Thơ Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 1 tháng trước
  • Hãy Khóc Cạn Một Lần Đi Em

    Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
    Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
    Để mai nầy ta không còn nhau nữa
    Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương!

    Và nếu như tình cờ bước trên đường
    Bất chợt gặp chẳng vương niềm dĩ vãng
    Em cứ thẳng và lòng tôi bình thản
    Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai

    Nơi em đến chắc không thấy heo may
    Không khoắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
    Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
    Không những lần tha thiết…Nhớ nghe anh!

    Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
    Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
    Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
    Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo!…

    Tình yêu ơi! Tôi yêu biết bao nhiêu
    Nhưng không thể, dẫu nhiều lần bịn rịn
    Bởi hồn gió kiếp đời đây đã định
    Còn ở em khép kín mộng vườn xuân

    Bóng thênh thang theo khắp dãy không tầng
    Sao giữ được sắc vàng nơi thượng uyển
    Khi mây ám, cuồng phong đà luân chuyển
    Thì làm sao ánh nhuyễn vẹn toàn đây…

    Hãy khóc đi em! Khóc cạn hôm nay
    Giọt lai láng tràn đầy lên khoé mắt
    Anh lau lệ cho em mà lòng tan nát
    Cũng cam đành phụ bạc…một lần thôi


    31/5/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 4 tuần trước
  • Day Dứt

    Mảnh trắng ơi! Ngươi ôm buồn trải đó
    Tái tê lòng tưởng nhớ tháng ngày qua
    Biết bao lần…Hẹn mai anh sang nhà!
    Nhiều lần nữa….Kể ra anh đọc nhé!

    Và những lúc giấy chờ tà bóng xế
    Đợi bé về, theo bé đến tay em
    Bên ngọn đèn, đôi lóng lánh lim dim
    Ngàn cảm xúc êm đềm… em da diết …

    Vậy mà nay tờ giấy nằm rũ riệt
    Uống giọt hồng anh viết cuối dòng thư
    Ký cái tên ThànhSáng tự bây giờ
    Sẽ vĩnh biệt, không mơ, không yêu nữa!...

    Bên kia kinh từng đêm em nức nở
    Thả lời ca đau khổ vọng sang đây
    Kẻ bạc tình giống ngọn gió lắt lay
    Chỉ khoảnh khắc rồi bay đi bến khác…

    Ba năm dài hồn em đà tan nát
    Lụy si tình trầm mặc quấn đau thương
    Mà trời ơi! Anh chẳng thấy đoạn trường
    Ngoảnh mặt hẳn, con đường ai nấy bước…

    Giờ chạnh nhớ mấy mươi năm về trước
    Nghe cõi lòng não nuột bóp con tim
    Sao đoạn đành phụ rẫy mối tình em
    Muôn trọn vẹn, ai tìm ai dễ gặp?!

    Cây cầu gòn hai bờ anh đã đắp
    Cũng là anh kéo sập rẽ ly tan…
    Để hoàng hôn vương vấn thuở ngày xanh
    Nỗi day dứt muôn phần như mạch nước….


    1/6/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 4 tuần trước
  • Đừng Nghĩ Đến Tôi

    Em ạ! Xin đừng nghĩ đến tôi
    Một vầng ánh nhạt tận xa xôi
    Vật vờ loang loáng vài canh nữa
    Sẽ rụng sau lưng vách ngọn đồi!

    Bởi chẳng còn chi để tặng em
    Mảnh vườn ửng thắm được hồng thêm
    Vì đang ráng tắt, màu thu quạnh
    Chỉ đợi màn đêm phủ ngập chìm

    Tôi đã không còn trẻ nữa đâu
    Muối tiêu mỗi lúc trắng thêm đầu
    Đêm nằm đắp trán lo khuya lạnh
    Sợ cảm hôm sau, tựa góc sầu

    Mắt sáng thuở nào nay nhạt loãng
    Ê mình nhức mẩy đến từng cơn
    Miếng ăn lưng lửng cầu qua bửa
    Mòn mỏi canh khuya ngủ chập chờn!…

    Cũng tại tim nầy mãi vấn vương
    Hình ai yêu dấu, khoé trào sương
    Tôi trao gối mộng rồi quên mộng
    Để lại cho kia cả khối buồn

    Nhớ bao chiều xuống, đường trôi nắng
    Ai cố vói tay kéo sắc vàng
    Rải lối cho anh về trải giấc
    Mà vô tình hỡi! Có đâu màng…

    Nay thả đau hồn bước xuống thơ
    Đi về dĩ vãng lượm dây tơ
    Kết chùm, mắc võng, ngày đêm để
    Lên đó đong đưa cái bóng mờ…


    3/6/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 4 tuần trước
  • EM ĐÃ SAI RỒI

    Lan ơi! Hãy khóc thật nhiều đi
    Cho nhẹ sầu đau vỡ mộng thì
    Một thuở trăng vàng soi suối biếc
    Ngờ đâu một sớm chẳng còn chi!...

    Em nát tâm hồn theo tháng năm
    Bao lần khóc hận dưới khung xanh
    Héo hon, vàng võ chìm hiu quạnh
    Suốt mãi thời gian bóng nguyệt tàn

    Đối mặt cuộc đời mây xám phủ
    Bầu trời là cả sắc vàng thu
    Lá khô rơi rụng vườn hoang vắng
    Bốn phía bao quanh dãy mịt mù

    Hồn đã đóng băng suốt chuỗi dài
    Lệ lòng khô cạn bởi hoài ai
    Con tim xưa trẻ ngân lai láng
    Giờ chẳng còn chi nhịp đập nầy!...

    Anh hiểu em buồn, em khổ đau
    Lắm khi thao thức dưới canh thâu
    Nhớ nhung dĩ vãng, thời hoa mộng
    Buồn bã âm thầm cuộc bể dâu

    Phải chi ngày ấy đừng im lặng
    Sợ vỡ trăng thanh, rã ánh tàn
    Khép kín nỗi niềm, xuôi định mệnh
    Để hờn với nghẹn lại cho anh

    Em đã sai rồi em biết không
    Ánh vàng luôn mãi sắc thanh trong
    Dẫu mây giăng phủ, vùi thân ngọc
    Có xá gì đâu một tấc lòng...



    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 4 tuần trước

  • LỜI THƯƠNG NHỚ

    Có phải nghe anh kể sự tình
    Em buồn"rớt mạng" để làm thinh
    âm thầm lặng lẽ trong đêm vắng
    Khắc khoải, sầu đau chuyện của mình?!

    Trọn lòng tha thiết đến người ta
    Nhưng ở ai kia có ảnh ngà
    Nghĩa vợ, tình chồng bao thắm đượm
    Dưới bầu êm ả mảnh trăng thoa

    Sớm hôm kề cận trong gan tấc
    Chia sẻ cùng nhau ấm lạnh nồng
    Chăm sóc, ân cần, chung hướng sống
    Một đời gắn bó dưới vầng đông

    Còn em thui thủi bóng cô đơn
    Mộng ước xây mơ ảnh chập chờn
    Diệu vợi nghìn trùng xa cách trở
    Nhớ nhung, vương vấn tận đầu non!

    Sáng chiều đơn điệu giữa khung buồn
    Tối hứng trăng tàn giọt nhỏ sương
    Giá lạnh bao trùm lên héo hắt
    Âm vang đồng vọng tiếng ngân chuông...

    Đừng buồn nữa nhé hỡi em ơi!
    Dẫu ở nơi đây một cảnh đời
    Nhưng cả tấc lòng luôn vọng tưởng
    Người yêu chốn ấy của hồn tôi

    Tiếng hẹn nghìn xưa nay gặp gỡ
    Niềm thương vạn kỷ nối tình thơ
    Thời gian là chỉ dầy nhung nhớ
    Duyên phận ngàn năm, kiếp đợi chờ...



    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 3 tuần trước
  • TÂM TÌNH VỚI GIÓ

    Nầy bạn hỡi! Phải chăng người thấm mỏi
    Dưới ráng tà, ảnh tối phủ dần đưa?
    Vậy cớ sao đàn khua lời rũ rượi
    Như vỡ tình, nhức nhói một chiều mưa!

    Cho không gian héo hắt quyện sầu vương
    Vầng mây xám trên đường bay dừng lại
    Che mờ trăng u hoài lên vạn hướng
    Khối âm u lởn vởn trải quanh đây

    Cây cỏ lá âm thầm ôm nỗi nhớ
    Sương đọng cành nức nở nhỏ tuôn tan
    Vạn côn trùng nỉ non lời than thở
    Để canh dài trăn trở ảnh hồn thanh…

    Bạn thân ơi! Đêm nay trời lặng lẽ
    Cả bốn bề vắng vẻ với mờ đen
    Ta thấy lòng say men tình bóng xế
    Và cũng sầu nhỏ lệ khóc cho em!

    Cõi trời xa bốn mùa chìm băng giá
    Chuỗi cuộc đời tầm tã quấn cô đơn
    Vọng khát khao tiếng đờn theo ngọn gió
    Tìm phôi phai vàng võ sớm chiều hôm…

    Còn riêng ta, thoáng chốc một canh đời
    Thuở xuân mộng xa rời nơi vũ lộng
    Khuất thu hình nén động cánh ngàn khơi
    Bên hốc đá bồi hồi nghe biển sóng

    Nay trở về tìm con đường xưa cũ
    Một dòng sông ấp ủ mộng trùng dương
    Ngập con tim nguồn thương dâng tràn đủ
    Chỉ bâng khuâng lá rũ… khiến hơi buồn


    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 3 tuần trước
  • TÂM TÌNH VỚI GIÓ (2)

    Nầy Sáng ơi! Đừng buồn, thao thức nữa
    Hãy hít vào cho ấm giữa buồng tim
    Rồi duỗi cánh, bay tìm vầng trăng tỏ
    Tắm ánh vàng cho thoả chí hồn chim!

    Xác thân bạn từ tinh hoa của chất
    Còn tâm tư rất thật gió như ta
    Nên cứ mãi xót xa vòng bẩn chật
    Rồi đong đưa vút bật nẻo trời xa

    Từ con sông lặng lẽ nước trôi xuôi
    Vầng dương hút, kéo lôi về cõi lộng
    Để vần vũ đẩy dòng mây diệu vợi
    Bốn phương ngàn lướt tới dãy mênh mông

    Theo đồng xanh bát ngát thắm hương tình
    Đến bờ đất vặn hình về bao ngả
    Qua núi đồi, biển cả dưới trăng xinh…
    Sau chầm chậm, lịm mình loang tan rã…!

    Gió hỡi! Ta vẫn hiểu niềm mộng ước
    Làm cánh bay vươn vượt chốn trùng dương
    Rồi một ngày con đường mơ phía trước
    Bước chân nầy đã được mấy muôn phương?

    Nắng sẽ tắt, phủ xám sắc hoàng hôn
    Hồn của gió chỉ còn đôi mệt mỏi
    Đã hết rồi những tối ngắm trăng son
    Và bao chiều lướt vờn theo lam khói…

    Sẽ không còn một thời qua viễn xứ
    Ngất ngây niềm phất phới với sao khuê
    Xoay chuyển động gom về muôn hương toả
    Trải giăng đầy vị đoá phả lên Quê…

    Ta vẫn biết thời gian đâu dừng lại
    Chun rượu đầy cũng phải bốc bay hơi
    Nào kéo được chuỗi đời ra lốc xoáy
    Chỉ còn đây! “Gió thổi mát muôn nơi”!


    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tuần trước
  • TÂM TÌNH CỦA GIÓ

    Sáng ơi! Đã thắm thoát mấy mươi năm
    Dòng sông chuyển muôn lần về vạn nẻo
    Cứ lững lờ chẳng níu kéo thuyền, trăng
    Không bận bịu, phân vân lời gọi réo!...

    Mới hôm nào vần vũ giữa không trung
    Hồn viễn xứ vẫy vùng xua mây xám
    Xé áng mờ phủ ám cõi mênh mông
    Cho cây cỏ nụ hồng đơm nở rạng

    Niềm da diết vui say đời phiêu bạt
    Uống rượu sương, ngây ngất với hương hoa
    Tắm ánh vàng, giỡn xoa cùng vạn vật
    Giấc êm đềm phảng phất tiếng ru ca

    Duyên gặp gỡ, hòa hồn vui bậu bạn
    Cùng dạt dào, lai láng mộng trời xa
    Ta bên nhau đậm đà theo ngày tháng
    Sẻ chia nhiều sắc rạng mảnh trăng thoa

    Có những lúc âm vang từ vũ trụ
    Vọng đưa về gọi hú chí hồn bay
    Chung cảm xúc, xòe tay ôm tiếng rú
    Cất vào tim ấp ủ mộng ngày mai

    Có những chiều mơ màng trên nước nổi
    Niềm lâng lâng, thả tới cõi xa xăm
    Chợt đăm chiêu, bâng khâng sầu chới với
    Lo ngày kia bóng tối phủ vầng thanh

    Rồi bất chợt mây đen trùm che kín
    Giọt mưa sa, nhỏ dính áo bờ vai
    Cố hết lực thổi bay bằng khẳng định
    Nhưng sức cùng, bịn rịn tiếc cho ai

    Để đời bạn kể từ ngày hôm ấy
    Tái màu xanh, tan chảy mộng mơ vàng
    Chuỗi cuộc đời lầm than trên sóng dậy
    Chiếc thuyền nan lắc mãi dưới trời chang...


    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tuần trước
  • Tâm Sự Với Gió

    Kìa Sáng! Sao ngươi như héo hắt
    Một mình lặng lẽ đứng nơi đây
    Mắt buồn hướng vọng về xa vợi
    Như thể chờ ai ở chốn nầy!

    Nhiệt huyết hôm nào buổi tiễn đưa
    Chia tay bạn đến với vần thơ
    Để say, để sống và mơ mộng
    Bỏ lại thời gian chuỗi thẫn thờ

    Ta mừng cho bạn biết bao nhiêu
    Hốt được hàn sương đọng dưới chiều
    Gom nhỏ từng hồi lên giấy trắng
    Hoá thành tiếng nhạc phả phiêu diêu

    Vậy mà bỗng chốc như lam khói
    Ngọn lửa ngày đi bạn ửng trời
    Nay giống lụn tàn như sắp tắt
    Khiến lòng ta thấy xót xa ơi!…

    Sáng vẫn còn đây khí phách tràn
    Dẫu rằng mới đó bị phăng ngang
    Tiểu nhân, hạ sách mà không giỏi
    Hạ nhục oan ta, vội sụp màn!

    Giữa chốn cuộc đời trắng với đen
    Ta từng bươn chải đã thành quen
    Nên không chao đảo, không hề thẹn
    Chỉ nực cười cho một cái hèn!…

    Trong lòng ta chỉ có niềm đau
    Lạc mộng giờ đây để vạn sầu
    Cứ ngỡ hồn nương non biển hẹn
    Ai dè cũng chỉ cánh hoa ngâu

    Để tím quả hồng buổi tối nay
    Và rồi tiếp tục vẫn hồn bay
    Đi tìm, tìm mãi trong mờ mịt
    Mong gặp hồn thương hẹn kiếp nầy...


    20/6/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group