Những Sắc Cầu Vòng Rực Rỡ - Châu Liên (Hết)

  • nguoidaquentoi

    khoảng 2 10 năm trước
  • Hát khe khẽ một điệu nhạc vui nhộn, Chiêu Dung nhí nhảnh đi xuống những bậc cấp làm bằng đá granit trắng xám. Cô mặc chiếc quần jean màu be và chiếc áo pull lửng màu hồng ngắn tay, đầu đội chiếc nón kết bằng vải jean có điểm lác đác những bông hoa ti ti màu trắng.

    Chợt có tiếng gọi sau lưng :

    - Chiêu Dung...

    Chiêu Dung quay đầu lại. Mỉm cười với Nhật Quang, cô chớp mắt :

    - Anh Hai gọi em ?

    Chăm chú ngắm nhìn cô, Nhật Quang gật đầu :

    - Em đi đâu mà diện quá vậy ?

    Chiêu Dung hất cằm lên :

    - Em đến nhà Phương Anh.

    Nhật Quang nheo nheo mắt :

    - Đáng ngờ lắm. Anh không tin là đến nhà bạn gái người ta lại mất công trau chuốt như thế đâu nhé.

    Chống tay lên hông, Chiêu Dung dẩu môi lên :

    - Có anh đáng ngờ mới đúng. Mấy hôm nay đêm nào cũng chong đèn đến gần sáng, đi vào đi ra như ai hớp hồn. Mẹ đang cằn nhằn anh đó.

    Nhật Quang sờ cằm :

    - Mẹ nói gì ?

    Chiêu Dung tủm tỉm :

    - Mẹ sợ tháng này tiền điện tăng vọt lên thì chết. Coi bộ tháng này gấp đôi vì số lần anh và chị Minh Hiền giận nhau hình như cũng tăng lên gấp đôi. Mẹ vừa phát hiện, đêm nào anh cũng thức khuya nhưng không phải để đọc sách như mẹ vẫn lầm tưởng.

    Nhật Quang cốc nhẹ lên đầu cô :

    - Xí xọn.

    Chiêu Dung hếch mũi lên :

    - Bộ em nói không đúng sao.

    Nhật Quang lừ mắt nhìn cô :

    - Làm gì có chuyện mẹ cằn nhằn tiền điện. Tiền điện chỉ là chuyện nhỏ.

    Chiêu Dung tủm tỉm :

    - Dù là chuyện nhỏ hay lớj thì trước sau gì mẹ cũng tìm hiểu nguyên nhân bào đã khiến mẹ phải trả tiền nhiều hơn. Không phải do đồng hồ đo điện thì cũng tại anh thôi.

    Nhật Quang nhướng mày hỏi :

    - Có muốn anh mách mẹ về tội em đã ủi cháy chiếc áo mẹ mới may cho em hôm trước không ? Số phận của chiếc áo thật hẩm hiu, anh đã nhìn thấy nó trong... sọt rác.

    Chiêu Dung lý lắc le lưỡi :

    - Thôi em đi đây.

    Vừa ngồi lên xe, chưa kịp nổ máy Chiêu Dung lại nghe tiếng gọi nhập ngừng của Nhật Quang :

    - Này Chiêu Dung, khoan đi đã. Chờ anh nhờ chút việc.

    Cô ngoái đầu lại phụng phịu :

    - Em có hẹn với Phương Anh chiều nay mà.

    Giọng Nhật Quang tử tế :

    - Anh biết.

    Chiêu Dung chớp mắt hỏi :

    - Thế anh định nhờ em chuyện gì vậy.

    Nhật Quang lúng túng gãi đầu :

    - Đưa lá thư của anh cho chị Minh Hiền chút.

    Mới nghe Nhật Quang nói thế, vẻ mặt Chiêu Dung lém lỉnh :

    - Em đoán đâu có sai. Bộ hai người giận nhau nữa hả,sao không điện thoại mà lại thư từ chi cho cực vậy anh hai ?

    Nhật Quang lừ mắt :

    - Đừng nói ẩu, anh và Minh Hiền giận nhau hồi nào.

    Chiêu Dung mỉm cười khó dễ :

    - Nếu em nói không đúng... thì thôi. Bây giờ em đi đến nhà Phương Anh kẻo nó đang sốt ruột đợi em , ngày mai hay ngày mốt khi nào rảnh em đưa thư cho anh nha.

    Nhật Quang hạ thấp giọng :

    - Em không thể giúp anh được sao Chiêu Dung ?

    Chiêu Dung vẻ mặt lém lỉnh :

    - Em đâu có nói là em không đưa thư đâu. Em sè đưa cho anh nội trong... tuần này mà.

    Nhật Quang tặc lưỡi :

    - Chậm như thế chắc chết anh luôn.

    Cô cười cười :

    - Bộ thư hoa? tốc hả ?

    Nhật Quang đành phải gật đầu thú nhận - Một lá thư đòi hỏi phải có tính thời gian, chậm giờ nào khổ giờ đó.

    Chiêu Dung phì cười :

    - Nghe anh tả oán em thấy tội nghiệp ghê. Chẳng bù với lúc anh hù doa. em chút nào.

    Nhật Quang nở nụ cười cầu tài :

    - Giúp cho anh nghe Chiêu Dung. Từ trước đến nay, ông anh của em chiều em hết cỡ mà. Bộ em quên cái mũ jean em đang đội trên đầu cũng là tiền của anh cho đấy sao.

    Mỉm cười, Chiêu Dung lý sự :

    - Thi ân bất cầu báo, huống chi đây chỉ là một chiếc mũ mà thôi. Bộ anh không thấy kỳ cục khi cho em gái mình một cái mũ mà kể tới kể lui đến mấy lượt rồi.

    Nhật Quang phì cười :

    - Anh chỉ sợ em... quên nên phải nhắc lại để em thấy rằng ông anh của em rất tội nghiệp, rất hào phóng.

    Chiêu Dung nheo mắt đế vào :

    - Và còn rất đáng thương nữa. Nếu anh không biết cách chiều chuộng phụ nữ,a nh còn bị chị Minh Hiền giận dài dài cho mà xem.

    Nhật Quang so vai buột miệng ; - Phụ nữ rắc rối kinh khủng.

    Chiêu Dung dẩu môi lên :

    - Có cần em chuyển câu nói này cho chị Minh Hiền không nhỉ ? Mỗi lần em đến nhà chị chơi, chị thường tỉ tê hỏi là anh thường nói những gì đấy.

    Nhật Quang nổi cáu trợn mắt nạt ngang :

    - Anh không mượn em tài lanh đâu.

    Chiêu Dung làm mặt giận :

    -EMmchưa thấy ai đáng ghét như anh. Nhờ em một việc khó khăn như thế mà chẳng có chút lộ phí, lại còn nạt nộ lung tung.

    Nhật Quang dịu giọng :

    - Thôi anh năn nỉ. Mấy ly kem ý nghe, đồng ý chưa ?

    Chớp chớp mắt , Chiêu Dung ôm lấy má :

    - Hình như em đang đau răng thì phại làm sao ăn được kem của anh.

    Nhật Quang phì cười :

    - Vậy em muốn gì, nói đi.

    Chiêu Dung hếch mũi lên :

    - Em không cần gì cả. Chỉ cần anh biết rằng lúc nào em gái của anh cũng sẵn sàng giúp đỡ anh không vụ lợi. Lát nữa xong việc , anh muốn... đền ơn như thế nào tùy ý.

    Nhật Quang lăc đầu cười. Không cần gì cả, chỉ tùy ý vào.... lòng hảo tâm. Điều đó có nghĩa là anh còn phải tốn gấp bội cho chú bồ câu đưa thư xí xọn này. Chiêu Dung đã ngán ăn kem. Không biết nó thích cái gì đây. Cầu mong không phải là một chiếc quần jean loại xịn nào đó như hôm nọ là được.

    Thấy Nhật Quang cười hết nổi, Chiêu Dung phì cười chìa tay ra :

    - Thư đâu ?

    Như chỉ chờ có vậy , Nhật Quang liền rút trong túi áo một lá thư đã được dán cẩn thận.

    Lật lui lật tới phong thư xem xét, Chiêu Dung mỉm cười phán:

    - Anh bất lịch sự thấy mồ. Thư tay mà dán kín mít, bộ sợ em đọc hả ?

    Nhật Quang gượng gạo cười :

    - Thông cảm. Dù biết là cô em của anh không... khoái đọc thư trộm của người khác, nhưng anh dán như vậy đề phòng lỡ em có đánh rơi dọc đường thì lá thư hết sức quan trọng của anh cũng không bị mọi người vô tình kiểm duyệt.

    Chiêu Dung lườm dài. Cô bỏ lá thư trước giỏ xe và nổ máy. Thấy vậy Nhật Quang vội quýnh quáng lên :

    - Ý chết, em phải cẩn thận chứ. Bỏ đại trong giỏ xe, lỡ xe chạy nhanh lá thư của anh bay mất thì sao. Chờ anh một chút.

    Nhật Quang chạy vội vào nhà. Chưa kịp lấy cho cô một cuốn sách để kẹp lá thư tối quan trọng lên quan đến... sinh mạng của anh thì Chiêu Dung đã lý lắc nổ máy phóng xe chạy ào ra cổng.

    Tiếng cười của cô thật hồn nhiên vô tư. Nhật Quang chỉ biết lắc đầu nhìn theo và cầu trời sao cho chiều nay.... không có một cơn gió đi qua.

    Chiêu Dung phóng xe thật nhanh. Có lẽ Phương Anh đang sốt ruột đợi cô. Biết làm sao được , cô phải hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt cho ông anh quý hoá của cô rồi mới đến nhà của được.

    Làm khó Nhật Quang một chút để hù doa. vậy thôi chứ mấy hôm nay thấy Nhật Quang buồn xo cô thấy cũng tội nghiệp.

    Yêu nhau như thế cũng khổ thấy mồ. Anh Nhật Quang và chị Minh Hiền còn mấy tháng nữa là cưới nhưng cứ giận nhau triền miên. Có những lý do rất tức cười như chuyện tuần trước chẳng hạn. Ông anh của cô thích đi xem bóng đá nên rủ chị Minh Hiền đến sân vận động. Dù chị Minh Hiền không thích xem bóng đá lắm nhưng vẫn chiều theo sở thích của anh cô. Xui làm sao, khi chen lấn vào cổng mấy cổ động viên cuồng nhiệt đã làm rách một đường dài đôi tất da mới kẻng của chị, thậm chí còn đạp dơ nó nữa chứ. Để mặc anh Nhật Quang một mình ở sân bóng , chị Minh Hiền đùng đùng bỏ về trước, mặc cho anh Nhật Quang hạ giọng năn nỉ chờ anh xem xong... hiệp một rồi về.Giận cái tên cổ động viên hăng máu nào đó chị Minh Hiền bỗng giận lây sang anh Nhật Quang. Vậy là cãi nhau, giận nhau.

    Mãi lan man suy nghĩ, Chiêu Dung bỗng phanh kít xe lại vì cô chợt thấy lá thư.... cầu hoà của anh cô vừa bay ra khỏi xe.

    Cô quýnh quáng kêu lên. Không kịp nữa rồi, một anh chàng đang... ngửa mặt lên trời ( hình như hắn đang làm thơ thì phải ) đã giẫm đôi giày đầy cát bụi của hắn ta lên chính phong thư ấy.

    Chiêu Dung quát lên :

    - Này ông kia, mắt ông để đâu ?

    Giật nẩy mình,a nh chàng không hiểu vì sao cô giận lên như thế. Chừng khi nhìn theo ánh mắt dữ dội của cô, anh mỉm cười bối rối ; - Xin lỗi cô bé. Tôi mãi suy nghĩ nên không thấy lá thư của cô.

    Chiêu Dung nheo nheo mắt :

    - Xin lỗi, vậy là xong sao ?

    Đăng Khoa nhìn cô gái đang uy hiếp anh. Cô còn rất trẻ. Vẻ đẹp của cô trong sáng và hồn nhiên. Chiếc nón kết được lật lên tạo cho cô một vẻ nghịch ngợm thật dễ thương.

    Giọng anh hóm hỉnh :

    - Vậy cô muốn tôi phải như thế nào đây. Chẳng lẽ ..khóc lớn để tạ tội.

    Vô duyên kinh khủng. Nếu hắn khóc coi bộ mấy ổ gà trên con đường nahm nhỏ cát bụi này thành ao hồ hết cả.

    Chiêu Dung nghiêm nét mặt :

    - Anh có biết là anh vừa làm điều gì không ?

    Đăng Khoa cúi xuống đất nhặt phong thư lên. Anh mỉm cười :

    - Tôi đã vô ý. Hy vọng là cô sẽ chấp nhận một lời xin lỗi.

    Chiêu Dung giật lấy phong thư trong tay Đăng Khoa và chỉ còn biết kêu trời. Nếu ông anh của cô thấy được " nó" vào lúc này nhỉ. Và chẳng hiểu khi chị Minh Hiền đón nhận một " thông điệp" bẩn và gớm ghiếc như thế này, cuộc chiến tranh khốc liệt giữa người sẽ kéo dài bao lâu nữa. Coi bộ đến mãn kiếp luôn.

    Đăng Khoa đọc được sự thất vọng của cô, anh không nghĩ là vấn đề nghiêm trọng nhƯ thế.Giọng anh dịu dàng :

    - Tôi đền cho cô một cái bì thư khác nhé, được không ?

    Chiêu Dung quát khẽ :

    - Đồ đáng ghét. Tôi không cần anh can thiệp vào chuyện riêng của tôi đâu.

    Thấy Đăng Khoa vẫn còn đứng đó nhìn sững cô chưa chịu bỏ đi, Chiêu Dung lằm bằm :

    - Bộ anh tưởng là dễ thay thế một phong bì thư khác vào đây lắm sao. Đây là lá thư của một người nhờ tôi chuyển hộ. Tôi không có quyền mở nó ra. Không có quyền mở, anh biết chưa.

    Đăng Khoa gật gù ; - Tôi hiểu. Một lá thư tay được... dán thật kín mít. Cô không thể mở ra để thay thế một chiếc bì khác chứ gì. Nếu là cô, không đời nào tôi nhận chuyển giùm một lá thư tay được... bảo mật cẩn thận đến thế. Chủ nhân của nó thật kỳ cục. Nếu không muốn nói là bất lịch sự.

    Đang tức, Chiêu Dung càng sùng thêm với giọng lưỡi của anh, cô hằm hè :

    - Đó là việc của tôi. Không liên can gì tới anh. Kẻ mà anh bảo là thiếu lịch sự đó chính là ông anh của tôi. Nếu có ông anh của tôi ở đây thì hay biết mấy.

    Bật cười, Đăng Khoa mềm mỏng :

    - Xin lỗi, tôi đùa. Làm sao tôi có thể để mặc cô ở đây với một phong bì thư ố bẩn trên tay.

    Chiêu Dung xụ mặt. Có thêm... một chục người đứng ở đây thì cũng vậy thôi. Có hắn đứng đây, cô càng thêm rối với những lời lẽ vừa khiêu khích vừa ngu ngốc của hắn.

    Chợt Đăng Khoa buột miệng ; - Dễ thôi !

    Chiêu Dung tròn mắt :

    - Anh định làm như thế nào ?

    Đăng Khoa mỉm cười :

    - Cô cứ việc lột bỏ bao thư rồi cho lá thư vào một cái bì khác. Vậy là xong. Có tôi làm chứng là cô không hề xem nội dung viết ở bên trong. Cô sẽ chẳng phải áy náy gì cả.

    Chiêu Dung ngán ngẫm lắc đầu. Thấ mà nghe giọng anh ta reo cô ngỡ là anh vừa khám phá ra.... một lục địa nào đó. Nhướng cao mày , Chiêu Dung nói rành rọt từng tiếng một ; - Vấn đề là nét chữ ở trên bì thư chứ không phải là ..cái bì thư mà anh vừa nghiến đôi giày lên. Ông anh của tôi viết ngoài bì rất rõ :

    " Gởi em yêu " Anh hãy mở mắt thật to để nhìn này. Làm sao tôi giả được nét chữ của anh tôi.

    Đăng Khoa sốt sắng :

    - Tôi sẽ giúp cô.

    Chiêu Dung ngạc nhiên :

    - Có nghĩa là...

    Đăng Khoa tặc lưỡi :

    - Tôi sẽ viết lại cho cô đúng dòng chữ ấy , tôi có tài bắt chước nét chữ mà.

    Vẻ mặt quả quyết của Đăng Khoa làm Chiêu Dung nhẹ nhõm đôi chút , cô thở dài gật đầu :

    - Thôi được, anh viết giùm tôi nha. Để xem có thể chữa cháy được không.

    Đăng Khoa nhìn sâu vào đôi mắt có hàng mi cong cong :

    - Tôi chỉ sợ ngọn lửa từ đôi mắt cô thôi. Cô có một đôi mắt rất đẹp, có thể đốt cháy cả những tảng băng đang trôi đấy.

    Thấy Chiêu Dung bặm môi lại chực nổi giận, Đăng Khoa vội chỉ vào quán nước bên đường, anh đổi giọng bảo:

    - Cô ngồi đây chờ tôi một lát. Tôi sẽ mua một chiếc bì thư khác.

    Chiêu Dung ngồi đợi anh. Trong lúc chờ cô lật tới lật lui phong thư và ngán ngẫm lắc đầu. Chị Minh Hiền có tính hay hờn vặt. Nếu cô liều mạng đem lá thư gớm ghiếc này dến nhà chị thì sao nhỉ. Chắc chiến tranh sẽ dữ dội hơn nhiều.Và coi bộ cô cũng lủng sọ với ông anh của cô quá.

    Đăng Khoa quay lại với một chiếc phong bì màu hồng. Anh nháy mắt với Chiêu Dung :

    - Cô thấy phong bì này thế nào ?

    Chiêu Dung mỉm cười để lộ chiếc răng khểnh :

    - Đẹp và lãng mạn hơn chiếc phong bì của ông anh tôi. Hy vọng bà chị dâu tương lai của tôi sẽ hài lòng với nó nếu tài bắt chước viết chữ của anh không dến nỗi tồi.

    Đăng Khoa mỉm cười đùa :

    - Dây là nghê của tôi mà. Khi nào cần... giả mạo nét chữ của ai, cô đến tìm tôi.

    Chiêu Dung trề nhẹ môi :

    - Tôi rất ghét giả mạo.

    Đăng Khoa cười khẽ. Số phận thật kỳ lạ, chiều hôm nay anh lại tình cờ quen với một cô gái mà ngay từ sự tiếp xúc đầu tiên, trái tim của anh đã rung lên. Mãnh liệt. Rất ít khi anh gặp một cô gái đẹp đến vậy.Lại còn lém lỉnh và thông minh.

    Đăng Khoa gọi hai ly nước. Đặt phong thư màu hồng lên bàn , anh bắt đầu viết. Chiêu Dung hồi hộp nhìn theo từng nét chữ của anh.

    Đăng Khoa vừa kết thúc, cô liền suýt xoa khen ngợi :

    - Công nhận là giống như thật. Không ngờ anh cũng có tài.... giả mạo đấy chứ.

    Đăng Khoa bật cười vì kiểu khen như mắng của Chiêu Dung. Chậm rãi bỏ lá thư vào phong bì thư màu hồng , anh nheo mắt hóm hỉnh hỏi cô :

    - Có cần... dán kín bưng như hồi nãy không ?

    Chiêu Dung kêu lên ; - Sao lại không chứ. Tôi chuyển thư cho ông anh của tôi cả chục lần rồi, lần nào cũng được bảo mật tối đa. Ông anh của tôi vốn cẩn thận nhất nhà mà. Nghi ngờ vốn là tính trời cho của ổng. Không nghi ngờ ổng ăn không ngon ngủ không yên.

    Đăng Khoa phì cười. Anh chưa kịp nói gì thì Chiêu Dung đã nhanh nhẩu rót nước trà ra lỵ Cô dùng ngón tay trỏ chấm nước lên lớp kep dán phong thư lại. Lịch sự một chút vì có anh ở đây. Nếu không, Chiêu Dung vẫn có cách dán thư rất mau bằng cái lưỡi của cộ Nhanh và gọn.

    Để phong thư trong tay, Chiêu Dung thở phào nhẹ nhõm.

    Vậy là xong. Tiền hung hậu kiết , Biết đâu nhìn thấy phong thư màu hồng xinh xắn này ( Thay vì bao thư.... rẻ tiền của anh Nhật Quang, đã bị Ố bẩn ), chị Minh Hiền sẽ đổi giận thành vui cũng nên. Không chừng chính chị sẽ gọi điện thoại cho anh Nhật Quang trước.

    Đăng Khoa đẩy ly nước chanh về phía Chiêu Dung, giọng anh vui vẻ :

    - Tôi là Đăng Khoa.

    Chiêu Dung chớp mi. Trong lúc Đăng Khoa lúi húi làm cái công việc giả mạo thì cô đã có thì giờ lén quan sát anh tạ Quyến rũ và điển trai. Nói chung là cô đã có ấn tượng thật đẹp vềanh. Đỏng đảnh một chút để giấu sự bối rối của mình trước một anh chàng xa lạ Nhưng đầy lôi cuốn thì đó cũng là một điều dễ hiểu thôi. Nếu không, bất ngờ nhìn vào mắt cô anh sẽ đọc được cái điều mà cô đang muốn giấu.

    Đăng Khoa mỉm cười :

    - Thật là một ngẫu nhiên may mắn khi chiều nay tôi được làm quen với một cô gái rất dễ thương và hồn nhiên như cô. Xin lỗi, cô là ….

    Chiêu Dung ngập ngừng :

    - Tôi tên là Chiêu Dung.

    Đăng Khoa buột miệng khen :

    - Tên cô đẹp quá.

    Chiêu Dung nghiêng đầu nhìn anh :

    - Có thật không ? Thế mà ông anh của tôi lại bảo là tên tôi thật tầm thường, không có gì đặc biệt. Những bạn gái của ổng có tên thật kiêu sa như Diễm Trinh, Kiều Mỹ, Tuyết Nhung .. Anh có thấy những cái tên như thế thường tạo được thiện cảm và sự chú ý của mọi người không ?

    Đăng Khoa trầm giọng :

    - Tôi lại thấy thic''h cái tên của cô mới chết chớ. Nó đặc biệt hơn. Có thể Không kiêu sa nhưng lại dịu dàng mềm mại. Cô lại có vẻ đẹp trong trắng của một thiên thần.

    Chiêu Dung chớp mắt cười. Cô hớp một ngụm nước nhỏ với vẻ duyên dáng nhât'' và chống cằm hỏi Đăng Khoa :

    - Anh đang làm nghề gì ?

    Đăng Khoa cảm thấy thích thú trước câu hỏi thẳng thắn rất hồn nhiên của cô. Anh mỉm cười :

    - Thất nghiệp.

    Chiêu Dung tròn mắt :

    - Đừng xí gạt tôi đấy nha. Nhìn thấy anh như thế , ai mà tin là anh thất nghiệp.

    Đăng Khoa hỏi dồn :

    - Chiêu Dung thấy tôi như thế nào ?

    Cô dẩu môi lên :

    - Vui vẻ, yêu đời.

    Đăng Khoa cũng không vừa, anh nheo mắt bắt bẻ :

    - Sao Chiêu Dung biết là tôi yêu đời ?

    Cô so vai :

    - Tôi đoán vậy thôi. Phong thái của anh rất tự tin. Nếu thất nghiệp có thể Là anh sẽ không hóm hỉnh đến như thế.

    Đăng Khoa mỉm cười với cô :

    - Chiêu Dung rất tinh tế. Thật rat hì tôi đang chờ nhận việc tại một công ty, tuần sau sẽ đi làm. Một công việc phù hợp với khả năng của tôi.

    Chiêu Dung khẽ reo lên :

    - Chúc mừng anh.

    Chăm chú nhìn vào đôi môi hồng của cô, Đăng Khoa trầm giọng hỏi :

    - Chiêu Dung vẫn còn đi học, tôi đóan như thế có đúng không ?

    Cô gật đầu :

    - Còn một tháng nữa tôi mới ra trường.

    Đăng Khoa sốt sắng đề nghị :

    - Chiêu Dung về làm công ty của tôi đi. Nếu Chiêu Dung nộp đơn, tôi sẽ tác động với giám đốc nhận Chiêu Dung vào làm việc. Chiêu Dung khỏi vất vả kiếm một chỗ làm.

    Cô cười khẽ :

    - Anh nên nhớ là tôi có thể rơi tốt nghiệp đấy nhé. Nếu rơi, tôi phải học thêm, một năm nữa.

    Đăng Khoa nhún vai :

    - Chiêu Dung là một cô gái thông minh. Làm sao có chuyện ấy được.

    Chiêu Dung nghiêng đầu hỏi :

    - Người ta đọc được sự thông minh của người khác ở đâu nhỉ ? Chẳng lẽ ở phong bì mà tôi đã đánh rơi và anh đã tàn nhẫn giẫm gót giày bui. bặm lên ?

    Đăng Khoa cười thành tiếng :

    - Không. Trong đôi mắt tuyệt đẹp của Chiêu Dung tôi có thể đọc được tất cả. Không chỉ là thông minh mà còn sự hồn nhiên, và cả sự lãng mạn.

    Cô chớp mi :

    - Lãng mạn ?

    Đăng Khoa mỉm cười. Nụ cười quyến rũ của anh làm cô nao lòng. Cách nói chuyện của anh rất lôi cuốn. Nói chung, anh đã tạo một ấn tượng thật đặc biệt nơi cộ Khi nãy lúc anh gò lưng bắt chước nét chữ thật phăng – tê - di của. anh Nhật Quang , Chiêu Dung đã có đủ thì giờ để lén ngắm nhìn anh. Anh có mái tóc bồng bềnh, nghệ sĩ và gương mặt điển trai không kém gì một ngôi sao điện ảnh.

    Đăng Khoa gật đầu :

    -Tôi cũng lãng mạn như Chiêu Dung. Tôi sẽ không bao giờ quên một buổi chiều đẹp như thế này. Và vào một buổi chiều nào đó, Chiêu Dung sẽ thấy tôi đứng trước cổng nhà Chiêu Dung với bó tường vy trên taỵ Không biết Chiêu Dung có thích như thế không ?

    Cô tròn mắt hỏi :

    -Hoa tường vy ?

    Đăng Khoa mỉm cười :

    - Hoa tường vy có ý nghĩa như hoa hồng. Nhưng có lẽ Chiêu Dung sẽ thích một bó tường vy hơn. Thiên hạ thường dùng hoa hồng. Vậy sao chúng ta lại không khởi đầu bằng một bó tường vy trắng nhi?

    Cô dẩu môi lên với vẻ thích thú không biết nên trả Lời thế nào. Một bó tường vỵ Không phải là hoa hồng như thiên hạ vẫn ưa chuộng. Kể ra cũng lãng mạn đó chứ.

    Đăng Khoa hỏi địa chỉ nhà cô nhưng Chiêu Dung đã lắc đầu cười :

    - Tôi ở một nơi xa thật là xa, xa ghê lắm cơ.

    Đăng Khoa nửa đùa, nửa thật ; - Bất cứ nơi nào trên quả đất , tôi cũng có thể tìm ra. Không phải ở trên mặt trăng hay sao Hỏa là đươc.

    Cô cầm phong thư màu hồng và đứng dậy rời khỏi quán.

    Giọng Đăng Khoa đầy lưu luyến :

    - Hẹn gặp lại Chiêu Dung. Nhất định tôi sẽ tìm ra nhà của Chiêu Dung đấy nhé.

    Chiêu Dung mỉm cười có vẻ không tin. Cô không lái xe còn anh đi bộ. E rằng... còn khuya mới tìm ra nhà cô. Chiều nay cô còn phóng xe lung tung , đến tối mới về nhà. Làm sao Đăng Khoa có đủ kiên nhẫn để đi theo cô được, nhất là trong chương trình chiều nay có mục cô và Phương Anh sẽ ngồi ăn bún ốc vỉa hè.

    Chiêu Dung bấm chuông. Cổng mở. Mở cửa cho cô không phải là ông quản gia cũng không phải anh Nhật Quang. Đó là một chàng thanh niên cao lớn, đôi mắt sáng đầy quả quyết.

    Cô đang ngớ người ra thì anh đã ôm lấy vai cô và hỏi :

    - Đoán xem nào ? Chiêu Dung thử đoán em tôi là ai ?

    Chiêu Dung chợt thấy hồi hộp. Khuôn mặt quen thuộc và giọng nói ấm áp. Chiếc muĩ cao và thẳng. Hàng mày rậm.

    Cô ngập ngừng :

    - Chẳng lẽ anh là... Luân Vũ.

    Chàng trai cười lớn:

    - Tại sao lại phân vân như thế. Em không nhớ anh sao , Cún con. Anh con` nhớ rất rõ em thường gọi anh là Sói Xám. Sói Xám rất thích chơi với Cún con và sẵng sàng nện những tên con trai thích bắt nạt Cún con. Em còn nhớ là lúc nhỏ em đã tuyên bố là lớn lên thuê anh làm vệ sĩ hay không , nếu em... có tiền. Bây giờ thì anh đang muốn hỏi là em đã có tiền để thuê anh bảo vệ cho em chưa?

    Cô cười và đấm vào vai anh. Mười hai năm xa nhau. Giữa cô và anh đã biết bao là kỷ niệm thời ấu thơ. Anh là bạn thân cuả anh Nhật Quang và mẹ của anh cũng là tri kỷ với ba mẹ cô.

    Cô hỏi một hơi :

    - Bác Mỹ Thoại vẫn khoẻ chứ , bác ấy có còn vẽ tranh nữa không ? Mẹ em đã gác cọ rồi. Sao em nghe nói là anh du học ở Pháp. Anh gặp anh Nhật Quang và ba mẹ của em chưa ? Nãy giờ anh đến đây lâu chưa ?

    Luân Vũ mỉm cười ; - Em hỏi từng câu thì anh mới có thể trả lời được chứ. Hỏi nhiều như thế, anh không biết là nên trả lời câu nào trước, câu nào sau.

    Chiêu Dung ửng hồng mặt. Ở nhà mẹ cô thường la cô về tội nói cái gì cũng nhanh, y hệt một cô dẫn chương trình của đài truyền hình phụ trách mục học tập của học sinh. May mà không có mẹ Ở đây nếu không cô đã bị mắng về chuyện này rồi.

    Cô bặm môi lại :

    - Tại em quen nói nhanh.

    Luân Vũ mỉm cười ; - Anh đùa vậy thôi. Anh vẫn còn nhớ là trước kia em cũng như thế này. Hồn nhiên và nhanh nhẹn Chỉ có khác là bây giờ em đẹp hơn và có vẻ diện hơn thôi.

    Cô lại hồng đôi má. Một trăm cô gái thì có đến mươi cô thích chưng diện. Cô nghiêng đầu hỏi :

    - Theo anh thì con gái co nên làm dáng không ?

    Luân Vũ trìu mến nhìn cô :

    - Không làm dáng, người ta đâu gọi là con gái. Cũng như không ăn vặt thì không phải là con gái.

    Chiêu Dung cười khúc khích :

    - Vẫn là Luân Vũ của ngày xưa. Anh Nhật Quang của em còn lâu mới.... tiến bộ như anh.

    Luân Vũ cười cười :

    - Bộ bạn anh... phong kiến lắm hả ?

    Chiêu Dung gật đầu ; - Cũng gần gần thế.

    Bật cười , Luân Vũ hắng giọng :

    - Mẹ anh vẫn khoẻ, bà thường nhăc'' đến em luôn. Còn anh, anh vừa từ Pháp về. Có lẽ anh sẽ mở một công ty điện tử tại thành phố này. Em có vui không ?

    Chiêu Dung reo lên ; - Thic''h ghệ Vậy là mộng ước ngày xưa của anh đã thành rồi đó.

    Luân Vũ chăm chú nhìn vào đôi mắt cô :

    - Sao em biết được ước vọng của anh ?

    Chiêu Dung sôi nổi :

    - Bất cứ những gì thuộc về anh trước đây em vẫn còn nhớ rất rõ. Hồi ấy, anh cứ mơ ước trở thành một kỹ sư điện tử và sẽ lập công ty mà.

    Luân Vũ cảm động ; - Vậy mà anhn cứ ngỡ là thời gian sẽ xoá đi những kỷ niệm của chúng ta. Cún con, luc'' nãy anh rất hồi hộp chỉ sợ em không nhận ra anh thì buồn lắm đấy.

    Cô khúc khích cười :

    - Giờ anh có còn thấp thõm nữa không, khi mà em đã nhận ra anh ngay phút đầu tiên.

    Luân Vũ lấp lửng trả lời :

    - Biết đâu anh lại lo sợ về một vấn đề khác. Em không còn là một Cún con của ngày xưa. Dẹp và thay đổi đến không ngờ.

    Chiêu Dung khép cánh cổng lại.

    Thật ân cần, Luân Vũ trầm giọng bảo cô :

    - Em đưa xe anh dắt vào nhà cho.

    Cô sung sướng đi bên anh. Luân Vũ vẫn là Luân Vũ của ngày xưa. Ân cần, chu đáo. Chiêu Dung còn nhớ rất rõ là Luân Vũ chiều chuộng cô hết cỡ, đến nỗi mẹ cô phải kêu lên :

    " Cháu sẽ làm cho Chiêu Dung nhà bác hư mất ''.

    Dựng xe trước sân xong, thật tự nhiên anh nắm tay cô cùng đi vào phòng khách.

    Đó là một đại sảnh nằm ngay vị trí trung tâm của ngôi nhà và được kiến trúc thật đồi sộ vì ông Lưu - ba cô là một giáo sư danh tiếng giàu có.

    Chiêu Dung thật bất ngờ khi thấy mọi người đông đủ trong phòng khách. Có cả mà Mỹ Thoại mẹ của Luân Vũ đang ngồi bên cạnh mẹ cô và anh Nhật Quang.

    Luân Vũ nheo mắt nhìn cô, giọng anh vui vẻ :

    - Cún con, mẹ của anh nãy giờ cứ nhắc đến em đấy.

    Vẻ mặt mừng rỡ, Chiêu Dung vội bước đến trước mặt bà Mỹ Thoại giọng xôn xao ; - Có bác ở đây thế mà nãy giờ anh Luân Vũ lại giấu cháu, không cho cháu biết. Nếu không cháu đã bay ngay vào nhà chứ không còn lần chần đứng ngoài tán dóc với anh ấy.

    bà Khuê Châu - mẹ của cô mỉm cười vui vẻ :

    - Thì Luân Vũ muốn tạo bất ngờ cho con đó mà. Nhân tiện đây mẹ báo cho con một tin vui , bác Mỹ Thoại và Luân Vũ sẽ chuyển về thành phố này vì Luân Vũ đã quyết định mở một công ty điện tử tại đây.

    Chiêu Dung reo lên :

    - Thích ghê, vậy bác và anh Luân Vũ sẽ là láng giềng của gia đình cháu như hồi trước đây chứ Bà Thoại Mỹ cười phúc hậu ; - Bác cũng thích như thế nhưng những ngôi biệt thự quanh đây có ai rao bán đâu. Mà cũng chẳng sao, ngôi nhà của bác vừa mới mua cũng không xa nhà cháu lắm đâu. Khi nào cháu đến , bác và Luân Vũ sẽ sẵng sàng nghênh tiếp. Chỉ sợ là cháu gái của bác bận học nê không đến chơi với bác thôi.

    Nhướng mày nhìn Chiêu Dung, Nhật Quang xen vào :

    - Em đừng lo, biết đâu mai mốt đây em lại được ở cạnh bác MỹThoại và Luân Vũ mãi mãi cũng nên.

    Mãi vui vì cuộc hội ngộ bất ngờ , Chiêu Dung không nhìn thấy ánh mắt thật ý nghĩa của mọi người trao đổi với nhau.

    Cô liếng thoắng :

    - Cách đây một năm, cháu có đọc báo thấy người ta viết về phòng tranh của bác ở Huế.

    Bà Mỹ Thoại mỉm cười :

    - Bác cũng như mẹ cháu thôi , phụ nữ khi về già vẽ tranh chỉ để giải khuây mà thôi.

    Cô ngồi xuống cạnh bà Mỹ Thoại, chăm chú nhìn bà với vẻ thích thú. Mười hai năm. Dường như bà và mẹ của cô cũng không thay đổi bao nhiêu. Tình bạn giữa họ vẫn khắng khít. Họ ngồi bên nhau và thân thiết đan những ngón tay vào nhau. Thời gian không thể cách xa họ. Nhìn bà Mỹ Thoại và mẹ cô không khác cô và Phương Anh là bao. Ôi, tình bạn tuyệt vời.

    Đặt tay lên vai Chiêu Dung thân mật, bà Thoại Mỹ khen ngợi :

    - Cháu gái của bác ngày càng xinh đẹp. Nếu tình cờ gặp cháu ngoài đường, chắc gì bác và Luân Vũ đã nhận ra cô gái này là cháu Chiêu Dung ngày xưa của bác.

    Đang nói chuyện với Nhật Quang nhưng Luân Vũ vẫn theo dõi câu chuyện của mẹ anh và Chiêu Dung. Anh đùa :

    - Mẹ có thể không nhận ra Chiêu Dung nhưng con thì không thể lầm chiếc răng khểnh thật nhọn của Chiêu Dung với một chiếc răng của ai khác.

    Tất cả đều cười lớn lên làm Chiêu Dung đỏ mặt. Cô biết là Luân Vũ muốn nhắc đến chuyện cô đã cắn anh đến chảy máu ở vai chì vì anh đã chọc cô là... phì lũ. Dạo đó, cô mập như một thùng phuy tròn. Không phải mi nhon như bây giờ. Chỉ một lần duy nhất bất hòa với anh nhưng cô đã khoc'' mãi về chuyện này.

    Còn Luân Vũ, anh không hề giận cô về chuyện cô đã làm anh đau. Bao giờ anh cũng là một anh chàng hào hiệp , dễ mến.

    Cô vẫn còn giữ mấy tấm ảnh hồi ấy, nhìn cô thật ngộ. Mái tóc bum bê và đôi mắt tròn xoe, cô hệt như một con gấu nhồi bông. Chẳng trách Luân Vũ đã chọc cô là phì lũ.

    Chiêu Dung lườm dài Luân Vũ, không quên doa. anh :

    - Răng của em bây giờ vẫn còn... nhọn đấy. Anh phải coi chừng.

    Quay sang bà Mỹ Thoại, bà Khuê Châu mỉm cười hạnh phúc:

    - Đấy chị xem, Chiêu Dung vẫn rất vô tư.Nó chưa yêu ai cả.

    NhậtqQuang lấp lửng :

    - Có lẽ ông tơ bà nguyệt bắt nó đợi đó mà. Đợi đến khi có một chàng hoàng tử xuất hiện thì quả tim đá bướng bỉnh của nó mới chịu rung động.

    Bà Mỹ Thoại trầm giọng khẽ nói với bà Khuê :

    - Chị biết rồi đó, tôi chỉ mong hai gia đình chúng ta nên một.Luân Vũ muốn lập nghiệp tại thành phố này âu cũng là cơ duyên của nó.

    Chiêu Dung pha thêm nước vào chiếc tách trà đặt trước mặt bà Mỹ Thoại, cô tha thiết mời :

    - Tối nay bác và anh Luân Vũ dùng cơm với gia đình cháu đấy nhé.

    Bà Khuê Châu giọng vui vẻ :

    - Mẹ đã đặt tiệc ở nhà hàng, chỉ chờ con dự hong hội nghị là chúng ta cùng đến đó.

    Chiêu Dung tíu tít :

    - Nhắc đến ba con mới nhớ. Khi nãy mẹ đã gọi điện thoại báo cho ba biết là bác Mỹ Thoại và anh Luân Vũ đang có mặt tại nhà mình chưa ?

    Bà Khuê Châu lườm yêu cô :

    - Chỉ có con là người biết sau cùng, con chậm mất rồi.

    Cô cười khúc khích chào bà Mỹ Thoại và Luân Vũ rồi đi lên phòng. Cuộc gặp gỡ mới thú vị làm sao. Lát nữa cô sẽ nói chuyện nhiều với chàng Sói Xám ấy.

    Ba của Luân Vũ mất lúc anh vừa được sinh ra. Khi mẹ anh dọn đến ở cạnh nhà cô thì anh đã bảy, tám tuổi gì rồi. Tuổi thơ của cô và Luân Vũ có rất nhiều kỷ niệm. Cô luôn lẽo đẽo theo Luân Vũ và Nhât. Quang. Đó là niềm vui của cả ba người.

    Còn nhớ về những trận bóng của anh và anh Nhật Quang, lúc nào Cún con cũng xung phong ngồi ôm giữ mấy bộ đồ khét lẹt mồ hôi của hai ông tướng vì cô cứ... sợ mất mấy bộ đồ cũ mèm ấy.

    Hồi đó, dù ghét đá bóng kinh khủng nhưng Cún con cũng gào thét ủng hộ đội nhà cho dù cô chẳng hiểu mô tê gì về luật chơi. Chỉ biết đội thắng là đội được đôi. thua công kênh chạy quanh sân trường mấy vòng.

    Còn nhớ có lần đội bóng của " phe ta " sút một quả cháy lưới về phía khung thành ( không có... lưới ) của đối thủ nhưng không may chiêu Dung ngồi sau thủ môn nên lãnh trọn trái banh đập vào mặt. Môi cô sưng vều lên và Luân Vũ đã không ngần ngại tung ngay một quả đấm thôi sơn vào mặt thằng bạn tiền đạo đồng đội của mình.

    Thế là ẩu đả, đánh lộn nhau một trận tơi bời. Kết quả là Luân Vũ thắng nhưng thương tích cũng đầy mình.

    Sau trận banh ấy, Luân Vũ thề không bao giờ đá bóng nữa. Lâu quá rồi , Chiêu Dung không biết anh còn giữ được lời thề đó không.

    Nhớ lại chuyện xa xưa ấy, giờ vẫn thấy còn tức cười và cảm động. Cô cũng không ngờ là Luân Vũ thương cô đến vậy. Mà cô có khóc đâu, không hiểu sao anh lại xông đấm đá tên con trai nọ tơi bời. Như thù hận ghê lắm.

    Có tiếng gõ cửa. Giọng Nhật Quang ở bên ngoài :

    - Chiêu Dung, anh vào được chứ.Sao khi không em lại bỏ trốn mọi người vậy. Mẹ và bác Mỹ Thoại đang xem hoa ngoài vườn còn anh chàng Sói Xám của em ngồi buồn thiu một mình. Tội nghiệp cho hắn quá.

    Cô mở cửa ra, hếch chiếc mũi cao thật thanh tú lên :

    - Mắc mớ chi em phải bỏ trốn.

    Nhật Quang cười cười :

    - Anh sợ em không mắc mớ chi nhưng mắc... cỡ. Luân Vũ đang ngồi chờ em dưới nhà. Đợi hoài không thấy em xuống nên Luân Vũ nhờ anh kiếm cớ điệu hổ ly sơn. Em không phải là Cún con nữa đâu , là cọp cái đấy nhé. Minh Hiền mai mốt về làm dâu nhà này coi bộ phải lo chiều chuộng em hết cỡ. Kẻo bị cọp vồ.

    Chiêu Dung lườm dài :

    - Anh Luân Vũ lịch sự chứ không đáng ghét như anh đâu. Bỗng dưng gọi em là hổ.Em đâu có dữ dằn đâu.

    Nhật Quang trêu già :

    - Không dữ nhưng hay xảnh xe. xí xọn. Coi như cũng bà con với cọp.

    Chiêu Dung giậm chân :

    - Anh Luân Vũ chững chạc đàng hoàng chứ đâu có như anh. Em ghét anh nhất trên đời. Khi nào chị Minh Hiền đến đây chơi em sẽ kể hết tội của anh.

    Nhật Quang cười cười :

    - Anh biết, hồi xưa em cũng kết Luân Vũ hơn anh. Một ao nước lã không ngờ vẫn được em quý hơn một giọt máu đào. Hồi xưa, thấy Luân Vũ đánh nhau với thiên hạ em khóc như mưa. Còn với anh, em đâu thèm khóc.

    Cô chu môi lên :

    - Tại anh đâu có đánh nhau.

    Nhật Quang tỉnh bơ :

    - Không đánh nhau nhưng cũng có mấy lần anh bi..... mẹ đánh , thấy em có khóc đâu.

    Chiêu Dung nguýt dài :

    - Chẳng những không khóc mà em còn đi tìm roi mây cho mẹ.Ai bảo anh hư, đá banh đến trầy đầu gối rách hết quần áo. Còn lâu em mới khóc Nhật Quang phì cười :

    - Anh hiểu.

    Chiêu Dung cong môi :

    - Anh hiểu gì ?

    Nhật Quang nháy mắt :

    - Không phải khi không mà Luân Vũ quyết định về đây lập nghiệp. Lúc nãy nói chuyện với Luân Vũ, anh đã dần dần hiểu hết vấn đề.Tình cảm của Luân Vũ đối với em rất sâu nặng. Không hề mai một theo thời gian mà dường như sâu nặng hơn.

    Lười biếng chống tay lên cằm, Chiêu Dung chớp mắt suy nghĩ. Cô chẳng hiểu gì hết. Anh Nhật Quang của cô có cách nói chuyện thường quan trọng hoá vấn đề nào đó.

    Riêng cô, cô nghĩ là một thành phố lớn rất phù hợp để mở một công tỵ Lý do Luân Vũ về đây thật đơn giản. Tự dưng anh Nhật Quang lại gán cho cô đó là tình cảm Luân Vũ dành cho cộ Đúng là không thể hiểu được ông anh của cô.

    Nhật Quang keó tay Chiêu Dung :

    - Đi xuống dưới nhà đi, Luân Vũ đang chờ em đó.

    Cô tròn mắt :

    - Ảnh là bạn anh mà.

    Nhật Quang nheo nheo mắt nhìn Chiêu Dung :

    - Là bạn của anh nhưng nó đâu khoái nói chuyện với anh. Nãy giờ nói chuyện với anh Luân Vũ có tập trung tư tưởng đâu. Thấy Luân Vũ lóng ngóng hoài về phiá cầu thang, anh thấy tội nghiệp bạn anh quá.

    Chiêu Dung khẽ cong môi lên :

    -Sao anh cứ thích chọc em hoài. Khi không gán ghép anh Luân Vũ cho em.

    Nhật Quang bước đến chiếc bàn giấy, tiện tay anh cầm bức ảnh Chiêu Dung đang để trên bàn lên ngắm nghía. Tặc lưỡi, anh buông lời nhận xét :

    - Kể ra cũng mau thật. Trách gì Luân Vũ không bảo là em bây giờ khác quá. Nó chỉ sợ là sẽ có một khoảng cách lớn giữa nó và em. Thu ngắn khoảng cách đó, không phải là chuyện đơng giản.

    Chiêu Dung khẽ cắn môi :

    - Em có khác gì đâu.

    Nhật Quang vẫn chăm chú nhìn thật lâu vào tấm ảnh :

    - Khác nhiều lắm chứ, bây giờ em đã là một cô gái xinh đẹp chứ đâu phải là một con nhóc tóc khét nắng thích chạy sau lưng của anh và Luân Vũ nữa đâu. Liệu em có còn xem Luân Vũ là thần tượng nữa không, khi mà em không còn là một con bé khù khờ mà giờ đây có nhiêu mối quan hệ bè bạn và có cả một cái đuôi dài mấy tên con trai sau lưng.

    Chiêu Dung cầm lấy khung ảnh từ tay Nhật Quang, cô nói giọng vui vui :

    - Mau thật anh há, mới hôm nào em và anh cùng anh Luân Vũ chạy dang nắng trên đồi. Hồi ấy tóc em khét nắng và cụt ngủn theo kiểu demi garcon chứ không dài như bây giờ.

    Nhìn sững Chiêu Dung một hồi , Nhật Quang đột ngột phán :

    - Luân Vũ và bác Mỹ Thoại có cảm tình đặc biệt với em đấy. Đừng để họ thất vọng nghe Chiêu Dung.

    Chiêu Dung kêu lên :

    - Thì với ba mẹ và anh, họ cũng vậy thôi. Anh nói thế là có ý gì ?

    Nhật Quang vẻ mặt đắc ý :

    - Giống thế nào được. Em phải hiểu được ý của họ chứ. Không phải vô cớ mà hồi xưa bác Mỹ Thoại và mẹ đã đùa với nhau là sau này cho em về làm dâu nhà bác ấy. Em nhớ không, mẹ và bác ấy thân nhau đến mức suýt chút nữa thì đã giao ước hứa hẹn với nhau chuyện Luân Vũ và em. May cho em là chúng ta không còn trong thời đại.... phong kiến. Nếu không, coi bộ đã có chuyện uống rượu thề.

    Chiêu Dung giậm chân phụng phịu :

    - Mẹ và bác ấy đùa mà. Em không muốn anh nhắc lại chuyện đó nữa đâu. Em ghét anh , anh cứ thích trêu em thôi.

    Nhật Quang nháy mắt :

    - Không đùa đâu. Giá như lúc nãy em về sớm nghe mẹ và bác Mỹ Thoại nói chuyện như thế nào với nhau nhỉ.

    Chiêu Dung chợt tò mò :

    - Anh nghe bác Mỹ Thoại nói về em như thế nào ?

    Nhật Quang cười cười :

    - Anh mãi nói chuyện với Luân Vũ nên không nghe rõ lắm. Chỉ nghe loáng thoáng là tên của em và Luân Vũ được nhắc lại rất nhiều lần. Rồi cả hai người nhắc lại chuyện đùa hồi trước. Riêng chữ " hôn nhân " anh nghe đúng một lần. Mà theo em, chỉ một lần nói đến chữ " hôn nhân " thì đã... đủ chưa ?

    Chiêu Dung ngúng nguẩy :

    - Thì bây giờ mẹ cũng đùa thôi mà.

    Nhật Quang trêu già :

    - Lúc nhỏ là đuà, còn bây giờ cả hai đã lớn rồi không ai đùa một chuyện hệ trọng như thế cả. Cách nói chuyện của mẹ và bác ấy rất bí mật. Vì thế, anh nghĩ đó là chuyện nghiêm túc mà em cần phải quan tâm đến.

    Chiêu Dung thừ người suy nghĩ. Lạ ghê cô không nghĩ là mẹ cô và bà Mỹ Thoại lại nói đến chuyện đáng xấu hổ ấy.

    Cô chống chế :

    - Em không tin lời của anh đâu.

    Nhật Quang tủm tỉm :

    - Hãy đợi đấy.

    Thấy chọc phá Chiêu Dung như vậy là đã đủ. Nhật Quang đứng dậy. Trước khi rút lui, anh tỉnh bơ phán :

    - Anh đi xuống nói chuyện với Luân Vũ cho vui, nãy giờ ngồi một mình chắc nó cũng sốt ruột. Trước sau gì Luân Vũ cũng là... em rể của anh mà, phải không Chiêu Dung ?

    Chiêu Dung ấm ức nói vọng theo :

    - Em cấm anh gán ghép em với Luân Vũ đó nhạ Nếu không, từ nay em sè không chuyển thư cho chị Minh Hiền nữa đâu nhé.

    Nhật Quang phóng xuống lầu rồi vào phòng khách. Luân Vũ đang ngồi đọc báo. Thấy Nhật Quang anh liền hỏi :

    - Nãy giờ mày làm gì mà lâu quá vậy ?

    Nhật Quang cười dòn :

    - Tao vưa khủng bố nhỏ em của tao. Nó là một con nhỏ xí xọn. Nếu mình không chủ động ra đòn trước là gay với nó.

    Luân Vũ lắc đầu và cười thành tiếng. Anh chợt hỏi :

    - Sao mày không rủ Chiêu Dung xuống đây chơi ?

    Nhật Quang cười :

    - Nó còn phải chuẩn bị xiêm y nữa chớ. Tao cuộc với mày là thế nào Chiêu Dung cũng diện chiếc áo đầm trắng bà già tao mới may cho tuần trước.

    Thất vẻ mặt rạng rỡ của Luân Vũ, Nhật Quang so vai nói tiếp :

    - Nhưng nếu mày nghĩ là nó diện để làm đẹp với mày thì nên rút lại ý nghĩ đó là vừa.Chiêu Dung còn vô tư ghê lắm. Nó chỉ thích ăn ngon mặc đẹp và chưa có tên đàn ông nào đi lạc vào quả tim của nó cả.

    Luân Vũ cuộn tròn tờ báo trong tay, anh mỉm cười :

    - Chiêu Dung diện cho ai cũng được. Chỉ cần tao được nhìn thấy Chiêu Dung xinh đẹp là tốt lắm rồi.

    Nhật Quang nhướng mày phán :

    - Tao chỉ mong là mày nói thật. Nếu nó quan tâm đến một anh chàng nào đó, không biết đến khi ấy mày còn có đủ bình tỉnh để nói như thế không. Hay là mày sẽ đau khổ vì không chịu nghe tao đốt cháy giai đoạn. Cứ cưới nó gấp đi. Nó sẽ yêu mày thôi.

    Chuông điện thoại cắt ngang câu chuyện của hai người. Nhật Quang bước đến cầm máy , anh quay lại nói với Luân Vũ :

    - Xin lỗi, chờ tao một chut''.

    Chỉ vài phút sau, Nhật Quang đặt ống nghe xuống bàn. Anh bước đến chân cầu thang gọi :

    - Chiêu Dung ơi.Em có điện thoại nè.

    Chiêu Dung xuất hiện trong chiếc áo đầm trắng ngắn quá gối. Trẻ trung và xinh đẹp. Dù cô đi nhanh để kịp nghe điện thoại nhưng Chiêu Dung vẫn bắt gặp ánh mắt nồng ấm của Luân Vũ dành cho cô.

    Không còn là ánh mắt của những ngày xưa cũ. Chẳng lẽ anh Nhật Quang cô nói đúng , Luân Vũ chẳng còn xem cô như một người em gái của anh nữa.

    Từ đầu dây là giọng nói của một người con trai :

    - Alô. Tôi đây.... Chiêu Dung có nhận ra giọng của tôi không ?

    Chiêu Dung giọng đầy ngạc nhiên :

    - Sao anh biết số điện thoại của tôi ?

    Đăng Khoa cười :

    - Có gì đâu, chỉ cần theo Chiêu Dung về đến tận nhà, không chỉ tìm ra số điện thoại của Chiêu Dung mà tôi còn biết được Chiêu Dung là con gái của giáo sư Lưu và nữ họa sĩ Khuê Châu nữa. Không ngờ Chiêu Dung xuất thân từ một gia đình danh giá như thế. Nhưng không sao, điều đó chẳng hề làm tôi bỏ ý định đến gặp Chiêu Dung với bó tường vi trắng trên tay.

    Cô lặng người đi một lát :

    - Anh biết nhà của tôi rồi sao ?

    Đăng Khoa trầm giọng :

    - Không biết Chiêu Dung sẽ còn ngạc nhiên đến đâu nếu tôi bảo rằng tôi đang đứng ở một trạm điện thoại ngay cổng nhà của Chiêu Dung và sau khi gác máy, tôi sẽ chẳng ngần ngại gì mà không nhấn chuông gọi cửa để gặp Chiêu Dung ngay bây giờ. Từ hôm gặp chiêu Dung đến nay , tôi luôn nghĩ về Chiêu Dung. Thậm chí trong cả những giấc mơ.

    Chiêu Dung vội vàng nói :

    - Tôi chuẩn bị đi dự tiệc với ba mẹ tôi ngay bây giờ mà. Sao tôi có thể tiếp anh được. Hẹn khi khác nhé.

    - Vài phút dành cho tôi được không Chiêu Dung ? Nếu đã hiểu nhau thì đâu cần nhiều thời gian. Một phút nhìn vào đôi mắt đẹp của Chiêu Dung cũng đã đủ.

    Cô chưa kịp trả lời thì Đăng Khoa đã gác máy.

    Quay lại nhìn Nhật Quang đang quan sát cô bằng ánh mắt dò hỏi, Chiêu Dung bối rối giải thích :

    - Một người mới quen.

    Nhật Quang nhướng mày :

    - Hình như lần đầu tiên hắn gọi điện thoại đến đây ?

    Chiêu Dung gật đầu :

    - Em không cho số nhưng Đăng Khoa đã tìm ra. Có lẽ anh ấy hỏi qua tổng đài hoặc trá danh ba.

    Nhật Quang nhún vai phán :

    - Thời buổi bây giờ có những tên đàn ông rất ngông.

    Chiêu Dung khẽ cắn môi :

    - Đăng Khoa không thuộc vào số đó.

    Nhật Quang nửa đùa nửa thật :

    - Em có vẻ bênh vực cho hắn quá nhỉ.

    Chiêu Dung nhìn Luân Vũ một cái thật nhanh.Anh đang chăm chú nhìn cô với nụ cười bao dung. Hình như trong đôi mắt của anh cô vẫn là một Chiêu Dung nhỏ dại.

    Thấy cô vẫn còn lúng túng đứng nhìn mình và Luân Vũ, Nhật Quang phán :

    - Nếu em không bận gì nữa thì ngồi xuống đây nói chuyện với anh và Luân Vũ. Nãy giờ Luân Vũ không ra vườn với bác Mỹ Thoại và mẹ là có ý đợi em đấy.

    Chiêu Dung ngập ngừng :

    - Em sắp sửa có khách.

    Nhật Quang ngạc nhiên :

    - Phương Anh à ?

    Cô ngắc ngứ :

    - Dạ không...

    Nhìn thấy vẻ mặt bối rối thiếu tự nhiên của Chiêu Dung, Nhật Quang chợt hiểu. Anh bực dọc kêu lên :

    - Chẳng lẽ đó là tên con trai vừa gọi điện cho em ? Em đừng quên là chúng ta đang có khách, những người khách quan trọng hơn nhiều.Với một tên đàn ông bất tài không nghĩ ra cách nào khác hơn là đi dò danh bạ điện thoại để làm quen với một cô gái , anh nghĩ là em nên biết cách từ chối hắn.

    Luân Vũ vỗ nhẹ vai Nhật Quang và đứng dậy. Nụ cười anh cởi mở :

    - Mày nên nhường phòng khách cho Chiêu Dung. Chiêu Dung không thể từ chối người ta, có như thế mà cũng không chịu hiểu ra.

    Bất đắc dĩ Nhật Quang theo chân Luân Vũ đi ra vườn, anh tặc lưỡi càu nhàu :

    - Tại sao mày lại tử tế nhường sân cho đối thủ. Không chừng só sút vài lưới cho mày nhặt bóng đấy.

    Luân Vũ mỉm cười. Anh biết là Nhật Quang rất cảm tình với anh, muốn vun vào co anh. Nhưng chuyện tình cảm không thể nào gượng ép được. Anh chỉ muốn Chiêu Dung đến với anh thật tự nguyện. Bằng chính sự rung động từ trái tim kiêu hãnh của cô.

    Luân Vũ ngồi xuống băng ghế đá kê trong vườn và lục túi tìm thuốc. Còn lại đúng một điếu. Giọng anh thân mật :

    - Tao với mày hút chung.

    Nhật Quang hít một hơi thật dài và trả điếu thuốc cho Luân Vũ. Được một lát, Nhật Quang sốt ruột đập vào vai Luân Vũ giọng bồn chồn :

    - Mày ngồi đây, tao phải đi vào nhà.

    Luân Vũ chăm chú nhìn Nhật Quang với vẻ dò xét :

    - Không lẽ mày định... khủng bố Chiêu Dung , mày có điên không ?

    Nhật Quang so vai :

    - Không có ý định ấy, nhưng ít ra tao phải biết được tên đàn ông muốn tán tỉnh em gái tao là ai. Chiêu Dung nó ngây thơ lắm , tao muốn bảo vệ nó. Tao hiểu em gái của tao. Nó dễ bị hào nhoáng bên ngoài làm choáng ngợp. Điều đó rất nguy hiểm.

    Nghĩ sao Nhật Quang lại hạ thấp giọng nói tiếp :

    - Và tao cũng muốn bảo vệ cho cả mày nữa. Mày là một tuýp đàn ông cao thượng. Trong cuộc sống , đôi khi ưu điểm đó chính là nguyên nhân đem lại sự thua thiệt.

    Luân Vũ xua tay :

    - Thôi. Mày đừng để Chiêu Dung xem thường tao. Trong vấn đề tình cảm không nên gây áp lực.

    Nhật Quang nhướng mày :

    - Cứ để mặc tao mà. Mày ngồi đó đi. Cứ xem như mày là kẻ ngoài cuộc.

    Nói xong, Nhật Quang vội vã đi vào trong nhà. Thấy vậy, Luân Vũ chỉ biết lắc đầu chịu thua. Anh ngả đầu ngắm những tán lá cây vú sữa màu nâu và mỉm cười một mình.

    Anh vẫn còn nhớ rất rõ là hồi ấy mẹ anh và mẹ Chiêu Dung rất thân với nhau. Cả hai đều là họa sĩ. Trước đây ở một thành phố mànhững nữ họa sĩ chỉ đếm trên đầu ngón tay, thì chuyện mẹ anh và bà Khuê Châu thân nhau là chuyện đương nhiên.

    Thế nhưng không chỉ là mối quan hệ nghề nghiệp, giữa hai gia đình còn có mối thâm tình sâu nặng.

    Hồi trước, anh và Chiêu Dung không bao giờ chơi trò đám cưới trẻ con ấy với một thằng tóc đầu đinh, đó là thằng cầu thủ tiền đạo trong đội bóng vỉa hè của bọn anh, là đồng đội của anh. Và Luân Vũ đã không ngần ngại tung một cú đấm như búa bổ vào mặt tên con trai đáng ghét ấy khi hắn vô tình sút banh trúng mặt Chiêu Dung.

    Không ai hiểu được ý nghĩa của cú đấm hận thù ấy, ngoại trừ anh. Đến tận bây giờ Luân Vũ lại càng thấm thía chuyện tại sao anh lại ghét tên con trai ấy đến như thế. Chiêu Dung trong ký ức của anh vẫn nguyên vẹn. Anh luôn nghĩ về cô suốt hơn chục năm qua.

    Đang lặng lẽ nhả khói, Luân Vũ bỗng giật mình khi Chiêu Dung vụt xuất hiện trước mắt anh. Cô nói giọng ấm ức :

    - Có phải anh xúi anh Nhật Quang hằm hè đi đi lại lại trong phòng khách để... dằn mặt bạn của em không ?

    Luân Vũ sững sờ nhìn cô, ánh mắt của anh thoáng buồn :

    - Bộ Chiêu Dung cho anh là người tầm thường như thế sao ?

    Cô mím môi lại :

    - Em không biết, nhưng anh Nhật Quang là bạn của anh. Anh và anh Nhật Quang về hùa với nhau. Không ai có thể điều khiển được em đâu. Em có tự do của mình.

    Nói xong, Chiêu Dung giận dỗi bỏ vào nhà, để lại Luân Vũ ngồi chết lặng trên ghế với tâm trạng vô cùng hụt hẫng , thất vọng.

    - Đừng nói dối ta nhạ Thế bộ nhà ngươi định cho anh chàng Luân Vũ ấy chờ đợi đến bao giờ ?

    Chiêu Dung làm mặt giận :

    - Con khỉ đừng nói bậy. Đó là ông anh của ta.

    Phương Anh vẫn chưa chịu buông tha :

    - Thấy thiên hạ chịu khó đón đưa, chờ đợi nhà ngươi ta thấy sốt ruột giùm. Trên đời này chẳng có ông anh nào kiên nhẫn chiều chuộng em gái như thế cả.

    Chiêu Dung giậm chân :

    - Nhưng mày thấy là ta đâu có lên xe của Luân Vũ đâu.

    Phương Anh trêu :

    - Chính vì không chịu lên xe của thiên hạ nên ta mới càng nghi ngờ về tình cảm anh em của nhà mi đấy.

    Tức kinh khủng nhưng Chiêu Dung đàng cười trừ. Cô hiên ngang tuyên bố :

    - Nếu thế, lát nữa tao sẽ đi với anh Luân Vũ cho mày hết đường trêu ghẹo.

    Phương Anh thách thức :

    - Dám không ?

    Chiêu Dung hếch mũi lên :

    - Có gì đâu mà sợ Chỉ là anh em với nhau thôi, mấy hôm nay ta sợ phiền nên từ chối chứ đâu phải như ý nghĩ hắc ám của nhà ngươi.

    Chợt Phương Anh níu tay Chiêu Dung chỉ về phía bên kia đường. Cô cười cười :

    - Thấy chưa, cầu được ước thấy. Ông anh không dây mơ rễ má Luân Vũ của mày đang chờ mày đấy.

    Chiếc Toyota trắng đang đậu dưới cây xà cừ bên đường. Luân Vũ bước ra khỏi xe và tiến về chỗ Chiêu Dung cùng Phương Anh đang đứng. Khẽ gật đầu chào Phương Anh , Luân Vũ dịu dàng bảo Chiêu Dung:

    - Em và bạn em lên xe đi, anh chở về nhà bây giờ.

    Chiêu Dung khéo léo tìm cách từ chối :

    - Cám ơn. Em đang chờ anh Nhật Quang đến chở. Em có hẹn trước với anh Nhật Quang rồi. Chỉ sợ lát nữa anh ấy đến đây rồi lại mất công chờ.

    Luân Vũ mỉm cười giọng tỉnh bơ :

    - Lúc nãy, Nhật Quang có điện thoại đến chỗ anh và... nhờ anh chở em vì chiều nay Nhật Quang bận việc.

    Chiêu Dung chỉ còn biết kêu trời vì cú hồi mã thương thật độc. Cô chẳng nhờ Nhật Quang vì ông anh của cô đời nào mất công đón đưa cô chi cho cực. Từ ngày yêu chị Minh Hiền ông anh của cô chỉ có đủ thời gian để ăn để thở và để năn nỉ ỉ ôi chị Minh Hiền thôi, lấy đâu ra thời giờ cho cô. Làm gì có chuyện Nhật Quang gọi điện nhờ Luân Vũ đón cô. Nhưng đã lỡ nói dối Luân Vũ và bị Luân Vũ tặng cho một cú hồi mã thương thật ngọt. Chiêu Dung chỉ còn biết im lặng đưa lưng chịu đòn.

    Đã vậy, Phương Anh còn xăng xái nắm lấy tay Chiêu Dung đi băng băng qua đường , Điệu bộ sốt sắng của Phương Anh làm Chêu Dung cũng phải phì cười. Cô thừa biết nhỏ bạn của cô rất khoái tham gia vào những chuyện giữa đường như thế này.

    Chiêu Dung cùng Phương Anh ngồi ở băng ghế sau. Xe mới chạy một đoạn, Phương Anh chồm người lên bắt chuyện :

    - Em nghe nói anh Luân Vũ mới lập công ty điện tử, có phải không ?

    Luân Vũ mỉm cười :

    - Sao cô biết ?

    Phương Anh tỉnh bơ :

    - Em nghe nhỏ bạn em nói.

    Chiêu Dung nguýt dài Phương Anh. Nhưng mà đã hết đâu, Phương Anh tiếp tục dài giọng lách chách :

    - Em nghe đâu Chiêu Dung kể nhiều về những kỷ niệm của anh và nó.

    Nụ cười của Luân Vũ khiến Chiêu Dung có thể hiểu là anh rất vui khi có thêm một đồng minh tự nguyện. Cô lằm bằm :

    - Anh đừng nghe nó nói, Phương Anh đùa đấy.

    Luân Vũ cười khẽ :

    - Phương Anh là bạn thân của Chiêu Dung à ?

    Che miệng cười khúc khích, Phương Anh vờ than thở :

    - Em không biết là đến giờ phút này Chiêu Dung có còn xem em là... bạn thân của nó nữa không.

    Chiêu Dung nhịn cười hết nổi. Cô khẽ kêu lên :

    - Khỉ ơi, muốn ta xem là bạn thì chịu khó im miệng lại giùm.

    Phương Anh chép miệng :

    - Khó ghê.

    Luân Vũ cười vui :

    - Phương Anh và Chiêu Dung làm bài có được không ?

    Chiêu Dung mỉm cười :

    - Hai đứa em làm bài cũng tạm được.

    Phương Anh nhí nhảnh :

    - Đó là cách nói khiêm tốn thôi. Anh chuẩn bị trước quà thưởng cho Chiêu Dung là vừa.

    Luân Vũ xoay nhẹ vô lăng giọng hóm hỉnh :

    - Sau này tất nhiên sẽ có một món quà đặc biệt, nhưng bây giờ nếu chúng ta ghé quán kem, anh nghĩ có lẽ... sẽ chẳng có ai phản đối.

    Phương Anh reo lên :

    - Thích ghê, anh Luân Vũ quả là tâm lý hết chỗ chê. Em và Chiêu Dung đang khát cháy khô cả cổ không dè vị cứu tinh đúng lúc lại chính là anh.

    Chiêu Dung ghé vài tai Phương Anh thì thầm :

    - Mày nói ít thôi. Không khéo anh Luân Vũ lại tưởng là mày bi..... bỏ đói bỏ khát quanh năm đấy.

    Phương Anh lý lắc vọt miệng :

    - Vậy thì càng tốt phải không anh ?

    Luân Vũ ngạc nhiên hỏi :

    - Hả.

    Phương Anh khúc khích :

    - Nhỏ bạn em hôm nay tỏ ra yểu điệu thục nữ một chút cho.... hợp tình hợp cảnh nhưng em thì lại khác. Nó bảo với em rằng , đừng có reo lên như thế. Có muốn ăn cũng từ từ thôi, kẻo anh cười.

    Luân Vũ lại cười. Thừa lúc anh mãi chăm chú lái xe, Chiêu Dung không ngần ngại véo mạnh vào cánh tay của Phương Anh để trả đũa. Lần này thì cô gặp may, Phương Anh không kêu la kêu cứu gì cả , vì Phương Anh đã biết tội của mình.

    Cho xe vào bãi , Luân Vũ cùng Phương Anh và Chiêu Dung vào quán. Chọn một chiếc bàn đối diện cửa ra vào, Luân Vũ vui vẻ hỏi :

    - Phương Anh và Chiêu Dung thích chỗ ngồi này không ?

    Phương Anh lý lắc :

    - Em trả lời hộ nhỏ bạn em nha. Chỗ anh chọn rất tuyệt. Chiêu Dung rất khoái ngắm thiên hạ chạy xe trên đường. Và em cũng có sở thích như nó vậy.

    Luân Vũ khen thành thật :

    - Phương Anh rất vui tính. Anh đoán Phương Anh và Chiêu Dung rất thân với nhau và chơi hợp với nhau.

    Phương Anh mỉm cười :

    - Hai đứa em thân nhau từ hồi trung học. Thành thử như hình với bóng.

    Quay sang nhìn Phương Anh , Chiêu Dung nghịch ngợm hỏi :

    - Đứa nào hình, đứa nào bóng ?

    Phương Anh khúc khích :

    - Chiêu Dung là hình, ta xung phong làm cái bóng cuả Chiêu Dung thôi.

    Chiêu Dung nheo mũi :

    - Không dám đâu.

    Luân Vũ dịu dàng hỏi :

    - Phương Anh và Chiêu Dung dùng kem sầu riêng, dâu hay xoài hay....


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group