Cánh Hoa Cô Lẻ - Quỳnh Dao (19/19 chương)

  • kitty2020

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 1.


    Trước khi Phương Trọng Vĩ rời Cao Hùng, chàng đến một tiệm bazar nổi danh ở đó mua những vật dụng cần thiết để mang về Đài Bắc .
    Ở Đài Bắc tuy không thiếu những cửa hàng lớn bán những loại hàng xa xí , nhưng theo kinh nghiệm sống nhiều ngày ở Cao Hùng chàng được biết ở Cao Hùng bày bán những thứ cần thiết đẹp và rẻ hơn Đài Bắc .
    Vì tại Cao Hùng là Hải Cảng , mỗi ngày đều có tàu buông ngoại quốc ghé vào , những thuỷ thủ dưới thuyền mang nhiều vật dụng lạ và đẹp lên bờ bán lẻ càng ngày càng nhiều , chẳng hạn như tàu ngoại quốc cập bến hôm nay , ngày mai nhổ neo rời bến thì những món hàng lẻ tẻ này không thể nào đến Đài Bắc kịp . Bởi những món hàng cần thiết đem tiêu thụ cấp tốc đó, cũng là sự cần tiền cấp bách của nhân viên hàng hải .
    Cao Hùng là một trong năm đô thị lớn của Đài Loan , sự đông đảo phồn thịnh chỉ kém Đài Bắc một bực . Trước khi hiệu buôn Viễn Đông là hiệu buôn lớn nhất của Đài Bắc chưa thiết lập , thì hiệu buôn Đại Tân lớn nhất của Cao Hùng đã xây cất xong, có thang máy và mọi tiện nghi , trang bị tối tân .
    Về đêm tại thị trấn Cao Hùng, đông đảo và vui hơn ban ngày , những ánh đèn quảng cáo nhiều màu sắc và lắm kiểu lạ chói lọi rất đẹp mắt trên những toà lầu cao ngất , khiến cho du khách có cảm giác như lọt vào cỏi thần tiên . Trước cửa các rạp chớp bóng , khán giả đứng sắp hàng mua vé như những hình rồng bằng người uốn lượn trước phòng vé, các phòng trà, vũ trường luôn luôn vẫn đông nghẹt khách . Bởi Cao Hùng là một đô thị rất trù phú , kinh tế dồi dào, nếp sống của dân chúng như các đôn thị sung túc trên thị trường Quốc Tế .
    Phương Trọng Vĩ đi thong thả đến một tiệm bazar lớn , chàng nhìn vào những chiếc tủ trưng bày hàng mà nhứt là những sản phẩm địa phương , trong mười năm qua , tại Cao Hùng đã sáng chế nhiền món hàng khá đep .
    Chàng suy nghĩ , nào là mua đồ trang sức cho em gái , nào là mua áo dài cho mẹ , nào là mua áo lót để tặng cho ba và anh . Bổng nhiên chàng thấy trong một tủ kiếng có đủ những vật cần thiết của chàng định mua , nhất là những chiếc cà vạt đủ màu sắc rất hấp dẫn .
    Cô bán hàng tuổi trạc 23,24 ăn diện không loè loẹt nhưng quần áo cũng rất trang nhã thẳng nếp gương mặt cô vẫn để tự nhiên không trang điểm son phấn . Hình vóc cô tuy không đẹp lắm , nhưng cũng cân đối dể coi . Nàng mặc chiếc áo tay ngắn , để lộ hai cách tay trắng muốt , mặt mũi của nàng rất ngay ngắn , chỉnh chạc , tuy nàng không thuộc vào hàng tuyệt sắc giai nhân , nhưng Thượng Đế cũng khéo tạo cho gương mặt nàng thoáng trong rất dể cảm mến .
    Lúc đầu chàng chỉ chăm chú nhìn vào tủ đựng hàng , nhưng sau chàng lại tập trung nhãn quang vào thân hình người đẹp .

    Nàng thấy chàng nhìn mình chòng chọc , khiến cho da mặt trắng bóc của nàng , lần lần biến thành màu ửng hồng . Dầu vậy , nàng cũng không lẫn tránh cái nhìn chủ ý của chàng , bởi nàng là một nhân viên bán hàng , đã từng được huấn luyện để quen với sự chiếu cố của khách hàng . Huống chi , nàng nhìn chàng mặc quân phục , thì biết rằng , chàng là một thanh niên vừa tốt nghiệp trong trường Võ bị . Chàng nhìn nàng trân trối , nàng định chừng , có lẽ mình giống bạn gái của chàng . Bất cứ trường hợp nào, nàng là một nữ tiếp viên , khi thấy khách thì phải lễ độ chào đón :
    -- Thưa ông muốn mua vật chi ?
    -- À ! ờ ............ Phương Trọng Vĩ như đang trong giấc mộng vừa bị đánh thức , chàng cảm nhận như mình bị mất bình tỉnh đối với một cô gái . Đôi má chàng nóng bừng tự cảm thấy xấu hổ . Tuy đứng trước gian phòng có máy lạnh , mà mồ hôi trán của chàng ướt đẩm . Chàng muốn rời khỏi tủ hàng , nhưng cô nữ tiếp viên đã đến bên cạnh chào hỏi niềm nở , chàng không tìm lời đáp lại , toan vội vả bước đi . Lòng chàng cảm thấy bồi hồi khó yên , ngoài mặt thì muốn bước đi ,, nhưng đôi chân chàng như đã chăm rễ . Chàng bàn đưa tay chỉ chiếc cà vạt màu sắc sặc sỡ . Nàng nói tiếp :
    -- Thứ cà vạt này hợp thời trang đang thạnh hành nhứt . Này ông xem , hai chiếc này rất hợp với sắc vóc của ông , bởi nó vừa đẹp vừa trang nhã , nếu ông thắt nó vào , chắc chắn nhiều cô nhìn vào phải say mê .
    Nàng vừa nói vừa thay chàng mà lựa hai chiếc . Nàng vừa quảng cáo hàng , vừa liếc đôi mắt đen láy sang chàng . Miệng nàng nở nụ cười vô cùng thân mật .
    Chàng bị nụ cười của nàng chinh phục , khiến cho đôi chân như gắn liền tại chỗ . Chàng đâu nghĩ đến chuyện mua cà vạt , cũng như màu sắc của nó thế nào cũng mặc , chỉ cần nhìn màu sắc nõn nà của đôi cánh tay nàng .
    Dầu chàng không ý định mua cà vạt , nhưng nàng đã lựa sẳn trao tận tay , nên không thể chối từ . Khi chàng tiếp nhận hàng của nàng trao , tay chàng chạm phải tay nàng . Sự va chạm tuy thoáng qua , nhưng có luồng điện chạy mạnh vào cảm quan của chàng .
    Trong lúc Phương Trọng Vĩ đang ngẫn ngơ , bỗng nhiên từ đâu xuất hiện một cô gái khác , nàng vừa đến vừa nở nụ cười tươi như hoa :
    -- Ông chọn hai chiếc cà vạt này thật đẹp .
    Chàng vừa tiếp hàng của cô tiếp viên trước , vừa hướnng sang cô gái mới đến :
    -- Ờ ! ..... Tôi chỉ mua hai chiếc này thôi .
    Thì ra cô gái mới đến cũng là một tiếp viên trong cửa hàng , nàng còn trẻ, tuổi độ vào khoảng 18,19 . Dung mạo cô ta cũng khá xinh đẹp , nhưng dường như cô ta thấy Phương Trọng Vĩ không mấy lưu ý đến mình , nên cô ta trề môi hồng , nhè nhẹ rút lui .
    Cô bán hàng trở lại bàn viết biên hoá đơn xong , đoạn hỏi Phương Trọng Vĩ :
    -- Ông còn cần dùng chi nữa không ?
    Chàng cầm hoá đơn , không trả lời thẳng theo câu hỏi của nàng :
    -- Cô viết chữ đẹp qúa !
    Nàng ngưng hẳn nụ cười , khiêm nhượng :
    -- Đâu có đẹp , chữ em viết xấu lắm mà .
    Phương Trọng Vĩ thấy nàng có vẻ sợ sệt , bởi một khách hàng lạ mà cứ nhìn chòng chọc vào tuồng chữ của mình . Chàng nhìn thấy thái độ của cô như thế , liền mỡ lời đoàng hoàng hơn :
    -- Ở đây có bán quần và đồ trang sức cho phụ nữ không vậy cô ?
    -- Ông muốn mua quần áo và vật liệu trang sức cho phụ nữ xin mời bước sang tủ bên kia . Trong đó có áo sơ mi , áo thun lót và vớ nữa .
    -- À , phải rồi , tôi muốn mua ít áo lót .
    Cô bán hàng nói xong , liền bước đến mở tủ lấy ra một số áo sơ mi và áo lót đủ cở . Nàng không ngớt quảng cáo những hiệu tốt , những hàng chắc giá phải chăng . Phương Trọng Vĩ là chàng trai được cha mẹ nuông chiều cho đến lớn , sống trong gia đình giàu có , sang trọng nên chàng thích mua sắm những vật liệu đắt tiền .
    -- Xin ông cho biết , ông mặt cở nào ?
    -- Một thước năm tấc , một thước năm tấc rưỡi , một thước sáu tấc , mua mỗi thứ hai cái .
    Nghe chàng nói, cô bán hàng lấy làm lạ , đứng nhìn ngây người nhìn chàng trân trối . Chàng giảng giãi :
    -- Tôi mặc một thước năm tấc , kỳ dư mua tặng cho người khác .
    -- Ờ .......Cô bán hàng gật đầu mỉm cười .
    Phương Trọng Vĩ không biết cô bán hàng cười việc chi , nhưng khi người đẹp mĩm môi cười thì chàng thấy vui vui . Huống chi chàng cảm thấy lòng mình bắt đầu yêu cô bán hàng .
    Nàng lại ôm kè kè ra những chiếc hộp đựng những đồ vật chàng đã mua . Nàng hết lòng chiêu đải một khách hàng sang cả . Chàng độ chừng nàng bán hàng lương hướng chẳng bao nhiêu , có lẽ cũng nhờ vào phần trăm hoa hồng hằng tháng .
    -- Ông nên mua vài chiếc áo sơ mi HôngKông không ? Cửa hàng chúng tôi chẳng những bán hàng tốt lại rẻ . Này ông xem, loại áo này các nơi bán 120 đồng tại đây chúng tôi chỉ bán 100 đồng thôi .
    Phương Trọng Vĩ xoay qua những chiếc áo và gật đầu tỏ vẻ đồng ý . Chàng lựa mỗi thứ hai cái chiếc áo lót . Bỗng nhiên chàng thay đổi ý kiến :
    -- Chàn , hôm nay lỡ mang tiền theo không đủ , mai tôi sẽ trở lại mua áo sơ mi .
    Nàng vừa biên hoá đơn vừa nói :
    -- Rất hoan nghinh ông , bất cứ lúc nào đến chúng tôi sẳn sàng tiếp rước .
    Chàng thầm nghĩ : Nếu hôm nay mình mua đủ những vật dụng cần thiết thì ngày khác làm sao có dịp gặp được nàng . Phương pháp hay nhất là mỗi ngày đến mua một chiếc áo lót hoặc một chiếc cà vạt , hay một đôi vớ , thì chắc chắn mỗi ngày có dịp nói chuyện cùng nàng . Gặp mặt nhau nhiều lần , sự cảm tình lần lần sẽ nẫy nở . Tiếc gì ngày mốt mình phải trở về Đài Bắc , ngày mai chỉ còn cơ hội gặp gỡ một lần thôi . Vớ và áo sơ mi để mai mua , gặp nhau lần thứ hai chắc sẽ thân thiết hơn lần thứ nhứt . Đến chừng đó, mình sẽ hỏi thăm tên họ , không đến nổi qúa đường đột như hôm nay .
    Một mặt suy nghĩ, một mặt lấy xấp ngân phiếu ra tính tiền . Sáu cái áo lót 900 đồng, hai chiếc cà vạt 140 đồng . Chàng trả 1000 đồng, trao tấm 100 cho nàng thối lại 60 đồng .
    Nàng vừa đếm tiền thối lại , vừa liếc nhìn số bạc chàng nằm trên tay mà mỉm cười :
    -- Tiền nhiều vậy mà ông nói không có chớ .
    -- À , tiền này tôi còn phải mua nhiều vật dụng khác .
    Tuy nói thế , nhưng chàng cảm thấy mình tự nói dối . Tại sao mang nhiều tiền thế này , lại nói dối với phụ nữ là không mang theo ?
    Mặc cho chàng giải thích , nàng lo sắp xếp vật liệu vào hộp và biên hoá đơn cho chàng . Xong đâu đấy , nàng trao hộp hàng và hoá đơn cho chàng :
    -- Cám ơn , xin mời ông lần sau chiếu cố đến hàn chúng tôi .
    -- Cám ơn cô .
    Chàng đưa tay tiếp hàng chạm phải tay nàng , khiến cho đôi má nàng đỏ bừng và mất vẻ tự nhiên . Người bán hàng cám ơn khách là thường sự , nhưng người khách cám ơn người bán hàng có phần vượt qúa sự lễ độ . Khiến co hai cô nữ tiếp viên khác phải nhìn nhau mà phì cười


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group