Thơ Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • MONG NGÀY CON HIỂU MẸ

    Nhìn con trong sáng, hồn nhiên quá
    Mà thấy nỗi niềm mẹ xót xa
    Dẫu đáy tâm hồn muôn vạn sóng
    Nhưng nào có thể trải lòng ra!

    Sợ trẻ buồn đau tối sẩm đời
    Lắc chao thuyền mộng hướng trùng khơi
    Để qua mấy độ bầu rung chuyển
    Cánh nhạn thênh thang rụng rã rời

    Bởi vậy âm thầm, cuốn lặng thinh
    Từng đêm quạnh quẽ ngắm trăng lên
    Nhưng trăng nhạt lắm sau ghềnh núi
    Nhỏ lệ sầu ai, mẹ tủi hờn

    Cuộc đời ảm đạm có gì vui
    Chỉ ánh tơ vàng của mẹ thôi
    Xem bướm nhởn nhơ đùa nắng sớm
    Lòng như chua xót với bồi hồi!

    Nước lửa hai chiều xoay đối nghịch
    Tình thơ, ánh thép, sắc đôi nơi
    Mẹ cha khô hạn vùng sa mạc
    Sao có ngàn hoa nở mộng đời

    Ngậm đắng, nuốt cay chuỗi tháng ngày
    Hương xưa ngây ngất biến thành cây
    Chơ vơ tượng đá ngoài hoang đảo
    Buồn lắm con à! Con có hay

    Mẹ mong trái bóng của thời gian
    Cánh lộng vươn thăng tận chốn ngàn
    Trên cõi không trung nhìn vọng xuống
    Con hay, con hiểu cảnh mờ trăng!


    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước

  • NỖI LÒNG CON NHÌN MẸ

    Mẹ ơi! Nhìn mẹ nét u hoài
    Ngày tối thâm trầm, vẻ đắng cay
    Sóng biếc nhạt nhòa, trôi lạc lõng
    Như còn mảnh xác, khuất hồn tây!

    Hằng đêm lạnh lẽo bên khung mờ
    Thơ thẩn mẹ ngồi thả ý mơ
    Bóng chiếc cô đơn chìm tịch vắng
    Cuốn mình đáy cốc, lệ chơ vơ

    Đàn cò đẩy nhẹ dưới canh tàn
    Cạnh mái rêu sầu, giọt nhỏ trăng
    Sắc ánh thu mờ trông lá rụng
    Võ vàng, thắt thẻo úa ngàn năm

    Con biết mẹ buồn, thật lắm buồn
    Đìu hiu hoang đảo nhịp hồi chuông
    Dư âm đưa vút về xa vợi
    Rồi loãng tan trôi giữa quạnh trường!

    Tâm sự riêng mình, mẹ đóng băng
    Nào ai chia sẻ dạ hoài trăng
    Chỉ màn ảnh bé khuya bầu bạn
    Vơi bớt nỗi lòng tủi héo hon

    Con đã lớn rồi, mẹ có hay
    Biết nghe, nhìn thấy cảnh tình ai
    Tim rung, cảm nhận niềm đau khổ
    Nghẹn ngắm thân thương vướng đoạn đoài

    Từ lâu thấu hiểu cảnh nhà ta
    Mẹ ở nơi nầy, bóng lặn xa
    Bởi kéo đàn ngân, treo ngược gió
    Làm sao vọng được tiếng hồn hoa

    Đừng khổ, đừng hờn nữa mẹ ơi
    Còn con bên cạnh suốt canh đời
    Dòng sông luôn chảy cùng năm tháng
    Vạn thắm, ngàn hương mãi tặng người!


    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • Em ơi đừng lo

    Chẳng có sao đâu em chớ lo
    Chiều tà anh đứng nỗi sầu lơ
    Trôi hồn lờ lững về xa vợi
    Ảm đạm như buồn với ngẩn ngơ!

    Tình hỡi! Ngàn yêu dấu của anh
    Mây đời lắm bận thoáng mong manh
    Con tim giây phút hằng lay động
    Và gió phương trời lúc chậm nhanh

    Sáng sớm sương tan, bầu ánh rực
    Vầng hồng lan toả rạng cung mây
    Có khi mờ ám quần che trải
    Một thoáng u tờ phủ đó đây

    Cuộc đời, nẻo sống lắm rầu lo
    Có lúc ưu phiền réo gọi ta
    Như biển ngàn khơi hằng sóng biếc
    Bao lần cuồng nộ, dậy phong ba!

    Anh đã nhận nhiều nỗi khổ đau
    Những ngày xưa cũ uống mưa ngâu
    Và ăn trái đắng vào thân phận
    Từng chuỗi trăng thu nhỏ bạc đầu

    Một khoảng chim đời bị trúng thương
    Đêm mờ rủ cánh dưới trăng sương
    Nghe con dế nhỏ kêu chành chạch
    Tợ tiếng nỉ non khóc mộng đường

    Thì có gì đâu một thoáng mà
    Những lần buồn nhẹ chợt trào ra
    Chỉ như gió thổi vờn cây cỏ
    Thoáng chốc bay về một chốn xa
    Đừng lo lắng nhé hỡi em à!


    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • CÓ PHẢI NGƯỜI THƯƠNG

    Lâu rồi ta sống trong hiu quạnh
    Khắc khoải nỗi lòng theo tháng năm
    Tìm gió, tìm mây làm bậu bạn
    Trải lòng lai láng dưới trăng xanh

    Sao thấy nỗi niềm bi thiết mãi!
    Cái gì vương vướng chẳng phôi phai
    Cung buồn đeo đẳng theo ngày tháng
    Nẻo vắng thang thênh, chuỗi sống hoài!

    Có lúc hận mình! sao mãi nhớ?
    Buộc năm, bó tháng với chơ vơ
    Có gì để phải ta lưu luyến?
    Một áng phù vân lững dật dờ!

    Ta đã âm thầm gắng để quên
    Vơi theo năm tháng chuyện buồn tênh
    Trải lòng thế sự, nuôi vương vấn
    Ý sống yêu thương dậy sóng rền!

    Ta thấy thương người trong giá lạnh
    Buồn cho thân phận kẻ sầu canh
    Hồn đây phơi trải theo mây gió
    Vượt suối, băng đồi dưới ánh trăng

    Có những đêm khuya nghe gió lộng
    Ánh hồn lờ lững, mắt đưa trông
    Xa xa mây ám vần bao phủ
    Nhấp nhố trùng dương, sóng cuộn dòng!

    Thuyền ai bé nhỏ trong giông bão?
    Sóng nước chập chùng, mỗi lúc cao
    Ôi hỡi! chông chênh thuyền nhỏ quá!
    Làm sao chịu nổi với ba đào!

    Lòng thấy xót xa cuộc biển đời
    Thuyền đi, kẻ sống, cảnh chơi vơi
    Chim trời xoải cánh bươn mồi sống
    Ngọn gió cuồng phong dập tả tơi!...

    Ta về thui thủi dưới khung buồn
    Đi nữa mà chi! để lệ tuôn!
    Vì bởi gió hồn mong mảnh quá
    Làm sao ta trải tấm chăn thương!

    Thân phận, cảnh đời đọng với thơ
    Cho lòng vơi bớt nỗi bơ phờ
    Từ đây trăng gió ta bầu bạn
    Chẳng nhớ, chẳng thương, chẳng đợi chờ!...

    Tình cờ dạo bước ở cung mơ
    Một bóng trang đài trổi nhạc thơ
    Đã khiến lòng ta bừng xúc cảm
    Phải chăng tiền kiếp tự bao giờ!

    Nghe lòng ấm lại thời xa vắng
    Nhạc khúc êm đềm dưới ánh trăng
    Gió đẩy hồn ta về tít tận
    Để từng giây phút thấy lâng lâng
    Có phải người thương dưới ánh vàng?


    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước

  • THAO THỨC DƯỚI THU


    Cuối hạ qua rồi lại đến thu
    Đem từ vạn kỷ chốn âm u
    Về đây kết tụ, đưa hồn trở
    Vọng nhớ thâm tình nỗi lắc lư

    Mảnh lòng trăng chết chợt reo buồn
    Khiến thức thao hoài, giọt nhỏ luôn
    Rồi thẳm trôi xa về diệu vợi
    Tìm hồn xưa cũ để trao thương

    Lặng lẽ bốn bề phơi điểm vắng
    Gió bay lảy lá rụng chơi vơi
    Làm bầu mờ nhạt thêm mang nhớ
    Và lá đong đưa nhắc nhẹ lời

    Thu đến trả về những chuyện quên
    Bao ngày trôi biển, nổi lênh đênh
    Hải âu nhìn thấy còn chê nhẽo
    Nay giũ bọt bèo, rộ sáng lên…

    Loanh quanh lại nhớ nữa thu ơi!
    Tình ái năm nào quá hỡi ôi!
    Trăng thuở ngày xưa sao thắm đượm
    Trăng giờ lờ lững cánh bèo trôi!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • LỜI CỦA KHÔNG GIAN


    Mi cứ vui đi! Mặc kệ ai
    Dẫu cho bên cạnh cảnh heo may
    Mở thùng, hát lớn, rùm trời đất
    Bởi cõi san hà của tụi bây!

    Cho cả không gian sầu lặng tiếng
    Đón đưa tiếng rú giữa rừng khuya
    Khiến bao gần gũi đều tơi tả
    Trước đám âm binh lũ lượt về

    Giúp con cháu đở phải lo thêm
    Bệnh hoạn ông bà sớm được yên
    Thân xác tạ tàn, mi đẩy lẹ
    Bằng âm thanh rộn xé bầu đêm

    Để kẻ về khuya, làm dậy sớm
    Rã rời, mệt mỏi, xụ từng cơn
    Mau tìm cảnh giới, miền an lạc
    Thoát kiếp cần lao lắm tủi hờn

    Mi cứ rùm đi! Bởi có mi
    Đời nầy hạnh phúc, chẳng suy vi
    Có ai thể sánh cùng mi được
    Chúa tể một vùng vạn lối đi

    Rồi đây sử sách sẽ ghi tên
    Một thuở anh tài dậy tiếng rên
    Công lớn giúp người lân cận được
    Tiêu hồn, lạc phách, bực từng cơn

    Mi được đại công, ép tiếng đời
    Cái nhìn ghẻ lạnh lủ đười ươi
    Dại khờ, kém cỏi, đầy hoang dã
    Xé nát không gian, chẳng kể người!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • CHIỀU VỌNG

    Chiều về thoáng nhẹ vầng loang nắng
    Một phía bên vườn thoảng chút hương
    Vài đứa mục đồng cười rộn rã
    Lùa trâu lững thững bước trên đường

    Lẳng lặng cung mờ trôi nhạt vắng
    Có con ếch nhảy động cành dao
    Khiến người thao thức lay hồn tứ
    Dõi mắt trông trời, dạ xuyến xao!

    Để tâm trổi nhịp êm đềm nhẹ
    Rồi ngắm mây tàn, vọng bến xưa
    Dẫu lặn nhưng tình trăng vẫn ngát
    Buồn cho nhẫn ái lại không vừa

    Những buổi chiều tà nhung nhớ mộng
    Nhỏ lòng vương vấn một thời nhanh
    Dòng sông, thuyền cũ chiều nay hiện
    Đưa mảnh xưa hồn vọng ánh thanh!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • TẠ TỪ ẢO VỌNG

    Rút sợi vô hình trong vũ trụ
    Buộc vào ảo vọng, trói hồn ta
    Để hơn ba chục năm dài đẳng
    Đeo đuổi, biến thành một bóng ma!

    Bám theo thống thiết thành mơ tưởng
    Để nắng nhạt chiều thấy tả tơi
    Vắng lặng bao ngày ôm khắc khoải
    Mơ hồ, vò võ cảnh chơi vơi

    Đêm ngước khung trời thấy tác tan
    Níu hồn thơ thẩn buộc lời than
    Cho tăng nỗi nhớ rồi trăn trở
    Lảy khúc u hoài dưới bóng trăng!

    Trôi vào chuỗi sống ngàn khô hạn
    Tà ngắm hoàng hôn thấy lạnh lùng
    Biển sóng trùng khơi gờn huyễn hoặc
    Dãy trời ảm đạm cuốn mông lung

    Tháng năm héo hắt cứ dần theo
    Chân kéo nặng nề hai ống teo
    Biến tái tê thành cơn thắt thẻo
    Vừa đau, vừa bước, mặt buồn hiu

    Phải chăng đã chết một linh hồn
    Từ thuở biển cuồng, sóng lộng cơn
    Cái xác lênh đênh trên ảo ảnh
    Bồng bềnh, dờ dật, nổi trôi vờn

    Hôm nay nước đẩy tấp vô bờ
    Tỉnh giấc điệp dài, chuỗi xác xơ
    Chân cất, tạ từ sông ảo mị
    Lần về nẻo sống, cánh chơ vơ!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • LÃO ĂN XIN


    Đàn réo rắt cung trầm ai oán
    Một trời sầu bảng lảng dần trôi
    Hắt hiu cảnh sống bên đời
    Tấm thân tàn tạ, rã rời hoa xuân

    Dáng còm cõi, tay bưng bát mẻ
    Lão lum khum thỏ thẻ đôi lời
    Xin người nhỏ chút cho tôi
    Cảm thương thân phận một đời khổ đau

    Cơn lay nhẹ, lao xao cành lá
    Chim một đời cánh gió tung bay
    Còn đây một cánh chim nầy
    Tả tơi, rụng gãy, chuỗi ngày tối tăm…

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước

  • CÁM ƠN TRỜI THU

    Thu ngập hồn thu, ngập lá thu
    Để trời thu quạnh quá âm u
    Cho mang tư lự vào trăn trở
    Dào dạt tâm tình phải lắc lư!

    Nếu chẳng có thu chắc ít buồn
    Nhưng hồn thơ thẩn thiếu nguồn tuôn
    Thả lòng lai láng về xa vợi
    Kéo ánh trăng trời trải bóng thương

    Bao chuỗi cuộc đời như trống vắng
    Nỗi niềm cảm xúc phải chơi vơi
    Thiếu bầu u ám sao tình nhớ
    Thiếu lá vàng rơi, mất vạn lời!

    Và nếu không thu sẽ chóng quên
    Tình trăng, biển nước sớm lênh đênh
    Không gian xa cách, lòng mau nhạt
    Bởi thiếu gió rì để gợi lên

    Cảm ơn thu lắm nhé! Thu ơi
    Trải tấm mây sầu phủ ỉ ôi
    Cho mộng, ý, hương khơi thắm đượm
    Dưới chiều thu lạnh, cánh hồn trôi!...

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • THEO MA VỀ VỚI MỘNG YÊU

    Đêm khuya lặng lẽ, ta ra sông
    Gặp cái hồn trôi nỗi bập bồng
    Lòng chợt hiếu kỳ, ta ghé lại
    Hồn kia thoắt dậy, đứng trên dòng!

    Lạ quá! Ai kia! Sao giống giống!
    Cái hình, cái bóng ở trong mơ
    Từng đêm trăn trở nghe vương vấn
    Như nhớ, như thương, nỗi đợi chờ!

    Chàng ơi! Chàng hỡi! Anh gần lại
    Để bóng hồn em được nắm ai
    Cho trái tim ma trôi sóng nước
    Giật mình, đập nhịp mộng liêu trai!

    Giờ đã gặp rồi, xin ở lại
    Để ta hai đứa biến hồn bay
    Dần theo con nước vào không tận
    Đón ánh nguyệt vàng để ngất ngây!

    Nàng hỡi! Theo nàng! Ta xuống sông
    Cùng làm cánh gió trải mênh mông
    Mặc cho tạm giã đời nhân thế
    Hai mãnh hồn ma, một bến lòng

    Vậy thì đôi mắt thắm tình xanh
    Chàng nhắm lại đi để thiếp ghì
    Rút lấy linh hồn đưa xuống nước
    Ngàn năm ta mãi mộng ma thì!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước

  • HAI HỒN MA NÓI CHUYỆN (1)

    Cặp Hồn Tình đang thưởng ngoạn……

    Nàng hỡi! Hãy theo ta bước lên
    Nhìn xem ai đó nổi lềnh bềnh
    Sao như giông giống người quen biết
    Quảng sống đời ta chuỗi gập ghềnh…

    Chàng ơi! Người đó chính là chàng!
    Hằng thở, hằng than dưới ánh vàng
    Thui thủi một mình đêm vắng lặng
    Nghẹn đời, khóc hận, bóng lang thang

    Rồi khuya đêm ấy chàng thơ thẩn
    Đến bến sông nầy để kiếm trăng
    Ngất lịm hồn tình trong xúc cảm
    Xuất hồn theo thiếp, bỏ trần gian!...

    Vậy là ta đã chết rồi sao!
    Nàng nói ta nghe tợ giấc bao
    Tận đáy tâm can như dậy sóng
    Từ trong tấc dạ thấy nao nao!

    Nàng biết tại sao ta phải chết?
    Phải làm một cái bóng hồn ma
    Rồi đây ngày tháng nơi âm cảnh
    Vương vấn dương trần phải xót xa!...

    Chàng ơi! Trần thế chàng đang sống
    Cát, bụi, nắng, sương dậy sóng lòng
    Chàng nặng tâm hồn, đa cảm xúc
    Tái tê, khắc khoải, chuỗi đông phong!

    Tim chàng sẽ nghẹn nỗi niềm đau
    Gió lốc hồn ai rực mối hờn
    Từng chập canh khuya trăng lộng ánh
    Cẩu linh tru, hú rống từng cơn!

    Em quá thương ai cảnh phũ phàng
    Ngàn yêu, ước hẹn dưới trăng vàng
    Cho nên rút lấy hồn anh xuống
    Mộng giới theo em, thoát ngục trần!..

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • HAI HỒN MA NÓI CHUYỆN (2)

    Hai hồn tình đang thưởng ngoạn…

    Chàng ơi! Hay để em gồng thổi
    Đẩy xác của anh tới mé bờ
    Cho bóng trăng xanh ôm ủ ấp
    Để người đâu đó cất chôn cho!...

    Thôi thôi hãy mặc đi nàng ạ
    Cái xác phù vân dẫu rã ra
    Gíúp cá, giúp tôm nuôi sự sống
    Nghĩa gì thể chất của thân ta!

    Ta mãi còn đây một mãnh hồn
    Ngàn năm sống trọn cõi thâm sơn
    Gió sương bậu bạn, tình sông nước
    Và bóng hồn nương mãi sắc son!...

    Nhưng rồi chiều xuống, ngắm hoàng hôn
    Chàng có nhớ thương, có chạnh hồn
    Lưu luyến một thời trên cõi thế
    Để rồi trở lại… thiếp cô đơn!...

    Ta đã chán rồi cuộc thế nhân
    Nơi đây giết mộng, lắm hờn căm
    Ngựa thiêng chân trói, sầu vang hí
    Uất ức cầm canh, mãi sét gầm!

    Ta đã hằng đêm gào với gió
    Ưu phiền, ray rức với trăng sương
    Hận đời nhân thế, bao oằn oại
    Để tấm chăn thương rã đoạn trường!

    Vậy thì chàng hỡi! Hãy phai phôi
    Hồn mãi bên em sống vạn đời
    Âm cảnh phiêu diêu, hồn hưởng lạc
    Tình tang trăng gió mãi đầy vơi!

    Em sẽ kéo mây ủ ấm chàng
    Lấy sương hóa rượu rót chung ly
    Hái sao chuyển phép thành mồi nhắm
    Hai bóng hồn ma ngất mộng thì!...

    Hay hay! Ta sẽ đắm say mơ
    Để mãi từ nay chẳng thẩn thờ
    Thà sống nghìn năm trong cõi chết
    Hơn là lồng lộn hận chơi vơi!...
    Kha! Kha! Kha!...

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước

  • HAI HỒN MA NÓI CHUYỆN (3)

    Ba ngàn năm sau, vào một buổi chiều…

    Chàng ơi! Sao thấy chàng tư lự!
    Mắt thắm như buồn, hướng vọng xa
    Có phải thiếp đây lầm lỗi dại
    Để hồn lang giận, thấy phôi pha!...

    Nàng ơi! Vạn ái, muôn ân mộng
    Nàng đã tặng ta ngất lửa nồng
    Tình thắm tận cùng nơi tột đỉnh
    Nào đâu đêm sáng, nhạt trăng lòng!...

    Nếu thế cớ sao chàng ảm đạm?
    Như sầu héo úa, nỗi chơi vơi
    Hồn thương như nghẹn rồi tơi tả
    Bỏ thiếp chiều nay phải ngậm ngùi!...

    Trọn trái hồn ta đã tặng nàng
    Nghìn năm, vạn kỷ chẳng phôi tàn
    Chiều nay bổng thấy như buồn bã
    Chạnh nhớ mẹ cha phải trở trăn!

    Thấy nhớ họ hàng, bao quyến hữu
    Cây đa, bến vắng, một con đò
    Đêm trăng thơ mộng, tình sông núi
    Đã khiến lòng ta mãi xác xơ!...

    Có phải chàng nay mong trở lại?
    Trần gian nơi đó của ngàn phương
    Luân tròn, suối biếc, quay về gốc
    Ray rứt, muốn tìm lại mối thương!

    Rồi đây vắng lặng nơi âm cảnh
    Thiếp khóc cô đơn, rã mãnh hồn
    Xa cách nghìn trùng hai cõi giới
    Dương gian, chốn mộng, nát tình đơn!

    Nhưng ơi! Chàng hãy phóng hồn đi
    Thiếp quá yêu ai, chẳng kéo ghì
    Đâu nỡ nhìn chàng vương ngấn lệ
    Năm canh vò võ, chuỗi sầu bi!...

    Nàng ơi! Ta quá! Quá yêu nàng!
    Nhưng nhớ quê hương, nhớ thuở vàng
    Bao nghĩa ân tình, bao kỷ niệm
    Nhớ đời dương thế, phải bâng khuâng!

    Trăm năm dương thế, ta quay lại
    Chỉ mấy tháng thôi ở chốn nầy
    Nương hỡi! Mộng tình! Hồn bạn ngọc
    Hãy chờ! Ta sẽ trở về đây!...

    Thế rồi hồn chàng trở về cõi thế….

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước

  • NỖI SẦU MA NỮ

    Sau khi chàng đi…

    Ôi! Chàng đã đi rồi! Bỏ lại ta
    Nỗi sầu tan rã giọt sương pha
    Còn đâu ngàn sáng, thiên huyền diệu
    Dìu dặt trăng thương, ánh ngọc ngà!

    Khung trời đêm tịch, mây u ám
    Trăng đã lặn tàn, lạnh lẽo thêm
    Sao thấy lòng ta buồn bã quá
    Dế sầu nắc nẻ chuỗi đêm đen!

    Hoa ơi! Có thấy dòng châu lệ
    Ta nhỏ xuống đây cảm nhớ hoài
    Và nước! Sao ngươi chìm lạnh giá
    Lững lờ trôi nổi, cuốn hồn ai!

    Ta thấy tim ta trong nỗi nghẹn
    Hết rồi ngàn kỷ tiếng yêu em
    Để nay sầu thảm, tình tan tác
    Liễu héo, nguyệt tàn, rủ bóng đêm!

    Em thương nhớ quá hồn lang ạ
    Đâu nỡ lòng nào muốn cách xa
    Nhưng bởi nhìn ai buồn khoé mắt
    Thôi đành mất nhịp điệu ngân nga!

    Trăm năm dương thế chàng còn nhớ?
    Một bóng hồn ma ở chốn nầy
    Ngàn năm thiên cổ ta yêu dấu
    Trăng gió hương nồng vạn ngất ngây!...

    Không Không! Không thể mãi buồn than!
    Vò võ năm canh lụy nhớ chàng
    Ta sẽ tìm ai nơi cõi thế
    Cho tình sống lại mộng ngàn năm!...

    Nguyễn Thành Sáng


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group