Chuyện huyền bí VN

  • dohoi911

    khoảng 2 10 năm trước
  • mở ra topic này vì thấy cái này nhiều người chưa biết, đọc để nhớ nhà, nhớ thời thơ ấu

    mong các bạn ủng hộ

  • ngam

    khoảng 2 10 năm trước
  • ừh . thế thì nói cái gì bây giờ - Bói chén đi :blush:

  • dohoi911

    khoảng 2 10 năm trước
  • Innocent Innocent Innocent
    chửyện đầu tiên

    Thuở bé và những đêm mưa, mấy đứa trẻ con ngồi trong nhà chơi với nhau, có gì mừng quá thì vỗ tay, tức khắc bị người lớn mắng: "Chúng mày vỗ tay gọi ma vào nhà hả?" Cả lũ mặt xám lại ngồi im thin thít. Ðược một lúc mải chơi nguôi nguôi con sợ lúc nãy, mấy đứa lại thi nhau huýt sáo to. Người lớn quát: "Huýt sáo rủ ma đi chơi có phải không?". Thế là tàn chuyện, chẳng đứa nào còn muốn chơi gì nữa, thế là kéo nhau đi ngủ. Nào đã yên, một cô nào đỏm dáng ra soi gương chải đầu chẳng qua sợ tóc ngày mai bị rối, đột nhiên chạy vội vào giường chùm chăn kín mít vì nghe người lớn nói "chảy đầu cho ma xem". Cứ như thế, ngày này qua ngày khác, chẳng biết ma nó như thế nào mà người lớn lại phải kiêng đủ thứ để tránh ma. Lớn dần lên, đêm đã biết chạy nhong nhong ra ngoài vườn nghịch. Thấy đom đóm lập lòe lại sợ lửa ma trơi. Bắt đầu ngồi nghe người lớn kể chuyện ma, càng sợ lại càng thích, nghe rồi chẳng dám ra sân đi tè. Thế rồi khi càng lớn lên, bắt đầu vớ phải quyển sách gì thì đọc quyển ấy. Và,... ở trong đó cũng thấy có ma...

    Xóm nào chẳng có một vài cái gò, một vài mả hoang, cây gạo già xù xì ung bướu tới mùa chỉ rụng xuống dăm ba cái hoa mà màu thì cũng phai đi không còn được đỏ tươi như những hoa của cây khác. Nỗi sợ bắt đầu từ đó và dường như những câu chuyện ma từ đó mà trôi nỗi...
    - Lưu Sơn Minh -

  • dohoi911

    khoảng 2 10 năm trước
  • ngâm muốn bói chén okie, chúng ta bói chén nha.

    Đây là một trong những điều kỳ lạ mà khoa học phải "bó tay". Và xin mời bạn đến với bảo tàng những tấm bảng đọc số phận từ cổ chí kim của nhiều nền văn hoá khác nhau. Bạn sẽ tìm thấy những chiếc rất đẹp và độc đáo. Nếu muốn tò mò xem "bói chén" là cái gì, sao bạn không thử tham gia trực tiếp trên mạng nhỉ , nhấn vào đây nhé! Di chuyển chuột một thời gian và sau đó, bạn sẽ xem "mouse" dừng lại ở từ nào, ghép tất cả những từ lại xem "thầy bói" muốn nói với bạn điều gì. Thú vị!

    vào đây nè: http://www.museumoftalkingboards.com/

  • ngam

    khoảng 2 10 năm trước
  • dohoi911 wrote:ngâm muốn bói chén okie, chúng ta bói chén nha.

    vào đây nè: http://www.museumoftalkingboards.com/


    hê hề . bói chén tớ nhớ là phải bôi máu gà lên chén , gọi là Khẩu . trên bàn có 4 hướng Đông Tây Nam , Bắc . 2 chữ : Đúng sai , sau này cải tiến thêm bộ chữ cái Latinh ,

    Trước khi bói chén phải làm tục Gọi hồn người chết ( ma quái lắm đấy nhé ) để hồn người chết nhập vào chén , đặt ngón trỏ lên đít chén rồi hỏi gì thì hỏi .

    cái chén để bói phải là chén mới tinh , chưa qua xử dụng nếu ko thì mất thiêng .. con gì nữa nhỉ . tớ quên rồi Laugh

  • ocbn

    khoảng 2 10 năm trước
  • lắm thầy bói quá, nhưng àm không biết có ma thật không ?? Giggling

  • ngam

    khoảng 2 10 năm trước
  • ocbn wrote:lắm thầy bói quá, nhưng àm không biết có ma thật không ?? Giggling


    thà tin là có chứ đừng tin là ko ?? nhưng mà nói chung gặp ma là điều tốt lành Devil

  • dohoi911

    khoảng 1 10 năm trước
  • chuyện huyền bí thứ 2:

    Blinking Blinking Blinking Blinking Blinking Blinking Blinking Blinking

    Những Chuyện Huyền Bí

    Cách đây vài ngày tôi đọc được một câu chuyện thật như sau: Có một người đàn bà, hôm đó là ngày để thăm viếng mồ của người bà con. Trước khi đi, bà thay đồ và mặc một bộ đồ khác may theo kiểu thể thao cho thoải mái nhưng không có túi, vã lại không muốn mang theo bóp cho nên bà mới bỏ bằng lái xe vào một phong thư nhỏ và dán lại; sau đó bà mới để vào bên trong áo lót của mình và lái xe đến nghĩa địa cách đó không xa. Khi đến nghĩa địa bà đặc bó hoa lên ngôi mộ khấn vái nói vài lời với người chết xong thì đi về.

    Trở về nhà được vài tiếng thì điện thoại reo, bà bắt lên nghe giọng của một người đàn ông hỏi bà có phải bà tên là S..... và họ là M. không, thì bà trả lời đúng rồi nhưng ông hỏi để làm gì. Người đàn ông bên đường dây kia mới nói rằng: "Tôi là cảnh sát. Trên tay tôi đang cầm cái bằng lái xe của bà..." Ông chưa nói dứt câu thì bà ta cắt ngang: "Xin lỗi ông tôi không có làm mất bằng lái xe. Có lẽ ông lầm rồi đó." Nhưng ông cảnh sát lại lập lại câu hỏi như lần trước và còn hỏi thêm rằng có phải bà đang ở địa chỉ này không, thì bà ta trả lời đúng rồi nhưng tôi đâu có làm mất bằng lái. Ông ta hỏi tiếp: "Vậy bằng lái của bà, bà để ở đâu?" Bà ta kêu ông cảnh sát chờ mình một chút rồi bà đi vào phòng ngủ lấy phong thư để trên bàn phấn và xé ra để lấy bằng lái xe của mình, nhưng bà ta không thấy bằng lái của mình đâu hết, nó đã biến mất tự bao giờ. Bà ta quá đỗi ngạc nhiên, vội vã nhấc điện thoại lên và hỏi ông cảnh sát rằng ông đã thấy bằng lái xe của tôi ở đâu thì ông trả lời: "Tôi đã lượm được gần nghĩa địa trên đường XXX..."

    Bà ta rất lấy làm ngạc nhiên tại sao mình bỏ bằng lái vào phong bì và dán lại làm sao mà nó có thể rớt ra ngoài được; hay là ... khi nghĩ đến đây cả người bà như có một luồng điện lành lạnh chạy khắp toàn thân...

    Khi đọc câu chuyện thật này thì thấy nó rất giống câu chuyện của mình, để T. kể cho các bạn nghe nha:

    Ngày xưa khi đi học má ít khi nào cho tiền lắm, nhưng hôm đó, có lẽ gần Tết, nên má cầm một xấp tiền mới và đưa cho T. một tấm giấy 20 đồng tiền Cộng Hòa (màu trắng hồng có vẽ những lằn đỏ). Ðược má đưa cho tờ 20 đồng mới tinh còn thơm phức mùi giấy mới, T. vui mừng lắm xếp nó lại làm ba rồi bỏ vào túi quần tây và tự nói với mình rằng sẽ để dành tiền mới này, nếu gặp cái gì ở trong trường cho dù có thích cũng không mua. Khi bỏ tiền vào túi xong, cầm cái cập táp T. đi nhanh đến trường. Trường nằm cách nhà hơi xa T. phải đi bộ cả nửa tiếng đồng hồ mới đến. Có hai con đường dẫn đến trường tụi học trò thường gọi là ngõ trong và ngõ ngoài. Hai ngõ này dài bằng nhau nhưng ngõ trong mát hơn ngỏ ngoài, vì ngõ ngoài có đường tráng nhựa cho xe cộ chạy nhưng lại không mát bằng ngõ trong. Quí vị cũng biết thời tiết bên Việt Nam rất là nóng nên T. thích đi ngõ trong hơn, mặc dù ngõ trong hơi vắng vẻ, hai bên đường toàn là những cây hoa dại và cây nhãn lòng mọc um tùm, rồi giữa đường còn có một cái nghĩa địa nhỏ có khoảng mười mấy hai chục ngôi mộ, ở trong góc của nghĩa địa đó có một cây đa già thật lớn, dưới gốc cây đa có một ngôi miếu nhỏ, mỗi lần đi ngang đây là T. bước thật nhanh. Không phải vì mấy ngôi mộ của người chết mà là cây đa và cái miếu nó làm cho T. sợ mỗi khi nhìn, nếu trời mà âm u là T. sẽ không dám đi ngõ trong, nhưng hôm đó trời nắng cho nên đi ngõ trong đi cho mát.

    Trên đường đi đến trường T. lúc nào cũng sờ vào túi quần của mình xem tiền còn nằm trong túi không khi tới trường cũng vậy cứ sờ vào túi quần của mình hoài. Khi tan trường ra về thì T. cũng theo ngõ trong mà về và T. đã sờ vào túi quần của mình lần chót xem tiền có rớt ra ngoài khi mình chạy nhảy ở trường không, thì T. vẫn còn thấy tờ giấy tiền nằm ở đó nên cũng yên tâm.

    Về đến nhà T. thọt tay vào túi quần để lấy tiền cất vào tủ nhưng tiền đâu không thấy mà chỉ thấy trên tay mình một bao nhựa màu trắng nhỏ trong đó có một cục kẹo và một đôi bông tay làm bằng nhựa hình chiếc lá màu hồng. Lúc đó T. ngạc nhiên đến sững sờ không biết tại sao cái bịt này lại nằm trong túi mình, mình đâu có mua nó... chắc có lẽ ai móc túi mình lấy tiền rồi... nhưng mà sao họ lại để cái này vào đây để làm gì..., nhưng trên đường về mình đâu có gặp ai??? Lúc đó T. bực mình vì tờ giấy mới 20 đồng của mình bỗng dưng bay đâu mất, cả ngày T. cứ gãy đầu suy nghĩ mãi nhưng không tìm được câu trả lời.

    Câu chuyện này cho đến nay vẫn là một điều huyền bí đối với T.

    Innocent Innocent Innocent

  • forever_21

    khoảng 1 10 năm trước
  • thanks for sharing ,but can you not post up the picture of the chicken on the bottle its so disgusting :(

  • dohoi911

    khoảng 1 10 năm trước
  • con gà và cái chai là "tác phẩm" của ngam mà ....hehe ...phải đề nghị bạn ngam đổi lại chữ kí mới đc .... Giggling Giggling Giggling Giggling

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • câu chuyện nghe cũng thú vị ha .. làm mình nhớ lại thuở thiếu thời .. :P sao bạn 911 hong viết thêm vậy :-D ..


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group