Cánh Hoa Chùm Gửi - Quỳnh Dao (Hết)

  • lam vu

    khoảng 2 10 năm trước
  • Những năm dài trôi qua, tôi là của mẹ, mẹ là của tôi, gian phòng nầy là của hai người. Thế mà bây giờ, chỉ một khỏanh khắc biến đổi, tất cả đều thay đổị Mẹ đã ra đi, tôi lại sắp đi xa, gian phòng này rồi đây sẽ đón nhận ai? Không biết tôi đứng lặng như vậy bao lâu, việc đón xe lửa cho đúng giờ đã bị quên lững, mãi đến khi tiếng cửa mở làm tôi giật mình quay lại, bà hiệu trưởng họ Lâm bước vào vỗ về tôi:
    - Ức My, con đến Đài Bắc ngay bây giờ sao con?
    - Vâng ạ!!! Tôi nhỏ nhẹ đáp
    - con đi chuyến xe bốn giờ rưỡi chiêù naỵ
    - Sao gấp quá vậy? con vẫn có thể ở thêm vài ngày nữa được mà.
    Tôi lắc đâù không đáp. Bà hiệu trưởng lại nói tiếp:
    - Thôi được, muốn đi thì đi cho sớm vậỵ. Bây giờ chỉ còn bác ở lại, buồn quá.
    Bà hiệu trưởng lại thở dài chăm chú nhìn tôi
    - Này Ức My, bác với mẹ cháu sống gần gũi nhau đã trên mười hai năm, như thế cũng có thể kể như là tâm tình lắm rồi, thế mà bác vẫn không hiểu nổi mẹ cháụ Tại sao mẹ cháu lại không tin tưởng bác, bác không thể chăm sóc cháu được hay sao mà lại phải bắt cháu chạy đến nương trọ nhà một giáo sư ở tận phương trời xa xôỉ Một người bạn mà suốt mười mấy năm không liên lạc, liệu giáo sư La nghị có chăm sóc chu đáo cháu được hay không?

    Tôi vẫn không đáp, tôi biết là bà làm hiệu trưởng trường tiểu học này đã lâu, lại cũng chơi rất thân với mẹ., nhưng tôi biết mẹ không để tôi sống với người., vì một mục đích, một hy vọng duy nhất, đó là làm thế nào tôi có thể lên đại học. "con phải biết chỉ có một người. có thể đưa con đến mục đích đó là Giáo sư họ La". Mặt khác, tuy bà hiệu trưởng Lâm là người bạn tốt của mẹ, nhưng bà có đến sáu đứa con, một người hiện học ở đại học, ba ở trung học và hai ở tiểu học, do đó mẹ sợ bà ta không thể lo thêm cho tôi.
    - Thôi được, bà Lâm nói
    - Muốn kịp xe lửa thì phải đi nhanh đi kẻo trễ. Đến đó con xem tình hình xem nếu có thể ở được thì ở, bằng không thì trở về đây, thêm một miệng ăn cũng chẳng có bao nhiêu con nhé!!
    Tôi gật đầu. Bây giờ thì chỉ còn đúng một giờ nữa là tàu hỏa bắt đầu chạy. Tôi bước ra cửa, bà Lâm lặng lẽ theo saụ Ra đến ngoài, nỗi tiếc nuối làm tôi do dự, tôi quay lại nhìn gian phòng to không hơn sáu manh chiếu mà mẹ con tôi đã sống trên mười hai năm, giờ phải xa cách. Thôi, tạm biệt!! Những giọt nước mắt chua xót làm mờ cả mắt.
    - Ức My!
    Có tiếng ai gọi tôi, tôi quay đầu lại. Một đám đông đầy đủ cả mọi người, giáo sư Trương Ngụy.... và hầu như đủ cả những người bạn đồng nghiệp của mẹ tôi... Tôi thở một hơi dài để giọt lệ khỏi lăn xuống má. Phải làm thế nào để tỏ ra mình đã là người lớn. Tôi thẳng người đến chào từng người một và nói lời từ biệt cố giữ vẻ mặt nghiêm trang và yên lặng để nghe những lời chúc may mắn. Lí nhí một vài tiếng cám ơn. Rồi sau cùng tôi rời khỏi cổng trường tiểu học, rời khỏi một nơi mà suốt bao năm tôi đã sống yên ấm.

    Bà hiệu trưởng đưa tôi đến tận ga. Bà đứng trên sân ga đảo mắt nhìn quanh. Tôi bước lên toa tàu tựa người vào cửa sổ ngắm khuôn mặt buồn thảm của người bạn già của mẹ. Tôi không biết nói gì, có lẽ vì tương lai quá mù mịt, không thể đoán được rồi sẽ ra sao khiến cho tôi trầm lặng không nói được
    chăng?
    Bà Lâm không còn vẻ vui tươi hàng ngày, bà cũng lặng lẽ nhìn tôi. Có phải bà đang chua xót cho tôi, chua xót cho mẹ tôi, hay chua xót cho chính mình, một người không đủ khả năng bao bọc đứa con côi của người bạn bạc số của bà!! Tiếng còi xe hú to, tiếng máy xình xịch nổ, xe đã bắt đầu chuyển bánh, Bà Lâm ngoái đầu sang nói to:
    - Ức My, con nhớ viết thư cho bác nhé!
    - Vâng ạ! tôi lớn tiếng
    - xin tạm biệt bà hiệu trưởng
    - Tạm biệt con! Bà Lâm không tự chủ được, chạy với theo xe
    - Ức My! con ráng lo bảo vệ lấy thân vì từ nay con đã sống tự lập rồi đấy nhé!
    Xe chạy đã xa, chiếc bóng gầy của bà hiệu trưởng khuất dần trong tầm mắt.
    Phải rồi, từ nay tôi đã là người sống tự lập. Nói khác đi, từ nay tôi sẽ là người không nhà không cửa, không nơi nương tựạ Giáo sư họ La có thông cảm cho tôi tạm trú chăng? Chấp nhận tôi chăng? Ngôì tựa lưng vào cửa sổ, nhìn những bóng núi xa xa mờ bên ngoài tôi càng thấy buồn bã làm saọ Tôi còn nhớ, cách đây năm năm trong một buổi sáng, mẹ đang xem báo, bỗng bỏ xuống thở dài:
    - Không ngờ bây giờ La nghị lại cũng đến Đài Loan rôì!
    Tôi vội hỏi:
    - La Nhị là ai vậy mẹ?
    - Một nhà Đia Chất học. Mẹ lạnh lùng đáp.
    Khi bắt đầu ăn điểm tâm, tôi kéo tờ báo để trước mặt thấy một cái tít:
    "Địa chất gia trứ danh, Bác Sĩ La nghị ngày hôm qua cùng gia quyến đáp tàu từ Hồng Kông qua Đài Bắc để đảm nhiêm chức vụ giãng huấn tại trường Đại Học Đài Bắc"
    Mảnh tin nhỏ trên không làm cho tôi chú ý mấy vì hôm ấy hãy còn nghỉ hè và tôi có hẹn cùng mấy người bạn đến viếng hồ Đại Bối. Bỏ tờ báo xuống, tôi hỏi mẹ:
    - Mẹ có quen với ông giáo sư này hả mẹ?
    - Có, lúc trước khi còn ở Lục Địa, mẹ và vợ ông ta là đôi bạn thân
    - Mẹ có tính đến thăm họ hay không? Vừa hỏi tôi vừa cắn miếng bánh nướng.
    ĐDến thăm họ à? Mẹ hơi nhíu mày
    - Không! đến làm chi trong lúc họ đang vui sướng, mình đến thành ra...
    Mẹ bỗng im bặt, đoạn quay sang nhìn tôi hét
    - My, sao con ăn uống không đàng hoàng để bánh rơi đầy nhà thế này?
    Đối với Giáo sư họ La, tôi chỉ biết được có bao nhiêu đó. Từ đấy về sau mẹ tôi không hề nhắc đến ông ta nữa. Còn riêng tôi ử chỉ vài phút sau là quên ngay câu chuyện ở chín từng mây đó. cho mãi đến ba tháng trước đây, khi mẹ tôi biết chắc bị bệnh ung thư ở tử cung, thì hai mẹ con tôi đều ý thức rằng bóng dáng thần chết ngày đêm đang đe doạ chúng tôi. Một hôm, mẹ bỗng bảo tôi đi gửi một bức thư, trên phong bì đề tên giáo sư La Nghị, địa chỉ ở đường Roosevelt, Đài bắc. khi gửi xong thư trở về, mẹ mới nói về giáo sư La Nghị cho tôi nghe:
    - Ông ấy là một nhà học giả rất thân với gia đình chúng tạ Một mai mẹ có bất hạnh qua đời chỉ có ông ta là người mà mẹ hy vọng nhất có thể lo lắng cho tương lai con mà thôi.
    Như mẹ thường nói, tôi là một đứa con gái ít khi dám nhìn vào sự thật, có lẽ là vì tôi là con gái độc nhất của mẹ, hay làm nũng và quen được nuông chiều chăng? Mặc dù biết mẹ mang phải chứng bệnh bất trị, không bao lâu người sẽ từ bỏ tôi, nhưng tôi không bao giờ dám nghĩ đến những hình ảnh ấy, vì vậy mỗi khi mẹ tôi đề cập đến vấn đề này là tôi bao giờ cũng quỳ xuống thét to:
    - Không bao giờ có ngày đó xảy đến. Mẹ, không bao giờ!!

    Và tôi vụt chạy đến một góc kẹt nào đó để ngồi khóc. Nhưng bây giờ cái ngày đó đã đến, trong hành lý tôi có bức thư mà ba ngày trước khi mẹ nhắm mắt mẹ đã viết và dặn dò tôi phải trao tận tay giáo sư La Nghị Bức thư được chính tay mẹ dán kín nên tôi không biết được người đã viết những gì trong ấy, nhưng tôi nghĩ đó là những lời nhờ vả gửi gấm. Bản tính của mẹ hồi nào tới giờ chưa bao giờ khuất phục hay van xin một ai, thế mà không ngờ trước khi đến bước đường cùng của cuộc sống, lại phải nài nỉ một người bạn lâu ngày không qua lại để nhờ thu nhận giùm đứa con gái "không bao giờ lớn"của mình.
    "Đứa con gái không bao giờ lớn!!"Mẹ vẫn thường bảo thế và thường hỏi tôi:
    - Này Ức My, đến bao giờ con mới hết là đứa con nít. Đến bao giờ con mới biết chuyện như người lớn, không còn là đứa bé tối ngày lẩn quẩn quanh chân mẹ hở con?
    Đứa con nít!!Tôi chỉ thích làm đứa con nít, để dược suốt ngày nằm vùi trong lòng mẹ. Bất cứ một việc nhỏ nhặt đến đâu cũng đều có mẹ lo, suốt ngày tôi chỉ ăn, ngủ, học bài rồi đùa giỡn, không phải bận tâm điều gì cả. Nhưng nay, mẹ đã đi rồi, những chuỗi ngày không còn tiếng cười đã đến, tôi bỗng cảm thấy mình biến thành người lớn, bắt buộc phải đối diện với mọi sự thật ở đờị Bên ngoài khung cửa, bóng tối âm thầm đến, cánh đồng hoang vu đã bắt đầu lập lòe ánh lửạ Bánh xe vẫn quay, vượt qua đồng bằng, phố thị, thôn xóm để mang cuộc đời tôi vào nơi vô định.

    Chiếc xe chạy hơi chậm, nên đến Đài Bắc thì đã gần mười một giờ đêm. Xuống xe, với chiếc sắc nơi tay, bước ra khỏi nhà ga, tôi đứng nhìn quanh. Suốt mười hai năm dài sống với mẹ tại Cao Hùng, tôi chưa hề nhìn thấy một thành phố nào tấp nập ồn ào như Đài Bắc. Ngẩng đầu lên, những ánh đèn màu huy hoàng lấp lánh, phòng ngủ, quán ăn san sát hai bên đường. Đài Bắc!! Thành phố mà bao lâu nay tôi đã ước mơ đến viếng đang ở trước mặt. Những chiếc xe kéo, xe taxi chạy thành hàng, phố xá tấp nập người qua lại tạo một cảm giác lo lắng, sợ sệt trong tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi mới thấy được thế giới rông lớn như thế, không phải chỉ vỏn vẹn như "chiếc phòng sáu manh chiếu của mẹ con tôi. Đường phố đan nhau chằng chịt cộng thêm những kiến trúc đồ sộ chung quanh, không giống cái xã hội thu hẹp của mẹ con tôi ngày nàọ Một chiếc xích lô chạy trờ đến trước mặt:
    - Đi xe không cổ
    Tôi do dự một chút bảo:
    ĐDến số ba đường Roosevelt bao nhiêủ
    - Mười đồng
    Mười đồng!!! Tôi không biết là rẻ hay mắc, vì tôi nào có biết đường Roosevelt ở đâu đâu? Leo lên xe, tôi nghĩ thấy hối tiếc. Bây giờ đã mười một giờ khuya rồi, chạy đến quấy rầy như thế không quá muộn hay sao? Biết đâu họ đã ngủ cả rồi, đánh thức người trong giấc ngủ ngon là một việc làm vô lễ. Mẹ thường bảo tôi làm việc gì cũng không chịu suy nghĩ trước sau, như vậy là tôi vẫn chưa là người lớn được. Nhưng mà, bây giờ xe đã lăn bánh rồi, biết sao? Những ngọn gió đêm đầu mùa hạ thổi mát cả người, tôi không còn muốn suy nghĩ thì thêm nữa!!

    Chiếc xe chạy suốt hai mươi phút mới đến. Bước xuống xe, tôi thấy mình đang đứng trước hai cánh cổng to màu đỏ, chung quanh là bờ tường caọ Nhìn số nhà, biết mình không lầm, tôi trả tiền ông phu xe và chờ chiếc xe đi khuất mới quay sang quan sát cánh cổng và bờ tường. Chiếc cột đèn bên lề đường phản chiếu chiếc bóng gầy còm của tôi xuống đường trông thật ảm đảm, thật cô đơn!!!
    Chiếc đồng hồ trên tay, di vật của mẹ chỉ đúng mười một giờ ba mươị Tựa lưng vào tường, lén nhìn qua cổng, bóng tối bao trùm trên khắp ngôi nhà to lớn vẫn còn để thừa một ít ánh sáng thoát ra ngoàị Do dự khoảng hai ba phút, tôi nghĩ thầm nghĩ dù đã khuya, tôi cũng không thể đứng mãi thế này chịu trận suốt đêm được. Cố lấy hết sức bình tĩnh, tôi nhấn nhẹ vào chuông.
    Ngôi nhà này chắc to lắm, vì tiếng chuông bấm xong rồi, tôi đứng ngoài cửa vẫn không nghe thấy. Đợi một lúc lâu vẫn không thấy động tĩnh gì cả, có lẽ chủ tớ đều ngủ say cả rồi. Không thể chần chờ được, tôi bấm chuông một lúc ba lần. Một lát sau có tiếng chân người bước ra, tiếng chân nặng nề bước nhanh ra cửa, rồi cánh cửa mở tọ Một gương mặt râu ria xồm xoàm nhô ra với chiếc trán bóng, đôi chân mày sậm cau lại đôi mắt tóe lửa, bảo tôi:


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group