Yêu Mến - Xuân Diệu

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Yêu Mến

    Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu,
    Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu !
    Một phút gặp thôi là muôn buổi nhớ,
    Vài giây trông khơi mối vạn ngày theọ
    Mộng bay chơi nhằm một buổi trời chiều,
    Gặp tóc biếc : tưởng sắc ngày xưa nở !
    Nửa câu nói, một chút cười, đôi tiếng thở
    Tình cờ qua trên miệng nở quá xinh :
    Ta ngây thơ vội tưởng họ yêu mình
    Về dâng vội cả ân tình thứ nhất.
    Đương vương chủ ta bỗng thành hành khất,
    Chỉ vì nghe một lời hứa như chim.
    Ôi đôi chân ! sao mà chúng hay tìm !
    Ôi cái ngực ! sao mi thường đập mạnh.
    Tỏa thương nhớ để ôm choàng bóng ảnh,
    Những chiều thu góp lạnh giữa mù sương;



    Những đêm đông giạt bước ở trên đường,



    Gió khuya khoắt dậy cơn buồn lá úa;
    Sao rải rác như lệ vàng đêm nhỏ,
    Mưa lơ phơ như dạ khóc âm thầm !
    Những mai mong, tối đợi, những trưa cầm,
    Đến phong cảnh cũng mượn làm nỗi thảm ...



    Bao nhiêu sầu ! Ôi sầu biết bao nhiêu,
    Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu ?

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Vội Vàng

    (Tặng Vũ Đình Liên)



    Tôi muốn tắt nắng đi
    Cho màu đừng nhạt mất;
    Tôi muốn buộc gió lại
    Cho hương đừng bay đị



    Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
    Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
    Này đây lá của cành tơ phơ phất;
    Của yến anh này đây khúc tình si;
    Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,
    Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;
    Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
    Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
    Tôi không chờ nắng hạ mới hoaì xuân.
    Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
    Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
    Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.
    Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
    Không cho dài thời trẻ của nhân gian;
    Nói lam` chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
    Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạị
    Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
    Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
    Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
    Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt ....
    Con gió xinh thì thào trong lá biếc,
    Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi ?
    Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
    Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa ?
    Chẳng bao giờ, ôi ! chẳng bao giờ nữạ..
    Mau đi thôi ! mùa chưa ngả chiều hôm

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Xa Cách

    Có một bận, em ngồi xa anh quá,
    Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.
    Em xích gần thêm một chút; anh hờn.
    Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa



    Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã
    Đến kề anh, và mơn trớn: "Em đây !"
    Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngaỵ
    Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.



    Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
    Ôi trời xa, vừng trán của của người yêu !
    Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
    Mà ta riết giữa đôi tay thất-vọng.
    Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng.
    Em là em; anh vẫn cứ là anh.
    Có thể nào qua Vạn lý trường thành
    Của hai vũ-trụ chứa đầy bí-mật.



    Thương nhớcũ trôi theo ngày tháng mất,
    Quá khứ anh; anh không nhắc cùng em.
    - Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
    Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.



    Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
    Anh muốn vào dò xét giấc em mợ
    Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
    Cũng như em giấu những điều quá thực ...



    Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
    Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!



    Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
    Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
    Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt
    Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
    Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
    "Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Với Bàn Tay Ấy

    Với bàn tay ấy ở trong tay,
    Tôi đã nguôi quên hận tháng ngày,
    Một tối trăng cao gieo mộng tưởng
    Vào lòng gió nhẹ thẩn thơ baỵ



    Một tối bầu trời đắm sắc mây,
    Cây tìm nghiêng xuống cánh hoa gầỵ
    Hoa nghiêng xuống cỏ , trong khi cỏ
    Nghiêng xuống làn rêu , một tối đầỵ



    Những lời huyền bí toả lên trăng,
    Những ý bao la rủ xuống trần,
    Những tiếng ân tình hoa bảo gió,
    Gió đào thỏ thẻ bảo hoa xuân.



    Bóng chiều đi vụt : bỗng đêm nay
    Tôi lại đa mang hận tháng ngày
    Dưới ánh trăng cười , tôi kiếm mãi
    Dấu bàn tay ấy ở trên tay

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Thơ Duyên

    Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên,
    Cây me ríu rít cặp chim chuyền.
    Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,
    Thu đến -- nơi nơi động tiếng huyền.



    Con đường nhỏ nhỏ, gió xiêu xiêu,
    Lả lả cành hoang nắng trở chiềụ
    Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn,
    Lần đầu rung động nỗi thương yêụ



    Em bước điềm nhiên không vướng chân,
    Anh đi lững đững chẳng theo gần,
    Vô tâm -- nhưng giữa bài thơ dịu,
    Anh với em như một cặp vần.



    Mây biếc về đâu bay gấp gấp,
    Con cò trên ruộng cánh phân vân.
    Chim nghe trời rộng giang thêm cánh,
    Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.



    Ai hay tuy lặng bước thu êm,
    Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm,
    Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,
    Lòng anh thôi đã cưới lòng em.

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Ngẩn Ngơ

    Ta tiếc theo sau những đóa hồng,
    Những nàng con gái sớm phai bông;
    Những cô hây hẩy còn đôitám,
    Xô đuổi tình yêu, vội lấy chồng.
    Ta đã tìm thăm những nấm mồ
    Vô tình chôn giữa trái tim thơ,
    Vô hình ôm ấp bao di tích
    Của những tình thương bị hững hờ.
    Giở lạnh rồi đây ! Sắp nhớ nhung !
    Sương the lãng đãng bạc cây tùng.
    Từng nhà mở cửa tương tư nắng,
    Sắp sửa lòng ta để lạnh lùng !
    Mùa cúc năm nay sắc đã già
    Chim hồng, chim phượng với chim nga
    Dõi cùng chim thúy đi đâu mất ?
    - Ôi ! Phượng bao giờ lại nở hoa !

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Bá Nha, Trương Chi

    1961

    Anh là người thuyền chài Trương Chi
    Trong trái tim mang em đọng lại
    Anh là người gảy đàn Bá Nha
    Đã đặt em thành khúc nhạc ca
    Khúc ca khi nắng và khi gió
    Lúc nhặt khoan và lúc lặng im
    Mang em ngày thắm và đêm biếc
    Trong trái tim - nhưng vẫn còn tìm...
    Ngọn sáo anh vừa chuốt trong lau
    Lắng nghe ngọn sáo tiếng vi vu...
    Bức hình anh mới in trong dạ
    Xem thử bức hình trong như châu...
    Một chiếc thuyền đi lại đi
    Anh là người thuyền chài Trương Chi
    Một khúc mê đời ca lại ca
    Anh là người gảy đàn Bá Nha....

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Đa tình

    Nghìn buổi sáng, bình minh se chỉ thắm
    Đem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi
    Thuở xưa kia là con của mặt trời
    Tôi có lửa ở trong mình nắng đọng
    Đời muốn chữa cho tôi lành bệnh sống
    Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan



    Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan
    Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội
    Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi
    Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời
    Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi
    Không xương vóc, chỉ huyền hồ bóng dáng



    Vào đêm tối, tôi sẽ làm đuốc sáng
    Rọi u minh tỏ rạng ánh hồn sâu
    Đến ru thơ bao kẻ hãy buồn đau
    Tìm ấp mộng những hồn sầu rã mục



    Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc!
    Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau
    Chuyện yêu đương bấy giờ đã hết đâu
    Niềm tâm sự vẫn còn như thuở sống
    Trong cõi lạnh lan đi bao ấm nóng
    Giữa hồn thường thắm thiết một ma thơ
    Đem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ
    Và trong gió phất phơ đi có bạn



    Kẻ đa tình không cần đủ thịt da
    Khi chết rồi, thì tôi sẽ yêu ma ....

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Giục giã

    Mau với chứ, vội vàng lên với chứ,
    Em, em ơi, tình non đã già rồi;
    Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi,
    Mau với chứ ! Thời gian không đứng đợị



    Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới
    Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa,
    Nắng mọc chưa tin, hoa mọc không ngờ,
    Tình yêu đến, tình yêu đi ai biết !
    Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt:
    Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài
    Gấp đi em , anh rất sợ ngày mai;
    Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn.



    Vừa xịch gối chăn, mộng vàng tan biến;
    Dung nhan xê động, sắc đẹp tan tành.
    Vàng son đương lộng lẫy buổi chiều xanh,
    Quay mặt lại: cả lầu chiều đã vỡ
    Vì chút mây đi, theo làn vút gió.
    Biết thế nào mà chậm rãi, em ơi ?
    Sớm nay, sương xê xích cả chân trời,
    Giục hồng nhạn thiên di về cõi bắc.
    Ai nói trước lòng anh không phản trắc,
    Mà lòng em, sao lại chắc trơ trơ ?
    -- Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ,
    Đốt muôn nến sánh mặt trời chói lọi;



    Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối,
    Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.
    Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm,
    Anh hút nhụy của mỗi giờ tình tự.
    Mau với chứ ! Vội vàng lên với chứ !
    Em, em ơi ! Tình non sắp già rồi ...

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Đây mùa thu tới

    Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
    Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;
    Đây mùa thu tới - mùa thu tới
    Với áo mơ phai dệt lá vàng.



    Hơn một loài hoa đã rụng cành
    Trong vườn sắc đỏ rũa mầu xanh;
    Những luồng run rẩy rung rinh lá ...
    Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.



    Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ ...
    Non xa khởi sự nhạt sương mờ ...
    Đã nghe rét mướt luồn trong gió ...
    Đã vắng người sang những chuyến đò ...



    Mây vẩn từng không chim bay đi,
    Khí trời u uất hận chia lỵ
    ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
    Tựa cửa nhìn ra, nghĩ ngợi gì.

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Dỗi

    mặt trăng anh trả cho trời
    vườn hoa anh trả cho người tới thăm
    Hồ Tây chiều ấy mưa dầm
    anh xin trả lại cho năm tháng dài



    nhìn em trong phút giây thôi
    mà anh đã ngỡ đất trời buồn tênh
    cõi đời anh thấy nhạt thênh
    tưởng anh không được cùng em chung nhìn

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Khung cửa sổ

    Anh có nhà có cửa
    Nhưng không vợ không con
    Sợ cái bếp không lửa
    Sợ cái của không đèn.
    Những đêm đi xa về
    Tận xa nhìn cửa đóng
    Không ánh sáng đón mình,
    Không có ai trong ngóng



    Từ khi em đến anh
    Cửa sổ ánh đèn xanh
    Xa xa anh thấy sáng
    Trong đêm khung cửa lành.



    Biết có em trong phòng
    Viết bài hay đọc sách,
    Như trong bếp nấu cơm
    Có lửa hồng tí tách.



    Ôi cái khung cửa sổ
    Em thường đứng nhìn ra :
    Em là sao của cửa
    Em là hồn của nhà.



    Giờ nghĩ chuyện em đi,
    Anh sợ khung cửa sổ
    Sợ những lúc xa về
    Không thấy đèn sáng cửạ



    Ôi cái khung cửa sổ
    Của kiếp anh, đời anh!
    Tay em không đến mở
    Thôi còn gì tươi xanh?

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Nằm Đêm Anh Cứ Thương Em

    Nằm đêm anh cứ thương em
    Rơi nghiêng nước mắt một bên gối nằm.
    Thế này cho hết trăm năm
    Đến muốn năm vẫn âm thầm thương em.

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Nhớ Nhỏ Đôi Tay

    Nhớ em, nhớ nhỏ đôi tay
    Hơi hương nhớ dịu, lông mày nhớ thanh.
    Măng trong, anh nhớ long lanh,
    Hàm răng, anh lại nhớ anh hay nhìn!

  • thuytruc

    khoảng 1 10 năm trước
  • Nước Đổ Lá Khoai

    Lòng ta là một cơn mưa lũ
    Đã gặp lòng em là lá khoaị
    Mưa biếc tha hồ rơi giọt ngọc,
    Lá xanh không ướt đến da ngoàị



    Ta trút bâng quơ một trận lòng,
    Biết rằng đau khổ giữa hư không.
    Khóc mình uổng lệ rơi vô lý,
    Mưa vẫn cần rơi lệ vạn dòng.



    Ta như cô khách khoảng đìu hiu
    Đã gặp chiều hôm lại bước liềụ
    Muốn trốn sầu đơn muôn vạn kiếp,
    Lại tìm sa mạc của tình yêụ


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group