Ba Đoá Hoa - Quỳnh Dao (Hết)

  • lam vu

    khoảng 2 10 năm trước
  • Nói nữa đi!
    Chàng lại nói! Nàng chau mày, cười:
    - Nói nữa đi!
    Chàng lại nói nữạ
    - Nói đi! Nói mãi đi! Đừng thôi - Nàng bảọ
    Chàng bưng mặt nàng.
    - Con bé ngốc! Chàng nói - Ngốc quá đi thôi, ngốc đến tức cười, ngốc đến dễ thương quá!
    Môi chàng kề trên mặt nàng.
    Chương lão thái thái nhìn Niệm Kỳ, tay run rẩy bưng tách trà, ánh mắt buồn bã và thất vọng.
    - Kỳ Nhi, Kỳ Nhi - Bà lắc đầu - Hết biết con rồi! Con để một thằng con trai đánh vào tim con, xong cả.
    Chợt bà đưa tay bóp trán:
    - Đáng tiếc là ta đã dạy dỗ con bao nhiêu năm nay, một tay nuôi nấng con đến trưởng thành! Đàn ông! Đều là ma quỷ! Kỳ Nhi ơi Kỳ nhi! Bao năm rồi mẹ dặn con hãy tránh xa họ, bảo con hãy đề phòng họ.
    - Ô mẹ - Chương Niệm Kỳ khổ sở nói - Dương Âm sẽ không thay lòng đổi dạ, mẹ mà thấy ảnh mẹ hiểu ra ngay, mẹ con không thể không yêu ảnh. ảnh hết sức tốt với con, ảnh sẽ không như cha đâụ Con muốn nói, ảnh sẽ không phải hạng người đểu giả như những đàn ông con trai khác!
    - Đàn ông con trai đều y hệt nhau cả - Lão thái thái dứt khoát nói - Con phải giẫm lên bước chân của mẹ, bấy giờ con mới thừa nhận lời nói của mẹ! Được rồi, con cứ yêu nó đi, có nói cũng không ích lợi gì. Yêu đi rồi đau khổ, rồi bầm dập..., ôi con gái mẹ quá đáng thương!
    - Mẹ! Chương Niệm Kỳ thở ra, đưa mắt cầu cứu hai em ngồi bên cạnh.Nhưng Chương Niệm Du và Niệm Sâm đều lặng thinh, một lời cũng không thốt. Nàng nhìn van lơn mẹ - Mẹ con chỉ yêu thôi, chớ chưa có gì...
    - Yêu thôi - Lão thái thái thảm não nói:
    - Yêu thôi cũng tiêu đờị
    Bà vẫy tay bảo:
    - Thôi được các con hãy lui hết đi, để mẹ một mình suy nghĩ.
    - Mẹ, - Chương Niệm Du a tới ôm chầm lấy mẹ - Con mãi không yêu đương, con ráng cố gắng học để đem vinh dự về cho mẹ!
    Ba đứa con lặng lẽ lui ra khỏi phòng mẹ, Niệm Du nhìn Niệm Kỳ mà lắc đầu:
    - Chị hai sao chị yêu anh tả Yêu con trai mà làm gì?
    - Em chả hiểu - Niệm Kỳ khổ sở nói - Con mọt sách em chỉ biết định luật này, nguyên lý nọ, chớ em nào hiểu được tình cảm là không có định luật, phép tắc chi có thể giải thích được, một khi nảy sanh ra rồi thì không cách chi ngăn cản! Em là con mọt sách! Để rồi một ngày nào đó em cũng yêu đương thôi, bấy giờ chị xem em thế nào!
    - Em chẳng hề yêu!
    Niệm Kỳ một mạch bỏ vô phòng, bật đèn, và lập tức bày sách vở trên bàn.
    Niệm Sâm theo Niệm Kỳ vô phòng chị, nàng hỏi khẽ:
    - Chị hai, sao chị biết chị đã yêu anh ấỷ
    Niệm Kỳ nói:
    - Em hỏi thật buồn cười!
    - Tình yêu là gì chị nhỉ? Sao chị biết tình cảm của chị đối với ảnh là tình yêủ Mà không cho đó là một tình cảm khác? Có khác tình cảm của chị em mình không? có khác tình cảm của em đối với con mèo không?
    Niệm Kỳ ngó Niệm Sâm:
    - Chị không có cách chi giải thích - Nàng nói - Khi tình yêu đến rồi, em sẽ biết tình yêu thế nàọ Em, xa em chị có thể sống, em mất đi con mèo nhỏ, em cũng có thể sống, nhưng, nếu chị không có Dương Âm, chị đành chịu chết thôị
    Niệm Sâm trố cặp mắt ngạc nhiên nhìn Niệm Kỳ.
    - Thế thì - nàng ngập ngừng nói - Chị, nếu như anh Dương Âm thay lòng...
    - Giả như ảnh thay lòng - Niệm Kỳ đưa cặp mắt nhìn ra bầu trời đen ngoài cửa sổ - chị sẽ giết anh ta, hoặc chị sẽ tự tìm cái chết!
    Niệm Sâm bổ tới ôm chặt chị.
    - Đừng chị, hay là chị dừng yêu! - Nàng nói trong sợ hãi - Mẹ nói, không có đàn ông con trai nào mà không thay lòng đổi dạ!
    Niệm Kỳ cười:
    - Con khờ, biết đâu có người sẽ không thay lòng, chính là Dương Âm.
    Tình yêu giữa Chương Niệm Kỳ và Dương Âm được đồn rùm beng trong trường.
    Cái ý nghĩ "Ba đóa hoa là không cách chi bẻ được" làm xôn xao trong đám nam sinh, do đó, hai đóa hoa khác trong ba đóa hoa bắt đầu bị vây công mãnh liệt. Chương Niệm Du như pho tượng thạch cao, tất cả thư từ, hẹn hò nàng đều không đếm xỉa tới, thế giới của nàng là trong sách vở, suốt ngày tay nàng không rời quyển sách, những thư tình gửi đến nàng như đá chìm trong đáy biển. Thật ra những thư từ kia, ngay cả việc xé ra xem nàng cũng không có, lý do là: Không có thời gian! Những lời mời mọc hẹn hò nàng cũng đều trả lời: Không có thời gian!
    Tác phong của Niệm Sâm và người chị ba của nàng thì hoàn toàn khác nhaụ Sau khi xé thư ra, nếu hôm sau nàng không đọc trước mọi người thì nàng cũng quăng trả lại cho người viết, cười to nói:
    - Ôn dịch, sao chép thư tình mẫu ở trong sách ra phải không?
    - Con quỷ, chữ viết lăng quăng thấy tởm quá.
    - Thi nhân, bài thơ này đem về sắc thuốc uống đị
    Cứ mỗi lần như vậy, khiến cho những anh chàng viết thư giận đến đỏ mặt. Nhưng cũng lạ, những anh chàng gặp phải gai nhọn này lại không nản lòng cứ muốn tiếp tục đi gặp. Nhưng rồi, Chương Niệm Sâm với tác phong chẳng nương tình để mặt này đắc tội với một sinh viên tên Từ Lập Quần. Từ Lập Quần là sinh viên ngoại ngữ trên nàng một bậc.
    Thường ngày vùi đầu vào trong sách vở, chưa hề đeo đuổi hay để ý đến một cô gái nàọ Chàng luôn đứng nhất lớp, nước da ngâm đen, dáng vẻ như một minh tinh điện ảnh.
    Hôm nay, Niệm Sâm vừa đến trường, Từ Lập Quần bèn ở trước mặt rất đông bạn bè đồng học trao cho nàng một bức thư. Nàng có hơi ngạc nhiên mà tiếp lấy, một thứ kiêu ngạo của nữ tính dâng tràn trong lòng, nàng không ngờ, ngay Từ Lập Quần là một sinh viên như vậy mà cũng viết thư tình cho nàng! Nàng nhìn phong bì, đúng là loại phong bì màu lam nhạt rất thịnh hành bây giờ, bọn sinh viên học sinh chuyên dùng phong bì loại này để viết thư tình! Được! Nàng sớm đã xem không vô thứ ngạo mạn "Coi thiên hạ chẳng ra gì" của anh chàng Từ Lập Quần nàỵ Đây là dịp tốt để cho chàng ta một bài học nhớ đờị Huống chi các bạn đồng học đều đưa ánh mắt hiếu kỳ nhìn nàng: Xem nàng xử trí như thế nào với bức thư tình nàỵ Do đó, nàng chớp mi xé phong bì, rút lá thư xếp hết sức tề chỉnh ra, khinh khỉnh nói:
    - Ai thích nghe thánh nhân trong bạn của chúng ta viết gì không?
    Theo đó nàng sang sảng tuyên đọc.
    "Tiểu Thư thân ái:
    Khi cô nhận được lá thư của tôi, xin đừng cho tôi sao quá mạo muội, và khi cô đọc xong lá thư này, cũng chớ nên cho tôi sao quá vô lễ, vì có người "có lễ" với cô đã quá nhiều rồị Nhận đến thư tôi, xin cô chớ nên thoát tục một chút!
    Trong số các cô gái, cô kể là nổi bật hơn hết, bởi đề cập tới "Hoa hồng Chương Niệm Sâm", hầu như ai không hiểu, không ai biết. Nhưng tiểu thư, chớ vì đó mà kiêu ngạo, cần biết hoa hồng tuy đẹp thật, nhưng có ngày nào đó nó cũng sẽ úa tàn. Khi ngày xuân hoa tàn rơi rụng thì biến thành đống đất hôi thúi mà thôị Cô có thói quen đọc huỵch toẹt thư tình của thần dân cô, đó là một cái khoái lớn lao của cô, chớ đâu biết thứ hành vi nông nổi lố bịch này, chính là đã bộc lộ cái vinh dự hão và cái không có đầu óc của cô! Đáng tiếc dung mạo cô như hoa lại không tài không đức, không kiến thức... "
    Chương Niệm Sâm dừng lại không đọc nữa, từ cha sinh mẹ đẻ đến nay, nàng chưa hề có cái nhục nhã nào lớn lao thế này, hơn nữa là đang trước mặt các bạn đồng học. Ánh mắt mọi người đều đổ về nàng, có người thở ra, có người đồng tình, có người cười nhạọ Nhóm bạn gái đồng học có tính ganh tị với nàng, được dịp này họ cười đến gập bụng. Gương mặt nàng biến thành nhợt nhạt, tay cầm lá thư giận đến phát run. Song nàng cố gắng giữ bình tĩnh và xem tiếp.
    "... Tiểu thư, xin nói một câu, một người con gái đàng hoàng có nề nếp, quyết không công khai đọc thư tình của nàng. Cần biết, người đeo duổi cô, ái mộ cô đều là người xem trọng cô cả. Đối với những người viết thư mà nói, họ không có lỗi chi, cho dù cô chẳng xem họ ra gì cũng không nên cười nhạo tình cảm của họ. Nên biết, phàm là người ai cũng có lòng tự ti, ví như cô cho rằng bức thư đây đã chạm tới lòng tự trọng của cô, thì xin cô thử nghĩ, thường ngày cô đã chạm tới lòng tự trọng của họ là như thế nàọ Mong sự tu dưỡng của cô có thể phù hợp với dung mạo của cô! phải biết, người mà tự hối ắt người sau hối theo! Dám khuyên các hạ, tự làm theo tốt đó.
    Từ Lập Quần"
    Chương Niệm Sâm buông thõng tay, gấp lá thư cẩn thận và bỏ lại phong bì trở lại như cũ. Nàng giận đến cả người run lên bần bật. Cầm bức thư, nàng đi dến trước mặt Từ Lập Quần. Từ Lập Quần đang ngồi dựa vào ghế, chàng nhìn nàng với vẻ thách thức. Nàng đăm mắt ngó chàng, cặp mắt đen to lay láy long lên một thứ ánh kỳ dị. Nàng quăng trả bức thư trên bàn của chàng, bình tĩnh nói:
    - Anh không cảm thấy hành vi của mình cũng quá lố bịch và kiêu ngạo saỏ
    Sau đó, nàng trở về chỗ mình, chống tay bên má, giận hầm hầm. Trong lòng nàng đang nghĩ cách trả hận Từ Lập Quần.
    Từ đó về sau Niệm Sâm không còn công khai công bố thư tình của người khác nữa, ngược lại, nàng bắt đầu nhận lời hẹn hò, nhận lời mời mọc. Nàng và mỗi một người đi chơi, ra vào một nơi công cộng, cười đùa, giỡn vui như đóa hoa tươi, nhứt thời, những danh lam thắng cảnh ở Trùng Khánh, nào là suối nước nóng Nam Ôn, nào là khe hải Dường, nào là Cửa Phù đồ... đều có vết chân nàng và bạn trai nàng đặt tớị Tiếng tăm của nàng càng lớn, kẻ bái lạy dưới chân nàng càng nhiềụ
    Niệm Du lấy làm bất mãn đối với hành động của em. Niệm Kỳ cũng không vuị Nhưng Niệm Sâm tâm sự riêng với Niệm Kỳ.
    - Chị hai, em chỉ muốn dẫn dụ một ngườị
    - Aỉ
    - Từ Lập Quần! Em hận hắn lắm, em đợi hắn đeo theo em, em sẽ cho hắn biết một mẻ.
    Chương Niệm Kỳ bảo:
    - Không nên đùa với lửa đâu em, kẻo phỏng tay đấỵ
    Nhưng Chương Niệm Sâm vẫn cố chấp. Ở công viên nhà trường, nàng công khai nắm tay với nam sinh viên đi dạọ Khi vô lớp nàng và nam sinh mày qua mắt lại, thậm chí cùng họ đi vũ trường một tối nọ trong khi nàng và bạn trai đang nhảy trong vũ trường chợt có một người dến vỗ vai bạn nhảy của nàng:
    - Cho mượn bạn anh một lát nhé!
    Nàng ngước đầu lên vừa giật mình vừa vuị Thì ra Từ Lập Quần! rốt cuộc cá đã dính câụ Nàng chuyển thân qua cùng nhảy với chàng và cố ý hỏi:
    - Anh cũng tới khiêu vũ à?
    - Hãy theo tôi!
    Từ Lập Quần nói mà gương mặt sa sầm không một nụ cườị Chàng kéo nàng đi ra khỏi vũ trường và đến một vườn hoa mé ngoàị Trong bóng cây giăng rợp, đêm nghe lành lạnh. Chàng chăm chú nhìnn nàng, nói hậm hực:
    - Đùa vui nhỉ?
    - Liên can gì đến anh? - Nàng hỏi đương nhiên vui thôi!
    - Cô đánh mất thân phận học sinh của cô rồi! Vũ trường không phải là nơi để cô tới lui, mà là dành riêng cho vũ nữ.
    - Thì có dính líu gì đến anh? - Anh dựa vào cái gì mà quản lý tôi - Nàng hất đầu ngang nhiên nóị
    Chàng nhìn nàng, giận dữ.
    - Dính dáng gì với tôỉ Con hồ ly tinh ranh cô! cô biết rõ tình cảm của tôi, cô đã xem thư tôi rồi, cô quá thông minh, quá ác.
    Chàng kéo nàng, kéo tấm thân nàng, nàng cố cùng vằng, song cánh tay chànnghư gọng sắt siết chặt nàng. Họ giằng co, thở hào hển như cặp địch thủ đấu vật. Nàng quyết muốn thoát khỏi tay chàng lại muốn chế phục nàng. Nàng thở mệt, đầu óc bấn loạn, vốn không biết mình đang làm gì, chỉ cảm thấy trước mặt anh chàng này hết sức đáng sợ, và cần phải lỉnh trốn. Nhưng vòng tay chàng quá chặt, nàng không có cách chi vùng nổi do đó nàng há miệng cánh sâu vào da thịt chàng. Nhưng chàng vẫn không buông tay, một thứ vị mặn thắm vô miệng, nàng vụt nhả rạ Dưới ánh trăng, máu từ vết thương trên tay chàng chảy xuống. Nàng hoảng sợ ngước đầu lên, cặp mắt nàng tiếp xúc với đôi mắt nhu hòa và bình tĩnh của chàng. Nàng nhíu mày ngó chàng, ấp úng nói:
    - Anh, anh???
    Chàng cúi đầu hôn lên đôi môi nàng. Tay nàng quàng qua cổ chàng, lại khẽ cùng vằng tiếp tục nói:
    - Không được, tôi, tôi, tôi không yêu ai cả!
    Từ Lập Quần thấp giọng nói:
    - Nhưng em phải yêu anh.
    - Không, tôi không thể yêu bất cứ người nàọ.. nàng nóị
    - Em đã yêu anh rồị
    - Tôi không yêu anh - nàng nói và đăm đăm nhìn chàng - Tôi hận anh, tôi phải báo phục anh!
    - Thiệt không - Chàng hỏi mà lắc đầu thương xót - Niệm Sâm em! Đừng khổ sở ngó nhìn anh như vậy!
    Nàng khẽ thốt một tiếng và vùi đầu vào lòng chàng.
    Chiếc cằm chạm nhẹ trên mái tóc nàng, chàng thầm thì nói:
    - Ngày đầu anh gặp em, anh đã yêu em!
    - Yêu tới chừng nào mới thôị
    - Đời này kiếp sau mà mãi mãi - Chàng nóị
    Nàng ngước đầu lên cườị
    - Lời giả dối tuyệt đẹp, thì ra lời giả dối của tình yêu là đẹp thế này, hèm chi chị hai yêu say mê Dương Âm ! Hiện giờ tôi mới rõ.
    - Em nói gì vậỷ Từ Lập Quần chau mày nhìn nàng - Lời giả dốỉ Em cho rằng anh nói dối ư?
    - Chẳng lẽ thiệt? Đấy là thủ đoạn để chiếm lấy tôị
    Từ Lập Quần giận dỗi xô nàng ra:
    - Dối để chiếm em? anh nói dốỉ Dối để chiếm em?
    - Không phải saỏ - Nàng hỏi - Chẳng lẽ anh yêu tôi thật? không thay đổị
    - Niệm Sâm, trong lòng em đang nghĩ quỷ ma gì- Chàng kéo nàng, hôn một nụ hôn đắm đuối - Anh nói với em, em có thể không tin những gì trên đời này, nhưng xin em hãy tin anh! Trên đời này, nhật nguyệt thiên địa đều có thể đổi dời, nhưng lòng anh sẽ mãi mãi không hề thay đổi!
    Nàng nhìn chàng`gượng gạo nhoẻn một nụ cười thật tươị
    Bỗng dưng nàng hoảng hốt:
    - Không! Không thể được.!! Tôị.. tôi không thể yêu ai được..
    Lập Quần ghé vào tia cô âu yếu thì thầm:
    - Nhưng em phải yêu tôị
    Cô vội đáp:
    - Không, không, tôi chẳng yêu ai cả!
    - Và.. chỉ yêu có một mình tôi thôi!
    Cô lườm lườm cặp mắt đáp:
    - Không, không phải, tôi không yêu anh, tôi ghét anh, tôi chỉ muốn trả thù.
    Chàng gật gật đầu mỉm cười, ung dung nói:
    - Thật thế ư? Tội nghiệp cho Niệm Sâm bé bỏng của tôị Em chớ quên: Yêu và ghét vẫn luôn luôn đi liền với nhaụ chỉ vì yêu ghét, chỉ vì ghét mà yêu!
    Cô khẽ kêu lên:
    - Dóc!
    Rồi cô rúc đầu nép sát vào ngực Lập Quần. Chàng lấy cằm mình chà chà vào tóc óng mượt của Niệm Sâm, âu yếm, thỏ thẻ nói:
    - Em có biết không? Lần đầu tiên gặp em là tôi yêu em liền à!
    - Nhưng yêu đến bao giờ?
    - Yêu trọn kiếp này, hết kiếp sau, và mãi mãi!
    Cô ngửng đầu lên, cười cười nói:
    - Những "lời nói không" sao mà đẹp thế! Bây giờ mới hiểu, lời nói không đẹp biết chừng nào, nó đẹp cho đến nỗi chị cả chị ấy bị mê hoặc mà yêu anh chàng Dương Âm!
    Từ Lập Quần nhăn mày hỏi:
    - Em nói gì nhỉ? Em bảo mấy lời chân thành tôi vừa nói với em là lời nói không cả hay saỏ
    - Không đúng thế ư? Đó là một lợi khí, một thứ thủ đoạn để chiếm đoạt tình yêu!
    Lập Quần đẩy cô ra, tức giận nói:
    - Lời chân thành là lời nói không, là lợi khí, là thủ đoạn để chiếm đoạt tình yêủ
    - Nếu không phải tức là anh thực bụng yêu tôi chớ gì? Nhưng rồi anh có thay lòng, đổi dạ không?
    Chàng kêu lên:
    - Trời ơi! Niệm Sâm! Tôi có cái ấn tượng: Tâm hồn em như có ma đưa lối, quỷ dẫn đường , lúc nào cũng chỉ nghĩ tới toàn những chuyện hắc ám, sầu thảm...
    Chàng giơ tay lôi người yêu lại bên mình, rồi say sưa nói tiếp:
    - Tôi thấy cần phải nói rõ cho em hiểu: Em có thể đem lòng ngờ vực tất cả mọi người nhưng em phải tin ở tôi! Trong cái vũ trụ này, sao có thể dời, vật có thể đổi, riêng lòng tôi, không bao giờ biến cải cả, em nghe chưả
    Cô chỉ biết gượng cười và lòng tự nhủ lòng?
    "Nếu có đúng thực yêu là đau khổ, ta cũng sẵn sàng chấp nhận sự đau khổ đó một lần!"
    Đêm hôm ấy, tối khuya Niệm Sâm mới trở về nhà. Cô vừa bước vào tới ngưỡng cửa phòng khách, bà mẹ đã nổi lôi đình, cật vấn cô:
    - Niệm Sâm! Cô đi chơi đâu mà tới giờ này mới dẫn xác về hả?
    Cô đứng tựa vào khung cửa, hai mắt long lanh sáng, mặt đỏ bừng bừng với tất cả dáng điệu của một người chếnh choáng trong một cơn say sưa bất tận. Cô thấy không thể không thực thà khai với mẹ, cái tâm trạng bối rối đó. Cô buột miệng kêu lên, như người liều lĩnh nhảy đại xuống nước, rồi muốn ra sao thì ra:
    - Má ơi, má, con đã yêu người ta rồi!
    Bà mẹ hoảng hốt hỏị
    - Thế là thế nàỏ
    Trên môi để lộ một nụ cười héo hắt, cô cay đắng đáp.
    - Thưa mẹ, cho dẫu những lời ân cần của người ta đúng hay là lời nói không đi nữa, con cũng cứ vững dạ tin theo, vì nó đáng yêu vô cùng, mẹ ạ!
    - Nói xong, cô vội vàng chạy về phòng mình như người chạy trốn. Bà mẹ giương cặp mắt tuyệt vọng nhìn theo lẩm bẩm nóị
    - Thế là lại mất thêm một đứa nữa!
    Rồi ba nhìn về phía cửa buồng của Niệm Du đang vùi đầu trong sách vở. Bất giác, bà thầm van váị
    - Xin trời xanh trông lại mà phù hộ, độ trì cho con Niệm Du, để nó khỏi sa chân, sẩy bước vào con đường oan nghiệt của tình áị Nay, tôi chỉ còn có một một mình nó thôi.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group