Thơ Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 1 tuần trước
  • ĐỐI MẶT CUỒNG PHONG


    Đã thật lâu rồi chẳng thấy xuân
    Chỉ toàn thảm đạm với bâng khuâng
    Phủ lên cục đá mang hơi thở
    Bỏ dưới thuyền nan vượt sóng tầng!

    Biết phải làm sao mở lối ra
    Tìm về nẻo sáng, bước đường xa
    Có hương hoa thắm trời quang đãng
    Dưới bóng trăng xanh tỏa ánh ngà

    Hôm nay tận mé bờ sâu thẳm
    Một bước mà thôi, nát thịt nầy
    Bốn phía mịt mờ không điểm tựa
    Chỉ chùn chân xuống sụp rơi ngay

    Và cuồng phong lại bay dần đến
    Tối sẩm bốn bề chuyển bạo giông
    Kéo tới chụp trùm lên kẻ lụy
    Chực chờ đẩy té cõi tiêu vong!

    Thương nghĩa tào khang chuỗi tháng năm
    Chưa từng than trách cảnh mờ trăng
    Trọn niềm trao gửi, lòng son sắt
    Khắc khoái, thăng trầm chẳng thở than

    Con thơ hai đứa mảnh nhung tơ
    Chỉ biết Mẹ Cha với ngóng chờ
    Da diết ngàn thương hồn tuổi ngọc
    Lẽ nào để nát mảnh trăng mơ…

    Ta đứng thẳng lên, hít mạnh vào
    Luồng hơi vạn ấm của tình sâu
    Gồng gân, trụ chắc, chân ngang vững
    Đối mặt cuồng phong tấp dập đầu!


    Lưu dấu một thời khốn khổ.


    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 1 tuần trước

  • TRĂNG CŨNG BUỒN


    Trăng cũng như ai, cũng có buồn
    Lúc trời mây kéo, giọt mưa tuôn
    Đêm chìm quạnh quẽ nơi xa vợi
    Vắng bạn trần gian vọng hướng nguồn

    Rồi khi gió thổi áng mây đi
    Trả lại khung trời vạn áng thi
    Mà đã đêm tàn, chìm vắng lặn
    Một mình đơn độc cuối trời phi!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 1 tuần trước
  • TRÁI MẬN


    Lủng la, lủng lẳng trước nhà ai
    Ửng chín, bóng chùm, một cảnh say
    Chen lẫn xanh tươi màu sắc lá
    Động lòng người ngắm, chậm chân dài!

    Mận đỏ dung nhan một ánh tình
    Thẹn thùng bẽn lẽn, dáng thêm xinh
    Kết thương e ấp bên cành khép
    Nắng gió, mưa sa, khéo phủ gìn

    Rạng thắm đong đầy một cảnh tươi
    Dung nhan diễm tuyệt trải khung trời
    Cho thêm óng ả bầu nhân thế
    Quyện kết tình chung một ý đời!

    Mưa nắng bất thường cuộc thế gian
    Sâu xia đục nát, nỗi lo toan
    Khiến cho nhỏ lệ, phai tàn sắc
    Cả tấm hồn thương lụy bẽ bàng

    Cho rồi ảm đạm, bước chân đi
    Hương sắc nâng niu để được gì
    Óng ả, mượt mà nay rủ thấp
    Một bầu mộng ước, biến tàn si

    Mận thắm như em, một bóng thương
    Ngờ đâu tan nát để sầu tương
    Sao phong ba nỡ quần giao hội
    Để úa tàn phai một ánh hường!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 5 ngày trước

  • CHẲNG YÊU ANH


    Tháng năm dài thao thức nhớ thương em
    Cây si trồng dưới hiên buồn héo úa
    Em có hiểu dòng sông ngàn chan chứa
    Bóng con thuyền muôn thuở trọn say nồng!

    Đôi chân nầy , đi đến bến chờ mong
    Dẫu rướm máu bởi cày sâu đá sỏi
    Nỗi trông đợi một lần nghe em hỏi
    Trên đường nầy! Đằng ấy định về đâu?

    Chỉ nhiêu đó! là cả một nhiệm mầu!
    Như dòng suối ngọt ngào thôi vọng khát
    Anh sẽ tái tê trong niềm kinh ngạc
    Ngắm nhìn mây bàng bạc cõi mênh mông

    Con chim sầu giũ cánh để phiêu bồng
    Chân trời đến dầu ngàn trùng xa quá
    Tim quạnh quẽ từng ủ ê trong cô ngả
    Giờ nhẹ nhàng, êm ả nhịp cung mơ…

    Anh khao khát thế mà em hững hờ
    Cho đau khổ từng giờ, luôn trăn trở
    Cuốn mộng yêu, dang tay ôm dang dở
    Phải héo hon, ảm đạm mãi một đời

    Những thu về, lặng ngắm lá vàng rơi
    Trời giá lạnh, tự hỏi buồn không nhỉ?
    Bởi thiết tha yêu mà em đây chỉ
    Phớt nhìn anh rồi quay mặt man miên

    Đoá hoa xuân nhăn nhúm nét ưu phiền
    Để mãi nghẹn trong anh! Tình ảo mộng!...

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 5 ngày trước
  • GHI ÂN CÙNG XÂY DỰNG


    Một cõi san hà đã dựng xây
    Vạn ngàn gian khổ đổ ra đây
    Biết bao máu chảy, hằng tơi tả
    Chân cứng, đá mềm, vó ngựa bay!

    Để lại hôm nay cho cháu con
    Đất, trời, sông, nước, suối, hòn, non
    Rừng thiêng, biển cả, hằng sa số
    Của cải, thiên nhiên dưới bóng tròn

    Tổ Tiên gửi gấm ân sâu nặng
    Lóng lánh rạng ngời vẹn ánh trăng
    Tỏa sáng bầu trời dân tộc Việt
    Ngàn năm, vạn kỷ phủ khung tầng!

    Mong mỏi hậu nhân khéo giữ gìn
    Vun trồng hạnh phúc, cuộc phồn vinh
    Tình Quê, nghĩa Nước đong đầy thắm
    Hòa mục Đệ Huynh quyện bóng hình

    Chung vai, sát cánh cùng xây dựng
    Xóa bỏ tị hiềm sắc tộc dân
    Để chẳng phụ xưa muôn khó nhọc
    Hứng cuồng, chịu táp, thịt xương tan!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 3 ngày trước
  • Vật Vờ Một Mảnh Tình Trôi

    Anh có tội, trăm lần mang tội
    Tội của anh lui tới cùng em
    Kéo dài hai chữ thân quen
    Vô tình vẽ ánh trăng lên đỉnh ngàn!

    Anh có tội muôn vàn em ạ
    Bởi một thời làm gió đong đưa
    Dìu em vào giấc ngủ mơ
    Bước chân nhè nhẹ lên bờ cỏ hoa

    Anh có tội rời xa lặng lẽ
    Không một lời chia sẻ cùng ai
    Để em khắc khoải chuỗi ngày
    Bóng chim tăm cá biết đây trở về?

    Anh có tội, lê thê tình cảm
    Trải khung trời bảng lảng gió sương
    Chập chờn ảo ảnh yêu đương
    Bất ngờ sáng sớm, vó cương lạnh lùng!

    Anh có tội mịt mùng năm tháng
    Làm nhạt mờ ánh sáng đời em
    Khiến cho u ẩn con tim
    Níu ghì, buộc thắt, thuyền quyên lỡ làng…

    Chiều hôm nay lang thang nỗi nhớ
    Vương vấn lòng cái thuở mộng xanh
    Vì sao suốt mãi thời gian
    Cánh chim biệt dạng, đoạn đành bỏ quên

    Để dang dở chưa tên còn đó
    Cả một đời trăn trở còn đây
    Làm cho vàng võ héo gầy
    Mảnh tình tha thiết, trôi bay vật vờ…

    17/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 ngày trước
  • NHÌN BÉ NHỚ..


    Nhảy nhót,vui đùa như cánh chim
    Líu lo, chúm chím ánh hồng son
    Hồn nhiên thỏ thẻ lời non nớt
    Lúc bổng, khi trầm, tiếng véo von!

    Nhìn bé vui đùa nhớ thuở xuân
    Ê a những buổi đọc câu vần
    Bao chiều ngắm hướng trời xem lạ
    Rộn rã trưa hè vọng gió ngân…

    Thế mà năm tháng đã dần trôi!
    Chuỗi mộng xuân tơ mãi với tôi
    Kỷ niệm đong đầy thời nẩy lộc
    Khắc hằn ký ức, thắm vành môi

    Tuổi ngọc vô tư giữa chốn này
    Khiến hồn lữ khách thoáng mơ ngây
    Hình xưa trở lại nơi vầng mắt
    Những bé nô đùa dưới ánh say…

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 ngày trước
  • KÝ ỨC TUỔI THƠ


    Mãi nhớ người ơi! Thời tuổi dại
    Quê Hương yêu dấu, vạn hồn thơ
    Những chiều êm ả, bầu loang tím
    Lững thững đầu non, ánh đợi chờ

    Nhớ đồng xanh thẳm trải mênh mông
    Hừng sáng cần lao rải ước mong
    Những hạt lúa gieo ngân tiếng nói
    Mai nầy đầy ấp chớ nào không!

    Nhớ mái trường xưa tuổi học trò
    Chim non đôi cánh trải bay thơ
    Bàn tay hôm ấy nâng bình tím
    Lúc lắc, nỉ non, nét dại khờ

    Rồi bỗng hướng về, gọi bạn ơi!
    Hết rồi! Sợ sợ chẳng nên lời
    Chép bài không có, Thầy cho tím
    Rầu rỉ, loay hoay, bé ngóng trời

    Tuổi ngọc tâm hồn sâu đượm thẩm
    Chạnh lòng nhìn bạn, ánh lung linh
    Sắc hoa hồng thắm dần thay tím
    Động tấm lòng trăng, phủ bóng tình…

    Ôi! Bao kỷ niệm thuở xuân tơ
    Cuốn bóng hồn tôi vạn ý thơ
    Mãi ánh trôi xa, ngàn óng mượt
    Đậm nơi ký ức cõi trời mơ!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 6 giờ trước
  • TẤT CẢ ĐỂ THÀNH THƠ

    Tôi cũng muốn quên, muốn thật quên
    Tháng ngày xưa cũ, ngắm trăng lên
    Và con thuyền nhỏ chèo trên sóng
    Nhịp mái êm khua, đẩy bập bềnh!

    Muốn gởi mây xa về nẻo xa
    Bao lời thân ái của ngày qua
    Ngân nga, lảy nhịp vào trang trắng
    Trả lại người ta để hết mà…

    Muốn kể từ nay liệm nỗi niềm
    Một thời vương vấn níu đau tim
    Để ngày thơ thẩn, đêm sương đọng
    Từng giọt đong đưa, nhỏ lệ chìm

    Muốn thôi nhung nhớ, với thôi sầu
    Vì bởi trăng tàn, nhạt ánh thâu
    Thao thức, trở trăn hồn dĩ ảnh
    Làm sao kéo lại sắc vàng đâu..!

    Muốn thả trôi đi, chẳng nghĩ gì
    Mà sao cứ mãi bóng hồn phi
    Từ nơi tan loãng bay vòng lại
    Đưa cánh tay mơ lởn vởn ghì…

    Em ở ngoài kia khảy tiếng đàn
    Âm vang thoang thoảng trải cung tầng
    Theo mây chầm chậm về nơi lạ
    Vọng nhịp du dương, toả thắm ngàn

    Như dòng suối biếc nhẹ nhàng reo
    Lữ khách lạc rừng dạ hắt hiu
    Thấm giọng ngọt ngào phôi quạnh quẽ
    Lâng lâng nguồn cảm, phả đăm chiêu…

    Cuốn lại, thu về vạn mối tơ
    Thâu canh vò võ, chuỗi mong chờ
    Giờ đây hãy cố gom thành mối
    Lặng lẽ âm thầm dệt cánh thơ
    Tri âm thi hoạ tự bao giờ!...

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 6 giờ trước
  • DƯỚI BÓNG THỜI GIAN

    “Anh đừng cố đứng chờ em nữa nhé
    Em chẳng còn trẻ nữa để đợi anh”…
    Ôi gió thu! Lay cành cây nhè nhẹ
    Đọng giọt sầu lấp loé ánh long lanh!

    Em nức nở một chiều qua giấy mỏng
    Chuỗi lặn tàn rủ bóng xế hoàng hôn
    Mà hồn như mãi còn vương vấn mộng
    Chưa đủ đầy ủ ấm thuở trăng non

    Để tảng băng đóng dầy nơi Bắc Cực
    Vụn vỡ tan khi lúc nắng về đây
    Hồn thu héo, sầu ai nơi đáy vực
    Sẽ trở mình lảy khúc nếu mây bay…

    Tiếng lòng em thao thức tợ như tôi
    Giọt sương nhỏ, trôi rơi vào cát trắng
    Đã hút sâu, bao lần từ bóng tối
    Thế mà sao lá hỡi! Vẫn bâng khuâng!

    Cánh hoa xuân năm xưa đâu còn nữa
    Những đêm vàng đứng giữa ngắm trăng thanh
    Nhìn vòm rộng long lanh vầng ánh tỏ
    Niềm mênh mang gởi gió vút trời xanh

    Con thuyền xuôi mái chèo trên sóng nước
    Tắm phất phơ, vờn lướt, xác thân say
    Dòng sông dẫn tháng ngày về mộng ước
    Chốn phương ngàn vươn vượt cõi tầng mây…

    Tất cả đã qua rồi, không trở lại
    Có giống em khắc khoải buổi chiều nay?
    Nỗi buốt giá phủ dầy băng lạnh tái
    Mà hồn sao cứ mãi thẫn thờ bay!

    Nguyễn Thành Sáng


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group