Đi qua miền ký ức - Phương Oanh (14/14)

  • moila

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 1

    Để tránh ánh nắng chiếu vào mắt rồi ngó xuống cổ tay. Vẫn còn sớm nhưng sao bà cứ bồn chồn trong dạ. Đêm qua bà hầu như thúc trắng. Bên cạnh bà, ông ấy cũng thao thức. Tâm trạng của cả hai như chiếc lọ đựng đầy hạnh phúc và lo âu. Khi chiếc lo chao nghiêng thì phần này thay thế phần kia hoặc trộn lẫn vào nhau nhưng rõ ràng vẫn là hai trạng thái đó.

    Bà Tùng Như lững thững bước ra sân. Thoáng thấy bà, người tài xế lật đật mở cửa xe. Bà định khoát tay từ chối nhưng lại thôi. Dựa đầu vào ghế bà nhắm mắt lại cố không để ý đến những ý nghĩ đang đuổi nhau trong đầu.

    Quỳnh Lâm đang đi về phía bà, dáng mảnh mai, gương mặt thanh tú phảng phất nét buồn. Bà Tùng Như thở dài, nó vẫn còn trẻ quá.

    - Con xuống đây ngồi với mẹ.

    - Dạ.

    Với dáng gồi nghiêng nghiêng, trông Quỳnh Lâm mềm mại như vừa bước ra từ bức tranh tố nữ. Hai tay cô nắm vào nhau và đặt trên đùi, những ngón tay thon gầy, trắng muốt và chiếc nhẫn kim cương quen thuộc nằm ở ngón giữa. Từ lúc không còn Như Vũ thỉnh thoảng cô mới mang hoặc chỉ mang vào những dịp quan trọng. Thay vào đó là chiếc nhẫn bình thường, chiếc nhẫn cô đã không mang trong ngày cưới. Chỉ nghĩ đến điều này cùng là tim bà nhói đau.

    Bà nhớ gương mặt Như Vũ lúc nhận nó từ tay bà.

    - Đẹp quá. Con nghĩ nó rất thích hợp với Lâm. Cảm ơn mẹ đã tặng cho chúng con món quà quý giá này. Con biết với mẹ nó còn mang giá trị rất lớn về mặt tinh thần.

    Dù bà cố thuyết phục nhưng Vũ vẫn khăng khăng dùng nó trong ngày cưới thay cho chiếc nhẫn truyền thống. Giờ Quỳnh Lâm đã gầy đi rất nhiều nên nó không còn ở vị trí cũ. Chiếc nhẫn nằm ở ngón giữa. Bà Tùng Như thở dài, suốt bao năm qua nhưng đến giờ thì nó không còn làm tròn nhiệm vụ của mình nữa.

    Bên cạnh bà, Quỳnh Lâm vẫn im lặng. Cô rất ít lời. Quỳnh Lâm sống thiên về nội tâm nhưng không hoàn toàn khép kín. Bà biết bên trong nội thân thể bé nhỏ mảnh mai là một nghị lực sống rất đáng để bà khâm phục. Quỳnh Lâm đã luôn luôn làm bà ngạc nhiên, ngay từ buổi đầu tiên cô đên thăm gia đình này.

    Hôm đó Như Vũ hẹn với cả nhà sẽ đưa bạn gái về dùng cơm. Bà chuẩn bị rất chu đáo vì Như Vũ chưa từng dắt ai về giới thiệu, dù bà biết anh yêu khá nhiều người bên ngoài. Sau này nhắc lại, mọi người đều xúm nhau vào trêu vì trong lần gặp mặt ây "nàng dâu" không gặp rắc rối nào, còn "bà già" thì lại lăn đùng ra xỉu vì quá...hồi hộp. Bà Tùng Như bần thần nhớ lại, ký ức còn rỏ nét quá. Dường như chỉ mới hôm qua.

    Lần đầu tiên ấy, bà đã rất lo và hơi giận khi chúng về khá trễ so với giờ hẹn. Ngay lúc đứng lên để đáp lại lời chào của Quỳnh Lâm thì một cơn choáng kéo đến bất ngờ làm mắt tối sầm, đầu óc quay mòng mòng, bà ngã xuống. Quỳnh Lâm đứng gần nhất cô đỡ ngay lấy bà. Bàn tay mà chỉ một thoáng trước đây bà e ngại vì vẻ manh mai, yếu đuối của nó, giờ mạnh mẽ đến không ngờ. Cô dìu bà vào trong rồi lần lượt đo huyết áp, khám bệnh sau đó kê toa không quên cẩn thận ghi cho bà một số lời khuyên về chế độ ăn uống, tập luyện nghĩ ngơi.

    Bà Tùng Như như đánh mất vai trò chủ nhà của mình và vì thế buổi gặp mặt cũng không còn diễn theo đúng trình tự của nó. Bữa ăn chiều bị bỏ quên ngoài kia. Người yêu của Như Vũ cũng không im lặng chờ nghe các câu hỏi để trả lời một cách rụt rè, thay vào đó bà lại phải ngoan ngoãn trả lời từng câu hỏi của cô. Cuối cùng thì vị khách quý được mong chờ nhất này phải đích thân xuống bếp hâm nóng thức ăn phục vụ cho bà và hai người đàn ông đang bối rối lo lắng đến đờ người vì bị rơi vào tình huống bất ngờ ngoài dự kiến ấy.

    Bà Tùng Như xoa trán. Bà nhớ con trai đến cồn cả ruột gan. Ánh mắt nụ cười dáng điệu của nó in vào ký ức bà đến từng chi tiếc nhỏ. Vũ ơi !

    Bà giật mình ngồi thẳng dây. Dường như mình đã gọi thành lời. Bối rối bà quay sang Quỳnh Lâm. Cô vẫn ngồi yên. Chỉ là ảo giác thôi. Bà Tùnh Như thở dài rồi dựa sâu hơn vào ghế để tránh nhìn vào gương mặt dịu dàng nhưng đầy nét trầm tư ấy.

    Bà đã lầm, không phải là ảo giác, Quỳnh Lâm đã nghe tiếng gọi rất khẽ của người bên cạnh nhưng cô vờ như không. Cô biết vết thương vẫn còn sâu hoắm, nó luôn nhắc mọi người nhớ đến sự hiện diện của mình bằng những vết cắt nghiến vào da thịt. Cả nhà vẫn chưa quen sự vắng mặt của anh. Và điều này làm cho họ gượng nhẹ hơn khi đối xử với nhau.

    Từ trong nhà, ông Tùng sải từng bước dài ra sân. Nắng sớm lấp lóa trên mái tóc đen nhánh của ông. Dáng ông cao lớn, vững chải. Tuổi già hình như chỉ hiện diện ở những nếp nhăn quanh mắt mà mỗi khi cười chúng làm gương mặt ông đôn hậu hơn. Nụ cười hai người giống tạc nhau, kể cả cái nhếch môi. Quỳnh Lâm nhớ Như Vũ. Cô nhớ đến lần gặp gỡ đầu tiên.....

    Đó chẳng phải là kỷ niệm đẹp. Hôm ấy trên đường về nhà, Quỳnh Lâm chứng kiến một tai nạn giao thông. Chiếc container cồng kềnh chạy lấn, hất tung chiếc môtô đang lưu thông chiều ngược lại. Ba người trên xe văng ra xa. Tất cả đều nằm bất động. Tại nạn diễn ra trong tích tắc nhưng mức độ khủng khiếp của nó làm những người chứng kiến đều kinh hoàng. Rất nhanh, Quỳnh Lâm bỏ xe chạy đến nạn nhân nhỏ tuổi nhất. Cậu bé nằm ngửa, người đầy máu. Cẩn thận, Quỳnh Lâm xem xét các đốt sống ở cổ, lưng. Chúng không tổn thương nhưng chiếc xương sườn ở lồng ngực gãy đâm vào da thịt. Máu từ đó tuôn ra. Cô bình tĩnh sơ cứu.

    Lúc đấy Như Vũ bước ra từ tòa cao ốc gần đó Anh và vài người đi đường chạy đến. Sự thành thạo, chính xác trong từng động tác của Quỳnh Lâm làm Như Vũ an tâm. Anh ngăn không cho họ di chuyển những nạn nhân khác vì e rằng sự sốt sắng thái quá có thể sẽ gây ra những chuyện đáng tiếc khác.

    - Chúng tôi có thể làm gì.

    Lúc đó Quỳnh Lâm hướng cái nhìn về phía anh. Gương mặt rất đàn ông cho cô cảm giác tin cậy. Quỳnh Lâm nói gọn:

    - Xin giữ đứa bé ở nguyên tư thế này. Tôi sẽ xem qua những người khác.

    Không mất nhiều thời gian, Quỳnh Lâm nhận ra họ đều chết ngay sau va chạm. Cô bế đứa trẻ ra taxi. Người Quỳnh Lâm đây máu. Như Vũ chạy theo :

    - Cô đến bệnh viện nào?

    Quỳnh Lâm nói tên bệnh viện nơi mình đang làm việc. Như Vũ đã đến và chờ rất lâu. Gương mặt bơ phờ lúc bước ra cửa làm anh cảm động. Thay vì đưa cô túi xách và chìa khóa xe, Như Vũ lại đưa cô về nhà. Quỳnh Lâm không phản đối. Cô im lặng đi theo anh. Khác với vẻ bình tỉnh mà anh vừa chứng kiến lúc nãy, Quỳnh Lâm khóc. Như Vũ thấy lòng nao nao. Mãi sau này anh mới hiểu lý do của những giọt nước mắt ấy. Chính trong giây phút đo Quỳnh Lâm biết rằng từ nay trên cõi đời này có thêm một đứa trẻ mồ côi giống như cô vậy.

    Chiếc xe thắng gấp làm Quỳnh Lâm giật mình. Ông Tùng Như quay xuống hỏi vợ :

    - Bên ấy có đi đón nó không?

    Bà khẽ khàng:

    - Em không biết.

    Ông nói trong thiếng thở dài :

    - Lẽ ra mình nên báo với họ một tiếng.

    Bà Tùng Như im lặng. Cũng như ông bà biết mình không sao thích nổi những người bên ấy nhưng cả hai không bao giờ nói với nhau điều này.

    Sân bay thưa thớt, bà Tùng Như nhìn quanh. Họ không đến bà thở ra và thấy dễ chịu. Chuyến bay đáp trễ hơn một giờ. Di lại quanh quẩn vì sốt ruột, bà cố hình dung giây phút gặp mặt sắp tới.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group