Thơ Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 1 tuần trước
  • LỘNG GIÓ.


    Vì em hay giận!
    Nên khung trời mông mênh dần chuyển tối
    Cả ráng mờ phủ lối bước chân đi
    Khiến vầng trăng héo nhạt chẳng mang gì…
    Muôn sắc sáng trôi về nơi tuyết giá!

    Bao cánh sầu từ phương ngàn xa lạ
    Cũng chập chờn đưa đẩy lại bời bời
    Cho bóng vàng êm ả phải tan vơi
    Xác rửa mục chìm rồi nay bật nổi

    Em đã làm cho tôi thêm mệt mỏi
    Khúc nhạc lòng thắm thiết đượm nồng vui
    Hoa yêu đương muôn sắc thắm tươi cười
    Phải tan tác u sầu rơi cung niệm!

    Bầu trời xanh hôm nào nay biến tím
    Gieo ngộp đầy im ỉm nét thu sầu
    Đẩy ái tình lăn lốc cuộc bể dâu
    Để hồn mộng ngàn năm trong nỗi đợi

    Còn đâu bao ngọt ngào từng trao gởi
    Những đêm thanh phơi phơi lảy đàn thương
    Đâu hương pha ánh tỏ trải trên đường
    Hằng điệp khúc du dương từ cõi đất…

    Em co thắt kéo vạn buồn chất ngất
    Làm vườn xuân xanh ngát trở thành khô
    Mặt lững lờ ảm đạm phả lên hồ
    Phong vũ chán vặn mình nơi chốn lộng!

    Còn luyến lưu, cửa hồn nên mở rộng
    Chớ xoay hoài ảnh ám của ma trơi!
    Hãy trải lòng thoáng đãng nhẹ nên lời
    Chôn trái hắc đốt tan đi cục dỗi…

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 1 tuần trước

  • CÒN CHI ĐỂ MÀ HẸN


    Còn gì để nhớ với mà thương
    Ai đã đang tâm cắt đoạn trường
    Khi đoá hoa hồng đang ửng thắm
    Dưới bầu trăng sáng toả mây sương!

    Yêu đến với tôi quá ngọt ngào
    Bây giờ lại biến vạn sầu đau
    Con tim như thể đem cào xé
    Rách nát te tua, huyết đỏ trào

    Ngày tháng âm thầm lửa nấu nung
    Xây lầu mộng ái giữa không trung
    Lấy vầng ánh nguyệt treo đêm sáng
    Mượn cánh muôn phương thổi mát vùng

    Vậy mà chưa kịp dựng xây thành
    Em nở đang tay sớm bẻ cành
    Khiến quả hồng đào chưa kịp chin
    Phải rơi xuống đất bể tan tành!

    Vội vã sang ngang xoá chuyện mình
    Sắc vàng một thuở trải lung linh
    Thì còn chi nữa, cùng nhau hẹn
    Chuyển kiếp lai sinh nối lại tình

    Chẳng lời từ biệt vội theo chồng
    Nẻo ái đâu còn để luyến mong
    Trăm nhớ ngàn yêu thêm khổ lụy
    Thôi đành vĩnh biệt thế là xong

    Dòng mơ, bến nước một con đò
    Chiều vắng bây giờ chẳng khách đi
    Lặng lẽ âm thầm, khung nhạt tím
    Từng cơn gió thổi, rã hồn phi!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 1 tuần trước
  • VẦNG TRĂNG LƯU DẤU

    Sáng nay ánh loé lướt sang sông
    Cánh lắc xoè tay hé nhụy hồng
    Nhẹ toả hương ngào bay cuốn gió
    Dạt dào êm ả cõi mênh mông!

    Em cười, răng khểnh thật là xinh
    Sóng biếc long lanh gợi dáng tình
    Sắc đóa nhung hồng đang độ thắm
    Lay hồn bướm lạ lướt rung rinh

    Mấy độ thời gian chầm chậm trôi
    Lời thương tụ lại ở vành môi
    Mây trôi lững thững trên đầu núi
    Như muốn cùng trăng tỏ chút lời

    Hôm ấy chợ về, em bước ngang
    Nhìn ai cảm thấy thoảng lâng lâng
    Dừng đây ghé lại nhà anh nghĩ
    Một chút cho nầy đở mỏi chân…

    Từ đó cung đàn điệp khúc dao
    Luyến lưu, vương vấn thả tầng cao
    Đầu thôn vọng nhớ về xuôi hạ
    Sớm tối phong ngàn lảy ngọn chao…

    Định mệnh trớ trêu phải vỡ đàn
    Em sầu tan tác khóc hờn trăng
    Còn tôi một trái tim tê buốt
    Cuốn sợi tơ lòng liệm dưới băng

    Mãi nhớ đống rơm ghi kỷ niệm
    Ánh vàng tha thiết phả bao đêm
    Hoàng hôn, ký ức hằn lưu dấu
    Một thuở yêu đương suối mật mềm!


    Kỷ niệm một thời luyến lưu!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 1 tuần trước
  • HÃY TỈNH GIẤC SẦU


    Mong anh hãy liệm đoá tàn hoa
    Vì đã tan rồi, rã thật xa
    Một thuở hương nồng loang toả đến
    Giờ đây trắng mất dưới trăng nhoà!

    Còn gì để nhớ, với yêu đương
    Khi em đành đoạn rẻ chia đường
    Trả gói thơ tình về chốn cũ
    Chẳng hề chút giọt nhỏ sầu sương

    Sóng biếc lạnh lùng trông dĩ vãng
    Loé màu rạng rỡ ngắm tương lai
    Thẫn thờ, lơ đễnh khung trời nhạt
    Dõi mắt mây ngàn thả bóng bay

    Bây giờ lại đượm nét môi hồng
    Tha thướt nhung tơ lóng lánh dòng
    Hạnh phúc chung vai cùng sánh bước
    Về nơi bến mộng với ông chồng!

    Còn anh, túi rỗng, rượu lưng bầu
    Cánh gió chiều thu nhạt sắc màu
    Ảm đạm không gian què quặt thổi
    Làm sao bay nổi lá vàng đâu

    Đàn lay khúc oán đã ngân rồi
    Đêm vắng lặng tờ chỉ sẩm trôi
    Tiếng nấc nỉ non lời của trái
    Rơi vào tĩnh mịch nẻo chơi vơi

    Thôi hãy dừng tay, xếp mảnh hồn
    Nghìn năm buốt giá cõi thâm sơn
    Người ơi! Tỉnh giấc mơ sầu não
    Đứng dậy mà đi, ánh hãy còn!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 6 ngày trước
  • NỖI LÒNG KẺ DƯỚI GẦM CẦU


    Từng cơn gió đẩy đông về đấy nhé
    Người chăn bông, lại kẻ nhẹ rên thầm
    Buốt tê từng sớ thịt siết hờn căm
    Oán cảnh sống cơ bần sao kể hết!

    Hương hoa đời nào đâu từng được biết
    Chỉ vạn sầu da diết phủ trăng òa
    Đêm gầm cầu co quắp quấn làn da
    Ngày thắt thẻo bươn xa vì đói quá

    Bao ấm êm, ngọt ngào chưa tấp ghé
    Lại đưa ngàn quạnh quẽ cuốn trời đông
    Vươn sức tàn kéo lại đóm quầng không
    Mảnh rời rã trôi dòng mang đậy đắp!

    Ôi! Hẩm hiu, bã buồn ray rứt lắm
    Đóa hồng nhung rụng vỡ bởi tại vì
    Một lỡ lầm vụng dại chẳng màng chi
    Bỏ hoang phế đường đi xây mộng đó

    Nay hết rồi chuỗi ngày treo cánh gió
    Dưới mưa sa giọt nhỏ cuốn tan nhanh
    Ôm nỗi nghẹn, thống hờn trùm giá lạnh
    Thả trái sầu canh cánh vọng thời qua!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 6 ngày trước
  • VÔ TÌNH VỚI MỘT VẦNG TRĂNG


    Bụi mai chiếu thủy cặp bờ mương
    Em đứng vịn cành, buổi sớm sương
    Tay mịn nâng niu từng cánh lá
    Nhìn hoa khép nụ, gió nghe thương!

    Tím à! Em hổng ra đồng sao?
    Ruộng lúa ngoài kia đang ngóng chờ
    Nắng đã lên cao rồi đấy nhé
    Coi chừng sẩm tối bóng chơ vơ

    E ấp, thẹn thùng chẳng nói chi
    Bàn tay cứ mãi vuốt ve đi
    Tội cho mấy đóa hoa nho nhỏ
    Rụng rã tơi bời bởi ngựa phi

    Nhìn tóc em vương vài cánh trắng
    Bước gần tôi gỡ nhẹ nhàng cho
    Lim dim cặp mắt dường thơ thẩn
    Một chút lăn tăn sóng gợn đò!

    Có hôm rảnh rỗi ghé nhà thăm
    Xuống bếp xem ai cơm nước làm
    Nhanh nhẩu, gọn gàng, ngăn nắp lắm
    Thiệt là “tướng nấu” thấy mà ham…

    Ngày tháng vô tình thắm thoát trôi
    Bao lần em ghé trước nhà tôi
    Anh Ba! Có phải đang đào đất
    Hãy nghĩ đi anh đã tối rồi

    Những lần ra xã để mua phân
    Xoay lại thấy em ở cạnh gần
    Những lúc thật nhiều, nhiều lắm lắm
    Nhìn tôi, em lặng, nét bâng khuâng!

    Thì ra năm ấy một vầng trăng
    Gửi ánh tặng tôi tự bấy lần!...


    Kỷ niệm ngày xưa!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 4 ngày trước
  • LỜI HẸN NGÀN NĂM


    Anh hỡi! Bây giờ anh ở đâu?
    Có nghe trong gió tiếng em sầu
    Nắng sương, mây nước mang lời hẹn
    Tan tắt, trôi ngàn mãi vẹn sâu!

    Vậy mà sao lại mảnh thuyền ơi
    Biển rộng, sông xa bỏ một thời
    Trăng gió, ngàn năm hòa sắc thắm
    Trôi về biền biệt để buồn tơi

    Vẫn biết yêu là mang khổ lụy
    Nhưng niềm thương nhớ tụ vào tim
    Thời gian điệp khúc ngân hoài xuyến
    Dẫu ngợp mờ đen mãi vọng tìm

    Nhạc tình êm ả tợ hồng nhung
    Lay động tâm hồn chuyển lắc rung
    Trái đỏ dạt dào lên đỉnh tận
    Lan dần cõi rộng thẳng không trung!

    Để đến bây giờ đượm khát khao
    Đường xa, ngả rẽ tái tê đau
    Dòng xanh, bến nước luôn chờ đợi
    Mà bóng ngàn phương ở chốn nào

    Tượng đá chơ vơ lặng đứng này
    Âm thầm mãi đợi cánh về đây
    Chân trời phiêu lãng hồn bay ạ
    Có hiểu đêm sâu một ảnh gầy

    Thắt thẻo trông chờ mong ánh mộng
    Quay về nối lại bản tình ca
    Năm xưa dưới ráng hoàng hôn đổ
    Tiếng hẹn tình chung chẳng phụ mà!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 4 ngày trước

  • NỖI NIỀM CỦA EM (1)


    Mình ơi! Anh nằm đó sầu rười rượi
    Em ngồi đây nhức nhói tận tâm can
    Vài hôm nữa bước sang mùa năm mới
    Vậy mà nay tăm tối, mịt mờ trăng!

    Bệnh hành hạ không có tiền chạy chửa
    Rổ bánh cam đủ nửa buổi cơm ăn
    Hai đứa nhỏ tóp teo ngồi tựa cửa
    Chờ mẹ về giọt sữa nhỏ lên khăn

    Nhà trống phọc trước sau không bàn ghế
    Vài mảnh cây tạm đóng để kệ thờ
    Hăm bảy rồi, đợi hoài, trôi bóng xế
    Có chút gì cúng kiến bớt chơ vơ

    Chợ cuối năm nhộn nhịp sắc hoa đèn
    Người tấp nập, bon chen vui rộn rã
    Mâm cỗ đầy ánh toả vị say men
    Là những thứ nơi nầy như lạ quá!

    Ngày gặp gỡ, vợ chồng ta tay trắng
    Lửa tim thương vút thẳng tận trời xanh
    Niềm tin tưởng ái tình vươn vượt thắng
    Có xá gì nước cạn với năm canh

    Chốn cuộc đời muôn sóng gợn trùng dương
    Thuyền nhỏ quá, dập dềnh theo gió lộng
    Chao động mãi trên dòng tìm phương hướng
    Đến bây giờ vẫn lạnh buốt trời đông…

    Không cho phép chao lòng mang nỗi chán
    Vì khung nầy lai láng của yêu đương
    Dẫu nhễ nhại trên đường trưa rực nắng
    Nhưng sâu sa đượm thắm vạn ngàn hương!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 3 ngày trước

  • TƯỢNG ĐÁ NGÀN NĂM


    Trên đỉnh cheo leo, hướng biển ngàn
    Âm thầm tượng đá ngóng hồn trăng
    Trùng dương sóng biếc muôn dòng gợn
    Là bấy sầu đau, tủi phận nàng!

    Nào biết yêu là phải lụy qua
    Chứa chan nhung nhớ vọng trời xa
    Chim bay biền biệt về phương lạ
    Để lại hắt hiu dưới nguyệt tà

    Tình chàng êm ả tợ tơ nhung
    Phủ đắp ngọt ngào, thắm thiết rung
    Lảy trái đỏ hồng ngân vút tận
    Kết thành tiếng ái mảnh tình chung

    Ly cách dâng tràn vạn khát khao
    Quá thương, quá nhớ biết làm sao
    Sông xanh, bến nước mang lời hẹn
    Mà bóng thuyền đang ở chốn nào!

    Ảm đạm, cô đơn lặng đứng nầy
    Ngàn năm mãi đợi cánh trời bay
    Đi đâu vắng bặt, người ơi hỡi
    Có biết nơi đây một ảnh gầy

    Dõi mắt chờ hoài sao chẳng thấy
    Lệ buồn tơi tả nhỏ hoài ai
    Chơ vơ tượng đá thiên tình sử
    Mãi mãi nghìn thu một chén đầy

    Thăm thẳm chân mây chốn mịt vời
    Có nghe nức nở cõi chơi vơi
    Có mang ray rức, niềm đau khổ
    Bỏ kẻ bồng con, nghẹn cả đời!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 3 ngày trước
  • CHỜ ANH EM NHÉ


    Có lúc ửng hồng, em bẽn lẽn
    Nhẹ nhàng khe khẽ tiếng ngân trong
    Chừng nào…nối sợi tơ anh nhỉ ?
    Để giấc mơ tiên đượm sắc nồng!

    Lẳng lặng âm thầm quay hướng mặt
    Nỗi niềm lay động khúc xa xăm
    Rồi nhìn khoé mắt người yêu dấu
    Thấy chút đong đưa giọt nước nằm

    Em ơi! Bứt rứt phủ lên xanh
    Thao thức, lăn mình dưới bóng canh
    Những tối trở trăn, sầu mất ngủ
    Làm sao sớm được hết mong manh

    Có hiểu rằng tim quá đổi thương
    Nào đâu muốn rã ánh tà dương
    Muốn thuyền trôi mãi về vô định
    Muốn bến tình ta khấp khểnh đường!

    Nhưng tay còn trắng, với hanh hao
    Mà sóng biển trùng mãi lắc chao
    Một chiếc thuyền nan đôi cánh mỏng
    Dễ rơi cuồng xoáy, dập vùi sâu

    Năm tháng rồi đây, cuộc sống chung
    Tình yêu thơ mộng cuốn vào khung
    Phủ vây bốn phía ngàn cơn lửa
    Sẽ đẩy tơ vàng đến cõi nung

    Mong em hiểu được, đợi chờ anh
    Cố bón, vun phân để tốt cành
    Đủ sức treo mình xuôi nắng gió
    Sẽ cùng hái trái, ngắm trăng thanh!

    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 19 giờ trước
  • TAN TÁC HỒN TRĂNG


    Rồi cứ âm thầm vun vén đây
    Lửa lòng thoáng bật gửi tầng mây
    Lều thơ, cung ái thu về mối
    Vạn lý xây thành một sáng say!

    Nỗi nhớ đong đầy trải nắng sương
    Sớm chiều tan tụ chuyển thành hương
    Trông cây xanh mướt, no nhiều trái
    Đầy đặn vuông tròn một nét thương

    Chiều vắng chơ vơ, có chút buồn
    Thu hình góc rạp lặng nghe chuông
    Đèn kia chợt tắt, màn đen chụp
    Một khắc tạm thời thả vấn vương

    Sóng nước nhẹ nhàng xoải cánh bơi
    Đường xa thao thức mảnh thuyền ơi
    Bờ xanh, bến đậu đang chờ đó
    Hãy cố vươn mình để đến nơi!

    Em ngày bên ấy, vườn cô tịch
    Tôi ở nơi nầy mãi động ngân
    Chiếc bóng cầu ao ngang xóm nhỏ
    Ánh vàng êm ả toả hồn trăng…

    Ngờ đâu gió lộng kéo cuồng phong
    Giông lớn đưa qua cuốn lốc vòng
    Chẳng đắm thuyền đi trên biển dậy
    Lại dìm đò nhỏ ở trên sông

    Em nát cuộc đời, đẩy tối tăm
    Tình tôi nuôi dưỡng biến thành không
    Tim đau nức nở thiên thu hận
    Nghẹn kiếp đọa đày vỡ mộng trong!


    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 19 giờ trước
  • NỖI NHỚ (2)...


    Trời bảng lảng không gian chìm sương lạnh
    Cảm thấy niềm canh cánh lững lờ trôi
    Hồn lữ khách bồi hồi trên đoạn vắng
    Bước âm thầm, lặng ngắm hướng mờ khơi!

    Nhớ thuở nào thu vàng phơi rụng rã
    Ngọn phong sầu lay nhẹ cánh phù vân
    Thổi về đây giăng ra bầu ảm đạm
    Đè bóng tàn nằng nặng khúc bâng khuâng

    Dãy đường xa, quanh co, ôm xác lá
    Người thâm trầm, sỏi đá cứ dần đi
    Tìm mộng sống , đưa chân về chốn lạ
    Chun rượu nồng cùng gió cạn nâng ly

    Những đêm sương quạnh quẽ phủ cô đơn
    Nhìn trăng sáng ánh vờn qua khung cửa
    Quay khoảnh khắc ngày xưa thuyền sóng gợn
    Nhớ giã từ biển lớn một chiều mưa!

    Vậy mà nay lại thấy như buồn bã
    Lưu luyến gì thăm thẳm tận xa xôi
    Khiến con tim dạt dào ngân héo hắt
    Nhịp u hoài cung bậc vọng sầu tơi

    Có phải chăng giữa khung trời lồng lộng
    Chuỗi thu vàng quyện bóng với hồn hoa
    Từng đêm trăng ánh ngà treo biển sóng
    Kết mặn mòi, thắm thiết vị hương thoa

    Giờ đông đến, tất cả vào khung niệm
    Giá kéo về lất phất tuyết sương bay
    Cánh ưu sầu, đưa mây về vạn thuở
    Xếp mảnh tàn, vò võ nhớ hồn say!

    Nguyễn Thành Sáng


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group