâu chưa?”

    “Con không…”

    “Bố là cảnh sát, Saffanah ạ. Bố biết khi nào người ta nói dối. Hãy nói cho bố biết; bố sẽ không nói với bất cứ ai. Bố hứa như vậy.”

    Cô ta nhìn ông chằm chằm. Cô ta đã thể hiện rất đạt cái vẻ phẫn nộ trên gương mặt. Thực ra cô ta đã thể hiện rất đạt tất cả mọi thứ. Và cô ta còn ương bướng nữa. Sẽ không đời nào cô ta thừa nhận sự thực, và dọa nạt cũng không làm nản sự kháng cự của cô ta. Ông đành thở dài.

    “Thôi được rồi.” Ông nói và buông tay cô ta ra. “Bố chỉ nghĩ vậy – khi con bị ói mửa trên xe…”

    Cô ta quay lại phía bãi quây nuôi lạc đà. Mấy con lạc đà vẫn dụi mõm vào cô ta, còn cô ta thì tiếp tục vuốt ve chúng, nhưng tay cô ta cử động như một cái máy.

    Ibrahim nhận ra rằng họ sẽ không bao giờ gửi trả lại cô ta được nữa. Nếu cha cô ta mà biết chuyện, ông ta sẽ buộc Zaki phải chu cấp cho đứa trẻ suốt đời. Nếu Jibril biết được rằng đó không phải là con của Zaki, ông ta sẽ buộc con gái mình phải chịu tội thông dâm.

    Hai cánh tay của Ibrahim vẫn đang tê buốt và ông nhận ra lúc này ông đang lo lắng cho cô ta. “Vậy thì,” ông nói, “sau những gì đã xảy ra ngày hôm nay, bố nghĩ ý hay nhất là hãy về nhà và quan hệ với Zaki.” Nghe đến từ quan hệ thì bàn tay cô ta khựng lại trên tai con lạc đà, rồi sau đó lại từ từ tiếp tục vuốt ve nó. “Chẳng bao lâu nữa con sẽ mang thai và có con. Nếu con không muốn vậy thì Zaki sẽ nhận ra đứa bé không phải là con của nó. Mẹ có biết chuyện không?”

    Cô ta đưa mắt nhìn Ibrahim tỏ rõ sự căm phẫn.

    “Tạ ơn Chúa vì điều đó.” Ông lẩm bẩm.

    Đúng giây phút ấy có điều gì đó như gắn kết giữa họ, một không gian từ tính của những bí mật được sẻ chia. Cô ta thôi không vuốt ve đám lạc đà nữa, mà vòng tay ôm lấy eo mình rồi nhìn chăm chú cái hàng rào. Nếu đây chính là đứa con gái của ông – một trong hai đứa sinh đôi, giả dụ vậy, bởi Farrah quả thực là vô vọng rồi – và nếu như cô ta không phải đang mang bầu, ông sẽ nói với cô ta rằng tốt hơn hết cô ta nên đi học trước khi hủy hoại dáng hình yêu kiều của mình vì chuyện bầu bí hay kiểu ăn uống quá đà vì buồn chán và vì bị mắc kẹt như một bà nội trợ Ả Rập Xê-út chuẩn mực. Ông sẽ nói với cô ta rằng tốt hơn hết nên có một sự nghiệp riêng phòng trường hợp chồng cô ta là một kẻ bất lương mà bỏ cô ta lại một mình chăm lũ con thơ. Ông sẽ cố gắng để tạo dựng cho cô ta sự mạnh mẽ, một tinh thần quyết liệt, đó là sức mạnh đem lại phẩm giá của một cá nhân, ít nhất là trong gia đình ông, phẩm giá đáng quý trọng nhất của một người phụ nữ. Nhưng ông có cảm tưởng rằng Saffanah sẽ không hưởng ứng những quan điểm ấy.

    Người đàn ông Bedouin mang chiếc khăn trùm đầu trở lại, và Ibrahim cảm ơn ông ta. Chiếc khăn ướt nhẹp bởi nước bọt của con lạc đà và phần dưới đã rách toạc, nhưng Ibrahim vẫn nói là nó ổn. Saffanah nhận lấy nó một cách lễ phép và ngay lập tức trùm lên đầu mình.

    Bọn họ đi bộ trở ra xe ô-tô, nhưng Ibrahim buộc Saffanah phải ngồi lên ghế trước, và ông không chịu nổ máy xe cho đến khi cô ta đeo dây an toàn vào. Cô ta chậm rãi thực hiện giống như một đứa trẻ khó bảo. Bọn họ không nói gì, nhưng Ibrahim hiểu là cô ta muốn nói điều gì đó. Có lẽ là: Bố không thực sự nghĩ rằng con đang có thai đấy chứ? Ông không cảm thấy muốn nói chuyện một chút nào.

    Mặt trời khuất dần khi họ ra đến đường chính. Cả khoảng trời ngập tràn trong ánh hồng rực rỡ và trong khoảnh khắc Ibrahim cảm giác như đang được cuộn mình trong một đám kẹo bông. Nó gợi cho ông nhớ lại thời niên thiếu và mỗi lần được đi hội chợ vào buổi tối. Ông cũng đã trở lại chính những hội chợ đó cùng với con cái mình, nhưng lần nào Jamila cũng biến chúng thành một kỷ niệm đau buồn. Và bây giờ chuyện gì sẽ xảy đến với Zaki và Saffanah, chúng sẽ đến hội chợ và căm ghét nhau ra mặt cùng với đứa con thậm chí cũng không phải của chúng sao?

    Ông với tay vào ngăn hốc bên cửa xe và tìm bao thuốc lá, châm một điếu rồi bỏ cái gói lên mặt ngang tay lái. Ông hơi cảm thấy có lỗi khi hút thuốc bên cạnh một phụ nữ mang thai, nhưng lạ chưa kìa, ngày hôm đó quả là chưa hết những điều kinh ngạc. Saffanah rút một điếu từ trong bao thuốc lá. Ông kinh ngạc đến mức không thốt lên được lời nào. Saffanah – hút thuốc lá? Cô ta thậm chí còn không thèm đưa một ánh mắt hối lỗi nào về phía ông trước khi châm điếu thuốc, rít một hơi ngay qua tấm mạng che mặt của cô ta.

    Ngay giây phút đó thì mọi chuyện đã quá rõ ràng. Saffanah như ông đã từng biết là hoàn toàn dối trá. Sự mộ đạo của cô ta giờ đây giống như một thứ giả cách, một tấm chắn để cô ta đẩy Zaki ra xa – có lẽ vì cô ta đã yêu một người nào khác chăng? Quỷ sứ, cô ta đã cố tình né tránh cả gia đình. Cô ta mới chân thật làm sao, ông không thể nào tưởng tượng nổi.

    “Con không nên hút thuốc.” Ông ngập ngừng nói. “Ngay cả khi con không có thai đi nữa.”

    Cô ta không đáp lại. Liếc nhìn sang, ông thấy tấm mạng che của cô ta đang dính vào khuôn mặt; một dòng nước đang lăn dài trên hai má. Cô ta đang khóc.

    “Ôi, Saffanah.”



    Ibrahim đỗ xe tại một góc phố xa nhất trong tầm nhìn của ngôi nhà. Ông muốn cho cô ta một cơ hội để bình tâm lại trước khi đối mặt với cả gia đình, phòng trường hợp có ai đó vô tình ở bên ngoài ngôi nhà. Đường phố vắng hoe. Bọn họ ngồi lặng thinh trong xe, Saffanah quay mặt ra cửa sổ và có lẽ chẳng để nhìn gì hết. Trời đã tối, và theo kinh nghiệm thì ông hiểu một điều rằng đeo mạng che mặt khi trời tối thì chẳng khác gì người ta bị mù. Thực tình có lần ông đã từng thử đeo nó vào ban đêm – ông và cậu em trai Omar đã đi tới đi lui cả toà nhà với tấm khăn trùm đầu của hai bà vợ họ, chỉ để phân giải cho cuộc tranh cãi về việc liệu có phải vợ của Omar, Rahaf, có khả năng vô tình bước vào trong xe ô-tô của nhà hàng xóm khiến cho chuông báo động kêu ầm ĩ và làm cho họ tức điên lên hay không. Omar đã khăng khăng rằng vợ mình làm việc đó có chủ ý, nhưng Ibrahim tranh luận rằng kể cả cái khăn trùm mà có khe nhìn cho mắt đi chăng nữa thì vẫn khó có thể quan sát được mình đang làm gì. Chính vì vậy mà Saffanah tránh nhìn ông như âm thầm cầu xin một sự riêng tư – hay một sự tha thứ, ông không chắc là ý nào mới đúng nữa.

    Khi ông hút hết điếu thuốc lá cuối cùng, cả hai cùng bước ra khỏi xe. Saffanah dò dẫm trong bóng tối. Ông đi vòng sang phía cô ta và nói, “Đi cạnh bố. Bố không muốn con làm chuông báo động của bất cứ chiếc xe nào kêu đâu.” Cô ta nghe theo lời ông và họ bước chậm rãi xuôi theo con đường. Ibrahim để ý mỗi bước chân của cô ta để đảm bảo cô ta không bị vấp. Khi ông cùng cô ta về đến nhà, ông nghe tiếng vợ mình đang bước xuống tầng dưới, lẩm bẩm cằn nhằn không rõ là chuyện gì nhưng ông hoàn toàn hiểu được. Bà ta lại đang phàn về việc gì đó, có lẽ là việc Ibrahim đã không thể làm gì cho chuyện ly hôn của con trai mình.

    Saffanah không tháo khăn trùm đầu cho đến khi họ lên đến tầng hai. (Mấy người hàng xóm ở tầng dưới nhiều khi cư xử không đúng mực.) Chính vì vậy ông tiễn cô ta lên tận cửa. Cô ta nhìn ông lần cuối với ánh mắt khiếp hãi trước khi bước vào trong.



    Mười phút sau đó, Ibrahim lái xe trở lại thành phố. Ông đi theo đường Corniche. Những ngã tư và tượng đài sáng lấp lánh ánh đèn – đèn giao thông, đèn đường, đèn pha và đèn từ những tòa nhà chung cư, cả một dòng chảy ánh sáng bên bờ Biển Đỏ tối mịt mùng.

    Ông đỗ xe ở chỗ cũ ngay dưới tòa nhà của Sabria, khoảng diện tích được phân bổ cho căn hộ của cô mà cô có thể sử dụng nếu cô được phép lái xe. Giả thử những người hàng xóm có để ý đến Ibrahim thì họ cũng cho rằng ông là bố của cô. Trông ông cũng lớn tuổi chừng ấy. (Mặc dù có lần một người phụ nữ hàng xóm đã tưởng nhầm ông là tài xế và đã xin ông cho đi nhờ xe.) Có những lúc rối trí, ông đã cân nhắc đến việc đỗ xe ở đâu đó trên phố để không ai nghi ngờ rằng Sabria có khách nam giới đến nhà, nhưng khu vực có thể đỗ xe ở đây rất hiếm gặp. Thật nhẹ lòng khi có một nơi dành riêng cho mình, bởi càng đến đây, dường như ông càng khẩn thiết muốn được gặp cô. Ban đầu, cô là người cần đến ông nhiều hơn – vì nhu cầu tình dục, vì một nguồn động viên an ủi, và chỉ vì những việc giản đơn như đi khám chẳng hạn. Tuy không kết hôn, nhưng thực chất cô đã trở thành người vợ thứ hai của ông. Trong suốt hai năm qua, nhu cầu cần gặp cô ngày càng nhiều hơn là ông tưởng.

    Ông thấy một phụ nữ bước vào thang máy, nên ông đi thang bộ. Những người hàng xóm ở đây chủ yếu là người nước ngoài – một tay bác sĩ người Ấn Độ, một vài cặp vợ chồng người Ai Cập, đều không phải là những người quá để ý đến tình trạng hôn nhân của Sabrina hay người đàn ông vẫn thường ghé qua nhà cô mỗi tối rồi rời khỏi trước bình mình. Cũng vậy cả thôi, ông nghĩ tốt hơn hết là tránh chuyện trò với họ.

    Ông bước liền hai bước một trên cầu thang bộ và không hề mệt khi lên đến tầng bốn. Ông bước thẳng về phía cửa căn hộ của cô. Khi cô không mở cửa, ông bắt đầu cảm thấy ngực mình nghẹt lại. Tim ông đập thình thịch. Đáng lẽ ông nên đi thang máy mới phải. Ông gõ cửa lần nữa. Vẫn không động tĩnh gì.

    Lục trong túi, ông tìm thấy chiếc chìa khóa. Cô đã đưa nó cho ông từ một năm trước, và ông đã gài nó trong chùm chìa khóa của mình, treo nó lủng lẳng ở đó như thể đó là chiếc chìa khóa nhà của chính mình. Ông chưa bao giờ dùng đến nó cả, và không chắc liệu nó có mở được cửa hay không. Nhưng chiếc chìa đã trượt vào ổ, và cửa mở.

    Căn hộ tối om. Sự yên lặng khiến ông bồn chồn. Cô luôn mở nhạc, ti-vi, đài phát thanh al-Jazeera lặng lẽ nhấp nháy trong phòng. Thức ăn đang nấu trên bếp. Ông đứng im lặng và băn khoăn một điều duy nhất: Cô ấy đâu rồi?

    Cảm thấy kỳ dị như một kẻ không mời mà đến, ông đặt mình xuống tràng kỷ và cố liên lạc với cô bằng điện thoại di động. Tiếng hòm thư thoại cất lên ngay từ hồi chuông đầu tiên, có nghĩa là điện thoại đã tắt.

    Ông bước thẳng sang nhà hàng xóm. Iman và Asma rõ ràng là một cặp đồng tính nữ nhưng luôn tự xưng họ là chị em. Bọn họ chung vách với căn hộ của Sabria, và những đêm hè tĩnh lặng khi tiếng động từ phòng ngủ của họ vọng sang qua vách ngăn tường, Ibrahim nằm đó tự hỏi liệu những người phụ nữ này có khi nào đó sẽ bị bắt quả tang hay không và ai sẽ nhớ đến họ nếu họ bị xử tội. Bọn họ dường như tồn tại trong một thế giới của riêng mình.

    Bọn họ chỉ là những người hàng xóm đến ở đây, thi thoảng có chào hỏi Sabria. Asma mở cửa và chăm chú nhìn ông với vẻ khang khác kể từ khi Sabrina nói với họ ông là cảnh sát.

    “Tôi chỉ muốn hỏi thăm hôm nay cô có thấy Sabria không?” Ibrahim nói.

    Cô ta lắc đầu. “Tôi không thấy cô ấy kể từ hôm qua rồi.”

    “Cô có nghe thấy tiếng cô ấy đi ra ngoài không?”

    “Không. Sao vậy? Cô ấy không ở nhà à?” Ngay đến cả Asma có vẻ như cũng thấy chuyện này kỳ quặc. “Có thể cô ấy đi chợ chăng?”

    “Tôi lại nghĩ là cô ấy ở nhà.”

    Asma gọi Iman, và cả hai người phụ nữ đứng đó nhớ lại xem lần cuối cùng họ gặp Sabria là khi nào. Khi mọi việc ngã ngũ thì thực tế là đã hai hôm nay họ không gặp Sabria. Nhưng Iman chắc chắn rằng mình đã nghe tiếng gì đó từ căn hộ của Sabria trong chiều muộn ngày hôm nay.

    “Có vẻ như cô ấy đã ở nhà.” Iman nói. “Tôi đã nghe thấy tiếng ti-vi.”

    “Vâng, cảm ơn hai cô.” Ibrahim nói. “Nếu các cô thấy cô ấy, nhắn giúp cô ấy gọi cho tôi nhé.”

    Ông quay trở lại căn hộ. Ông đã không nói chuyện với Sabria kể từ đêm hôm trước. Nhưng lẽ ra cô phải ở đây như mọi khi chứ, vui vẻ chào đón ông. Cười tươi. Cho ông ăn gà, cơm và cả một tô halawa trộn với kem. Sà vào vòng tay ông khi ông ngồi mê mẩn ngắm nhìn cô trước bữa ăn tối; đánh thức ông bằng đôi tay ấm áp và cặp đùi săn chắc khi cô leo lên người ông.

    Ông nhìn quanh căn hộ một lần nữa. Không thấy dấu hiệu nào của việc đột nhập trên khung cửa, hay tay nắm cửa. Cửa sổ vẫn khóa. Không có gì khác thường. Chỉ có chiếc xắc tay, chìa khóa, và điện thoại di động là biến mất. Hẳn là cô đã đi đâu đó. Rồi sẽ lại là một lời giải thích ngớ ngẩn. Nhưng ông không thể nghĩ được nó là gì. Mỗi khi một ý nghĩ nào đó lóe lên, ông cảm nhận được một nỗi hoảng sợ thoáng qua, những gợn sóng của tâm trạng xáo động trước khi mỗi ý nghĩ lắng chìm dần. Ông ngạc nhiên rằng mọi thứ có thể xảy đến dễ dàng như vậy – thứ quan trọng trong cuộc đời con người ta có thể vội vàng và âm thầm tan biến mất.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group