Thơ Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 3 tháng trước
  • XOÁ MỜ..


    Đêm nay thấy nản mảnh trăng mờ
    Chỉ kéo về đây vắng lặng tờ
    Quyến rũ con tim người thổn thức
    Đi về cảnh giới của chơi vơi

    Hãy chết đi trăng, hãy lụn tàn
    Mi đừng treo đó để ngỡ ngàng
    Làm cho bầu tối thêm sùng sượng
    Và biến tim thương, hóa phũ phàng

    Ta sẽ trở về trong vắng lặng
    Thả hồn lờ lững đến xa xôi
    Quên đi tất cả không còn nghĩ
    Một nát cõi lòng, một tả tơi!

    Bởi ta chán ngán cảnh mịt mờ
    Huyễn hoặc tâm hồn, nứt rạn mơ
    Để vạn cung tình khô đóng lại
    Biến thành một khúc cứng chai đờ

    Chẳng tội làm chi phải trói hồn
    Buộc vào cục đá lắc từng cơn
    Rồi lăn vào chốn mờ đêm tối
    Đụng gốc cây khô, ngậm tủi hờn!

    Ta sẽ cười to, sẽ đứng lên
    Ma đời năm cũ nổi lềnh bềnh
    Mặc tình xác chết cho trôi tít
    Ngắm nghía làm chi để rống rên

    Sẽ có ngàn sao, có ánh trăng
    Lung linh vầng sáng, choáng phù vân
    Linh hồn một thuở ngàn bi lụy
    Xoá mờ xưa cũ. quẳng bâng khuâng!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 3 tháng trước
  • NGHỀ CHO VAY


    Trong xã hội, cảnh đời khác biệt
    người giàu sang, kẻ thiệt là nghèo
    nghề không, nhà trống cheo leo
    đói cơm, thiếu áo, hắt hiu cái nghèo

    Muốn kiếm sống, không trèo lên được
    vốn, tiền đâu để vượt qua sông?
    làm ăn kiếm chút ít đồng
    bát cơm, manh áo, đêm đông lạnh lùng!

    Xoay trở mãi một vùng rộng lớn
    chỉ chờn vờn! ai giúp, ai cho!
    may nhờ có kẻ vay cho
    số tiền tạm đủ, lên đò sang sông

    Mùa đông nầy, giường rộng, chăn bông
    niềm cảm xúc, tấm lòng nhớ mãi
    nhờ người cho mượn tiền vay
    cảnh đời bế tắc, hôm nay chẳng còn!

    Có những cảnh héo hon, sầu khổ
    bệnh nguy nan, chẳng chỗ giúp cho
    nhờ người bạc góp chuyến đò
    qua sông cứu mạng, hết lo ngặt nghèo!

    Đêm sương lạnh, buồn theo gối chiếc
    cuộc tình duyên, chẳng biết làm sao?
    tiền đâu đủ cưới cô dâu
    cũng nhờ bạc góp, vẹn câu chung tình!

    Tiếng gà dứt, bình minh thôi thúc
    chiếc xe hư, gặp lúc khó khăn
    nhờ người tiền góp giúp năm
    cho tôi mượn bạc, thoát trăn trở tình!

    Tháng nầy đến, gọi mình tiền điện
    đã hết tiền, chẳng tiện nói ra
    nhờ người tiền góp giúp qua
    nhà tôi còn điện, đi ra, đi vào

    Thôi rồi chết! biết sao? rớt mất
    vốn với tiền đã thật không còn
    nỗi lòng khổ sở, héo hon
    may nhờ bạc góp vẫn còn ở đây...

    Tốn phần lãi cho vay, công, vốn
    đã hài hoà ở chốn làm ăn
    nếu như mắc mỏ quá phân
    làm sao người mượn được phần mưu sinh!

    Chưa kể đến hành trình quy luật
    lẽ tất nhiên rơi vực tiêu tàn
    cho vay lãi suất phũ phàng
    không cần phán xét, tự tan mất rồi!

    Trong cảnh sống, gặp thời nguy khốn
    biết tìm đâu có vốn cứu nguy?
    đến ngay tiền góp tức thì
    dù ô sẳn đó, xá gì nắng mưa!

    Nghề bạc góp sớm trưa kiếm sống
    cũng là ân, che bóng giúp đời
    vượt qua nắng gió tả tơi
    người nghèo, khốn khó, có nơi che mình!

    Mong nhân thế sự tình cạn xét
    đừng vội vàng"xét nét cái nghề"
    chỉ người chớ việc không hề
    đừng chê canh dở chỉ vì con sâu!

    Cho vay tốt xấu thế nào
    chỉ do nhân cách, sắc màu người cho!
    cho vay nên ví như đò
    giúp người bước xuống, nhờ đò sang sông

    Đến nơi cảnh của bên sông
    là do người đến chớ không tại đò
    phê bình, phán xét đắn đo
    để không lỗi đạo với đò với sông!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • Lời Của Gió

    Đừng uống, người ơi, đừng uống nữa
    Men nồng phôi lãng tạm mà thôi
    Tan rồi lại trở về bao nhớ
    Quằn quại tâm hồn, ngất tả tơi

    Mấy ai vẹn sống giữa dòng đời
    Mãi ánh trăng vàng, mãi sáng soi
    Chẳng rã đêm tàn, vầng bóng nhạt
    Trả về cô tịch, một chơi vơi

    Và có mây nào chẳng cánh bay
    Trôi về xa thẳm mịt mờ phai
    Từng con sóng gợn ngàn năm lộng
    Cũng một chiều thu tỉnh lặng hoài

    Hoa xuân rực rỡ dưới vầng đông
    Sắc thắm long lanh tỏa ánh hồng
    Thoáng độ thời gian không mấy chốc
    Rủ tàn, héo úa, rụng từng bông!

    Lửa nào cháy mãi chẳng lần tàn
    Khúc nhạc êm đềm lại chẳng tan
    Ý sống, tâm tình ngàn biến đổi
    Trời xa luôn trải, phủ mây ngàn…

    Thôi hãy xoá sầu, trôi nỗi lụy
    Chun nầy nốc cạn hết rồi đi
    Đừng ngồi đó nữa, hồn quay mộng
    Chỉ nát cuộc đời với thống bi

    Mây ám sẽ qua, trời lại sáng
    Vầng đông trổi dậy, ánh vàng mai
    Trăm hoa đua nở, còn khoe nụ
    Nối tiếp khung trời vạn sắc say!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • TÌNH VẠN KỶ


    Từ nay năm tháng chẳng bâng khuâng
    Quyện chặt tim yêu chỉ mối lần
    Ý đợi nghìn năm phơi biển suối
    Hồn chờ vạn kỷ trải thơ trăng

    Mượn gió lùa mây trao nỗi nhớ
    Mang tình kéo mộng gửi niềm thương
    Dẫu cách thời gian, đường vạn lý
    Yêu đương thăng thắm vút khung tầng!.

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • CANH CÁNH MỘNG TÌNH


    Anh kết tình thơ vạn chữ yêu
    Gởi vào nơi đó biết bao nhiêu
    Niềm thương lưu luyến vầng trăng mộng
    Nỗi nhớ ngân nga tiếng sáo diều
    Nhìn biển gợn buồn đêm tỉnh lặng
    Nghe sương nhỏ nhớ bóng cô liêu
    Thấy lòng thương quá hồn em ạ
    Canh cánh heo may ánh nhạt chiều!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • CHO EM SỐNG LẠI


    Hãy khóc đi em để bớt sầu
    Nỗi buồn cô phụ chuỗi canh thâu
    Trăng sương ánh nhạt trời hiu hắt
    Hoa lá hương tàn nắng hạn sâu
    Lờ lững lam trôi bầu lắng hạ
    Chập chờn tím phủ mảnh thương đau
    Cho thôi thống thiết đời cô lẻ
    Để nhớ, để thương, để chuyển màu!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • ĐƯỜNG GẶP HỒN THƯƠNG


    Trăng không gió để ánh trời ngàn ngạt
    Gió thiếu trăng bàng bạc cõi âm u
    Có gió trăng, đêm thu trời thanh mát
    Dịu không gian, réo rắt tiếng lòng ru!

    Em trăng sáng! Thiên thu tình bến mộng
    Anh gió đời! Lồng lộng thổi mây trời
    Ta gặp nhau đầy vơi tình thơ thắm
    Toả tin yêu,dòng sống, kéo sầu trôi

    Nếu thiếu nhau để rồi như héo úa
    Hoa lá buồn, giàn giụa nỗi sầu ai
    Cảnh chiều thu đoạn đoài treo khung cửa
    Một trời buồn, lá đổ, gió heo may!

    Hồn nương ơi! Tình ai trong tỉnh lặng
    Đã thấm rồi, kết lắng ở lòng ta
    Gió thoáng buồn, rít ra từ phương vắng
    Rồi chuyển mình để lấn áng mây ra!

    Như ẩn ức tình ta trong vòng đóng
    Để tương tư, chiếc bóng với quạnh hiu
    Rồi nắng tàn, chiều chiều nghe khuấy động
    Tận tấc lòng tiếng vọng một lời yêu!

    Để hôm nay thật nhiều bao thương nhớ
    Để bây giờ trăn trở với sầu tơi
    Để chiều nhìn xa xôi nơi vời vợi
    Rồi thấy buồn nhức nhối mảnh hồn rơi!

    Có phải chăng? Một đời sầu tan tác?
    Ta mất nhau, tan nát mảnh hồn yêu
    Để ngàn thu tiêu điều, sầu trầm mặc
    Nỗi nghẹn ngào, héo hắt biết bao nhiêu!

    Thế mà sao? Thật nhiều bao thương nhớ!
    Lạc bến chờ để thở với buồn than
    Để hôm nay! Nắng tàn, chiều dần tối
    Và bây giờ rũ rượi nỗi niềm mang!

    Cho mai nầy, trăng vàng trên đỉnh núi
    Chẳng một mình thui thủi với đêm đen
    Có gió nhẹ từng đêm dìu dặt thổi
    Một bến tình phơi phới gió trăng xen!

    Tình thắm thiết, từng đêm nơi phương ấy
    Ta nơi đây cũng dậy ánh trăng vương
    Cảm động thay! Mở đường cho sống mãi
    Phụ thê tình cảm khái nghĩa yêu đương

    Nối nhịp cầu kết đường mộng hồn thương
    Em hiểu chăng! Nàng hỡi ! Hỡi hồn nương?
    Chỉ còn ai! Sao có được con đường?...

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước

  • VẪN MÃI TRONG TIM


    Ta với nàng hẹn nhau từ tiền kiếp
    Sẽ tái sinh, gặp lại cõi trần ai
    Để nối lại tình dài duyên dang dỡ
    Mà đôi ta nặng nợ với yêu đương!

    Nhưng nàng hỡi! Hồn thương lạc bước đường
    Nên cách biệt, ngàn phương xa vạn lý
    Trăng nhuốm buồn, đợi gió về hủ hỉ
    Bút thơ nầy giờ chỉ đón thi nhân!

    Sao lạc bước! Để nay phải bâng khuâng!
    Để cảm xúc, trào dâng nguồn nhung nhớ
    Biển mênh mông từ xa xưa muôn thuở
    Thiếu sóng cồn, than thở cảnh chiều thu!

    Hồn thương ơi! Cõi lòng ta ấp ủ
    Một nỗi buồn liễu rủ vắng xa ai!
    Để từng đêm nhơ nhớ với u hoài
    Nghe vương vấn tình dài nơi bến mộng!

    Hỡi gió trăng! Hỡi khung trời lồng lộng!
    Một cuộc tình thơ mộng phải xa xôi
    Để hằng đêm nghe trăn trở lòng tôi!
    Mượn cánh gió tìm nơi hồn gặp gỡ!

    Em sẽ buồn, đêm về anh không tới
    Anh sẽ sầu vời vợi nhớ hồn thương
    Đêm tỉnh mịch phủ trải trọn bước đường
    Hoa lá rủ, đêm sương buồn lặng lẽ!...

    Ta chợt tỉnh, thấy lòng mình mạnh mẽ!
    Cớ sao buồn, quạnh quẽ với đêm sâu!
    Chẳng ra đi tìm bạn lại âu sầu!
    Lại than thở một câu tình xa cách!

    Kéo gió mây! Trở về ta hồn quách!
    Rồi lẹ làng một mạch gặp người thương
    Rực hăng say trên khung rộng bước đường
    Để gặp gỡ hồn thương nơi phương ấy!

    Nàng kia rồi! Đã chờ ta! Và thấy
    Hai mảnh hồn phơi phới với tình thơ
    Nàng ơi! Bù cho em phải chơ vơ
    Trọn nồng cháy nhiều giờ trong bể ái!

    Để xa nhau năm tháng với u hoài
    Luôn tưởng nhớ đêm dài ta yêu dấu
    Thuyền dẫu xa tận cõi ở nơi đâu
    Nhưng vẫn mãi nằm sâu trong biển lớn
    Xa cách trở! Mãi luôn là lởn vởn!...

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • SÁNG THU.....


    Mãi nghĩ về thu mãi thẫn thờ
    Cho đêm mộng mị, nỗi chơ vơ
    Bóng thu ảm đạm gây sầu nhớ
    Hồn gió đìu hiu kéo vọng chờ
    Lặng lẽ, ngọt ngào ai gói thơ
    Âm thầm, thắm thiết kẻ trồng mơ
    Ghịt mây cho sáng vầng trăng tỏ
    Lóng lánh trời thu, khoả ánh mờ!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • CHỐN CŨ CÒN ĐÂU


    Chân bước nhẹ nhàng qua lối cũ
    Lòng nghe rười rượi cảnh chiều thu
    Năm xưa xanh mướt hai bờ trái
    Nay vắng, hoang tàn một cõi u!

    Bên kia thuở ấy có con đò
    Lữ khách dập dìu qua đó đây
    Cặp bến hàng me trăm trái đổ
    Những chiều gió thoảng lá rơi bay

    Một chiếc cầu tre ngang đoạn kinh
    Người qua chầm chậm lắc rung rinh
    Kế bên chim đậu trên cành trúc
    Cất tiếng líu lo réo bạn tình

    Con đường đất phẳng dẫn về làng
    Đắp thẳng hai bờ dãy chiếu xanh
    Lúa chín ửng vàng phơi ánh biển
    Trên trời lằn trắng giũ bay nhanh…

    Giờ đây tất cả đã trôi dòng
    Phủ cảnh tịt mờ giá lạnh đông
    Kỷ niệm kéo về, chân khựng gót
    Nỗi buồn lan nhẹ trước khô đồng!

    Cuộc sống chuyển mình hay lụn tắt
    Mà sao vàng võ, biến hoang sơ
    Khiến cho thao thức, ngân lời nhớ
    Vọng bóng hồn xưa, nỗi thẫn thờ

    Tôi bước chân đi, ngoảnh lại nhìn
    Nghe niềm thổn thức, nhớ trăng xinh
    Trời nay thu chết hình xưa cũ
    Lạc lõng, chơi vơi một chữ tình!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • HỠI TÌNH TA


    Em ơi! Anh cũng thấm men say
    Dưới ánh khuya mờ giọt nhớ ai
    Tiếng của con tim khe khẽ nói
    Ơi buồn! chợt vắng bạn đêm nay!

    Biết phút giây nầy, nơi chốn ấy
    Có người dõi mắt hướng về xa
    Nỗi niềm vương vấn, sầu thao thức
    Quạnh quẽ, hồn tình lóng lánh ra

    Vò võ một mình, em thả mộng
    Ngoài trời gió rít, hạt mưa bay
    Bên khung một góc, em ngồi đó
    Kéo sợi tơ lòng buộc đó đây!

    Em trầm, em đọc những dòng thơ
    Dào dạt tâm hồn đến cõi mơ
    Rồi nhớ hôm nào đan kết mộng
    Hồn thương trải cánh dưới trăng trơ...

    Anh cuốn tâm tình ra trước sân
    Con tim cảm thấy gợn lăn tăn
    Phải chăng lưu luyến, bao lời ái
    Chợt bỗng, đêm nay rớt thượng tầng

    Đưa tay níu lại áng mây trôi
    Gửi đến hồn thương, mộng của tôi
    Một áng thơ lòng chưa ráo mực
    Trải vào trong đó mấy vần ơi!

    Dẫu cho giá lạnh với mưa sa
    Hoặc những chiều thu nhỏ lệ tà
    Vẫn chiếc thuyền duyên trên sóng nước
    Nhẹ nhàng mãi lướt với hồn ta!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • VƯỜN MỘNG


    Ở giữa tim ai có mảnh vườn
    Ngàn hoa đua nở ngát thơm hương
    Đi xa bướm lượn mang hồn tưởng
    Gần gũi ong bay phủ ánh thường
    Dập dìu đây đó quay về mộng
    Rộn rã gần xa ngắm vịn gương
    Một sắc vườn xuân gieo nỗi ngẩn
    Khiến lòng bàng bạc vọng trăng sương!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước

  • ƯỚC VỌNG


    Vương vấn tình ai kết tận lòng
    Tháng ngày vò võ dạ hoài mong
    Tâm tư thổn thức, hồn gom đọng
    Mộng ước ngân nga dạ muốn xong
    Hoàng hôn phủ trải mang niềm ngóng
    Nắng sớm đưa về gửi gió đong
    Ôm ấp, nhớ nhung hằn ước vọng
    Ngày xuân rạng thắm sắc hoa hồng!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • NỖI NHỚ NGÀY XƯA

    Trời hôm nay mưa rơi xối xả
    Ngập phố phường, ngập cả lòng tôi
    Bao tràn phủ nước cuốn trôi
    Là bao nỗi nhớ một thời lênh đênh!

    Thuở thuyền nan chông chênh biển sóng
    Nẻo cuộc đời gió lộng từng cơn
    Canh khuya trăn trở nghẹn hờn
    Trăng xa diệu vợi, chập chờn ánh lay

    Tìm lẽ sống mây bay bàng bạc
    Từng đêm sâu trầm mặc suy tư
    Đường xa biết đến bao giờ
    Đôi chân nặng trĩu chẳng chờ được lâu

    Rồi thao thức, ôm sầu, viễn mộng
    Dãy đêm đen, chiếc bóng quạnh hiu
    Không gian gió giật cánh diều
    Đường dây chỉ mục, đứt diều rơi xa!

    Trăng chếch bóng, ánh tà lạnh vắng
    Ôm nỗi buồn sớm nắng, chiều mưa
    Mây trời phủ áng mờ khuya
    Một bầu ảm đạm, đường về tối tăm

    Còn đâu nữa tháng năm ngày cũ
    Bao chuỗi dài ấp ủ mơ bay
    Thuyền đi dưới bóng trời mây
    Tìm về biển lớn tràn đầy hồn thơ…

    Chiều tàn nay lững lờ điệp khúc
    Vọng gió ngàn, những lúc canh thâu
    Hồn xưa giờ ở nơi nào
    Để ta vò võ một màu buồn tênh!



    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • RỘNG CÁNH VỀ ĐÂY

    Có phải hồn ai chiều ảm đạm?
    Nghe buồn lay động trái sầu tim
    ủ ê, thao thức nhìn trăng núi
    Để nghẹn hồn thu, dạ thẫn thờ!

    Tái tê, chuỗi quạnh chìm băng giá
    Ngắm bóng thời gian nhỏ lệ tàn
    Lạnh lẽo, đêm đơn mờ ngập lối
    Tháng ngày héo hắt vọng mơ tan

    Tìm trăng đuổi bóng quầng đen mộng
    Trải bút, gieo vần gửi gió giông
    Vạn dặm ngân vang lời lãng tử
    Những chiều đồng vọng cuốn hồn phong

    Rồi cũng mỏi mê, rủ giấc ngàn
    Trái sầu gom lại thả thênh thang
    Lặng nhìn chim duỗi, ôm vầng bạc
    Buồn bã, chao đao, thả bóng vàng…

    Chợt dưới trăng thanh hồn mộng đến
    Chập chờn ánh loé, khiến bâng khuâng
    Tâm tư bỗng chốc xoay dòng nước
    Rộn rã, ngân nga, trải nguyệt vầng

    Nhấp nhô sóng nước vỗ lên bờ
    Ngày tháng con tằm nhả kết tơ
    Một thoáng chạnh lòng ai ngỡ buộc
    Nào hay cánh rộng thoáng tình thơ

    Niềm thương, nỗi nhớ cõi ngàn mây
    Chẳng vướng dương trần bởi cánh bay
    Diệu vợi khung tầng soi ảo thế
    Chim trời trải rộng cánh về đây!

    Nguyễn Thành Sáng


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group