Truyện rất ngắn

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Câu hát
    Nguyễn Mỹ Nữ

    Mưa. Hồi trước. Thấy tôi đến người yêu tôi vui mừng. Hai đứa ngây ngất trong vòng tay nhau, hạnh phúc. Cánh cửa bị hư chốt cài, gió thổi vào hung bạo. Vẫm ấm áp. Đưa tôi về. Người yêu tôi hát nhỏ: “Anh ước mong một chiều đông giá…”

    Mưa. Bây giờ. Thấy tôi đến người yêu tôi hững hờ. Hai đứa ngồi lại bên nhau trong căn phòng có gắn điều hòa và mở hết số. Vẫn lạnh run. Khi tôi về. Phố trắng xóa, mờ mịt. Lòng rưng rưng với câu hát cũ “…và quên đường về".

    Bức tranh
    Tăng khắc Hiển


    Đêm. Dưới trời sương. Hai mẹ con nhìn trăng tròn treo trên những ngọn dừa và mái ngói ngủ yên. Người mẹ mơ có một mái ấm. Đứa con ước với được vầng trăng.

    Mười năm.
    Đứa con đã chạm tới đỉnh cao và nghĩ về tổ ấm.
    Người mẹ một mình nhìn trăng qua lỗ hổng mái nhà.

    Vầng trăng khuyết đi một nửa…

  • boring

    khoảng 1 10 năm trước
  • dickietit wrote:
    Bức tranh
    Tăng khắc Hiển


    Đêm. Dưới trời sương. Hai mẹ con nhìn trăng tròn treo trên những ngọn dừa và mái ngói ngủ yên. Người mẹ mơ có một mái ấm. Đứa con ước với được vầng trăng.

    Mười năm.
    Đứa con đã chạm tới đỉnh cao và nghĩ về tổ ấm.
    Người mẹ một mình nhìn trăng qua lỗ hổng mái nhà.

    Vầng trăng khuyết đi một nửa…


    wow truyện này hay quá :)

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chị cả
    Nguyên Vũ

    Hai mươi tuổi. Tựa một bông hoa, chị trông rực rỡ. Thanh niên phố huyện xếp hàng những mong "rắp ranh bắn sẻ". Mọi người giục, chị cười: Còn giúp mẹ nuôi em.

    Tuổi ba mươi. Chị càng đẹp, đằm thắm. Em gái lần lượt nên gia thất, chỉ còn thằng Út đi bộ đội. Lắm mối khá giả "ngấp nghé mong sao" nhưng chị lắc đầu: Còn bố còn mẹ già.

    Mười năm sau. Bố mẹ về đất. Thằng Út đã hai con. Chẳng còn gì vướng bận. Song chị biết làm gì với cái tuổi bốn mươi...----> cái này giống bài Chị Tôi của TRần TIến á! Giggling

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chị hai
    N.T.R

    Thuở đôi mươi, tôi hay theo bạn bè la cà nhậu nhẹt, đánh nhau. Khuya, chị Hai ra đường kiếm, năn nỉ bạn bè kéo tôi về, tôi gắt ầm ĩ. Bao giờ trên bàn cũng còn mâm cơm tươm tất, bên gường sẵn ly nước chanh.
    Sáng dậy, tôi lủi lẹ ra quán cà phê, tránh nghe bài đạo đức và nước mắt của chị.
    Chị mất. Tôi tự do. Đêm về khuya, anh và chị dâu ngon giấc. Bàn ăn trống trơn. Bàn thờ lạnh ngắt. Thắp nén nhang cho chị, tôi chợt thèm nghe giọng nói cằn nhằn quen thuộc.

    Chân quê
    Lê Đoàn


    Chị Hai lên thành phố học, được gần năm. Tết chị về. Cả nhà vui lắm. Cu Tí, cái Na tròn xoe mắt nhìn chị rồi rụt rè sờ lên bộ đồ chị đang mặc.

    Bữa cơm ngon hơn. Chị kể chuyện thật nhiều. "Ở thành phố thích thật", cái Na nói. Chợt cu Tí giật giật áo mẹ: "Chị Hai không bắt chước được giọng mình nữa, mẹ ơi".

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chờ
    Lê Di


    ... Đồng hồ điểm mười, mười một, rồi mười hai tiếng. Mẹ như chìm vào khoảng không trống vắng. Đi ra đi vào, ánh mắt không dấu được buồn lo. Thở dài, mòn mỏi... Mẹ lặng lẽ nâng chén cơm, hai dòng nước mắt chảy dài, mặn đắng.
    Đâu rồi cái gật đầu của bố...

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Cổng trường
    Thanh Hải

    Cổng trường ngày thi đông nghẹt thí sinh & phụ huynh. Những gánh hàng, dãy quán mọc lên san sát trên khoảng đất trống cạnh trường.

    "Út, Út, Út ơi!". Cô học trò lúng túng tách khỏi đám bạn, đi về phía tiếng kêu.

    "Ăn đi con. Xôi đậu. Thi sẽ đâu đấy".

    "Con ăn rồi. Sao má lại ra đây!". Cô quày quả vào trường, vội vàng như trốn chạy...

    ...Mùa thi lại về. Cô giáo trẻ tần ngần trước cổng trường nhộn nhịp. Giọt nước mắt muộn màng đọng nơi khóe mắt. "Con mãi sẽ không đậu khi chối từ gánh xôi của má. Má ơi!".

    Cua rang muối
    ĐT

    Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:

    - Cua rang muối thật đó mẹ.

    Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:

    - Còn răng đâu mà ăn?!

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Em ác lắm
    Nguyễn Thị Ngọc

    Anh lớn hơn tôi mười tuổi, chuyện tình yêu của chúng tôi rất đầm ấm, ngọt ngào và đẹp như bao cặp tình nhân khác. Một hôm tôi nũng nịu đòi anh cho xem những lá thư mà anh và người yêu cũ viết. Một phần sợ mất tôi, một phần chiều tôi vì yêu tôi anh gượng gạo đưa cho tôi xem. Nhưng anh lại dúi dúi cất giữ một lá thư khác. Thấy anh dấu tôi nằn nặc đòi xem cho được. Cầm trên tay tấm hình chị ấy và bức thư tình, sự ích kỉ, lòng ghen tuông, và chút nhỏ nhen của con nít trong tôi nổi lên. Tôi đưa lại cho anh và bảo : " Anh phải đốt cái này cơ". Rồi anh cũng làm theo ý tôi, anh đau khổ quặng thắt đốt và ngồi nhìn đống tro tàn, lòng đau đớn quay sang nói với tôi : " Em ác lắm". Còn tôi, nét khoái trá lộ rỏ trên gương mặt trẻ con của tôi, tôi thoả thích lắm vì giờ đây trong anh chỉ có hình bóng của tôi.
    Và giờ đây, những ngày tiếp sau đó, tôi mới thâu hiểu sự đau khổ, trăn trở khi đã thật sự mất anh rồi!

    Người vợ thực dụng
    Ái Duy

    14-2 năm đó tôi nhận được quà của anh, tôi hăm hở mở ra xem. Tôi bất ngờ vì mình nhận được một con gấu bông, lông nâu mượt mà, màu hồng nhạt. Tôi lật tới lật lui con gấu bông, soi mói. Tôi tháo chiếc nơ xinh xinh trên cổ nó ra, bẻ tay , bẻ chân bẻ đầu xem mong tìm được ẩn ý trong đó.
    Thưồng thì mỗi năm tôi luôn nhận được hộp trang điểm, đồng hồ đắt tiền, hoặc lắc đeo tay... rất giá trị. Tôi thấy hành động mình không thật lố bịt, tôi liền nói một câu gỡ gạt " Anh dấu chiếc nhẫn kim cương đâu rồi". Thấy anh sốt ruột với cử chỉ của tôi. Anh nhẹ nhàng từ tốn cầm chú gấu lên, sửa lại cái nơ lúc nãy tôi tháo ra cho ngay ngắn rùi bóp nhẹ vào giữa ngực con gấu. Lúc đó có một giọng hoan hỉ thốt ra" I LOVE U", "I LOVE U" .... Tôi ngượng chín cả người trong ánh mắt ấp áp dịu hiền của anh nhìn tôi, tôi nào đâu bít hạnh phúc từ những điều đơn giản như thế.
    Phải rồi, cũng đã hai mươi năm còn gì........!

    Anh yêu em vì anh ghét em
    Công Thành

    Hồi ấy chúng tôi cùng học chung một giảng đường đại học, tôi bị hút hồn ngay từ ánh mắt đầu tiên của em, em có mái tóc óng mượt chấm bờ vai, nụ cưới xinh xinh. Thế là tôi xin một chổ để được ngồi gần em, tôi hạnh phúc vì điều đó.
    Thật là không hỉu sau, em lại thích thằng bạn ngồi kế bên tôi, lúc nào em cũng quay xuống với nụ cười thật tươi nhưng lại không phải cho tôi. Những lúc như thế tôi muốn hét lên cho em biết là "TÔI ĐANG GHEN ĐÓ, EM CÓ BIẾT KHÔNG"!!!!
    Cuối học kì em cho tôi mượn sách để làm đề tài, tôi bỏ đó không xem, chỉ mở ra trang đầu ở bìa sách và ghi bằng bút đỏ" TÔI YÊU EM VÌ TÔI GHÉT EM". Tôi thật ngây ngô đâu có biết rằng phía sau cuốn sách em viết" Anh là người em thích đó, đồ ngốc!"
    Bây giờ đi dự đám cưới em tôi mới nhận ra điều đó, có phải tôi quá ngốc đúng không?!

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Xót xa
    Tầm Duyên


    Tốt nghiệp Đại học Văn hóa – Nghệ thuật – Du loch, chị Hai ở luôn trên Thành phố làm Phó giám đốc cho một công ty Đầu tư và phát triển Du loch tại Sài Gòn. Mãi đến hôm nay – dễ chừng gần ba năm – chị Hai mới về. Cả nhà khôn xiết vui mừng. Má lật đật chèo xuồng đến chợ nổi mua đồ về làm bữa cơm thịnh soạn:

    _ Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu?

    Đang ăn, chị Hai bỗng giật mình, lấy đũa khều một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào ra:

    _ Ai làm bê bối và cẩu thả thế này? Kiểu này ở nhà hàng họ đã đổ vào thùng nước cơm! Khách du lịch mà biết, chỉ có nước đóng cửa dẹp tiệm! Sạt nghiệp là cái chắc!

    Nói xong, chị Hai đứng dậy bỏ ăn, nhanh chân bước lên nhà trên.

    Từ nãy giờ, má ngồi đó, im lìm như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi một lúc rồi la to lên, giọng còn ngọng nghịu :

    _ Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi má ơi !----> hic hic, bùn thật!

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Đành thôi
    Ngô Thị Thu Vân

    Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều chiều tan lớp, ngồi đợi em về trong một góc quán cà phê đầu ngõ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định viết thư tỏ tình. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư tình viết dở dang tôi còn giữ đến tận bây giờ.

    Sáng qua, ngồi trên ghế xử ly hôn, ngỡ ngàng thấy em ôm con ngồi bên dưới, mắt đỏ hoe. Tối về, lục lại trang thư cũ định viết tiếp. Tìm mãi, không có cây bút nào trùng với màu mực cũ…

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Điệp khúc ngày thường
    Trần Thị Út

    Sáng.
    Vợ mang đến tô mì Vitamax. Anh cười, húp sột soạt.
    Vợ nhìn anh âu yếm.

    Trưa.
    Lục đục dưới bếp đổ mồ hôi dọn lên đĩa rau nghi ngút khói và tô nước mắm tỏi ớt trông phát thèm.
    Vợ dịu dàng nâng chén cho anh.

    Chiều.
    Tan ca đói cồn cào. Lồng cơm chờ sẵn. Rổ rau tươi rói. Vỡ đỡ chiếc áo ngoài, ngồi vào bàn, hai đứa nhai...

    Tối. Anh thấy vợ đi xách về 2 bó cải xanh, 3 ký rau muống luộc. Kinh hoàng tỉnh giấc!
    Điệp khúc ngày thường đến trong mơ.

    Đi thi
    Ngô Thị Thu Vân


    Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô út - cấp II, cấp III, tú tài, đại học - Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt.
    … Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”.
    Buổi tối, má hỏi: “Ông thi sao rồi?”. Ba cười xòa bảo: “Rớt!”.

  • boring

    khoảng 1 10 năm trước
  • dickietit wrote:Điệp khúc ngày thường
    Trần Thị Út

    Sáng.
    Vợ mang đến tô mì Vitamax. Anh cười, húp sột soạt.
    Vợ nhìn anh âu yếm.

    Trưa.
    Lục đục dưới bếp đổ mồ hôi dọn lên đĩa rau nghi ngút khói và tô nước mắm tỏi ớt trông phát thèm.
    Vợ dịu dàng nâng chén cho anh.

    Chiều.
    Tan ca đói cồn cào. Lồng cơm chờ sẵn. Rổ rau tươi rói. Vỡ đỡ chiếc áo ngoài, ngồi vào bàn, hai đứa nhai...

    Tối. Anh thấy vợ đi xách về 2 bó cải xanh, 3 ký rau muống luộc. Kinh hoàng tỉnh giấc!
    Điệp khúc ngày thường đến trong mơ.



    Vì sao lại kinh hoàng tỉnh giấc Confused ???

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • boring wrote:
    dickietit wrote:Điệp khúc ngày thường
    Trần Thị Út

    Sáng.
    Vợ mang đến tô mì Vitamax. Anh cười, húp sột soạt.
    Vợ nhìn anh âu yếm.

    Trưa.
    Lục đục dưới bếp đổ mồ hôi dọn lên đĩa rau nghi ngút khói và tô nước mắm tỏi ớt trông phát thèm.
    Vợ dịu dàng nâng chén cho anh.

    Chiều.
    Tan ca đói cồn cào. Lồng cơm chờ sẵn. Rổ rau tươi rói. Vỡ đỡ chiếc áo ngoài, ngồi vào bàn, hai đứa nhai...

    Tối. Anh thấy vợ đi xách về 2 bó cải xanh, 3 ký rau muống luộc. Kinh hoàng tỉnh giấc!
    Điệp khúc ngày thường đến trong mơ.



    Vì sao lại kinh hoàng tỉnh giấc Confused ???

    ủa Boring không hiểu cái chân lí này àh, cái gì không có ngoài đời con ngừ mới mơ mộng cho nó đẹp trong giấc mợ Ngược lại cái gì ở ngoài đời đẹp rùi thì vào giấc mơ sẽ là nỗi kinh hoàng á! hiểu hun!?

  • boring

    khoảng 1 10 năm trước
  • Boring muốn có cái đời thường đó thui Laugh of loud

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Vòng cẩm thạch
    Jang My

    Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường... Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo.

    Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười:

    -Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui.

    Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.

    Vợ chồng
    Tuỳ Nghi

    Mỗi lần du lịch, anh vẫn bật cười vì tính nhát gan của chị. Xe qua đèo: sợ. Lên núi cao: sợ. Biển sóng lớn: sợ. Những lúc ấy, anh lại ôm lấy chị, vỗ về:
    - Đừng sợ, có anh đây. Em hãy can đảm lên nào !
    Công ty phá sản. Từ cương vị gián đốc, anh quay về với hai bàn tay trắng. Anh hốc hác, suy sụp. Chị dịu dàng ôm anh vào lòng, xoa xoa mái tóc:
    - Đừng tuyệt vọng, anh còn có em mà. Hãy can đảm nhé anh !

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • boring wrote:Boring muốn có cái đời thường đó thui Laugh of loud

    D hi vọng là Boring tìm được
    Mà hỏng có khi nào cái đời thường nó thật sự đẹp vậy đâu Boring ơi, Boring đọc kĩ đi nếu nó đẹp thì trong truyện không xuất hiện hai chữ "kinh hoàng" đâu hic hic!


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group