Phượng Vĩ _Duyên Anh(27/27 chương)

  • muahong

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chương 5



    Tháng mười

    Khi mới nhớn, tuổi mười lăm, mười bẩy,
    Làm học trò, mắt sáng với môi tươi.
    Ta bước lên, chân vẫn dạo bên người,
    Ngoài cặp sách, trần ai xem cũng nhẹ.
    Ðồi thấp thoáng qua học đường nhỏ bé
    Phố phường vui, cuộc sống mới lên hoa.
    Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa,
    Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp.
    Nắng thủa đó khiến lòng ta hồi hộp,
    Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm.
    Ôi tiếng nào vang bốn bức tường câm?
    Không khí nặng, mơ hồ thầy với bạn.
    Ta nhớn lên, bước đường không giới hạn,
    Có lẽ đâu kìm giữ bởi tay người?
    Tuổi hoa hồng - kiêu hãnh của ta ơi !
    Tình đã hẹn ở trên đường nắng mới.

    Ta ném bút giẫm lên sầu một buổi.
    Xa vở bài, mở rộng sách Ham Mê.
    Ðã từng phen trèo cổng bỏ trường về,
    Xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn,
    Ðời đổi mới từ ngày ta dấy loạn,
    Sớm như chiều hư thực bóng hoa hương,
    Ta ra đi, tìm lớp học thiên đường,
    Và khi đó thì mẹ yêu ngồi khóc...

    Ôi khoái lạc của những giờ trốn học,
    Những bình minh xuân đẹp, những chiều thu !
    Bao cảnh nước mây đằm thắm hẹn hò,
    Khi biếng gặp, nhớ nhung pha mầu áo,
    Hỡi thành đô với linh hồn Bách Thảo !
    Còn nhớ ta, chàng tuổi trẻ tóc bay,
    Làm học trò nhưng không sách cầm tay,
    Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ.
    Riêng ta nhớ những trưa hè sắc đỏ,
    Ðường hoàng lan nắng rộng : lối đi quen.
    Nghìn bóng cây chen bóng mộng hư huyền,
    Ta đến đó lần đầu nghe rạo rực...
    Thấy phảng phất hình đôi vai, bộ ngực,
    Làn môi tươi in một né son hồng.
    Cặp má đào phơn phớt ánh phù dung,
    Ðâu lả lướt mái tóc dài sóng gợn?
    Ta ngây ngất cả tấm thân vừa nhớn,
    Bỗng rùng mình thở vội áng hương qua,
    Tưởng hương thơm một da thịt đàn bà.

    Bài thơ của Ðinh Hùng làm tôi ngây ngất như thi sĩ ngây ngất tấm thân vừa lớn của người. Tôi đọc nó trên một tuần báo mà ông chú sinh viên của tôi ở Hà Nội gửi về cho bố tôi. Tôi đã chép bài thơ này, học thuộc lòng trước khi hôm giã từ tháng chín. Khi ta vừa lớn, vừa muốn thoát khỏi sự giam cầm của bổn phận (bổn phận làm học trò, chẳng hạn), vớ được những bài thơ tương tự bài thơ Ðinh Hùng, ta phải nhận nó là kinh giải thoát tội lỗi, nếu trốn học ra bờ sông ngắm những cánh bèo phiêu dạt hay mải mơ mộng quên cả làm bài là những tội lỗi. Tôi tưởng bài thơ trên của tôi. Hoặc thi sĩ Ðinh Hùng viết cho tôi, viết vì tôi. Ở tâm trạng tôi, bao nhiêu chữ trong bài thơ Khi mới nhớn là bấy nhiêu giọt máu lưu chuyển khắp cơ thể tôi. Tôi sẽ kể Phượng nghe. Nhưng vào thời Kim Trọng. Tháng chín, tự nhủ chờ đợi tháng mười sẽ hạn chế mơ mộng. Tháng mười, muốn coi sách bài là giấy cũ để hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp, hồn lơ đãng trên một mái tóc.

    - Anh Chương.

    Phượng quay xuống.

    - Hết tháng chín rồi, anh tìm ra câu trả lời Phượng chưa?

    Phượng mỉm cười. Ðôi mắt tinh nghịch.

    - Nếu có câu trả lời, Phượng sẽ tặng anh cái này.

    Phượng đặt lên mặt bàn tôi một gói nhỏ, dặn dò :

    - Ðừng mở khi còn bí.

    Phượng quay lên. Tôi say mê ngắm cái gói nhỏ bọc bằng giấy bóng mờ mầu xanh. Tóc Phượng nồng hương thơm. Hồn tôi đang ngủ mê trên tóc Phượng, hồn tôi đang lướt êm trên dòng suối huyền ảo. Tôi không nghe thầy giảng bài nữa. Tôi bằng lòng "xuống dốc". Xuống dốc mộng mơ, xuống địa ngục mơ mộng. Ðịa ngục không quỷ sứ, không cầu vồng, không bàn chông. Ðịa ngục hiền hòa. Ðịa ngục rợp hoa, ngát hương. Quyển vở nháp thân mến của tôi dẫn tôi vượt bốn bức tường câm. Tôi ghi hàng chữ : Nếu chưa thể trả lời, cứ mở cái gói xinh đẹp của Phượng thì sao? Tôi xé ra, gấp nhỏ vất trúng quyển vở của Phượng. Nàng dở ra đọc và trả lời : "Thì Phượng sẽ giận anh lắm". Một lát, Phượng ban ân huệ : "Anh mở đi, Phượng không giận đâu, nhưng đừng cười".

    - Anh mở quà tặng của Phượng chưa?

    - Chưa.

    - Mở đi chứ !

    - Tôi đợi về nhà nằm trong phòng kín mới mở.

    - Anh phải mở ngay lập tức.

    - Phượng ban lệnh à?

    - Anh quên rằng đã cho Phượng những quyển vở và anh đã sửa lại ngôi vị.

    - Chưa sửa đâu. Vẫn là roi.

    Phượng lắc đầu duyên dáng :

    - Nhưng Phượng tự sửa thành reine rồi. Anh trung thành với lời hứa quá. Anh đã viết bút máy. Thôi, Phượng rút lệnh lại vậy. Phượng mới mua cuốn truyện mới của Nguyễn Minh Lang, chưa kịp đọc, cho anh mượn đọc trước nhé !

    Tôi hỏi :

    - Cuốn gì đó?

    Phượng nheo mắt :

    - Còn gói kỹ. Anh đọc sẽ biết. Ðem về nhà, vào phòng kín mở đấy.

    Phượng lấy cuốn truyện từ cặp sách ra đưa cho tôi. Truyện của Nguyễn Minh Lang, nhà văn lãng mạn đang nổi tiếng. Cùng với Hoàng Công Khanh, Thanh Nam, Nguyễn Minh Lang xuất hiện bắt trời Hà Nội lúc nào cũng như chớm vào thu. Ở quê ngoại nghỉ hè lên tỉnh, tôi trở thành cậu học trò ái mộ văn chương. Tiểu thuyết thứ bẩy là báo lý tưởng. Tôi đã đọc Trăng đồng nội của Nguyễn Minh Lang, Cuộc đời một thiếu nữ dầy cộm của Thanh Lam. Tôi thích Nguyễn Minh Lang lãng mạn hóa những mẩu đời hậu phương kháng chiến. Bừng sáng của Vĩnh Lộc đã khiến tôi say sưa. Tôi sắp được đọc truyện mới nhất của Nguyễn Minh Lang.

    - Cho biết cảm tưởng nhé !

    - Cảm tưởng gì?

    - Về cuốn truyện.

    - Còn gói quà?

    - Luôn.

    - Những hai cảm tưởng cơ à?

    Phượng không trả lời. Có nghĩa là nàng muốn hai cảm tưởng. Buổi trưa tuyệt diệu. Trời đã sang đông nhưng nắng vẫn đủ sưởi ấm da thịt. Nằm trong phòng hơi lạnh một chút. Chiếc chăn đơn phủ kín thân thể, chừa cái đầu (vì đầu có hai con mắt) và đôi tay là lý tưởng rồi. Tay cầm sách. Mắt đọc. Bóc miếng giấy bao kín cuốn truyện của Nguyễn Minh Lang ra. Mắt hoa lên. Tim ngừng đập. Tên cuốn truyện làm tôi ngộp thở và rụng rời trong nỗi đê mê vô tận. Hoàng tử của lòng em. Nguyễn Minh Lang bất hủ. Nguyễn Minh Lang viết cho tôi, viết vì tôi đấy. Tại sao Phượng bắt tôi đọc cuốn này? Có phải Phượng chưa biết tên truyện không? Phượng vào hiệu sách mua mà. Phượng muốn tôi làm hoàng tử của lòng em. Em Phượng. Tôi đọc thật nhanh và tôi chẳng hiểu truyện viết ra sao.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group