Phượng Vĩ _Duyên Anh(27/27 chương)

  • muahong

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chương 3



    Sáng hôm sau, qua một đêm chiêm bao đẹp, giã từ chiêm bao đẹp, tôi đến trường thật sớm. Sân trường còn vắng hoe. Thế mà, ở gian lớp của tôi, Phượng đã có mặt. Qua song cửa sổ nhìn vào, Phượng giống hệt con chim khuyên cô độc. Tôi bước vào lớp. Nhẹ nhàng lắm nhưng vẫn làm lay động chiếc lồng. Con chim khuyên giật mình. Rồi đôi mắt nó long lanh mừng rỡ. Phượng cười. Nụ cười buổi sáng rực rỡ như bình minh. Nàng đứng dậy:

    - Anh tới sớm quá.

    - Phượng tới sớm hơn tôi.

    Nàng đỡ chồng vở trên tay tôi. Cử chỉ quen thân và hồn nhiên. Tôi bối rối. Tự nhiên, tôi cười vô duyên dáng, đoảng vị. Nàng ngó chăm chăm tên tôi viết nắn nót, viết bằng bút "lông" ở cái "ê ti két". Phượng thích thú :

    - Biết tên anh rồi. Thiên Chương. Những một ngàn chương cơ à?

    - Không phải đâu.

    - Thế là gì ?

    - Là những vì sao, là tinh tú, là văn chương trên trời.

    - Tên anh hay tuyệt.

    Tôi đã ngồi xuống ghế của tôi. Phượng cũng ngồi. Nàng ngồi quay lưng về phía bảng đen. Như vậy, hai chúng tôi giáp mặt nhau. Tôi thấy khuôn mặt nàng đẹp cơ hồ những giấc chiêm bao chợt đến, chợt đi đêm qua. Tôi chưa hiểu Phượng đẹp đến độ nào, chỉ biết nàng đang làm tôi xao xuyến. Có lẽ, người con gái ta quen trước nhất ở đoạn đầu niên thiếu mà ta tưởng chừng đã yêu nàng là người con gái đẹp nhất. Nếu một mùi hương khó phân chất, theo thi sĩ, thì Phượng càng không nên so sánh với bất cứ ai, bất cứ cái gì, trừ những chiêm bao đẹp. Nàng hỏi :

    - Anh Chương là học trò mới?

    - Tôi là ma cũ.

    - Anh định bắt nạt ma mới chăng?

    - Tôi không dám bắt nạt ai. Phượng chắc không phải người tỉnh này?

    - Vâng.

    - Mọi năm học đâu?

    - Hà Nội.

    - Ở đây buồn lắm, tỉnh lỵ nhỏ bé, dân đồng chua nước mặn.

    - Nhưng đời sống êm đềm. Học trò hiền ghê ghê là. Họ tránh đường cho Phượng đi và chẳng ai trêu cợt. À, hè qua anh có đi đâu chơi không?

    - Về quê ngoại.

    - Sao anh không ra bãi biển Ðồng Châu. Tỉnh này có bãi biển Ðồng Châu đẹp nhất Việt Nam.

    - Quê ngoại tôi đẹp hơn nhiều.

    Tôi kể chuyện quê ngoại nhà tôi cho Phượng nghe. Nàng ước ao một dịp hè nào đó sẽ theo tôi về quê ngoại nhà tôi. Câu chuyện đang vui và tôi hết bối rối thì bỗng dưng tôi nói một câu ngu ngốc :

    - Mai Phượng sẽ chép bài mỏi tay.

    Phượng mím môi rồi bẻ bão tay :

    - Chắc phải mua một lọ dầu Nhị Thiên Ðường.

    Tôi hỏi :

    - Ðể làm gì?

    Phượng nheo mắt :

    - Anh không hiểu để làm gì à?

    Tôi gật đầu :

    - Ðể làm gì vậy?

    Phượng cười:

    - Ðể bóp tay sau khi chép hết bài cũ.

    Tôi suy nghĩ giây lát:

    - Hay là...

    - Hay là bóp tay bằng dầu Con Hổ?

    - Hay là Phượng để tôi chép bài giúp.

    - Rồi Phượng làm gì?

    - Phượng...

    Tôi không biết trả lời sao. Im lặng. Tôi đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ. Một khoảng trời của tôi còn y nguyên. Vẫn thiếu đủ sắc mây song nó mới phủ lên một vẻ kỳ ảo. Tôi nghe rõ tiếng trái tim tôi đập. Tôi chớp mắt và tưởng một bình minh nạm vàng ngập lụt trong mắt tôi. Tháng chín quả là tuyệt vời. Tôi đứng lên :

    - Họ sắp tới.

    Và tôi bước nhanh khỏi lớp. Một lúc, sân trường đã đông đầy học trò. Những người bạn tinh nghịch vỗ vai tôi thân mật:

    - Kiều Nguyệt Nga đến sớm nghê, Kim Liên đâu hả, Lục Vân Tiên? Phong Lai cướp mất nàng rồi ư?

    Tôi làm bộ nghiêm nghị:

    - Ðừng đùa nhảm.

    Thì họ dọa:

    - Bạn chê Lục Vân Tiên, tôi sẽ là Lục Vân Tiên đánh Phong Lai cứu Kiều Nguyệt Nga.

    Tôi bỗng dậy từ đáy lòng chút gì hờn ghen, khó chịu. Hai giờ Ðại số, tôi không nghe kịp thầy giảng. Hồn tôi thả trên dòng suối tóc Phượng. Tôi nhớ một đoạn giảng văn óng ả học năm ngoái, đoạn giảng văn dịch của Chateaubriand. Suối tóc Phượng như thác Niagara. Và tôi, tôi là Chateaubriand đứng ngắm thác chảy "Mơ màng trên những bờ nước rộng, rút lại thấy một mình đứng trước Thượng Ðế". Mơ màng trên suối tóc ngạt ngào hương thơm và thấy mình ngồi dưới bảng đen. Tiếng phấn viết ken két nhằng nhịt những con số dễ làm nản chí. Ðừng tháng mười vội. Thong thả đã. Hãy là đầu tháng chín. Tháng chín kéo dài cho mộng mơ no nê rồi tháng mười không sao đâu. Tháng chín cho tôi đủ thì giờ trách móc tôi khờ khạo, bí tắc một câu trả lời "Rồi Phượng làm gì".

    - Anh Chương !

    - Dạ.

    - Anh đang mơ mộng gì đó?

    - Dạ, con đang nghe bài.

    - Hiểu chứ?

    - Dạ hiểu.

    - Lên bảng!

    Tôi lên bảng, run run cầm cục phấn. Tay trái xóa bảng. Bụi phấn bay tung. Tôi quên tôi sắp bị mắng. Tưởng tượng bụi phấn như bụi tuyết trắng xóa đầu mình. Tưởng tượng mái tóc mình là cành lê điểm hoa phấn trắng. Tưởng tượng bụi phấn cơ hồ lớp sương buồn. Sương buồn ôm kín non sông. Ấy là cơn mơ mộng của cậu học trò. Tôi đang đóng trọn vẹn vai trò cậu ta. Và phải khó khăn lắm mới làm nổi bài ứng dụng tầm thường. Thầy đuổi về chổ :

    - Năm nay xuống dốc đấy nhé, Chương. Tại sao thế?

    Thưa thầy tại con bận tìm câu trả lời "Rồi Phượng làm gì". Câu trả lời khó gấp trăm lần bài toán khó nhất.

    - Phải cố gắng.

    - Dạ.

    Tôi nghĩ thầm: Tháng chín chưa dứt. Tháng tuyệt vời của tôi chưa thể giã từ tôi. Ít nhất, trước khi giã từ, nó nên cho tôi một kỷ niệm. Phượng quay xuống :

    - Anh có buồn không ?

    Tôi nói :

    - Tôi chỉ buồn vì tháng chín qua mau.

    - Tại sao?

    Vì chưa kiếm ra câu trả lời Phượng "Rồi Phượng làm gì" nếu tôi chép bài giùm Phượng.

    Phượng lại cười :

    - Liệu cuối tháng chín anh kiếm nổi chưa?

    Tôi gật đầu:

    - May ra.

    Hai giờ nối tiếp là hai giờ Vạn vật. Tôi không thèm nghe giảng bài. Thầy cứ giảng và tôi cứa vẽ mái tóc Phượng trong quyển vở nháp. Chợt nhớ bài thơ rất học trò của Tế Hanh :

    Những vở: soạn bài hay toán, luận
    Ðịa dư, cách trí... dáng lo âu
    Chỉnh tề đầy đủ như ông giáo
    Vở nháp lôi thôi giống học trò

    Bìa rách lung lay giấy chẳng lành
    Mực thì đủ thứ: Tím, đen, xanh...
    Không cần giấy thấm, không cần thước
    Bài chép chưa xong đã chép hình

    Nháp luận chữ tây rồi quốc văn
    Ðôi lời thầy giảng chép lăng quăng
    Trò chơi giải trí bên bài toán
    Rất khó, bài thơ trải điệu vần...

    Và các tên người trạm khắp trường
    Làn môi, cặp mắt, vẽ từng đường
    Ấy là những lúc chàng trai nhớ
    Nghĩ đến ngày kia thoát khỏi trường.

    Ðó, đâu riêng gì tôi mơ mộng? Và đâu riêng gì tôi vẽ mái tóc một người bạn gái vào cuốn vở nháp? Chàng trai Tế Hanh vẽ làn môi, cặp mắt con gái và ghi nhằng nhịt tên các nàng để nghĩ "ngày kia thoát khỏi trường". Chứ tôi, tôi chỉ vẽ một mái tóc, chỉ viết một tên người có mái tóc và không bao giờ nghĩ ngày mai dời bỏ trường lớp. Tháng chín với tôi còn yêu dấu, nữa là trường lớp của tôi. Phượng không biết tôi đang vẽ mái tóc nàng. Mái tóc nàng là tấm bản đồ dẫn hồn tôi phiêu du đến bờ mơ bãi mộng. "Rồi Phượng làm gì" Phượng đừng làm gì cả, Phượng hãy ngồi yên cho tôi trốn những giờ học khô khan trên nụ cười nàng. Câu trả lời đã có. Nhưng cuối tháng chín liệu tôi dám trả lời Phượng không?


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group