Chiếc Lá Thuộc Bài

  • LangTuVoTinh

    khoảng 2 10 năm trước
  • Grin sưu tầm

    hehe LT thấy hay nên post lên .......có ai đã có kinh nghiệm này chưa .......lúc nhỏ đi học bên vn LT cũng tin cái chuyện này lắm .......nên lúc nào cũng có 1 chiếc lá trong sách hết ........hehee Grin

    Chiếc Lá Thuộc Bài
    Năm tôi học lớp mười , bé hơn bây giờ một chút , một chút thôi ! Tôi bỏ xa mấy thằng choai choai "Trần Hưng Ðạo " trong những cuộc tỷ thí tốc độ ngoài xa lộ . Tôi chẳng thèm chơi mấy trò chơi con nít nhứ "bắt dí " , "năm mười " với đám con gái cùng lớp , chẳng ham ngồi mấy quán chè, quán nước ven trường , ít nhất cũng Lido, Cây Da, Thằng Bờm ...Không phải nói dóc, chứ mấy bác, mấy chú bạn của ba, trong những tiệc nhậi tranh nhau "làm sui " , "bắt rể " ...khiến tối thấy oai gớm lắm . Còn mấy cô trong trường mẹ , hể có dịp lại rúc rích , to nhỏ ...nhận me, gọi con ...Rất tiếc là chưa gặp gỡ bao giờ .

    Thế mà ! Mới tức làm sao ! Cái con nhỏ "trời đánh " ngồi cạnh tôi, nó là cái quái gì để tôi phải sợ chứ ? Lớp phó học tập, thì nhắc nhở chung, chứ dám #oops#ng đến tôi à ? Trong lớp tôi chẳng nói chuyện riêng, chẳng cười đùa , không lẽ cười nói với nó ? Không ..dám đâu . Tôi cũng chẳng hay ngủ gục . Ðể giữ gìn phong độ, tôi dành một ngày bốn tiếng tập thể thao , chín tiếng ngủ , sao mà không tỉnh táo cho được . Ngay từ đầu năm học, tôi lấy phấn đỏ chia một "biên giới " rực rỡ giữa tôi với nó , từ trên bàn xuống tới ghế . Hiệu nghiệm gớm . Nó phải dang xa tôi ra . Thảnh thơi một chút khiến tôi học tập có kết quả hơn nhiều . Hai giờ toán có chín mươi phút , tôi chép mười mấy bài thơ tình của Nguyễn Bính, Tản Ðà . Một giờ văn có bốn mươi lăm phút, thêm cả mấy phút ra chơi, tôi giải quyết luôn ba bài tập hoá , mấy bài tập lý cô cho về nhà . Ðôi lúc tôi cũng động lòng vì thường khi ra về, khuỷu tay trái của nó lem nhem đầy phấn , tà áo trắng nõn, đỏ chót một lằn dài , nhưng thây kệ, hơi đâu mà thương con gái !

    Loáng cái đã sắp hết học kỳ một . Các thầy cô thi nhau cho bài kiêm tra . Tôi học bù đầu, bỏ cả buổi đá banh chiều, bỏ luôn buổi tối Judo ngoài câu lạc bộ , mất cả ngủ, bở cả hơi tai mà chạy không kịp . Ôi, ước gì bài vở cứ như những bài hát, bài quyền, ván cờ dù có hóc búa tới mấy ...Chẳng bù cho con Duyên - tên nó đó - cứ ung dung, dủng dăng ...Thấy ..ghét . Lằn "biên giới " tôi xóa từ tháng trước, nhưng đã thành thói quen , giữa tôi và nó vẫn còn khoảng cách có thể cho một đứa khác ngồi ...Bởi vậy ...Ðừng tưởng tôi thèm "cọp dê " đâu nhé ! Nó chính mười, tôi cũng năm ba kém chi , khối đứa ăn hột vịt thì sao ? Nhưng mà ...Thân thiện vẫn hơn cả ! Nhiều lúc cũng muốn hỏi một câu gì đó nhưng ...cốc cần . Chẳng biết nó học cách gì mà thuộc làu tất cả, mình cũng đâu có lười . Thế mà ...Có lúc tôi gật gù . Nó có bùa gì đây, nghe đồn, giờ cái gì cũng có bùa "bùa yêu, bùa chày , bùa hộ thân .." Dám lắm à !

    Tổng kết học kỳ một , tôi đưa học lực trung bình về khoe với ba mẹ . Ba tôi bảo :

    - Chú phải đổi mới tư duy đi, coi bộ chú bết hơn ba chú hồi nhỏ quá đấy .

    Mẹ tôi ôn tồn :

    - Lên cấp ba, chương trình nó khác, con phải noi gương mấy đứa học khá , tìm một phương pháp học đúng mới mong học khá được, chứ học gì mà ...

    Tôi hãi mấy vụ "giáo huấn " thế này lắm :

    - Dạ , dạ con hiểu rồi ...Mà mẹ ơi ! Cạnh con có nhỏ Duyên, nó học thấy nhàn nhã ..học mà như có bùa ấy . Nhưng con không thèm nói chuyện với nó đâu .

    Bỗng ba mỉm cười nhìn mẹ :

    - Nó có cái lá thuộc bài đó . Ngày xưa mẹ cũng có, ba xin một miếng ...Có những bài ba thuộc làu tới tận bây giờ .

    Chẳng hiểu sao mẹ đỏ mặt ấp úng .

    - Thôi đi ....Anh này ...

    Ra vậy ! Tôi biết rồi , hèn gì ...Từ bữa đó tôi để ý riết , chờ đợi xem nó có để lộ ra không ? Cái khoảng cách kia dường như đã đi vào quên lãng . Thỉnh thoảng tôi cũng bắt chuyện hỏi han vài câu xã giao , lúc mượn cây thước, lúc cục gôm, compa ...Tình hình thật là dễ chịu biết bao nếu nó đừng xía vào chuyện của tôi , tức là lúc đang cao hứng lại bị nó nhắc nhở : Nào là - Bây giờ đang học văn sao Dũng làm toán . Nào là - Ðể chút nữa qua giờ lý rồi làm bài đó , giờ thì giở tập sử ra đi . Gớm ! Cái giọng dịu dàng mà cứ như gươm dao ấy . Thề có trời đất , nếu không vì một mẩu lá như ba tôi nói, tôi thèm nói chuyện chắc , chia biên giới lại tức thì . Tôi chờ đợi một ngày "đẹp trời " nào đó ...tôi sẽ xin được một mẩu lá thuộc bài , bởi thế tôi luôn phải tỏ ra thân thiện, ngồi sát lại , hỏi han, nịnh nọt nó hơi nhiều . Có lúc nó xích qua một bên, nhìn chăm chăm vào mắt tôi như dò xét một điều gì . Khó hiểu thật ! Nhiều khi tôi cảm thấy nó e ngại , cảnh giác cái gì đó . Tôi chột dạ - Hay nó sợ mình chôm cái lá thuộc bài của nói ...Chết thật .

    Tôi còn nhớ như in cái buổi ấy ,khi vừa tan học nó đánh rơi quyển tập xuống bàn , quyển tập xòe ra ...Ở giữa hai trang giấy là một miếng lá là lạ . Lá thuộc bài ! Ðúng rồi , tôi nhìn thấy cái lá thuộc bài của nó rồi . Nó màu xanh hơi sậm, với vô vàng những đường gân nhỏ chằng chéo xếp thành một tấm phẳng mỏng manh . Chắc Duyên quý nó lắm nên cuống lá có một sợi chỉ màu thắt như cái nơi . Có lẽ lúc đó tôi xúc động lắm :

    - Lá thuộc bài đó hả ?

    Nó nhìn tôi như cố đoán một điều gì, rồi gật đầu .

    - Duyên ...cho ...tặng ..Dũng nha ?

    Hình như nó không đồng ý hay sao ấy, mắt nó đăm đăm nhìn tôi . Rồi nó bỗng cầm cái của quý ấy lên . Tôi chẳng biết mình có xịu mặt nằn nì hay không , nhưng tôi sợ nó giấu mất nên với một cú chụp nhà nghề , bàn tay nhỏ nhắn , mát rượi (trời đất ) đã gọn lỏn trong tay tôi . Mặt nó đỏ rần cố dẫy tay ra , hai đứa dằng co . Tôi xuống nước năn nỉ .

    - Cho đi mà , cho Dũng đi Duyên ...Tiếc gì .

    Rõ ràng nó không muốn cho, tay nắm cứng, co lại ép chặt lấy ngực áo phập phồng , nó thở hổn hển không ra hơi, môi mím lại như muốn khóc , khiến cái lúm đồng tiền như sâu thêm :

    - Dũng làm cái gì kỳ vậy ...Buông tay Duyên ra đi mà ...

    - Cho nghe !

    Nó nhìn tôi chằm chập , nửa như mong mỏi một điều gì, nửa như e dè, rồi gật đầu lia lịa .

    - Cho mà ! Cho thiệt mà .

    Tôi nới bớt tay :

    - Xoè tay ra coi .

    Tay nó đỏ ran, run run từ từ xoè ra . Ôi cái lá thuộc bài quý giá , giờ đây nát vụng rồi ư ? Tôi khẻ nghiêng bàn tay nó đổ hết qua tay mình cả những tiếng tí ti , xuýt xoa :

    - Nát hết cả, tiếc gì không biết . Cho ngay từ đầu thì đâu đến nổi .

    - Nhưng mà ..

    - Nhưng với mà gì nữa ..uổng ghê ..

    - Nhưng ..

    Nó rút phắt bàn tay ra khỏi tay tôi, ngồi xích qua một bên rồi phụng phịu , tỉ tê :

    - Như ăn cướp ấy, đồ quỷ sứ, đau tay người ta !

    Tôi tức mình quay qua, gặp nó đang liếc xéo một cái thật dài , hàng mi công vút cũng như dài thêm ra . Y như trong xi nê vậy đó . Thấy ghét ...Tôi cẩn thận đổ hết những mảnh vụn vào tờ giấy trắng tinh, gói ghém cẩn thận .

    - Làm gì vậy ?

    - Ba nói, có cái lá thuộc bài, học đã lắm . Ba hồi đó cũng vậy .

    Nó cười thật tươi, cái lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện , má nó không đỏ rần như lúc nãy mà phơn phớt màu hồng mịn màng . Mắt nó long lanh lạ, vừa nhìn tôi như trìu mến , vừa như cố tìm ở tôi một cái gì đó rất gần, rất xa ....Chẳng hiểu nổi ! Mà cần gì phải hiểu chứ ! Tôi đã có cái lá thuộc bài rồi , ừ cũng chẳng sao , dù chỉ là những mảnh vụn nhỏ xíu.............. Grin Grin Grin

  • 2 Beauty

    khoảng 2 10 năm trước
  • :D dài wá . lát đọc :D

    thanks hen .. LTVT ... :D

  • LangTuVoTinh

    khoảng 2 10 năm trước
  • Grin Grin you are wéo com bà bà


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group