NGÌN LẼ MỘT ĐÊM : ĐÊM THỨ TƯ:Chuyện Ông Già Thứ Nhất và Con Nai

  • tl421

    khoảng 2 10 năm trước
  • Mỹ Thanh Liên gọi chị dậy yêu cầu kể nốt câu chuyện trong lúc đức vua cũng để ý đến đoạn kết thật hồi hộp . Mỹ Thanh Loan tiếp : Muôn tâu hoàn thượng , lúc hung thần vừa đưa tay nắm lấy cổ vị phú thương thì ông già dắt con nai cái vội quỳ xuống đất rập đầu lạy vị hung thần ,nói: Thưa ngài, xin ngài cho tôi nói một lời . Hung Thần nhìn ông ta rồi hỏi : Người là ai sao dám ngăn ta trả thù cho con ta ? Ông già rập đầu tâu : Thưa ngài tôi chỉ là người bàng quan không có bà con quyến thuộc gì với ông đây , nhưng ngài hãy cho tôi kể một câu chuyện thật về đời tôi nếu ngày thấy lý thú thì xin ngài hãy tha tội cho ông phú thương khổ sở này . hung thần thấy ý kiến ông già hơi ngộ nghĩnh liền ngẫm nghĩ một lúc rồi bằng lòng : Ta chấp thuận lời cầu xin của người, vậy ngươi hãy kể đi ..

    Ông già thứ nhất dắt con nai cái cảm ơn rồi tâu:
    Thưa ngài nếu ngài đã đồng ý cho phép thì tôi xin bắt đầu; trước khi kể rõ câu chuyện ngộ nghĩnh này tôi xin giới thiệu với ngài và quí vị con nai này : chính nó là em họ và cũng là vợ tôi .

    ---Tôi cưới nàng lúc nàng vừa được đầy một giáp, nghĩa là mười hai tuổI trong lúc tôi đã ngoài ba mươi cho nên nàng xem tôi là một người cha hơn là người chồng hay người anh .

    Sống gần nhau được ba mươi năm mà không phai lạt tình yêu khắng khít .

    Nàng muộn màng không con mà tôi lại là con một , nên tôi rất mong muốn có con để nối dõi nên tôi rất ngần nại, sau cùng tôi vì quá thương nàng nên bàn sẽ mua một nàng nô lệ dể tìm con chớ không lấy vợ lẽ vì sợ nàng ganh tị

    Nàng đành phải bằng lòng, tôi liền đi lựa mua một nàng da trắng đẹp đẽ và một năm sau nàng nô lệ xinh đẹp kia cho tôi một con trai .

    Dù rất thương yêu nàng, tôi cũng không quên vợ tôi, nhưng quí vị còn lạ gì tính đàn bà ghen, nhất là cái ghen ngấm ngầm của vợ tôi thật là đọc hại ..

    Tôi không dám tỏ ra cưng chiều đứa con trai ra mặt và vì có việc nhà cứ phải đi xa luôn nên tôi không hiểu gì những sự đối đãi của vợi tôi với nó .

    Con tôi rất ngoan, nó không bao giờ làm phiền tôi nên tôi không thấy gì hơn là mừng cho cảnh vui vẻ của gia đình, con tôi ngày càng lớn mau như thổi .

    Lúc nó được mưỜi tuổi, tôi phải xa nhà một thời gian lâu, quá thưƠng con nhưng không tiện đem theo, tôi đành gửi mẹ con nó lại cho vợ tôi với sự ân cần dặn bảo :

    --MÌnh hãy ở lại trông nom nhà cửa và chị em hãy lo cho con như có tôi ở nhà .

    Vợ tôi, ngoài mặt vẫn tỏ ra vui vẻ vâng dạ nhưng trong lòng lại để tâm oán trách tôi lo cho con, nên nhất định trả thù .

    Thừa dịp tôi đi vắng nhà mấy tháng, vợi tôi đi tìm học phù phép rồi sau khi thành công nó biến nàng nô lệ và con tôi thành ra hai con bò, một mẹ, một con, xong đem giao cho ngưỜi tá điền bảo nuôi giùm .

    Người tá điền vẫn không chút gì nghi ngờ, vẫn nuôi nấng chăm nom như những con bò khác nhốt chungn' một chuồng .

    Hơn một năm sau tôi mới về thì không thấy hai mẹ con nàng đâu cả, hỏi thì vợ tôi trả lời:

    ---Nàng nô lệ đã chết rồi .

    ---Thế còn thằng con của nàng đâu ? Vợ tôi hờ hững trả lời :

    ---Nó đi mất tích gần tháng nay, tôi có cho người đi tìm khắp nơi nhưng không thấy .

    Buồn chán quá, tôi cứ bỏ đi lang thang, nhân dịp một lễ to, tôi truyền cho ngưỜi tá điền bắt một con bò nào mập nhất trong chuồn ra để làm lễ tế trời đất .

    Sau khi lựa chon, người tá điền dắt ngay ra con bò cái mà vợ tôi đã giao .

    Con bà thật mập mạp tốt tướng, tôi rất vừa lòng cầm dao định thọc huyết thì con bò ddó bỗng rống lên dữ dội, rồi hai dòng lệ chảy dài trên đôi khoé mắt .

    Tôi lần đầu thấy cảnh lạ này nên không đành lòng xuống tay liền cởi trói bảo tá điền dắt về chuồn đổ con khác ..

    Vợ tôi không bằNg lòng, nàng phản đối :

    ----Con bò này mập mạp nhất chuồn, sao mình không làm thịt nó đi .. làm lễ tế thần mà lựa bò xấu không nên đâu ..

    Để cho vợ tôi vui lòng, tôi liền nhấm mắt cầm dao toan thọc huyết thì lần này nó lại càng rống to hơn và nước mắt ràn rụa ..

    Tôi đành buông dao, không thể can đảm giết đươc, liền bảo ngưỜi tá điền ..

    ---Chú hãy thay tôi hạ sát nó đi, tô có việc phải đi ..

    nói xong tôi liền bỏ đi, ngưỜi tá điền điềm nhiên giết chết con bò nhưng khi lột da thì thật là lùng, vì trông con bò bề ngoài tối tưƠi thế mà bên trong chỉ có xương, không có chút thịt nào, liền chạy đi cho tôi hay .

    Tôi đến nơi chứng kiến việc kia thì rất ngạc nhiên, quá cảm động, tôi bảo người tá điền :

    ----Thôi, tôi cho chú đó, mang về chia lối xóm đi, rồi hãy vào chuồng bắt cho tôi một con bò tơ vậy ...

    NgưỜi tá điền y lời lựa ra cho tôi một con nghé mập mạp ..Dù không mảy may nào biết nó là con nhưng tôi vẫn cảm thấy lòng xao xuyến khi đứng trước nó, riêng nó vừa trông thấy tôi thì lồng lộn bứt dây chạy đến quỳ mọp xuống chân tôi, rống lên từng chập như yêu câu `tôi đừng giết nó ..

    Nước mắt và tiếng kêu thảm thiết của nó làm cho tôi bủn rủn tay chân hơn cả còn bò cái kia, tôi thấy quyến luyến nó, có lẽ vì giòng máu của tôi lôi kéo chăng ?

    Tôi nói với người tá điền :

    ----thôi chú dắt nó về chuồng đi, nhớ săn sóc nó tử tế rồi tìm con khác làm tạm cũng được .

    Vợ tôi đứng bên la lớn , tỏ ý phản đối, nó nói :

    ---Tại sao mình lạ lùng vậy ? Hãy nghe tôi, làm thịt con này đi đừng đổi .

    Tôi buồn bả nói :

    ---Mình à ..không hiếu sao tôi thấy hồi hộp quá, tôi muốn tha cho nó, mình đừng ép tôi .

    Vợ tôi nhất định không nghe, nó lăn lộn khóc lóc, sau rốt, để chiều lòng nó cho yên vui, tôi liền trói con nghé lại rồi dùng dao định thọc huyết nó .

    Kể vừa đến đây Mỹ Thanh Loan thấy trời sáng lliền dựng lại ...

    Mỹ Thanh Liên tiếc rẽ nói ;

    ---Ồ, câu chuyện đang hay mà lại bị bỏ dở nữa chừng uổng quá ..

    Mỹ Thanh Loan liền mỉm cười nhìn nhà vui nói ;

    ---Đoạn sau còn hay hơn nếu hoàng thượng cho chị sống thêm ngày nữa chị sẽ kể cho em nghe rồi mới hiểu nó hay đến thế nào ..

    Đức vua Ba Tư như bị mê hoặc trong câu chuyện hấp dẫn kia nên nói:

    --Thôi nàng đừng nói nữa, ta đã bằng lòng hoãn cuộc hành quyết cho đến khi nào dứt câu chuyện ...

    Thưa quí ngài, câu chuyện đêm thứ năm tiếp theo đã làm cho nhà vui say mê và cho đến sau tôi chỉ ghi lại toàn thể câu chuyện; quí vị cứ hiểu tất cả đều do nàng Mỹ Loan kể trong những đêm kế tiếp
    ĐÊM THỨ NĂM


    --Tâu hoàng thượng ..

    Nàng Mỹ Thanh Loan kể tiếp :

    --Ông già dắt con nai cái tiếp tục kể câu chuyện cho vị hung thần nghe:

    Tôi cầm dao cương quyết giết con nghé cho vừa lòng vợ tôi nhưng không thể đươc, cứ nhìn hai hàng nước mắt của nó tôi không thể nào xuống tay, tôI liệng dao nói :

    --Thú thật với mình không thể nào tôi giết nó được

    Vợ tôi cố tìm lời khích, cố cho tôi giết bằng được con nghé, nhưng tôi không nghe, tìm cách hoãn binh nói:

    ---mình ạ, thôI để lễ này sang năm tôi sẽ giết nó .

    Rồi tôi bắt người tá điền đổi ngay con khác,

    Hôm sau người tá điền gặp riêng tôi nói :

    --Thưa ông, tôi có chuyện này mong ông không cho là tà mị . Số là hôm qua tôi đưa con nghé đó về, đứa con gái tôi có học về tà thuật, nó nhìn thấy thì khóc ba tiếng rồi cưỜi ba tiếng, tôi lấy làm lạ hỏi nó thì nói giảng rằng :

    ---Nó khóc là buồn cho ông chủ mất nàng nô lệ còn cưỜi là mừng con ông chủ thoát chết; vì con bò hôm qua chính là nàng nô lệ, còn con nghé chính là con trai của ông .Đó là những lời của nó tôi chỉ thuật lại thôi, mong ngài đừng hiểu lầm tôi .

    Nghe lời nói ấy tôI tức tốc sang ngay nhà người tá điền để gặp con gái ông ta hỏi cho ra lẽ .

    NgưỜi con gái ấy rất mừng rỡ nên chạy ra chào mừng .

    Tôi hỏi ngay :

    ---Cô nói thế nhưng có điều gì chắc không ?

    Nàng nói :

    --Nếu ông muốn tôi sẽ làm cho con ông trở lại như xưa .

    TôI vui mừng quá ôm chầm lấy nàng nói ;

    ---Cô làm ơn cứu con tôi đi, tôi sẽ dâng tất cả tài sản tôi cho cô .

    Người thiếu nữ lắc đầu nói :

    ---Thưa ngài, ngài là chủ tôi cha con tôi đã được mang ơn ngài từ trưỚc, tôi không dám đòi hỏi gì cả, tôI chỉ xin hai điều là :Thứ nhất, nếu cứu đưỢc anh ấy thành ngưỜi thì anh ấy phải lấy tôI làm vợ . Thứ hai, ngài cho phép tôi trừng phạt người đã gây nên thảm trạng này .

    Tôi liền gật đầu bằng lòng ngay :

    --CHẳng những tôi đồng ý mà tôi còn xin biếu cô một phần tài sảng, nhưng xin cho biết ai đã gây ra thảm cảnh này .

    Nàng thong thả nói :

    Đó chính là bà chủ .

    Tôi ngạc nhiên kêu lên :

    ---Trời ơi chính vợ tôi đã giết nàng và con tôi ?

    Nàng mỉm cười nói :

    ---Chính thết,vậy ngài có bằng lòng điều kiện thứ hai không ?

    Tôi miễng cưỡng đáp :

    ---Tôi cũng hiểu vợi tôi là kể vô nhân đạo nhưng xin cô hãy nưƠng tay cho nó, đừng giết nó .

    Nàng nói :

    --Vâng tôi sẽ xử với bà chủ, như bà đã đối với con ngài .

    TôI nóng lòng nói :

    ---Được rồi nhưng trước hết cô cứu giùm con tôi đã .

    Người con gái liền múc một bát nước đầy, tiến thẳng đến chuồng bò vẫy tay nước vào mình con nghé nói :

    ----Này con vật kia, nếu thượng đế khiến ngươi trở lại nguyên vẹn như xưa .

    Vừa dứt lời con nghé bỗng rung `mình rồi biến ngay ra con tôi, mừng rỡ quá tôi ôm lấy nó hôn rồi nói :

    ---Con ơi, hãy cám ơn thưỢng đế đã xui nàng đến để cứu con thoát nguy, để đền ơn cứu mạng của nàng con hãy lấY nàng làm vợ vì cha đã hứa .

    Con tôi bằng lòng, hôn lễ sắp cử hành thì nàng làm phép cho vợ tôi để đền tội biến thành một con nái cái .

    Thấy vợ tôi đã đền tội nhưng tôi không buồn vì dù sao dưới cốt nai cái xem cũng đã ghê tởm, tôi có thể giữ nàng mãi trong nhà .

    Mấy năm sau dâu tôi mắc bạo bệnh qua đời, con trai tôi buồn bã xin đi du lịch nhưng hắn đi mấy năm không có tin tức nên tôi phải đi tìm, vì nhà không ngưòi thân tín có thể giao vợ tôi nên tôi đành dắt nó theo để tự tay săn sóc .

    ---thưa tôn thần, câu chuyện con nai này có làm cho ngài vừa ý không ?

    Hung thần đáp :

    ---Cũng khá ly kỳ vậy ta bằng lòng cho ngươi một phần ba thân thể của người phú thưƠng kia .

    Hung thần vừa dứt lời thì ông già dắt hai con chó mực tức là ông già thứ hai nói :

    ---Thưan gài tôi xin kể ngài nghe một câu chuyện còn ly kỳ hơn chuyện kia nếu ngài cũng cho tôi một phần ngưỜi của ông ta để tôi sử dụng ?

    Hung thần gật đầu nói :

    ---Được rồi, ta bằng lòng nếu câu chuyện đó hay hơn chuyện kia, ông già thứ hai ngồi xuống bắt đầu kể .
    Ông Già Thứ hai và Đôi Chó Mực

    --Thưa tôn thần và quí vị, hai con chó này với tôi là ba anh em ruột, cha mẹ chúng tôi qua đời để lại ba ngàn đồng cho ba chúng tôi .

    Chúng tôi chia làm ba mỗi ngưỜi được một ngàn đồng, tôi mớ một quán bán hàng còn hai anh tôi thì xuất vốn đi xa . Bỗng một hôm vừa đúng một năm, lúc tôi đang ngồi kiếm điểm tiền lời, thấy một người rách rưới bước vào .

    Có lẽ không nhìn rõ mặt tôi anh ấy xin tôi bố thí, tôi liền ôm lấy anh nói:

    --Trời ơi ! có phải chính anh không ?

    Anh tôi có vẻ thẹn thùng khi gặp mặt tôi nên cúi đầu làm thinh không nói lời nào .

    Tôi biết anh ngương, nên tìm lời an ủi rồi hỏi thăm sức khoẻ và câu chuyện một năm làm ăn ra sao ?

    Anh tôi buồn bã lắc đầu nói :
    ---Thôi, chú đừng hỏi nữa, trong thấy tình cảnh tôi thế này chú chưa hiểu đưo8c. sao, việc buôn bán của tôi đã thất bại đến mức cuối cùng, chú đừng bắt tôi kể ra thêm đau lòng mà thôi .

    TôI liền đưa anh đi tắm rửa rồi đóng cửa hiệu lại, dẫn anh đi mua sắm quần áo sang trọng, xong tôi trở về tính lại sổ sách thấy sau một năM dành dụ tôi đã để dành hơn một ngàn đồng vàng, tôi liền chia cho anh tôi hai phần ba để lấy vốn buôn bán gây dựng lại tưƠng lai .

    Tôi lại an ủi anh :

    ---Thôi anh ạ, chuyện đời may rủi là thưỜng anh đừng buồn bã lắm, nhờ trời anh sẽ lấY lại mấy hồi, anh hãy nhận ít đây để làm vốn . Anh vui vẽ nhận lấy từ biệt ra đi .

    Chẳng bao lâu lại đến người nh thứ hai của tôi cũng ra đi và trớ về trong bộ quần áo rách , anh cũng tìm đến tôi và tôi cũng đối với anh như với anh cả, lại lo giúp vốn cho , anh tôi cũng nhận lấy rồi ra đi buôn bán ở ngoại quốc

    Tôi lại ở nhà lo chăm chỉ làm ăn dành dum .

    Vừa sống trong cảnh an nhàn sung sướng thì hai anh tôi trở về một lượt với ý định là thu xếp hàng hoá để đi buôn xa nhưng lần này thì cứ nhất định rủ tôi đi cho bằng được .

    Tôi không đồng ý nói :

    --Các chuyến đi của các anh vừa rồi đã khiến cho chúng ta hiểu thế nào là kết quả, chúng ta chỉ nên lo ở nhà làm ăn còn hơn .

    Hai anh tôi cứ nằng nặc nói :

    ---Chú không hiểu thế nào là cảnh lạ, sao khôNg nhân dịp này cứ đi một chuyến xem sao ? Nếu nhờ trời ta sẽ giàu to rồI làm nở mặt gionghò nhà tay mấY chốc .

    Mặc cho lời hai anh cám dỗ, tôi vẫn bền chí ở lại nhà lo châm chỉ làm ăn, nhưng đến năm năm sau khi tôi đã trở nên giàu có thì hai anh tôi cứ nói mãi, buộ tôi iphải vân theo cho họ vui lòng . Thế là chúng tôi thu xếp tất ả tiền bạc, sắm thiệt nhiều hàng hoá, mua một chiếc tàu để ra đi .

    Số tiền còn lại là sáu ngàn đồng tôi đem chia làm ba phần, chia cho hai anh tôi đem theo, riêng còn phần tôi đem giấu một nơi phòng khi thất bại còn dùng .

    Chuẩn bị xong mấy hôm sau chúng tôi lên đường .

    Thuận buồm xuôi mái vừa một tháng chúng tôi đến một thưƠng cảng to .

    May mắn lần này chúng tôi buôn may bán đắt, một vốn mười lời nên kiếm lời thật nhiều .

    Chúng tôi mừng rỡ mua thêm hàng hoá rồi nhổ neo sang nước khác . Khi thuyền sắp nhổ neo thì có một ngưỜi ăn mặt rách rưới, mặc mũi xấu xí đến bên thuyền ru rẫy xin cho theo và lấy nàng làm vợ ..

    Tôi rất khó nghĩ nhưng nàng cứ hết sức năn nỉ với những lời bi thiết làm tôi cảm đông quên đi những vẻ xấu xí dơ dáy kia, tôi liền nhận lời .

    TôI liềN săn sóc cho nàng để chuẩn bị lễ cưỚi xong đưa nàng xuống thuyền ra khơi .

    Mặc dù xấu x' nhưng đức hạnh nàng làm cho tôI cảm mến, tôi lại càng yên mến vợ hơn .

    Nàng săn sóc tôi rất âncần, hạnh phúc của chúng tôi thật tràn trề, hai anh ganh tị vì buôn bán kém tôI

    Hai ngưỜi anh cùng máu mủ kia khong hiểu sao có thể tàn nhẫn đến rắp tâm hại tôi .

    Một hôm giữa lúc đêm khuya, lúc chúng tôi đang mê mang trong giấc mộng điệp thì hai anh tôi bế chung tôi liệng cả hai xuống bể .

    May vợ tôi cứu tôi được, chúng tôi trôi giạt đến một hoang đảo thoát chết; tôi rất biết ơn vợ tôi, tôi càng ân cần với nàng hơn và một hôm có lẽ hiểu được tôi, nàng nói :

    ---Này mình, em xin thú thật với mình em chính là tiên nhân, thấy mình là ngưỜi nhân đức nên ỉa vờ ăn mặ rách rưới đối ra xấu để thử lòng mình, qua một thời gian gần gũi, tôI đã hiểu mình thật là kẻ có lòng nhân nên tôi mới cứu mình thoát chết, càng thương mình tôI lại càng giận hai anh mình lắm, tôi phải trừng trị họ mới vừa lòng .

    Nghe nàng nói tôi vừa mừng vừa sợ, tôi vội xin với nàng dung tha mạng sống cho hai anh tôI, nàng nói .

    --Thật là những kẻ khốn nạn không làm sao thấu đáo đưỢc lòng dạ của người hiền, nhưng mình đã xin thì em cũng tam tha cho họ, chỉ bắt họ nhận lãnh một hình phạt nhẹ mà thôi ..

    Tôi hỏi:

    ---Thế mình định làm gì hai anh ?

    Nàng mỉm cưỜi nói :

    ---Chàng cứ yên lòng, tôi đã hứa để họ toàn tính mạng ..

    Nói xong nàng ôm tôi bay bổng lên không trung rồi đặt tôi xuống bên nhà cũ .

    Thật là một sự đau lòng, lúc ra đi tôi giàu có sang trọng mà nay chỉ còn hai bàn tay trăng, tôi liền đào số tiền chôn gia6ú lên lo dựng lại nhà cửa để tiếp tục tìm kế sinh nhai .

    Hôm sau, lúc tôi lo đi chào hàng các khách cũ ra về . Vừa mở cửa nhà, tôi đã ngạc nhiên thấy nàng đang tươi cưỜi nhìn tôi mừng rỡ, tôI vội đến gần nàng đón mừng thì nàng dắt tôi vào trong, chỉ hai con chó mực này mà hỏi :

    Mình có biết hai con chó mực này là ai không ?

    Tôi nói :

    ---Mình mang nói về làm gì, tôi không thích gióng chó đen này đâu ..

    Nàng mỉm cưỜi nhìn tôI nói :

    ---Nhưng tôi biết mình sẽ nuôi vì đó chính là hai anh của mình đó . Tôi đã hoá họ thành chó để trị tội gian ác kia, hàng hoá và tàu tôi đã đánh dắm rồi, nhưNg rồi tôi sẽ đền lại sau cho chàng, chàng đừng buồn .

    quá thưƠng tình máu mủ , tôi vội kêu nàng hãy tha cho hai anh tôi, nhưng nàng lắc đầu nói :

    --Tội ác của họ thật là to lớn, nếu tôi không trừng phạt họ thì rồi thượng đế cũng hại họ, vậy mình cứ yên lòng, tôi chỉ phạt họ làm lốt thú trong mười năm rồi họ sẽ trở lại như xưa, khi họ hối xong tội lỗi .

    Rồi nàng dặn tôi chỗ gặp nàng mưỜi năm sau và nàng biến mất ..

    hôm nay hẹn xưa đã đến, tôi dẫn hai anh đến tìm nàng để nhờ giải lời nguyền cho họ, nhân đi qua đây tôi thấy cảnh người thương gia này động lòng dừng lại ..

    Đó câu chuyện của tôi và hai con chó mực như vậy có ly kì hay không ? Thưa tôn hầu, nếu như ngài hai lòng xin ngài chấp nhận lời hứa .

    Hung Thần đáp :

    --Được giữ lời hứa, ta tha cho ngưỜi phú thương này một phần ba tội lỗi nữa ..

    Hung thần vừa nóii dứt lời, thì ông già thứ ba vội bước đến nói :

    ---tôi cũng xin kể chongài câu chuyện cũng không kém lý thú, nếu ngài đồng ý xin ngài tha nốt một phần ba tội lỗi còn lại cho người phú thương ..

    Hung thần vui vẽ nói :

    --Ta tha chết cho người phú thương, nhưng không phải là ơn huệ cúa ta, chính là nhờ ba câu chuyện ly kỳ đó . tội nhân phải biết ơn ba ông già này .

    nói xong hung thần biết mất .

    Ông phú thương ân cần mời họ đến nhà mình để khoản đãi, đền ơn cứu mạng, nhưng họ đều từ chối để đi lo việc của mình và hẹn gặp lại khi xong việc

    Ông phú thương vội vàng từ giã để về nhà báo tin mừng cho vợ con .....Kế đến đây Mỹ Thanh Loan nhìn vua mỉm cười :

    --Tâu Hoàng Thượng, ba câu chuyện vừa rồi cùng hay bằng câu chuyện thiếp sắp kể đây nếu Hoàng Thượng bằng lòng .

    Không kịp cho nhà vua bằng lòng, mỸ Thanh Liên vỗ tay reo:

    --A, nhân dịp trời chưa sáng, xin chị kể tiếp cho em nghe câu chuyện đó đi, có lẽ Hoàng Thượng cũng vui lòng .

    Vua Sa Hy A mỉm cười nói :

    --Được, Khanh cứ kể đe, trẫm cho phẹp

    Mỹ Thanh Loan nhìn vua Ba Tư với đôi mắt tình tứ rồi nói:

    ---Tâu hoàng thượng, thần thiếp xin kể tiếp câu chuyện của người đánh cá:
    Chuyện Người Đánh Cá

    ---Tâu Hoàng Thượng, xưa có một người đánh cá lớn tuổi và rất nghèo khổ, cho đến đỗi ba đứa con và bà vợ của ông ta mỗi ngày phải ăn cháo thay cơm, nhưng cũng có hôm phải để bụng trống đi ngủ vì không còn gạo .

    --Như thưỜng lệ o6ng ta ra bãi rất sớm với ý nguyện kỳ lạ mỗi ngày ông ta chỉ xúm vải lưới bốn lần, có lẽ vì tánh cưƠng trực làm theo lời hứa nên hay bị túng bấn .

    Trời hôm nay vẫn còn tờ mờ, ánh trăng chưa lặn toả ánh sáng nhạt trên cồn sóng biểtn như muôn vạn tia hào quang của những viên ngọc quí, giữa cảnh hùng vĩ của thiên nhiên ông ta thản nhiên tung lưới .

    Thật hăng hái, ông ta mau mắn làm việc .

    Kéo lưới lên, lòng lão đánh cá mừng thầm khi thấy nặng tay, nhưng ông vội thất vọng khi kéo lên chỉ thấy một bộ xương lừa lỏng chỏng làm rách mất một mảnh lưới cũ .

    Ông ta chán nản ngồi xuống vá lại lưới rồi lại hăng hái tung ra, lòng thầm nghỉ :

    ---Chắc chắn lần này phải được nhiều cá lấm đây .

    Nhưng vận rủi vẫn còn trong lưới, chỉ vỏn vẹn vài hòn đá sỏi và một số bùn đất .

    Ông ta giũ lưỚi thật sạch rồi lại kiên nhẫn quăng lại lần nữa với phần hy vọng còn lại .

    Nhưng vẫn không may mắn hơn trước, lần này trong lưới lại toàn vỏ óc và một mảnh thúng rách .

    Không còn kiên nhẫn nổi, ông ta quăng lưỚi, kêu trời trách đất :

    --Hỡi đấng Thượng Đế chí tôn, lẽ nào ngài lại để cho gia đình tôi phải chịu đói khổ mãi sao ? Mỗi ngày tôi chỉ xin có bốn lượt tung lưới mà đã ba lần rồi mà vẫn vô vọng thế này thì hôm nay vợ con tôi đến chết đói mất, nêu đấng Thượng Đế đã sanh ra chúng tôi thì xin giúp cho chúng tôi lương thực để sống mà thờ phụng ngưỜi, xin người hãy cho thạt nhiều cá vào lưới của tôi lần này .

    Khấn song ông ta lại tung lưới, lần này lưới nặng hơn, ông ta sung sướng mỉm cười một mình :

    --vBất quá tam ba lần thôi, chẳng lẽ lần này ông thần tài lại trác nữa sao .

    Ông ta kéo lên thật mạnh nhưng rồi bùn đất lại theo lổ lưới rơi xuống nhẹ dần, ông lại lắc đầu thất vọng, cố sức kéo cho hết, nhưng rồi ông sáng mắt lên khi thấy trong lưới một chiếc hũ to được bịt kín bằng một cái nút đồng, trên toả hào quang.

    Cầm lên xem thấy khá nặng, ông ta lắc thử thì không có vật gì động đậy ..

    Nhìn dấu chì đóng trên nắp, ông ta tò mò đọc thử nhưng không hiểu nổi với những dòng chữ lạ lùng kia .

    Ông ta mỉm cười bảo thầm :

    ---Ta sẽ mang bán cái hũ này cho lão thợ đúc, có lẽ sẽ có tiền mua cơm trưa nay cho gia đình .

    Nhưng ông ta muốn tìm xem bên trong có gì, biết đâu lại không có những vật quí giá nào đó, ông chài đưa tay rờ chung quanh rồi lại lắc nhưng cũng vẫn không có một tí gì có thể nói là có đựng trong ấy .

    Suy nghỉ mãi ông ta liền quyết định lấy dao ra cậy nắp, sau một lúc khó khăn chiếc nắp bật ra, ông chài trút miệng hũ xuống đất nhưng trong hũ vẫn trống không ...

  • nhatnguyen

    khoảng 2 10 năm trước
  • truyen hay lam ban ah

  • tinhnhugiacmo_th

    khoảng 2 10 năm trước
  • hay lắm , có chuyện hay vầy,sẽ theo bạn 1001 đêm luôn . Laugh of loud Laugh of loud


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group