Truyện Thơ Cổ Tích - Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    May 29th 2020, 4:50 am
  • CÒ NGỦ MỘT CHÂN

    Đố ai hiểu kiếp con Cò
    Một chân Cò ngủ muôn năm đến giờ
    Đã có một chuyện xa xưa
    Một chàng không ngủ đêm thừa lang thang
    Trộm ăn trộm khắp thiên đàng
    Ban ngày lén ngắm hồ nàng động tiên
    Thiên đàng nông nỗi ưu phiền
    Đêm về chẳng thấy lặng yên nơi nào
    Lời than lời kể xôn xao
    Sáng ra chiều tối ngày nào cũng nghe
    Thiên đàng ai cũng chán chê
    Ai cũng khuyên nhủ chẳng nghe lời nào
    Ông trời bực bội biết bao
    Lên cơn lòng lợn ào ào muốn băm
    Hãy gọi chàng đến đây luôn
    Đuổi chàng đi xuống trần gian làm Cò
    Sống xa sống cách dân nhà
    Sống với ruộng suối cách xa dân làng
    Đêm về cấm được lang thang
    Một chân đứng ngủ mịn màng qua đêm
    Khỏi quậy khỏi phá ai thêm
    Tô lông màu trắng cho đêm rõ hình
    Từng đêm trời ngó xuống xem
    Một chân Cò ngủ hay thèm rong chơi
    Trong lòng trời mới thấy vui
    Khi thấy Cò ngủ đêm trôi âm thầm
    Một chuyện xa xưa như gần
    Kiếp Cò mới ngủ một chân đến giờ

    Thơ Cổ Tích
    Cò Ngủ Một Chân
    Viết xong 10.00 đêm 20.01.2019
    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    June 28th 2020, 10:17 pm

  • CON NGỖNG

    Ngồi nghe những chuyện xa xưa
    Trong làng năm mới cũng thừa an vui
    Bóng nàng xinh nữ quá trời
    Nhảy múa ca hát đêm vơi chẳng dừng
    Hình bóng sắc đẹp điểm trang
    Lượn làng theo nhịp sắc nàng hơn tiên
    Dân làng chen chúc đứng xem
    Gà vịt thì cũng đầu tiên thành hàng
    Chen nhau cho được xem gần
    Thân to như Ngỗng chẳng màng được xem
    Mỗi lần tết đến buồn thêm
    Bầy Ngỗng bực bội chẳng yên chút nào
    Thân to cổ ngắn nói sao
    Bầy Ngỗng bực bội xôn xao tâu trời
    Năm mới chẳng có được vui
    Chim gà cá vịt vui cười hàng năm
    Sao trời để Ngỗng buồn tâm
    Năm nào cũng chẳng xem gần múa vui
    Năm nay trời xuống thử coi
    Trời thấy bầy Ngỗng chẳng vui thật là
    Trời đứng trời ngó đến khuya
    Sao giúp bầy Ngỗng tết về được vui
    Được thấy ca hát tuyệt vời
    Nửa đêm trời ngồi trời mới nghĩ ra
    Trời gọi bầy Ngỗng đêm khuya
    Trời kéo cổ Ngỗng cho thừa dài ra
    Đứng đây thử ngó hát ca
    Đứng xa ngó thấy thật là dễ thương
    Khỏi chen khỏi chúc tết sang
    Từ đó bầy Ngỗng lang thang vui mừng
    Đứng xa cũng thấy như gần
    Từ ngày hôm đó béo thân cổ dài

    Thơ Cổ Tích
    Con ngỗng
    Viết xong 24.09.2019
    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    July 28th 2020, 10:44 pm
  • Truyện Cổ Tích
    Con CÔNG

    Sân chùa có một bầy Công
    Đua nhau nhảy nhót khoe lông sắc màu
    Ngồi ngắm thấy đẹp biết bao
    Người qua dừng bước ngó vào bầy Công
    Chủ trì dạo bước tới gần
    Ông ngồi kể chuyện kiếp Công trên trời
    Xa xa cũng ngàn năm trôi
    Ngập đầy tiên nữ trên trời luyện tu
    Có một tiên nữ đẹp ghê
    Không gì để lại cho chê chút nào
    Thiên đàng ai cũng xôn xao
    Trộm thương trộm ngắm biết bao cho vừa
    Phấn son trang điểm chẳng thua
    Tung tăng múa nhẩy vui đùa khắp nơi
    Chẳng tu chẳng luyện đêm ngày
    Mà lại cứ cố tô say sắc hình
    Ngọc hoàng nghe thấy đứng tim
    Đêm về ông mới đi tìm nàng tiên
    Ngồi ngắm thơ thẩn qua đêm
    Thiên đàng sao có tiên đẹp như vầy
    Bỗng như sét đánh bên tai
    Cái gì tê rát kéo dài tai ra
    Ngọc hoàng quay lại úi chà
    Bà vợ bên cạnh hơn ma cà rồng
    Ngọc hoàng ăn đấm mới xong
    Ăn mấy quả đấm long tong chạy về
    Bà vợ bực bội gớm ghê
    Đuổi nàng tiên đó đêm khuya xuống trần
    Sanh đẻ làm kiếp con Công
    Khoe sắc khoe bóng vui lòng người coi
    Nhảy nhót vui múa cả đời
    Có sắc có đẹp muôn đời kiếp Công

    Thơ Cổ Tích
    Con CÔNG
    Viết xong 25.11.2019
    Bounthanh sirimoungkhoune

  • mongtho

    August 29th 2020, 8:48 am
  • Truyện Cổ Tích
    Bà Còng Đi Kiện Ông Trời

    Ngày xưa có một bà còng
    Đêm ngày thơ thẩn long dong trong làng
    Hay đi đến chùa cúng trang
    Trên ao sông suối tối tăm mịt mù
    Dân làng trò chuyện bà nghe
    Trăng sao lấp lánh tuần về đẹp xinh
    Bà ngồi buồn bã lặng im
    Bà chưa từng thấy trăng đêm tuần nào
    Tuổi đời đã xế trôi vào
    Bà thấy buồn bã nôn nao trong lòng
    Ngồi xuống thư viết cho xong
    Kiện trời với chuyện công bằng trần gian
    Bà chưa từng thấy trăng sao
    Thiên đàng ai cũng xôn xao ngóng chờ
    Ông trời ngồi xuống ngẩn ngơ
    Thôi mời bà đến biết giờ nói sao
    Bà còng lên tới trời cao
    Thiên đàng mới biết nói sao với bà
    Lưng còng chẳng ngẩng ngó xa
    Sao bà thấy được trăng tà tuần sang
    Trời đành ban xuống trần gian
    Mặt sông ao nước lang thang nơi nào
    Hãy in vết bóng trăng sao
    Khoe hình khoe bóng tuần nào trời thanh
    Để bà được ngắm an lành
    Bà còng vui vẻ an tâm đi về
    Thì ra từ đó đến giờ
    Mặt sông ao suối vật vờ bóng trăng
    Cám ơn bà còng đã xin
    Để trăng được ngủ lặng im ao nhà

    Thơ Cổ Tích
    Bà Còng Đi Kiện Ông Trời
    Viết xong 24.10 2019
    Bounthanh sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 12 tháng trước
  • Thơ cổ tích
    Chiếc Ghe

    Ngày xửa ngày xưa trên trời
    Vừa bay vừa biến khắp nơi thiên đàng
    Khi trời muốn ngắm nàng tiên
    Nén một hơi thở đến nơi hồ tràm
    Một lần biến xuống trần gian
    Ông trời dạo bước lang thang phố đường
    Thấy dân ẩm ướt từng người
    Bùn lầy bôi bám thân người ngày đêm
    Ông trời theo dõi đi xem
    Qua sông qua suối bùn lem ướt người
    Thấy dân dơ bẩn buồn ơi
    Ông trời mới hỏi một người qua sông
    Sao người không nhảy qua luôn
    Mà lại xuống nước ướt thân làm gì?
    Người dân cười lên khì khì
    Vừa cười vừa nói chỉ trời đó thôi
    Mới bay biến được qua đồi
    Còn dân cũng chỉ ướt người ngày đêm
    Ông trời ngồi nghe lặng im
    Coi dân xuống nước lọ lem bùn lầy
    Ông trời ngó thấy buồn thay
    Sao mình giúp được dân qua bến bờ
    Ông trời ngó nước thẩn thơ
    Hết hai hũ rượu mới vừa tới đêm
    Say say than thở qua rèm
    Bỗng dưng nghe tiếng chuột con hát cười
    Ông trời mở mắt ra coi
    Một bẹ hoa chuối trôi qua tà tà
    Hai con chuột nhỏ hát ca
    Ông trời ngồi ngó nghĩ ra nghĩ vào
    Chuột con chẳng ướt chút nào
    Ông trời bật đứng nao nao mỉm cười
    Thì ra ông nghĩ ra rồi
    Không muốn dân ướt tặng người chiếc ghe
    Dân vui mặc đẹp tứ bề
    Không còn ẩm ướt lê thê bùn lầy
    Thì ra từ đó đến nay
    Bờ sông nào cũng đầy ghe chở người

    Thơ cổ tích
    Chiếc Ghe
    viết xong 12.00 đêm 19.05.2018
    Bounthanh Sirimoungkhoune



  • mongtho

    khoảng 10 tháng trước
  • Truyện Cổ Tích
    Cái Vòi Voi


    Xa xưa ở trên thiên đàng
    Một chàng to béo nhất làng thần tiên
    Thân bự khỏe mạnh lại hiền
    Nâng giúp người khác triền miên cuộc đời
    Giỏi giang tu luyện trên trời
    Học hành chăm chỉ chẳng vơi thật là
    Tu thành chánh quả đi xa
    Ông trời ban thưởng thật là đáng khen
    Một hôm trời gọi anh lên
    Tu thành chánh quả trần gian đang chờ
    Xuống trần sẽ làm cái gì
    Con hẵy lo nghĩ trở về cho hay
    Ông trời chờ ngóng mấy ngày
    Anh mới trở lại xin trời thành Voi
    Thân to khoẻ mạnh hơn người
    Để còn giúp đỡ người đời trần gian
    Thắm thoát đã quá một năm
    Voi đành trở lại thiên đàng cầu xin
    Trời thấy Voi đến đứng tim
    Lòng trời lo lắng chẳng yên chút nào
    Sao quá gầy gòm xanh xao
    Biến hình biến dạng lao đao hao mòn
    Voi mới ngồi xuống nói xin
    Chân tay chẳng có ngón nào cầm ăn
    Thân cao cúi xuống khó khăn
    Ăn được một bữa lang thang cả ngày
    Ngày nào cũng chẳng ngon say
    Làm việc thì nặng loay hoay xóm làng
    Chân tay chẳng ngón bốc ăn
    Thân thể mới ốm teo tăm đến giờ
    Trời nghe buồn ngó ngẩn ngơ
    Một lúc trời mới cười khà nghĩ ra
    Sao quên một chuyện thật là
    Trời mới kéo mũi Voi ra thật dài
    Trời cho Voi đứng thử coi
    Thấy vừa thấy đẹp Voi quá vui mừng
    Ăn uống giờ chẳng khó khăn
    Trời thêm trao tặng một tên cái vòi
    Ngàn năm trôi trải qua rồi
    Voi nào cũng có cái vòi dễ thương

    Thơ Cổ Tích
    Cái Vòi Voi
    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 9 tháng trước
  • Truyện Cổ Tích
    Con Gà


    Ban ngày im lặng im ru
    Lâu lâu một tiếng lu ru trong ngày
    Đêm về chẳng biết phiền ai
    Ca ca hát hát lai rai không ngừng
    Ai khuyên ai nói dửng dưng
    Mặc kệ ai nói lung tung ồn ào
    Thiên đàng ai cũng xôn xao
    Tẩn tẩn mát mát nói sao bây giờ
    Một chàng như dáng ngẩn ngơ
    Ngọc hoàng thượng đế từng giờ phút khuyên
    Đêm về vẫn chẳng lặng im
    Chẳng thay chẳng đổi nằm im chút nào
    Cứ ca cứ hát rêu rao
    Bầy tiên thì cũng nói sao đêm về
    Chẳng có giấc ngủ ngon khuya
    Chợt choàng từng giấc đêm về hoang mang
    Rủ nhau lên kiến ngọc hoàng
    Khi nghe xong chuyện ngọc hoàng lên cơn
    Gọi chàng lên chầu ngay luôn
    Ngọc hoàng thấy mặt lên cơn tam bành
    Đuổi ngay chàng xuống trần gian
    Muôn đời muôn sống lang thang kiếp Gà
    Đêm về hãy gáy đúng giờ
    Đánh thức dân dậy kịp giờ kiếm ăn
    Cấm không được gáy lang thang
    Để dân được ngủ bình an khuya về
    Thì ra từ đó đến giờ
    Kiếp Gà vẫn gáy báo giờ trần gian

    Thơ Cổ Tích
    Con Gà
    Viết Xong 05.03.2020
    Bounthanh sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 8 tháng trước
  • Thơ cổ tích
    Chiếc Cối Xay Lúa

    Một chuyện nghe kể xa xưa
    Đến mùa gặt lúa cũng thừa lòng vui
    Gặt xong mâm cúng ông trời
    Gạo thơm lúa mới trời xơi vui cười
    Đã đến mùa lúa nữa rồi
    Dân làng mâm cúng mời trời ngồi ăn
    Năm nay trời nghĩ xuống thăm
    Khi trời đi xuống đứng tim im lời
    Thấy dân bóc thóc đang ngồi
    Bóc từng hạt thóc cho đầy chén cơm
    Bóc ngày bóc sáng bóc đêm
    Mới được thêm chén mang lên cúng trời
    Ông ngồi ngồi bóc thử coi
    Bây giờ mới biết khổ ơi dân làng
    Được chén cơm cúng thơm ngon
    Nào ngờ dân khổ ngày sang đêm về
    Ông ngồi bóc vỏ tỉ tê
    Ngồi trên đống thóc buồn ghê trong lòng
    Biết sao mới giúp được dân
    Đêm ngồi thơ thẩn buồn tâm một mình
    Ông đành mua hũ rượu cần
    Xoay đi xoay lại uống gần qua đêm
    Ngồi xoay tứ hướng qua rèm
    Một lát trời mới ngủ im say rồi
    Đến khi trời sáng đến mời
    Ông trời mở mắt buồn ơi là buồn
    Thơ thẩn ngồi nghĩ chẳng suông
    Đến khi ngó xuống trời mới nghĩ ra
    Ngồi xoay trên thóc đêm qua
    Hạt thóc tuột vỏ thật là trời vui
    Trời nhảy trời nhót tươi cười
    Tặng cối xay lúa để đời cho dân
    Khỏi ngồi khỏi bóc qua đêm
    Dân được chiếc cối ấm yên đến giờ

    Thơ cổ tích
    Chiếc Cối Xay Lúa
    viết xong 11.00 đêm 17.05.2018
    bounthanh sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 7 tháng trước
  • Truyện Cổ Tích
    Con Bò

    Thiên đàng bay lượn đầy tiên
    Sắc sắc bóng bóng thiên nhiên đẹp hình
    Lượn làng hình bóng xinh xinh
    Một chàng chẳng có tu hành luyện tâm
    Từng ngày lang thang xa gần
    Tiên nữ chẳng được an bình ngày đêm
    Thở than ngày tháng chẳng yên
    Tiên nàng tiên nữ hoang mang bất bình
    Rủ nhau lên kiến ngọc hoàng
    Xin được an tĩnh ấm yên tu hành
    Trôi qua chẳng phút nào an
    Đêm thì trộm ngắm phá hoài động tiên
    Ngọc hoàng nghe chuyện lên cơn
    Cho người đi gọi chàng đến ngay nào
    Ngọc hoàng ngó thấy nôn nao
    Lên cơn lòng lợn ào ào muốn băm
    Đuổi ngay chàng xuống trần gian
    Kiếp Bò trọn kiếp lang thang cõi trần
    Không được quấy phá người dân
    Không được trộm ngắm loanh quanh xóm làng
    Đêm ngày sáng tối chiều sang
    Quay đầu một hướng khỏi màng ngắm ai
    Hướng đông một hướng đủ rồi
    Không ngó hướng khác cả đời Bò luôn
    Từ đó Bò cũng chẳng quên
    Đứng đâu thì vẫn quay đầu hướng đông

    Thơ Cổ Tích
    Con Bò
    Viết Xong 15.02.2020

  • mongtho

    khoảng 5 tháng trước
  • Truyện Cổ Tích
    CÁI CHỔI

    Ngập lời than thở khắp nơi
    Dân làng chẳng biết nói ai bây giờ
    Mỗi lần một chàng đi qua
    Đường xá ngập rác thật là gớm ghê
    Dơ bẩn quá xá đường đi
    Đưa mùi hôi thối hôn mê cả làng
    Cúi gom cúi nhặt lang thang
    Dân làng khuyên nhủ chẳng màng nghe ai
    Ngồi đâu vất rác tơi bời
    Chẳng phiền chẳng phã lòng người dân gian
    Cả làng ai cũng thở than
    Xin cho trời giúp ấm an mai ngày
    Tiếng than tiếng thở chẳng vơi
    Nhiều lần tiếng đó bay trôi lên trời
    Trời nghe trời cũng bật cười
    Cho tiên đi xuống coi ai thật là
    Có phải chuyện thật không ta
    Ăn dơ ở bẩn thối tha dân làng
    Tiên về từ cõi trần gian
    Mặt mày tái mét hoang mang tâu trời
    Chuyện dơ chuyện bẩn đúng rồi
    Ông trời bực bội đứng ngồi không yên
    Lên cơn lòng lợn xuống liền
    Thấy dân làng khổ than phiền mấy năm
    Sao ta quên để vào lòng
    Mải ngắm tiên nữ long dong khắp trời
    Bây giờ xuống thấy buồn ơi
    Ông trời bực bội chẳng vơi chút nào
    Tiếng gọi kiếm chàng xôn xao
    Dân làng tìm kiếm biết bao mấy giờ
    Trời ngồi chờ đợi đến khuya
    Khi trời ngó thấy lộn cơn tam bành
    Biến chàng thành cái Chổi luôn
    Để quét dọn rác muôn năm tháng ngày
    Thì ra từ đó đến nay
    Cái Chổi quét rác hiện nay vẫn còn

    Thơ Cổ Tích
    Cái chổi
    Viết xong 25.01.2020

  • mongtho

    khoảng 5 tháng trước
  • Truyện Cổ Tích
    Con Cá

    Sao Cá ở nước ở sông
    Một chuyện cổ tích xuôi vòng thời gian
    Xa xưa ở trên thiên đàng
    Một chàng dơ bẩn lang thang vật vờ
    Mà chàng chưa tắm bao giờ
    Ai nghe chuyện kể ngẩn ngơ cả người
    Sao lại không tắm cả đời
    Lại hay đi lại kiếm người xin ăn
    Đi đâu chấy rệp đầy thân
    Rụng rơi đầy ngõ đường gần đường xa
    Mùi rệp hôi thối thật là
    Thiên đàng ai cũng chạy xa thấy người
    Mấy tiên bực bội chẳng vơi
    Lên tâu lên nói với trời luôn luôn
    Trời ngồi trời cũng than phiền
    Thiên đàng sao có người điên như vầy
    Sợ nước sợ tắm từng ngày
    Để lại rệp chấy rơi đầy đường đi
    Ông trời bực bội khi nghe
    Ông trời khủng viá khi gọi chàng lên
    Khi thấy tận mắt mới tin
    Lên cơn lòng lợn đảo điên ầm ầm
    Đuổi ngay chàng xuống cõi trần
    Ở sông ở nước muôn năm đến giờ
    Ướt thân ướt sáng chiều khuya
    Không được lên bến lên bờ với ai
    Mới có chuyện kể đến nay
    Trong nước mới có Cá bơi đến giờ

    Thơ Cổ Tích
    Con Cá
    Viết xong 20.03.2020

  • mongtho

    khoảng 4 tháng trước
  • Thơ cổ Tích

    Chiếc võng

    Ngọc hoàng dạo bước rong chơi
    Ngắm bầy tiên nữ bay vui khắp trời
    Hàng ngày ngắm cũng thế thôi
    Hôm nay ngó xuống trần gian bao người
    Không biết bên đó vui không
    Muốn đi du lịch một lần thử xem
    Ngọc hoàng làm hộ chiếu luôn
    Làm xong hộ chiếu đi luôn xuống trần
    Xa đường gần mắt xa thân
    Đạp xe ba ngày mới tới trần gian
    Xuống rồi từng bước đứng tim
    Có tiền có bạc bán buôn đầy đường
    Chim gà rùa rắn có luôn
    Cao thấp lùn béo ngập đường ngõ đi
    Thiên đàng lại chẳng có gì
    Chỉ mâm hoa trái đôi khi rằm về
    Trần gian lại có tứ bề
    Có lẩu có rượu ngon ghê ăn vào
    Thịt gà cá nướng xôn xao
    Mỗi ngày trong bụng nao nao thêm thèm
    Bỗng dưng ngọc hoàng thấy buồn
    Thấy dân ngủ đất ngủ nền khắp nơi
    Ngọc hoàng chẳng nói nên lời
    Mua ngay hũ rượu ra ngồi gốc cây
    Uống hết hũ rượu ngủ ngay
    Chợt choàng tỉnh giấc loay hoay tiếng gì
    Ai ngủ mà ngáy to ghê
    Ngọc hoàng đứng dậy tỉ tê kiếm tìm
    Khi thấy ngọc hoàng đứng im
    Thấy bầy Nhện ngủ im lìm trên tơ
    Thơ thẩn một lúc nghĩ ra
    Tung tăng cất bước hét la về làng
    Tặng dân chiếc Võng ngay luôn
    Khỏi nằm dơ bẩn đau lưng cả ngày
    Thì ra từ đó đến nay
    Mới có chiếc Võng đêm ngày ngủ im
    Ngọc hoàng đứng ngó thấy mê
    Giờ hộ chiếu hết đạp xe đi về

    Thơ Cổ Tích
    Chiếc Võng
    Viết xong 25.07. 2020

  • mongtho

    khoảng 3 tháng trước
  • Thơ Cổ Tích
    CON RẾT

    Xa xưa có chuyện kể vui
    Câu chuyện vẫn trong lòng người nhớ ghi
    Một chàng béo mập gớm ghê
    Đi đâu thì cũng lê thê muộn màng
    Tánh nết thì lại rất chăm
    Lòng lại lương thiện quanh năm tháng ngày
    Người làng ai cũng nói thầm
    Cầu cho chàng có nhiều chân lẹ làng
    Hai chân chậm chạp thở than
    Nói tới chàng béo cả làng thấy thương
    Một người tánh nết hiền lương
    Sao to sao béo phiền từng bước đi
    Từng tháng ngày lễ rằm về
    Qua đêm chàng ngủ tỉ tê giúp chùa
    Chàng ngồi khấn vái đến khuya
    Kiếp sau đừng có béo phì như nay
    Nhiều chân lẹ bước từng ngày
    Khỏi ngồi mệt mỏi phơi thây bên đường
    Phật ngồi nghe thấy thêm thương
    Tròn xoe béo mập vấn vương thân hình
    Phật nghe lời khấn chàng xin
    Phật ngồi im lặng lim dim ngó chàng
    Thấy chàng quá béo tròn mang
    Phật mới hóa kiếp cho chàng trong đêm
    Thân dài ốm nhỏ dễ thương
    Đi qua đi lại khỏi vương mắt người
    Nhiều chân lanh lẹ quá vui
    Trở thành con rết đời đời đến nay

    Thơ Cổ Tích
    CON RẾT
    Viết xong 10.09.2019

  • mongtho

    khoảng 2 tháng trước
  • Thơ cổ tích
    CON CÚ MÈO

    Hôm nay ngồi xuống thẩn thơ
    Ngồi đi ngồi lại nhớ ra chuyện đời
    Cổ tích một chuyện xa xôi
    Đêm nay ngồi xuống nhớ rồi đề ghi
    Dòng thơ in nét chuyện xưa
    Con Cú chăm chỉ chẳng thừa ấm an
    Cực khổ đói khát cả năm
    Ngày ngày cất tiếng lầm than với trời
    Chẳng được ngày nào ấm say
    Đói đói khát khát từ ngày sanh ra
    Trời trao kiếp Cú thật là
    Lại để cho đói bao la từng ngày
    Ông trời đang ngắm tiên say
    Chợt nghe gọi Cú lên ngay trên trời
    Giới thiệu cho Cú đến Mèo
    Học nghề học nghiệp để Mèo giúp cho
    Xong Cú mới xuống trần gian
    Tìm kiếm sư phụ lang thang khắp đường
    Một ngày Cú gặp bên đường
    Bái Mèo sư phụ nhịn nhường dạy cho
    Mèo mới ngồi xuống chuyện trò
    Ban ngày chăm chỉ chẳng thừa miếng ăn
    Sao Cú không kiếm ăn đêm
    Cú trả lời Mèo chẳng thấy đường đi
    Đêm tối ngó chẳng thấy gì
    Thấy sao đường ngõ đi về kiếm ăn
    Mèo nói đừng có buồn tâm
    Tu luyện đôi mắt thấy đêm đủ rồi
    Ban ngày thì nghỉ ngơi thôi
    Ban đêm thì mới ra ngoài kiếm ăn
    Kiếm đêm cũng quá ấm thân
    Hãy tu hãy luyện cho thành mắt tôi
    Khi Cú ngồi luyện xong rồi
    Từ đó mắt Cú thành đôi mắt mèo
    Trần gian có tiếng gọi kêu
    Mới có tên gọi Cú Mèo đến nay

    thơ cổ tích
    truyện con Cú Mèo
    Viết xong 10.00 đêm 15.04.2018


  • mongtho

    khoảng 3 tuần trước
  • Thơ cổ tích
    Con Khỉ

    Một truyện như đã trôi xa
    Ngồi đây viết xuống trông ra như gần
    Thiên đàng có trạm thời gian
    Một chàng nghịch ngợm lang thang khắp trời
    Ai nghe thì cũng buồn vơi
    Bao người khuyên nhủ ngập lời chẳng thay
    Khắp nơi với tiếng thở than
    Vườn hoa cũng chẳng bình an bông nào
    Tiếc thay hoa đẹp biết bao
    Mà lại tan tác từng ngày trôi sang
    Cây cành hoa trái muôn ngàn
    Rụng rơi đầy đất lang thang khắp vườn
    Tiên nàng quét dọn thêm buồn
    Đào tiên trái nhỏ rụng luôn không ngừng
    Tan hoang ngập phủ cả vườn
    Tiên nàng bật khóc xót thương cây cành
    Từng ngày khấn vái an lành
    Mà lại chỉ thấy tan tành khắp nơi
    Thiên đàng ngày lễ đã mời
    Bầy tiên khắp ngõ khắp nơi đổ về
    Trên bàn chẳng có trái hoa
    Trời ngồi trời hỏi sao ra thế này
    Đào tiên chẳng có sao đây
    Tiên nàng mới trả lời ngay tức thì
    Sớ tâu từng ngày viết đi
    Từng ngày chẳng có chuyện gì đổi thay
    Mà chàng quậy phá từng ngày
    Ông trời nghe nói im ngay tức thì
    Dạo này từ sáng đến khuya
    Mải ngắm tiên nữ đậm đìa bóng xinh
    Quên đọc sớ tâu ngày đêm
    Mới xảy ra chuyện quá buồn hôm nay
    Mặt trời đổi sắc đen ngay
    Lên cơn lòng lợn loay hoay đùng đùng
    Đi bắt chàng đến ngay luôn
    Đuổi chàng đi xuống trần gian tức thì
    Ngày đêm không được im ghe
    Phải nhảy phải nhót le te cả ngày
    Thì ra từ đó đến nay
    Trần gian mới có Khỉ đầy khắp nơi

    Thơ Cổ Tích
    Con Khỉ
    Viết Xong 30.04.2020


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group