Mong Manh Tơ Hồng - Mưa Bụi (7/7)

  • duisburg

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 7

    Hoàng Nhi đẩy cửa phòng của Khải Minh . Cô nhón chân kéo một cuốn album hình trên kệ xuống, chưa kịp mang qua phòng mình cho mẹ con Tường Linh xem tiếp thì cô chợt thấy "chủ trì" đang đi vào . Bà kéo cô ngồi xuống giường rồi nhỏ giọng hỏi :

    − Có thật là thằng Minh sẽ về không mà sao lâu qúa chưa thấy mặt nó hả con ?

    Hoàng Nhi gật đầu quả quyết :

    − Lúc con gọi điện thoại cho ảnh, thì ảnh đang trên đường đó mẹ . Anh Minh còn bảo là sáng nay chỉ vào văn phòng để lo một hồ sơ bảo lảnh người nhà ở Việt Nam của thân chủ thôi, lại là thứ Bảy nên đâu có bận rộn gì nhiều .

    Bà Bích Liên rầu rầu nét mặt :

    − Chẳng biết khi thằng Minh biết mẹ gạt nó lần nữa, thì nó sẽ phản ứng ra sao .

    Hoàng Nhi bàn ra :

    − Mẹ kêu con gọi điện rủ hai má con chị Linh qua chơi rồi thì mẹ và bác Vân lại sắp xếp thêm một lần may mối . Con sợ kỳ này anh Minh sẽ nổi nóng đó mẹ ơi . Lần đầu thất bại, hai ông bà bị tai nạn xe rồi bao phen náo động bệnh viện khiến con đây còn phải ớn nữa kìa . Anh Minh và chị Linh như nước với lửa, vậy mà má còn chưa bỏ cuộc, hổng biết kỳ này xảy ra vụ gì xui xẻo đây .

    Bà Bích Liên đánh nhẹ vào tay con gái :

    − Đừng có trù ẻo bậy bạ nhen con . Mẹ tính kỳ này mẹ nói cho anh con rõ hơn về Tường Linh, để nó cứ tưởng là con gái nào cũng ế khi được mẹ giới thiệu cho .

    Nghe nói tới Tường Linh, nét mặt Hoàng Nhi rạng rỡ hơn :

    − Hôm trước con nghe mẹ kể về người bạn trai vắng số mà thấy thương chị Linh ghê . Ngó bề ngoài của chỉ vui vẻ, sôi nổi, ai ngờ chị ấy có trái tim chung thủy và bên trong trầm lặng dễ sợ luôn . Mấy tháng nay làm bạn với chị Linh, có bao giờ con nghe chị ấy kể lể hay tâm sự chi đâu . Ước gì con có một người chị dâu hạp rơ như Tường Linh thì hay biết mấy .

    − Vậy sao con không chịu nói vô cho thằng Minh xóa bớt ấn tượng xấu về người ta ?

    Hoàng Nhi bĩu môi :

    − Xì, từ ngày ra viện tới giờ, đứng gần ảnh đã thấy khó rồi, nói gì đến trò chuyện với ảnh . Thấy anh Minh vận đồ bảnh bao, miệng huýt sáo liên tục, con mon men đi theo rà máy ra đa ...

    Bà Bích Liên giục con gái :

    − Lấy được tin gì không con ? Nói đi rồi muốn mua gì mẹ cho tiền ngay .

    Hoàng Nhi xụ mặt :

    − Ảnh hết mắng con là rắn hai đầu, dao hai lưỡi, đến đặt tên con là Chín, Tám gì đó, làm sao mà moi tin cho được . Nhưng kỳ này con thấy ảnh sao đâu á .

    Bà Liên tò mò :

    − Sao hả con ?

    − Con nghi kỳ này đối tượng nặng ký ghê lắm nên ảnh mới giấu kỷ với con như vậy . Hễ đang cười tủm tỉm trước điện thoại, thấy con sáp lại là ảnh cúp máy ngay . Có khi nào bị đụng xe rồi ảnh đổi khẩu vị bạn gái không mẹ ?

    Bà Liên càng thắc mắc hơn :

    − Khẩu vị gì ?

    Hoàng Nhi gật gật đầu :

    − Con nghi ảnh đang cặp con gái "Trâu, Máy, Cày" đó mẹ ?

    Bà Liên khựng người :

    − Nó quen con gái nhà nông hay sao mà có trâu, bò, cấy cày ?

    Hoàng Nhi bật cười :

    − Là Jamaica ! Dân Châu Phi đó mẹ .

    Bà Bích Liên há hốc miệng :

    − Trời !

    Hoàng Nhi bắt đầu lý luận :

    − Mẹ xét lại coi, con gái Á đông thì bị mẹ phản đối, dân tóc vàng da trắng cũng bị mẹ chê, chuyến này chỉ có mấy con gà ac' như chị Linh thường gọi người da đen, nên ảnh mới thần bí như vậy . Có khi nào anh Minh bị đụng xe xong thì đầu óc ... man man không mẹ ?

    Bà Liên vã nhẹ vào mặt con gái :

    − Nói bậy ! Phun nước miếng nói lại, mau lên !

    Hoàng Nhi gãi đầu :

    − Thiệt phải ... phun hả mẹ ?

    Bà Liên toan gõ vào đầu Hoàng Nhi một cái thì cô đã nhanh nhẹn lách mình sang bên phải :

    − Con giỡn mà mẹ .

    Nghe có tiếng mở khóa, tiếng đẩy cửa dưới lầu, bà Bích Liên vội đứng dậy :

    − Để mẹ xuống giảng giải cho anh trai con hiểu trước về cảnh ngộ của Tường Linh cho nó nghỉ khác đi một chút, mong là lần thứ hai này có thể thành công .

    Hoàng Nhi mang quyển album về phòng mà miệng lẩm bẩm :

    − Đúng là "chủ trì" của phái thiếu lâm !

    Dưới lầu, Khải Minh vừa khép cửa xong thì chợt phát hiện có thêm vài đôi giầy phụ nữ trên tấm thảm thì bắt đầu suy đoán trong đầu . Thốt nhiên, anh rên thầm trong bụng : "Cha ơi, lại cái vụ may mối gì nữa đây rồi !"

    Bà Bích Liên chưa kịp kêu con ngồi xuống ghế sô pha thì Khải Minh cũng đang nhanh nhẹn tiến về phía bà :

    − Bốn tháng trước, mẹ đã hứa với con như thế nào mà bây giờ lịch sử lại tái diễn nữa là sao ?

    Thấy con trai cưng nổi cáu thì bà Liên đâm ra khớp miệng :

    − Lịch sử ... gì đâu ...

    Khải Minh thảy chùm chìa khóa lên bàn trước mặt :

    − Con hỏi mẹ, phải trong nhà mình đang có khách ?

    − À ... con đoán hay qúa !

    − Khách của mẹ là một già một trẻ ?

    − Trời, con trai của mẹ lại đoán ... đúng nữa rồi ?

    Thấy mẹ giả lả, Khải Minh càng thấy bực :

    − Con nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, mấy người con gái mà mẹ chọn lựa đều có vấn đề hết đó . Con như vầy mà đi quen với họ hay sao chứ ?

    Bà Bích Liên ngó lên lầu :

    − Nhỏ nhỏ thôi con .

    Nhưng Khải Minh còn hét to cho khách khứa cùng nghe mới hả dạ . Chuyến này anh phải làm lớn chuyện cho mấy bà mẹ vào chùa đồn ầm lên hay truyền tai nhau về đứa con trai phách lối, ngang tàng cho họ tự ái mà hết đến nhà anh, dù chỉ là một lần .

    Nghỉ xong, Khải Minh bước lại gần cầu thang :

    − Con thật sự không hiểu tại sao ở trên đời có những người con gái, đẹp đẽ, học giỏi, tự cho mình ngon lành, lại chịu theo cha mẹ đến nhà người ta tìm bạn trai . Đúng là không biết mắc cỡ chi hết . Nếu mình có giá như vậy, tại sao không tự ngồi im cho con trai họ đi chinh phục . Con gái mà, sợ gì bị ế chồng chứ ....

    Đang phát ngôn hăng say, Khải Minh thấy miệng mình bị mẹ chòm lên bịt lại .

    − Trời đất ơi, đụng xe rồi con điên phải không ? Người ta đâu có ế như con tưởng, tại em nó có hiếu, nó nghe lời mẹ cha theo qua bên này, và nó có qúa khứ đáng thương lắm đó con .

    Khải Minh đẩy tay bà Liên ra :

    − Mình không muốn thì ai ép mình nổi chứ . Bày đặt đổ thừa hoàn cảnh tùm lum, coi bộ nghe danh luật sư thì muốn làm bà luật sư, phải không ?

    Quay qua bà Bích Liên, Khải Minh tiếp tục to tiếng :

    − Con nói cho mẹ biết, thà lấy gái ngoại quốc chứ con không bao giờ cưới mấy cô gái do mẹ chọn đâu . Đồ con gái Việt Nam ế, con gái ham hư danh, con gái mặt dày mà mẹ lại cho là xứng đáng với con ....

    Tiếng đẩy cửa thật mạnh từ phòng Hoàng Nhi phát ra một cái "ầm" . Khải Minh bàng hoàng khi thấy Hoàng Nhi đang ôm ngang hông Tường Linh .

    − Chị Linh ơi, chị đừng có nóng . Ổng bị đụng xe nên điên nặng rồi đó .

    Tường Linh cố gỡ tay Hoàng Nhi :

    − Buông Linh ra đi Nhi ! Nếu Nhi là con gái Việt Nam thì phải cho tôi xuống dưới, nếu không, thề là không làm bạn với Nhi nữa .

    Nghe dọa, Hoàng Nhi tiu nghỉu bỏ tay ra, mắt nhìn anh trai đầy vẻ bất bình .

    Tường Linh nện chân trần từng bước, khi đứng trước mặt Khải Minh, cô vung tay ra tát một cái "chát" vào mặt người đối diện :

    − Cái bạt tay này tôi thay mặt tất cả những người con gái Việt Nam đánh cho anh chừa cái thói khinh khi mọi người . Cho anh biết, có hiếu không phải là một cái tội đâu, và lòng hiếu thảo, tôn kính người lớn, con gái ngoại quốc chắc gì đã mang dòng máu đó đâu . Gía mà tôi lường trước sự việc, làm vui lòng mẹ để bị anh chà đạp như vậy thì có lót vàng dưới gạch, tôi cũng không hề đặt chân vào nhà của anh . Tôi tưởng bốn tháng nay, anh đã thôi quen với mấy cô mắt xanh da trắng, giờ mới rõ, trước mặt thì anh có bạn gái Việt, nhưng sau lưng lại mang ý tưởng lấy vợ "Tây" . Sao anh không nói sớm từ đầu ? Sao anh để người ta hy vọng vậy chứ ? Bốn năm nay, tôi chưa hề biết ăn cháo là gì, vậy mà gần đây khi nhìn nó tôi không còn thấy sợ thì anh lại ....

    Tường Linh nghẹn cả lời, nước mặt rớt từng giọt . Cô vừa xoay lưng thì bị Khải Minh kéo tay :

    − Linh, nghe anh nói đã .

    Tường Linh gạt tay Khải Minh ra, mới bước tới giữa phòng khách đã bị anh ta từ phía sau lưng vòng tay ra phía trước giữ chặt người cô .

    Qua phút sững sờ vì cái tát thình lình của Tường Linh, bà Bích Liên, bà Tường Vân và Hoàng Nhi, cũng đang vây quanh cô . Mỗi người một câu :

    − Linh, đừng có nóng con .

    − Phải đó, con ở lại rồi từ từ bác xử nó cho .

    − Nghỉ chơi với ảnh chứ đừng nghỉ chơi với em nha, chị Linh !

    Thấy Tường Linh mạnh mẽ qúa mà trước mặt người lớn Khải Minh không thể thẳng tay nên anh mở lời van vỉ :

    − Con xin mọi người lên lầu để tụi con nói chuyện được không vậy ?

    Bà Bích Liên dù không hiểu đầu đuôi gì cả, nhưng nghe tiếng nói của Khải Minh như một mệnh lệnh thì cũng đoán ra được là mình đã làm con điên đầu với trò may mối này nhiều rồi . Thề với Phật, đây là lần cuối con ép con trai mình như vậy . Thì thầm với Phật xong, bà nắm tay bạn già trở lên lầu .

    Khải Minh thấy em gái cứ cúi mặt xuống nhìn vào mặt Tường Linh thì đâm ra nổi nóng :

    − Sao em còn đứng ở đây ?

    Hoàng Nhi xụ mặt :

    − Em là người gọi điện rủ bác gái và chị Nhi đến nhà mà . Anh chọc giận người ta như vậy, kẻ đi là anh mới đúng đó .

    Nếu mà không bận ôm Tường Linh, dám anh cũng quay qua nhéo lổ tai Hoàng Nhi vài cái . Bực mình, Khải Minh quát lên :

    − Sao bất cứ vụ gì cũng có em nhúng tay vào hết vậy ? Em đúng là một bà Tám chính hiệu nhất trên đời này đó .

    Nghe anh trai gọi mình là "Tám", Hoàng Nhi giậm chân đùng đùng trên từng bậc thang :

    − Ngày, tối, hết Chín rồi Tám, hết Tám rồi Chín . Riết rồi nằm mơ cũng còn nghe anh gọi em là Chín . Chín đi cho vừa lòng Tám nè .

    Khải Minh nghiêng đầu về phía cầu thang cho tới khi thấy em gái đã đóng cửa phòng lại thì mới thật sự yên tâm . Anh không hay cái nghiêng người vừa rồi xém một chút là "sẩy" mất Tường Linh . Cô đang cố ra sức để thoát khỏi thì Khải Minh vội xiết chặt hơn . Tay trái vòng ngang bụng Tường Linh, tay phải vòng trước ngực cô, Khải Minh gục cằm lên vai nàng :

    − Linh, đừng giận anh nghen em ! Anh không cố ý nói vậy đâu .

    Tường Linh như không muốn nghe những lời phân trần của người yêu :

    − Anh buông tôi ra, không buông tôi ... cắn đó .

    Khải Minh áp mặt và má Tường Linh :

    − Có giết anh, anh cũng không buông em ra đâu .

    Tường Linh nổi giận, cắn vào cánh tay Khải Minh thật . Anh chỉ kêu khẽ lên một tiếng "á" rồi thì trân mình chịu đựng . Không thấy Khải Minh nói gì, Tường Linh mới nhả .... tay anh ra . Thấy dấu răng rướm máu của mình in rõ trên da của Khải Minh thì Tường Linh có hơi hối hận một chút khi biết mình mạnh ... răng qúa . Nhưng nhớ đến những từ ngữ diễn tả của Khải Minh, cô chợt mũi lòng, tức không chịu được, nước mắt lại ứa ra .

    Khải Minh xoay lưng người yêu lại, vẫn ôm chầm lấy cô, giọng anh thì thầm :

    − Anh xin lỗi em, nghen Linh ! Anh không có ý bôi bác gì con gái Việt Nam . Lúc bước vào nhà, anh tưởng mẹ lại làm may anh cho người khác nữa, nên anh cố tình nói bừa nói ẩu, nhằm khiến người ta tự ái, bị xúc phạm mà không thèm đến nhà anh nữa . Anh nói cho em biết, không phải chỉ có em dị ứng với món cháo, mà từ lúc chia tay với Yến Oanh rồi, anh rất sợ món "bún mắm" . Vậy mà khi yêu em, anh thấy "bún mắm" cũng ngon chi lạ .

    Tường Linh giấu mặt trong lòng Khải Minh :

    − Anh khôn lắm đó ! Đang lúc cao điểm thì kể chuyện tếu cho người ta nghe .

    Khải Minh thấy người yêu hết giận mau như vậy thì mừng rỡ vô cùng :

    − Nếu anh sớm nhận ra, trong số những người mẹ chọn mặt gởi vàng sẽ có một người con gái đáng yêu như em thì anh đã chịu khó đi tìm hiểu thêm mấy cô con gái Việt Nam khác lâu rồi .

    Tường Linh nhéo vào hông Khải Minh :

    − Phải rồi, anh tìm hiểu gái Việt nhưng cưới gái Tây, đúng không ? Anh tính quen ... qua đường với em phải không ?

    Đáng lẽ vào những lúc khác thì Khải Minh sẽ cười vì lời lẽ đượm vẻ con nít của Tường Linh, nhưng ngay phút giây này, anh thấy thương cô qúa .

    − Đã bảo là cố tình xúc phạm nên anh dựng chuyện nói bậy nói bạ, vậy mà em cũng tin . Hết giận anh chưa Linh ?

    Tường Linh bỏ lại ghế sô pha ngồi . Cô hất mặt bảo :

    − Hết giận, nhưng vẫn còn ghét .

    Khải Minh bật cười . Anh ngồi sát vào cô :

    − Giáng người ta một bạt tay như trời đánh, cắn thấy điều sứt da, mà còn chưa hả dạ nữa sao Linh ?

    Tường Linh chạnh lòng :

    − Ai biểu anh làm em tức qúa chi . Đây là lần đầu tiên em biết đánh người đó . Chuyến này thế nào về nhà em cũng bị chị Hai và má đọc kinh suốt ngày luôn cho coi .

    − Em còn đỡ hơn anh nhiều . Mẹ sẽ đọc đủ cho anh nghe ba mươi ngày chứ chẳng phải một ngày như em .

    Cả hai cùng cười . Khải Minh kéo Tường Linh vào lòng :

    − Anh tính chiều nay qua rước em về nhà là để công khai với mọi người, giấu họ bốn tháng cũng đủ rồi . Còn mắc cỡ và xấu hộ nữa thì có ngày mất vợ như chơi .

    Tường Linh có vẻ bất ngờ, ngồi ngay lại :

    − Anh nói thật hả ?

    Khải Minh quả quyết :

    − Chứ sao ! Lát nữa mẹ anh và mẹ em xuống, anh cho hai bà biết hết .

    Tường Linh vui vui kể :

    − Mấy lần đi chơi với Nhi, nó kêu em vào nhà hoài mà em đâu có dám vì thấy xe anh đậu ở ngoài sân .

    Khải Minh kêu lên :

    − Cha ơi ! Biết anh ở trong nhà mà sao em không vô ?

    Tường Linh ngượng ngùng, cúi mặt xuống :

    − Thôi đi ... vào nhà mà phải đóng mặt lạ mặt ngầu như lúc nhập viện với người mình thương mình nhớ ... chịu sao thấu ...

    Khải Minh bàng hoàng vì những gì vừa nghe được từ miệng người yêu, và thốt nhiên anh tin lời cô nói ngay . Bởi vì Tường Linh chính là người trong mộng anh đã cố công tìm kiếm bấy lâu nay . Một người con gái không qúa màu mè, giả dối, ghét hay thương cô đều thành thật trải lòng cho người đối diện được nhìn rõ chân tình của mình . Không phải Khải Minh chỉ vừa nhận ra hôm nay mà từ lâu rồi . Phải kể từ cái buổi trưa anh tình cờ nghe Tường Linh bảo với mẹ : "Con phóng khoáng chứ không phải phóng túng và bừa bãi !", thì anh đã chợt nhủ với lòng, người con gái có một nửa tâm hồn Việt Nam và một nửa tâm hồn Canada là đây .

    Ngắm khuôn mặt "đa hệ" của Tường Linh mà Khải Minh thấy lòng mình rung động qúa, hạnh phúc qúa . Bất giác Khải Minh nâng mặt người yêu lên và từ từ cúi xuống . Đúng lúc Tường Linh vừa khép hờ mắt lại, chỉ còn vài milimet là hai người có thể tìm đến nhau thì "ầm", nơi cầu thang có một bóng người đổ nhào xuống . Hoàng Nhi nằm dài trên sàn nhà, ráng chống tay ngồi dậy, nhìn lên phía trên mà rủa :

    − Đồ cầu thang mắc dịch ! Có năm bậc thôi mà cũng làm tàng . Đang tới khúc ngon lành thì cho người ta đo ván . Có tin tao san bằng tụi bây hết không hả ? Cha mẹ ơi, sao mà đau qúa vậy nè ....

    Khải Minh và Tường Linh, mỗi người dìu Hoàng Nhi một bên . Được quan tâm và hộ vệ như vậy, Hoàng Nhi động lòng, vừa đi cà nhắc vừa mếu máo :

    − Anh Hai ơi, chuyến này người bị bó bột chân là em rồi đó . Em ghét nhất là phải ngồi hay nằm một chỗ suốt ngày ... hu hu ... hu ...

    Đợi Hoàng Nhi ngồi xuống ghế sô pha xong, Khải Minh mới hỏi :

    − Đau ở chân nào ?

    − Chân phải đó ... hu hu ....

    Khải Minh ngồi chòm hỏm dưới ghế, nâng bàn chân em gái để trên đùi mình :

    − Anh tưởng em ở trong phòng mà . Sao khi không bị té xuống cầu thang vậy ?

    Nghe anh hỏi, Hoàng Nhi nín ngay . Cô lấm lét nhìn anh :

    − Thì em tò mò nên mới quay trở ra .

    Khải Minh lườm em gái :

    − Bởi vậy anh gọi em là "Chín", đâu có oan ức gì . Đúng là Chín nhiều chuyện mà .

    Hoàng Nhi dùng tay chùi nước mắt :

    − Anh cũng biết gọi người ta là "Chín nhiều chuyện", mà đã nhiều chuyện thì chuyện này hấp dẫn như vậy em đâu có bỏ qua được . Xui ghê, tại thấy anh sắp mi chị Linh, em ráng chòm tới xem cho rõ, ai ngờ hụt chân té nhào xuống, tiếc dễ sợ luôn .

    Thấy Tường Linh ngồi bên cạnh Hoàng Nhi đỏ cả mặt thì Khải Minh nháy mắt yêu với cô một cái . Sao đó anh chọc em gái :

    − Hấp dẫn dữ không ?

    Hoàng Nhi trách anh trai :

    − Anh đó nha, nhà chỉ có hai anh em, vụ gì anh cũng kể cho em nghe, vậy mà tới cái vụ cặp kè với chị Linh ở sau lưng mẹ, thì không chịu tâm sự với người ta gì hết .

    Khải Minh vừa nắn bóp bàn chân của Hoàng Nhi, vừa bảo :

    − Cha ơi, em làm anh bao phen mất bạn gái, ngu sao đi kể cho em nghe nữa chứ .

    Hoàng Nhi xí một tiếng :

    − Xì, tự mấy người đó đến nhà toàn muốn lấy lòng mẹ, không thèm đếm xỉa chi đến em, có đi nữa thì cũng toàn là nổ với em không hà . Trong khi chị Linh thì khác, đến nhà lần đầu là chỉ theo bắt chuyện với em . Gía mà anh cho em biết sớm, em còn giúp hai người mà chẳng thèm lấy thù lao . Bởi vậy anh có phước mà không biết hưởng gì hết trơn .

    Khải Minh kêu lên :

    − Thôi thôi, cho anh xin đi . Ai mà dám hưởng phước của em kia chứ .

    Bất chợt thấy mấy dấu tay đỏ trên mặt Khải Minh, lại thấy anh chịu khó "o bế" bàn chân cho mình, Hoàng Nhi bèn quay qua Tường Linh :

    − Chị Linh, thật ra cái gì chị cũng vượt xa mấy người bạn gái trước của ảnh, chỉ mỗi cái khoảng chị đánh anh Hai là Nhi không chịu đâu . Mẹ em chưa bao giờ đánh hai anh em em cả, nay chị tát ảnh như vậy, em thấy cũng bất ngờ lắm .

    Đang nghe hai anh em đối đáp ngon lành, chợt mục tiêu chuyển qua mình, mà còn là đích nhắm để cho người khác vạch tội, trong một thoáng Tường Linh lúng túng, cố phân trần :

    − À ... Linh đâu có cố ý ... hồi nảy chính Nhi ở trong phòng cũng tự ái dân tộc mà đúng không ? Chẳng phải Nhi đã từng bảo với Linh trong bệnh viện là đụng chạm với Nhi thì thôi, chứ đụng tới thần dân Việt Nam là cô chiên họ liền, nhớ chưa ?

    Thấy anh trai nắn bóp hơi mạnh, Hoàng Nhi lại ứa nước mắt vì đau, nhưng cũng ráng trả lời :

    − Rồi, em nhớ rồi !

    Tường Linh tiếp tục biện hộ :

    − Ở đây mình đâu có "chiên" ảnh ... chỉ có "tát" thôi mà .

    Hoàng Nhi đề nghị bằng giọng thật mùi :

    − Nhưng lần sau chị cũng đừng đánh ảnh như vậy nữa nha ?

    Tường Linh gật đầu :

    − Ừ, không có lần thứ hai nữa đâu .

    Yêu sách vừa mới đưa ra đã được đáp lại mau như vậy, Hoàng Nhi reo lên bằng giọng ngọng ngọng vì nghẹt mũi :

    − I love you, chị Linh !

    Tường Linh không hiểu gì, tự nhiên có người nói "thương" thì cũng đáp lại như cái máy :

    − Ừa ! I love you, too !

    Đột nhiên, Hoàng Nhi hét lên một tiếng :

    − Úi da !

    Thì ra Khải Minh chịu hết nổi, buông chân em gái rơi xuống sàn cái "phịch", rồi ôm bụng, ngồi bẹp luôn dưới nhà :

    − Trời ơi là trời ! Nhà có một đứa con nít rồi, may mốt rước thêm một đứa con nít khác vào nhà, chắc ngày nào cũng có hội chợ Xuân .

    Bấy giờ Tường Linh và Hoàng Nhi mới đưa mắt nhìn nhau, thầm công nhận là hai đứa nói chuyện hơi khùng khùng điên điên . Thế là hai cô cũng cười giòn giã .

    Tiếng cười chưa kịp bay đi xa thì ở trên lầu, lại có tiếng đẩy cửa cái gầm, và bà Tường Vân đang hùng hổ bước xuống thang :

    − Linh đâu, về mau ! Con nói đúng, lót vàng cũng không vào nhà này . Tưởng con trai mấy người ngon lành và trí thức lắm hả ? Chuyến này không có bạn bè hay sui gia gì với mấy người nữa .

    Bà Bích Liên cũng đang nối gót theo sau :

    − Luật sư mà không ngon lành à ? Hơn khối người chứ chẳng phải bở như chị tưởng .

    Tường Linh hối hả đi về phía bà Tường Vân :

    − Chuyện gì vậy má ?

    Bà Tường Vân nắm tay con gái :

    − Đi, lẹ lên ! Má vẫn còn giữ liên lạc với những người đã làm may cho con . Toàn là dân kỹ sư, giám đốc, và có đứa là ông chủ nữa . Hơn chứ không thua con trai của họ đâu con .

    Tường Linh ghị tay lại, chưa kịp nói gì thì bà Bích Liên khiêu khích thêm :

    − Trời ơi, nói mà không biết mắc cở . Con gái mấy người có giá đến nổi phải điện thoại cầu xin người ta .

    Khải Minh xanh cả mặt, chọc giận Tường Linh thì anh còn có thể dỗ ngọt cô được, đụng chạm người lớn thì rắc rối trăm bề .

    Khải Minh xanh cả mặt, chọc giận Tường Linh thì anh còn có thể dỗ ngọt cô được, đụng chạm người lớn thì rắc rối trăm bề . Anh lay tay mẹ :

    − Mẹ ơi, sao khi không mẹ lại gây với bác Vân vậy ? Lúc nào mẹ cũng làm khổ con hết .

    Và đúng như Khải Minh dự đoán, bà Tường Vân giận sôi gan :

    − Tôi cho bà biết, mấy tháng nay mẹ con người ta gọi điện kêu tôi dẫn con Linh qua nhà họ chơi, vì lỡ hứa với con gái trong bệnh viện nên tôi đã từ chối nhiều lần . Cuối cùng con trai họ tới thẳng nhà tìm con Linh và ba bốn đứa chứ không phải chỉ có một đâu .

    Khải Minh nghe mà phát ghen :

    − Linh ! Sao anh không nghe em kể gì hết vậy ?

    Tường Linh đưa cánh tay còn lại xua lia lịa trước mặt anh :

    − Tại gì em đâu có đi chơi với họ mà kể với anh .

    − Nhưng em có tiếp mấy anh chàng đó không ?

    Tường Linh hơi cúi đầu xuống khi đột nhiên Khải Minh giận như vậy :

    − Người ta đến tận nhà tìm mình, không tiếp chả lẻ bỏ trốn trong phòng, coi sao được .

    Khải Minh càng to tiếng hơn :

    − Được cái gì ? Em phải ở trong phòng là đúng rồi . Mấy cô bạn da trắng lên tận văn phòng, nhưng đều bị người phụ tá của anh bảo thẳng là anh không tiếp họ đấy, cả điện thoại anh cũng không trả lời nữa kìa .

    Thấy Khải Minh tấn công con gái, bà Tường Vân càng tức hơn :

    − Nè, bộ cậu điên hay sao mà tự dưng mắng con gái tôi vậy ?

    − Sao bà bảo con tôi điên ...

    Đến nước này, Hoàng Nhi nhảy cò cò tới phía mọi người, Khải Minh phải dang tay ra đỡ em gái . Cô đứng một chân bên cạnh bà Bích Liên, nói nho nhỏ :

    − Mẹ ơi đánh bao nhiêu trận mới thắng được trận cuối cùng . Thay vì mình ăn mừng thì mẹ lại gây ầm ĩ với bác Vân là sao ?

    Bà Bích Liên đang nóng nên mắng cả con gái :

    − Im đi ! Nói năng lộn xộn chả vào đâu . Bộ cả con cũng muốn chọc tức mẹ hả ?

    Hoàng Nhi nhìn trân trân vào mặt mẹ, không hiểu sao bà lại giận như vậy, trong khi đó bà Bích Liên quay qua con trai, nói tiếp :

    − Minh ! Bây giờ con muốn lấy vợ Miên, vợ Lào hay "Trâu, Máy, Cày" gì mà cũng chấp nhận hết .

    Khải Minh nhăn mặt :

    − Con chỉ cưới vợ Việt Nam chứ không cưới ai hết .

    Lập tức bà Tường Vân kêu lên :

    − Ba hồi chê gái Việt Nam, bốn hồi đòi cưới người ta . Xem ra con trai của bà man nặng rồi đó .

    Rồi bà lại kéo tay con gái, cố lôi cô ra ngoài cửa :

    − Về con ! Ở đây một lát dám má con mình cũng bị điên theo . Về, má giới thiệu người này cho con quen, thằng bé trông mặt mày sáng sủa, bảnh trai và việc làm lương cao lắm con ....

    Tường Linh vốn mau nước mắt, chưa hiểu chuyện gì mà mẹ lại gây gỗ với bạn, rồi tới lượt Khải Minh ghen ẩu với mình nên cô gạt tay mẹ ra, vừa khóc lóc vừa đi về phía sô pha :

    − Không biết đâu, má làm may cho con tùm lum, giờ con chịu rồi thì má lại không chịu . Ngoài anh Minh ra, con không thương ai hết . Lỡ cô đơn bốn năm rồi, con cô đơn tiếp, chừng đó má đừng có hỏi này nọ nha ... hu hu hu .... có ai khổ như tôi không ... hu hu ...

    Khải Minh bàng hoàng vì những gì vừa nghe được . Anh buông tay Hoàng Nhi ra làm cô chới với suýt tí nữa ngã ra sau, may mà bà Bích Liên đứng gần nhanh nhẹn chụp lấy tay con gái .

    Khải Minh qùy một chân dưới nhà, ngước mặt nhìn Tường Linh :

    − Linh, em nói thật hả ? Ngoài anh ra, em không ưng người nào hết sao ? Em thương anh đến mức như thế à ?

    Tường Linh gật đầu :

    − Còn anh, anh có nghe lời bác gái mà cưới vợ ... Miên không ?

    Khải Minh ngồi lên sô pha :

    − Khờ qúa ! Anh chưa bao giờ yêu ai như yêu em . Em có biết, từ ngày em xuất viện, không có lúc nào mà anh không nghỉ đến em, cho nên không bao giờ có chuyện anh bỏ rơi em đâu . Tin anh không, Linh ?

    Tường Linh sung sướng, ngã vào lòng Khải Minh :

    − Sao không, khi em cũng vậy mà .

    Hai người ôm chầm lấy nhau . Qua phút kinh ngạc, bà Tường Vân đi trở lại chổ cũ, lay tay bạn gìa :

    − Chuyện gì mà tôi không hiểu gì hết vậy nè ? Bộ tụi nó đang đóng cải lương hả ? Sao mà con gái tôi nói năng chi lạ ? Liên biết nó đang nói gì không ?

    Bà Bích Liên cũng bất ngờ không kém :

    − Chị làm má nó, còn không hiểu, thì làm sao tôi hiểu cho được .

    − Thế chị hiểu thằng Minh, nó nói gì không ?

    Bà Bích Liên lắc đầu :

    − Có hiểu gì đâu .

    Rồi bà quay sang con gái :

    − Nhi, con biết gì không ?

    Hoàng Nhi đáp tỉnh bơ :

    − Sao không !

    Bà Bích Liên la lên :

    − Biết, sao nảy giờ con không nói ?

    − Có ai hỏi con đâu ?

    Bà Bích Liên thấy điều muốn kêu "trời" với con gái :

    − Mẹ mệt với con qúa . Rồi, mẹ hỏi đó, con nói đi !

    Hoàng Nhi cười cười :

    − Thì hai ông bà này gây riết rồi thương nhau luôn . Nhưng vì xấu hổ và mắc cỡ với mọi người là đã lỡ phản đối vụ may mối này nọ nên anh Minh và chị Linh không có cho ai biết . Và họ đã cặp kè sau lưng mình có tới bốn tháng rồi đó mẹ .

    Bà Bích Liên im lặng vài giây rồi buông tay con gái ra, chắp hai tay trước ngực :

    − Mô Phật ! Cuối cùng rồi Phật cũng thông suốt điều con khấn vái bấy lâu nay .

    Một lần nữa, Hoàng Nhi chới với quơ hai tay lên không gian, phải ráng nhảy vài bước sang bên phải để vịn tường cho khỏi ngã .

    Bà Tường Vân cũng mừng rỡ không kém :

    − Chắc là ông nhà tôi đã hiển linh giúp cho vụ may mối này thành công .

    Bà Bích Liên nắm tay bạn :

    − Chị chở tôi lên chùa ngay, tôi phải mua trái cây, thắp nhang tạ ơn trời phật mới được .

    Bà Tường Vân vui ra mặt :

    − Sẵn dịp mình hỏi thầy xem ngày lành tháng tốt cho tụi nó cưới nhau cho rồi . Thú thật, mấy đứa nhỏ làm bọn già mình khổ quá đi thôi .

    Cả Hoàng Nhi, Khải Minh và Tường Linh đều mở to mắt nhìn hai bà mẹ . Hoàng Nhi là người đầu tiên nhịn không được :

    − Mẹ à, hai người mới quát tháo tùm lum, giờ làm lành mau vậy ?

    Bà Tường Vân cười cười :

    − Năn nỉ, nói ngon ngọt, tụi nó không chịu nghe nên bác với mẹ con bày ra cái vụ chiến tranh là để tụi nó thương mẹ mà chịu khó tìm hiểu lẫn nhau .

    Bà Bích Liên tiếp lời :

    − Cho con biết nha, trận này là trận cuối, mẹ quyết ... đánh thẳng tay . Ai mà ngờ tụi nó ở sau lưng yêu nhau đến nổi rứt không ra, phải biết sớm thì hai bà già này đâu có bày mưu lập kế như thế .

    Rồi bà quay qua kéo tay bạn :

    − Thôi đi lẹ chị Vân !

    Đi ngang qua con gái, bà Vân dừng lại :

    − Linh, má mượn xe con nhen, lát nữa kêu anh Minh chở con về .

    Bà Bích Liên đẩy vai bà Vân :

    − Trời ơi, chị không mượn thì thằng con của tôi cũng năn nỉ chị mang chiếc xe đi giùm . Hôm nay khác xa với ngày hôm qua rồi .

    Bỗng Hoàng Nhi la lên :

    − Mẹ ơi, anh Hai quen chị Linh, vậy mẹ có còn cấm con qua lại với anh Robert nữa không ?

    Bà Bích Liên ngoáy đầu lại :

    − Nếu chị Hai tương lai của con là chị Linh, đừng nói một Rô Be, mười Rô Be đứng trước mặt mà cũng gã con cho người ta tuốt luốt !

    Hoàng Nhi mừng qúa, nhảy cẫng lên một cái rồi chạy ào về phía bà Bích Liên :

    − Mẹ nói thật hả mẹ ?

    Bà Bích Liên đáp gọn lỏn :

    − Ừ !

    Rồi hai bà mẹ cười vang, bước ra ngoài sân mà ở trong nhà vẫn còn nghe tiếng cười của họ .

    Khải Minh bước lại gần em gái :

    − Ê nhỏ ! Hết cò cò rồi hả ?

    Qua phút kinh ngạc, Hoàng Nhi đu lên người Khải Minh, hôn một cái "chóc" vào mặt anh trai :

    − Hoan hô anh Hai ! Nhờ anh mà mẹ mới rút lại lệnh cấm vận với em !

    Khải Minh gỡ tay em gái ra khỏi cổ, thì thầm :

    − Vậy em biết điều một chút đi .

    Hoàng Nhi ngây thơ hỏi lại :

    − Mười chút cũng được chứ đừng nói một chút . Mà chuyện gì vậy, anh Hai ?

    Khải Minh nói nhỏ vào tai em gái :

    − Biến lên lầu lẹ dùm đi ... Chín ?

    − Chi vậy ?

    Khải Minh nhéo nhẹ vào tai Hoàng Nhi :

    − Có phải em muốn phá đám hoài không ?

    Hoàng Nhi sực tỉnh, thốt nhiên cô reo lên :

    − À, anh muốn hôn chị Linh ...

    Khải Minh hoảng hồn bịt miệng em gái lại :

    − Cha ơi, có cần mày la to vậy không ? Bây giờ im lặng và lên lầu . Chưa có lệnh của anh là không được xuống nghe không ? Cấm tuyệt đối cái vụ rình mò đó, biết chưa ?

    Vì bị bịt miệng nên Hoàng Nhi chỉ biết gật đầu lia lịa . Cô quay trở ngược ra sau, mới tới bậc thang đầu, cô đã gân cổ lên hát :

    − Tôi tính năm này tôi cưới luôn cho thằng lớn . Vân tính cho rồi, Liên với Vân đây làm sui . Ôi vui qúa xá là vui ! Ôi vui qúa bà con ơi ! Ôi vui qúa anh Rô Be ơi ! ....

    Khải Minh lắc đầu trở về ghế ngồi . Tường Linh hỏi ngay :

    − Hai anh em to nhỏ với nhau chuyện gì thế ?

    Khải Minh cười cười :

    − Anh bảo nó lên lầu đó .

    − Chi vậy ?

    Khải Minh nhướng mày :

    − Em hỏi y hệt như Hoàng Nhi đã hỏi anh . Chắc kiếp trước hai người vốn là chị em ruột với nhau ?

    Tường Linh ngây ngô lập lại :

    − Em hỏi thiệt mà, sao không để Nhi ở lại đây nói chuyện cho vui, kêu cổ lên lầu làm gì ?

    Khải Minh nheo mắt :

    − Muốn biết lý do thì xích gần đây anh nói cho nghe .

    Tường Linh ngoan ngoãn chòm đầu tới :

    − Bộ quan trọng lắm à ?

    Khải Minh ghé vào tai Tường Linh :

    − Em nghỉ xem, hôn em có quan trọng không ?

    Hiểu ra, Tường Linh đấm vào ngực Khải Minh một cái, nhưng anh đã nhanh nhẹn giữ tay cô lại và cúi xuống môi cô .....

    Ở trên này, Hoàng Nhi không khỏi há hốc miệng, bụng thầm bảo : "Cha ơi, anh Hai mi chị Hai gì mà lâu khiếp !" Như để kiểm chứng suy đoán của mình, Hoàng Nhi vén tay áo lên xem đồng hồ, cô không hay mình vừa buông tay trên thành bậc thang, tức thì cả thân người chúi xuống lầu một lần nữa :

    − Úi da ! Cha mẹ ơi .... chết con rồi ...

    Khải Minh và Tường Linh cùng chạy về phía Hoàng Nhi . Thấy em gái không khóc như lần đầu nhưng nét mặt nhăn nhó trông rất ... khủng khiếp, Khải Mình bèn hỏi :

    − Lại gãy chân phải không ?

    Hoàng Nhi bệu bạo :

    − Kỳ này .. gãy tay đó . Chu choa ơi, chị đừng có nắm chặt tay em qúa, đau qúa đi nè chị Linh ơi .

    Tường Linh liền buông tay trái của Nhi ra . Cô để một mình Khải Minh dìu em gái tới sô pha . Phần cô cũng ngồi xuống theo Hoàng Nhi .

    Khải Minh tức lắm, rầy em gái :

    − Đã bảo chưa có lệnh của anh không được ló mặt ra, vậy mà em đâu có chịu nghe lời anh . Bị như vầy là tự em chuốc lấy, còn than van gì nữa .

    Bị la, Hoàng Nhi đánh trống lãng :

    − May mốt mua nhà, em sẽ bảo Robert chọn căn không có một bậc thang nào hết . Đồ cầu thang mắc dịch !

    Khải Minh cằn nhằn :

    − Từ đây tới ngày đó còn xa lắm . Ngày nào thằng Rô Be chưa rước em đi, anh sẽ còn khổ dài dài với em .

    Tường Linh vén tóc trên mặt Hoàng Nhi, nhưng miệng thì cố tình nói cho Khải Minh nghe :

    − Ngày tháng còn lại độc thân của Nhi, anh nên thương em gái nhiều hơn mới đúng .

    Khải Minh đứng đó mà phát bực với người yêu :

    − Em lại bênh nó . May mốt cưới nhau rồi, chắc là ở trong nhà em chỉ biết có Hoàng Nhi chứ đâu ngó ngàng gì tới chồng .

    Tường Linh mỉm cười :

    − Anh cứ hay bảo tụi em là con nít, nhưng anh còn con nít hơn nhiều . Chúng mình nên duyên chồng vợ là nhờ vào ... sợi tơ hồng này đây .

    Khải Minh nhìn theo ánh mắt của Tường Linh . Hoàng Nhi ngơ ngác, không hiểu vì sao chị ta gọi mình là "Sợi Tơ Hồng" .

    Hoàng Nhi không hiểu nhưng Khải Minh thì đã thông suốt lời của người yêu . Đúng là mẹ anh đã cố công mở dịch vụ may mốt biết bao nhiêu lần, nhưng Hoàng Nhi chỉ ra tay có một lần mà đã ... ăn đứt mẹ . Không có Hoàng Nhi ngồi giảng "kinh tình yêu", chắc chắn Khải Minh đã không xuống phố Tàu để có một cuộc gặp gỡ đầy ấn tượng với Tường Linh . Bỗng nhiên, anh thấy thương em gái qúa .

    Tuy từ trước tới giờ, bề ngoài thì Khải Minh hay quở mắng Hoàng Nhi, nhưng trong lòng lúc nào cũng cưng yêu nó, nhưng sau chuyện này, đúng là anh thấy mình may mắn đã có một người em gái dễ thương như Hoàng Nhi . Nếu cô bé không phá đám, chắc gì anh vẫn còn độc thân để có một người bạn đời như Tường Linh . Nghỉ vậy, Khải Minh bèn quay qua em gái :

    − Em nhắm đi được thì theo anh chị xuống phố Tàu, em muốn mua quà ăn vặt gì, anh cũng mua hết cho em . Còn nếu đau tay đau chân qúa, anh chị sẽ mua về cho em vậy .

    Lập tức Hoàng Nhi reo lên :

    − Anh nói thật hả ?

    Khải Minh cười với em gái :

    − Thật chứ sao không .

    Chỉ đợi có thế, Hoàng Nhi đứng phắt dậy, phóng lên lưng Khải Minh, hai tay ôm dính cổ anh thấy điều Khải Minh muốn ... tắt thở . Anh ráng thì thào trong hơi thở :

    − Cha ơi, vậy mà nó bảo là bị gãy tay . Nếu tay lành lặn, chắc con chết vì nghẹt thở với nó .

    Hoàng Nhi cười khì khì :

    − Tại sợ bị anh nhéo tai như mấy lần trước nên em mới gạt hai người .

    Khải Minh nháy mắt với Tường Linh :

    − Bây giờ em còn bênh nó nữa thôi ?

    Tường Linh bật cười, vui lây với niềm vui của hai anh em nhà họ Trần . Tưởng tượng lúc chính thức đặt chân vào căn nhà này, ngày nào cũng tràn ngập những nụ cười xuân thì cô thấy cuộc đời đúng là đáng yêu qúa . Có nằm mơ, Tường Linh cũng không sao ngờ là mình còn có thể yêu được lần thứ hai, và còn yêu say đắm hơn cả lần đầu .

    Thế mới biết, ở trên đời có điều gì lại không có thể xảy ra .




    Hết


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group