Truyện rất ngắn

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 26th 2010, 6:34 pm
  • Nghĩa Vợ Chồng


    Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi chúng tôi.

    Hơn hai mươi năm. Anh Hai và tôi đều có gia đình. Ngoài sáu mươi, bỗng cha tôi dường như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn. Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không nói.

    Tôi tìm đến bệnh viện, quyết tâm cho người tình của cha tôi một trận. Chợt tôi lặng người đi vì người đàn bà mà cha tôi đang chăm sóc là mẹ. Thấy tôi, ông gượng nói: "Ba sợ các con còn giận mẹ..."


    -sưu tầm-

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 26th 2010, 6:35 pm
  • Sầu Riêng



    - Mẹ, sầu riêng rộ. Mẹ mua cho Nội một trái đi Mẹ. Nội nói cả chục năm rồi Nội chưa ăn múi nào hết.

    - Bên đây sầu riêng mắc như vàng, của đâu mà cho Nội mày ăn cho đủ. Tao hầu Ba mày mệt rồi, thêm Nội mày nữa có nước đem chôn tao sớm.

    Thằng Tí như bị hụt hẫng trước câu trả lời của Mẹ nó. ... Mùa sầu riêng năm sau, Nội nó mất. Hôm giỗ đầu, Mẹ nó mua một trái sầu riêng thật to để trên bàn thờ.

    Mẹ nó nói với mọi người:
    - Má chồng tôi hảo sầu riêng lắm. Mắc cách mấy tôi cũng rán mua để cúng Má tôi.

    Mọi người khen Mẹ nó là dâu thảo. Chỉ có thằng Tí biết. Nó lặng lẽ đến cạnh bàn thờ thì thầm:
    - Xin Nội tha lỗi cho Mẹ con.


    -sưu tầm-

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 26th 2010, 6:36 pm
  • Mùa Đá Bóng


    Mùa bóng đá lần trước nhằm lúc má đang bịnh...

    Nhà chỉ có cái tivi là vật đáng giá, ba đem cầm để thuốc thang cho má. Hễ tới giờ trực tiếp đá banh, ba lại vừa lo canh thuốc cho má, vừa lắng nghe tiếng bình luận câu được câu mất ở tivi hàng xóm!

    Một năm sau, ba lại ra đi trước má!

    Đến kỳ bóng đá lần này, tuy không hiểu thế nào là đá banh nhưng đêm nào cũng vậy, đến giờ má lại thức mở tivi và ngồi khóc một mình!


    -sưu tầm-

  • Lòng Trắc Ẩn

    November 5th 2010, 12:04 am
  • Ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng - Diệu An


    Chưa đến ngày sinh nhật, còn đến khoảng hai, ba tháng, vợ đã lo nghĩ đến sinh nhật của chồng, con. Rồi chồng lo sinh nhật của vợ con, và con lo ngày mừng tuổi cho ba mẹ. Duy chỉ một người, không ai lo đến - ông nội già yếu. Và cho đến một ngày - ngày ông nội mất.
    Chồng hỏi vợ: Sinh nhật ông ngày nào?
    Vợ hỏi lại chồng: Ngày nào là ngày sinh của ông?
    Con cái hỏi cha mẹ: Ông sinh ngày tháng nào?
    Vậy là cả con, dâu, cháu, chắt phải đi tìm ngày sinh cha ông trong chứng minh nhân dân đề làm bia mộ cho ông.
    Đó là ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng của ông.




    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày November 5th 2010, 12:08 am với 1 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    November 5th 2010, 12:06 am
  • Chèng ơi - Võ Thành An


    Cháu học ở thành phố, lần về thăm quê đem theo cả cô người yêu cùng về. Ngoại mừng ra mặt, lo lắng từ chỗ ngủ, bữa ăn sao cho đưa cháu thật sự vui lòng.
    Ở quê câu chữ khó diễn đạt, một tiếng ngoại cũng chèng ơi, hai tiếng cũng chèng ơi... Đứa cháu tỏ vẻ không bằng lòng, kéo ngoại ra hè bảo ngoại đừng nói câu ấy nữa, nghe... quê lắm. Ngoại cười hiu hắt và từ đó ngoại ít nói hơn. Nhớ thửơ nhỏ mỗi khi cháu ngã té đau, biếng ăn một chút là ngoại kêu lên hai tiếng: Chèng ơi! Kêu riết thành quen.




    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày November 5th 2010, 12:08 am với 1 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    November 5th 2010, 12:07 am
  • Nghề của Mẹ - Võ Thành An



    Mẹ tôi làm nghề bán cá. Mùa nước nổi mẹ bán cá linh. Cá linh đưa lên bờ mau chết dễ sình, nên xuống bến mua cá xong mẹ phải chạy rao bán khắp xóm. Có lần mẹ đội thau cá đồng trước cổng trường tiểu học nơi tôi học, ở ngoài rào mẹ ngoắc tôi đến, cốt đưa cho gói xôi, cái bánh...
    Mấy năm học xa, tôi không cho ai biết mẹ làm nghề bán cá.
    Nay về, giữa mênh mông đồng nước quê mình, tự thấy như chưa bao giờ tròn chữ hiếu cùng mẹ.

  • Lòng Trắc Ẩn

    November 5th 2010, 12:09 am
  • Mùa cá bông lau - Võ Thành An


    Quê tôi ở ngã ba sông Vàm Nao, nơi nổi tiếng có nhiều cá bông lau. Dầu vậy, giá cá ở đây cũng không phải rẻ. Đến mùa, thỉnh thoảng má mua một khứa cá nhỏ nấu nồi canh chua để cả nhà cùng ăn. Thường anh chị em tôi nhường phần cá cho má. Má nói cá tanh, thích rau hơn.
    Cậu ở thành phố xuống đòi ăn canh chua cá bông lau má nấu. Cậu chạy mua con cá to. Đến bữa không thấy má gắp cá. Cậu bảo: “Hồi xưa chị thích nhất món cá này?”
    Tôi thấy má tôi bối rối. Giờ tôi mới hiểu là vì sao má bảo không thích ăn cá.

  • Lòng Trắc Ẩn

    November 5th 2010, 12:10 am
  • Người cha - Võ Thành An



    Nhà có cậu con trai duy nhất ba cưng. Lớn lên con trai với ba như người bạn tâm tình, đi đâu cũng đi cùng, cả khi ăn sáng, uống cà-phê...
    Học xong đại học, con trai thành đạt, lấy vợ.
    Bận nọ cùng vợ vào quán nước thấy ba ngồi một mình, con trai cùng vợ đến chào, ba vui ra mặt bảo ngồi cùng ba đãi.
    Bây giờ con trai mới hiểu, từ khi mình lấy vợ ba vẫn hay đi đâu đó một mình. Mẹ trách phải: “Con trai dễ quên cha mẹ khi… lấy vợ”

  • Lòng Trắc Ẩn

    November 7th 2010, 11:08 pm
  • Quay lưng, gật đầu - Hoài Ân


    Ngày ấy, Ông bà nội phản đối ba mẹ tôi với lý do của người lớn không ai hiểu được... Ba đã từ bỏ mọi thứ để nhận lấy cái gật đầu của mẹ... Rồi anh chị tôi ra đời...
    Chỉ còn một tháng nữa, tôi cất tiếng chào đời. Và cũng với lý do của người lớn, ba quay lưng với mẹ, từ bỏ gia đình. Mẹ cũng gật đầu. Vành nôi tôi chông chênh từ đó...
    Hai mươi năm, cuộc sống cứ tiếp diễn... Ba mẹ anh đã phản đối với những lý do của người lớn không ai hiểu được. Hôm qua anh quay lưng và tôi cũng gật đầu. Hạnh phúc?... Khổ đau?...

  • Lòng Trắc Ẩn

    November 7th 2010, 11:09 pm
  • Sĩ diện - Nguyễn Hữu Bé


    Ba mất. Mẹ vất vả nuôi mấy đưa con bằng nghề giữ xe hai bánh ở một đoạn vỉa hè bên hông nhà người ta. Các con thành đạt, người làm chỗ này, người làm chỗ nọ; mẹ một mình với cái lề đường quen thuộc.
    Tết các con về đông đủ, có người còn mời thêm bè bạn. Ngày Tết xe đông, chỉ mình út phụ mẹ dẫn, dắt xe. Mấy anh ai cũng áo quần tươm tất; giày bóng, xe mới nên mắc cỡ.

  • Lòng Trắc Ẩn

    November 7th 2010, 11:11 pm
  • Tiếng đêm - Lê Thị Cẩm Âu



    Căn nhà ngày càng trở nên trống lạnh. Nhất là sau lần chúng tôi chính thức chia tay nhau.
    Anh thất chí:
    - Cuộc đời sao cứ mãi cưu mang bao lận đận!
    Rồi anh say. Say...
    Hai mẹ con tôi, rốt cùng loanh quanh như hai cái bóng, đâm buồn.
    Đêm. Chiếc giường trống đi một chỗ. Mẹ con tôi nằm gần nhau hơn.
    Khuya. Trở mình, nó vòi:
    - Mẹ thoa lưng cho con!
    Rồi so bì:
    - Tay ba sần, thoa đã hơn!
    - Đã thì theo ổng đi! - Tôi phát cáu.
    Nó mủi lòng, trong khi tôi khóc.

  • Lòng Trắc Ẩn

    November 13th 2010, 12:03 am
  • Nó - Tâm Bình




    Ba mất. Mẹ nó sợ tuổi xuân trôi qua uổng phí, đi bước nữa. Nó về ở với Nội. Nội già. Nó làm tất cả. Nó giống người châu Phi - đen trùi trũi! Có người hỏi: “Mày có buồn không?”. Nó yên lặng nhìn xa xăm!
    Một chiều, nó dẫn về một con bé, nhỏ hơn. Nội nhìn nó ngạc nhiên. Nó ngậm ngùi: “Con còn có Nội - nó chẳng còn ai!”


  • Lòng Trắc Ẩn

    February 6th 2011, 3:34 pm
  • Cảnh ngộ - Phạm Thị Kim Anh




    - Chú ơi! Mua vé số cho con đi chú. Làm ơn mua cho con một vé đi chú.
    - Đưa coi! - Tiếng người đàn ông.
    - Anh ơi! Mua tặng chị một hoa hồng đi anh.
    Người đàn ông nhìn tấm vé số rồi nhìn cô bạn gái của mình.
    Người đàn ông chọn hoa hồng.
    Đêm thành phố nhộn nhạo những ánh đèn xanh đỏ. Thằng bé bán vé số lủi thủi bước đi, vai nó run lên, không biết vì nó lạnh hay vì một điều gì khác. Nó đang căm ghét con bé bán hoa. Nó đâu có biết rằng con bé bán hoa ấy cũng có một đứa em bán vé số và một người cha đang hấp hối.


  • Lòng Trắc Ẩn

    February 6th 2011, 3:35 pm
  • Quà cho Mẹ - Phạm Thị Kim Anh




    Lúc còn nhỏ mỗi lần thấy mẹ đi chợ về là cô lại lao ra lục giỏ để tìm cái bánh hay gói bỏng ngô. Và mẹ chẳng bao giờ làm cho cô thất vọng cả.
    Lớn lên, cô lập gia đình và có hai đưa con. Mẹ cô bây giờ đã già đi, suốt ngày bà quanh quẩn bên lũ trẻ. Mỗi lúc đi chợ về cô cũng hay mua quà cho con, nhưng chẳng bao giờ quan tâm đến mẹ. Cô không hiểu rằng những lúc ấy mẹ cô cũng thấy buồn và tủi thân.
    Ngày mẹ ốm nặng phải đưa vào bệnh viện, cô mua nào là cam, nào là bánh nhưng mẹ chẳng thể nào ăn được nữa cho đến ngày mẹ ra đi mãi mãi.

  • Lòng Trắc Ẩn

    February 6th 2011, 3:37 pm
  • Anh Hai - Nguyễn Hàn Chung




    Căn nhà tranh đổ sập cuốn theo dòng lũ. Tí một tay ôm Tèo một tay bấu vào miệng chum chòng chành. Cái chum bé quá. Cánh tay mỏi nhừ. “Nếu chết cả hai mẹ buồn biết mấy. Thôi em đi, trời cho sống nhớ lo tuổi già của mẹ”.
    Nước mắt nước mũi ràn rụa, Tí rướn người bỏ Tèo vào chum. Em còn quờ quạng một lúc nũa đến khi cái chum chỉ còn là một chấm mờ mới chìm sâu vào cơn hung bạo của nước trời.
    Tèo không chết nhưng em mất trí, ai hỏi gì cũng chỉ nói: “Anh Hai!”.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group