Sâm Thương

  • Khoai

    khoảng 2 10 năm trước
  • Điển Tích Truyện Kiều - Sâm Thương
    Sưu Tầm


    Nàng rằng: Nghĩa trọng nghìn non
    Lâm Truy người cũ chàng còn nhớ không?
    Sâm Thương chẳng vẹn chữ tòng
    Tại ai, há dám phụ lòng cố nhân

    Sâm Thương, tên gọi trong dân gian là sao Hôm, sao Mai, là hai vì sao chẳng bao giờ trông thấy nhau, một đằng Đông buổi tối, một phía Tây ban sáng.. Truyện Thần tiên kể rằng:

    Hàng năm, tại Thiên đình có hội Bàn Đào, tiên ông tiên nữ tề tựu dâng lễ vật, hái đào tiên chúc tụng Ngọc Hoàng. Tiên đồng Bảo Sâm theo hầu một tiên ông, ngọc nữ Thanh Thương theo hầu một tiên cô. Hai trẻ tình cờ, gặp gỡ , quen biết nhau rồi sinh tình. Trước ngày mở hội, đôi trẻ có chút thời gian bên nhau tình tư..

    Một nhân vật thứ ba, tiểu đồng Trường Quang, cũng tình cờ gặp gỡ Thanh Thương, nhưng tình chỉ sinh một hướng, Thanh Thương đã yêu đậm Bảo Sâm mất rồi. Bị tình lờ, Trường Quang sầu thảm.

    Đến ngày Bàn Đào khai hội, đàn ca xướng hát rộn ràng. Các tiểu đồng, ngọc nữ nhịp nhàng như vũ điệu, tay bưng khay, tay nâng chén ngọc hầu rượu các tiên ông tiên bà.

    Thanh Thương, là ngọc nữ hát hay múa đẹp nhất, nên được chọn dâng chén cho Ngọc Hoàng. Nhưng tâm hồn nàng để lạc đâu đâu, đôi mắt cứ dõi tìm Bảo Sâm, nên sẩy tay đánh rơi cả khay ngà chén ngọc. Thanh âm ngọc vỡ tan hoang. Từ bàn dưới nhìn lên, Bảo Sâm thấy tai hoạ đang giáng xuống cho người yêu cũng sửng hồn, khay chén trên tay cũng đánh xoảng rơi xuống đất. Đàn ca xướng hát thanh thoát, bỗng nín bặt.,



    Ngọc Hoàng xử tội ngay đôi trẻ:

    - Đôi tiên đồng, ngọc nữ còn non tuổi mà lại dám bày trò yêu đương nơi cõi, tội đáng đày xuống trần gian cho làm một kiếp thú, sống trong núi thẳm rừng sâu, kiếp sau mới được đầu thai làm người ở luôn dưới cõi trầ.n...

    Trường Quang không phạm lỗi chi cũng run lập cập khi Ngọc Hoàng đang xử tội người yêu.. một chiều; khi vưa nghe lơì kết tội đày xuống trần gian làm thú, không nén được đau thương, Trường Quang đã thét lớn: "Thanh Thương ơi, Thanh Thương ơi, ta nguyện theo nàng xuống trần gian. Ngọc Hoàng thêm giận, ừ thì muốn theo thì ta cho thỏa ước mơ, truyền cho đày tiểu đồng tình dại này đi chung một chuyến.

    Các tiên ông tiên bà, thương cho ba trẻ tình si, chỉ vì thương yêu mà chuốc họạ Họ đồng thanh xin Ngọc Hoàng nương tay, chớ đày xuống trần gian, mà hãy cho ở lưu lạc đâu đó trên trời.

    Lời câu xin của các tiên, Ngọc Hoàng nguôi ngoai cơn giận, phán lại lần cuối cho chúng làm hai ngôi sao, tuy ở chung cùng trời, nhưng không bao giờ được gặp nhau.

    Nàng Thanh Thương làm sao Thương, là sao hôm, chỉ mọc lên ở hướng đông lúc về đêm; Bảo Sâm trở thành sao Sâm, là sao mai, mọc ở phía tây lúc trời hửng sáng.

    Còn Trường Quang, sẽ được như ý, suốt đời tìm kiếm tình yêu, thì biến thành sao "vượt", bay đi xẹt lại trọn kiêp mà kiếm tìm.

    Ca dao Việt Nam ta có câu:
    Sao hôm chờ đợi sao mai
    Trách lòng sao vượt nhớ ai băng chừng.

    Sao vượt (sao băng) muôn đời vẫn mang theo điều mơ ước.

    Ngày nay, có ai mong mỏi điều gì, hãy ngước nhìn lên trời đón ánh sao băng, điều ước mơ sẽ được toại nguyện. Nhưng còn sao Sâm, sao Thương, theo phán xử của Ngọc Hoàng phải ngàn nghìn trùng xa cách, đông tây, đêm ngày đuổi bắt nhau mà không gặp được

  • Khoai

    khoảng 2 10 năm trước
  • Mộng Lạc

    Cuộc vui nào rồi cũng phải tàn thôi
    Ai sẽ là người đứng sau ngưỡng cửa
    Anh hay tôi ? Đưa tay chào bở ngở
    Ngón tình nào rung rẩy phút chia ly

    Tôi giận mình chân đã quyết ra đi
    Còn để lại nửa hồn yêu đắm đuối
    Anh thường bảo thương nhau, mình vô tội
    Hoạ chăng là cái lỗi của cao xanh

    Bày biện chi hỡi tạo hoá vô danh
    Ông vẽ đời đâu nhung như mộng ước
    Chính chúng tôi, những người không vẹn phước
    Phải nhọc nhằn gánh chịu bấy trầm luân

    Cạm bẩy nào tôi lỡ bước sa chân
    Trót cùng anh phiêu du miền trăng gió
    Tình mọc dầy như lá cây ngọn cỏ
    Đành úa dần dưới nắng biếc sương mai

    Cuộc vui tàn, chừa lại bóng trăng phai
    Đường anh về tiết đông chưa kịp lạnh
    Lối tôi đi đã mịt mù ảo ảnh
    Và tương lai tan tựa đám mây chiều

    Tôi lặng lẻ, anh nói cũng không nhiều
    Chỉ nhìn nhau nơi đôi bờ mộng mị
    Nếu có buồn cũng dám nào thủ thỉ
    Và mai này có lẽ vẫn im hơi

    Cuộc vui nào chừa lại lệ buồn rơi
    Nhắc thêm đau xin anh đừng luyến tiếc
    Nhưng đừng quên ...
    Có một thời tôi yêu anh rất thiệt
    Nên đêm dài lệ bỏng vẫn chưa ngưng.

    SaoKhuya


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group