Cao Xuân Quế - Phạm Đức

  • skorpionvn

    khoảng 2 10 năm trước
  • Cao Xuân Quế sinh năm 1915 tại thôn Dương Xuân, xã Lĩnh Sơn, huyện Anh Sơn, tỉnh Nghệ Tĩnh, được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Cộng Sản tháng 4 - 1930, hoạt động tự vệ xã. Anh đã tham gia các cuộc biểu tình, các công tác vây nhà hào cường, tịch thu thóc lúa của địa chỉ chia cho dân nghèo. Khi địch khủng bố gắt gao, đồng chí rút lên chiến khu làm công tác in các truyền đơn, tài liệu của Huyện ủy. Ngày 21 - 10 - 1931, do có kẻ phản bội, cơ quan lộ, đồng chí bị địch bắt. Mặt dù bị tra tấn dã man nhưng anh vẫn giữ vững khí tiết, hy sinh ngày 20 - 10 âm lịch (cuối tháng 11 - 1931).


    KHI 17 TUỔI
    Tuổi 17, như vầng trăng mới kịp tròn; tuổi của đôi mắt trong sáng, mở rộng đến vô cùng, và cuộc đời là cuốn sách phong phú, bí ẩn mới lật mấy trang đầu. Tuổi 17 như Lý Tự Trọng, Võ Thị Sáu. Tuổi 17 ấy, ngừng lại và trở thành vĩnh viễn. Trong cái chết anh hùng còn rất nhiều ánh sáng của tuổi thơ. Lý Tự Trọng đọc Kiều trong ngục, Võ Thị Sáu còn cầm bông hoa dọc đường ra bãi bắn và ở đây Cao Xuân Quế cùng bạn tù hát bài ca "Chúng ta là thanh niên cận vệ" trong những ngày cuối cùng…
    Quê hương Quế, đất của thứ chè Gay không chỉ nổi danh trong xứ Nghệ. Gia đình Quế là gia đình cách mạng. Cha anh bị bắt, đày đi Lao Bảo rồi mất tại đó. Anh ruột Quế cũng được gửi ra nước ngoài để học tập làm cách mạng. Chất cách mạng, chất cộng sản đã thấm vào trong máu thịt. Giống như vị chè xanh của đất quê, sau cái vị hơi chan chát lúc đầu là vị thơm ngọt dịu và bền mãi, đã biến thành nỗi nhớ suốt tuổi niên thiếu Cao Xuân Quế và càng da diết khi anh phải tạm biệt làng quê ra đi…
    Đó là vào những ngày đỉnh của làn sóng cao trào cách mạng 1930 - 1931.
    Cao Xuân Quế là một trong những đoàn viên đầu tiên của quê hương Xô Viết, rồi trở thành đội viên thanh niên xích vệ. Cuộc sống của anh gắn liền với Xô Viết Nghệ Tĩnh cả về tốc độ, cường độ và thời gian. Một cuộc sống biến đổi về chất với tốc độ cao, với sự cô đọng, dồn ép cả một khối lượng đồ sộ, với thời gian chưa đầy hai năm nhưng là một dấu mốc chói lọi trong lịch sử Cách mạng Việt Nam.
    Cao Xuân Quế lao vào công việc với niềm say mê của tuổi trẻ và sự sớm hiểu biết từ truyền thống gia đình. Anh nói năng hoạt bát, sắc sảo và còn mang nhiều chất văn học trò và chữ viết đặc biệt đẹp. Dù công tác ở xã hay lên cơ quan huyện, bao giờ Quế cũng là người làm việc hết lòng. Lúc về chiến khu Vĩnh Giang - một khu rừng rậm, hẻo lánh, khí hậu độc, lắm thú dữ… anh vẫn làm việc say sưa. Lắm khi in ấn thâu đêm suốt sáng để kịp có tài liệu phát xuống cơ sở. Vậy mà Quế vẫn làm thơ, vẫn hát, vẫn tranh thủ đi đào củ mài, hái rau, tìm măng…
    Ôi, cái niềm tin trong sáng như bài hát thường ngày của anh: "Hỡi tất cả nông dân đứng dậy. Xô Nga kia đã phất cờ đầu…".
    Cái gốc rễ tư tưởng đã thấm sâu trong anh từ buổi lễ kết nạp Đoàn. "Xin thề hết lòng trung thành với Đảng với Đoàn, giữ bí mật cho Đảng, cho Đoàn, cho cách mạng. Nếu bị giặc bắt, thà chịu chết không khai...".
    Cái trong sáng lớn lao của tuổi 17 ấy gắn liền với chân lý làm cách mạng là để cho Tổ quốc chứ không phải cho mình. Nhà thơ Tố Hữu đã viết về sự xác định con đường lựa chọn. Đi làm cách mạng là gươm kề cổ, súng kề tai, là cuộc sống chỉ còn một nửa, là bắt bớ và tù đày…
    Vậy mà anh vẫn vui vẻ nhào vào, xô tới với ngọn cờ cách mạng. Đấy cũng là khí thế của cả một cao trào. Gương cha anh, có thể nhìn thấy. Mình có thể hy sinh. Nhưng sau đó sẽ là một thay đổi nhất định đến. Thay đổi đã được báo từ Nga - Xô xa xôi qua lời bài hát. Cao Xuân Quế đã chuẩn bị một tư thế vững vàng, còn tự do thì còn tận tâm làm việc cho Đảng, cho Đoàn, nếu chẳng may sa vào tay địch cũng biết chết cho đúng…
    Còn được giữ gìn ở đâu những bài thơ cách mạng và chắc là rất trẻ trung sôi nổi của anh? Những bài thơ chép xen lẫn vào các trang nhật ký viết trên những tờ giấy đã dùng được ngâm nước tro rồi phơi cho phai bớt mực cũ?
    Có lần một chị cán bộ chủ chốt huyện thương qúy Quế lắm cho phép anh có thể lấy một ít giấy in truyền đơn để viết cũng được nhưng Quế không nhận:
    - Đấy là xương máu của đoàn thể. Em không thể vì cái thích riêng mà làm hại đến công.
    Những bài thơ đó chắc đã bị tan tác ngay hôm lũ giặc mò được vào tận trong cơ sở và bắt gọn hầu như cả cơ quan? Nhưng không có bài thơ nào nói được về anh bằng chính cuộc đời anh, cuộc đời dẫu quá ngắn ngủi, nhất là những ngày giờ đứng trước kẻ thù tàn bạo.
    Anh bình thản trước sự điên cuồng lồng lộn của lũ giặc khét tiếng từ khắp các đồn về. Một cậu con trai chưa đầy mười bảy tuổi, trông trắng trẻo, thư sinh, chúng những tưởng chỉ cần mấy "đòn" là khai được hết bí mật.
    Ngờ đâu, vượt mọi hình thức dã man thô bạo nhất, "cậu bé vẫn trơ như đá, bền như đồng”. Cao Xuân Quế dồn hết sức để chửi mắng chúng cho hả giận:
    - Bay cứ đánh đi, đánh nữa đi, đánh tao tan thành bụi đi. Nhưng đừng hòng cậy được bí mật trong lòng tao. Sống vì Đảng, chết cũng vì Đảng.
    Tên đồn Trưởng, cũng chính là tên đã từng đánh đập người cha của Quế, điên cuồng lôi anh dậy:
    - Tao sẽ giết mày cho hết đời cộng sản. Chính tay tao đã tra tấn cha mày và bây giờ… Thằng ranh con liệu mà…
    Quế nhìn nó khinh bỉ, anh cố gắng nén cơn đau đứng thẳng người dõng dạc nói:
    - Mày cứ giết đi. Cha tao là cộng sản. Anh tao cộng sản. Tao cộng sản. Và đàn em tao cũng sẽ là cộng sản. Tất cả dân Việt chúng tao đều là cộng sản. Mày không giết hết được đâu…
    Bẽ mặt, tên này cùng bè lũ lại xông vào tra tấn Quế. Chúng treo anh lên xà nhà. Chúng vứt anh xuống sàn, đá lăn từ chân tên này sang chân tên khác...
    Nhưng chúng vẫn hoàn toàn thất bại trước ý chí sắt thép của Cao Xuân Quế…
    Khi người mẹ lên nhận đứa con trai về thì anh đã hấp hối và chỉ ít ngày sau là mất. Tuổi 17 vừa điểm và cũng dừng lại vĩnh viễn, để cho anh còn trẻ mãi với cuộc đời cách mạng trong sáng hào hùng.
    Cô đọng và dữ dội, đó là đặc điểm và cuộc đời của Cao Xuân Quế. Nhưng còn thêm đặc điểm nữa, chất thơ và tiếng hát - đặc điểm của tuổi mười bảy làm cách mạng.
    Đảng vừa ra đời kịp thời thổi bùng ngọn lửa Xô - Viết Nghệ Tĩnh - mang dáng dấp công xã Pari và theo sát hình tượng Nga - Xô của cách mạng tháng Mười. Và trong cao trào 1930 - 1931, không chỉ có cờ, những nắm tay, nhịp đi tiếng thúc mà còn có cả tiếng hát Cao Xuân Quế ở tuổi mười bảy. Giặc muốn bẻ gãy ý chí những người Xô Viết xứ Nghệ. Bởi vậy, tiếng nói của anh đã trở thành thắng lợi của những người cộng sản. Mặc dù lúc ấy anh chưa đủ tuổi vào Đảng. Người cộng sản trẻ tuổi đó viết chữ rất đẹp và làm sao quên được (dẫu ta chưa nhìn thấy một lần!) những hàng chữ trên tờ giấy còn lờ mờ nét mực chưa kịp tẩy hết bằng nước tro.
    Những vần thơ của tuổi trăng rằm. Những tiếng hát khi anh vừa mười bảy.
    "Hỡi tất cả công nông đứng dậy. Xô - Nga kia đã phất cờ đầu…".


    Tác giả: Phạm Đức


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group