Truyện rất ngắn

  • LienHuong

    khoảng 2 10 năm trước
  • Vợ chồng
    Tuỳ Nghi

    Mỗi lần du lịch, anh vẫn bật cười vì tính nhát gan của chị. Xe qua đèo: sợ. Lên núi cao: sợ. Biển sóng lớn: sợ. Những lúc ấy, anh lại ôm lấy chị, vỗ về:
    - Đừng sợ, có anh đây. Em hãy can đảm lên nào !
    Công ty phá sản. Từ cương vị gián đốc, anh quay về với hai bàn tay trắng. Anh hốc hác, suy sụp. Chị dịu dàng ôm anh vào lòng, xoa xoa mái tóc:
    - Đừng tuyệt vọng, anh còn có em mà. Hãy can đảm nhé anh !


    Chuyện nì dễ thương quá .... như vầy mí đúng nghĩa vợ chồng ha Kiss cheek

  • Nờ

    khoảng 2 10 năm trước
  • LienHuong wrote:
    Vợ chồng
    Tuỳ Nghi

    Mỗi lần du lịch, anh vẫn bật cười vì tính nhát gan của chị. Xe qua đèo: sợ. Lên núi cao: sợ. Biển sóng lớn: sợ. Những lúc ấy, anh lại ôm lấy chị, vỗ về:
    - Đừng sợ, có anh đây. Em hãy can đảm lên nào !
    Công ty phá sản. Từ cương vị gián đốc, anh quay về với hai bàn tay trắng. Anh hốc hác, suy sụp. Chị dịu dàng ôm anh vào lòng, xoa xoa mái tóc:
    - Đừng tuyệt vọng, anh còn có em mà. Hãy can đảm nhé anh !


    Chuyện nì dễ thương quá .... như vầy mí đúng nghĩa vợ chồng ha Kiss cheek

    D để ý nhe, LH thích những chiện như thế này . Mai mốt LH có chồng, đúng là ai có phước lém mới cứ được LH á!

  • m0tintinhyeu

    khoảng 2 10 năm trước
  • Canh chua điên điển
    tác giả: Võ Thành An

    Mùa nước nổi cũng vào mùa bông điên điển. Chiều mẹ bảo ăn canh chua điên điển là chị cùng tôi bơi xuồng ra đồng hái bông. Vui lắm. Chị lấy chồng xa, phần tôi thi thoảng về thăm mẹ. Mùa nước nổi cũng được mẹ nấu cho ăn canh chua điên điển, nhưng bông mua ở chợ. Nồi canh bây giờ không phải mẹ nấu không ngon nhưng ăn thấy thiếu thiếu...

    Thiếu sự đầm ấm của những lần cùng chị bơi xuồng đi hái bông về để mẹ nấu canh chua cả nhà ăn cùng.


    Cây khế
    tác giả: Hoàng Lan

    Em tôi theo chồng định cư ở nước ngoài. Cuộc mưu sinh vất vả khiến đã lâu em không về lại quê hương. Hôm rồi, em thư về: " ... Con gửi ít tiền để ba má nâng nền nhà chống lụt! Nhưng xin đừng chặt cây khế ngoài sân. Con đã kể chuyện cổ tích " Ăn khế trả vàng " cho bọn trẻ nghe, và chúng rất muốn biết cây khế trông như thế nào ..." Xem thư, cả nhà vừa cảm động, vừa bối rối ... Qua mấy mùa nước ngập, cây khế không chịu nổi đã chết năm rồi.

    Chiều qua, ba tôi khệ nệ mang về một cây khế con. Hy vọng đến lúc các cháu về thì cây đã lớn ...


    Dấu lặng
    tác giả: Quế Hương

    Ngoại tẩn mẩn mở bảo-tàng-túi. Trong đó có mấy bức ảnh ố vàng gối đầu lên nhau. Bé Chiều chỉ người đàn bà nhếch nhác ẵm đứa trẻ gầy nhom:

    - Mẹ đấy hở bà ?
    - Bà đấy. Mẹ đây nè! - Ngoại chỉ con bé trong ảnh.
    - Mẹ mà nhỏ xíu, không mặc quần!
    - Lớn mới thành mẹ. Già thành bà. Rồi cháu cũng thế.
    - Cháu không làm bà. Lưng gãy xấu lắm, lại ăn trầu xay không ăm được kẹo.
    - Làm mẹ vậy - Mẹ cười.
    - Hông... Làm mẹ khổ lắm! Ngồi may suốt ngày

    Im lặng. Rồi tiếng máy may lại rào rào như tiếng mưa rơi


    Giá mà
    tác giả: Lê Di

    Hễ nhà có dịp dự đám, nó thường vòi vĩnh xin theo. Thấy nhà bạn có giỗ vui vầy, nó thắc mắc với bà: “Sao nhà mình không có giỗ như nhà người ta hả nội?”. Nội mỉm cười rồi cốc vào đầu nó: “Khi nào bà mất thì cháu sẽ được ăn giỗ, cháu có vui không?”. Nó giật mình, thàng thốt .

    Bây giờ nhà nó cũng có giỗ. Mọi người xúm xít quây quần. Riêng nó thấy buồn, ray rứt. Giá mà nó được gặp lại bà, dù chỉ một lần, bà ơi!

  • NMH

    khoảng 2 10 năm trước
  • Qua thay viet truyen ngắn mà làm cho người đọc xúc động là một chuyện thật khó....ma` tác giả các câu chuyện này đã làm được....hay lắm..ý nghĩa lắm!!!

    Ủng hộ Lienhuong.... Grin

  • m0tintinhyeu

    khoảng 2 10 năm trước
  • Hai lần chờ
    tác giả: Võ Thành An

    Mẹ trách: "Con trai lớn chẳng chịu lấy vợ, đến bao giờ mẹ mới có dâu?"
    Hai đứa học chung ngành sư phạm, tôi ra trường trước. Tiễn tôi về quê công tác, em khóc bảo tôi hứa phải chờ nhau.
    Ngày em ra trường niềm vui không kể xiết. Lần gặp ấy em nói: "Chi mà vội"
    Hai năm sau em báo lấy chồng, khuyên tôi đừng buồn
    … Mẹ đâu biết đã 2 lần tôi tin một người con gái.

    Hoa mùa đông
    tác giả: Vân Hạ


    Một ngày cuối đông, trời có nắng, hoa cải nở vàng tươi một góc vườn. Những cánh vàng sáng lên trong ánh nắng. Huy hoàng quá! Cứ như mùa xuân sắp về rồi vậy. Trong khi đám húng dũi vẫn tàn lụi, giàn cà chua rã rục vì sương muối, cây xoan trơ khấc những thân cành khẳng khiu không còn chiếc lá nào làm ví dụ. Đích thị là mùa đông. Vậy mà góc vườn này lại bừng lên một vạt hoa vàng như nắng, rung rinh rung rinh.
    Người ta đến bên tôi và nói:
    - Có thích không, để người ta bẻ cho một cành?
    - Không, để lấy hột làm giống chứ.
    - Ăn thua gì.
    Rồi người ta bẻ một cành đưa cho tôi. Đó là lần đầu tiên tôi được tặng hoa. Một nhành hoa cải.
    Đã bao nhiêu mùa đông qua rồi. Bất chợt một mùa hè phương Nam tôi gặp những chấm vàng hoa ô môi. Hẳn nhiên là hoa ô môi quý phái hơn, nhưng tôi đã yêu hoa ô môi vì ký ức một nhành hoa cải. Người ta là hoa cải của tôi.


    Hạt cát
    tác giả: Trần Thanh Hải

    Hạt cát được gió nâng lên và đưa đi khắp nơi. Từ trên cao, nó ngạo nghễ nhìn vạn vật. Tia nắng xuyên qua nó và phản chiếu rạng rỡ. " Nhờ mình nắng mới lung linh thế ", cát nghĩ.

    Đâm về, gió ngủ, hạt cát rơi xuống một công trường. Ê ầm, xây xát khi bị nhồi trộn cùng vôi, vữa, sỏi, đá... , nó thiếp đi.

    Sáng ra, nó thấy mình đang kết chặt với muôn triệu bạn bè - những hạt cát khác - trên một thân cầu. Chợt hiểu rõ mình, hạt cát vươn vai, mỉm cười đón nắng, gió vừa lên.


    Một mình
    tác giả: Nguyễn Thái Sơn


    Em lớn dần, cái tuổi rất dễ tự ti và mủi lòng. Nhà vẫn nghèo; ba mất sớm, mẹ làm lụng một mình. Mẹ chỉ có hai tài sản quý giá nhất, đó là em và chiếc xe đạp.

    Hôm thi cấp tỉnh, mẹ dậy sớm, gò lưng trên chiếc xe đạp cũ kỷ ấy đưa em đến nơi thi. Quanh quẩn, toàn xe máy ! Dường như tất cả nán lại cổ vũ tinh thần cho con em mình. Em ngẩng nhìn mẹ, giọng mẹ đượm buồn những đĩnh đạc: “Thôi, về đi mẹ!”.

    Chuông điểm hết giờ ! Ngoài cổng nhốn nháo hẳn lên. Lời han hỏi roan ràng, tiếng máy xe dòn nổ. Nắng rát, em về lầm lũi, chỉ cái bóng là “người bạn đường” đi kè bên chân. Nhìn những chiếc xe chở bạn bè cùng trang lứa lướt qua, em thấy sự cô độc nhân đôi; nhưng lạ thay, em bỗng càng thương mẹ hơn vì giờ này mẹ cũng đang hẩm hiu ngoài đồng xa! Em ra đồng, chờ mẹ cùng về. Em nghe mắt cay cay : mẹ đang cấy mạ … một mình !

  • Nờ

    khoảng 2 10 năm trước
  • Gia Đình
    Trần THị Út

    Gia đình tôi những mười anh chị em. Nhà nghèo, bữa ăn chỉ là cá kho khô quẹt hay rau luột chấm mắm sả nhưng cả gia đình xúm lại ăn vui lắm. Má cấm không cho ai ăn tô, dĩa sợ sau này anh em tứ tán.

    Thời gian trôi, anh em tôi lần lượt có gia đình riêng. Vì công việc làm ăn, mỗi người ở một nơi. Ba mất. Má đã già. Gia đình thưa tiếng cười.

    Ngày Tết, má chờ hoài: " Con Hai, thằng Ba, con Tám... ". Tay già lóng cóng dọn đủ 10 cái chén chờ con...

    Gặp lại
    Trần Mai Thu Hương

    Chia tay nhau lần đầu. Khi gặp lại anh trái tim tôi bồi hồi xao xuyến, nhịp đập dồn dập. Hình như anh cũng thế. Cái nhìn vẫn thuộc về nhau. Anh ra về. Tôi mới thấm thía câu thơ “Người đi một nửa hồn tôi mất”.

    Tôi và anh quay lại.

    Chia tay lần hai. Anh lại tìm đến tôi. Cái nhìn của anh còn da diết hơn xưa. Nhưng trái tim tôi chẳng nói điều gì. Chiều buồn nắng đã nhạt. Lá vàng rụng phân đôi.

  • Nờ

    khoảng 2 10 năm trước
  • Giọt nước mắt người đời
    Lê Nguyên Vũ

    "Cứ đi trên chiếc cầu ấy, con sẽ thấy thiên đường". Mẹ hay chỉ chiếc cầu vồng sau cơn mưa lộng lẫy mà bảo thế, ngày xưa...

    Thời gian trôi qua.

    Nắng chiều đổ nghiêng triền núi. Một cụ già phơ phơ râu tóc đến quỳ bên một nấm cỏ vàng úa:

    - Con đã đi tìm chiếc cầu vồng của mẹ một đời. Con về rồi đây, mẹ ơi.

    Chiều vẫn yên lặng.

    Môt giọt nước đọng trên đôi má già nua. Những tia nắng cuối cùng trước khi tắt hẳn đã kịp soi vào đấy chiếc cầu vồng bảy màu.

    Gốc bàng

    Lê Việt Nhân

    Lúc còn nhỏ, anh em tôi sống ở quê với bà. Lớn, theo bố mẹ vào thành phố, xa bà.

    Hơn 10 năm mới về quê, gặp mặt bà vui lắm, hỏi chúng tôi ăn gì, bà làm. Em tôi nhanh miệng: Thành phố có đủ thứ. Bà cười: Ở quê mà!

    Mời bà lên thành phố, bà không trả lời, chỉ gốc bàng trước nhà cười. Ngày trước, ông trồng, mong cây chóng lớn có bóng mát cho con cháu chơi... Rồi bà chép miệng: Đi đâu xa, nhớ gốc bàng.


    Giỗ ông
    Lê Nguyên Vũ

    Sớm mồ côi. Từ nhỏ anh em nó sống cùng nột trên rảo đất còm của người chú. Năm ngoái, sau trận bão lớn ông nó quy tiên. Chú nó lấy lại căn chòi, "khuyên" : 14, lớn rồi - nên tự lập. Anh em dắt díu nhau tha hương.

    Trưa. Phụ hồ về "nhà" - (ở dưới gầm cầu). Mệt. Đói. Giở nồi cơm: nhão như cháo. Thằng anh mắng: đồ hư. Con em mếu máo: em nấu để... giỗ ông.

    Ngẩn người. Chợt nhớ: hôm nay tròn năm, ngày ông mất. Hồi ở quê, thường ngày ông thích cơm nhão. Thế mà... !

    Ôm em vào lòng nó gọi trong nước mắt: ông ơi !!!

  • LienHuong

    khoảng 2 10 năm trước
  • dickietit wrote:
    LienHuong wrote:Chuyện nì dễ thương quá .... như vầy mí đúng nghĩa vợ chồng ha Kiss cheek

    D để ý nhe, LH thích những chiện như thế này . Mai mốt LH có chồng, đúng là ai có phước lém mới cứ được LH á!

    Những gì đẹp & hay thì ai cũng thích mà, không riêng gì LH đâu D ui :) Còn câu nhận xét của D .... I'm not sure .... hum bít là phước hay họa á nha :P

    NMH wrote:Qua thấy viết truyện ngắn mà làm cho người đọc xúc động là một chuyện thật khó....ma` tác giả các câu chuyện này đã làm được....hay lắm..ý nghĩa lắm!!!

    Ủng hộ Lienhuong.... Grin


    Dạ ... LH cũng thấy vậy .... nhiều chuyện đọc muh mún rơi nước mét lun á .... Thấy đời thường & chân thật hơn những truyện dài mí ngàn chữ luôn
    LH chỉ là topic starter, có nhiều bạn post nữa á NMH :)
    Cám ơn mọi ngừ đã tiếp tục post .... truyện nào cũng hay .... LH thích lắm :)

  • Nờ

    khoảng 2 10 năm trước
  • LienHuong wrote:Những gì đẹp & hay thì ai cũng thích mà, không riêng gì LH đâu D ui :) Còn câu nhận xét của D .... I'm not sure .... hum bít là phước hay họa á nha :P

    Thì có phước là lấy được người vợ tâm lí, bít chiện, bít lo lắng.... Nhưng có thể cũng là hoạ................. vì nhiều quá đôi khi cũng dư Giggling Giggling Giggling

  • m0tintinhyeu

    khoảng 2 10 năm trước
  • Lý Do
    tác giả: Giọt Đắng


    Nó thấy trong ví anh có tấm ảnh mờ nhạt của một phụ nữ, tuổi khoảng chừng 25. Nó cầm lấy và nhận xét:

    - Bạn anh đấy à! Xấu quá...

    Anh không nói gì, nhét vội tấm ảnh vào ví và ra về với dáng điệu buồn bã.

    Mười ngày, hai mươi ngày và cả tháng, anh vẫn không đến nhà nó, nó chẳng hiểu lý do gì? Giận anh nhưng nhớ anh. Nó quyết định tìm đến nhà anh.

    Vừa vào đến cửa nhà, nó chợt giật mình vì tấm ảnh thân thuộc kia nằm ngay trên bàn thờ với khói hương nghi ngút. Nó như hiểu ra vì sao anh không bao giờ nhắc đến Mẹ trước mặt nó. Nó ôm lấy mặt mà khóc vì ân hận.


    Mùi của má
    tác giả: Ngô Văn Vĩnh


    Chị Năm gánh hàng bán bên kia sông Hậu. Chiều, trời bão, chị ngủ lại nhà người quen. Chạng vạng, ở nhà ai cũng lo lắng.

    Tối. Sau khi ăn bữa cơm chiều muộn, anh Năm ru bé Tuấn trên võng, ba chị em Hồng Diệu nằm nhớ má trên gường. Bỗng Hồng Tươi kéo chiếc áo cũ sờn của má đưa lên mũi hít một hơi dài. Hồng Thắm, Hồng Diệu cũng giựt chiếc áo : "Em hửi miếng...", "Tao hửi với..." . Chúng nó hít thật sâu mùi thân quen của má. Anh Năm ru con không thành lời.



    Nón lá
    tác giả: Nguyễn An Tường


    Khói lửa ngập tràn Bình Định. Mẹ bồng bế anh em mình vào Nam, mang theo khung nón lá. Làm nón, mẹ nuôi mình lớn lên, chắt chiu, trút ống mỗi mùa khai trường.

    Anh bảo: " Ráng học! Tương lai mình phải thoát khỏi vòm trời nón lá! "

    Mình vào đại học. Mẹ làm tăng giờ. Mỗi ngày tấp nập tiền vay, tiền hụi.

    Tốt nghiệp, chờ việc làm, mình tránh nắng mưa trong vòm trời nón lá. Mẹ lưng còng bên khung nón. Đôi mắt cả đời chẳng nhìn lên, bây giờ lấp lánh một vì sao!

  • m0tintinhyeu

    khoảng 1 10 năm trước
  • Một buổi sáng
    tác giả: unknown


    Thằng bé mặc bộ quần áo rách phong phanh bước chân sáo trên đường mặc gió lạnh. Nó ghé vào một hàng phở nhỏ, nghèo nàn bên góc phố, đường hoàng nói lớn:
    - Dì bán cho con tô phở ba ngàn đem về.
    Bà hàng phở nhìn nó, nhưng rồi lại cụp đầu xuống.
    Tưởng bà không nghe, nó nói càng to hơn. Nào ngờ, bà mắng xối xả:
    - Tao không bán. Mới sáng mà mày đã tới ám tao hả thằng ăn mày! Mua ít vậy sao tao bán?
    Nó cúi gằm mặt, nắm chặt mấy tờ bạc lẻ nhàu nát trong tay rồi lầm lũi bước đi. Nó chỉ muốn mua cho mẹ một tô phở nóng, nên để dành mãi từ số tiền ít ỏi bán vé số hàng ngày. Mẹ nó đau.


    Nghỉ lễ
    tác giả: Nguyễn Tuấn Kiệt


    Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố làm việc.
    Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn:
    - Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Ráng đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ.
    Nó hứa.
    Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái. Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó:
    - Vậy là tết thằng nhỏ mới về được...

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Khoảng cách
    Chi Chi

    Anh lớn hơn nàng già con giáp. Sợ cảnh chồng già vợ trẻ sau này, anh dằn lòng nói lời chia tay. Nàng nước mắt lưng tròng.

    Ba năm sau, nàng cũng lên xe hoa. Chồng nàng bằng tuổi anh.

    - Sao ngày xưa em không giữ anh lại? Giọng anh đầy tiếc nuối và trách móc.

    Nàng nhìn anh trân trối:

    - Cứ nghĩ anh không muốn cưới em...


    Lạc thú
    Đào Đức Tuấn

    - Làm gì đứng đó?
    - Vợ chợ...

    Lần đầu tiên tôi chở vợ đi chợ. Ông đợi cạnh, lầm bầm:
    - Làm gì ở trỏng mà lâu dữ vậy hổng biết...

    Chắc cha này có hẹn bạn nhậu. Ông đang đọc báo, xoay qua:
    - Mình chở mấy bả đi chợ coi như đỡ tốn năm trăm gởi xe...

    Chùm cặp mắt đàn ông chốc chốc dõi phía ngõ chợ. Rồi một ông, một ông... nổ máy ra đi.

    Về nhà, vợ tôi triết lý:
    - Mấy ông nhiều chuyện chơi, phải cho chị em tui hưởng chút lạc thú dạo chợ chớ!...

    Lãi
    Tuỳ Nghi

    Quán rất nghèo, lèo tèo dăm chai nước. Hiếm hoi mới có vài người khách.

    Con trai càu nhàu:

    - Chín muời năm rồi, chẳng thấy lời lãi gì cả, chỉ tổ nhọc thân. Đã bảo u dẹp quách đi cho rồi. Rõ khổ.

    Bà mất vì lao phổi. Con trai dỡ quán bỏ, thấy một cuộn giấy cất kỹ trên hốc kèo. Mở ra, một dòng chữ nghuệch ngoạc: "Lãi của quán, dành cho con". Gần ba triệu. Tờ giấy run bần bật.

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Lẽ nào
    Hương Nguyên

    Tôi là con bé dưới quê lên tỉnh bước chân vào giảng đường đại học, nên vô cùng lo lắng trước cuộc sống nhộn nhịp của đô thị. Tôi có quá ít bạn, nhà nghèo nên chẳng ai thèm chơi với tôi. Có đứa bảo: Dân quê mùa chúng bây quan tâm làm gì. Những lúc ấy tôi thấy tủi thân và giấu vội giọt nước mắt nóng hổi.

    Mùa thi, tôi cắm đầu vào bài vở, đối với tôi thì học phần chỉ là giai đoạn thử sức, tôi yên tâm làm bài với hết khả năng. Còn “tụi nó” vẫn đua đòi, lêu lổng – tới giờ thì chúng nó “vồ cập” lấy bài, tôi tức quá không thể chịu nổi, nhưng vì một thân một mình đành “ngậm đắng nuốt cay”….

    Năm hai lớp tôi có một thành viên mới, nhỏ Lan từ Thanh Hóa chuyển vào. Lúc nào chúng nó cũng kéo nhỏ Lan vào quán và “móc” tiền của nhỏ bằng nhiều cách: nào là khao bạn mới, nào là để kết chặt tình thân. Nhiều lúc Lan òa khóc bởi những cuộc chơi đó. Nhỏ nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:

    _ Tao không làm thế thì suốt đời giống mày thôi.

    Nghe nhỏ nói tôi cảm thấy sóng mũi mình cay cay. Tôi chua chát nghĩ tới mình….

    Chẳng lẽ tình bạn thời nay chỉ xây dựng được trên những đống tiền vô tri sao. Lẽ nào lại thế!


    Lẽ sống
    Nguyến Thái Sơn

    Dịp vào Sài Gòn, có lần anh đi vào con đường Nguyễn Phi Khanh. Ngang qua chỗ bà lão bán quần áo được một quảng, anh quay lại. Bà lão già yếu giống mẹ.

    Anh ngồi xuống. "Sao cụ không bán đồ mới hơn một chút?". "Tôi không có vốn, cậu ạ. Vả lại, đồ này người nghèo dễ mua". Tôi mua một bộ đồ trẻ nhỏ. "Cậu mua cho con cậu hả?" - "Dạ, cho đứa cháu, cháu chưa có vợ. Vả lại, cháu là người nghèo mà". Bà lão nhận tiền mà mắt rưng rưng.

    Lễ tốt nghiệp
    Nguyễn Thị Cẩm Nhung

    - "Má! Má lên đây làm gì?". Cô sinh viên sắp nhận bằng cử nhân giãy nảy lên hỏi người mẹ quê mùa còm cõi.

    - "Má nghĩ bán một bữa lên coi con lãnh bằng tốt nghiệp".

    - "Không được đâu! Bữa nay bạn con đông lắm, mà má lại ăn mặc thế này...".

    - "Thì má có còn bộ nào khác đâu. Thôi cho má vào. Má...".

    - "Thôi, thôi, má về đi. Con thì thế này, má thì thế kia… Tụi bạn con nó cười…!".

    Nói rồi, cô sinh viên xinh đẹp chạy ào vào trong hội trường… Vừa lúc người xướng tên giới thiệu: "Sinh viên Phạm Thị P.X. là một trong những sinh viên xuất sắc của trường".

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Loài chim không bay
    Tuyền Mình

    Nhà Minh chuyển đến nơi ở mới. Mừng tân gia, chú Út tặng cho Minh con chim khướu. Ngoài giờ học, Minh líu ríu với chim nơi hàng hiên. Chừng tuần sau, Minh phát hiện cô bé nhà bên thường chăm chú nhìn Minh chăm sóc chim với đôi mắt một mí thật dễ thương nhưng buồn lạ.
    Vốn tính xởi lởi, nó xách ù lồng chim lại tường rào giơ lên làm quen: "Bạn thích nuôi chim không? Bạn tên gì?"

    Cô bạn mới chầm chậm lăn chiếc xe lăn tại gần song sắt tường: "Em tên là Hoàng Yến!"


    Lời cuối
    Phạm Vĩnh Đông

    Chuông điện thoại reo vang, giật mình, như cái máy, tay bật đèn đầu giường, mắt nhìn đồng hồ: 12 giờ 20 đêm. Chờ đến tiếng thứ ba mới nhấc điện thoại. Giọng thằng em từ quê nhà lạc lỏng, buông xuôi :

    - Má xấu quá rồi, không còn biết gì nữa! Anh nói với Má vài tiếng đi!!

    Tôi tuyệt vọng :

    - Má đâu còn nghe được !?

    Thằng em nài nỉ :

    - Anh nói với Má vài tiếng đi, Má còn chờ anh đó !!

    Tôi nghẹn ngào trong điện thoại như một lời tạ tội :

    - Má ơi, con không về kịp, thôi Má hãy đi đi, đừng chờ con nữa.

    Mười lăm phút sau, chuông điện thoại lại reo vang, giọng thằng em não ruột: " Má đã ra đi !"

    Lòng tin
    Thanh Vân

    Xe ngừng…

    - Mận ngọt đây!...
    - Bao nhiêu tiền bịch mận đó?
    - Dạ 2000.
    - Hổng có tiền lẻ!
    - Để con đổi cho!

    Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút, mười phút…

    - Trời! đồ ranh! Nó cầm 5000 của tui đi luôn rồi!
    - Ai mà tin cái lũ đó chứ!
    - Bà tin người quá!...

    Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt hải:

    - Dì ơi! Con gửi ba ngàn. Đợi hoài người ta mới đổi cho!

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • Méc cỡ
    Nguyến Thái Sơn ---> dể thương----> thể hiện ngừ phụ nữ vn kakak Laugh of loud Laugh of loud Laugh of loud

    "Vòng loại" . Mỗi lần nắm tay, đâu chừng hai cái chớp mắt, em đã rụt tay về.

    "Bán kết" . Sau mỗi lần hôn, em trò chuyện cùng tôi bằng cách quay mặt sang hướng khác, thời gian, có tới hai trăm cái chớp mắt.

    "Chung kết" . Có con nhỏ. Mỗi lần con khóc, em vén áo ... nhưng bao giờ cũng vậy, cái lưng bé nhỏ của em luôn từ từ quay về phía tôi, bất kể tôi đang làm gì, có đang nhìn em hay không, miễn có tôi lúc ấy, cho dù khăng khít đã hai năm.



    Lòng tốt
    Phạm Nguyến Thánh Ngã


    Tốt nghiệp Sư phạm. Tôi đi vùng sâu. Trường cữ lên tỉnh mua sách hộ các em, tôi tính cả tiền xe vào đó. Thuở ấy lương giáo viên còm cõi, tôi có biết chút đỉnh về thuốc nên định bụng sẽ mua thuốc về bán thêm kiếm chút đỉnh. Một hôm tôi trượt chân té xuống con suối. Đồng bào dân tộc đã vớt tôi lên. Học trò tôi đi bộ 30km mua thuốc băng bó vết thương cho tôi. Các em đem tặng tôi thịt rừng và cá suối ăn không hết. Chỉ tính phần quà không thôi, giá trị gấp ngàn lần những viên thuốc tôi định bán cho họ ...
    Luật lệ
    Hoài Như

    Bé Vi 3 tuổi. Bé đã nói được rất sõi và rất thích tìm hiểu mọi sự việc xung quanh mình. Ngày ngày đưa đón con đi học, người mẹ thường giải thích cho con về luật lệ giao thông khi qua ngã tư. Một hôm, bé thắc mắc:

    - Sao chú kia không dừng lại khi đèn đỏ hả me?
    - ...

    Có khi bé góp ý:

    - Đèn đỏ mà. Sao mẹ chạy luôn vậy? Mấy chú công an phạt mẹ thì sao?
    - ...

    Một hôm, mẹ dừng lại ngay ngã tư đèn đỏ. Bé giục:

    - Không có các chú công an. Chạy luôn đi mẹ!


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group