Tự sự - Bùi Chí Vinh

  • nhocbehn

    khoảng 2 10 năm trước
  • Mở


    Bằng sáng tác của mình

    Tôi đánh tan những điều nghi hoặc

    Tôi trồng cỏ khắp nơi trên mặt đất

    Chuẩn bị cho cổ tích loài bò

    Tôi nắm tay Whitman, tôi quàng cổ Rousseau

    Đem cỏ bao vây triều đình và nhà ngục

    Đem cỏ tấn công bọn vua quan phàm tục

    Làm rêu mọc đầy râu, làm hoang phế mọi lâu đài

    Tôi sẽ dùng cỏ trong thơ đeo lủng lẳng ở vành tai

    Thay các trang sức, các huân chương hèn mọn

    Tôi sẽ tròng vào khuôn mặt háo danh một sợi dây thòng lọng

    Được tết bằng cỏ mọc ở nơi mất vệ sinh nhất trên đời

    Còn loài cỏ đẹp mà tôi hằng chúc tụng

    Chính là vòng nguyệt quế dân tôi



    *



    Bằng sáng tác của mình

    Tôi thực sự ăn mày phép lạ

    Tôi thương Rimbaud, tôi mê Remarque quá

    Các bạn đi bộ khắp Châu Âu không có một mái nhà

    Tôi cũng đã mỏi giò trên lộ Nguyễn Du

    Đầu gối quỵ xuống đường Cao Bá Quát

    Tôi đạp lên xương sườn hai nhà thơ Việt Nam có cuộc đời bất trắc

    Nghe nhói đau ở phía dạ dày

    Thế kỷ trước tôi: ở Tiên Điền ở Quốc Oai, những người đồng nghiệp

    Tôi chắc cũng đã từng tê buốt chỗ này đây



    *



    Bằng sáng tác của mình

    Tôi tăng tuổi thọ cho người sắp chết

    Tôi giúp đỡ những ai thất nghiệp

    Phát chẩn thi ca để ứng thí việc làm

    Với trẻ nhi đồng, tôi cẩn thận hỏi han

    Xin được tháp tùng lên bầu trời mà Jêsu, Thích Ca dành cho con nít

    Với đàn bà, tôi tỏ ra ưa thích

    Xin được phiêu lưu xuống hỏa ngục nàng dành

    Tôi đã cạo đầu và dài tóc rất nhanh

    Đã khiếm nhã và cực kỳ lễ phép

    Tôi đỏ tôi đen vô cùng khắc nghiệt

    Cách ăn mặc trong thơ như y phục cắc kè

    Nếu có lần nào áo quần đứt cúc

    Đó là lần tôi tập si mê



    *



    Bằng sáng tác của mình

    Tôi xuất bản không cần trang bị

    Sách vở cung đình đang chờ cân ký

    Tôi cân kí lô cái lưỡi của mình

    Dù vua chúa triều thần tiểu tiện lên các phát minh

    Dặn tôi uốn lưỡi bảy lần thì cho nói

    Uốn một lần coi như tốt nghiệp nghề múa rối

    Uốn lần thứ hai được bằng cấp hát tuồng

    Uốn lần thứ ba chuẩn bị phong quan

    Lần bốn, lần năm thì tha hồ chức tước

    Uốn đến lần cuối cùng hẳn quyền uy trấn quốc

    Vì cái lưỡi bẩm sinh đã bị bảy lũy thừa

    Cũng may mà tôi không biết dạ biết thưa

    Nên cái lưỡi vẫn còn nguyên mùi vị

    Mỗi lần lưỡi cong là nhảy ra thằng thi sĩ



    *



    Bằng sáng tác của mình

    Tôi nhổ nước bọt vào những điều lừa mị

    Tôi hôn thiết tha người con gái nghèo làm đĩ

    Và bạt tai đứa công chúa hợm mình

    Tôi theo phò người giang hồ quân tử

    Và tẩy chay đám quyền quý nịnh thần

    Tôi sẵn sàng đạp xích lô đến chỗ hẹn với tình nhân

    Và mặc quần rách dìu nàng đi ăn phở

    Tôi sẽ trò chuyện với nàng bằng ngôn ngữ dân đen mạt lộ

    Và đối thoại với chung quanh bằng ngôn ngữ thiên tài

    Tôi sẽ làm cho các nhà bác học

    Thấy mình còn cận thị trước tương lai



    *



    Bằng sáng tác của mình

    Tôi bắt tay bè bạn anh em

    Bắt tay các tiệc tùng giai cấp

    Cám ơn chút rượu về khuya cho tôi cảm giác

    Cám ơn bữa ăn mẹ cha rau mắm dưa cà

    Cám ơn những bài thơ sinh đôi sinh ba

    Đẻ khó nhọc như từng lon gạo chợ

    Cám ơn những người tôi yêu không thành chồng thành vợ

    Và hỡi kẻ thù tôi nữa, cám ơn!

  • nhocbehn

    khoảng 2 10 năm trước
  • Tự sự một


    Yêu phụ nữ nào ta yêu

    Ghét vua chúa nào ta ghét

    Hoặc giả là ta mất hết

    Nhưng làm ơn đừng lừa mình



    Làm ơn đừng có tàng hình

    Các món nhậu mà ta thích

    Bộ ngực đẹp như Vénus

    Làm ơn treo trước mặt ta



    Cả miếng đờm sắp nhổ ra

    Làm ơn cho rơi xuống đất

    Có đạp lên đồng bạc cắc

    Rất mong thiên hạ đứng nhìn



    Nếu gặp ta đọc nhật trình

    Phải hiểu là đang xin việc

    Gặp ta ở trong rạp xiếc

    Phải hiểu là sắp đu bay



    Ta sinh ra có tóc dài

    Giống Jêsu thời độ thế

    Áo quần chẳng qua lấy lệ

    Vì ta có máu Adam



    Trong trái tim có Satan

    Không ngừng đắm say tửu sắc

    Dạ dày quanh năm tuyệt thực

    Vì trong đó chứa Gandhi



    Còn chân thì rất từ bi

    Thương chúng sinh như Phật tổ

    Ta có cả tỉ cây số

    Để hành hương dọc đời mình



    Đi đường nếu dẫm phải đinh

    Ta có quyền cúi xuống gỡ

    Không cho phép mình xấu hổ

    Trước ngày chưa đội mão gai



    Soi gương ta ít đẹp trai

    Mà lại nhiều phần chai mặt

    Nên khi làm thơ xuất sắc

    Thường vỗ đùi, thường gật đầu



    Khen mình không ngại trước sau

    Có gã nào hơn Lý Bạch:

    “Mang mang đại mộng trung, duy ngã độc tiên giác”

    Tạm dịch cho có vần:

    “Trong mộng lớn mênh mang, chỉ mình ta biết trước”

  • nhocbehn

    khoảng 2 10 năm trước
  • Uống rượu với Đỗ Mục


    Nằm mơ đối ẩm cùng Đỗ Mục

    Rượu nửa phần trong, nửa phần đục

    Hai người giành nhau uống một chung

    Lúc cạn giành nhau ứa nước mắt



    Đỗ Mục mang hài, ta chân đất

    Người xưa làm quan, ta thường dân

    Hẳn ngàn năm trước huynh đã khóc

    Khiến ngàn năm sau đệ rưng rưng



    Huynh nổi tiếng bạc tình thi sĩ

    “Lạc phách giang hồ tái tửu hành”

    Ta đi lính quân hàm trung sĩ

    Cũng từng ở ác chốn lầu xanh



    Hà tất bàn chi sang trận mạc

    Rủi lát nữa tên bay, đạn lạc

    Đệ chui xuống đất, huynh lên trời

    Vò rượu để không buồn muốn khóc



    “Đoạn tống nhất sinh duy hữu tửu”

    Thà ngồi đây nói về phụ nữ

    Tội nghiệp cho huynh: chàng đẹp trai

    Xuống Dương Châu chỉ nhậu lai rai



    Mà phụ nữ ngày xưa chắc ngộ

    Đâu có cọt-xê, chỉ yếm đào

    Nếu huynh ghiền gái mời ra phố

    Tốn ít tiền quên hết binh đao



    Thứ nữa mời huynh một điếu thuốc

    “Ba số” thơm râu không chê được

    Huynh xưa là thứ sử nhà Đường

    Dọc tẩu gối ả đào say khướt



    Riêng ta kiếp lính nên kèm lác

    Tướng sang mà vẫn kiếp ngựa thồ

    Trời ơi, hai gã thơ chưa khạc

    Tiếng gà nở gáy rách cơn mơ...

  • nhocbehn

    khoảng 2 10 năm trước
  • Sinh nghi hành


    Sinh nghi ta viết một bài hành

    Vợ nghi chồng, em út nghi anh

    Cha nghi con cái, bè nghi bạn

    Thủ trưởng thì nghi hết ban ngành

    Láng giềng dòm ngó nghi hàng xóm

    Ngoài đường nghi phố chứa lưu manh

    Ngay ta khi viết bài in báo

    Cũng nghi mình kiếm chác công danh

    Trời ơi, mọi chuyện sinh nghi thiệt

    Chén kiểu thường nghi kỵ chén sành



    *



    Thời buổi tình người đang khát sữa

    Vú mẹ gầy, sâu rúc nồi canh

    Quang Trung bỏ núi Tây Sơn xuống

    Hoảng hốt vì gương vỡ chẳng lành

    Nguyễn Du chỉ một đêm dạo phố

    Đoạn Trường ngồi viết lại Tân Thanh

    Thúy Kiều phát triển nhiều như thế

    Thảo nào đô thị hóa lầu xanh

    Nhà tù phát triển nhiều như thế

    Kẻ sĩ làm sao dám học hành

    Ta làm thơ mà lòng đứt ruột

    Suốt đời bao tử chạy loanh quanh

  • nhocbehn

    khoảng 2 10 năm trước
  • Bài ca con chim lớn


    Một con chim lớn về biển cả

    Ta cám ơn bằng hữu mủi lòng

    Một con chim lớn lên ghềnh đá

    Bạn nhìn ta thành con chim ưng

    Chim ưng không móng mà không vuốt

    Dang cánh mà bay sợ cố cùng



    *



    Ừ nhỉ, cố cùng ưng về biển

    Thành phố để dành se sẻ liệng

    Thành phố để dành se sẻ bay

    Vua chúa sắm chuồng nuôi chim kiểng

    Để thần ưng đi không ai hay

    Quan lại, một bầy chim lộng kiếng

    Để thần ưng gối mỏi thân gầy



    *



    Gối mỏi nhưng chưa là gối xếp

    Ta bay không bến, đậu không bờ

    Rượu uống một đời hà, chẳng hết

    Sao bạn ngó ta như nằm mơ

    Công hầu mười tuổi hà, chưa thiết

    Sá gì dâu bể lúc sa cơ

    Thù tạc mới vài chung lẫm liệt

    Kìa đôi mắt bạn đỏ bao giờ



    *



    Đôi mắt bạn đỏ như thơ vậy

    Giọt lệ ta từng rưng trang giấy

    Thấy chữ nhiều khi biết ngậm hờn

    Thành phố bây giờ chim sẻ nhảy

    Ưng lớn làm sao chịu nhốt chuồng

    Ưng lớn giũ lông chờ gió lại

    Xòe chân ngậm mỏ xuống đại dương

    Gió lại hay chim bằng hữu lại

    Chia sớt đời nhau nợ áo cơm



    *



    Chiều nay ghé quán, con chim lớn

    Rượu uống vài chung chợt biết buồn

  • nhocbehn

    khoảng 2 10 năm trước
  • Thơ giặt đồ


    Mới đầu ta định làm thơ

    Sau cùng cảm thấy giặt đồ hay hơn



    Sống như Hàn Tín lòn trôn

    Hăm bốn chữ cái nuôi mồm không xong

    Ra đường sạch giữa đám đông

    Về nhà đóng kín thư phòng thấy dơ



    Tắm nhiều lưng vẫn trơ trơ

    Tốn bao nước rửa, bàn cờ vẫn xoay



    Chi bằng sẵn áo quần đây

    Ta dồn cái sạch bên ngoài vào trong

    Sá gì một chút xà phòng

    Mà đi phản bội tấm lòng chậu thau



    Nắng lên phơi áo công hầu

    Đợi khô, đóng kịch, biết đâu thành người?

  • nhocbehn

    khoảng 2 10 năm trước
  • Mạt lộ


    Không còn chút hy vọng

    Trong sự trở lại bờ

    Những chiếc phao tưởng tượng

    Hành tội người nằm mơ



    Bao nhiêu đợt sóng xô

    Nhấn ta chìm dưới đáy

    Ta chẳng hề mơ hồ

    Trước cánh buồm đã gẫy



    Thơ ta là hoa trái

    Không kiếm được mảnh vườn

    Thơ ta là máu chảy

    Dính trên đầu mũi gươm



    Đừng vì nỗi héo hon

    Mà đầu hàng số phận

    Ta thiết gì mồi ngon

    Chiếc cầu câu danh vọng



    Trước mặt là khoảng trống

    Sau lưng là vũng lầy

    Ta như là trái đất

    Quay, một mình tự quay...


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group