NGÌN LẼ MỘT ĐÊM 2

  • tl421

    khoảng 2 10 năm trước
  • Xứ Ba Tư từ đó cứ mỗi ngày có một tội nhân bị hành quyết và mỗi đêm có một tân hoàng hậu . Chánh sách hoàng hậu một đêm của nhà vua làm chấn động cả dân trong nước , những giọt lệ khóc con , em của dân thành Ba Tư tràn ngập khắp nơi tưởng chừng như không thể chấm dứt . Vị quan đại thần bị buộc tội cước vợ mỗi đem cho đức vua và chém hoàng hậu buổi sáng rất lo sợ cho hai cô gái của ngài . Ông ta hết sức buồn rầu khi thấy chiếu chỉ còn ban ra, ông ta hồi hợp khi nghĩ đến lúc đức vua truyền tấn cung hai cô gái yêu quý xinh đẹp cúa mình khi trong nước hết mỹ nữ . Cả hai con gái của quan nhứt phẩm đại thần đều xinh đẹp , tuỏi lại đến tuần cặp kê . Nguòi chị tên là Mỹ Thanh Loan, nguòi em tên là Mỹ Thanh Liên, cả hai đều xinh đẹp, tánh lại hiền từ, thuỳ mị , xa gần đều mến phục .

    Riêng phần Mỹ Thanh Loan ngoài những đức tính tài năng khuê các, nàng lại có tài học hỏi để tìm hiểu những chuyện hay lạ về tích xưa cũng như giỏi về văn thơ, và tài ăn nói cao siêu hơn các bậc triết lý gia . Vì thế quan nhứt phẩm đại thầN rất quý mến cưng chiều nàng như một hòn ngọc cao quí , không để phật ý đứa con tài hoa kia bao giờ . Hôm ấy sau khi vị quan nhứt phẩm đại thần đang lo buồn vì vừa chém xon một nguòi con gái xinh đẹp thì thấy con gái yêu là nàng Mỹ Thanh Loan đến gần nói : " Thưa Cha, Cha có thương con không ?" Nhất phẩm đại thần nhìn con trìu mến nói : " Sao con lại hỏi thê', cha yêu hai con nhất trêN đời . " Mỹ Thanh Loan mỉm cuòi nói : Nếu thế xin cha cho con xin một điêu` chăng cha bằng lòng chứ ?" Nhất phẩm đại thần bảo con : Con cứ nói , nếu điều đó có lý cha sẽ bằng lòng ngay. " My Thanh Loan nhìn cha với đôi mắt biết ơn xong nói : "Thưa cha con muốn cứu cho những cô gái đẹp trong nước thoát khỏi cơn giân dữ của nhà vua Ba Tư ." Quan đai thần mỉm cuòi hiền từ nói : "Ý định của con tuy tốt thật xon hơi táo bạo đấy, con có biết cha đã bao lần cùng với bá quan, van xin đức vua hãy thương những nguòi vô tội, nhưng ngài vẫn một mực thi hành ý định tàn bạo kia, con có phương thuốc mầu nhiệm nào mà dám định khuyên can ngài .

    Mỉm một nụ cuòi thật tươi, Mỹ Thanh Loan nói "Mỗi đêm đức vua thay một hoàng hậu, con muốn thưa vói cha để xin được làm hoàng hậu một đêm
    kia''
    Quan nhất phẩm đại thần nghe con nói thật lạ lùng, đồi mày dựng lên như ngạc nhiên cực điểm, hỏi lại con: "Trời ơi ! Con đã mất trí rồi sao chứ, ai lại nghĩ việc kinh khủng có thể nguy hiểm đến tính mạng thế ! Con có biết đức vua đã nhất định chỉ có một đêm chăn gối thì phải đem chém ngay dù cho cô gái ấy xinh đẹp như tiên nga đi nữa sao ?" Hé vành môi mọng, Mỹ Thanh Loan nhìn xuống nói : "Thưa cha điều đó con đã rõ, chính vì thế mà con mới nghĩ đến đế xin cha cho con hy sinh tính mạng để cứu các nàng mỹ nữ của nước ta, xin cha cứ cho con đi, con đã có một kế để thi hành, nếu chẵng may con có bị chết đi thì cái chết đó là cái chết danh dự, còn nếu may con thoát được thì sẽ giúp nước nhà một lợi ích to lớn . QUan đại thần nhất định không bằng lòng ngài nói : "Cha không bằng lòng, nhất định không dù con đã nhất định hy sinh không kể cái chết nhưng còn cha, cha phải bảo toàn giọt máu của cha chớ, cha đâu thể để cho con chết một cách vô lý như thế khi chính tay cha nhúng vào giòng máu của cha đưa gươm vào cổ con . " Mỹ Thanh Loan vẫn một mực van xin : "Thưa cha, dẫu cha có chết đứa con ngu dại này thì con xin cha cũng hãy mủi lòng chấp thuận con, vì chỉ có điều này mới cứu nổi non sông và lòng con mới an ." Thấy vẫn khăng khăng nài nỉ, quan nhất phẩm đại thần giận dữ nói : "Tại sao con cú ngoan cố như thế ? Nếu con cứ coi ithường nguy hiểm nhất định chui đầu vào cái chết thì đã chẳng được như con lừa kia, con lừa tài khôn mà phải mang tội vào thân ."

    "Thưa Cha câu chuyện tài khôn của con lừa đó ra thế nào xin cha kể cho con nghe ."

    "Ừ, ta sẽ kể để con thấy cái dại của con lừa đó, nó giống con ở điểm nào ?"

    Cha còn nhớ cha đã xem trong một quyển sách hay kia có một nguòi phú thương, ông giàu có nhà cửa to lớn ở khắp miền quê . Ông ta lập trại nuôi súc vật và đưa gia đình về trú ngụ nơi đó vì chán cảnh phồn hoa đô thị tự tay ông ta săn sóc chăn nuôi cho thú vật và trang trại . Ông ta có một thuật lạ là nghe được tiếng nói của loài vật và ông ta hay thơ thẩn đi tìm nghe những điều lạ kia, nhưng có điều nếu ông ta kể lại cho ai nghe, ai nghe ông ta nói gì thì sẽ bị thiệt mạng . Tại một chuồng trong trại có đôi súc vật, một thật ngu dại và một tinh ranh đó là bò và con lừa . Hôm ấy nhân dịp rảnh rỗi ông đi đến gần chuồng đó thì nghe con bò nói với con lừa : "Này anh lừa, anh sung sướng quá , được nghỉ cả ngày khkông phải làm việc lại được chủ nhân săn sóc từ miếng ăn giấc ngũ, tắm rửa mỗi ngày, còn tôi sao mà khổ thế, từ nửa đêm đã phải thức dậy để mang ách vào cổ; để rồi suốt ngày cày bừa nguòi ta lại cứ theo sau để đánh đập khi tôi bước châm, khi về lại phải ăn toàn cỏ khô, cây mụcl, đem lại phải ngủ trên phân nếu đem so sánh thì tôi không thể nào tránh khỏi phàn nàn .

    Lừa im lặng chờ bò nói xong, liền mỉm cuòi đáp : " Anh quá giản dị nên bị nguòi ta lợi dụng tài năng và sức khoẻ cũng phải, vì anh dễ dãi nên họ cho ăn sao đành chịu vậy . Còn đôi sừng của anh để làm gì, sao anh không dùn nó khi nguòi ta mang ách vào cổ, tròng dây vào mũi, còn chân anh để làm gì tại sao anh không dậm mạnh lên khi nguòi ta đánh anh, nếu anh nhất định không thèm ăn cỏ khô, dây khô thì ai nguòi ta bắt anh ăn đuọc, anh nhu nhược thế, để cho nguòi ta xỏ mũi như thế, thảo nào nguòi ta chẳng có câu : Ngu như bò là phải " . NGhe lừa nói xong bò có vẻ hiểu nên cám ơn rối rít, mừng rỡ nói : "Tôi sẽ tuân lời anh dạy ".

    Vị phú thương nghe thế nhưng vẫn thản nhiên trở về, đúng như lời bò nói sáng hôm sau khi nguòi chăn mang ách cho bò như lệt thường liền bị nó húc cho mấy cái nên thân, nguòi thợ cày đành chiu thua bỏ đi làm việc khác . Tối hôm ấy khi đem cỏ khô cho bò thì thấy máng vẫn còn nguyên cỏ và bò thì nằm im thở thật mạnh . Tưởng bò bị bệnh nguòi thợ cày vội thưa với phú thượng . Nghe lời nguòi thợ cài nói ông phú thương chỉ mỉm cuòi bảo : " Hãy đem lừa ra cày thế cho bò trong khi còn ốm và nhớ đánh thật đau nếu nó cưỡng lại ." Nguòi thợ cày thấy chủ bảo lạ đời là đem lừa đi cày nhưng cũng không dám cải lại và vì lừa không quen làm việc nặng nhọc nên luôn bị ngọn roi vút lên đầu cổ, theo lời dạy của phú thương . Suốt trọn ngày đó lừa làm việc mệt nhoài lại còn bị đòn đau khi bò nằm trong chuồn thảnh thơi nhai cỏ tốt , dành cho lừa vì nguòi đi cày ngỡ nó đau phải cho ăn ngon, nó thích thú lắm và định bụng chờ lừa về sẽ cám ơn . Khi lừa về đến chuồng , bò đến bên cung kính cảm ơn dạy bảo và xin lừa chỉ bảo thêm những kế hoạch khôn khéo hơn . lừa mệt mõi quá không buồn nhìn món cỏ khô thứ dành cho bò thường ngày, nó nằm im suy nghĩ : "Mình thật là ngu dại ai đời đi bảo cho bò biết cách làm reo để mình phải thay thế cho nó làm việc, đời ta đang sống thanh thản sung sướng lại đi chuốc lấy khổ vào thân nếu ta không khéo chắc phải khổ sở suốt đời thay nó .

    Kể đến đây vị đại thần hiển nhiên nhìn mặt Mỹ Thanh Loan nói : "Đó con thấy cai' tài khôn dại dột của lừa chưa, nếu con cứ một mực nhất định làm theo ý nghĩ thì sẽ đi đến chổ chết như con lừa kia . Mỹ Thanh Loan vẫn mĩm cuòi thản nhiên nói : "Thua cha dù cho câu chuyên giáo huấn của cha kể có đúng sự thật đi nữa thì con cũng không có thể thay đổi ý định kia , nếu cha không bằng lòng, con sẽ một mình đến xin với đức vua ân huệ kia ."Thấy con cứ cứng đầu, quan nhất phẩm đại thần can nàng , nói " Thật nếu con không đổi ý thì buộc lòng chaa phải đối, xử vớ con tàn nhẫn như vị phú thương kia ddã xử vớ vợ . Đây, đế cha kể tiếp cho con nghe rồi tuỳ con liệu đinh.."

    Nguòi phú thương biết lừa bị cực khổ như thế chắc sẽ còn nói thêm gi1 vớ bò nên ăn cơm xọng lại xuống chuồng bò, lừa để nghe . Trăn vừa lên mà vẫn chưa nghe lừa nói gì, phú thuƠng định trở vào thì bà vợ lại mang ghế dựa ra cùng chồng ngắm trăng . Lừa có vẻ bớt mệt nên hỏi bò : "Này anh bò, nếu hôm nay họ đem cỏ khô đến họ cư xử không phải như trước thì anh liệu thế nào ?" Bò nói : "Thì còn gì hơn là thi hành chiêún thuật của anh hôm qua đã dạy em là phải dậm cẳng, húc mạnh rống to, rồi giả đau nằm im thì họ phải thôi chú gì ?" Lừa đã có ý đinh sẵn nên giả vờ thương hại bò nói : "Ờ, không được đâu, nếu anh cứ làm mài ngày kia chắc anh không thể nào sống được ." Bò ngạc nhiên hỏi : "Sao kỳ thế anh ?" Lừa làm ra vẻ quan trọng nói : "Anh không hiểu loài nguòi rất lợi hại sao, hôm qua sở dĩ họ cho anh nghỉ ngơi, ăn ngon là vì họ sợ anh ốm nhiều mất việc của họ nên dưỡng sức cho anh, còn hôm nay nếu anh còn ốm nữa thì họ sợ anh chết mất sẽ mát thịt cả luôn thì sẽ thiệt hại nhiêu`, vì thế họ sẽ làm thịt anh trước khi anh bị bẹnh chết ." Bò có vẽ hoài nghi hỏi lừa : Sao lại thế, hôm qua họ để cho tôi sung sướng mà ?" Lừa làm ra vẻ dửng dưng nói lơ là : Ồ , đó là tuỳ ở anh, tôi thấy anh dại tôi chỉ bảo cho thế thôi còn anh muốn làm gì thì làm tôi đâu dám xúi ." Bò nhìn lừa vớ vẽ thành khẩn nói : ANh lừa ơi ! Anh làm ơn chỉ cho tôi điều phải nếu không tội nghiệp cho tôi lắm ." Lừa giả vờ thương hại bò, nó nói : Được rồi nếu anh yêu cầu thì tôi không nỡ từ chối vì lúc nãy khi về chuồng, tôi có nghe ôn chủ của ta nói vớ bà chủ như thế này : "Con bò đó hôm qua trong có vẻ mệt nhọc nay lại đau ốm, tôi muốn làm thịt nó để lấy bộ da còn thịt thì bốt thí cho nguòi nghèo chứ nếu bán thì chẳng được giá gì gióng bò ôm đau kia". Bò hốt hoảng vội rối rít năn nỉ lừa: Thế anh dạy tôi phải làm thế nào, tôi hứa sẽ không dám quêN sự dạy bảo của anh muôn đời .

    Lừa làm như mình rất nhân đạo , nó nói : Chỗ chúng ta với nhau chẳng lẽ thấy anh nguy mà tôi không cứu, vậy anh cứ yên lòng làm theo lời chỉ bảo của tôi thì anh sẽ thoát nguy . Bò mau mắn hoi : Làm thế nào , anh hãy làm ơn cứu tôi với ?" Lừa chậm rãi đáp: " Đuọc rồi, tôi đã hứa giúp anh kia mà, anh hãy làm theo lời tôi là khi nào n guòi thợ cày mang cỏ rơm khô đến, anh hãy đứng lên cho mạnh dạn và cho thật nhanh, không được hút hay làm dữ làm gì cả, nguòi thợ cày sẽ vào nói vớ ông chủ là anh đã lành bẹnh thì ông ta sẽ không làm thịt anh nữa . Bò tuy đỡ sợ nhưng vẫn chưa hết vẻ lo lắng, luôn thấp thỏ thở ra thở vô thật thảm não .

    Ong phú thương nghe dứt câu chuyện đột nhiên bật cuòi lớn vì thấy quả con lừa rất tinh răng, ông ta quên mất là mình đang ngồi với vợ . nguòi vợ đột nhiên thấy chồng bật cuòi thì không rõ việc gì nên gạn hỏi : "Mình cuòi gì một mình thế, hãy nói để chúng ta cùng cuòi cho vui ". Nguòi phú thuơng lắc đầu nói : "Mình đừng bắt tôi phải nói điều mà tôi không thể nào nói được vì nó sẽ làm cho tôi không còn sống trên đời này". Vôn' là nguòi đa nghi, vợ nguòi phú thương nhất định bắt chồng kể cho bằng được cau chuyên, bà ta nói : "Mình thật là không đứng đăn, ngồi với vợ mà nghĩ đâu đâu, nếu mình không kể cho tôi nhge cau chuyên kia thì tôi nhất định không chịu đâu". Ông phú thuong nói : "Mình đừng nên nghi ngờ, điều tôi nói đó chỉ là ttoi cuòi về chuyện của hai con bò và lừa đang nói chuyên với nhau thôi". bà vợ nhất định không nghe , có nài nỉ : "Tôi không tin, nếu thế thì có gì mình phải giấu, mình cứ noi ra cho tôi tin." Ông phú thương nói : "KHông thể nào tôi kể được với mình vì tôi sẽ chết ngay khi dứt lời, đó là sự thật nếu mình yêu tôi thì hãy nên tin tôi". Bà vợ ông ta có vẽ hoài nghi nói : "Làm thế nào tôi lại tin được câu chuyện hoang đường kia, thôi mình đã không còn yêu tôi, sanh lòng nọ kia thì để tôi chết cho mình vưa `lòng ." Nói xong bà ta khóc nức nở . Vốn thương chiều vơ, ông phú thương không thể cầm lòng trước những giọt nước mắt của vợ mình, ông ta liền sai gia nhân đi mời tất cả bà con hai họ đến khuyên giải giùm vợ ông . Nhưng mặc cho những lời khuyên can, bà ta cứ nhất định không nghe, cứ càng làm già hơn, bỏ cả ăn uống, cứ lăn lôn đòi chết, nếu không đuọc chòng kể cho nghe chuyện kia .

    Quá buồn bã ông ta liền bảo với vợ: Thôi để cho gia canh được an vui, tôi bằng lòng kể cho bà nghe câu chuyên kia để cho bà tin lòng tôi, vậy bà hãy cho mời những gia trương trong than tộc đến để làm chúc thư và để tôi gởi gấm các con vì tôi sẽ chết tức khắc lúc kể xong cho bà nghe điều bí mật ấy .Nghe chồng bảo sẻ kể cho nghe ,bà ta thích quá quên mất đi cái chết sắp đến của chồng, bà ta liền trở dậy trang điểm để đi mời nguòi gia trưởng .
    __________________Kể đến đây ông quan đại thận hỏi Mỹ Thanh Loan: "Đấy, con xem nguòi chồng có đáng thương không ?" Mỹ Thanh Loan vẫn than nhiên hỏi lại cha mình :"Thưa cha, thế ống phú thương nọ có chết không ?" Nhất phẩm đại thần buồn rầu đáp: " KHông, ông ta may mắn được một lời giải quyết chứ không như cha bị bế tắc trưóc cái cứng đầu dại dột của con, thôi để cha kể tiếp cho con nghe: Ông phú thương biết chắc mình sẽ chết đẻ cho vợ vui lòng thì buồn rầu vô cùng, ông ta gọi các con lai. ôm chúng vào lòng dặn dò lẽ phải để sống ở đời rồi đi khắp nơi đế nhìn lại những con vật thân yêu một lần cuối cùng . Đến trước sân ông ta thấy con gà trống đang theo một chị mái to lớn gạ gầm . Con chó năm tiu nghỉu gần đấy thấy thế mắng gà :"Thật mày là đồ vô dụng, trong lúc này mà mày còn có thể làm được việc kia không hổ thẹn sao ?" COn gà trống cãi lại : " tại sao anh lại mắng tôi ?" "Ta mắng mày vì mày là quân vô ơn bội nghĩa có thể vui thú trong lúc gia chủ đang có việc bối rối trong nhà . " Gà ngạc nhiên hỏi lại : Chuyẹn gì mà anh có vẻ quan trọng thế ?" Chó lớn tiếng nói : "Thật mày là giống ngu ngốc, ông chủ nuôi mày chỉ uổng gạo, lúa mà thồi, mày có biết đâu từ hôm qua đến nay ông chủ và bà chủ có việc cãi nhau, bà chủ cứ nằng năc. đòi ông kể cho nghe câu chuyện bí mật mà ông cố giấu vì nếu kể sẽ bị chết ngay. Nhưng rồi bà khóc lóc đập đầu đập cổ, ônng thấy thế chịu không được đành phải chiều bà và hẹn sẽ kể, một lúc nữa đây nếu ông kể thì ông sẽ chết, mà ông chết thì chúng ta sẽ phải chịu một cái tang thì đó chẳng là điều quan trọng sao ?"

    Gà trống hách dịch ngước lên gáy te te rồi nói : Ồ! Ông chủ ngu thì ông ta chết tội chi mà buồn cho bản thân , Thôi hãy để yên cho ong ta chết thôi, đừng có dài giòng nữa ." Chó tức giận hỏi :" Tại sao mày dám nói là ong chủ ngu ?" Gà trống mỉm cười nói : "Chẳng những tôi nói ông chủ ngu mà tôi còn khinh ông chủ dại nữa kìa ." Chó gạn hỏi: Nhưng tại sao mày có ý nghỉ đó ? " Gà quạt cánh tiêp: "Anh xem, như tôi, một mình có đến năm mươi bà vợ mà nào có khi nào có chuyện gì xảy ra đâu, đó là vì tôi khéo biết cách dạy cũng như thu xếp trong nhà, ông chủ chỉ có một bà mà lại để sanh chuyện nọ chuyện kia thì chẳng ngu dại là gì ?" Chó hỏi : Thế chú mày biểu ông chủ nên làm sao ?" Gà nói : "Theo tôi thì ông chủ cần gì phải năn nỉ và phải chết một cách vô lối thế kia, cứ việc xách roi vào vụt cho mươi chiếc thì đâu phải vào đó ngay, có việc gì mà buồn khổ .

    Nguòi phú thuong nghe câu nói của gà thì mừng rỡ tươi ngay nét măt, vungg` đi vào nhà thì gặp ngay bà vợ đang hớn hở đi về cho hay đã tìm được nguòi gia trưởng . Không nói một câu , ông ta cứ lôi bừa bà vợ vào phòn rồi vớ lấy phất trần đánh lấy đánh để, vừa đánh vừa la : Này, cứng cổ này . Bà vợ thấy chồng đánh đâu quá vội vàng la lên : "Thôi mình tha cho tôi, tôi không dám đòi hỏi gì nữa cả ." Tháy vợ biết hối cải, ông phú thương mừng rỡ vô cùng ông vội ngừng tay ra tiếp nguòi gia trưởng, ai nấy nghe nói ông đã thu xếp xong chuyên đều khen ông biết cách chống giữ gia đình .

    Kể xong quan nhất phẩm đại thần hỏi con gái : Còn con, con có muốn cha cũng đối xữ như vị phú thương nọ rồi mới chịu bỏ tánh cứng đầu không ? " Mỹ Thanh Loan khôn khéo nói :" Cha giân mà bảo thế chứ con tin một nguòi hiền lành như cha không bao giờ lại đối xử vơi con như thế . Nếu cha muôn, con xin kể cho cha nghe nhiều chuyện khác chứng tỏ rằng cha nên bằng lòng cho con làm điều đó , xin cha hãy khứng cho lời câù xin của con sẽ làm theo lời nói nếu cha không cho con đi . Thấy đứa con gái khôn ngoan của mình cứ khăng khăng đòi đi cho bằng được, quan đại thần nghi là Mỹ Thanh Loan đã có ý định gì nên phải chiều theo, ngài nói : Thôi, nếu con đã muốn thì cha cũng làm sao cho cha khỏi phải nhúng vào máu của con, đấy là điều đau đớn nhất cho cha . Nói xong ông ta liền tức tốc đi vào triều để báo tin cho vua hay tối nay tiến cung con gái của mình . Vua Ba Tư ngạc nhiên hỏi :"Vì lý do nào khanh lại đem con gái dâng hiến cho trẫm, bộ trong nước hết gái đẹp rồi sao ? Khanh có biết cho dù con của khanh đi nữa thì nàng cũng phải chịu chết sáng ngày mai như lời hứa của ta sao ." Quan nhất phẩM buồn bã tâu :"Thưa hoàng thượng, thần biết rõ điều đó, nhưng chính con gái của hạ thần đã nhất định đòi vào cung để được cái vinh dự làm hoàng hậu một đêm, thần không sao cản được". Vua Sa Hy A nói : "Nếu thế thì ta cũng truyền cho Khanh cứ y theo lệnh mà làm, nếu sáng mai khanh không thể chém đầu con gái thì chính tay ta sẽ chém đầu khanh, khanh hãy nghe cho rõ đi ."

    Tâu hoàng thượng từ mấy đời nay ông cha thần vẫn luôn luôn giữ trọn đạo làm tôi, hoàng thượng hãy tin lòng trung thành của hạ thần .

    Vua Ba Tư bằng lòng .

    Quan đại thần tất tả trở về, buồn bã báo tin cho con hay . Mỹ Thanh Loan rất vui mừng, nàng liền tìm lời an ủi cha: "Thưa cha, nếu cha đau lòng hôm nay thì ngay sau cha sẽ sung sướng thấy hạnh phúc của con và hãnh diện vì con, xin cha hãy an lòng". Nói xong nàng gọi Mỹ Thanh Liên vào phòn riêng dặn : "Em ạ ! Chị cần có em làm hậu thuẫn để đổi lòng ông vua tàn bạo kia để cứu trăm họ . Vậy em hãy vui lòng giúp chị một việc là nếu tối nay đức vua có đòi em vào cung em hãy binh tĩnh đừng sợ hãi vì đó là dọ chị yêu cầu; em hãy yên lòng khi chị xin đức vua cho em ngủ gân chị , rồi đúng khi trời gần sáng mỗi hôm em hãy đánh thức chị dậy để yêu cầu chị kể cho em nghe một câu chuyện trước khi chị từ giã cõi đời, em hãy nhớ rõ lời chị và cứ thế mà thi hành chị sẽ lam được như ý chị muốn ." Mỹ Thanh Lien vui vẽ nhận lời . Đêm hôm ấy như thường lệ, quan cận thần mang tiến cung Mỹ Thanh Loan ông ta không khỏi thấy lòng bồi hồi cảm động khi thấy đứa con thân yêu đi vào cõi chết . Nàng từ giã cha khi bước vào hoàng cung vẫn rạng rỡ không chút u sầu . Đức vua cầm lấy tay nàng giở chiếc mạng che gương mặt tuyệt đẹp của Mỹ Thanh Loan làm cho ông vua rung động . Khẽ kéo nàng ngồi kế bên mình Sa Hy A hỏi :" Tại sao mặt hoa nàng có nét u dột ?" Mỹ Thanh Loan nét mặt lộ vẻ u buồn rồi trêN đôi mắt lại long lanh đôi giọt lệ nàng buồn rầu nói : Muôn tau Hoàng Thuọng thần thiếp được vào đây thật là diễm phúc, nhưng vì thuong một đúa em gái từ trước đến giò không hề xa vời nhau mà ngày mai thì thần thiếp sẽ xa rời trần thế, vậy nếu bệ hạ có lòng nhân thi ơn cho thiếp được gặp em đêm cuối cùng thì thần thiếp muôn vàn cảm tạ ."

    Vua Ba Tư đã chuẩn y lời của nàng, ngài liền sai nội giám đến nhà quan nhất phảm đại thần đem chiếu chỉ đến mời Mỹ Thanh Liên .

    Đại thần nhất phẩm đang ngồi lo buồn về sinh mạng của cô gái yêu của mình thì thấy nội giám vào dâng chiếu chỉ . Xem xong ông ta suýt ngất đi khi thấy vua truyề lịnh cho con gái thứ của ong là Mỹ Thanh Liên vào chầu . Nhưng dù sao trước lệnh của vua ông ta không thể nào cưỡng được nên đành bảo con thay đổi quần áo vào bệ kiến . M.T.Liên không ngạc nhiên trước cái tin kia vì nàng đã được chị cho biết trước nên rất vui vẻ ra đi . Quan nhất phẩm cận thần không hiếU tại sao hai đứa con của mình đều dửng dưng trước 'mặt cái chết nên cũng rất lạ lùng . Khi Mỹ Thanh Liên vào đến nơi, hai chị em mừng nhau rồi đức vua truyện lệnh bầy yến tiệc để khoản đãi hai nàng . Đem hôm ấy đức vua cùng My Thanh Loan chung gối trên Long Sàng còn Mỹ Thanh Liên thì ngủ trên chiếc giường Ngự Ỷ gần đấy . Lúc gần sáng gà vừa gáy sang canh Mỹ Thanh Liên đã trở dậy gọi chị : "Chị ơi, nếu em đã thức giấc vơi' chị thì chị hãy kể em nghe lần cuối cùng câu chuyện lý thú như những lần trước chị đã kể cho em nghe vì mai chị có còn nữa đâu. "

    Mỹ Thanh Loan mỉm cuòi nói vói vua Sa HY A: "Tâu hoàng thuọng nếu hoàng thuợng thấy không có gì trở ngại xin vui lòng cho thiếp đưọc làm vừa lòng đứa em yêu dấu lần chót trước khi chi em vĩnh biệt ngàn thu .

    Đức vua muốn chiều nguòi vợ một đêm lại cũng muốn biết hai chị em họ nói gì với nhau nên gật đầu đồng ý .

    Mỹ Thanh Loan sung sướng cảm ơn đức vua rồi bắt đầu kể .


    __________________

  • bleu_mer

    khoảng 2 10 năm trước
  • doc cung duoc

  • kingofdawn

    khoảng 2 10 năm trước
  • nghe qua có phần huyền bí

  • Galangboy

    khoảng 2 10 năm trước
  • chuyện jì mà dzzzzzzzzzzzài thế...mõi mắt wa hà..

  • phuctam

    khoảng 2 10 năm trước
  • Oh, cám ơn Tl421 nhiều lắm! :)

    Tl421 cứ đăng hết tất cả các câu chuyện của toàn tập NLMĐ lên nhé! Mình thích lắm và nghĩ rằng cũng có rất nhiều người thích, nhất là hồi còn nhỏ. Vì đây là tác phẩm dân gian nổi tiếng và vĩ đại của người Iraq mà! Chứ không như Galangboy đâu! Hình như Boy này chỉ biết Galăng thôi chứ không đọc truyện hay quan tâm đến văn học bao giờ à??? Devil

    Nhưng có cái thắc mắc này: câu chuyện của người Ba tư sao lại có tên hai cô gái họ Mỹ giống như người Việt vậy kìa? Không có lẽ tên của họ đã được dịch ra đâu. Hay là Tl421 rất thích hoặc yêu hai cô gái nào đó có tên Mỹ Thanh Loan và Mỹ Thanh Liên?! Giggling
    Cho dù có thật hay không nhân vật đó, chúng ta, những chàng trai vẫn ước mơ gặp được họ, Mỹ Nhân tài sắc phải không nào! :blush:

    Chúc tất cả vui và sức khoẻ!

    Phúc Tâm

  • Andy28288

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chuyện hay lắm, mình chưa dọc nghìn lẻ 1 đêm bao giờ. Hôm nay có bạn post lên cho đọc mừng wá. Cám ơn nha.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group