Hư Vân Hòa Thượng

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 30th 2013, 10:00 pm
  • Hư Vân Hòa Thượng



    Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm cảm tác



    Như đã kết thiện duyên từ thuở ấy,
    Giọt mưa trời tưới ngọt đất Hồ Nam.
    Tiêu phụ thân và từ mẫu họ Nhan
    Dòng vọng tộc, làm quan Thanh triều đại.
    Quán Âm Tự, cùng phu nhân lễ bái
    Dâng tấc lòng chí thiết trọn niềm tin
    Dây nhân duyên se kết mối thâm tình
    Chốn quạnh quẽ, nghe tiếng cười hài tử.
    Tâm lắng đọng, vun phước lành cầu tự
    Cơ cảm này, vọng bái bậc từ tôn
    Linh ứng kia, sóng nước hải triều âm
    Tiếng đồng vọng như ru lòng cổ miếu.
    Bâng khuâng sớm khô gầy đôi bóng liễu
    Ngẩn ngơ chiều rời rã một hồi chuông
    Vách đổ, tường xiêu thuyết lẽ vô thường
    Bức thánh tượng ướt dầm trong mưa lạnh.
    Đường diệu vợi, ai về trong cô quạnh
    Chốn xa xôi còn nhớ bước chân xưa
    Cầu đưa ai qua mấy nẻo gió mưa
    Qua mấy cõi vu vơ lòng thế sự.
    Sửa tháp miếu, nối nhịp cầu gãy đổ
    Tô tượng hình như đắp lại chân thân
    Phước huệ vun bồi, thiện quả, thiện nhân
    Nơi nhân địa, rõ mặt mày tự ngã.
    Tiêu đại phu, bỗng giữa đêm mộng lạ
    Cùng phu nhân thấy một vị thánh tăng
    Khoác tràng y, đầu xuất hiện Quán Âm
    Trên lưng cọp ứng hiện thân trước mặt.
    Bừng giấc bướm, lạ lùng điềm ẩn mật
    Cảm ứng đà lộ diện giữa phòng khuê
    Bậc thánh nhân hiện tướng giữa trần mê
    Nương nguyện lực vào ra muôn cảnh dữ.
    Cảm ân đức hạ sanh làm đồng tử
    Càng trì tâm, hộ niệm bậc thiện căn
    Luôn cúng dường mong báo đáp Phật ân
    Cũng vừa độ sương hoa thành tựu ngọc.
    Nẻo hoạn lộ vinh hoa là phước lộc
    Chốn quân thần danh lợi bỏ ngoài tai
    Cán cân đời đâu chênh lệch lòng ngay
    Nghiêng son đỏ mực chao dòng thanh sử.
    Đúng thời tiết, tưởng như nghìn thiên sứ
    Truyền tin lành chấn động cõi hư không
    Vị đại nhân từ Đâu Suất thiên cung
    Y chánh giáo phụng hành tông chỉ Phật
    Bậc nhất sinh bổ xứ, ngài Di Lặc
    Phú chúc lời lành hưng thịnh Phật môn
    Phật Thích Ca thọ ký rạng bản tôn
    Chèo bát nhã đưa thuyền từ lướt gió
    Sinh chưa từng sinh, tử chưa từng diệt
    Dấu chân nào sóng biển xóa từng khi
    Ai hoài công giữ lại vết chân đi
    Ai ngăn được dòng thủy triều tuôn đổ.
    Đến với đời trong bọc da thịt đỏ
    Khiến mẫu thân sinh kinh hãi từ trần
    Rạch bọc da lộ mặt bậc thánh nhân
    Đệ bát địa hàng Đại Thừa Bồ Tát.
    Ân dưỡng mẫu biết lấy chi đền đáp
    Tuổi thơ ngây sớm lộ tánh tự nhiên
    Áng thiên thư hồng dấu ấn bổn nguyên
    Dòng thánh kệ hiện nghìn thân chẳng khác.
    Thường dùng đất nắn tượng hình Bồ Tát
    Đặt trên cao rồi lễ bái cung nghinh
    Tuổi còn thơ đà ưa thích kệ kinh
    Đà sớm bước vào con đường lập mệnh.
    Thiên tư vốn rõ nguyên hình chân, tục
    Bất nhị môn, mê, ngộ, một đường cong
    Điểm khởi đầu hai nét vạch hoành, tung
    Cũng là điểm hồi quy về bảo quốc.
    Trong thế tục phải thuận đường thế tục
    Hợp luân thường miễn cưởng chuyện thất gia
    Đính hôn cùng thục nữ, bậc anh hoa
    Duyên cầm sắt trở thành duyên pháp lữ.
    Tâm đồng tâm, chẳng bận câu bỉ, thử
    Đạo như lòng, vô nhân ngã, sắc không
    Thanh tịnh nghiệp duyên, thanh tịnh gia phong
    Truyền đuốc tuệ nối giống dòng chư Phật.
    Tháng hai, niên hiệu Hàm Phong thứ nhất
    Theo cùng cha viếng hải đảo Đài Loan
    Chiếc thuyền con trên biển cả mênh mang
    Nào còn thấy dấu chân trời, mặt nước.
    Kình ngư hiện trước mũi thuyền chắn bước
    Cá voi chầu thuyền pháp há ngẫu nhiên
    Giữa trời mây cảm ứng mối thiên duyên
    Trên sóng biếc hiện phàm thân triều bái.
    Liền đồng thanh niệm Quán Âm Nam Hải
    Mây, nước một màu, người, vật một tâm
    Thân cự kình hòa sóng nước bể Đông
    Dần khuất dạng như chưa từng đã đến.
    ….
    Mười ba tuổi phải chịu tang nội tổ
    Nền quê xưa chôn cất nắm xương tàn
    Chư tăng ni hành lễ tại thôn trang
    Áo bào quyện bóng chiều vàng cố quận
    Lời kinh xóa mối lụy sầu u uẩn
    Tiếng chuông đưa niềm an lạc như nhiên
    Xao xuyến lòng buổi gặp gỡ đầu tiên
    Sao mường tượng như đã từng quen thuộc.
    Chắp hai tay đãnh lễ người hữu đức
    Phước báu này ai dễ góp phần chung
    Đức ân dày gia trì lực viên dung
    [100]. Lòng kính ngưỡng giảm trừ bao tội nghiệp.
    Tưởng như có nhân duyên từ vạn kiếp
    Truyện Hương Sơn rạng rỡ đức từ bi
    Đạo là đời trên mỗi bước chân đi
    Hiện thân tướng khắp cùng mười pháp giới
    Ngộ bản nhiên, bồ đề tâm phát khởi
    Vượt thiên không, đạo khí ngút trời mây
    Cổ tích lưu truyền, mối đạo trong tay
    Tâm cung kính vọng thánh hiền chí cả.
    Nam Nhạc Hằng Sơn cảnh quen, người lạ
    Đá ngàn năm ở lại với ngàn năm
    Cảnh thanh nhàn thường phát xuất thánh tăng
    Duyên pháp lữ ba đời còn thấy lại
    Ai biết ai, trong tang điền, thương hải
    Người gặp người, ngần ngại lối đi quen
    Quyển kinh đời hiện bóng dáng nhân duyên
    Thân qua lại giữa muôn người qua lại.
    …..
    Mười bốn tuổi ngậm ngùi câu thoát tục
    Thờ ơ lòng trước vinh nhục thế gian
    Vì hiếu từ phải vâng lênh phụ thân
    Đành học hỏi hàng bàng môn, tả đạo
    Học hít thở, luyện đan theo tà giáo
    Dù biết si cuồng che khuất tự tâm
    Biết tham sân giam hãm tháng rồi năm
    Biết bao kiếp đắm chìm trong vọng dục
    Tà pháp môn là cửa vào lao ngục
    Tự trói mình trong kỹ thuật tinh vi
    Tâm bềnh bồng như nửa tỉnh nửa say
    Say hương khói, say tượng hình thần thánh
    Dùng tiếng kệ ru lòng cho qua cảnh
    Trú đền cao, điện lớn tưởng đang tu
    Khi gióng chuông, gỏ mỏ ngỡ công phu
    Dưới khăn áo là ngục tù bất tịnh.
    Bước bước mơ hồ, bao giờ kiến tánh
    Thấy kho tàng trong bùn đất thế gian
    Thấy Phật thân ngự trị giữa hoang tàn
    Thấy búi tóc gói bảo châu chân, tục.
    …..
    Mười bảy tuổi, sau ba năm hờ hững
    Chuông khánh lạnh lùng, hương nến dững dưng
    Một ngày kia, thong thả giữa phòng không
    Liền lén bước vội đi về hướng núi
    Nam Nhạc sơn, bản hùng ca ngàn tuổi.
    Tóc râu này, đâu sóng nước Ni Liên
    Rừng hoang vu, bước cao thấp chẳng yên
    Không Kiền Trắc ai người nâng vó ngựa
    Không cấm thành, không thiên vương phá cửa
    Núi chập chùng, bước bước mỗi quanh co
    Tiếng chân đến gần, lời hỏi không xa
    Lòng kinh hãi nhìn gia nhân hối hả
    Dây trần thế buộc lắm đường kỳ lạ
    Mối tư tình, chưa đã dễ phân ly
    Như tội nhân giữ lại đúng hạn kỳ
    Như cùng tử chưa tìm về cố quán.
    Đất Tuyền Châu cha làm nơi quản thúc
    Lại sai em là Phú Quốc cùng theo
    Lễ thành hôn hợp cẩn đuốc hương treo
    Một con rễ, hai con dâu giao bái.
    Thêm pháo đỏ, rượu hồng, câu đối đãi
    Thêm chiếu hoa, đèn gấm đặt đôi nơi
    Thế gian ôi! Tuy cũng thuận với đời
    Đôi hoa chúc chứng minh tâm cầu đạo
    Ngoài là chồng vợ, trong là bạn pháp
    Đổi chữ tình thành chữ tịnh không hai
    Dưới đèn hoa mang Phật pháp giải bày
    Thêm tương kính, giữ thân tâm bất nhiễm.
    …..
    Mười chín tuổi hướng Cổ Sơn cầu pháp
    Trên án thư lưu lại bản trường thanh
    "Bì Đại Ca" hề! Thực tướng hiện hình
    Mang sắc tướng chẳng lụy vì sắc tướng
    Trượng phu hề! Xuôi thuyền trên gió ngược
    Bể cả, sông, hồ sâu cạn khác nhau
    Chỗ hồi quy đại xứ nước một màu
    Cùng thể tánh, người và ta chẳng khác.
    Dũng Tuyền Tự trên Cổ Sơn cạo tóc
    Lạy Thường Khai lão hòa thượng xuất gia
    Thọ Cụ Túc Giới - hòa thượng Diệu Liên
    Nhận pháp hiệu là Đức Thanh - Diễn Triệt.
    Không phan duyên, chọn sống đời cách biệt
    Trong âm thầm suy gẩm pháp nhất thừa
    Đại Thừa Khởi Tín - danh tác ngàn xưa
    Tâm hội pháp, thân duy trì tịnh giới.
    Giữ thân, khẩu, ý không theo vọng khởi
    Báo thân kia nào khác với Phật thân
    Miệng phun châu, nhả ngọc giữa bụi trần
    Ý thanh tịnh, đâu chẳng là pháp ý.
    Hang núi hẹp đông qua rồi đông đến
    Sương tuyết bốn bề lạnh trắng sơn trang
    Mảnh tăng bào chắp vá chuỗi thời gian
    Chốn quạnh quẽ, sói lang là pháp lữ.
    Hạt thông rừng làm thức ăn vừa đủ
    Khe suối nguồn cho nước uống đã dư
    Ngày tham thiền, đêm nối đuốc công phu
    Bảo sám pháp, ba ngàn lần đảnh lễ.
    Tinh tấn đạo tâm hằng khai trí tuệ
    Tịnh hạnh vun bồi, định lực siêu nhiên
    Như mây trời, tan hợp đã bao phen
    Như gió thoảng, đến đi không lưu dấu
    Không thực, không hư, chẳng không, chẳng có
    Một thân này gồm đủ cả muôn thân
    Một tâm đầy, chẳng giả cũng chẳng chân
    [200] Mười pháp giới rõ bày trong một niệm.
    Phước huệ song tu, hộ trì tam bảo
    Bậc đa văn, người quét lá như nhau
    Tự tánh rỡ ràng chẳng thấp chẳng cao
    Ai người biết rừng tùng sinh hiền thánh.
    Gieo tưới vườn rau, vun bồi tâm địa
    Đất ươm mầm, cây đơm trái, kết hoa
    Như đất tâm dấu hạt giống Phật Đà
    Từ muôn thuở, đất âm thầm nuôi dưỡng
    Từ muôn thuở, cây theo duyên sinh trưởng
    Đất chẳng hề từ chối nhận mầm cây.
    Thiên nhân sư ứng hiện thế gian này
    Xới luống đất cây Bồ Đề nẩy lộc.
    Hương an lạc cúng dường thiên không hội
    Vị nhu hòa ban trải địa ngục môn
    Khắp mười phương chư Phật chuyển pháp luân
    Chư Bồ Tát khiêm cung đồng ứng hợp.
    …..
    Ngày tháng tên bay, vắng tin, vắng bóng
    Như giọt sương mai thân phụ qua đời
    Nhớ tưởng ngày còn bồng bế trong nôi
    Ai biết trước núi đồi là chỗ trọ.
    Cảm chí cả như thành trì kiên cố
    Các phu nhân cũng lập hạnh xuất gia
    Sen trong bùn, ngọc trong đá, nhụy trong hoa
    Nơi Phật quốc chúng ma làm quyến thuộc
    Tam thân Phật, một trong ba, ba trong một
    Đại thánh đâu chẳng nhiều nổi gian truân
    Chừng đến bờ quay nhìn lại đoạn đường
    Biết mê đắm, trước Đề Bà cảm tạ.
    Chùa Dũng Tuyền bốn năm làm chức sự
    Chí hướng này, ai là bậc tri âm
    Trước công danh, lợi dưỡng chẳng động tâm
    Lấy khổ hạnh làm đường vào mật tạng.
    Bát cháo lạnh no thế tình đạm bạc
    Manh áo sờn ấm đạo khí thanh lương.
    Không tham cầu, chẳng biện bạch thực, hư
    Hạnh Cổ Nguyệt thiên thu nguyền theo dấu.


    ……


    Hai mươi bảy tuổi trở về hang động
    Lập hạnh đầu đà khiến quỷ thần kinh
    Giả cảnh chu toàn, chân tánh ẩn trang kinh
    Muôn dòng kệ gọi thầm trên lá bối
    Ai nở phụ phàng đức ân tiền bối
    Một lần đi, một gánh, trọn đất trời.
    Đường Tây du mây nước hững hờ thôi
    Đêm trăng lạnh tựa đầu trên gối tuyết.
    Từ giả tăng phường ẩn trong hang huyệt
    Tâm đạo đại hùng khiến đá nứt vàng tan
    Ngày tham thiền. Đêm tham thiền.
    Tham! tham! tham!.
    Lấy nước suối, hạt tùng làm pháp thực.
    Chốn hoang vu lấy vô tranh làm đức
    Trăng nước bốn mùa chẳng thiếu chẳng dư
    Tâm địa phơi bày như bản đồ thư
    Hằng quán chiếu rõ ngọn nguồn sinh khởi.
    Văn tự ngữ ngôn vì người lưu lại
    Với Phật tâm một chữ cũng là nhiều
    Không bận lòng, mặc trăng sớm, sao khuya
    Thắng cảnh hiện, lòng không hề vướng mắc.
    Chân bước như bay, thân ngời quang sắc
    Tai nghe tỏ tường, mắt xoáy màn đêm
    Chẳng chấp ta, người, thần thái an nhiên
    Ba cõi tiêu dao, Đông, Tây, Nam, Bắc.


    …..


    Buông xả muôn duyên mặc tình tiêu sái
    Một ngày kia dừng lại đất Ôn Châu
    Phong cảnh hoang sơ mây nước một màu
    Đối cảnh, gặp người hỏi câu cứu cánh!.
    Nghe pháp ý, nếu chẳng hàng tịnh hạnh
    Hẳn người trời trú nơi cõi Tịnh Cư.
    Đáp sao cho vừa vặn, chẳng thiếu, chẳng dư?
    Tự hổ thẹn, liền tỏ lòng khiêm hạ.
    Thiên Thai Sơn, Hoa Đỉnh là quán trọ
    Bậc đạo sư, ngài Dung Cảnh lão nhân.
    Nhất tâm cầu thiện tri thức minh tâm
    Đạo viên mật, tâm chúng sinh như thị.
    Năm Canh Ngọ, niên hiệu là Đồng Trị
    Đến Long Tuyền đảnh lễ bậc cao tăng
    Hỏi rằng: Là đạo sĩ ?. Là tăng nhân?
    Hoặc người thế, sao vóc hình quái dị?.
    Liền chắp tay thưa: Vốn là tăng sĩ.
    Lại hỏi rằng: Đã thọ giới phải chăng?
    Học từ đâu cách tu tập lạ lùng?
    Liền ứng đối: Vốn theo gương người trước.
    Lại cười rằng:
    Tế hạnh, oai nghi, ba ngàn, tám vạn
    Biết trì thân há đã biết trì tâm!.
    Thoạt nghe qua như suối đổ, thác tuôn
    Bầm gan ruột, liền thỉnh cầu khai thị.
    Dạy lời rằng: Đã trèo non, vượt bể
    Đêm kề sao, đêm tựa nguyệt đến đây
    Nếu chẳng nghe lời, tùy tiện ra đi.
    Liền đảnh lễ, quyết một lòng tuân phục.
    Lão sư dạy hãy sửa hình, đổi vóc
    Cạo tóc râu, sinh hoạt cũng như ai
    Hiển giáo rõ ràng, tông chỉ Thiên Thai
    Quán thây chết, ai nguời đang kéo lết?.
    Dung Cảnh lão nhân tùy thời khai đạo
    Giới luật tinh nghiêm, tông giáo liễu thông
    Mưa pháp gội nhuần kết trái, đơm bông
    [300] Muốn được pháp nên thường xuyên nghe pháp
    Đường xa muôn dặm du phương hành cước
    Đến Quốc Thanh học quy chế thiền đường
    Sau hai năm tham vấn chốn đạo trường
    Sang Phương Quảng cầu Pháp Hoa diệu nghĩa
    Bát Nhã Phật đường mười phương tụ hội
    Học pháp vô vi kiến tánh vô vi
    Giữa Phật trường tăng, tục đến dự thi
    Ai đắc được tâm không thì trúng tuyển.
    Cao Minh Tự - ngày ngày nghe thánh điển
    Diệu Pháp Liên Hoa - thấu triệt toàn kinh
    Cùng Cảnh hòa thượng đàm đạo thâu đêm
    Lạy bái biệt, một mình đi xuống núi.
    …….
    Đi ngang qua chùa Nhạc Lâm Tuyết Đậu
    Vẳng lời kinh ghé bước lại bên hiên
    Vào bên trong quỳ lạy kết pháp duyên
    Lòng cung thỉnh được nghe lời tự thuyết
    A Di Đà kinh - thánh ca bất tuyệt
    Có bao giờ tánh tướng phải ly khai
    Có bao giờ trăng nước vỡ làm hai
    Lòng nhân thế như thủy triều lên xuống.
    Phổ Đà Sơn - biển xanh lòng pháp hải
    Tiểu Bạch Hoa - rơi trắng lối tiên thiên
    Đêm tham thiền, ngày lễ bái thánh hiền.
    Chùa Pháp Vũ chọn làm nơi tạm trú.
    Cung Thủy Tinh - Đức Quán Âm hóa độ
    Đóa sao trời phiến ngọc trổ lưu ly.


    …….


    Chùa A Dục Vương ngày ngày đảnh lễ
    Đóa ngọc xưa còn để lại cho đời
    Một chút này đây, ghi tạc thế nhân ôi!
    Là thánh thể, là mặt trời trí tuệ
    Ngã, Pháp đồng hư không, đâu dâu, đâu bể
    Một tâm này tức đồng với Phật tâm
    Muôn thân này thực báo giữa trầm luân
    Biển lặng sóng, nhục thân là pháp bảo.
    Qua lại, đến đi, hang sâu, vực thẳm
    Vùi ngọc châu trong bùn đất dững dưng
    Thoảng lời than nhắn gởi gió đưa chuông
    Dường mắt ướt ẩn trong lòng giấy mới.
    Tâm đại bi, lấy đức lành vun tưới
    Trí đại từ, chọn giống thiện ươm hoa.
    Một niệm gồm thâu, trên, dưới, gần, xa
    Muôn tướng chẳng lìa, đến, đi, qua, lại.


    …….


    Đến Tam Thiên Trúc viếng người viếng cảnh
    Đất Hàng Châu, triều bái bậc thiện nhân
    Tiết hè oi ả, thuyền nhỏ, người đông
    Mây nước bềnh bồng, trời xanh, đáy biếc.
    Khoang chật hẹp, gái, trai, chen hàng lớp
    Phiến lênh đênh, tăng, tục, dựa chập chờn
    Đêm giật mình, dường ai chạm vào thân
    Nhìn bên cạnh, gái lõa lồ mời mọc
    Liền đoan tọa kết kiết già trì chú.
    Tâm kim cương, hoằng nguyện dễ gì tan
    Đã ngàn năm dục niệm thuở Ma Đăng
    Cảnh có khác, đạo tâm không sai khác.
    Bức hoành đồ vẽ trời cao đất rộng
    Dấu chân nhân in bóng nước hồ xanh
    Sóng vỗ đôi bờ như thủy, như chung
    Đâu là chỗ tận cùng dòng lãng bạc.
    Vời vợi trăng non mờ dấu hạc
    Đong đưa liễu biếc thoảng cành sương.
    Phật quốc trùng trùng bích hải, thiên không
    Nhân cảnh mang mang phù bào, nguyệt ảnh
    Siêu xuất ma cung.
    Phổ truyền thánh pháp.
    Giang Tô Thường Châu - Thiên Ninh cổ tự
    Hòa thượng Thanh Quang - thiền, giáo, hành trì.
    Lưu lại nơi này tham học thanh quy
    Niệm danh Phật giữa núi đồi tĩnh mịch
    Pháp thánh nhân thuận theo thời biến dịch
    Khí hạo nhiên bất tuyệt đạo kim quang
    Nhân kiệt, địa linh, hổ phục, long chầu
    Pháp hỷ, thiền duyệt, tông nghiêm, giáo hiển.
    Như sư tử cuộn mình xanh đỉnh biếc
    Ngọn Tiêu Sơn ngăn sóng nước Trấn Giang
    Chùa Huệ Cư thừa tự có thánh tăng
    Hư Công theo chúng tham cầu mưa pháp
    Duyên tương ngộ gặp được người dũng tướng
    Trấn giữ ngàn hải lý giữa ba quân
    Chí hùng anh vùng vẫy mấy trùng dương
    Lòng vì pháp dưới đài hoa quy mạng.


    ……


    Dựng gậy thiền, một hạnh vạn nghìn môn
    Cưỡi gió pháp, ba thân không một tướng.
    Đai ngọc quý, Tô tướng quân bái phục
    Lửa than hồng, Giác hòa thượng điềm nhiên
    Trên bồ đoàn bạc màu áo tăng sinh
    Giữa pháp vị tươi sắc hoa đạo hạnh
    Trăng núi lạnh ẩn dòng mây trầm mặc
    Nước khe sâu tuôn nguồn mạch tự nhiên
    Niệm Phật danh, chấp ta, Phật, đôi bên
    Chẳng nhìn được lúc môi chưa mấp máy.
    Hai mươi năm, muôn dặm đường xuôi ngược
    Đá cũng mòn theo sóng vỗ ngàn năm
    Mảnh mảnh tăng bào tiều tụy xác xơ thân,
    Lòng cầu đạo phiêu bồng cơn gió nghiệp.
    Phổ Đà Sơn. Tiểu Bạch Hoa. Nam Hải.
    Giải thiên hà hoa trắng điểm dòng xanh
    Đêm lặng vô cùng, đồng vọng lời kinh
    Trăng nước bốn mùa. Trời mây một cõi.
    Đầu tháng bảy hướng Thanh Lương triều bái
    [400] Ngũ Đài Sơn băng tuyết phủ quanh năm
    Đường gập ghềnh, ba bước chỉ một tâm
    Gió hờ hững thổi ngang manh áo bạc.
    Bốn vị thiền tăng phát tâm hộ pháp
    Làm phụ hương đến được đất Hồ Châu.
    Dưới trăng vàng phủ phục báo tứ ân
    Gội mưa nắng trải thân từng nhịp bước.
    Đất cũ, người nay, trời Tây, đỉnh Bắc,
    Duyên khác xưa lòng chẳng khác lòng xưa.
    Một lần đi, nhị khổ - chuyển pháp luân
    Thêm một bước, đoạn gốc cành phiền não.
    Lại một bước, tựu thành muôn nghiệp đạo
    Đây ứng thân chiếu rạng pháp thân tàng
    Phương tiện làm viên tịnh tánh chân quang
    Lực thiền định trên đôi chân thần túc
    Thấy cảnh lạ, người sinh lòng kính phục
    Thêm thiện nam, thêm tín nữ nối nhau
    Dáng như rồng uyển chuyển dưới trăng chầu
    Tam thế Phật - Ngũ Đài Sơn vọng bái.
    Đến Thường Châu, sau nhiều lần khuyên giải
    Bốn tăng nhân đồng một ý thối tâm
    Còn lại một mình, trăm núi, nghìn sông
    Thân đói khát, gân xương đều rời rã.


    ……


    Tại Ngưu Đầu sơn, U Thê, Nham Hạ
    Hang đá bốn mùa, tinh tấn dụng công
    Danh tiếng xa gần, thiền vị Pháp Dung
    Tựu linh khí vầng mây hồng núi Bắc.
    Tứ Tổ Đạo Tín, ngày kia dừng bước
    Hỏi: Là ai? Tâm quán, quán vật chi?
    Sư không trả lời, mời Tổ viếng thảo lư
    Tiếng lang sói gầm rung gian lều cỏ.
    Tổ ra vẻ hãi kinh. Sư chẳng ngộ.
    Chữ Phật này. Tổ viết trên bồ đoàn.
    Vạch ngắn dài, pháp kiến tánh minh tâm.
    Trên nét bút hiện toàn chân diệu tạng.
    Phụ mẫu sở sinh thanh tịnh thường nhãn.
    Sáu căn này tự tại đấng pháp vương
    Thân tâm này lục nhập, sắc, thanh, hương
    Pháp đốn giác vượt nghìn muôn thứ đệ.
    Sư Tử con được chăn nuôi, bồng bế
    Chẳng bao lâu hùng khí khác chi mèo.
    Đến một ngày, nghe suối chảy như reo
    Soi bóng nước, biết mình là Sư Tử.
    Qua bảy mươi dặm dến vùng Phổ Khẩu
    Đỉnh non thiêng gọi hành giả mười phương
    Đêm trăng xanh, ngày với mặt trời hường
    Duyên đạo hạnh đưa chân người cầu pháp.
    Phụng Dương, Hào Châu, Thiếu Lâm, Bạch Mã
    Hùng Nhĩ sơn máu nhuộm sắc tuyết hồng
    Chuỗi sổ châu đổi lấy một đường gươm
    Vách đá lạnh chín năm dường đủ ấm.
    Đất Lạc Dương lần đầu tiên khai ấn
    Phiên dịch bản kinh Tứ Thập Nhị Chương
    Trúc Pháp, Ma Đằng, ngựa trắng đưa hương
    Biển lửa lớn hiện tàng kinh rực rỡ.

    ……

    Ngày cuối Đông dừng chân nơi quán trọ
    Không am mây, không chùa núi gần xa
    Phơi chiếc tăng bào ướt lạnh gió mưa pha
    Đêm trừ tịch bến sông nhìn sóng gợn.
    Sau một ngày tìm thuyền qua sông lớn
    Vượt Hoàng hà trời nước một màu đen
    Không chỗ, không nơi, chẳng biết, chẳng quen
    Gian lều cỏ run mình theo gió hú.
    Sông nước lạnh lùng, trời mây bao thuở
    Trên sàn thiền trăng ngó liếp rơm xiêu.
    Tuyết một màu trắng lạnh bến sông khuya
    Ai là kẻ quán tâm, tâm ai quán.
    Đêm trống trải co mình trong góc vắng
    Sương tuyết làm mùng, gió đắp thân run
    Sàng đất ướt dầm, thoi thóp từng cơn
    Duyên hội tụ, giả thân làm giả bệnh.
    Sau ba ngày hôn mê trong đói lạnh
    Pháp nhẫn làm tòa, lục chủng tướng quang minh.
    Biết khổ lạc này chẳng xứ diệt, chẳng xứ sinh
    Thân tâm thọ, vì đâu mà trói buộc.
    Nắm tuyết lạnh. Cháo kê vàng. Lửa đỏ.
    Hỏi là ai, Văn Cát hoặc Diệu Thù
    Giả tỳ khiêu, khất cái, giả trí, giả ngu
    [478] Cảm tức ứng, trước sau không một vật.


    (Hết)


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group