Ba Đoá Hoa - Quỳnh Dao (Hết)

  • lam vu

    khoảng 2 10 năm trước
  • Năm dân quốc 30.
    Chiến tranh giữa Trung Nhật đã đến hồi quyệt liệt. Các trường học đều tạm thời đóng cửạ Mỗi ngày máy bay Nhật oanh tạc Trùng Khánh không dưới mười lần, một số người phải tản cư về thôn làng. Tình hình kinh tế nhà họ Chương không khá lắm nên chỉ còn dắt díu nhau đến núp trốn trong hầm phòng không cách nhà cũng khá xạ
    Hôm nay, Niệm Kỳ đến nhà Dương Âm. Còn chưa đến cửa nhà họ Dương thì nàng đã thấy Dương Âm và một cô gái từ trong sân nhà họ đi rạ Mối nghi ngờ len vào lòng, nàng núp tránh sang một bên, chăm chú lén nhìn họ Dương Âm dắt tay cô gái vừa cười vừa nói chi đó nghe không rõ. Cô gái ăn mặc rất sang, đầu đội chiếc nón cỏ rộng vành, nón đụng vào mặt Dương Âm. Niệm Kỳ cảm thấy choáng váng, máu trong người nàng lạnh ngắt.
    - Quả nhiên rồi - Nàng nghĩ- Đàn ông! Đàn ông, Nàng nghiến chặt răng.
    Họ đi hướng về phiá chỗ nàng đứng. Nàng nghe cô gái nói cười thoải máị
    - Em không tin, Anh Âm, anh luôn xí gạt em!
    Dương Âm nói:
    - Anh thề với em đó.
    Chàng xoay qua nàng thề. Niệm Kỳ tái mặt nghĩ, cái tên đểu giả này, loài cầm thú này! Hắn đã thề với bao cô gái rồỉ "Đàn ông toàn là thứ ma quỷ!" Lời nói của mẹ còn văng vẳng "Đừng tin họ., đừng tin những lời ngon ngọt của họ, đừng để bị họ lừa gạt họ nói yêu con, ở trước mặt con họ giả vờ điên vờ chết, toàn là thủ đoạn để con lọt vào tay họ! Đợi khi được rồi, họ không còn chút tình nghĩa gì ....." Chương Niệm Kỳ nhắm mắt đau khổ, trong lòng nàng hô gọi " Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con rất hối hận đã không nghe lời mẹ"
    Cặp nam nữ trẻ ấy đi qua trước mặt nàng, nhưng họ không thấy nàng, giờ thì họ đã hết cười, hình như đang bàn tính chuyện quan trọng lắm, sắc mặt cô gái tỏ ra nghi ngờ và buồn buồn, Dương Âm nói:
    - Anh sẽ đi thôi, có điều anh còn một nỗi lo ....
    Họ đã đi xa, nàng không còn nghe lời họ nói nữạ Nàng cảm thấy tay chân bủn rủn cả người mềm nhũn. Chợt có tiếng báo động, nàng đứng chết trân, người ta chạy túa qua nàng, nàng vẫn bất động. Rồi nàng thấy Dương Âm quàng tay qua lưng cô gái, dìu cô ta chạy trốn.
    "Xong rồị" Nàng nghĩ - "Tình yêu vĩ đại của tạ" - Nàng chệnh choạng bước như một người mộng dụ Người người đều xuống hầm núp, trên đường vắng tanh. Tiếng phi cơ rền rền tới gần, nàng ngước nhìn trời, mong sao cho quả bom nào đó giáng xuống đầu mình. Nhưng phi cơ đã lướt qua, tiếng oanh tạc xa xa, không biết vùng nào đã gặp tai ương.
    Nàng tiếp tục thong thả đi, đi từ trưa đến tốị Tiếng báo động giờ đã dứt, đuờng xá trở nên ồn ào, xe cứu hoả, xe cứu thương hú còi đinh tai nhức óc lướt qua tai nàng, người đi dường dụm năm dụm ba bàn tán tình hình oanh tạc. Nàng vẫn thờ ơ cứ đị
    Chợt có cánh tay nắm lấy tay nàng, một người đã đứng trước mặt. Nàng định thần nhìn ra thì ra là Dương Âm! Chàng hổn hển nói:
    - Ở xa nhìn giống hệt em. Vừa rồi anh đến nhà em, mẹ nói em đi từ trưa mà chưa về, làm anh quýnh quáng phải chạy khắp phố tìm em những mấy tiếng đồng hồ, suýt tí nữa anh định đến khu oanh tạc nhận xác em. Em lang thang ở đây làm gì vậỷ
    Chương Niệm Kỳ chẳng thốt một lời, nàng lặng thinh ngó chàng.
    - Niệm Kỳ, anh có lời muốn nói với em, chúng ta tìm chỗ nào ngồi nói chuyện nhé?
    Dương Âm nói mà sắc mặt chàng tỏ ra vừa mừng vừa buồn.
    "Hắn muốn nói chuyện với mình", Chương Niệm Kỳ dằn lòng nghĩ, hắn muốn nói với mình là hắn đã thay lòng đổi dạ "Hắn là kẻ đểu giả". Nàng rùng mình nhìn chàng sợ hãi, nghèn nghẹn nói:
    - Anh khỏi cần nói, tôi biết cả rồi!
    - Em biết rồi à?
    Chàng ngạc nhiên nhìn nàng, theo đó nắm chặt cánh tay nàng mà chăm chăm nhìn nàng. Sắc mặt nàng nhợt nhạt, cặp mắt khô khan thẫn thờ. Chàng thở một hơi dài, run run nói:
    - Đương nhiên em đã biết, xin tha thứ cho anh, Niệm Kỳ, tha thứ cho phải xa em .... Đó là bất đắc dĩ mà thôi ......
    Chương Niệm Kỳ trố mắt ngó người đàn ông trước mặt nàng, sau đó nàng dơ tay tát mạnh vào mặt chàng một tát, đoạn xoay người chạy như điêm loạn, Dương Âm đứng ngơ ngẩn một hồi mới bừng tỉnh. Chàng đuổi theo, song bóng hình Niệm Kỳ đã mất hút.
    Đêm khuya, Niệm Kỳ như một bóng u linh trở về nhà. Chương Lão thái thái và hai em nàng đang ở trong phòng khách thấp thỏm lo âụ Thấy nàng tiến vào, Niệm Du liền buột miệng reo lên:
    - A, về rồi, ngỡ là chị bị ăn bom rồi chứ!
    Niệm Kỳ một lời chẳng thốt, nàng chạy a tới, bổ vào lòng lão thái thái, hai bàn tay ôm mặt mẹ, lắc mẹ mà khóc:
    - Mẹ ơi, con vì sao không chịu nghe mẹ? Con đáng chết, mẹ ơi!
    Chương lão thái thái sửng sốt ôm nàng:
    - Kỳ nhi, con nói gì vậỷ
    Chương Niệm Kỳ ngước đầu ngó nhìn mẹ, nói từng tiếng một:
    - Mẹ, anh ta đã thay lòng đổi dạ rồi!
    Chương Niệm Sâm giật thót người:
    - Chị nói saỏ Chị Hai, Dương Âm? không đâu! Dương Âm không phải hạng người như thế đâụ Quyết không có chuyện đó. Chắc chị hiểu lầm đó thôị
    - Hiểu lầm? - Niệm Kỳ xoay qua Niệm Sâm cười lạnh lùng - Hiểu lầm, chính mắt chị chứng kiến, vả lại chính hắn cũng đã nói với chị!
    Nàng đứng lên, chỉ Niệm Sâm, tiếp:
    - Em! Hãy sớm lo liệu lấy thân!
    Và nhìn mẹ u buồn nói:
    - Con ngờ trên đời ít nhất cũng có một người đàn ông ngoại lệ, một người đàn ông không thay lòng! Dè đâu, con sai rồị Mẹ, mẹ là đúng! Mẹ là đúng.
    Chuyển người, nàng một mạch đi vào phòng mình. Khóa chốt lạị
    - Mẹ đã biết trước sẽ có ngày này!- Chương lão thái thái lẩm bẩm nói: - Mẹ biết trước rồi! Đàn ông không có tên nào ngoại lệ, đều là ma quỷ! Ma quỷ cả.
    Chương Niệm Sâm khoác chiếc áo ngoài và hối hả bỏ đi rạ
    - Sâm nhi! Con đi đâu đó - Chương lão thái thái nạt- Khuya khoắt rồi!
    - Con đi tìm Dương Âm để hỏi cho ra lẽ!
    Niệm Sâm nói trong tức giận và bỏ đi tuốt ra khỏi cổng, Chương Niệm Du thở dài:
    - Chỉ có đọc sách là tốt nhất. Bỏ sách không đọc, lằng nhằng ba cái tình yêu, ôi!
    Sáng sớm hôm sau, Niệm Sâm và Dương Âm cùng trở lạị Trên khuôn mặt Niệm Sâm có vẻ kiêu ngạo và vui vẻ. Nàng hí hửng nói với Chương lão thái thái:
    - Con biết là hiểu lầm mà. Thì ra là biểu nuội của Dương Âm từ Côn Minh tới, Dương Âm dẫn cô ấy đi dạo phố, có lẽ chị Hai ngó thấy mới xảy ra chuyện hiểu lầm như vậỵ
    - Phải không- Chương lão thái thái lạnh lùng ngó Dương Âm, nghiêm giọng nóị - Mày lại tới lừa gạt nữa phải không. Con Kỳ bị mày gạt như vậy chưa đủ sao! Nó nói chính miệng mày đã nói với nó, giờ lại muốn trớ trêu à!
    - Chính miệng cháu nói với cô ta ư? - Dương Âm rất đỗi ngạc nhiên - Cháu định nói với cô ta là cháu đã hưởng ứng lời kêu gọi của Chính phủ mà đi tòng quân, cuối tháng này cháu phải đi rồi, cô ta không đợi cháu nói hết, liền cuớp lời nói là đã biết rồi ....
    Dương Âm dẫm chân:
    - Ôi sự hiểu lầm này biết nói sao!! Niệm Kỳ suốt ngày cứ nơm nớp lo sợ cháu thay lòng nên mới ra nông nỗi ấỵ Cháu ngỡ cô ta biết cháu tình nguyện tòng quân mà giận. Hay đâu ôi ...
    Chàng lại giẫm chân, vội hỏi:
    - Niệm Kỳ đâủ Cháu phải giải thích cho cô ta biết rõ mới được!
    - Mày thiệt nói thật chăng? Hay là xảo quyệt ? - Chương lão thái thái trừng mắt ngó Dương Âm mà hỏi:- Tao không tin mày, tao không tin một thằng đàn ông nào cả.
    - Thưa bác - Dương Âm nói mà tỏ vẻ giận - Nếu như ngày ngày bác đừng nói với Niệm Kỳ là không nên tin cháu thì Niệm Kỳ quyết sẽ không giận cháu dến hiểu lầm như vậy! Giờ, bác còn chưa tin cháu ư! Xin bác cho cháu gặp Niệm Kỳ, tánh tình cô ấy cứng cỏi lắm, nếu không giải thích thì không được!
    Niệm Sâm chạy Tới phòng Niệm Kỳ, gọi:
    - Chị Hai, mở cửa! Dương Âm tới nè!
    Trong phòng im bặt không một tiếng trả lời, Dương Âm bước tới gõ cửa:
    - Niệm Kỳ, em mở cửa ra đi, anh có lời muốn nóị
    Trong phòng vẫn không có chút động tĩnh, Dương Âm bỗng cảm thấy rùng mình. Chàng gọi lớn:
    - Niệm Kỳ! Mở cửạ
    Trong phòng vẫn không một tiếng trả lời, người ngoài cửa ngó nhìn nhau một hồị Dương Âm bèn ra sức xô mạnh cửa, xô luôn ba bốn lần cửa mới mở bung. Dương Âm đứng ngẩn người, Niệm Kỳ nằm trên giường ngửa mặt lên trời, máu dang từ cổ tay nàng tuôn chảỵ
    - Kỳ Nhi, - lão thái thái thét lên.
    Dương Âm nhích từng bước tới, khom người đưa tay sờ mũi nàng. Chàng lập tức biết, không còn cách chi cứu vãn được nữạ Chàng quỳ gối xuống, đầu đặt trên ngực nàng, thân tuy còn ấm, nhưng tim đã ngừng đập rồi, chàng ôm chầm lấy nàng, nghẹn ngào khẽ gọi:
    - Niệm Kỳ! Niệm Kỳ, Niệm Kỳ!
    Dương âm gục ra đó mà lắc đầụ Chàng vùi đầu trong áo nàng. Niệm Sâm ré khóc, giậm chân thich` thịch la lên.
    - Không, không, không chị không thể chết, chị không thể chết, chị không thể chết!
    Lão thái thái choáng váng bước đến bên cạnh giường. Bà đứng lặng người nhìn khuôn mặt Niệm Kỳ không còn chút huyết sắc mà vẫn đẹp ấỵ Sau cùng bà run bần bật miệng tức tưởi nói:
    - Mẹ bảo con... đừng yêu! Mẹ bảo con đừng... yêu! Mẹ bảo con...
    Dương Âm chợt ngẩng đầu, mặt tái mét, mắt đỏ ngầu. Chàng ôm thây Niệm Kỳ, đứng lên ngó thẳng vào mặt Chương lão thái thái, từng bước đi tới bên bà, nghiến răng nói:
    - Bác, bác là kẻ sát thủ! Chính bác đã giết chết Niệm Kỳ! Chính cái giáo dục của bác đã giết chết Niệm Kỳ! Bác đã giết nàng, đã giết nàng!
    Chương lão thái thái lùi lại sợ hãị Chương Niệm Du la như điên loạn:
    - Trời ơi! Cuộc đời này là thế nào?
    Và nàng ngất xỉu.
    Chương Niệm Sâm khổ sở tựa đầu ttrên song cửa sổ, nàng nhìn ra con đường trước mặt. Chị Hai chết, chị Ba đang bệnh, Dương Âm thì đi tòng quân, Từ Lập Quần cũng bị điều đến Côn Minh công tác. Trong mấy tháng ngắn ngủi mà sự tình cuộc sống đã biến đổi lớn lao thế này! Chị Ba bệnh nằm liệt giường nay đã gần ba tháng, thầy thuốc căn dặn không được xem sách nhưng chị vẫn lén xem, xem xong lại kêu la đầu đau nhức.
    Mẹ như ngọn nến trong gió, từ ngày chị Hai chết, người không còn thiết đến điều chi nữạ Từ Lập Quần đi Côn Minh, nàng càng tịch mịch, mỗi ngày tựa song, chỉ là ngóng thư chàng. Từ Lập Quần, Từ Lập Quần, mong chàng thật sự yêu nàng, mong chàng ở Côn Minh đừng yêu cô gái nào khác! Như cha nàng ở bên Pháp đã yêu một lưu học sinh!
    - Tiểu muội - Niệm Du gọi nàng, nàng chạy vô phòng chị Niệm Du ngồi tựa thành giường, tinh thần tỏ ra sảng khoáị
    Niệm Sâm hỏi:
    - Có chi không chị?
    - Lấy cuốn sách trên bàn cho chị, với cây bút và quyển nhật ký nữạ
    Niệm Sâm nói:
    - Nhưng bác sĩ bảo là chị không nên xem sách kia mà!
    - Dẹp bác sĩ đi, đều là nói trăng nói cuội! Chị nằm trên giường mà sắp khùng! Thực sự, bệnh của chị vốn có chi đâu, lấy sách đưa cho chị đi!
    Niệm Sâm lấy sách đưa cho chị và ngồi bên giường, nhìn chị hỏi:
    - Chị Ba, sao chị mê đọc sách quá vậỷ
    - Không đọc sách thì làm cái gì? Như em đó, mỗi ngày yêu đương mà thần hồn điên đảo đứng ngồi không yên? Như chị Hai đó, cũng vì ái tình mà phải bỏ mạng? Chị đâu ngốc như vậy, trong sách có bao nhiêu điều học hỏi, nghiên cứu không hết, vui thú bao nhiêu! Người yêu của chị chính là sách!
    - Cái gì trong sách cũng đều có, Niệm Du tiếp tục nói - Cả đời chị, nghiên cứu còn chưa hết, cuộc sống hữu hạn cầu cái học vấn vô cùng ...
    - Thôi được rồi, chi Bạ - Niệm Sâm cau có nói - cái già lý luận của chị tới rồi!
    Nàng ngóng tai lắng nghe, vụt nhảy cẫng, phóng ra ngoài cửa, miệng reo lên.
    - Nhất định là ông đưa thư tới!
    Nhưng lập tức nàng chau mày ủ dột trở vô, ngồi bên cửa sổ mà cằm gác trên song buồn bã:
    - Lại không có thư! Cái Lập Quần chết toi này! Lập Quần quỷ quái này! Không thể tin hắn bận đến không có thời gian viết mấy chữ! Miệng thì nói yêu đương ngọt ngào, ra đi rồi để người ta chết khổ! Hừ! quỷ vật!
    Niệm Du ngó Niệm Sâm mà thầm lắc đầụ Đoạn mở sách ra đọc. Hai chị em ngồi ở hai góc, một người thì thẫn thờ, một người thì xem sách, thời gian lặng lẽ trôi quạ Chiều ngày thu rất ngắn, mới đó đã đến lúc lên đèn Niệm Sâm đứng dậy đi bật đèn. Đèn vừa bật sáng Niệm Du bỗng dưng ré lên một tiếng, tay ôm lấy đầu, Niệm Sâm chạy tới hỏi:


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group