Những lời dạy đúng lúc - "Timely Teachings"

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 16th 2013, 12:22 am
  • Ngày 1 Tháng 11, Năm 1972, tối Thứ Tư.

    16. Về Phương Pháp Dạy Dỗ


    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Hoà Thượng nói với lớp học: Tất cả mọi người đều phải ghi chép. Quý vị có thể đưa bài ghi chép cho giảng viên của lớp này.

    Hoà Thượng nói với giảng viên: Lần tới, nếu như họ ghi chép đầy đủ thì cho họ nhiều điểm hơn. Còn nếu họ không nhớ gì cả thì cho ít điểm một chút.

    Có người suy nghĩ: " Vị Pháp Sư này nhất định đã học môn tâm lý. Nếu không thì bằng cách nào mà ngài biết được tôi đang nghĩ gì ?" Đúng rồi,tôi đã học môn tâm lý học. Nếu bất cứ người nào trong quý vị có những bệnh về tâm lý, các bệnh này sẽ biến mất sau khi quý vị đến đây.


    (Dịch từ sách "Timely Teachings" trang 45)

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 16th 2013, 12:25 am
  • Tối thứ Tư ngày 14 tháng 2 năm 1973

    60. Về Quả Báo Bị Đói


    Hòa Thượng Tuyên Hóa


    Thứ hai tuần kia [ghi chú: mồng 5 tháng 2], 7 người chúng tôi, bốn vị tăng và ba vị ni, tới Nữu Ước. Chúng tôi đã chịu đói trên chuyến bay vì không có đủ thức ăn để ăn cho no. Đặc biệt là Guo Hu. Vì ăn chưa đủ no nên anh ta quay ra gây sự với sư huynh, đổ lỗi cho ông ta vì đã không chuẩn bị thức ăn tốt hơn. Thực tế, quý vị nên biết rằng một nghiệp quả, chịu đói chẳng hạn, không nhất thiết là chỉ giới hạn trong một ngày.

    Ngày hôm sau, chúng tôi tới hội nghị. Người cư sĩ là chủ tịch hội nghị đã quá khá tiết kiệm, chuẩn bị rất ít đồ ăn. Ông ta cho rằng vậy là đủ, nhưng hóa ra có nhiều người đến, do vậy đã không có đủ cơm và rau cải cho mọi người. Ngày thứ hai cũng vậy, chúng tôi phải chịu một qủa báo bị đói tương tự. Sau đó tôi bảo Guo Hu “Không sao, đừng kêu ca. Sư phụ hứa vào ngày thứ 3, con sẽ được ăn cho đến khi toại nguyện mới thôi”. Do đó, ngày thứ 3, tôi dẫn anh ta đi Canada.

    Khi chúng tôi tới Hội Phật giáo Canada, một Pháp sư cùng một vài người cư sĩ đã chuẩn bị sẵn rất nhiều cơm và rau, và chúng tôi đã được ăn no. Tuy chúng tôi được ăn no nhưng năm người kia vẫn ở nơi diễn ra hội nghị tại Nữu Ước, và vẫn không được ăn đủ. Do vậy, ngày đầu tiên, rồi ngày thứ hai, thứ ba ở đó, họ đã không được ăn đủ. Vào ngày thứ tư, chúng tôi ăn tạm qua bửa vì lúc đó hội nghị kết thúc. Nhưng thực tế là việc ăn không đủ no đã tạo nên một ấn tượng quá mạnh cho nên không ai có đủ nhiệt tình để họp hội nghị, đưa đến một kết thúc khá lộn xộn.

     

    Timely Teachings

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 16th 2013, 12:29 am
  • Giảng vào Chủ nhật, 22 tháng 9, 1974

    Về Quy Định Trong Thời Gian Nhịn Ăn (Tuyệt Thực)


    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Tại đây có bốn người đang nhịn ăn (tuyệt thực). Có thể vì họ biết Chùa Kim Sơn không có nhiều rau gạo nên muốn tiết kiệm thức ăn. Bất luận là lý do gì, khi những người đang nhịn ăn ra ngoài, họ phải đi hai người hoặc theo nhóm 3, 4, 5 người, thậm chí nhiều hơn. Ít nhất cũng phải có một người không tuyệt thực đi cùng họ vì người đó có đủ sức để giúp những người kia.

    Có một vài nguyên nhân lý giải tại sao những người đang nhịn ăn không thể đi một mình. Trước hết, mọi người ở đây có thể nghi ngờ và phỏng đoán quý vị sẽ lén mua bánh táo để ăn. Trong việc tu hành, chúng ta càng chân thật càng tốt và nên tránh nghi ngờ. Hơn nữa, nếu các vị bị xỉu và chóng mặt do nhịn ăn, lại nhìn mọi vật không được rõ thì có thể sẽ bị xe đụng. Người tu hành không sợ chết, song chúng ta không nên cố tình để bị xe cán. Chúng ta phải luôn cẩn thận, không được phép lơ là. Đây là lời khuyên tôi dành cho các vị. Nghe hay không, tin hay không là tùy ở quý vị. Tôi không biết ai trong bốn người quý vị là người sẽ ra quyết định.

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" trang 153)

     

    Ghi Chú của Ban Phiên Dịch Việt Ngữ VPTT:

    Nhịn ăn là một pháp môn tu, một hạnh môn tu hành. Pháp tu "nhịn ăn (tuyệt thực)" là uống rất ít nước và chuyên trì Chú. Quý Thầy Cô, đặc biệt là lúc Hòa Thượng còn sống, hay thực hành pháp tu nay, từ khoảng 3 ngày đến 1 tuần, có lúc 18 ngày, 36 ngày ... Trong thời gian nhịn ăn thì quý Thầy Cô uống nước rất ít và chuyên trì Chú, đồng thời vẫn làm việc hay sinh hoạt bình thường như hàng ngày. Hòa Thượng cũng hay nhìn ăn như lúc vụ khủng hoảng chính trị vùng Vịnh Cuba năm 1962 (hỏa tiễn Sô Viết đặt từ Cuba nhằm vào Hoa Kỳ) ngài đã nhìn ăn 35 ngày (xem phụ lục), hoặc lúc Đài Loan bị đe dọa do Trung Quốc chuẩn bị đánh chiếm năm 1989, hoặc lúc đến Á Căn Đình (Argentina) ở Nam Mỹ, ngài nhìn ăn 2 tuần, chuyên trì Chú Lăng Nghiêm và Đại Bi, sau đó về lại Vạn Phật Thánh Thành. Có lẽ đó nhân duyên ấy mà sau này có quý Cô từ Á Căn Đình đến xuất gia cũng như Ban Phiên Dịch BTTS ở Á Căn Đình được ra đời.

    Có thể tham khảo thêm: On Fasting



    Hòa Thượng chụp hình cùng 3 đệ tử đã nhịn ăn 35 ngày vào tháng 11 năm 1975 để cầu nguyện Hòa Bình Thế Giới. Đứng: Thầy Hằng Không (bên trái), Thầy Hằng Quán (bên phài), ngồi phía trước là cư sĩ Quả Hồi, sau đó cư sĩ Quả Hồi xuất gia và thọ giới Tỳ Kheo vào tháng 8 năm 1976 với Pháp hiệu Hằng Lai. (Trích báo Vajra Bodhi Sea số tháng 4, 2010).

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 16th 2013, 12:31 am
  • Chiều thứ hai ngày 24 tháng 9 năm 1973

    103 Về Sự An Lạc Nhờ Không Khởi Vọng Tưởng


    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Hãy xem Quả Mẫn (Guo Man) [Ghi chú: một đệ tử Hồng Kông và là một vị hộ Pháp lâu năm], một phụ nữ có tuổi, tuy nhiên vẫn từ bỏ cuộc sống thế tục để trở thành một Tỳ kheo ni như thế nào? Là một Tỳ kheo ni, bà ta luôn thành tâm. Hãy xem bà ta thành tâm thế nào? Chư Phật luôn gia hộ cho bà ta. Ngay cả trong giấc ngủ! Bà ta hài lòng đến nỗi có thể ăn no rồi đi ngủ. Đó là bởi vì bà ta không có bất cứ một vọng tưởng nào. Nếu lúc nào cũng khởi vọng tưởng thì bà ta sẽ không thể ngủ được. Bà ta nói, trên đường từ Hương Cảng tới đây, bà ta đã không thể ngủ trong hai ngày. Bà ta cứ băn khoăn " Khi nào chúng ta tới Mỹ? Chuyến bay thế nào? Khi nào tôi gặp được sư phụ mình?” Bà ta đã khởi những vọng tưởng như thế từ sáng đến tối, khiến bà ta thức mãi. Đến đây sau hai đêm không ngủ, bà ta ngủ ngon lành ngay cả khi đang lạy Phật và bái chào sư phụ của mình. Vọng tưởng ngưng bặt và bà ta ngủ trong an lạc.

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" Chương 1 Phần III, trang 228, đoạn 3)

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 16th 2013, 12:32 am
  • Tối Chủ nhật, ngày 15 tháng 12 năm 1973

    174. Về Sự Cần Thiết Của Lời Nguyện


    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Những gì chúng ta đang bàn luận nhắc tôi nhớ đến nhóm 5 người đệ tử đầu tiên, 3 vị Tăng và 2 vị Ni, tới Đài Loan để thọ giới; nhóm thứ hai gồm 4 vị Tăng tới Đài Loan để thọ cụ túc giới; và nhóm thứ 3 thọ cụ túc giới ngay tại tu viện Kim Sơn này. Tất cả họ đều lập nguyện. Vậy mà gần đây không có ai trong số những người mới xuất gia và thọ giới sa di lập nguyện.

    Nếu quý vị muốn lập nguyện thì trước tiên hãy nói cho tôi biết. Quý vị đã quyết tâm tu Bồ tát đạo và thành Phật. Điều đó rất tốt, nhưng trước tiên quý vị phải lập nguyện đã. Thực ra , tất cả những ai trong tứ chúng tại Kim Sơn tự đều nên lập nguyện. Sau khi lập nguyên, quý vị hãy tu hành theo lời nguyện đó. Vài ngày tới sẽ là thời điểm thích hợp để lập nguyện, vì vậy chớ nên trì hoãn. Người nào trong quý vị muốn lập nguyện thì phải nộp lời nguyện của mình đã được viết ra giấy. Nếu không biết viết, quý vị hãy nhờ ai đó viết giùm. Lập nguyện là một nguyên tắc vàng tại tu viện Kim Sơn.

     

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" Ch. 1 Part IV, page 206, following paragraph 1)

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 16th 2013, 12:33 am
  • Chiều Thứ Sáu, ngày 26 Tháng Mười, năm 1973

    Về Sự Cần Thiết Của Việc Thật Sự Tu Hành


    Hòa Thượng Tuyên Hóa



    Tất cả quý vị đây tại chùa Kim Sơn, dù là Phật tử tại gia hay đệ tử xuất gia, quý vị cần nên dũng cảm và tinh tấn vì đây là sự khởi đầu của đạo Phật tại Tây phương. Chúng ta cần có những người tu hành giác ngộ và chứng đạt Thánh quả. Nếu có được những vị giác ngộ và chứng Thánh đạo thì Đạo Phật có thể dễ dàng được truyền bá rộng xa.

    Hai vị tăng sĩ đang thực hành Tam Bộ Nhất Bái (ba bước một lạy) không phải là người duy nhất có tiềm lực giác ngộ và trở thành Thánh giả mà cả ba vị tăng sĩ kia cũng có khả năng này; các vị tỳ-kheo ni cũng vậy. Tại xứ này, “Ladies First” (Phụ Nữ Trước Tiên) nên bây giờ quý vị sư cô cũng nên trở thành người đầu tiên giác ngộ và được dự vào dòng Thánh. Hiện nay chúng ta cần nên xem xét và chọn lựa những nhân tài như thế.

    Có một vị cư sĩ – tôi không rõ vị ấy là Ưu-bà-tắc hay Ưu-bà-di nhưng vị ấy bất bình. Người này đang nghĩ : “Chỉ có Tỳ-kheo và Tỳ-kheo-ni mới chứng Thánh đạo và giác ngộ hay sao? Tại sao không có nhắc đến nam cư sĩ và nữ cư sĩ ?”

    Giờ đây tôi sẽ hiệu chỉnh lại lời lúc nãy: "Các vị nam nữ cư sĩ cũng đều có thể trở thành giác ngộ và chứng Thánh quả nhưng họ cần phải tu hành. Nếu không tu hành thì ngay cả Đức Phật cũng không thể thành Phật. Nhưng nếu quý vị tu tập thì cho dù bây giờ quý vị chưa phải là Phật nhưng quý vị có thể thành Phật. Tất cả đều tùy thuộc vào việc quý vị có tu hành hay không mà thôi ! "



    Sách Timely Teachings, Chương 1, phần thứ 3, trang 346.

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 18th 2013, 12:41 am
  • Chiều thứ ba, ngày 4 tháng tám, năm 1973. Trang 311.

    Về sự chú ý và cách hành xử khi nghe giảng kinh


    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Khi nghe giảng kinh quý vị nên tránh những ý tuởng mơ mộng viễn vong. Hãy chú ý và đừng ngủ gục. Hãy ngồi ngay thẳng và giử lòng thành kính, không được luời biếng hay buồn ngủ. Nếu quý vị có đuợc một phần thành kính, thì sẽ thâu đạt đuợc một phần lợi ích tương đương. Nếu có muời phần thành kính, thì sẽ đuợc muời phần lợi ích, nếu quý vị có một trăm phần, một ngàn phần hay một vạn phần thành kính, quý vị sẽ có một trăm, một ngàn hay một vạn lần lợi ích. Khi nghe giảng kinh, quý vị hãy xem như chư Phật và Bồ Tát đang ở truớc mặt mình, các Ngài đang quan sát quý vị lúc nghe thuyết pháp. Nếu luời biếng, quý vị sẽ bỏ lỡ một cơ hội tốt ngay lúc đó. Khi chư Phật và Bồ Tát nhìn thấy quý vị luời biếng, thiếu thành tâm như vậy, các Ngài sẽ không để tâm tới, mặc cho quý vị muốn làm gì thì làm.

    Cho nên khi nghe kinh chúng ta cần phải thành tâm, cung kính tột đỉnh. Nếu có lòng thành đối với Phật, Pháp, Tăng, với Tam Bảo, quý vị sẽ huởng được nhiều sự lợi ích từ việc nghe kinh. Điều này cũng cần nên áp dụng khi đọc tụng kinh điển hay khi nghiên cứu Phật pháp. Quý vị hãy nên tỏ lòng chí thành và ngồi ngay thẳng, đừng dựa qua bên trái hay ngã về bên phải, cũng đừng cong mình hay ngã lưng ra sau. Nếu không nghiêm túc và xem thuờng Phật pháp, quý vị sẽ không gặt hái đuợc lợi ích gì đâu. Bây giờ tôi đã nói cho quý vị biết về điều này, mọi nguời phải nên đặc biệt chú ý!

    (Timely Teachings, trang 311).

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 18th 2013, 12:43 am
  • Chiều thứ Năm, 7 tháng Muời Hai, 1972.

    Về sự đào tạo hổ có sừng


    Hòa Thượng Tuyên Hóa


    Ở tại xứ này, Tôi khuyến tấn quý vị đồng tu cả hai pháp môn niệm Phật và tham thiền. Tại sao? Đó là vì tôi muốn rèn luyện “Hổ Có Sừng”, khiến cho mọi nguời nhìn thấy những con cọp này đều phải nể sợ. Con cọp vốn đã oai phong, nhưng nếu có thêm sừng trên đầu thì lại còn lẫm liệt hơn nữa. Trong tương lai, tất cả quý vị đây đều phải là “Hổ Có Sừng”. Nhưng đó không có nghĩa là để quý vị ra ngoài ăn tươi nuốt sống kẻ khác, mà là để đi truyền bá Phật pháp, khiến cho các ma vương nhìn thấy đều phải hành xử đúng đắn. Quý vị cần phải điều phục các loài thiên ma cùng những nguời theo tà đạo.

    Trên đây chỉ là thí dụ, chớ cho rằng con cọp thật sự có mọc sừng trên đầu tung hoành trong rừng núi. Có câu kệ rằng: “Có Thiền có Tịnh độ, Như mãnh hổ mọc sừng…” Một nguời vừa tu thiền vừa niệm Phật cũng như cọp mọc thêm sừng. Đó chính là thí dụ này đây.



    (Timely Teachings, trang 62).



    Chú thích:

    *Câu kệ đuợc Hòa Thuợng Tuyên Hóa nhắc đến là từ bài kệ của Vĩnh Minh Đại sư đời nhà Tống, cũng là tổ thứ sáu của môn Tịnh độ:

    Có Thiền có Tịnh Độ
    Như cọp mọc thêm sừng
    Hiện đời làm Thầy người
    Về sau làm Phật Tổ

    Không Thiền, có Tịnh Ðộ,
    Vạn tu, vạn cùng sanh,
    Nếu được thấy Di Ðà,
    Lo gì chẳng khai ngộ.

    Có Thiền, không Tịnh Ðộ
    Muời nguời, chín chần chừ
    Ấm cảnh nếu hiện tiền
    Chớp mắt đi theo nó.

    Không Thiền, không Tịnh Ðộ
    Giuờng sắt cùng cột đồng
    Muôn kiếp với ngàn đời
    Không một ai nương tựa.

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 18th 2013, 12:44 am
  • Ngày 10 tháng mười, năm 1973. Chiều thứ tư

     

    119. Về sự đón tiếp các vị khách tăng tại phi trường


     

    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Ngày mai chúng ta sẽ có một người khách là một vị pháp sư từ New York đến San Fransico. Chúng ta sẽ ra phi trường nghênh tiếp vị pháp sư này. Tất cả chư vị tăng ni và cư sĩ tại chùa Kim Sơn đều nên đi, đặc biệt là quý vị cư sĩ. Tôi mong là sẽ có nhiều người đến đó chào đón vị pháp sư này. Khi tôi đến New York vào mùa Xuân vừa rồi thì không có ai ra đón tôi tại phi trường. Quả Tu có hỏi tôi là: “Sao không có thầy nào ra chào mừng Sư phụ cả?”. Lý do không có ai chào đón tôi là vì trong quá khứ tôi đã từng không nghênh tiếp người khác. Chúng ta sẽ thay đổi cung cách này bằng cách chào đón các vị khách tăng tại phi trường khi họ đến đây. Bất kể vị khách tăng đó có chào đón người khác trong quá khứ hay không, bất kể người đó là một vị tăng kiểu nào đi nữa, chúng ta sẽ chào đón người đó.

    Ngày mai mọi người được mời đi chào đón vị pháp sư này. Khi chúng ta trồng một hạt giống, chúng ta sẽ gặt hái được quả tương đương. Khi chúng ta nghênh tiếp người khác, người khác sẽ nghênh tiếp chúng ta.

     

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" trang 203)

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 18th 2013, 12:45 am
  • Tối thứ hai, 29 tháng 10, 1973.
    Về Sự Không Thể Tin Vào Tâm Ý Của Mình


    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Hòa Thượng nói với một người phụ nữ trẻ: Không nên tin vào tâm ý của mình. Bởi vì cô chưa phải là Thánh, cô không thể tin vào những ý kiến của mình. Đó là lời của Đức Phật. Đức Phật dạy: ”Cần thận trọng, chớ tin vào tâm ý của các ông. Tâm các ông không đáng tin cậy. Chỉ sau khi các ông đã chứng được đệ tứ quả A La Hán, các ông mới có thể tin vào cái tâm này”. Một khi cô đắc được thánh quả này, cũng có nghĩa là khi cô đã chấm dứt được vòng sanh tử, lúc đó cô có thể tin tưởng vào những ý kiến và sự hiểu biết của mình.

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" trang 71)

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 18th 2013, 12:46 am
  • Ngày 24 tháng 8,Năm 1973,Tối thứ sáu

    79.1 Về Sự Khuyến Khích


    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Thật ra, đối với một người mới đây còn không biết gì về Hoa ngữ mà bây giờ có thể đọc và giải thích kinh văn thì như vậy không tệ lắm. Tuy nhiên,thỉnh thoảng cô ấy không nắm bắt được ý nghĩa bởi vì cô ấy chưa thâm nhập đủ sâu giáo lý Phật. 



    (Dịch từ sách "Timely Teachings" Chương 1 phần I, trang 122, đoạn 1)

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 18th 2013, 12:47 am
  • Thứ bảy, ngày 13 tháng 1 năm 1973

    46. Về sự kỳ diệu của phương tiện


    Hòa Thượng Tuyên Hóa


    [Hòa Thượng nói với một đệ tử] Nếu ông không muốn người khác bảo mình làm thế này thế kia hoặc là săm soi mình thì chỉ cần cho rằng họ có những ý đồ tồi tệ nhất - hãy xem họ như là người xấu. Như vậy sẽ không còn ai chú ý đến ông nữa. Điều tôi đang nói với ông đây là một phương pháp kỳ diệu.

     

    Timely Teachings

     

    Chú Thích của Ban Phiên Dịch Việt Ngữ: Thông thường Hòa Thượng dạy đệ tử xem những người gây chướng ngại cho mình là Thiện Tri Thức của mình; ở đây có những trường hợp thái quá, Hòa Thượng phương tiện dạy đệ tử xem họ là người xấu để đừng bận tâm. Tương tự như pháp mặc tẩn Đức Phật dạy.

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 18th 2013, 12:49 am
  • Chiều thứ ba, 5 tháng 12 năm 1972

    31. Về Sự Mơ Tưởng


    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Trong loạt bài giảng Kinh Lục Tổ, tôi đã thảo luận về cuộc đời của nhiều vị tổ sư, và đi vào rất chi tiết về cuộc đời sáu vị tổ sư đầu tiên của Trung Hoa. Bây giờ, trong những buổi giảng ngày thứ Bảy này, chúng ta cũng tham cứu về cuộc đời của các vị tổ sư. Mặc dù chúng ta đã nói đến rất nhiều tổ sư, nhưng không có ai nguyện noi theo việc tu hành, đức hạnh và sự uyên bác của tổ nào cả. Không ai muốn làm. Có thể có vài người muốn làm tổ sư, nhưng là tổ sư lười biếng, tổ sư ham ăn, tổ sư ham ngủ. Họ muốn làm tổ sư thích hưởng thụ cuộc đời vì không dẹp bỏ được thói quen của lối sống Tây phương. Họ nghĩ họ có thể trở thành tổ sư ngay giữa dục lạc vật chất. Việc đó chẳng dễ chút nào.

    Tôi cũng đã kể cho quý vị nghe về Bàng cư sĩ và làm thế nào mà ông Bàng, con trai, con gái và vợ ông ta, tất cả đều giác ngộ. Sau khi nghe chuyện đó, nhiều người bắt đầu quyết tâm giống như Bàng cư sĩ. Thậm chí có vài người lúc đầu muốn thành tu sĩ sau đó đã quyết định muốn giống như Bàng cư sĩ hơn là theo lối sống tu sĩ. Họ biện luận trường hợp của mình theo cách này: "Tu sĩ có thể giác ngộ, thì cư sĩ cũng có thể. Tôi sẽ theo gương của Bàng cư sĩ”. Chuyện đó không có gì là sai cả. Tuy nhiên, quý vị phải giác ngộ trước khi có thể tự cho rằng mình giống Bàng cư sĩ. Nếu chưa giác ngộ, quý vị sẽ không giống Bàng cư sĩ đâu, càng ít giống một vị tu sĩ chân thật thọ cụ túc giới. Quý vị có thể không quan tâm đến những gì tôi đang nói, nhưng cần phải xem xét kỹ càng ý nghĩa đằng sau những lời tôi nói.



    (Dịch từ sách "Timely Teachings")

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 18th 2013, 12:51 am
  • Tối Thứ Tư, Ngày 8 Tháng 5, 1974

    188.5. Về Sự Quen Thuộc Với Những Đạo Lý Trong Kinh Điển


    Hòa Thượng Tuyên Hóa



    [Ghi chú của chủ bút: Hoà Thượng kể về chuyến đi sang Châu Á.] Khi trở lại Đài Loan tôi đã giảng "Phẩm Phổ Hiền Hạnh Nguyện". Khi đến đoạn mô tả Đức Phật "Lột da làm giấy, chẻ xương làm bút và lấy máu làm mực" để chép lại Kinh Hoa Nghiêm chất cao như núi Tu Di, tôi hỏi họ có bất cứ câu hỏi nào để thảo luận vào lúc đó không. Có ai trong quý vị có câu hỏi về đoạn này không? Tôi đã giải thích đoạn này trước đó rồi và bây giờ tôi muốn nghe ý kiến của quý vị ? Quý vị nghĩ gì về điều đó ?

    Lão cư sĩ Mã ở Đài Loan, tuy đã 80 nhưng giọng nói vẫn còn rất vang, có hỏi về đoạn này. Tôi sẽ không giải thích câu trả lời cho đến khi quý vị cho tôi biết là sẽ trả lời câu hỏi ông ấy như thế nào. [Ghi chú của Chủ bút: Nhiều đệ tử thảo luận về đoạn văn trong câu hỏi]

    Tất cả quý vị đều có ý kiến riêng của mình, giống như những người mù sờ vào những bộ phân khác nhau trên cơ thể con voi và mỗi người đều tự rút ra những kết luận về hình tướng con voi tùy theo cảm nhận khi sờ chân, vòi hay và là bụng của voi. Đây là một cách tuyệt hảo để nghiên cứu đạo lý. Mỗi người nên vận dụng trí tuệ và bày tỏ ý kiến của mình cho mọi người cùng nhau xem xét.

    Tuy nhiên vào lúc đó tôi không có nhiều người để cùng nghiên cứu về câu hỏi này, cho nên tôi tự trả lời. Tôi nói: Trước tiên Đức Phật đã nói như là một giả thuyết, giả sử rằng có người phát đại tâm nguyện và dùng xương của mình để làm bút. Người đó có thể dùng vật liệu khác để làm bút nhưng tại sao người đó lại dùng xương, một thứ mà thông thường không được dùng để làm ra bút. Điều đó thể hiện sự chân thành của anh ta. Và tại sao lại dùng da để làm giấy thay vì dùng những thứ vật liệu khác? Đó cũng thể hiện lòng nhiệt thành của người đó đối với kinh điển. Dùng máu để viết kinh cũng là một cách khác để minh chứng cho sự chân thành đó, khiến cho người đó không thấy đau đớn, khổ sở và khó nhọc gì cả. Tuy xương không thể làm ra bút được nhưng người đó đã làm điều đó. Da về cơ bản thì cũng không thể dùng làm giấy nhưng người đó cũng đã làm. Máu không dùng để làm mực, nhưng người đó dùng máu làm mực. Người đó thực hành khổ hạnh mà không một ai có thể làm được. Kinh văn nói là "XƯƠNG",nhưng không có nghĩa là người đó dùng tất cả xương trên cơ thể của mình. Vừa rồi có một vị đệ tử nói chỉ cần chặt một ngón tay là đủ. Nói rất đúng. Cây bút được làm từ xương của một ngón tay có thể viết được nhiều chữ. Còn về da, người đó không lột hết da trên người để làm giấy. Có lẽ người đó chỉ lột da từ một cánh tay hay cái chân mà thôi. Vì người đó có hai tay và hai chân, người đó có thể lột da bốn lần khác nhau, lúc thì chỗ này lúc chỗ khác. Sau khi lột da ra, vết thương sẽ dần dần lành lại. Khi lột da, tự nhiên máu sẽ chảy. Máu này có thể dùng làm mực để viết Kinh. Vậy, người ta không thể chết được. Đây chỉ là giả thuyết thôi, nhưng nếu thật sự có người làm việc đó, người ấy sẽ không chết, vì không sử dụng hết da, máu và xương trên cơ thể.

    Lão cư sĩ Mã đồng ý lời giải thích của tôi. Tôi nói đây chỉ là một trường hợp giả định chứ trên thực tế không có một người như vậy. Kinh đưa ra đạo lý này để khuyến khích mọi người phát tâm bồ đề với sự suy nghĩ “Có người đã lấy xương làm bút, lấy da làm giấy và máu làm mực. Nếu người đó có thể trải qua đau đớn đến thế, vậy chúng ta thì sao?” Suy nghĩ này khích lệ họ phát tâm bồ đề.

    Tôi cho ông ấy một giải thích khác: Có thể có ba người anh em cùng nhau thực hiện những việc đã đề cập trong kinh. Có lẽ người anh cả đề nghị dùng xương mình làm bút, người anh thứ nhì lột da làm giấy và người em út thì nói : "Tốt, em sẽ dùng máu của mình". Không những ba anh em họ không chết mà họ có thể cùng nhau hợp tác như thế từ đời nay qua đời khác.

    Đây cũng tương tự như hai vị thầy từ chùa Kim Sơn Thánh Tự thưc hiện "Ba bước một lạy". Một vị lạy mỗi ba bước, còn vị kia kéo theo chiếc xe đẩy đi trước chừng trăm thước và lạy tại chỗ. Họ làm việc như một đội ngũ, chứ không phải là một vị chỉ chở đồ mà không lạy và chỉ là chờ vị kia lạy thôi.

    Theo tình cảnh được đề cập trong kinh văn, nếu có nhiều người cùng nhau hợp tác thực hiện công việc này, thì làm thế nào họ có thể chết được? Họ sẽ không có nguy cơ tử vong. Nếu đây là giả thuyết và trên thực tế không có người nào như thế cả thì ai sẽ chết đây? Nếu một người chỉ sử dụng một phần nhỏ cơ thể của mình thì người đó sẽ không chết. Hơn nữa, nếu có ba người cùng thực hiện công việc với nhau, họ cũng không chết được

    Khi Lão Cư Sĩ Mã nghe tôi giải thích, mọi sự nghi ngờ đều biến mất và ông rất vui mừng. Ông nói: "Khi tôi nghe về đạo lý này trong Kinh lần đầu tiên, cả đêm tôi không thể chợp mắt được. Tôi tự hỏi 'Làm sao lại có thể là như thế được này?'. Bây giờ tôi có thể ngủ khi về đến nhà."

    Quý vị không nên xem thường những đạo lý được thảo luận hôm nay và cho rằng đây là một câu hỏi tầm thường. Chúng ta nên quen thuôc với những đạo lý trong mỗi đoạn kinh của Đức Phật . Quý vị không thể không trả lời được khi có người đưa câ hỏi ra để thảo luận. Nếu như quý vị học tập thường xuyên thì có thể giải quyết được bất cứ vấn đề gì khi nó nảy sinh, như là một lưởi dao sắc bén cắt qua đuợc mọi thứ.


    Dịch từ sách "Timely Teachings", trang 102

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 18th 2013, 12:52 am
  • Trưa chủ nhật ngày 16 tháng 12 năm 1973

    175. Về Sự Tham Ăn


    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Hôm qua tôi lại nói chuyện với Quả Du qua điện thoại. Tôi đã hỏi ông ta “Ông sao rồi? Con ma có còn theo ông nữa không?” Ông ta trả lời: “Con ma bên ngoài đã đi nhưng có một con ma trong bụng con – con ma đói thật khó điều phục”. Tham ăn cũng cần phải được giải quyết.

     

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" Ch. 1 Part IV, page 208, following paragraph 2 )

    Ghi chú của Ban Phiên Dịch Việt Ngữ VPTT:


    Quả Du là thầy Hằng Cụ, Quả Ðạo là thầy Hằng Do, đang hành hương Tam Bộ Nhất Bái, thỉnh thoảng gọi điện thoại về chùa. Hai thầy hành hương cầu nguyện Hòa Bình Thế Giới, đã đi Ba Bước Một Lạy hơn một ngàn dặm từ Kim Sơn Thánh Tự tại San Francisco đến Marblemount tiểu bang Washington từ tháng 10 năm 1973 đến tháng 8 năm 1974. Xin xem http://www.dharmasite.net/Three_Steps_One_Bow_v.htm


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group