Tục Tái Sanh Duyên_Khuyết Danh(Nguyễn Đổ Mục dịch thuật )(16/16 chương)

  • muahong

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chương 15 tiếp


    Lại nói chuyện Trương Long và Triệu Hổ phụng mệnh đem quân đi đánh, trông thấy Ma Y dữ dội lạ thường, mặt đen như cái chảo, hai mắt to như quả nhạc đồng. Ma Y quát to lên mà rằng:
    - Đứa nam man kia! Sao mày dám giết anh ta! Mối thù này không thể đội trời chung được!
    Nói xong, liền giơ hai lưỡi đao xông thẳng đến đánh. Trương Long và Triệu Hổ vội vàng cùng xúm lại đỡ. Hai bên giao chiến hồi lâu mà chưa phân được thua. Ma Y ham đánh, bỗng kêu to một tiếng, rồi ngã xuống đất, máu ở trong cổ họng đã chảy ra đầm đầm. Bấy giờ Ma Y quân như hổ không đầu, bỏ chạy tán loạn. Trương Long và Triệu Hổ bội phần hăng hái, đang thúc quân đuổi theo bỗng thấy nội giám Tô Thành tay cầm thanh kiếm giơ cao lên gọi mà bảo rằng:
    - Hai vị tướng quân ơi! Doãn tướng công và Hùng quốc cữu truyền lệnh gọi hai tướng quân trở về, vì Ma Y đã chết rồi, không cần đuổi theo đánh những dư đảng.
    Trương Long và Triệu Hổ liền quát to lên mà rằng:
    - Đáng lẽ ta định đuổi theo mà giết cho hết bọn phản nghịch chúng vay, nhưng tướng công và quốc cữu ta đã mở lòng hiếu sinh mà truyền gọi ta về thì âu là ta cũng sinh phúc cho các ngươi vậy.
    Nói xong, rút quân trở về. Khi về tới nơi, Trương Long Triệu Hổ nộp thủ cấp Ma Y, thế tử Cao Ly cúi đầu cảm tạ. Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng đều có ý vui mừng. Thuận Thiên vương nói:
    - Hai tướng quân đã hết sức khó nhọc, nhưng Ma Y cũng là tay vũ dũng, nếu không nhờ mũi tên thần tiễn của quốc cữu bắn trúng thì vị tất đã được chóng thành công.
    Bấy giờ Trương Long và Triệu Hổ mới biết là Hùng Khởi Phượng bắn chết. Thuận Thiên vương nói với Doãn Thượng Khanh tướng công rằng:
    - Bây giờ trời gần sáng tỏ, triều nghi đã trần thiết sẳn sàng. Xin tướng công cho hai vị tướng quân hãy đóng quân tại ngoài Ngọ Môn, đợi khi tân quân làm lễ tức vị rồi, bấy giờ sẽ rút về công quán.
    Doãn Thượng Khanh tướng công vâng lời, rồi đứng dậy cáo từ, cùng Hùng Khởi Phượng về nơi công quán trước. Các gia tướng trông Hùng Khởi Phượng, ai nấy đều hoa tay múa chân, mừng rỡ kể sao cho xiết. Doãn Thượng Khanh tướng công kể lể những công việc trong khi khởi sự cho mọi người nghe. Gia tướng nhà họ Hùng là Chu Thống bấy giờ cũng chạy ra cúi đầu lạy chào Hùng Khởi Phượng. Chu Thống nói:
    - Dám bẩm quốc cữu! Chẳng bao lâu nữa quốc cữu sẽ được về triều, nhưng sau khi về triều vị tất đã được ân xá.
    Chu Thống nói xong, lại nức nở khóc hoài. Hùng Khởi Phượng cũng gạt nước mắt mà bảo rằng:
    - Chu Thống ơi! Bây giờ ta chỉ tiếc rằng không thể chắp cánh mà bay trở về nước nhà cho được, còn sự sống chết, ta chẳng nghĩ chi đến. Vậy tình hình nhà họ Hùng ta bị giam cấm những thế nào, nhà ngươi nên nói cho ta biết.
    Chu Thống liền kể lể sự tình từ đầu đến cuối. Vừa kể lại vừa khóc, Hùng Khởi Phượng động lòng thương xót, hai hàng nước mắt cũng chảy xuống ròng ròng. Doãn Thượng Khanh tướng công khuyên giải mà rằng:
    - Hùng quốc cữu ơi! Quốc cữu chớ nên thương khóc, trời nào phụ kẻ hiếu trung! Vả ta đã từng “cửu tử nhất sinh” mới còn được đến ngày nay, ta cần phải giữ ngọc gìn vàng, chớ nên thương khóc làm chi vô ích. Âu là hãy đợi khi về nước, bấy giờ ta sẽ liệu kế thi hành.
    Hùng Khởi Phượng gạt nước mắt mà thưa rằng:
    - Tướng công đã dạy như thế, tôi xin vâng mệnh!
    Bấy giờ trong nhà công quán đã thấy bày một tiệc rượu rất long trọng. Có hai vị Phiên quan vào bẩm với Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng rằng:
    - Dám bẩm tướng công cùng quốc cữu! Tôi vẫn định hôm nay thân hành ra đây để hầu rượu hai ngài, ngặt vì việc nước còn bề bộn chưa yên, vậy để sau khi ba ngày xin đến bái tạ.
    Doãn Thượng Khanh tướng công nói:
    -Quốc vương nhà ngươi cư xử như thế quá ư là thủ lễ. Nhưng ta thiết tưởng quốc vương nhà ngươi nên mau mau cho chúng ta về nước là hơn.
    Quan Phiên bẩm xong, chắp tay đứng ra hai bên. Bỗng thấy có một bọn mười hai Phiên nữ, mình liễu gót sen, rón rén bước vào cúi đầu lạy mà bẩm rằng:
    - Dám bẩm tướng công và quốc cữu! Chúng tôi xin kính chúc hai chữ “Kim an”.
    Doãn Thượng Khanh tướng công cười mà bảo Phiên quan rằng:
    - Tân quân mới lên ngôi, nên lấy việc nữ sắc làm răn mới phải. Huống chi ta cùng Hùng quốc cữu đây vốn không phải người ham mê nữ sắc, hà tất dùng đến bọn nữ nhạc ấy làm chi. Âu là nhà ngươi bảo bọn nữ nhạc lui ra, để chúng ta ngồi uống rượu nói chuyện cùng nhau cho được tĩnh mịch.
    Phiên quan vâng mệnh bảo bọn nữ nhạc lui ra. Trong khi Doãn Thượng Khanh và Hùng Khởi Phượng uống rượu thì Phiên quan phi ngựa đem các món ăn ở trong ngự trù đến. Cách ba hôm sau, Trương Long và Triệu Hổ rút năm trăm quân về đóng tại nơi công quán, ai nấy đều hớn hở vui cười, mừng rằng sắp có cơ về nước.
    Hai tướng quân vào bẩm với Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng rằng:
    - Dám bẩm tướng quân và quốc cữu! Cao Ly quốc vương cũng sắp thân hành ra đây để bái yết hai ngài!
    Nói chưa dứt lời thì bỗng thấy có long giá đến, các quan thị vệ xúm xít chung quanh, Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng vội vàng đứng dậy chạy ra nghênh tiếp. Cao Ly quốc vương sụp lạy mà thưa rằng:
    - Doãn tướng công ơi! Hùng quốc cữu ơi! Hai ngài đã chữa khỏi bệnh câm của tôi, lại giúp cho tôi khôi phục được quốc tộ, tôi xin cúi đầu lạy tạ.
    Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng xúm lại đỡ Cao Ly quốc vương mà nói rằng:
    - Quốc vương dạy quá lời. Việc cứu tai tuyết nạn là bổn phận của chúng tôi. Chúng tôi đã phụng mệnh thiên triều sang tới đây, tất phải như thế. Ngày nay quốc vương mới lên ngôi đại bảo, chúng tôi thiết tưởng chớ nên khinh thường ra ngoài.
    Nói xong, mời Cao Ly quốc vương ngồi, dùng lễ “Tân chủ” mà tương kiến. Doãn Thượng Khanh tướng công trông thấy quốc vương tướng mạo khôi ngô, mắt sáng mi dài, khổ mặt tròn trặn, biết là không phải người thường vậy, Doãn Thượng Khanh tướng công hỏi đến việc trong nước, Cao Ly quốc vương ứng đối được rất tinh tường. Cao Ly quốc vương lại nói:
    - Ngày nay công việc trong triều mới gọi là tạm yên, tôi đã ủy thác cho Thuận Thiên vương tất cả. Tôi muốn mời hai ngài vào trong cung ở, để khiến tôi được hầu hạ sớm khuya.
    Doãn Thượng Khanh tướng công đáp rằng:
    - Xin đa tạ lòng tử tế của quốc vương! Nhưng chúng tôi bây giờ đêm ngày chỉ mong được về nước, nếu quốc vương nghĩ đến công lạo nhỏ mọn của chúng tôi thì nên mau mau cho chúng tôi trở về.
    Cao Ly quốc vương lại thở dài mà rằng:
    - Hai vị ân nhân ơi! Ơn sâu của hai vị ân nhân đối với tôi thật khác nào như trời cao bể rộng vậy. Từ khi tiền vương tôi tạ thế rồi, tôi chịu bao nhiêu nỗi đắng cay, vẫn tưởng rằng thân này đành chịu chết già ở trong thâm cung còn bao giờ trông thấy ánh sáng mặt trời nữa, không ngờ lòng trời dung rủi , bỗng lại gặp gỡ hai vị ân nhân. Hai vị ân nhân đã hết sức vì tôi lập kế bày mưu, khiến tôi thu phục được quốc tộ, thiết tưởng sau này ngậm vành kết cỏ, cũng chưa đủ báo đền. Tôi vẫn định rước hai ngài vào ở trong cung, để cho tôi được phụng thờ một vài năm, nay hai ngài lại nói như thế này thì tôi càng nghĩ càng thêm đau lòng, thật khó ngăn cầm giọt lệ vậy.
    Quốc vương Cao Ly nói xong, lại ứa nước mắt khóc. Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng nghe nói cũng động lòng thương xót, liền khuyên giải mà rằng:
    - Quốc vương chớ nghĩ như thế! Công lao nhỏ mọn của chúng tôi sá chi mà đáng kể! Chúng tôi bỏ nước xa nhà bấy lâu, ngày nay tất thế nào cũng phải xin về. Quốc vương đã là một vị cát nhân, chắc sau này sẽ được hưởng hậu phúc. Chúng tôi không thể tuân mệnh quốc vương mà ở đây chậm trễ được, chỉ xin quốc vương từ đây đối với thiên triều, nên hàng năm cống hiến như thường, để giữ trọn hai chữ “Trung thành” vậy.
    Nói chưa dứt lời thì có Thuận Thiên vương đến. Thuận Thiên vương cúi chào Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng rồi làm lễ triều kiến quốc vương. Hùng Khởi Phượng nói với Thuận Thiên vương rằng:
    - Tôi có một điều này muốn ngỏ cùng quốc vương. Số là hai chúng tôi phụng mệnh thiên triều sang đây, thắm thoát trong bấy nhiêu năm mà chưa lập nên công trạng chi cả. Nếu quốc vương muốn cho chúng tôi vẻ vang đôi chút thì xin cắt đất ở Áp Lục Giang mà dâng nộp thiên triều.
    Cao Ly quốc vương và Thuận Thiên vương lại đồng thanh mà đáp rằng:
    - Ân sâu của hai vị ân nhân, dẫu dâng nộp sáu trăm dặm giang san này cũng không dám tiếc. Ngày nay hai ngài đang nóng lòng muốn về nước, nhưng chúng tôi thiết tưởng hãy tạm lưu lại trong một tháng không hề chi!
    Bấy giờ các nội giám đã đem các món ngự thiện bày la liệt ở trong phòng ăn. Cao Ly mời Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng vào để cùng ngồi uống rượu. Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng đồng thanh mà thưa rằng:
    - Có đâu chúng tôi dám như thế! Quốc vương ban ơn mà cho chúng tôi uống rượu, chúng tôi xin bái lĩnh, nhưng chỗ này không phải là chỗ quốc vương nên ngồi. Nếu quốc vương cùng ngồi uống rượu với chúng tôi thì có ngại cho sự quan chiêm vậy.
    Thuận Thiên vương nói:
    - Doãn tướng công ơi! Hùng quốc cữu ơi! Dao hai ngài lại nói như thế! Nếu quốc vương chúng tôi không được hai ngài giúp chẳng lẽ thì bây giờ hiện còn đang câm và đang bị giam cấm ở trên lầu. Khắc Lâm cậy thế làm càn thì chẳng những tính mệnh khôn toàn, mà dòng dõi tiền vương tôi cũng sẽ trông thấy sự diệt vong vậy. Hai ngài đã không chịu vào ở trong cung thì quốc vương tôi thân hành ra đây để mời rượu hai ngài là phải.
    Bấy giờ Cao Ly quốc vương, Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng cùng ngồi uống rượu. Thuận Thiên vương cũng được ngồi hầu. Cao Ly đứng dậy rót rượu mời Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng. Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng hai ba lần từ chối, bấy giờ mới thôi. Thuận Thiên vương nói:
    - Hùng quốc cữu thảo giúp tờ chiếu thư để bá cáo cùng thần dân trong nước, hết thảy mọi người, ai nghe cũng phải giọt lệ chứa chan. Tờ chiếu thư ấy lời lẽ nghiêm minh, có phần lại hơn Lạc Tân vương thuở trước. Ngày nay nhờ quốc cữu thảo giúp cho một tờ chiếu thư nữa, để bá cáo cùng các nước phụ cận, khiến chúng một lòng qui thuận thì quốc vương tôi mới khỏi lo phiền.
    Hùng Khởi Phượng nói:
    - Có khó gì việc ấy, để tôi xin thảo ngay.
    Khi uống rượu xong, các nội giám đem văn phòng tứ bảo đến trước mặt Hùng Khởi Phượng, Hùng Khởi Phượng tay cầm quản bút thảo tờ chiếu thư. Chén trà pha ở trước mặt vẫn còn chưa nguội, mà một tờ chiếu thư dài hiện đã thảo xong. Thuận Thiên vương thấy vậy cũng phải tấm tắc khen ngợi là một bậc thiên tài. Cao Ly quốc vương lạy tạ rồi cáo từ về cung.
    Lần lần thỏ lặn ác tà, lại gần được một tháng. Doãn Thượng Khanh tướng công lại giục giã để định ngày khởi hành. Cao Ly quốc vương truyền đặt tiệc ở Ngân Loan điện để tiễn biệt. Trong khi ngự tiệc, Hùng Khởi Phượng nói với Cao Ly quốc vương rằng:
    - Quốc vương ơi! Nam Kim nữ chủ trước có tội lỗi nhưng bao giờ cũng là quốc mẫu của quốc vương, quốc vương cũng nên theo lệ gia phong, để khỏi phụ tấm lòng tiền vương nhường ngôi cho em thuở trước. Còn vị công chúa con Nam Kim nữ chủ kia, đức tính hiền thục, tôi thiết tưởng cũng nên sách lập làm chánh cung. Thuận Thiên vương là một bậc trung trực đại thần, nước yên hay không, quan hệ ở người ấy, quốc vương chớ nên khinh phụ. Hai viên nội giám Vương Trung và Trương Thuận. Vương Trung kia có công hộ vệ, quốc vương nên phải hậu đãi; còn Trương Thuận có lòng nhớ quê cha đất tổ, quốc vương nên rộng ơn mà cho về. Trong bộ quốc sử Cao Ly sau này, chớ liệt tên tôi, vì việc tu bổ ấy nhờ tay quan Doãn tướng công, chứ tôi đây ngồi không ăn hại trong bấy nhiêu năm, nào có công gì với quốc sử. Muôn dặm xa xôi, mấy lời tặng biệt, xin quốc vương xét tình cho.
    Cao Ly vâng dạ xin tuân mệnh,. Khi uống rượu xong, Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng đứng dậy cáo từ ra đi. Cao Ly tủm tỉm cười mà thưa rằng:
    - Hai vị ân nhân ơi! Để tôi xin nói một lời. Ơn sâu của hai ngài, tôi không biết láy chi mà đền đáp. Ngày nay dẫu tôi muốn lưu hai ngài ở lại, chắc cũng không thể nào được. Tôi sở dĩ cố giữ hai ngài tạm lưu lại trong một tháng là vì tôi có làm cái sinh từ (đền thờ sống) để thờ hai ngài, cứ ngày sóc ngày vọng thì sẽ ra đấy bái yết. Nay sinh từ đã hoàn thành, mời hai ngài quá bộ giám lâm một chút, gọi là chứng giám lòng thành kính của chúng tôi.
    Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng tỏ ý khiêm tốn mà rằng:
    - Quốc vương đối đãi với chúng tôi như thế thì thật là quá hậu!
    Bấy giờ xa giá sắp sẵn cả ở trước điện đình, Cao Ly mời Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng lên xe, rồi thân hành bước ra đẩy xe cho hai người đi. Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng hai ba lần từ chối mãi, Cao Ly mới chịu thôi. Bấy giờ Doãn Thượng Khanh tướng công đi xe trước, thứ hai đến xe Hùng Khởi Phượng, rồi mới đến xe Cao Ly quốc vương. Các quan văn võ triều thần thì lũ lượt theo sau, cứ thẳng đường đến nơi sinh từ là đền thờ sống của Doãn Thượng Khanh và Hùng Khởi Phượng. Nơi sinh từ ấy làm theo kiểu cung điện nhà vua, trông rất tráng lệ, ngoài cửa có treo một bức biển hoành thiếp vàng, trên đề bốn chữ “Báo đức thù ân” nét buú thật là kỳ dật.Doãn Thượng Khanh tướng công cùng Hùng Khởi Phượng bước vào trông thấy bàn thờ hương lửa tử tế, lại có tạc hai pho tượng dung y tướng mạo giống mình như đúc. Hai pho tượng ấy ngồi trên ngai rồng, hốt bạc đi vàng, trông như hai vị vương giả, tôn nghiêm rực rỡ. Nói tóm lại thì tạo thành một nơi sinh từ ấy tốn phí không biết mấy mươi vạn mà kể cho cùng. Doãn Thượng Khanh tướng công cười mà bảo rằng:
    - Trời ơi! Diện mạo của kẻ hi sinh này không đáng lưu truyền hậu thế. Quốc vương đã tốn phí bao nhiêu tiền của, mà tạc hai pho tượng này làm trò cười cho thế gian. Ngày nay quốc vương nên cho phá cái sinh từ này đi thì hai chúng tôi mới khỏi áy náy.
    Hùng Khởi Phượng cũng nói:
    - Xin quốc vương cho phá đi là hơn!
    Bấy giờ mặt ngoài đã sắp sẵn đồ nghi tiết để tiễn đưa Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng về nước. Cao Ly quốc vương đệ trình một quyển biên các đồ cống lễ. Lại cùng các quan văn võ triều thần tiễn đưa mãi ra đến ngoài thành. Cao Ly quốc vương vừa khóc vừa nói:
    - Bây giờ tôi không biết nói thế nào cho được! Chỉ xin kính chúc hai ngài thượng lộ bình an vạn phúc vậy.
    Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng cũng gạt nước mắt mà rằng:
    - Nhân dân khổ về binh đao đã lâu, từ nay quốc vương nên hết sức duy trì, khiến cho nhân dân được yên nghỉ.
    Thuận Thiên vương lại tiễn ra ngoài mấy mươi dặm đường, bấy giờ mới trở về. Các tướng sĩ Cao Ly thì đi hộ tống cho đến hết địa giới. Cao Ly quốc vương lại cắt đất ở bên Áp Lục giang dâng nộp Nguyên triều. Khi đi tới nơi, địa phương quan ở đấy lại nghênh tiếp Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng, rồi trao trả đồ bản. Doãn Thượng Khanh tướng công bảo Hùng Khởi Phượng rằng:
    - Bây giờ ta nên cho Trương Long và Triệu Hổ đóng quân ở đây, chờ có thánh chỉ cho người đến thay, thì bấy giờ hãy về.
    Hùng Khởi Phượng lẩm nhẩm gật đầu mà rằng:
    - Tướng công nghĩ chí phải!
    Bỗng thấy gia tướng chạy vào báo rằng:
    - Dám bẩm tướng công và quốc cữu! Triều đình sai Hoàng Phủ đệ nhị quốc cữu đem năm nghìn quân tới đây nói là sang thăm tướng công và quốc cữu, nhưng định rằng hễ có sự bất trắc thì sẽ dùng quân ấy hỏi tội Cao Ly. Đại đội binh mã chẳng bao lâu nữa cũng sắp tới nơi vậy.
    Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng đều mừng rỡ mà rằng:
    - Nếu vậy thì may cho ta quá! Ta đang lo lắng không lấy quân đâu mà giữ nổi miền sông Áp Lục giang này, nay có năm nghìn quân tới đây thì còn lo ngại chi nữa.
    Nói xong, truyền cho Trương Long và Triệu Hổ hãy tạm đóng quân tại đó, đợi khi có quân khác đến thay rồi sẽ về triều. Bấy giờ Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng cùng các gia tướng đi gấp ngày đêm qua sông Áp Lục giang về tới Đăng Châu. Khi tới Đăng Châu gặp Hoàng Phủ Triệu Phượng, Doãn Thượng Khanh tướng công và Hùng Khởi Phượng mừng rỡ bội phần. Ba người cùng nhau vào dinh quan tổng binh để nói chuyện. Triệu Phượng sụp lạy Doãn Thượng Khanh tướng công làm lễ bái yết cữu tổ, rồi sau lại vái chào Hùng Khởi Phượng làm lễ tương kiến. Các quan văn võ trong thành, ai cũng đều đến lại mừng. Khi các quan văn võ lui ra rồi, Doãn Thượng Khanh tướng công lại kể lể những nông nỗi biệt ly trong bấy nhiêu năm trời cho Triệu Phượng nghe. Hùng Khởi Phượng hỏi Triệu Phượng rằng:
    - Hai thân tôi ở nhà sự thể thế nào? Xin quốc cữu thuật rõ cho tôi được biết.
    Triệu Phượng thở dài mà rằng:
    - Tai nạn trong bấy nhiêu năm trời, câu chuyện rất dài, bây giờ thuật lại làm sao cho xiết. Chỉ biết rằng người trung trực bao giờ cũng được trời giúp, ngày nay đã thoát vòng tai nạn, hiện đang làm thống soái chưởng quản binh quyền. Nói tóm lại thì câu chuyện rất dài ấy, thuật lại không xiết, đợi khi quốc cữu về nưóc, bấy giờ sẽ được biết một cách rõ ràng.
    Hùng Khởi Phượng nghe nói, mới được yên lòng, không hỏi chi nữa. Quan tổng binh đệ trình hai tờ chiếu thư của thái hậu ban bố: Một tờ truất Phi Giao hoàng hậu và một tờ tìm thượng hoàng, mọi người xem thấy, ai cũng ứa nước mắt khóc. Doãn Thượng Khanh tướng công thở dài mà than rằng:
    - Mạnh vương phi hạ thủ thảo mấy tờ chiếu thư này, trong lòng thật đã đau như cắt. Thế mới biết bốn chữ “Trung, hiếu, tiết, nghĩa”, nhà họ Hoàng Phủ chiếm mất tất cả, khiến cho già này luống những hổ thẹn trăm chiều. Mỗi khi nghĩ đến Lương tướng công già này càng thêm ngao ngán.
    Doãn Thượng Khanh tướng công lại bảo Triệu Phượng rằng:
    - Bây giờ ta cần phải sai quan đến trấn thủ những noi địa giới của Cao Ly mới dâng nộp.
    Triệu Phượng nói:
    - Trương Long và Triệu Hổ cùng năm trăm quân đi sang Cao Ly nay đã lâu ngày, tất phải có lòng nhớ nước, vậy ta nên tức khắc sai quan trấn thủ thay cho hai tướng về đây. Chúng ta tạm đóng tại Đăng Châu này, đợi khi hai tướng tới nơi sẽ cùng nhau trở về kinh điạ.
    Nói xong, tức khắc thảo bản tâu sai người về trước phi báo triều đình.

    Lại nói chuyện Hùng vương ở nhà, đang ngày đêm mong tin Hùng Khởi Phượng bỗng nghe báo có tờ văn thư đến cáo cấp. Trong tờ văn thư nói thành Kim Lăng hiểm trở không thể nào vây nổi. Vả Định Quốc tướng quân là tay vũ dũng, sức địch muôn người, bởi vậy quân ta đánh nhau mấy trận, đều bị thua cả, nay xin quan thống soái cử binh đến cứu, nếu không thì tất có sự nguy biến. Hùng vương xem tờ cáo cấp, hầm hầm nổi giận, tức khắc vào tâu vua Anh Tôn xin đem quân đi đáng. Vua Anh Tôn nghe lời tâu, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi phán:
    - Quốc trượng ơi! Chẳng bao lâu nữa Doãn tướng công và Hùng quốc cữu về tới đây, bấy giờ cốt nhục sẽ được một nhà sum họp, vậy quốc trượng không cần phải đem quân đi đánh, để trẫm sai một viên đại tướng khác đi tiếp ứng, tất thế nào cũng được thành công.
    - Hùng vương tâu rằng:
    - Muôn tâu bệ hạ! Thành Kim Lăng không phá được, tức là một tai họa đáng lo, còn như sự cốt nhục đoàn viên, kẻ hạ thần thiết tưởng cũng không cần chi việc ấy. Vả Định Quốc là tay vũ dũng, lại thêm thành bền quân mạnh, nếu không dùng trí khó lòng mà được thành công. Lưu Quí là kẻ thư sinh, Vệ Dũng Bưu cũng vốn tính nông nổi thì địch lại sao được. Muôn tâu bệ hạ! Xin bệ hạ cho kẻ hạ thần điểm lấy năm nghìn cấm binh để đi đánh Định Quốc. Chọn toàn những quân tinh dũng không cần phải đem nhiều, vì đem nhiều cũng vô ích.
    Vua Anh Tôn chuẩn tấu. Hùng vương tức khắc ra chốn giáo trường, điểm lấy năm nghìn cấm binh, mỗi người đem theo quân lương trong ba tháng. Lại dùng quan đô đốc là Sĩ Quí làm tiên phong. Nguyên Sĩ Quí là gia tướng của Lưu Quí. Khi trước Lưu Quí sai Sĩ Quí tiến kinh, Hùng vương thấy là có tài vũ dũng, mới lưu ở cấm vệ để cung chức. Mấy anh em phò mã Triệu Câu cũng có lòng trọng đãi Sĩ Quí. Đến bấy giờ Hùng vương phụng mệnh đem quân đi đánh giặc, dùng Sĩ Quí làm tướng tiên phong đem năm nghìn quân đi trước. Hùng vương về phũ, dặn Vệ Dũng Nga vương phi rằng:
    - Phu nhân ơi! Nay mai trưởng tử là Hùng Khởi Phượng về đây, dẫu tôi đi vắng, phu nhân cũng chớ lấy làm thương xót. Hễ nghe có tiếng tôi thua trận thì mau mau bảo trưởng tử đem quân đi đánh giải vây.
    Hùng vương lại bảo Lương Cẩm Hà phu nhân rằng:
    - Con dâu ta ơi! Nàng Hạng Ngọc Thanh nay đã quyết chí tu hành thì Hùng Khởi Phượng về tới đây con chớ nên nhắc đến hai chữ “nhân duyên” nữa. Cò tiểu công tử, con nên gia công rèn lập. Con không xem như Đông cung thái tử, dẫu còn ít tuổi mà tính khí đã nghiêm chính khác thường.
    Vệ Dũng Nga vương phi nghe nói, gật đầu khen phải. Lương Cẩm Hà phu nhân lại dắt tiểu công tử ra để bái biệt Hùng vương. Trong khi Hùng vương uống rượu thì tiểu công tử chắp tay ngồi hầu một bên. Đầu canh năm hôm sau, Hùng vương dậy sớm để sửa soạn tiến binh. Ngoài cửa đã cờ mở trống rong và bắn ba tiếng đại pháo. Các quan văn võ triều thần đều phụng mệnh đi tiễn tống. Mấy anh em phò mã Triệu Câu cũng đi theo hai bên. Khi tiễn ra đến đình trường, phò mã Triệu Câu rót rượu mời Hùng vương, rồi lại ghé tai dặn thầm mấy câu. Hùng vương gật đầu, liền lên ngựa đi ngay. Hùng vương lại dặn bảo các tướng sĩ rằng:
    - Cứu binh như cứu hỏa, không thể chậm trễ được, chúng ta nên ngày đêm đi gấp, để chóng tới nơi.
    Nói xong, truyền cho quân sĩ cứ thẳng đường tiến sang Kim Lăng, đi qua các châu thành huyện lỵ cũng không nghỉ ngơi lại một ngày nào cả. Khi tới Kim Lăng, Lưu Quí đem các tướng ra bái yết Hùng vương và bẩm bạch những tình hình trong mấy trận cùng Định Quốc tướng quân giao chiến. Lưu Quí nói:
    - Dám bẩm vương gia! Định Quốc thật là tay vũ dũng, một mình địch nổi muôn người. Chúng tôi sức mọn tài hèn, để đến nỗi giao chiến ba trận đều bị thua cả. Thời gian thấm thoát, trong bấy nhiêu ngày, tướng sĩ ở chốn chiến trường, xiết bao khổ sở. Nay nhờ có vương gia đến thì may mới trừ được Định Quốc vậy.
    Hùng vương cười mà đáp rằng:
    - Vị tất đã trừ được! Ta nay tuổi già sức yếu, về việc chiến trận, chắn chắc cũng kém xưa. Chỉ vì Định Quốc là đứa phản nghịch, dám công nhiên kháng cự với thiên tử trong bấy nhiêu ngày, mà ta đây chịu ơn triều đình, cơm nặng áo dầy đã lâu, vậy thế ta phải đem thân ra chốn chiến trường, để mong có cơ đền báo. Bây giờ hãy cho tướng sĩ nghỉ ngơi trong ba ngày nữa, rồi ta sẽ tiến đánh một trận xem ra làm sao!
    Lưu Quí đặc tiệc ở trong quân để khoãn đãi các tướng sĩ. Cách ba hôm sau, Hùng vương truyền cho bản binh giữ trại, còn cấm binh thì ra trận để đánh giặc. Hùng vương đầu đội mũ trụ, mình mặc áo giáp, ngoài lại phủ một lần áo bào, lưng đeo đai ngọc, ánh sáng rực rỡ. Trước mặt có năm lá cờ đỏ phất phới gió bay. Hùng vương truyền bắn ba tiếng đại pháo, rồi chia quân làm hai hướng. Tả tiên phong và hữu tiên phong cũng đều mình mặc giáp vàng, tay cầm mũi bạc, thúc quân ra trận.
    Khi hai bên giáp trận thì Định Quốc tướng quân ngang nhiên mà mắng rằng:
    - Lưu Quí và Vệ Dũng Bưu kia! Hãy nghe ta nói mấy lời! Trong một tháng nay, các ngươi đã im hơi lặng tiếng, không dám cùng ta đối địch, cớ sao ngày nay lại bỗng liều thân quên chết, dám đem quân ra đây! Này này! Ta bảo cho mà biết, các ngươi nên mau mau về tâu với thiên tử, đem giang sơn mà chia đôi cho ta thì ta sẽ rút quân về, từ nay không quấy nhiễu nữa.
    Định Quốc tướng quân nói xong, đang đắc chí mỉm cười thì bỗng nghe tiếng Hùng vương quát to lên mà rằng:
    - Đứa phản nghịch kia! Chớ có cả gan nói càn! Ngày nay ta phụng mệnh triều đình đem quân tới đây để bắt sống nhà ngươi đưa về chính pháp cùng lão tặc (trỏ Đồ Man Hưng Phục) một thể.
    Định Quốc tướng quân trông thấy Hùng vương giật mình kinh sợ, nhưng cũng gượng cười mà đáp rằng:
    - Tôi cúi chào vương gia! Cứ như vương gia chỉ nên diễn tập võ nghệ ở chốn giáo đường là hơn, chứ dám đem quân tới đất này thì khen cho cũng cả gan thật .
    Hùng vương nổi giận mà mắng rằng:
    - Đứa phản nghịch kia, mày chớ khoe tài!
    Nói xong, liền nghoảnh lại bảo tướng tiên phong là Sĩ Quí rằng:
    - Nhà ngươi mau mau bắt đứa phản nghịch ấy!
    Sĩ Quí vâng mệnh, phi ngựa tiến vào, giơ đao đánh Định Quốc tướng quân, Định Quốc tướng quân nổi giận mà rằng:
    - Hùng Hiệu nếu là tay anh hùng thì nên ra đây cùng ta giao chiến, chứ đứa vô danh tiểu tốt này, há phải là địch tủ với ta? Chi bằng ta hãy giết chết nhà ngươi, rồi sau sẽ lấy đầu Hùng Hiệu.
    Nói xong, hai tay cầm ngọn chùy thúc ngựa ra đánh Sĩ Quí, Sĩ Quí cố sức giao chiến trong ba mươi hợp, đã thấy hơi thỏ hồng hộc, mồ hôi ướt đẫm, Trương Vĩnh thấy vậy, vội vàng thúc ngựa cầm kích ra tiếp chiến. Định Quốc tướng quân cả cười mà rằng:
    - Viên tướng bại trận kia! Ngày nay lại dám nho nhoe. Ta đã mấy lần tha chết cho nhà ngươi, lần này thì qưyết không thể tha được!
    Nói xong, liền giơ hai ngọn chùy đánh vào mặt Trương Vĩnh. Trương Vĩnh cũng có ý run sợ. Hùng vương nổi giận cởi ngay áo bào ra, rồi cũng hai tay cầm chuỳ, thúc ngựa ra đánh, Định Quốc tướng quân thấy Hùng vương hăng hái bội phần, chỉ dùng hai ngọn chúy để đỡ, rồi vừa dỡ vừa nói:
    - Hay cho Hùng Hiệu! Giỏi cho Hùng Hiệu! Ngày nay tuổi già mà sức khỏe có phần lại hăng hái hon xưa!

    Định Quốc tướng quân biết sức không địch nổi, mới gọi các tướng đến trợ chiến. Vệ Dũng Bưu thấy vậy cũng thúc các tướng ra đánh. Hai bên đánh nhau rất kịch liệt. Hùng vương càng giao chiến càng thấy hăn hái, đánh trúng luôn mấy ngọn chùy vào vai bên hữu Định Quốc tướng quân. Định Quốc tướng quân ngã ngựa kêu rầm lên thì bỗng có các tướng đến cứu. Hùng vương cùng Vệ Dũng Bưu thúc quân đuổi theo, giết chết không biết bao nhiêu mà kể. Thây chất bằng núi, máu chảy thành sông, trông rất ghê gớm. Khi đuổi tới cửa thành thì các tướng đã cứu được Định Quốc tướng quân đem vào trong thành, rồi đóng chặt cửa lại. Gỗ đá ở trên mặt thành ném xuống như mưa. Bấy giờ Hùng vương mới chịu thua quân về trại. Lưu Quí cùng các tướng đều ca tụng tài vũ dũng của Hùng vương mà rằng:
    - Vương gia thật là một bậc thiên uy thần lực! Chúng ta chắc chẳng bao lâu nữa mà phá vỡ được thành Kim Lăng.
    Hùng vương nói:
    - Có đâu dễ được như thế! Thành Kim Lăng này cao lớn và bền chặt lắm. Vả trong thành lương thảo súc tích rất nhiều, có thể ăn đủ trong mười năm. Nếu quân giặc cứ đóng cửa thành dùng cách cố thủ thì ta cũng khó làm thế nào mà phá cho được. Ta ở đây lâu ngày, lương hết quân mệt. Khi nào quân ta rút về thì quân giặc lại kéo ra mà chiếm đoạt Chiết Giang. Ta bỏ Chiết Giang tức là mất của thiên hạ vậy. Huống chi ta xem tướng sĩ của quân giặc, ai nấy đều hết lòng vì chủ, thế thì vây cánh nó đã cường thịnh, khó lòng thành công được trừ phi có người nội ứng. Ngày nay mới thắng trận lần đầu cũng chưa lấy làm mừng rỡ.
    Nói xong, truyền các tướng sĩ phải canh thủ rất cẩn mật. Hùng vương ghi công các tướng sĩ và cho uống rượu. Ngày hôm sau, lại sai tướng tiên phong đem quân đến ngoài thành khiêu chiến. Khi tới cửa thành thì đã thấy treo cao một cái biển “Miễn chiến”. Tha hồ cho mặt ngoài sỉ mắng, cửa thành cứ đóng chặt, im lặng không thấy tiếng người. Thời gian thấm thoát, đã hết một tháng mà trong thành vẫn không chịu đem quân ra giao chiến. Hùng vương càng nghĩ càng căm tức, không biết làm thế nào. Đã nhiều lần đem quân tới chân thành nhưng ngặt vì mặt thành cao ngất, không thể vượt qua được.
    Một đêm Hùng vương ngồi ở trong quân, mở binh thư ra xem, vừa xem vừa nghĩ thầm: “Ngày nay ta biết dùng mưu kế chi mà phá vỡ được Kim Lăng? Muốn phá vỡ được Kim Lăng, tất phải dùng người nội ứng, mà người nội ứng thì làm thế nào vào được trong thành.” Bấy giờ đã sang canh hai. Hùng vương đang cau mày ngẫm nghĩ, bỗng thấy quân báo rằng:
    - Dám bẩm vương gia! Quan nguyên soái là Vệ Dũng Bưu xin vào bẩm có việc khẩn cấp.
    Hùng vương nói:
    - Nhà ngươi ra mời vào đây!
    Khi Vệ Dũng Bưu vào tới nơi, Hùng vương đứng dậy cúi chào rồi hỏi rằng:
    - Chẳng hay có việc chi khẩn cấp, xin quan nguyên soái nói cho tôi nghe.
    Vệ Dũng Bưu đệ trình một phong thư rồi nói:
    - Dám bẩm vương gia! Vừa rồi tôi đi tuần, có nhặt được một phong thư buộc vào mũi tên bắn ra, tôi không dám tự tiện mở xem, vậy phải tức khắc đem về đây để vương gia xét đoán.
    Hùng vương vội vàng cầm lấy phong thư rồi mở ra xem. Phong thư mấy lần gói thật kỹ. Khi mở hết mấy lần bọc ngoài thì thấy có đề một câu rằng:
    “Đứa con bất hiếu là Vệ Ngọc đệ trình thân phụ đại nhân khai khán”.
    Hùng vương kinh ngạc mà nói với Vệ Dũng Bưu rằng:
    - Đấy là lá thư của lệnh lang gửi cho quan nguyên soái đó. Quan nguyên soái nên mở xem.
    Vệ Dũng Bưu nói:
    - Trong quân không có phép được gởi thư riêng, vậy vương gia cứ mở xem là phải.
    Hùng vương mở xem, bức thư như sau này:
    “Con là Vệ Ngọc có lời kính trình để thân phụ biết rõ.
    Nhà ta chẳng may gặp phải sự tai biến này. Em gái của con là Văn Cơ bị Định Quốc bày mưu lập kế bắt đem về làm vợ. Con cũng chịu hắn lục dụng, cho nên gia quyến mới được an toàn. Từ khi hắn nghe tin thân phụ làm nguyên soái đem quân đến đánh thì tức khắc cách chức, không dùng con nữa. Hắn thắng luôn mấy trận có ý kiêu căng, chỉ say đắm tửu sắc, không nghĩ đến chính sự, quân dân đều sinh lòng oán giận.
    Vừa rồi ra đối địch với Hùng vương một trận thì vai bên hữu bị trọng thương, chữa thuốc mãi chưa khỏi. Ngày nay bệnh tình càng dữ dội, thành ra kỷ luật không được nghiêm minh. Con thông nhau với quan giữ thành mới buộc được phong thư này vào mũi tên mà vắn ra để kính trình thân phụ. Xin thân phụ bẩm với Hùng vương hãy lập kế giả cách nói là có thánh chỉ truyền rút quân về.
    Khi Hùng vương rút quân về thì trong thành tất mở cửa cho người ra kiếm củi, bấy giờ sẽ sai người thân tín lẻn cửa thành tiến vào. Đã có con ở trong làm nội ứng thì tất nên việc. Mấy lời tâm phúc, xin thân phụ lượng xét cho.”
    Hùng vương xem xong, có ý mừng rỡ liền cầm bức thư trao cho Vệ Dũng Bưu. Vệ Dũng Bưu xem hết bức thư thì thở dài một tiếng thật to mà rằng:
    - Trời ơi! Đất ơi! Vệ Dũng Bưu này có tội tình gì mà đến nỗi gặp phải tai biến này! Nay con tôi đã nói như thế thì vương gia nên mau mau trù liệu việc rút quân.
    Hùng vương chưa kịp trả lời thì bỗng thấy quân dĩ ở ngoài thành chạy vào bẩm rằng:
    - Dám bẩm vương gia! Có Hùng Khởi Thần quốc cữu phụng mệnh đi truyền hịch Tam Giang nay đã về phúc mệnh.
    Hùng vương truyền cho vào. Hùng Khởi Thần bái yết thân phụ và cữu phụ là Vệ Dũng Bưu, bẩm bạch về việc đi truyền hịch Tam Giang, các địa phương quan đều xin một lòng tuân mệnh. Hùng vương ngẫm nghĩ hồi lâu rồi gọi Hùng Khởi Thần đến trước mặt mà bảo rằng:
    - Con hãy xem bức thư này. Ngày nay ta muốn theo cái kế trong thư đã nói.
    Nói xong, liền trao bức thư của Vệ Ngọc cho Hùng Khởi Thần xem. Hùng Khởi Thần cầm lấy bức thư xem, cúi đầu nín lặng, chưa biết nói thế nào. Hùng vương lại nói:
    - Hùng Khởi Thần con ơi! Ta tưởng nàng Văn Cơ theo Định Quốc dẫu được phú quý nhưng trong lòng tất cũng áy náy không yên. Ngày nay con lẻn vào trong thành tìm biểu huynh con là Vệ Ngọc rồi thông tín với nàng Văn Cơ. Lại mượn điều nghĩa cũ tình xưa, cố lừa cho nàng phải đem lòng quyến luyến mà giúp cho mình được nên việc.
    Hùng Khởi Thần nghe lời thân phụ nói nét mặt bỗng thấy đỏ bừng mà thưa rằng:
    - Thân phụ ơi! Việc ấy năm xưa con đã không thuận, cớ sao ngày nay thân phụ còn bắt con vướng víu làm chi. Con dẫu sao cũng đường đường là một kẻ nam nhi, chẳng lẽ lại dùng kế trêu hoa ghẹo nguyệt.
    Hùng vương nghe nói. hầm hầm nổi giận mà rằng:
    - Đồ súc sinh kia! lại cưỡng lời cha hay sao! Năm xưa ta cho mày về Vân Nam là cốt muốn vì họ Hùng ta mà giữ gìn dòng dõi mai hậu, không ngờ mày chỉ biết điều hiếu nhỏ mà thành ra lại lưu lạc đến đất Giang Ninh. May gặp cữu phụ đây nghĩ chút tình thân, đem mày về nuôi. Cũng bởi thế mà di lụy đến cữu phụ phải cửa nhà tan nát. Thế thì mày là một đưá bất hiếu bất nghĩa, lại còn dám mở miệng nói những giọng hoang đường. Ngày nay nội ứng nếu không có người thì thành Kim Lăng khó phá vỡ được. Biểu huynh mày là Vệ Ngọc đã bày mưu cho kế ấy, ta há nên bỏ lỡ mất một cơ hội rất hay. Nay mày trái lệnh không chịu đi thì ta quyết dùng quân luật mà nghiêm trị.
    Vệ Dũng Bưu vội vàng khuyên bảo Hùng Khởi Thần rằng:
    - Hùng công tử ơi! Ngày nay việc quân đang lúc nguy cấp công tử chớ nên câu nệ những điều nhỏ nhặt làm chi!
    Hùng Khởi Thần bất đắc dĩ phải xin vâng mệnh. Ngày hôm sau, Hùng vương ra lệnh rút quân. Tướng sĩ trong thành thấy vậy tức khắc vào báo với quan tổng binh tên gọi là Văn Anh. Vân Anh tất tả chạy vào báo với Định Quốc tướng quân. Định Quốc tướng quân nghe nói, trong lòng nghi hoặc, còn đang ngẫm nghĩ chưa biết quyết đoán ra sao. Bỗng thấy viên tri phủ là Bách Toàn vào bảo rằng:
    - Dám bẩm tướng quân! Nhân dân trong thành than khan nước và củi đun lắm, đã hai ba lần rối loạn. Nếu tướng quân không cho mở cửa thành ra để gánh nước và kiếm củi thì khó lòng mà giữ cho khỏi sự biến động vậy.
    Định Quốc tướng quân nghe nói bất đắc dĩ phải hạ lệnh cho mở cửa thành trong ba ngày rồi lại đóng chặt cửa như cũ. Nhan dân trong thành nghe lệnh ai nấy đều mừng rỡ, lũ lượt kéo nhau ra dể gánh nước và kiếm củi, kẻ đi người lại tấp nập. Hôm nào cũng mở cửa thành mãi cho hết canh ba mới đóng. Kim Lăng là một nơi đô hội, việc buôn bán rất phồn thịnh. Trong nửa năm nay cửa thành đóng chặt, đi lại không được giao thông. Ngày nay bỗng thấy cửa mở, quân ngoài lại rút thì người trong thành tranh nhau kéo ra, không thể ngăn cấm được. Hùng vương chọn các kiện tướng và dũng sĩ ước độ năm trăm người, đều cho cải dạng, theo bốn phía cửa thành lẻn vào trong. Hùng Khởi Thần cũng theo vào mà cải dạng một ông thầy bói. Hùng Khởi Thần vừa đi vừa hỏi thăm đường.Khi đến cửa dinh Định Quốc tướng quân, ngoài cửa có quân canh nghiêm mật, các hàng tướng sĩ đều gươm bạc tuốt trần. Hùng Khởi Thần vẫn tay cầm cái chiêu bài, vừa đi vừa nói lảm nhảm rằng:
    - Thầy bói vô danh đây, ngày nay đã đến kỳ hảo vận, tất ta tìm thấy người quen!
    Quân sĩ quát mắng mà rằng:
    - Anh thầy bói mắt mù kia! Đây là nơi vương phủ, sao nhà ngươi dám đi liều.
    Hùng Khởi Thần cười mà đáp rằng:
    - Thưa các ngài! Tôi đến đây để tìm ông Vệ Ngọc. Nguyên năm xưa ông ta gặp lúc hoạn nạn, có nhờ tôi bói giúp một quẻ, hẹn rằng khi nào khá giả, sẽ xin trọng thưởng. Bây giờ tôi chỉ tìm ông ta để vay mấy trăm lạng bạc tiêu.
    Quân sĩ cười mà bảo rằng:
    - À thế ra nhà ngươi định tìm ông Vệ Ngọc phải không? Ông ta vừa mới đi khỏi đó!
    Nói chưa dứt lời thì bỗng có một người trỏ mà bảo rằng:
    - Kia kìa! Ông Vệ Ngọc đã đến kia!
    Hùng Khởi Thần ngẩng đầu trông, quả nhiên thấy một người cưỡi ngựa, diện mạo khôi ngô, thân thể to lớn, thật giống Vệ Dũng Bưu như đúc. Lại thấy một người đón Vệ Ngọc mà bảo rằng:
    - Ông Vệ Ngọc ơi! Có ông thầy bói này đang tìm ông để vay mấy trăm lạng bạc! Hắn loanh quanh chờ ông ở đây mãi!
    Hùng Khởi Thần khẽ ra hiệu tay và bảo Vệ Ngọc rằng:
    - Ông Vệ Ngọc ơi! Ông còn nhớ lời hẹn năm xưa hay không? Ông hẹn tôi cho nghìn lạng bạc, ngày nay tôi chỉ vay ông giăm trăm để tiêu.
    Vệ Ngọc biết là Hùng vương sai vào, vội vàng xuống ngựa cầm lấy tay Hùng Khởi Thần mà bảo rằng:
    - Ta mong mãi bây giờ mới thấy đây, mau mau theo ta về nhà, rồi ta sẽ y hẹn cho vay nghìn lạng.

    Hùng Khởi Thần tức khắc đi theo về nhà Vệ Ngọc. Khi vào tới trong nhà. Vệ Ngọc đuổi hết người nhà ra, đóng chặt cửa lại, Hùng Khởi Thần bỏ cái khăn che xuống, rồi nói:
    - Biểu huynh ơi!
    Vệ Ngọc mừng rỡ mà rằng:
    - Thế ra Hùng công tử đó phải không! Công tử dám mạo hiểm vào đây thì thật là một người can đảm! Nhưng bây giờ định dùng mưu kế chi, công tử hãy nói cho tôi nghe.
    Hùng Khởi Thần khẽ rỉ tai nói nhỏ mấy câu. Vệ Ngọc lẩm nhẩm gật đầu mà rằng:
    - Nếu vậy thì thật là diệu kế! Nhưng việc này không nên chậm trễ, phải thi hành ngay mới được. Hôm nay trời gần tối, ta nên yên nghỉ sớm rồi sáng mai sẽ cải trang.
    Bấy giờ Vệ Ngọc gọi người nhà vào, trỏ Hùng Khởi Thần mà bảo rằng:
    - Ông thầy bói đây nguyên là nữ lưu, tức điệt nữ của phu nhân ta ở kinh thành lánh nạn tới đây đó! Vì sợ thân gái dặm trường, đi sao cho tiện, vậy nên phải cải trang nam tử. Đến sáng mai sẽ lại dùng nữ trang vào bái yết nàng Văn Cơ ở trong vương phủ đây.
    Vệ Ngọc phu nhân là Liễu thị bước ra, cúi chào Hùng Khởi Thần, mời vào nhà trong, rồi bày tiệc rượu khoản đãi. Trong khi uống rượu, lại có hai công tử ra chào. Vệ Ngọc hỏi thăm đến những tình hình trong khi lưu lạc, Hùng Khởi Thần lại thuật hết đầu đuôi cho nghe. Vệ Ngọc thở dài mà than rằng:
    - Đó cũng là lỗi tại nhà ta, khiến công tử chịu bao nhiêu nỗi cực khổ!
    Vệ Ngọc lại thuật cho nghe những nông nổi trong khi về tới nhà bị bắt, Hùng Khởi Thần không nghe nói thì thôi, khi đã nghe nói thì càng đứt ruột đau lòng.
    Hùng Khởi Thần thở dài mà than rằng:
    - Từ di nương ơi! Di nương vì tôi mà phải đâm đầu xuống sông! Hùng Khởi Thần này thật là tài hèn sức mọn, để đến nỗi di lụy đến di nương. Không trách thân phụ ta bảo là đứa bất nghĩa, tưởng cũng không oan. Tôi nghĩ bao nhiêu càng căm tức cho Lã thị thật là một đứa gian ác. Khi bấy giờ dùng những lời thô bỉ mà sỉ mắng tôi, mỉa mai tôi, chẳng kể làm chi, cớ sao lại vu oan cho Từ di nương điều ô nhục. Đợi bao giờ thành Kim Lăng này phá vỡ, tôi sẽ đem Lã thị phân thây trăm mảnh mà tế trước linh sàng Từ di nương!
    Hùng Khởi Thần nói đến đấy thì cau mày nghiến răng tỏ ra ý giận. Liễu thị lại đem bức thư tìm được ở trong mình Từ di nương từ khi vớt thi thể ở dưới sông lên, trao cho Hùng Khởi Thần xem, Liểu thị nói:
    - Hùng công tử ơi! Công tử xem bức thư này thì thật khôn cầm giọt lệ.
    Hùng Khởi Thần vừa xem vừa ứa nước mắt khóc. Khi xem xong, trong lòng thương xót lại thở dài mà rằng:
    - Từ di nương ơi! Ơn sâu của di nương đã cứu sống Hùng Khởi Thần này sự báo đền đành để kiếp sau vậy.
    Hùng Khởi Thần nghĩ rầu cả ruột, không ăn được cơm, rồi đứng dậy đi vào phòng ngủ. Khi vào trong phòng, Hùng Khởi Thần chỉ vật mình khóc lóc, rồi lại ôm gối thở dài. Hùng Khởi Thần lẩm nhẩm một mình rằng:
    - Khi ta gặp nàng Văn Cơ thì biết xử trí ra thế nào! Ta chắc rằng nàng thế nào cũng lại đem những lời dâm đãng mà cợt ghẹo ta, bấy giờ ta biết gỡ làm sao cho thoát. Cứ như lời thân phụ ta nói thì định bắt ta phải dan díu với nàng. Đã đành rằng một là vì nước nhà, hai là vì cữu phụ, nhưng nông nỗi này ta biết tính làm sao. Âu là ta cự tuyệt đứa dâm đãng kia để khỏi phụ lòng trinh tiết của Phi Loan quận chúa vậy.
    Hùng Khởi Thần nghĩ vậy, lại hăng hái bội phần. Sáng hôm sau, hai vợ chồng Vệ Ngọc đem quần áo đàn bà vào cho Hùng Khởi Thần mặc, lại dùng đồ nữ trang để tô điểm, trông rõ ra một bậc tiểu thư đắm nguyệt ngây hoa. Vệ Ngọc khen ngợi mà rằng:
    - Nhan sắc khuynh thành này, dẫu có nghìn vàng cũng khó lòng mà mua được!
    Hùng Khởi Thần thở dài mà thưa rằng:
    - Làm thân nam tử mà phải cải dạng nữ trang thì tự nghĩ càng thêm hỗ thẹn.
    Khi ăn lót dạ xong, Vệ Ngọc sai người sắp sẵn một chiếc kiệu hoa đưa Hùng Khởi Thần vào chốn vương phủ. Vệ Ngọc vào trước bẩm với Định Quốc tướng quân rằng:
    - Dám bẩm tướng quân! Tôi có người biểu muội xin vào bái kiến Văn Cơ phu nhân!
    Định Quốc tướng quân gật đầu cho vào. Vệ Ngọc tức khắc đưa Hùng Khởi Thần vào nhà trong. Nàng Văn Cơ hỏi rằng:
    - Người con gái nhà ai mà nhan sắc đẹp như thế kia?
    Vệ Ngọc cười mà bảo rằng:
    - Em quên rồi à! Đây là người mà trong lòng lòng em hàng ngày vẫn thường nghĩ đến đó! Cách biệt trong bao lâu nay, bây giờ mới lại tới đây! Em thử nghĩ kỹ xem là ai nào!
    Nàng Văn Cơ kinh ngạc, bước gần đến trước mặt, cầm lấy tay mà nhìn rồi nói:
    - Trời ơi! Biểu muội đấy à! Ở đâu mà lại tới đây! Âu là ta cùng vào trong phòng nói chuyện.
    Nói xong, liền dắt Hùng Khởi Thần vào trong phòng. Vệ Ngọc lui ra, nàng Văn Cơ tha hầu cho các tỳ nữ. Bấy giờ lại gặp Lã di nương bị bệnh không đến đấy, thành ra vắng vẻ chẳng có ai cả.
    Hùng Khởi Thần cười mà bào Văn Cơ rằng:
    - Tiểu thư ngày nay còn nhận được tôi à!
    Nàng Văn Cơ nói:
    - Khi nào tôi lại quên! Một chàng công tử phụ nghĩa bạc tình kia, dẫu đã chết rồi đem thiêu ra tro, tôi cũng vẫn còn nhận được. Nhưng tôi xin hỏi, công tử đã phụ nghĩa bạc tình thì bây giờ còn đến đây làm chi.
    Hùng Khởi Thần nói:
    - Năm trước tôi nương thân ở nhà tiểu thư, cảm thâm tình của tiểu thư đã đối với tôi, cho nên từ bấy đến nay tôi vẫn không thể quên được.
    Nàng Văn Cơ nói:
    - Thôi! Tôi cũng xin cám ơn công tử! Nếu công tử có nghĩ đến thâm tình của tôi thì năm xưa đã không giẫy tôi phải té nhào xuống đất.
    Bấy giờ Hùng Khởi Thần không biết làm thế nào cho được, phải giả cách ôn tồn ghé ngồi lại gần mà bảo rằng:
    - Tiểu thư ơi! Năm xưa vì sao mà tôi phải cự tuyệt, tưởng tiểu thư cũng lượng tình cho tôi. Ngày nay tôi đến đây là cốt để báo ơn tiểu thư đó!
    Nàng Văn Cơ cười mà đáp lại rằng:
    - Nay tôi đã được vinh hoa phú quý, cần chi phải mong công tử báo ơn.
    Hùng Khởi Thần lại khẽ ghé tai thỏ thẻ mà nói nhỏ rằng:
    - Tiểu thư ơi! Ngày nay tiểu thư dẫu được vinh hoa phú quý, nhưng nào ai có lòng yêu hương tiếc ngọc, tôi chỉ sợ tiểu thư không quên được tình người cũ mà thôi.
    Nàng Văn Cơ nghe nói, nét mặt đỏ bừng, khẽ lừ hai con mắt rồi thở dài một tiếng mà rằng:
    - Chẳng qua di nương tôi làm hại tôi, khiến tôi phải thất thân với đứa thô bỉ này! Mỗi không chung gối loan phòng thì hơi rượu sặc sụa, mật ngoài cười gượng mà trong lòng khóc thầm vậy. Từ khi tôi gặp công tử, vẫn tưởng rằng duyên trời đưa lại, hai sẽ sẽ được cùng nhau sum họp một nhà, không ngờ công tử phụ nghĩa bạc tình, khiến cho tôi uổng phí một đời xuân xanh, sa vào nơi khổ hải này, năm nay đã ngoài ba mươi tuổi. Câu thơ đắn đo, biết cùng ai đọc, tiếng đàn ngơ ngẩn, gảy để ai nghe. Dự đau đớn ấy công tử khó lòng mà hiểu cho thấu! Bây giờ công tử bảo định đến đây để trả ơn tôi, chẳng hay cách trả ơn thế nào, xin công tử nói cho tôi được biết.
    Hùng Khởi Thần cười mà đáp rằng:
    - Tiểu thư ơi! Số là đại binh ngày nay sắp phá vỡ thành Kim Lăng, tôi thì nghĩ thân tình của tiểu thư đối với tôi năm xưa, sợ khi “Ngọc đá đều cháy”, cho nên phải bẩm với thân phụ và cữu phụ mà lẻn vào đây để báo cho tiểu thư biết. Tiểu thư nên mau mau theo tôi đi trốn thì tính mệnh họa may mới toàn.
    Nàng Văn Cơ run sợ cầm cập rồi hỏi rằng:
    - Tôi nghe tin đại quân ở ngoài thành đã rút, cớ sao công tử lại nói như thế?
    Nói chưa dứt lời thì bỗng nghe tiếng súng nổ, vang động trời đất. Các tỳ nữ vào báo rằng:
    - Dám bẩm phu nhân! Đại binh lại đến đánh thành, lần này đánh rất dữ dội. Chúng bắc thang định trèo qua thành mà vào. Vương gia đã sai quan tri phủ Bách Toàn nghiêm tra những quân gian tế đã lẻn vào thành. Hiện nay ông Vệ Ngọc phải phòng giữ trong phủ, mà vương gia thì tự đem quân đi tuần tiễu mặt ngoài.
    Nàng Văn Cơ nghe nói, tưởng chừng như sét đánh ngang đầu. Nét mặt tái mét, chẳng còn hột máu, vội vàng nắm lấy áo Hùng Khởi Thần mà bảo rằng:
    - Hùng công tử ơi! Công tử nên nghĩ cách mà cứu lấy tôi.
    Hùng Khởi Thần nói:
    - Không sợ!Bây giờ ta phải lừa đứa phản nghịch kia mới được! Tiểu thư cứ lập kế lừa cho nó uống rượu thật say thì sau này cũng chẳng lo gì không được vinh hoa phú quý.
    Nàng Văn Cơ nói:
    - Bây giờ muốn lừa nó thì làm thế nào?
    Hùng Khởi Thần cười mà đáp rằng:
    - Tiểu thư lại dùng những lời âu yếm lả lơi mà nói với nó, khiến nó phải xiêu lòng.
    Nàng Văn Cơ vừa cười vừa nói:
    - Ừ! Phải đấy!
    Bấy giờ nàng Văn Cơ truyền các nữ tỳ dọn cơm cùng ngồi ăn với Hùng Khởi Thần. Lại trỏ Hùng Khởi Thần mà bảo các nữ tỳ rằng:
    - Tiểu thư đây là biểu muội của ta, đấy đây để chờ bái kiến vương gia đó.
    Độ hết canh một đêm hôm ấy, có tin báo rằng Định Quốc tướng quân đã trở về phủ. Nàng Văn Cơ vội vàng sai nữ tỳ chạy ra mời vào tư thất để nói chuyện. Khi Định Quốc tướng quân tới nơi , mình mặc áo giáp, phía vai bên hữu vẫn còn buộc thuốc, nàng Văn Cơ chạy đến gần lấy tay vuốt ve, rồi mời vào phòng. Nàng Văn Cơ nói:
    - Tướng quân ơi! Cái vai này thuốc chữa đã hơn một tháng mà vẫn chưa khỏi à? Thiếp đêm ngày mong nhớ không biết dường nào, vậy phải sai mời tướng quân vào để nói chuyện một chút.
    Định Quốc tướng quân nói:
    - Phiền lòng phu nhân quá! Ta bị thương không dám gần nữ sắc, nay nghe phu nhân cho gọi, vội lật đật vào đây, nhưng ta tất phải ra ngoài ngay. Phu nhân ơi! Quân giặc lại kéo đến chân thành thì ngủ yên sao được, âu là để đến hôm khác ta sẽ xin vào bồi tiếp phu nhân.
    Nàng Văn Cơ giơ cánh tay ngọc ngà ra, nắm lấy Định Quốc tướng quân mà bảo rằng:
    - Thiếp đã sửa soạn một bàn tiệc rượu đây, tướng quân hãy nán ngồi uống cạn mấy chén!
    Định Quốc tướng quân thấy nàng Văn Cơ mặt hoa hớn hở, mày liễu nở nang, không thể cầm lòng cho được, bất đắc dĩ phải kéo ghế ngồi vào uống rượu. Nàng Văn Cơ tay rót miệng mời, mỉm cười mà bảo Định Quốc tướng quân rằng:
    - Tướng quân ơi! Thiếp cùng tướng quân kết tóc se tơ trong bấy nhiêu năm trời, bể ái nguồn ân, chưa hề một ngày nào xa cách. Từ khi tướng quân bị thương, phải ngủ riêng phòng để chữa thốc, thời gian thấm thoát, bỗng chốc đã một tháng nay. Ngày nay thương tích đã gần khỏi rồi, tướng quân nên ở đây để thiếp được hầu hạ. Chẳng lẽ vợ chồng đầu gối tay ấp, lại không cùng nhau chia dự đau đớn hay sao! Thiếp e vị tất đã phải vì chữa thuốc, hoặc giả tướng quân còn chút đèo bồng chi đây. Thôi đừng bưng bít miệng bình, có thể nào nên mau mau thú thực!
    Nàng Văn Cơ nói xong lại giả cách giận dỗi mà rằng:
    - Những lời năm xưa chỉ non thề biển, không ngờ một sớm bỏ đi!
    Định Quốc tướng quân thấy vậy luống cuống, vội vàng dịch lại bên cạnh mà dỗ bảo:
    - Phu nhân ơi! Phu nhân chớ lấy tôi làm lạ! Phu nhân nên biết cho rằng trong nửa năm nay lòng ta thật rối như mớ bòng bong. Naò cha già phải giam, nào em ruột bị giết chết. Thành Kim Lăng ngày nay có đại binh đến đánh, ta vẫn tự chắc rằng võ nghệ vô địch, sức này chưa dễ làm gì được nhau! Nào ngờ Hùng Hiệu cũng là tay dũng lực, ta ra đánh một trận, liền bị trọng thương. Chỗ thương tích này chữa mãi chưa lành miệng, cho nên ta phải kiêng nữ sắc, chứ thực không dám lòng chim dạ cá, đa mang gì.
    Nàng Văn Cơ nói:
    - Ai bảo không được kiêng nữ sắc!
    Định Quốc tướng quân nói:
    - Bởi vậy ta cần phải ngủ riêng phòng!
    Nàng Văn Cơ nói:
    - Cứ phải ngủ riêng phòng mới được hay sao!
    Định Quốc tướng quân cười mà bảo rằng:
    - Nhưng nếu chung gối loan phòng thì nể lòng có dễ cầm lòng cho đang.
    Nói xong, lại cười khanh khách. Nàng Văn Cơ cứ rót rượu mãi, Định Quốc tướng quân có ý nghi ngờ, mới dừng chén rượu không uống vội mà hỏi nàng rằng:
    - Phu nhân ơi! Phu nhân làm bạn cùng ta trong bấy nhiêu năm, ta chưa thấy bao giờ phu nhân lại tươi cười hớn hở như hôm nay vậy. Chẳng hay hôm nay vì cớ chi mà phu nhân cứ đem lòng luyến ái, cố bắt ta phải ngủ lại đây.
    Nàng Văn Cơ tủm tỉm cười mà đáp rằng:
    - Số là đêm qua thiếp có một giấc mộng rất lạ! Mộng thấy tướng quân mọc cánh bay lên trên không, thế thì kết quả là cái triệu sắp làm thiên tử. Tướng quân làm thiên tử thì ngôi chánh cung hoàng hậu kia hẳn phải đến thần thiếp.
    Định Quốc tướng quân nghe nói bằng lòng lại cả cười mà rằng:
    - Đa tạ những lời vàng ngọc của phu nhân .
    Vừa nói lại vừa cầm chén rượu uống. Khi rượu đã say, có ý buồn ngủ. các nữ tỳ xúm lại tháo mũ và cởi áo giáp ra. Nàng Văn Cơ cũng lấy tay xoa chỗ vai bị thương, rồi đỡ nằm xuống giường. Định Quốc tướng quân đặt mình xuống giường tức khắc ngủ ngay. Nàng Văn Cơ truyền các nữ tỳ triệt chiếu rượu ra, rồi đem ra ngoài cùng nhau ăn uống. Khi các nữ tỳ ra hết rồi, nàng Văn Cơ quay vào gọi Hùng Khởi Thần mà khẽ rỉ tai bảo rằng:
    - Định Quốc say rượu ngủ yên rồi! Bây giờ công tử làm thế nào mà giết được nó.
    Hùng Khởi Thần rón rén đến cạnh giường Định Quốc tướng quân nằm, khẽ vén màn dòm thì thấy hắn mặt đen mắt trợn, miệng thở hồng hộc như trâu rống. Hùng Khởi Thần lặng nghe mặt ngoài lại có tiếng súng nổ, bấy giờ canh ba đã điểm, chắc là bọn Trương Vĩnh đều khởi sự rồi. Hùng Khởi Thần mắm môi nghiến lợi, giơ tay rút rút thanh bảo kiếm treo ở trên tường, định đâm cho Định Quốc tướng quân một nhát. Hùng Khởi Thần tay cầm thanh kiếm, lúc đầu vẫn còn run lẩy bẩy, nhưng trong khi khẩn cấp, nếu không làm gấp thì sợ có người đến chăng, bất đắc dĩ phải hạ thủ. Định Quốc tướng quân bị mũi kiếm đâm thẳng giữa bụng, kêu to một tiếng, rồi ngã lăn xuống đất, máu chảy đầm đìa. Bấy giờ Định Quốc tướng quân vật mình giãy lộn trong hồi lâu rồi rống lên mấy tiếng. Nàng Văn Cơ thì chẳng còn hồn vía nào, cứ chạy quanh ở trong phòng, mồ hôi như tắm. Hùng Khởi Thần đứng xa trông thấy Định Quốc tướng quân nằm yên, bấy giờ mới rón rén đến cạnh. Vệ Ngọc ở bên ngoài cầm dao tiến vào, cắt lấy thủ cấp. Vệ Ngọc gọi nàng Văn Cơ mà bảo rằng:
    - Em nên mau mau theo Hùng công tử chạy trốn.
    Vệ Ngọc lại sai người đi bắt Lã thị. Mặt ngoài thì đại binh Hùng vương đã tiến vào trong thành, các quan văn võ trong thành bấy giờ đều bị nã tróc. Hùng vương tức khắc hạ lệnh treo bảng an dân, nghiêm cấm quân dĩ không được nhũng nhiễu, lại ghi công các tướng sĩ vào trong sổ. Còn Lã thị và nàng Văn Cơ thì giao cho Vệ Dũng Bưu đem về quê nhà, tế Từ di nương một tuần, khiến oan hồn khỏi ngậm ngùi ở nơi chín suối. Hùng Khởi Thần nói với Hùng vương rằng:
    - Thân phụ ơi! Xin thân phụ cho con theo đi, để trước là đối chất cùng Lã thị, sau là gọi chút lòng thành về đấy để kính viếng Từ di nương vậy.



    Được sửa lần cuối bởi muahong vào ngày khoảng 1 10 năm trước với 1 lần trong tổng số.

Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group