Những lời dạy đúng lúc - "Timely Teachings"

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 5th 2014, 9:57 pm
  • Tối thứ Tư, 24 tháng 10, 1973.
    Về Việc Không Quấy Rầy Những Ai Muốn Ngủ

    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Chúng ta hãy xem xét vấn đề của chính mình. Lúc nghe kinh, chúng ta bắt đầu thấy mệt mỏi và ngủ gật. Hãy cẩn thận, nếu không thì đầu của qúy vị sẽ va vào bàn và bị chảy máu. Chiều hôm qua tôi đã đứng phía trước Quả Hàng và quan sát xem y vừa nghe kinh, vừa ngủ gật như thế nào. Tôi nghĩ đến việc bạt tai y để đánh thức y dậy, nhưng lại sợ việc đó sẽ làm y hoảng sợ đến chết mất. Nếu tôi để y ngủ tiếp thì ít ra y cũng không bị chết vì hoảng sợ. Tuy nhiên, nếu tôi bạt tai y thì y sẽ tự nhủ là “Thế giới này thực đáng ghét. Tốt hơn hết là ta nên vãng sanh Cực Lạc càng sớm càng tốt!” Nếu y bỏ đi quá nhanh thì sẽ không ai có thể mang y về lại, cho nên tôi đã quyết định không đánh thức y dậy nữa. Tối nay, nếu có ai muốn ngủ thì tôi sẽ không quấy rầy. Nếu quý vị muốn ngủ thì hãy cứ ngủ. Hãy ngủ nhiều như quý vị muốn, không thành vấn đề! Quý vị có thể nghe kinh trong giấc mơ của mình, cũng không có gì khác cả.

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" trang 27 )

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 5th 2014, 9:58 pm
  • Tối thứ ba, 16 tháng 1, 1973.
    50. Về Việc Không Tin Động Đất Sẽ Không Xảy Ra

    Hòa Thượng Tuyên Hóa



    Con người thật kỳ quái. Trước đây, khi có tin đồn rằng nơi này sẽ xảy ra động đất, hầu hết mọi người đều tin lời đồn đại đó và nhiều người đã rời khỏi San Francisco. Lúc đó có một ông người Trung Hoa rất giàu sống ở thành phố Oakland, có lẽ là một triệu phú. Tưởng rằng thành phố Oakland sẽ bị thiệt hại bởi cơn động đất, ông ta cùng vợ quyết định rời Oakland đến thành phố Reno để tránh cái chết. Tuy nhiên,nửa đường đi đến thành phố Reno,cặp vợ chồng đều chết do tai nạn xe cộ. Nếu không bỏ chạy thì có thể họ đã không chết. Nếu như họ không chạy trốn,thì có thể họ không thiệt mạng vậy. Nhưng vì họ bỏ chạy, họ đã gặp cái chết trên xa lộ. Họ đã để lại vài đứa con.

    Mặc dù tôi đã nói rằng sẽ không có động đất, cho đến bây giờ mọi người đều không chịu tin vảo lời tôi nói. Họ nói: "Ngay từ ban đầu đã không có động đất rồi. Đó không phải vì Ngài nói sẽ không có thì động đất sẽ không xảy ra". Họ không tin. Nếu như có người nói động đất sẽ xảy ra thì họ lại tin. Nhưng nếu bạn nói rằng động đất sẽ không xảy ra thì họ lại không tin điều đó. Mặc dù không có động đất vào ngày 13 hoặc 14 [Ghi chú của người biên tập: như đã được dự đoán] họ vẫn không chịu tin điều đó. Họ cứ khăng khăng rằng đó chỉ là một sự trùng hợp.

    Người ta cũng đã dự báo trước rằng sẽ có một trận động đất xảy ra tại San Francisco vào năm 1968, 1969, 1970, 1971, và 1972. Cho đến ngày hôm nay thì không có một cơn động đất nào cả.Nhưng nếu chúng ta nói rõ rằng sẽ không có động đất, thì không ai tin." Có người nói: “Được rồi, tôi tin.”, nhưng chỉ một người tin thôi thì cũng vô ích.



    (Dịch từ sách "Timely Teachings" trang 48)

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 5th 2014, 10:01 pm
  • Trưa chủ nhật, ngày 2 tháng 9 năm 1973

    90.1 Về việc khuyến khích các học viên mới

    Hòa Thượng Tuyên Hóa


    Guo Xian là một người Mỹ, mới bắt đầu học ở đây từ khóa hè năm ngoái. Anh ta có thể viết và đọc thuộc lòng Thập Lực bằng tiếng Trung Hoa. Sáng nay, tôi đã thử sự ứng khẩu của anh ta khi tình cờ gặp trên cầu thang. Tôi hỏi :”Thế nào là Thập Lực?” Anh ta đứng đó và đọc thuộc Thập Lực cho tôi nghe bằng tiếng Trung Hoa không một chút do dự.

    Quý vị hảy nghĩ lại xem. Một vài người trong quý vị đã học ở đây được vài năm mà vẫn chưa thể nhớ bản Thập Lực đó. Chẳng phải kỳ lạ lắm sao? 

     

    Timely Teachings p. 16

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 5th 2014, 10:23 pm
  • Ngày 14 tháng 9,1974 ( Chiều thứ bảy )

    Về Việc Kỷ Niệm Chuyến Lễ Lạy Hành Hương

    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Ngày mai là ngày 15 tháng 9, chúng ta sẽ tổ chức một buổi lễ kỷ niệm sự trở về của hai vị sư trong chuyến hành hương cầu nguyện hòa bình thế giới. Năm ngoái ngày 16 tháng 10 họ đã phát tâm bồ đề về việc này. Vào ngày 17 tháng 8 năm nay hai vị ấy đã hoàn thành xong một giai đoạn của tâm nguyện mình. Và chúng ta có thể lấy ngày 15 tháng 9 làm ngày Viên Mãn Hòa Bình. Chúng ta có thể tổ chức lễ kỷ niệm vào ngày này và không chỉ trong năm nay mà hằng năm để nhớ đến hai vị tu hành này là người Mỹ đầu tiên thực hiện chuyến hành hương Tam Bộ Nhất Bái. Trong đạo Phật, bất cứ ai có đạo đức và cần mẫn tu tập thì thực sự là đệ tử Phật. Tôi đã thấy hai vị hành giả này thành tâm nỗ lực dụng công vì Đạo Phật, và do đó đã khiến cho nhiều người được Phật Giáo ảnh hưởng đến. Điều đó làm tôi đặc biệt vui mừng.



    Dịch từ sách "Timely Teachings", trang 116.



    Ghi chú của Ban Phiên Dịch Việt Ngữ VPTT:


    Hai vị sư này là hai thầy Hằng Cụ và Hằng Do người Hoa Kỳ đã hành hương cầu nguyện Hòa Bình Thế Giới, đã đi Ba Bước Một Lạy hơn một ngàn dặm từ Kim Sơn Thánh Tự tại San Francisco đến Marblemount tiểu bang Washington từ tháng 10 năm 1973 đến tháng 8 năm 1974. Xin xem http://www.dharmasite.net/Three_Steps_One_Bow_v.htm

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 20th 2014, 8:05 pm
  • Tối thứ tư, ngày 28 tháng 11, 1973

    Về Việc Làm Thế Nào Để Bảo Vệ Các Hành Giả

    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Việc nói chuyện phiếm với hai tăng sĩ đang hành hương lễ lạy như vậy thật quá tệ hại. Thậm chí có thể họ đang bên bờ mé giác ngộ nhưng khi quý vị đến thì họ bị loạn tâm. Đó không phải là cách để khuyến khích họ tu hành. Nếu quý vị giúp họ bái lạy thêm một vài lần hoặc lạy cùng họ thì việc đó không sao, quý vị có thể bái lạy cùng họ 10 tiếng hay 20 tiếng đồng hồ cũng được. Thí dụ như Quả Hồi đã đến đó và bái lạy cùng họ. Nhưng nói chuyện phiếm với họ thì không được. Lúc bắt đầu họ đã rất thành tâm và tập trung cao độ, nhưng ngay khi quý vị nói chuyện với họ thì họ không còn định tâm được nữa.

    Quý vị có hiểu đạo lý này không? Quý vị nên giúp họ bái lạy để khỏi lãng phí thời giờ. Mỗi ngày trôi qua, thời gian rất quý giá. Khi quý vị đến nói chuyện với họ, hãy nói những gì cần nói và đừng nói nhiều hơn. Quý vị không nên biến việc chuyện trò chuyện đó thành một việc to tát như thể đang tổ chức hội nghị. Quý vị đã nhiều lần cung cấp bữa ăn cho họ. Lần mà quý vị ở đó lâu nhất là khi nào? Quý vị không thấy mình đang cản trở họ tu Đạo sao?

    Việc nói chuyện phiếm đó không chỉ gây phiền toái mà còn cản trở người khác tu đạo, cản trở họ phát tâm Bồ Đề. Quý vị cho rằng nói chuyện phiếm với họ là một việc tốt. Quý vị có biết mình đã làm họ mất đi bao nhiêu công đức trong cuộc chuyện trò đó không? Đúng, họ vẫn có thể lạy vào ngày mai, nhưng sẽ phải lạy nhiều hơn thường lệ. Họ có thể mất một ngày, mười ngày, hai mươi ngày hay một năm [để có lại công đức đó] – điều đó không thể chắc chắn. Nếu quý vị không cản trở, quấy nhiễu họ thì đó sẽ chỉ là việc của riêng họ và không can hệ gì đến quý vị cả. Bây giờ quý vị đã hiểu chưa?

    Những gì xảy ra trước đây thì đã qua rồi, sau này mọi người nên thận trọng hơn. Quý vị không nên tới đó để ngồi lê đôi mách hay nói chuyện phiếm, hãy tránh kiểu nói chuyện đó. Khi quý vị nói những điều như thế với họ, ngay lập tức họ bắt đầu khởi vọng tưởng và khó biết được họ sẽ phải lạy bao nhiêu ngày nữa trước khi có thể định tâm trở lại. Họ cơ bản đã quên các chuyện thế tục, nhưng khi quý vị tới đó và làm cho họ nhớ lại thì quý vị đã phá hỏng sự tu hành của họ mà không hay biết.

    Nếu quý vị muốn yêu cầu việc gì, thí dụ như lấy tài liệu cho một bài báo, thì cũng được. Nhưng đừng hỏi họ “Gia đình thầy có khỏe không? Ba của thầy có khỏe không? Còn mẹ thầy như thế nào?” Họ không có ý kiến gì về những vấn đề này đâu. Tôi không quan tâm việc mọi người nói chuyện với họ nhiều như thế nào trong quá khứ, nhưng trong tương lai tôi sẽ quan tâm, vì lúc này họ đang trải qua một thời điểm vô cùng căng thẳng.

    Nguyên tắc này được lập ra kể từ hôm nay vì hôm nay khi Gou Hu đi, có thể ông ta đã có uống một ít Coca-cola với họ, và đó là lý do vì sao ông ta đã không trở lại. Còn những chuyện xảy ra trước đó thì không tính. Thí dụ như Quả Châu, khi ông ở cùng họ được 3 hay 5 giờ, ông đã không phạm luật bởi vì trước đó luật chưa được đặt ra.

    Tôi muốn hỏi Quả Du về điều này, bởi vì tôi nghĩ ông ta hiểu ý tôi. Thí dụ nếu một người nhân viên ngừng làm việc và tán gẫu với khách, thì ông chủ chắc chắn sẽ không hài lòng. Trong trường hợp này, đức Phật vừa mới có được 2 đệ tử thành tâm, tinh tấn tu hành, nhưng khi ông tới đó thì họ ngừng lại và nghỉ ngơi. Khi những vị hộ pháp thấy mình không còn việc gì để làm ở đó cả thì họ sẽ bỏ đi. Sau khi các vị hộ pháp đi rồi, những hành giả kia chắc chắn sẽ có một khoảng thời gian cực kỳ khó khăn khi họ bắt đầu bái lạy trở lại. Các vị hộ pháp cứ từ tốn và rất uể oải như thể họ đã không ngủ đủ: “Được rồi, chúng ta sẽ quay lại và lại canh chừng các ngươi”. Quý vị thấy không, ngay cả các hộ pháp cũng lười biếng. Làm sao có thể để cho điều đó xảy ra được?

    Không phải người ta có nói rằng các tu sĩ này đã nhận được cảm ứng của các vi hộ pháp đến để bảo vệ họ sao? Quý vị không cần thắc mắc các vị hộ pháp có cảm động hay không. Khi một trong những tu sĩ đang bái lạy bị rách quần thì lại tình cờ gặp được một cái quần tốt khác. Khi người ta nhắm ném những chai sô-đa vào đầu họ, những chai này lại chệch khỏi đầu họ cách chỉ có 2 phân. Những người kia lái xe rất gần nên có thể dễ dàng ném mạnh vào đầu họ, làm sao quý vị có thể chắc chắn rằng không phải là các vị hộ pháp đã bảo vệ họ qua khỏi tai họa đó. Qua tất cả những việc này, rõ ràng rằng họ đã nhận được rất nhiều cảm ứng. Vì thế quý vị không nên phá hỏng cơ hội để được cảm ứng đó của họ. Bây giờ thì quý vị hiểu rồi chứ?

    Tôi hài lòng khi mọi người cung cấp thức ăn cho họ, nhưng quý vị không nên nán lại quá lâu. Để đi đến đó và trở về là đã mất rất nhiều thời gian, vì vậy việc ở lại đó lâu không có ý nghĩa gì cả!

     

    Timely Teachings, Ch. 1 Part IV, page 129, following paragraph 4

     

    Ghi chú của Ban Phiên Dịch Việt Ngữ VPTT:


    Hai hành giả hành hương lễ lạy đề cập ở đây là hai thầy Hằng Cụ và Hằng Do. Quả Du là thầy Hằng Cụ, Quả Ðạo là thầy Hằng Do, hai thầy người Hoa Kỳ đã hành hương cầu nguyện Hòa Bình Thế Giới, đã đi Ba Bước Một Lạy hơn một ngàn dặm từ Kim Sơn Thánh Tự tại San Francisco đến Marblemount tiểu bang Washington từ tháng 10 năm 1973 đến tháng 8 năm 1974. Xin xem http://www.dharmasite.net/Three_Steps_One_Bow_v.htm

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 20th 2014, 8:08 pm
  • Tối thứ năm, ngày 15 tháng 11 năm 1973

    Về Việc Làm Thế Nào Để Giữ Tâm Trên Đường Đạo


    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Hòa Thượng: Có vị nào có ý kiến gì muốn nêu ra ngày hôm nay không?

    Một vị khách: [ bằng tiếng Anh] Khi ngồi tịnh tọa , người ta nên để tâm vào đâu?

    Hòa Thượng: Không nên để tâm vào bất cứ nơi nào cố định. Những suy nghĩ của quý vị nên hoàn toàn không dính mắc. Tâm của quý vị không nên trụ vào đâu cả, không nghĩ thiện cũng không nghĩ ác. Quý vị chú tâm chỗ đó. Những suy nghĩ về thiện và bất thiện đều là những chấp trước, và trong việc tu tập quý vị không nên có những chấp trước. Quý vị phải dẹp bỏ tất cả những chấp trước dù là gì đi nữa, thậm chí quên cả thân thể mình. Nếu quý vị không có cái thân này, thì còn lại chấp trước nào nữa?

    Quý vị không nên suy nghĩ bất cứ điều gì ngoại trừ câu thoại đầu "ai?" "Ai là người niệm Phật ? " hỏi "Người nào? " Tìm kiếm cái" ai " đó. Khi quý vị tìm ra "ai" đó là gì, thì quý vị khai ngộ . Trước khi quý vị tìm thấy nó, quý vị phải liên tục tìm kiếm nó - trong một ngày, hai ngày, mười ngày , một trăm ngày, một ngàn ngày, mười nghìn ngày, một năm, hai năm, mười năm, một trăm năm, một ngàn năm, mười ngàn năm. Chỉ có ý nghĩa khi quý vị tìm thấy nó. Quý vị không thể hấp tấp trong khi dụng công được, giống như dùng thuốc phiện và ma túy. Tìm cách để làm cho nhanh sẽ mang đến những kết quả không chân thật.

    Khi quý vị tu Pháp chân thật, quý vị phải tự thực hành và phải tự mình nỗ lực dụng công. Qúy vị không nên bắt chước như người nông dân cố làm cho những mầm cây mọc nhanh bằng cách kéo mầm cây cao lên. Đó là một sự sai lầm.

    Bằng cách chú tâm vào câu hỏi "Ai là người niệm Phật ? " Quý vị có thể cắt đứt mọi vọng tưởng. Tất cả những dục niệm sẽ chấm dứt. Quý vị có thể nói rằng đó là chém mười đạo ma quân mà tôi đã giảng cách đây vài ngày. Trong đó chỉ còn một cái "Ai", tất cả mọi thứ đều biến mất. Nếu quý vị không quán tưởng Phật, tất nhiên quý vị sẽ không tham cứu câu thoại đâu "Ai?" và những tạp niệm sẽ phát sinh. Nhưng ngay khi quý vị tìm được chữ "Ai?" thì nó giống như thanh bảo kiếm của Kim Cang Vương chặt đứt sạch tất cả mọi thứ, cuối cùng không có gì cả. Chúng ta chắc chắn không nói về việc chấp trước vào một chỗ đặc biệt nào đó. "Mọi thứ đều trống rỗng và không thật. Nếu thấy tất cả các tướng là hư vọng, thì nhìn thấy Đức Như Lai." (Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng. Nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến Như lai.)

    Nếu quý vị có những chấp trước, thì quý vị vẫn còn có tâm của phàm phu. Nếu quý vị không còn chấp trước nữa, tâm của quý vị đang trên con đường Đạo.

     

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" trang 281)

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 28th 2014, 8:08 pm
  • Trưa chủ nhật, ngày 2 tháng 9 năm 1973

    90. Về việc lắng nghe những quan điểm khác nhau

    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Tất cả mọi người đều yêu thích những túi da hôi thối [Ghi chú: xác thân của họ]; họ hoàn toàn không thể từ bỏ chúng. Trong quý vị có ai có ý kiến gì về điều tôi vừa nói không? Quý vị có thể nói ra ý kiến của mình và chúng ta sẽ cùng nhau thảo luận. Không ai có ý kiến nào ư? Vậy tôi có ý kiến thế này: "Bất cứ khi nào tôi nói điều gì sai thì quý vị có thể phản đối và đưa việc đó ra để thảo luận. Bất kỳ ai cũng có thể đưa ra quan điểm của mình." Chúng ta sẽ sử dụng nó như một tấm gương – một điểm để tham khảo.

     

    Timely Teachings p. 15

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 28th 2014, 8:10 pm
  • Chiều thứ Hai, ngày 27 tháng 11 năm 1972

    27 Về Việc Lạy Sám Vạn Phật

    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Những bản in kinh Phật Thuyết Vạn Phật Danh đã tới, và tốt nhất là để mọi người lạy Phật sám hối qua mỗi đoạn kinh mỗi tối. [Ghi chú: sau buổi giảng kinh tối]. Công đức lạy Phật sám hối là không thể nào diễn tả hết được. Lạy sám hối có thể giải nghiệp; Lạy sám hối có thể nuôi dưỡng thiện căn. Lạy sám hối có thể giúp những người chưa từng tu hành biết tu hành và giúp những ai không có thiện căn tăng trưởng thiện căn. Khi thiện căn viên mãn, chúng ta sẽ giác ngộ. Do vậy, công đức lạy sám Vạn Phật là bất tư nghì. Chúng ta sẽ thử lạy sám hối khoảng một giờ mỗi tối. Năm tới chúng ta có thể chính thức bắt đầu lạy sám hối. Mọi người nên nhận thức tầm quan trọng của việc sám hối; chỉ khi đó quý vị mới đạt được lợi ích từ việc đó.

     

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" Chương 1 phần I, trang 236, đoạn 2)

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 28th 2014, 8:12 pm
  • Tối thứ Tư, 23 tháng 1, 1974

    178. Về Việc Lời Nguyện Là Tự Ý

    Hòa Thượng Tuyên Hóa


     

    Lời nguyện diễn tả ước muốn của riêng mỗi người. Đó là điều mà quý vị muốn làm chứ không phải người khác làm. Nếu quý vị muốn lên trời thì hãy lên đó. Nếu quý vị muốn xuống địa ngục thì hãy xuống đó. Việc đó phụ thuộc vào cái mà bản thân quý vị muốn. Thí dụ, những chúng sanh trong địa ngục hiện tại đang ở đó bởi vì họ đã phát nguyện xuống đó. Nếu họ không nguyện như vậy thì đã không thể xuống. Những ai muốn thành Phật đều có thể thành bởi vì họ đã lập nguyện sẽ chứng Phật quả. Hoàn toàn tự do. Quý vị có thể làm bất kỳ điều gì mình muốn, và sẽ không có lời nguyện của người nào bị chỉ trích cả.

     

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" Ch. 1 Part IV, page 339, following paragraph 2)

  • Lòng Trắc Ẩn

    October 5th 2014, 1:47 pm
  • Tối thứ Năm, ngày 20 tháng 6 năm 1974

    174. Về Việc Lời Nguyện Quan Trọng Như Thế Nào

    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Tất cả tỳ kheo tại Kim Sơn Tự đều đã phát nguyện. Tuy nhiên, một vài người đã thối lui và quên đi lời nguyện của họ sau hai ngày rưỡi hoặc ba ngày. Việc này biểu lộ sự thiếu quyết tâm của họ đối với việc tu hành. Nó cũng là sự biểu lộ muốn quay trở về cuộc sống thế tục. Nếu họ thối lui lời nguyện, họ cũng có thể sẽ hoàn tục. Tất cả quý vị phải nhận biết một cách thấu đáo mục tiêu của quý vị. Một khi phát nguyện, quý vị không nên thay đổi . Nếu quý vị phát nguyện mà biết rằng quý vị sẽ tuân theo chỉ ba ngày, tức là quý vị đang hướng đến địa ngục

     

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" Chương 1 phần IV, trang 492, đoạn 2)

  • Lòng Trắc Ẩn

    October 5th 2014, 1:49 pm
  • 12 tháng mười, năm 1973. Chiều thứ Sáu.

    119.2. Về việc nêu lên những lỗi lầm

    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Nếu có những sai sót gì trong lúc nói, xin quý vị đừng ngần ngại nói cho tôi biết. Nhưng nếu trong lúc giảng dạy không đúng, không cần phải chỉ trích quá khắt khe và cố tình tìm lỗi, đó cũng là sai lầm.Chúng ta nên xem xét theo Trung Đạo.Tối nay chúng ta cũng có những vi Pháp Sư khách mời, những vị vừa mới đến. Nếu tôi có giảng sai, xin vui đừng giấu châu ngọc - những ý kiến quý báu của quý vị - mà hãy chỉ ra những sai sót của tôi.

    (Dịch từ sách "Timely Teachings" trang 20)

  • Lòng Trắc Ẩn

    October 5th 2014, 1:50 pm
  • Về Việc Nhận Ra Vị Trí Của Mình

    (Tối thứ ba, 16 tháng 11, 1972)

    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Cách đây vài hôm, có một đệ tử tại gia viếng thăm tu viện và đã đưa ra một lời tuyên bố. Người đó nói rằng thực chất ông ta là một tu sĩ vì đã không gần gũi vợ hơn 20 năm rồi. Tôi nói với ông ta rằng :

    “Dù chính ông tuyên bố như vậy thì cũng sẽ không có ai công nhận rằng ông là một tu sĩ đâu”

    Ông ta trả lời : Vâng, đúng vậy

    Tôi nói: “Trong trường hợp này, ông không thể tuyên bố mình là một tu sĩ được. Tại sao ông muốn tự dựng mình thành một thứ gì đó không phải là mình và tuyên bố rằng mình cũng giống như là một tu sĩ? Ông cơ bản là thích hưởng thụ và không chịu tu tập mấy. Làm sao ông có thể tuyên bố như vậy được?

    Ông ta nói: “Nhưng con đã tham dự một vài khóa thiền, nên con nghĩ mình đủ tiêu chuẩn.

    Tôi hỏi: “Những khóa thiền mà ông tham gia như thế nào?”

    Ông ta đáp : “À.. chúng con ngồi thiền trong vòng 7 ngày”

    Tôi nói: “Có lẽ ông chưa từng nghe về những khóa thiền của chúng tôi. Chúng tôi thức dậy lúc 3 giờ sáng, ngồi thiền và đi thiền hành cho đến tận nửa đêm. Những khóa thiền mà ông tham gia có duy trì một lịch trình tương tự không?

    Ông ta đáp : “Dạ không, chúng con bắt đầu từ 8 giờ sáng và kết thúc lúc 5 giờ chiều”

    Tôi nói: "Ồ, vậy thì hoàn toàn khác rồi!"

    Nghe xong, ông ta nhận ra rằng mình đã không đủ trình độ.



    Timely Teachings Ch. 1 Part I, page 214, following paragraph 2

  • Lòng Trắc Ẩn

    October 11th 2014, 1:09 am
  • Ngày 8 Tháng 11, Năm 1972,Tối Thứ Tư

    22. Về Việc Nhận Thức Nguyên Do Và Hoàn Cảnh

    Hòa Thượng Tuyên Hóa




    Ngày hôm nay tôi nói về đề tài này vì tôi nhận thức rõ về nguyên do và hoàn cảnh. Bây giờ không ai trong quý vị gặp phải những vấn đề này. Nhưng tôi thấy những vấn đề này có thể phát sinh trong tương lai, và tôi nêu ra những việc đó trong ngày hôm nay để ngăn chặn chúng nảy sinh trong tương lai.

     

    Dịch từ sách "Timely Teachings"

  • Lòng Trắc Ẩn

    October 11th 2014, 1:18 am
  • Chiều thứ Hai, 29 tháng Muời, 1973.

    Về Việc Nhẹ Nhàng Giúp Người Khác Hiểu




    [Ghi chú của Chủ Bút: Người phụ nữ trẻ trong cuộc hội thoại sau đây lần đầu tiên tới thăm Kim Sơn Tự (ở Cựu Kim Sơn). Cô từng sống tại Châu Phi. Vì Hòa Thượng nói bằng tiếng Trung Hoa, còn người phụ nữ trẻ nói bằng tiếng Anh nên cuộc trao đổi diễn ra thông qua một người phiên dịch, đóng vai trò trung gian trong suốt cuội hội thoại này. Sau đó, Hòa Thượng cho phép cô gia nhập cuộc sống tu viện và đặt cho cô pháp danh là Guo Mo - 果默 Quả Mặc ]



    Hòa Thượng: [Nói với người phiên dịch] : Hãy hỏi người phụ nữ trẻ này xem cô ta là đàn ông hay phụ nữ

    Người phụ nữ trẻ: Con là phụ nữ

    Hòa Thượng: Vậy tại sao cô lại cạo tóc?

    Người phụ nữ trẻ: Vì con là một Phật tử

    Hòa Thượng: Cô là Phật tử tại gia hay xuất gia?

    Người phụ nữ trẻ: Con là Phật tử tại gia

    Hòa Thượng: Người thế tục thường để tóc, tại sao cô lại cạo đầu? Ai bảo cô cạo đầu?

    Người phụ nữ trẻ: Là chính con.

    Hòa Thượng: Cô đã giác ngộ rồi chăng?

    Người phụ nữ trẻ: Con không biết đó là gì.

    Hòa Thượng: Giác ngộ có nghĩa là tự tại đối với sanh tử của mình. Cô có thể tùy ý sanh ra hay chết đi, chứ không phải chết bằng cách đi tự tử [Ghi chú: người phụ nữ trẻ im lặng]. Sao cô không trả lời?

    Người phụ nữ trẻ: Vì con đang cố nghĩ xem phải nói gì. Nếu con nói “vâng” thì Hòa Thượng sẽ bảo con đi chết đi.

    Hòa Thượng: Việc chết này không phải là do tôi bảo cô làm thế, mà đó là việc mà người ta tự làm. Nếu tôi bảo cô đi chết và cô làm theo thì tôi đã phạm pháp rồi, và cảnh sát sẽ đến để cho tôi vào tù. Cô đã từng thấy một Phật tử tại gia nào khác cạo đầu chưa, đặc biệt là phụ nữ?

    Người phụ nữ trẻ: Dạ chưa.

    Hòa Thượng: Vậy sao cô lại muốn là người đầu tiên?

    Người phụ nữ trẻ: Đó là một sự cúng dường Phật.

    Hòa Thượng: Phật ở đâu?

    Người phụ nữ trẻ: Ở tất cả mọi nơi.

    Hòa Thượng: Nếu Phật ở tất cả mọi nơi thì cô định dâng cúng nơi nào?

    Người phụ nữ trẻ: Ngay nơi chỗ con.

    Hòa Thượng: Bây giờ tóc cô dài đến đâu?

    Người phụ nữ trẻ: Con không còn tóc.

    Hòa Thượng: Đức Phật Thích Ca trong tiền kiếp đã trải tóc mình ra che bùn để đức Phật Nhiên Đăng có thể đi trên đó. Ngài đã sử dụng việc đó để cúng dường cho Đức Phật. Giả như bây giờ cô gặp hoàn cảnh như vậy, cô sẽ lấy gì để cúng dường Phật? [Ghi chú của Chủ Bút: mọi người cười]

    Người phụ nữ trẻ: Ồ! Thì con sẽ nằm xuống.

    Hòa Thượng: Nếu Ngài dẫm cô chết bẹp thì sao?

    Người phụ nữ trẻ: Cũng không sao cả.

    Hòa Thượng: Cái này không phải chỉ là suy tưởng.

    Người phụ nữ trẻ: Vâng, con không thế.

    Hòa Thượng: Hiện giờ cô sống ở đâu?

    Người phụ nữ trẻ: Con sắp chuyển tới sống ở một căn chung cư.

    Hòa Thượng: Tôi không hỏi về ngày mai. Tôi đang hỏi về ngày hôm qua và ngày hôm nay.

    Người phụ nữ trẻ: Hôm qua con ở cùng một người bạn, là một thiền sinh. Trước đó, con có một phòng ở chung cư.

    Hòa Thượng: Cô đã từng sống với những người Hippy chưa?

    Người phụ nữ trẻ: Dạ chưa.

    Hòa Thượng: Cô tự ý cạo đầu với mục đích gì?

    Người phụ nữ trẻ: Như con đã nói, đó là một sự cúng dường Phật.

    Hòa Thượng: Phần tóc mà cô đã cạo bây giờ đang ở đâu?

    Người phụ nữ trẻ: Con không biết.

    Hòa Thượng: Nếu cô không biết thì cô lấy gì để cúng dường Phật?

    Người phụ nữ trẻ: Tóc đó không phải là vật để cúng dường. Vật để cúng dường là việc con không có tóc.

    Hòa Thượng: À! Không có tóc là một vật để cúng dường? Sự khác nhau giữa có tóc và không có tóc là gì?

    Người phụ nữ trẻ: Không gì cả.

    Hòa Thượng: Vậy sao cô lại muốn cạo đầu như là một sự cúng dường đức Phật?

    Người phụ nữ trẻ: Tại sao lại không?

    Hòa Thượng: Bởi vì trong Phật giáo, việc có một phong cách phù hợp là rất quan trọng. Nếu cô là tu sĩ, thì điều đó bình thường. Nhưng chính cô đã thừa nhận rằng mình vẫn là một người thế tục. Vì cô là một người thế tục, mà tất cả những người thế tục, đặc biệt là phụ nữ, họ đều có tóc. Vậy tại sao cô lại muốn khác đi? Có phải cô đang muốn trở nên khác thường, không giống người khác?

    Người phụ nữ trẻ: Không phải như vậy.

    Hòa Thượng: Cô muốn trở thành một tỳ kheo ni tại gia không?

    Người phụ nữ trẻ: Con không quan tâm.

    Hòa Thượng: Cô không thể là một tỳ kheo ni tại gia, nhưng vẫn có thể là một cư sĩ tại gia. Tuy thế, sẽ tốt hơn cho cô nếu cô để tóc mình mọc trở lại. Được chứ?

    Người phụ nữ trẻ: Dạ được !

  • Lòng Trắc Ẩn

    October 11th 2014, 1:20 am
  • Ngày 19 tháng 8 năm 1973, trưa chủ nhật

    78. Về Việc Nhìn Thẳng Chằm Chằm

    Hòa Thượng Tuyên Hóa


     

    Mọi người cứ muốn nhìn chằm chằm vào đức Phật, không gián đoạn.

    Họ cư xử như người Tây phương của qúy vị vậy. Mắt của quý vị cứ lưu luyến khi nhìn ai đó – nhìn chằm chằm không chớp mắt [ghi chú: người phương Tây có thể xem đó là lịch sự khi nhìn thẳng vào ai đó khi nói chuyện với họ, nhưng người châu Á nói chung thường xem đó là bất lịch sự khi nhìn chằm chằm vào mặt người khác]

     

    (Dịch từ sách "Timely Teachings")


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group