Truyện Thơ Cổ Tích

  • mongtho

    khoảng 12 tháng trước
  • MÂM CÚNG CÓ RƯỢU CHÈ

    Trên trời tu luyện là nơi
    Ông trời tu luyện mấy ngàn đời qua
    Từng ngày vang vọng tiếng nghe
    Tiếng hát ka ra ô kê vọng hoài
    Chợt choàng nghe tiếng quen tai
    Trời ngồi ngó xuống thế gian hát cười
    Rượu chè thì lại chẳng vơi
    Thiên đàng tu luyện buồn ơi là buồn
    Nhiều ngày gió thổi mờ sương
    Cũng ngồi tu luyện liên miên một mình
    Một hôm trời xuống trần gian
    Đi kiếm mua rượu lang thang phố đường
    Mua rồi ngồi uống thử xem
    Chát cay mặn ngọt lại thêm ấm lòng
    Một hũ uống rồi chẳng xong
    Mua thêm một hũ uống rồi nằm luôn
    Nghe tiếng xào xạc lìa thềm
    Trời hé một mắt qua đêm rồi kìa
    Thì ra say ngủ bên lề
    Chợt choàng ngồi dậy cười khà rượu ngon
    Uống thêm đêm nữa thử xem
    Ban ngày dạo bước chờ đêm buông về
    Đêm nay trời ngồi tỉ tê
    Xung quanh năm hũ chắc thừa mình say
    Ngồi nếm từng hũ cho vui
    Hết hai hũ rượu như ngồi biết bay
    Ngó lên cây cối áng mây
    Bắt đầu chậm chậm loay xoay vòng vòng
    Bóng người từ một thành năm
    Thiên đàng tu luyện bao năm mới thành
    Ngồi tu chắc luyện ngàn năm
    Mới biến bay được đi thăm xóm làng
    Úi chà đi xuống trần gian
    Hết hai hũ rượu thế là luyện xong
    Rời cả mây gió rừng xanh
    Cả trời cả đất loanh quanh xoay vần
    Sáng dậy trời mới yên tâm
    Ngồi ghi thánh chỉ xuống trần gian ngay
    Thì ra từ đó đến nay
    Mâm cúng thì vẫn loay hoay rượu chè.

    09.00 đêm 09.11.2017
    thơ cổ tích
    Mâm cúng có rượu chè
    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 11 tháng trước
  • CON RỆP


    Phạm nhan nào biết thương người
    Thương mình chẳng có thương người nói sao
    Từng có một chuyện xôn xao
    Cả ngàn năm trước biết bao lâu đời
    Vẫn in chuyện đó để đời
    Trở thành chuyện kể chuyện vui đến giờ
    Một làng nhỏ bé ngày xưa
    Một chàng sinh sống chỉ lừa kiếm ăn
    Chẳng nhà chẳng cửa nơi nằm
    Ngày đêm chỉ biết lang thang trộm người
    Còn thói làm biếng chẳng nguôi
    Biếng làm biếng tắm đưa mùi thối ơi
    Trong làng ai cũng khuyên lời
    Chẳng thay chẳng đổi mùi hôi khắp làng
    Đêm về ngủ xó ngủ đường
    Lại hay trộm cướp đưa buồn ngày trôi
    Trong làng ai cũng tránh người
    Giúp nhau xua đuổi đêm vơi lại về
    Đưa mùi mãi tít trời xa
    Cả làng tỉnh giấc đêm khuya ngửi mùi
    Cả làng chỉ biết khấn trời
    Cầu trời giúp đỡ cho đêm an bình
    Tiếng cầu vang khắp trời trong
    Trời ngồi như thấy động lòng từng đêm
    Một ngày trời mới xuống xem
    Mùi hôi tàn bạo cả đêm phủ làng
    Úi chà! Dân khổ làng hoang
    Ông trời tức giận kiếm chàng trong đêm
    Trời đành hóa kiếp ngay luôn
    Trở thành con Rệp muôn năm tháng ngày
    Mùi hôi cho chẳng đổi thay
    Đến giờ kiếp Rệp đêm ngày vẫn hôi

    09.10.2017

    Thơ cổ tích

    Con Rệp
    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 11 tháng trước
  • CON VE SẦU

    Một nàng tiên nữ trên trời
    Ngàn năm chăm chỉ cuộc đời luyện tu
    Bầy tiên ai cũng kính thưa
    Giọng tụng êm ái chẳng thừa người khen
    Nhiều khi trời cũng ngồi xem
    Tiếng hay nhè nhẹ đem in vào lòng
    Đến giờ ai cũng chờ trông
    Nghe tiếng tụng niệm xuôi vòng ngàn năm
    Bỗng nhiên có chuyện một đêm
    Trời ngồi thơ thẩn chẳng im trong lòng
    Tiếng than tiếng thở dội vang
    Tiếng cầu tiếng khấn trần gian vang về
    Tham lam trộm cướp tứ bề
    Trời ngồi ngó xuống thảm thê cõi lòng
    Biết sao mà gỡ cho xong
    Bốn bề tứ hướng long đong cõi trần
    Bỗng nhiên hiện một ước mong
    Mỉm cười đứng dậy trong lòng nhẹ tênh
    Trời đành đi đến nàng tiên
    Mỗi năm đi xuống trần gian một lần
    Tụng kinh hóa kiếp cho dân
    Để khỏi cực khổ khấn cầu lầm than
    Tháng ba tiên xuống trần gian
    Đêm ngày ngồi tụng thế gian khỏi sầu
    Tiếng tụng vang khắp rừng sâu
    Biến thành sinh vật Ve Sầu đưa kinh
    Cầu cho dân sống an bình
    Tháng ba nào cũng nghe kinh Ve Sầu

    09.00 đêm 07.11.2017
    thơ cổ tích
    Con ve sầu
    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 11 tháng trước
  • CON DƠI

    Ngày xưa có một ngôi làng
    Chân núi thăm thẳm một làng xinh xinh
    Ngó xa trông rất thiên nhiên
    Đến khi đi tới đảo điên cả làng
    Trong đó có một anh chàng
    Ngủ đường ngủ chợ chẳng làm xin ăn
    Ngồi đâu ê ẩm ị luôn
    Cả năm chẳng tắm lại luôn trộm đồ
    Xin ăn không được nhiều khi
    Đêm đến thì lại ị bừa nhà dân
    Trong chùa cũng vào ị luôn
    Ai khuyên ai nhủ chẳng màng nghe ai
    Cả làng ai cũng mệt nhoài
    Chẳng ai muốn nói muốn nghe tới chàng
    Mấy năm trời thấy lặng im
    Chẳng mùi hương khói đưa lên tới trời
    Không biết dân khổ làng vơi
    Trời ngồi lo lắng thương ơi dân làng
    Trời đành đi xuống trần gian
    Khi đến gần làng ông trời đứng tim
    Tại sao không có mùi nhang
    Chỉ mùi hôi thối khắp làng ngày đêm
    Trời đành đi kiếm chàng luôn
    Thay đời đổi kiếp muôn năm tháng ngày
    Cho chàng thành một kiếp Dơi
    Ăn hang ở lỗ xa người ngày đêm
    Đừng cho dân ngó thấy thêm
    Ban ngày thì ngủ ban đêm tìm mồi
    Khi ngủ ngược chân lên trời
    Đem đầu xuống đất một đời cheo leo
    Khi ị thì cũng vẫn treo
    Trúng thân trúng mặt bám beo đầy người
    Phân ị đầy mặt từng ngày
    Ông trời xử tội đến nay vẫn còn

    10.00 đêm 10.11.2017
    thơ cổ tích
    Con dơi

    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 11 tháng trước
  • ĐỪNG LÊN THIÊN ĐÀNG

    Ba mẹ mất đã lâu năm
    Đêm nay thì lại về thăm chuyện trò
    Thiên đàng chắc rảnh không ba
    Đã lâu mới thấy ba về thăm con
    Thân ba như ốm mỏi mòn
    Thân mẹ sao lại nhỏ con như vầy
    Thiên đàng quá khổ sao đây
    Kể cho con biết con hay chút đời
    Trên trời mà lại chẳng vui
    Ba mẹ ngồi kể một thời gian qua
    Thiên đàng quá khổ thật là
    Mặt trời to nóng ba khiêng từng ngày
    Ba lăn từ đông sang tây
    Đến chiều chẳng được xum vầy nghỉ ngơi
    Vầng trăng lạnh giá chờ người
    Ba lại lăn tiếp mệt ơi đêm ngày
    Còn mẹ nặng trĩu bờ vai
    Hai rỏ cần xé đầy sao trên trời
    Vừa đi vừa rải từng nơi
    Cho đúng vị trí người đời ngó lên
    Sáng ra nhặt gấp nhặt liền
    Đầy hai cần xé đảo điên gánh về
    Ban ngày chẳng được nghỉ trưa
    Quét mây quét bụi đong đưa đầy trời
    Ngày đêm mẹ cũng mệt nhoài
    Hôm nay xin nghỉ một ngày làm đơn
    Xin xuống địa ngục vui hơn
    Rượu chè cờ bạc tắm hơi số đề
    Trên đường ngập bóng người đi
    Đầu trâu mặt ngựa bắt về nướng ăn
    Địa ngục vui nhộn quanh năm
    Ba mẹ từng xuống viếng thăm một lần
    Nhớ lời ba mẹ dạy con
    Một ngày mai đó đừng lên thiên đàng

    Thơ cổ tích
    Đừng lên thiên đàng
    11.00 đêm 20.12.2017

  • mongtho

    khoảng 11 tháng trước
  • CON VỊT

    Xa xưa cổ tích một nàng
    Từng nghe chuyển kể man man trong làng
    Sanh ra bóng sắc đẹp trang
    Ai từng thấy bóng mịn màng chẳng quên
    Không ai không nói không thương
    Vì nàng đẹp đó có duyên nhiều chồng
    Đường đời chẳng làm chẳng chăm
    Đầu năm sanh gái cuối năm sanh chàng
    Sanh rồi lại vất lang thang
    Cơm ăn thì kiếm nhà chàng xin ăn
    Có nhà thì cũng như không
    Đẻ con sanh cái chẳng trông chẳng màng
    Cả làng ai cũng thở than
    Tội nghiệp bầy nhỏ đầy làng ai trông
    Chẳng biết ai rõ là chồng
    Chẳng sợ tai tiếng không chồng sinh con
    Cả làng khấn vái cầu xin
    Tội nghiệp bầy nhỏ sống đêm ngủ đường
    Tiếng cầu vang vọng trời đêm
    Bầy tiên nghe được chạy lên tâu trời
    Ban đầu trời chẳng tin người
    Sanh con sao lại bỏ rơi tứ bề
    Nhiều lần tâu khấn trời nghe
    Một lần trời xuống đêm khuya một mình
    Úi chà! Đường ngõ trong làng
    Bầy trẻ lúc nhúc một đàn không cha
    Ngủ đường không cửa không nhà
    Còn mẹ thì lại thiết tha kiếm chàng
    Trời tức hóa kiếp cho nàng
    Sanh làm kiếp Vịt chẳng màng nuôi con
    Đẻ trứng rồi vất đi luôn
    Chẳng thương chẳng tiếc chẳng buồn gì ai
    Thì ra từ đó đến nay
    Kiếp Vịt sanh đẻ chẳng rầy thương con

    10.00 đêm 12.11.2017
    thơ cổ tích
    Con vịt
    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 10 tháng trước
  • BÔNG HOA RỪNG

    Đời người thì cũng có đôi
    Muôn ngàn sinh vật chung duyên bến bờ
    Có trời có đất có mưa
    Có cây có gửi bến bờ đôi duyên
    Bên thân bên bóng từng đêm
    Sao trăng lại đến hẹn nhau từng rằm
    Rừng xanh núi thẳm ngàn năm
    Chẳng ai ngồi ngắm đến thăm một lần
    Núi đêm đen tối một thân
    Chẳng ong chẳng bướm chẳng lần nào thăm
    Núi buồn chỉ biết thở than
    Buồn buồn sầu vắng ngàn năm trong lòng
    Một hôm ở trên thiên đàng
    Trời buồn trời lấy sao trăng lau chùi
    Đêm nay trăng sáng đẹp ơi
    Đong đưa từng hạt sáng ngời trần gian
    Lau xong trời ngó xuống trần
    Úi chà! Núi khóc buồn thân một mình
    Trời đành đi xuống thử xem
    Trời mới gọi: núi khóc đêm làm gì?
    Trần gian êm ấm sáng khuya
    Sao lại đêm đến tỉ tê khóc thầm?
    Núi ngó thấy bóng trời thăm
    Chắp tay mười ngón lâm râm trả lời
    Ngàn năm đã trôi qua rồi
    Mà chẳng ai viếng ai ngồi hỏi thăm
    Sinh vật thì cũng chẳng gần
    Bướm ong thì vẫn xuôi vần nẻo xa
    Ngàn năm một bóng thật là
    Mưa rơi tuyết đổ buồn ơi lạnh sầu
    Trời ngồi nghe núi khấn tâu
    Thì trời mới biết đã lâu lỗi mình
    Trời ngồi an ủi núi đêm
    Rồi trời đưa tặng vui đền hạt bông
    Núi đêm vui vẻ trồng luôn
    Chắp tay mười ngón cám ơn với trời
    Núi rừng từ đó khắp nơi
    Bướm ong bay lượn khắp đồi rừng xanh
    Hoa rừng muôn sắc mong manh
    Đến người còn cũng đến thăm hoa rừng.

    11.00 đêm 11.11.2017
    thơ cổ tích
    Bông Hoa Rừng
    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 10 tháng trước
  • CON DIỀU

    Xưa xưa có cặp duyên tình
    Một nàng đẹp nữ xinh xinh tuyệt trần
    Trong làng ai cũng thầm khen
    Lại còn tốt bụng lại thêm giúp người
    Từng giờ năm tháng ngày trôi
    Hai người sinh sống cuộc đời êm vui
    Rồi cũng đi tới một ngày
    Ấm an thì cũng hao gầy số duyên
    Ngó nàng như thấy buồn tâm
    Ít ăn ít nói lại thêm thẫn thờ
    Chàng hỏi nàng chẳng nói ra
    Chỉ nửa đêm đến nàng ra ngoài nhà
    Một đêm chàng mới theo đi
    Thấy trời đang gọi nàng về trời cao
    Lòng chàng buồn bã biết bao
    Chàng ôm lấy vợ lệ trào tràn mi
    Xin trời tha thứ cho đi
    Cho con bên vợ đêm về ngày sang
    Trời đứng chẳng nói chẳng nàng
    Chỉ còn hai bữa trời đem nàng về
    Đôi bên khóc lóc tràn mi
    Rồi đến ngày cuối nàng về thành tiên
    Chàng khóc suốt cả ngày đêm
    Một hôm chàng ngó áng mây trên trời
    Gió hè nhè nhẹ đầy vơi
    Chàng mới ngồi xuống làm Diều thả bay
    Ghi bao nét chữ lòng này
    Mong cho vợ thấy đêm ngày nhớ nhung
    Một hôm khi thả Diều xong
    Chàng thấy nét chữ vợ thương gửi về
    Chàng đọc thêm lạnh bờ mi
    Vừa thương vừa nhớ bao giờ gặp nhau
    Thời gian trôi chảy quá mau
    Cứ mùa hè đến nhớ nhau thả Diều
    Chuyện xưa chuyện kể bao nhiêu
    Đến giờ vẫn thấy thả Diều hè sang

    09.00 đêm 12.11.2017
    thơ cổ tích
    Con diều
    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 10 tháng trước
  • CON ỐC

    Ngày xưa có một ngôi làng
    Cổ tích chuyện cũ lang thang đến giờ
    Man man chuyện kể đêm khuya
    Cụ già ngồi kể thiếu thừa cháu con
    Ngồi nghe từ lúc tuổi non
    Bây giờ vẫn nhớ vẫn còn như xưa
    Đêm nay ghi xuống dòng thơ
    Bao mùa vẫn nhớ chuyện xưa đêm về
    Trong làng có một bà kia
    Gây trò gây chuyện từ khuya đến ngày
    Đanh đá vá trời hơn ai
    Ngày ngày chửi mắng ai qua trong làng
    Thấy ai cũng chửi lang thang
    Quan huyện chẳng biết nói năng thế nào
    Cả làng buồn bã biết bao
    Ai qua cũng chửi xôn xao cả làng
    Từ sáng cho tới chiều sang
    Rồi đêm cũng vậy lang thang chửi người
    Dân làng than thở khổ ơi
    Chỉ biết cầu khấn xin trời ngày đêm
    Ông trời đang đánh tổ tôm
    Nghe dân làng khấn nhảy luôn xuống trần
    Lên cơn ào ào muốn băm
    Thấy bà già cả gần trăm tuổi rồi
    Ông trời chẳng nói năng lời
    Biến bà thành Ốc xa người ấm thân
    Không được ngó mặt người dân
    Cúi mặt ăn đất muôn năm tháng ngày
    Không được trò chuyện nói ai
    Không được la chửi một lời nữa thêm
    Ở đồng ở ruộng cho yên
    Làng quê từ đó ấm yên đến giờ

    thơ cổ tích Con Ốc

    Viết xong 11.00 đêm 02.05.2018

    Bounthanh sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 8 tháng trước
  • CẶP SONG SANH

    Ngày xưa có cặp song sanh
    Giống nhau như đúc khó thành phân chia
    Từng ngày tiên nữ đi qua
    Chẳng phân chia được ai là anh em
    Hai người tu luyện ngàn năm
    Ông trời chấm điểm lăng nhăng cả ngày
    Chấm điểm thì chấm sao đây
    Giống từng nét chữ hình hài như nhau
    Giỏi giang cũng giỏi bằng nhau
    Nàng tiên than thở biết ai người tình
    Gây ra bao chuyện bất bình
    Một nàng hai anh linh tinh thiên đàng
    Nàng tiên cãi lộn loanh quanh
    Ông trời bực bội quanh năm nhức đầu
    Rồi cũng chẳng biết nói sao
    Ngày đêm chuyện cũng xôn xao thiên đàng
    Xôn xao cả động tiên nàng
    Yêu chàng chẳng biết là chàng hay không
    Biết sao kén vợ chọn chồng
    Hồ tràm tiên nữ xuôi vòng xôn xao
    Ông trời bực bội biết bao
    Lên cơn lòng lợn đành trao xuống trần
    Cho xuống sống với trần gian
    Sinh làm Mèo Cọp miên man dưới trần
    Chỉ khác to nhỏ thân hình
    Kiếp cọp thì sống trong rừng xa nơi
    Còn mèo thì sống với người
    Không cho gần gãnh tránh lời nhỏ to
    Thì ra từ đó đến giờ
    Thiên đàng im lặng từng giờ ngồi tu

    thơ cổ tích
    Cặp song sanh
    viết xong 11.00 đêm 30.04.2018
    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 8 tháng trước
  • CON CÚ

    Ngày xưa có chuyện lâu rồi
    Để lại cổ tích người đời kể nhau
    Đêm nay ngồi xuống ngâu ngâu
    Ghi xuống một chuyện đã lâu ngàn đời
    Cổ tích chia đọc chia vui
    Một chàng làm biếng ngủ ngày thức đêm
    Đêm về gõ cửa ăn xin
    Hở ra trộm cắp cả đêm trong làng
    Ruộng nương thì lại chẳng làm
    Tiếng tăm làm biếng lan tràn khắp nơi
    Đêm sang phiền phã lòng người
    Trong làng thì cũng ngập lời thở than
    Thổ công ông Địa chẳng yên
    Dân làng cầu khấn từng đêm ngập lời
    Ông Địa chẳng nói nên lời
    Người trộm vẫn trộm khắp nơi trong làng
    Bao năm dân khổ đêm sang
    Đêm về khấn vái sấm vang cõi trời
    Ông Địa thêm thấy chẳng vui
    Ngồi viết đơn khấn đưa về trời trên
    Ông trời đang ngắm nàng tiên
    Nổi cơn lòng lợn đảo điên bừng bừng
    Đứng lên nhẩy xuống đánh rầm
    Đến làng rồi kiếm anh chàng ngay luôn
    Thấy chàng đang trộm cắp đêm
    Biến anh chàng đó ngay luôn cho thành
    Con Cú đêm đậu trên cành
    Ban ngày mù quáng đêm sang tìm mồi
    Cấm cho trộm cắp làng người
    Ban ngày mù quáng cả đời đó luôn
    Biến chàng làng mới được yên
    Ông trời trở lại ngắm tiên hồ tràm

    thơ cổ tích
    Con cú
    viết xong 11.00 đêm 08.05.2018
    Bounthanh Sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 6 tháng trước
  • MỘT GIẤC MƠ

    Đêm qua có một giấc mơ
    Ông già ngồi kể trong mơ chuyện đời
    Một nơi đông đủ đầy người
    Già trẻ trai gái ngồi vui chuyện trò
    Hôm nào ông dẫn con đi
    Cho con được biết âm ty bây giờ
    Thay đổi khác nhiều hơn xưa
    Tiền tàu tiền việt tiêu bừa ngày đêm
    Bầu cua cá cọp ngập đường
    Tổ tôm tổ tép tiếng vang từng ngày
    Ma đề số sách chơi say
    Động tiên động gái ngập đầy đường đi
    Tắm hơi đấm bóp đêm về
    Đầu trâu mặt ngựa ngồi lê khắp làng
    Đến rồi quên mất trần gian
    Quạ đồng mỏ sắt bay ngang rợp trời
    Bắt về nướng nhậu cho vui
    Mấy cô em gái đứng ngồi phơi thân
    Không mặc cả áo cả quần
    Mê man ngồi ngắm quây quần quá vui
    Diêm vương chơi mạng cả ngày
    Ngắm nàng đánh số ai hay sánh bằng
    Diêm vương say xỉn ngày đêm
    Hôm nào ông dẫn xuống xem một lần
    Xuống rồi không muốn về trần
    Không tin con xuống một lần thử coi

    thơ cổ tích
    Một giấc mơ
    viết xong 12.00 đêm 10.05.2018

  • mongtho

    khoảng 6 tháng trước
  • CHIẾC CẦU KHỈ

    Một chuyện cổ tích dân gian
    Vẫn còn ghi nhớ man man trong lòng
    Đêm nay ghi xuống cho xong
    Ghi cho gọn chuyện trong lòng đã lâu
    Ngẩng lên ngồi ngó trời cao
    Trên trời đầy tiếng xôn xao vui cười
    Chẳng bao giờ buồn ai ơi
    Tiếng ca tiếng hát vang trời ngày đêm
    Bầu cua cá cọp ngập đường
    Tổ tôm tổ tép vấn vương ma đề
    Vui nhộn từ ngày đến khuya
    Trên đường nhảy nhót vui đùa khắp nơi
    Tiên nữ xinh đẹp đầy trời
    Ông trời ngồi ngắm chẳng vơi chút nào
    Hồ tràm tiên nữ xôn xao
    Đẹp bông đẹp nữ biết bao xa gần
    Bỗng nhiên trời ngó xuống trần
    Úi chà! sao lại khổ thân như vầy?
    Sao dân chẳng có tiếng cười?
    Chẳng ca chẳng hát vui tươi chút nào
    Sao thấy tội nghiệp biết bao?
    Trời ngồi thơ thẩn nôn nao xuống trần
    Muốn thấy tận mắt đời dân
    Coi mặt như thấy buồn tâm sáng chiều
    Đường đêm vắng lặng đìu hiu
    Ban ngày từ sáng tới chiều như nhau
    Chẳng nhảy chẳng nhót chút nào
    Ông trời chẳng biết giúp sao thế này
    Ngồi buồn hai hũ rượu say
    Chân tay múa máy trời đành nghĩ ra
    Làm chiếc cầu khỉ tặng cho
    Một tay múa máy khi qua cầu này
    Từ ngày hôm đó đến nay
    Dù mệt dù nặng múa tay qua cầu.

    thơ cổ tích
    Chiếc cầu khỉ
    viết xong 12.00 đêm 25.04.2018
    Bounthanh sirimoungkhoune

  • mongtho

    khoảng 5 tháng trước
  • MÈO SỢ NƯỚC

    Ngồi nghe chuyện kể ngày xưa
    Mỗi năm sinh vật đua nhau lên trời
    Thể thao đua sức đua tài
    Muôn ngàn sinh vật xếp hàng đua nhau
    Trên trời vui nhộn biết bao
    Đến mùa thi đến nôn nao đầy trời
    Tiên nữ bay lượn đẹp ơi
    Thi bơi thi lội ai hay bằng mèo
    Phần thưởng thứ nhất trời treo
    Từng năm bơi lội kiếp mèo giỏi giang
    Phần thưởng thứ nhất thiên đàng
    Từng năm bơi lội mèo mang thưởng về
    Một ngày với chuyện bất ngờ
    Một bầy con nhỏ ngu ngơ học hành
    Học bơi với mẹ cho thành
    Nào ngờ mẹ lại mải mê ngủ ngày
    Để cho sông cuốn con trôi
    Sông nhấn chìm cả một bầy con thơ
    Mèo mẹ ngồi khóc thẫn thờ
    Một mình than thở bên bờ sông đêm
    Ông trời nghe mới đứng tim
    Cả bầy con nhỏ chết chìm trên sông
    Ông trời tức giận ầm ầm
    Lên cơn lòng lợn xuống trần ngay luôn
    Ông trời chẳng hỏi chẳng han
    Rút phép bơi lội mang trên kiếp mèo
    Từ đó chỉ biết leo trèo
    Sợ sông sợ nước trên đèo ấm thân
    Không bơi không lội xa gần
    Kiếp mèo sợ nước muôn năm đến giờ

    Thơ cổ tích
    Mèo sợ nước
    Viết xong 11.00 đêm 22.05.2018
    Bounthanh sirimoungkhoune



  • mongtho

    khoảng 4 tháng trước
  • CON RÙA

    Một hôm bên suối gần sông
    Đang ngồi thơ thẩn ngắm hình thiên nhiên
    Cạnh mình cụ rùa đến bên
    Hai người trò chuyện cũng gần ngày sang
    Rùa kể khi ở thiên đàng
    Một nơi hoang vắng ngập tràn hạt mưa
    Quanh năm ngày tháng chẳng thừa
    Từng ngày thì vẫn ướt mưa như là
    Sáng nào tôi cũng đi qua
    Cơm canh mâm cúng chan hoà hạt mưa
    Chẳng còn tay nào che dù
    Ngàn năm thì vẫn ướt mưa cúng trời
    Một hôm trời ngó thấy tôi
    Trời gọi tôi đến đổi đời tôi cho
    Từ giờ đi xuống trần gian
    Sanh làm kiếp rùa thanh nhàn quanh năm
    Tuổi thọ cũng quá hưởng trăm
    Tà tà sinh sống quanh năm tháng ngày
    Chẳng gấp chẳng gáp cuộc đời
    Chậm chậm chạp chạp cho vui từng ngày
    Trời tặng thêm một cái mai
    Che mưa che nắng đêm ngày khỏi lo
    Từ ngày hôm đó đến giờ
    Cám ơn trời chọn kiếp rùa ban cho
    Ngàn năm ẩm ướt trời mưa
    Xuống trần làm được kiếp rùa về hưu.

    Thơ Cổ Tích
    Con Rùa
    Viết xong 10.00 đêm 30 .08.2019
    Bounthanh Sirimoungkhoune


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group