Truyện rất ngắn

  • m0tintinhyeu

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chiếc Giường

    Tạ Mười




    Nhà không lấy gì làm khá giả. Hai chị em phải ngủ chung một giường. Năm tháng trôi dần, chiếc giường như càng nhỏ lại. Ðêm hè, nóng nực, em trăn trở, khó ngủ. Em ao ước được như nhà nhỏ H, nhỏ D. Gia đình tụi nó giàu, đứa nào cũng có phòng riêng, giường rộng, nằm giang hai tay cũng không hết.
    Rồi chị lên xe hoa, về nhà chồng. Ðêm đầu tiên, em ngủ một mình. Chiếc giường bây giờ rộng, thoải mái. Nhưng em vẫn trằn trọc, khó ngủ…


    Tiếng gàu rơi

    Ngô Thị Thục Trang

    Thuở bé, con chạy lon ton theo mẹ đi gánh nước giếng làng. Đêm. Giếng sóng sánh ánh trăng. Tiếng gàu nhôm rơi khắc khoải. Mẹ múc cả ánh trăng gánh về...
    Con lớn, xa quê, quen dần nước máy. Nông thôn cũng bắt đầu đổi mới, nước về tận nhà, chỉ riêng mẹ vẫn mãi thủy chung với cái giếng làng.
    Con về thăm, trách:
    - Nước máy sao mẹ không dùng lại đi gánh làm gì.
    Mẹ cười:
    - Tại mẹ thèm nghe tiếng gàu rơi.
    Một miền ký ức xa xăm ùa về trong con...
    sưu tầm



    Được sửa lần cuối bởi m0tintinhyeu vào ngày khoảng 1 10 năm trước với 2 lần trong tổng số.
  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • mty post trùng truyện phấn son với D kìa hỏng chịu đâu Cryin Cryin Cryin Cryin

  • m0tintinhyeu

    khoảng 1 10 năm trước
  • dickietit wrote:mty post trùng truyện phấn son với D kìa hỏng chịu đâu Cryin Cryin Cryin Cryin


    Dzị hẻ, thui để Mty gỡ xuống :( :( :(

  • LienHuong

    khoảng 1 10 năm trước
  • Truyện Nghỉ lễ hay quá ... cém ơn MTY nha Kiss cheek

  • Nờ

    khoảng 1 10 năm trước
  • thôi mty để đi, ngừ ta coi đựoc nhiều, với lại chữ màu của mty đẹp hơn của D á . Àh cho hỏi tí coi , Nope âu rùi ! Laugh

  • m0tintinhyeu

    khoảng 1 10 năm trước
  • Mưa đầu mùa
    Ngọc Phương

    Thành phố dịu lại sau cơn mưa đầu mùa. Đêm nay, con thèm được nghe những tiếng côn trùng rỉ rả kêu sau vườn, tiếng ễnh ương ngoác mồm nơi con suối nhỏ. Xa quê, con đem cả nỗi nhớ vào giấc mơ chưa tròn. Ở nơi ấy, gánh hàng rong của mẹ có bị cơn mưa đêm làm ế ẩm không, mẹ ơi...
    Ngày mai, khi môn thi cuối cùng chấm dứt, con sẽ trở về, đón những cơn mưa dầm nơi quê nhà và sẽ thức chờ mẹ trong tiếng gọi nhau của lũ dế sau hè.

    Giọt nước mắt
    Đàm Thanh Lạc


    Em đoạt giải nhất trong kỳ thi tuyển học sinh giỏi cấp huyện! Cả nhà trường sửng sốt và vui mừng vì trường vùng sâu như trường tôi hiếm khi có học sinh đoạt giải mà lại là giải nhất! Em biết tin, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má.
    Em không thể tham dự kỳ thi cấp tỉnh! Mọi người lại sửng sốt vì có khối học sinh muốn mà chẳng được. Tôi đến nhà em tìm hiểu và động viên. Nhà xiêu vẹo. Mẹ em ốm nằm liệt gường. Đứa em trai mắc bệnh đần độn nhìn tôi cười vu vơ. Giọt nước mắt lại lăn dài trên má em.


    Mùa vải thiều
    Lê Nguyễn


    Ngày xưa biết chị thích vải thiều, đến mùa anh mua cho chị thật nhiều. Những quả vải căng tròn như xuân thì con gái. Ngày chị sốn xa quê hương, mỗi lần đến mùa vải, họ nhắc nhở kỷ niệm xưa qua những lá thư dài. Bẵng đi một dạo, không nhận được tin anh, chị nhớ quê hương trở về thăm nhà. Hôm đến tìm anh, chị nhìn thấy trên bệ cao đĩa vải thiều chín đỏ, anh vẫn còn đó, nụ cười đôn hậu ngày nào vẫn rạng rỡ trên khung ảnh, như ẩn như hiện trong nghi ngút khói hương ...


    Sưu tầm

  • m0tintinhyeu

    khoảng 1 10 năm trước
  • Trang viết & cuộc đời
    T.T.A.H


    Trong những tác phẩm của chị, gia đình có sự mất mát chia lìa thì nhân vật "người chồng" luôn… bị chết trước vợ.

    Anh giận, cho rằng chị ám chỉ mình. Chị bảo: "Nếu trang viết là cuộc đời thì em chỉ muốn anh không phải chịu nỗi buồn của người còn lại."

    Vậy mà chị ra đi trước anh. Trơ trọi một mình, anh mới thấm thía nỗi chống chếnh, quạnh hiu của một tâm hồn lẻ bạn

    Nỗi đau
    Khải Nguyên


    Chậm chạp, nhẫn nại và lặng lẽ, con trai lết mình đi trên mặt bùn nhơ nhuốc bằng cái lưỡi của chính mình. Nó hiểu - tự nó phải cố gắng thôi. Nhưng than ôi! Một viên sỏi găm vào cái lưỡi của nó, nó cố gắng nhè ra... nhưng không kịp nữa rồi! Ngậm ngùi, cay đắng, nó đành nuốt lặng vào tâm can.

    Viên sỏi xù xì, sắc lạnh làm nơi sâu thẳm con tim của nó nhói đau. Con trai vẫn phải tiếp tục cuộc hành trình một cách lặng lẽ - không thể khác. Làm sao đây? nó nghĩ - "Phải tự cứu lấy mình!".

    Vừa lê lết tấm thân nặng nề trên dọc dài của bùn đen nhơ nhuốc, nó gắng gượng tiết ra một thứ chất từ chính cơ thể của mình để bao bọc lấy viên sỏi gai góc. Từng giây, từng phút, từng giờ... rồi thời gian dần qua... từng ngày, từng tháng và từng năm... Viên sỏi nằm im bất động trong bao bọc bởi cái chất tinh tuý nhất mà loài trai tiết ra để tự băng bó vết thương cho mình. Cả cuộc đời - lầm lũi, lặng lẽ và tự xoa dịu nỗi đau, để một ngày kia, vết thương lòng đã giúp nó dâng cho đời một viên ngọc trai lung linh, huyền diệu.

    Nỗi đau, ai cũng từng nếm trải, nhưng xin hãy như loài trai kia - biết tự mình xoa dịu vết thương để vượt lên phía trước, dâng hiến cho mình và cho đời những tinh tuý, trắng trong.


    Soong cơm tráng
    Nguyễn Thanh Thanh

    Xưa, nhà nghèo, đông con, cơm còn bữa rau bữa cháo, nói gì đến thức ăn. Lâu mới có món cá con kho mặn. Soong cá ăn xong, đổ cơm vào tráng ăn rất ngon. Ba luôn nhường cho con cơm tráng lần đầu và tráng lại lần hai cho mình. Ba lao động cực nhọc, không một lời than, cố nuôi con ăn học nên người.

    Nay trưởng thành, xa nhà, các món Tây Tàu con đã từng nếm nhưng không thể nào bằng món cơm tráng ngày xưa. Chiều mưa làm con nhớ nhà, nhớ Ba và thèm chén cơm tráng, Ba ơi!


    Sưu tầm

  • LienHuong

    khoảng 1 10 năm trước
  • dickietit wrote:
    Lòng tin
    Thanh Vân

    Xe ngừng…

    - Mận ngọt đây!...
    - Bao nhiêu tiền bịch mận đó?
    - Dạ 2000.
    - Hổng có tiền lẻ!
    - Để con đổi cho!

    Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút, mười phút…

    - Trời! đồ ranh! Nó cầm 5000 của tui đi luôn rồi!
    - Ai mà tin cái lũ đó chứ!
    - Bà tin người quá!...

    Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt hải:

    - Dì ơi! Con gửi ba ngàn. Đợi hoài người ta mới đổi cho!


    Trời ơi may quá ... em bé đã củng cố lòng tin dùm cho mí ngừ lớn :)

  • t3n

    khoảng 1 10 năm trước
  • mí chiện ngắn này công nhận hay thật á, rất là gần gũi với thực tại mà không bóng bẩy, đọc mấy truyện kia, đọc lại truyện này thấy khác hẳn á :) :)

  • feb_angel

    khoảng 1 10 năm trước
  • Những truyện ngắn này rất hay, ngắn gọn nhưng xúc tích đầy ít nghĩa Innocent

  • TâyCuồng_P

    khoảng 1 10 năm trước
  • ờ hây thật á, để mình cố gắng kiếm một số truyện để đóng góp vào trong này mới được :) :)

  • Pensee

    khoảng 1 10 năm trước
  • Trùi ui, danke bạn nhiều nhé, những câu chuyện thật hay, rất có ý nghĩa...

  • Khoai

    khoảng 1 10 năm trước
  • Có đến 10 năm rồi .. DK kg viết thư cho mẹ .. chỉ gọi phone vấn an thôi .. nghĩ cũng tạm ..cho đến hôm nay ... Cryin

    Người đưa Thơ

    Chị vẫn ngồi đấy, như mong đợi điều gì. Hồi nhỏ chị thường ngồi đây để đợi thư của bố. Sau này, chị lại ngồi mong mỏi những cánh thư của một người con trai.

    Bây giờ, con gái chị có chồng và đang ở nước ngoài. Con gái gởi tiền về cho chị trang bị một bộ máy tính - có nối mạng. Ngày nào nó cũng gọi điện hẹn chị chat và mail cho chị luôn. Ấy vậy mà, cái cảm giác nao lòng vẫn cứ len lên trong chị mỗi khi người đưa thư đi ngang nhà.

  • LienHuong

    khoảng 1 10 năm trước
  • Dinhky wrote:Có đến 10 năm rồi .. DK kg viết thư cho mẹ .. chỉ gọi phone vấn an thôi .. nghĩ cũng tạm ..cho đến hôm nay ... Cryin

    Trời ơi, dzị muh còn hong mau hả chú, chú thiệt đáng wánh đòn muh :( Nghe giọng ngừ thân cũng tốt, nhưng những lá thư sẽ giữ lại lâu hơn, lâu lâu đem ra đọc lại .... ngừ già là dzị á chú .... giống bà Ngọai của LH ....

    Dinhky wrote:có ai hiểu nỗi dau của người ở lại không?
    Trang Viết và Cuộc đời (T.T.A.H.)
    Trong những tác phẩm của chị, gia đình có sự mất mát chia lìa thì nhân vật "người chồng" luôn… bị chết trước vợ.
    Anh giận, cho rằng chị ám chỉ mình. Chị bảo: "Nếu trang viết là cuộc đời thì em chỉ muốn anh không phải chịu nỗi buồn của người còn lại."
    Vậy mà chị ra đi trước anh. Trơ trọi một mình, anh mới thấm thía nỗi chống chếnh, quạnh hiu của một tâm hồn lẻ bạn.

    Hình như hiểu .... LH lúc nào cũng cầu xin được là ngừ đi trước .... sợ cảnh sinh ly tử biệt lắm rồi .....

  • stbdn

    khoảng 1 10 năm trước
  • Không ngờ chỉ trong 100 từ có thể kể được 1 câu chuyện có ý nghĩa vây


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group