Ðêm nghe lục bình trôi - Thái Thụy Vy

  • Lòng Trắc Ẩn

    January 31st 2013, 10:17 pm
  • Ðêm nghe lục bình trôi - Thái Thụy Vy




    Tôi không nhớ rõ tôi bị “tiếng sét ái tình… măng dại” (enfantin) đánh trúng tim tôi hồi nào. Tôi chỉ nhớ lúc má tôi bảo tôi cầm dĩa bánh bò qua biếu bà hàng xóm.

    Nhà cô Cả cách nhà tôi một vườn cây và một cái ao. Ðàng sau nhà cô có một cây vú sữa cành lá xum xuê. Cô Cả người Huế, là chị em kết nghĩa với má tôi.

    Hôm đó tôi không gặp cô Cả mà gặp con gái cô. Chị Lệ lớn hơn tôi ba tuổi. Với cái miệng rất xinh và mái tóc uốn lọn dài giống cô con gái út trong phim Les quatre jeunes filles du Docteur March. Chị coi tôi như em, chúng tôi thân nhau rất dễ vì hai gia đình chúng tôi thân nhau.

    Sau nghe chuyện của mấy ông anh tôi biết người anh thứ tư của tôi yêu chị Lệ.

    Trong lòng tôi thầm cảm thấy nuối tiếc một cái gì khó tả. Tôi muốn gần chị Lệ, nhờ tôi nhỏ tuổi hơn chị nên tôi có dịp gần gũi chị mà không bị ai nghi ngờ gì.

    Tôi qua nhà chị chơi thường xuyên hơn, ngồi trong phòng riêng coi chị đan áo vừa kể chuyên đời xưa, đời nay cho tôi nghe. Nhiều lần tôi nhìn ngắm mê say cái miệng có duyên của chị mà chị không biết.

    Một hôm tôi cột bông bụp đỏ vô cần câu để câu ếch trên cái ao giữa nhà chị và nhà tôi. Chị Lệ ra câu với tôi, chúng tôi bỗng nhìn thấy con mèo cái đang giỡn với con rắn, tôi bảo chị người lớn nói mèo mà lấy rắn sẽ đẻ ra linh miêu. Người chết mà người nhà vô ý để linh miêu nhảy ngang qua chỗ xác chết nằm, xác chết sẽ đứng dậy đi và chụp trúng ai người đó sẽ chết theo. Chị Lệ sợ quá bỏ chạy vào nhà.

    Cứ mỗi mùa vú sữa chín ửng đỏ, chị Lệ không quên cho tôi cả rổ.

    Thấm thoát chị Lệ đã lớn thành một thiếu nữ diễm kiều. Còn tôi được ba tôi cho xuống Sài Gòn học nội trú mỗi cuối tuần mới được về Biên Hòa. Chiều thứ bẩy về, chiếu chủ nhật lại xuống Sài Gòn vào trường.

    Chị Lệ dễ e thẹn hơn và kín đáo hơn. Một hôm tôi nghe nói anh Tư của tôi mê một cô gái khác, cô này tên Lan con của thầy ký Tỵ mới về làm ở hãng dầu Shell gần đó.

    Thằng em anh nay bước vào tuổi dậy thì tự nhiên cảm thấy mừng và bắt đầu biết mình đã yêu thầm người con gái Huế hàng xóm đáng tuổi chị mình.

    Buổi chiều xuống trên sông Ðồng Nai với áng mây thành là những buổi chiều tuyệt đẹp. Ráng trời hoàng hôn mỗi chiều nước sông lớn với các đám lục bình trôi bềnh bồng mang sắc hoa màu tím nhạt, đọ màu với hoa bằng lăng tím lãng mạn dọc bờ sông khiến tôi sanh mơ mộng một cái chi chi tuyệt đẹp mà linh tính báo sẽ không thành sự thật.

    Tôi thường bám rễ cây da leo lên cái trụ xi măng trong vườn nhà tôi, ngày trước ông nội tôi xây trụ này đặng để bồn chưá nước trên đầu trụ, lúc thành phố chưa có nước máy. Ngày nay bồn nước đã được dẹp bỏ nên trụ xi măng được chim nhả hột mọc lên cây, lá rậm trùm kín mít trên chóp.

    Từ trên chóp tôi có thể ngắm hoàng hôn đến tối mịt.

    Một hôm tôi đang mải nhìn đám mây chuyển từ màu hồng sang mầu đỏ thẫm. Chị Lệ xuống đến bến sông lúc nào tôi không biết. Thường cái cầu ván của nhà ông tôi là chỗ tắm giặt và là chỗ cho các phụ nữ trong xóm xuống gánh nước sông.

    Chị đợi lúc vắng người mới xuống bến tắm sông, mùa nầy nước sông trong xanh và không chảy xiết. Cây vừng rụng bông đỏ nổi trên mặt nước không gợn sóng.

    Tôi định lên tiếng chào chị nhưng lại thôi. Chị nhìn trước nhìn sau rồi cởi áo và kéo quần lên che ngực. Tôi như người điếng hồn, nửa xấu hổ vì nhìn lén, nửa bị thu hút, máu chạy rần rần. Nước dâng lấp lánh ánh hoàng hôn, nàng như thủy thần giỡn nước, bỗng nàng tháo lỏng quần để kỳ cọ, đôi ngực vun tròn thời con gái mới lớn bềnh bồng trên sóng nước, với bông lục bình trôi xung quanh tạo thành bức tranh thần thoại… Nàng xước ngược mái tóc làm tung tóe những giọt nước óng ánh vàng, rồi để rơi mái tóc trên đôi bờ vai trắng ngà như nàng tiên vừa hiện xuống trần gian. Hình tượng quá đẹp và khêu gợi nên tôi có ngay một sự so sánh trong đầu là nàng giống La Déesse d’Or…

    Tôi bị ám ảnh bởi một kiếp hoa trôi nổi lãng du từ đó. Ban đêm trằn trọc nghe tiếng súng lính gác cầu Gành bắn vào những đám lục bình trôi ngang là biết có một loài hoa tím du mục đang tan tác, lính canh cầu bắn vào mjững đám lục bình trôi trên sông vì sợ có đặc công VC núp dưới đó để trôi đến gài mìn nơi chân cột cầu.

    Thân phận bông lục bình ám ảnh tôi thì ít nhưng hình ảnh tuyệt vời của người chị thì nhiều, thật nhiều; tôi đã nắn nót ra bài thơ đầu đời “Ðêm nghe lục bình trôi” để nhớ chị:

    Nằm nghe nước cuốn nghe muốn khóc
    Lục bình réo gọi ai đêm đêm
    Theo con nước lớn buông hờn tủi
    Theo mệnh nước ròng, khóc đêm đêm

    Ðêm đêm nước cuốn xiết đam mê
    Trôi bỏ nơi sinh, trôi cả dề
    Trên bờ bông tím, ô môi tím
    Dưới nước lục bình tím lê thê

    Phận bèo bạc bẽo, thân nổi trôi
    Chiều dâng bến nước phía bên bồi
    Hoàng hôn trong mắt, nàng đang tắm
    Ngực trần tóc xoã, thủy thần ôi!

    Người con gái đó, lục bình đó
    Ðêm đêm vẫn sống trong tim tôi
    Trải bao năm tháng, vui buồn có
    Ngươi còn tím mãi, lục bình ôi!. (TTV)

    Một hôm má tôi cho biết cô Cả làm ăn khá giả, cô mua một vườn cam với hệ thống tưới nước tự động ở Bàu Cá và mua thêm nhiều xe be. Hai anh con lớn được cô cho qua Pháp du học. Má tôi ngoài xe hàng và xe lô còn mở thêm vựa bưởi và dưa hấu nên chúng tôi có dịp ăn trái cây thỏa thuê. Nhưng có một tin tôi không được vui là cô Cả sắp gả chị Lệ cho một ông nhà giàu ở Sài Gòn. Nói gì đây, làm gì đây khi tôi còn chưa xong trung học, khi cuộc đời tôi còn đang sấp ngửa, chưa ngã về đâu.

    Mấy trận mưa đầu mùa vừa đến nhanh, vừa rơi nhanh vừa nặng hột. Hơi đất nóng gập mưa bốc lên ngồn ngột nghẹt thở. Tình mộng thuở mới lớn của tôi chết âm thầm không một lời trối trăn.

    Nhiều đêm nóng bức, mấy anh tôi ưa trải ghế bố ngủ giữa sân nhà, mục đích khác là: má tôi ưa cúng sao ở bàn thiên, bánh trái và nước dừa xiêm… Chắc nhờ thuận thảo với Trời, nên má tôi nuôi mạnh giỏi đủ chín thằng con và hai nữ quý tử và thêm một anh con nuôi lưu lạc từ Bắc vào sau năm 1945. Tụi tôi kêu anh là anh Ba Bắc để khỏi lộn với anh Ba ruột của chúng tôi. Mười ba người con của má tôi sống qua hai cuộc chiến tranh. Không thiếu một đứa.

    Sương khuya xuống thấp ôm ấp cây bông chúa cổ thụ tỏa hương thơm bát ngát. Anh Tư tôi ưa huýt gió gọi rắn lục, rắn trong vườn nó huýt gió trả lời và theo tiếng huýt gió của người, nó tìm đến chỗ người nằm làm tôi sợ quá phải năn nỉ anh chấm dứt trò chơi nguy hiểm … Tôi phải chịu điều kiện hứa sẽ đưa thư mèo dùm anh anh mới chịu thôi. Tôi có dịp đọc lén thư anh, ngay thời đó tôi đã thấy lời văn thư tình của anh rất là “dạ cổ hoài lang”.

    Ba tôi thấy tôi buồn không biết tại sao nên ông kiếm cách cho tôi vui, ông đem từ Bà Rá về cho tôi và người chú út mỗi người một con gà con cùng một ổ mối khổng lồ.

    Tôi bầu bạn với chú gà con, ngày ngày khẻ ổ mối lấy con mối cho hai chú gà ăn, ăn mối chúng rất mau lớn và mọc lông cánh một màu trắng tinh. Có lẽ vì thiếu được gà mẹ ôm ấp nên khi được bàn tay âm ấm của tôi nâng niu, chú gà con sanh trìu mến và đeo đẻo chạy theo tôi cùng khắp nơi như con theo mẹ. Tôi đi ngủ nó cũng nhảy lên nằm kề bên gối ríu rít tỉ tê. Ðặc biệt tôi nó quá khôn, mỗi khi cần làm chuyện vệ sinh là nó nhảy xuống nền nhà mà không bao giờ làm dơ nệm giường. Lên bàn ăn cũng vậy, nó không bao giờ mổ vào chén của tôi mà chỉ đợi tôi chia cho vài hạt cơm no mới mổ ăn.

    Một hôm vừa ăn mấy con mối mập béo xong, chú gà của tôi uống mấy ngụm nước ở cái mương bên cạnh một cách khoái trá. Hôm sau tới giờ cho gà ăn, tôi thấy chú đứng cú sụ. Tôi nhớ ra có lẽ vì hôm qua chú uống nước mương bị nhiễm trùng, tôi vội đi kiếm một viên Ganidan nghiền nát pha nước ép nó uống vì thời đó chưa có trụ sinh, nhưng than ôi đã quá trễ chú gà con thân yêu của tôi đã ra đi với đôi mắt buồn xo thật tội nghiệp. Tôi ngồi thừ không muốn chôn chú. Ba tôi hứa sẽ đem con gà con khác về cho tôi. Tôi mếu máo:

    ”Ba coi! Con chưa kịp đặt tên cho nó nữa!”.

    Từ đó tôi hứa với lòng là sẽ không bao giờ nuôi con vật nào hết.

    Lớn lên đi làm việc tại đất Thần Kinh, tôi có thêm được những suy tư về cuộc đời và định mệnh, nhưng tôi không thể quên hình dáng chị Lệ, chị đã để lại những cánh Hoa Tình trong trái tim tôi khi tôi là anh con trai mới lớn.

    Tôi bỗng sinh tật thơ thẩn với những cảm xúc xao xuyến tại mảnh đất đầy sương khói quyện những tà áo trắng này:

    Tôi đi vào núi tìm tiên
    Lối đi xuyên mống trời viền cỏ hoa
    Mải mê lạc lối quên nhà
    Tỉnh mê chợt thấy mình qua kiếp nào
    Lòng tay sáng rực ánh sao
    Hào quang từ một thuở nào ấu thơ
    Sáng sao sao sáng sao mơ
    Góp sao đom đóm dâng thờ tiên thiên
    Mắt ngời sao sáng tinh nguyên
    Ðã qua mấy kỷ tiên hiền vẫn mong.(TTV)

    Tôi đặt tên bài thơ là “Vết Phỏng Một Vì Sao” để nhủ lòng không bao giờ nguôi vết thương tình người con gái Huế năm xưa ban cho tôi.

    Gần bốn mươi năm sau, nàng tiên đó hiện lên với tôi lần nữa.

    Tôi từ Hoa Thạnh Ðốn, với trái tim tan nát, muốn đi thật xa để tìm quên lãng, lấy cớ qua Paris thăm bạn. Thật tình cờ khi đến Paris tôi được biết cô Cả và chị Lệ hiện ở gần quận 13. Chị Lệ đã ly dị và có hai đứa con gái .

    Người bạn đưa tôi đến thăm cô Cả trước. Lòng tôi ấm lại khi thấy cô ân cần coi tôi như đứa con lưu lạc trở về. Cô hỏi thăm ba má tôi và bảo tôi nên đi thăm chị Lệ, cô nói chị Lệ vẫn nhắc không biết tôi có sống sót qua trận giặc ở quê nhà không và nay tôi trôi giạt về nơi nào.

    Ký ức trào dâng, tôi chợt hiểu nỗi lòng của người đàn bà đó tuy chúng tôi chưa hề có một lời tỏ tình với nhau. Nàng Tiên hiền đẹp tuổi con trai mới lớn của tôi còn sống. Tôi được gặp lại nàng ở Paris. Còn gì hạnh phúc cho bằng.

    Tôi tới thăm nàng ngay hôm sau. Nhìn đôi mắt hai đứa con gái nàng ngờ ngợ quan sát tôi, tôi biết nàng đã có nói gì về tôi với các con nhưng tôi giả vờ không biết. Chúng giống mẹ như đúc.

    Nàng tự tay làm đặc biệt món đùi trừu kiểu Pháp đãi tôi với rượu vang đắt tiền. Nhưng tôi không thiết ăn uống, tôi cứ nhìn nàng, và tôi gợi cho nàng kể cho tôi nghe về cuốc đời nàng trong bốn mươi năm chúng tôi xa nhau. Khi nàng hỏi về gia cảnh của tôi, tôi chỉ lắc đầu nguầy nguậy. Hôm sau nàng lái xe đến đón tôi mà không lên phòng tôi, nàng sợ người quen tò mò dị nghị.

    Chúng tôi đến một nhà hàng Tàu ở quận 13 kêu món ăn nhưng chúng tôi không ăn, chúng tôi mải nói chuyện ngày xưa. Giọng nàng vẫn đầm ấm như thuở nào tuy nay nàng đã có tuổi. Nàng vẫn duyên dáng, sang trọng và nhất là cái miệng của nàng làm tôi nhớ cái miệng của côø Tiên của tôi ngày xưa.

    Chúng tôi ngồi như thế trong tiệm ăn không biết bao lâu, thời gian trôi êm trong buổi chiều Choisy trắng mây và hiu hiu gió đó.

    Nàng nắm tay tôi tha thiết:

    “Tên em ghép với tên chị có nghĩa định mệnh. Mấy mươi năm nay chị chỉ ước mong được gặp lại em để nói với em một câu thôi, mà bây giờ chị thấy chị không cần nói nữa, vì khi chị nhìn ánh mắt của em chị đã biết rồi.“

    Lúc chia tay nàng cũng không vào phòng tôi tạm trú. Thật bất ngờ khi trong giây phút cuối, nàng ghé môi hôn lên má tôi.

    Trời ơi Trời! Sao nụ hôn đó đã không đến với tôi cách đây bốn mươi năm, bà Tiên của tôi ơi!?

    Chúng tôi chia tay không một lời hò hẹn.

    Tôi biết. Tôi yên lặng trở về Hoa Thạnh Ðốn với hình ảnh một dề lục bình tim tím theo dòng đời êm ả cuốn trôi ra biển cả.

    Thái Thụy Vy

  • TayThi92

    February 2nd 2013, 12:03 am
  • Sao vậy ? :( sao chuyện chấm dứt mà hong có hậu ? chuyện tình thời trai trẽ đẹp như mơ ...


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group