Những đóa hoa Thiền - Dương Đình Hỷ

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2076.- Không rơi vào giai cấp.


    Có ông tăng hỏi Hoàng Bá Hi Vận :
    -Làm sao để có thể không rơi vào giai cấp ?
    -Cả ngày ăn cơm mà không hề cắn một hạt cơm, cả ngày đi đường mà không hề dẫm lên một tấc đất.
    (Công án 100)

    Giai cấp là tầng lớp, giai đoạn. Các hiện tượng ở thế gian có trước sau, trên dưới, cao thấp . . . đều là giai cấp. Mỗi giai cấp đều có khởi phục không thể bình thản. Do đó chuyện trên đời không thể không rơi vào giai cấp. Phật pháp có giai cấp không ? Có. Hoa Nghiêm tông, Thiên Thai tông, Mật tông, Duy Thức tông tất cả đều có giai cấp, chỉ có Thiền tông chỉ thẳng tâm người thấy tánh thành Phật là không có giai cấp. Câu nói của Hoàng Bá hàm ý : Tôi không dự định trả lời ông mà để ông tự tìm lấy câu trả lời.

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2077.- Chủ ở đâu ?


    Tuyết Nham Tổ Khâm hỏi đệ tử là Cao Phong Nguyên Diệu:
    -Ban ngày ban mặt ông có làm chủ được mình không ?
    -Con làm được.
    -Ban đêm nằm mộng ông có làm chủ được mình không ?
    -Con làm được.
    -Ban đêm không nằm mộng, không tưởng, không thấy, không nghe thì chủ ở đâu ?
    Cao Phong không trả lời được, từ đó cố gắng tinh tiến tu hành. Một hôm nhân bạn đồng phòng làm rơi cái gối. Tiếng gối rơi bỗng làm Cao Phong tỉnh ngộ.
    (Công án 100)

    Có một số người thích chỉ huy người khác, thích làm chủ người, nghĩ rằng mình làm chủ được mình. Kỳ thật, thân và tâm bất do kỷ, khi có nhiều phiền não tới khó mà tự chủ được. Tuyết Nham hỏi Cao Phong để khảo nghiệm tâm cảnh và công lực của đồ đệ tới đâu ? Cao Phong không trả lời được câu hỏi cố gắng tu hành, đến khi nghe tiếng gối rơi mà khai ngộ. Ông ngộ được cái gì ? Ông ngộ rằng thực sự chủ không tồn tại, nhưng không phải là không có công năng. Khi bên ngoài có động tác, hiện tượng, nó liền phản ứng. Người triệt ngộ là vô ngã, nếu đã vô ngã thì vấn đề chủ ở đâu không cần đặt ra làm gì.

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2078.- Nam Tuyền bán thân.


    Nam Tuyền trong một pháp hội bảo đại chúng :
    -Hôm nay Vương lão sư muốn bán thân, không biết có ai muốn mua không ?
    -Con mua.
    -Ông trả giá cao tôi không bán, ông trả giá thấp tôi cũng không bán, ông làm sao mua ?
    Ông tăng không trả lời được.
    (Tứ Lý Thiền)

    Có vật có giá vô lượng, có vật có giá đáng một cắc, nhưng mỗi vật đều có giá trị của nó. Con người cũng vậy, các ông phải biết quý giá trị của chính mình, ai cũng có khả năng làm nên việc lớn. (Xem thêm công án 649)

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2079.- Mang hộ cái sẻng.


    Triệu Châu Tòng Thẩm hỏi một ông tăng mới đến :
    -Ông vừa từ đâu lại ?
    -Con từ Phúc Châu Tuyết Phong đến.
    -Tuyết Phong có lời gì dạy chúng ?
    -Tuyết Phong thường nói : Mười phương thế giới chỉ là một con mắt của các ông. Các ông đi đại tiện ở đâu ? Chẳng lẽ đi vào chính mắt mình sao ?
    Triệu Châu nghe rồi cười bảo :
    -Khi nào ông về, mang hộ cho tôi cái sẻng về cho Tuyết Phong để ổng đào một lỗ cầu tiêu.
    (Tứ Lý Thiền)

    Thiền tông nhận rằng tịnh thổ và uế thổ chẳng có phân biệt gì. Thế giới sạch hay bẩn là do tâm con người sạch hay bẩn. Ý của Tuyết Phong là chỉ tại lý luận nhận thức thì không thấy được cảnh giới đạt được bởi sự tu hành. Triệu Châu lại cao hơn một tầng : sạch và bẩn đều phải trừ bỏ. Ở đất bẩn tôi đào một lỗ cầu tiêu, ở đất sạch tôi khoét đi con mắt. Hai vị thiền sư một xướng một họa khiến thiền sinh có thể vươn lên thiền cảnh.

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2080.- Học tập công án.


    Trí Cự hỏi sư phụ Tào Sơn Bản Tịch :
    -Cổ nhân dạy thiền sinh công án, thoại đầu, ngày nay con nên hiểu như thế nào ?
    -Ông không được coi đó là chuyện của người xưa, phải tự đặt mình vào công án và thoại đầu ấy, tự mình học tập lãnh ngộ.
    (Tứ Lý Thiền)

    Đối với vạn sự, vạn vật nếu không đặt mình vào sự vật thì không nhận thức được sự vật, ngược lại nếu không nhận thức được chính mình, ly khai ngã thì không nhận thức được sự vật. Nhưng cái ngã ấy ở đâu ?

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2081.- Đạo nhãn không thông.


    Thanh Lương Văn Ích hỏi một ông tăng :
    -Mắt suối không thông là do bị cát làm nghẽn, còn mắt đạo không thông là vì cái gì ?
    Ông tăng không trả lời được, Thanh Lương bèn trả lời thế :
    -Bị mắt tục làm trở ngại.
    (Tứ Lý Thiền)

    Người chiến thắng được chính mình mới được coi là người hùng. Thiền tông nói minh tâm kiến tánh là muốn thiền sinh chiến thắng được ngu muội của mình. Người thường gập chuyện thường viện dẫn những nguyên nhân ngoại tại mà không chỉ ra những nguyên nhân tự bản thân. Các ông phải biết nguyên nhân bên trong là căn nguyên, các nguyên nhân bên ngoài là điều kiện.

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2082.- Điều nào sa di coi trọng.


    Có ông tăng hỏi Thanh Lương Văn Ích :
    -Điều quan trọng của người xuất gia là gì ?
    -Nếu người xuất gia còn có điều coi trọng, lưu luyến thì không phải là người xuất gia chân chính.
    (Tứ Lý Thiền)

    Phật pháp chủ trương không, nói đến cùng, ngay cả Phật, Phật pháp cũng là không thì mới gọi là vào cửa Phật. Dùng lý luận để hiểu “không” không khó nhưng trong Thiền tông phải vận dụng cả tinh thần và sinh mạng để thể hội điều này.

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2083.- Từ tháp tam tổ tới.


    Động Sơn Lương Giới hỏi một ông tăng mới đến :
    -Ông từ đâu đến ?
    -Con từ tháp tam tổ tới.
    -Ông đã tới tháp tam tổ (đã thông hiểu Phật pháp) còn đến đây làm gì ?
    -Con và tam tổ cách xa nhiều năm tháng, con và hòa thượng thì sinh hoạt cùng thời.
    -Nếu tôi muốn gập bản lai sư (tự tánh) của ông thì có được không ?
    -Vậy thì thỉnh bản lai diện mục của hòa thượng xuyên sọ mà ra là gập được.
    -Hiện thời lão tăng không ở đây.
    (Tứ Lý Thiền)

    Công án này giống như chuyện võ hiệp, 2 cao thủ tỷ thí võ công. Bề ngoài coi rất hòa khí nhưng thực tế là đầy sát khí. Hai bên đều thử thách cảnh giới và công phu của đối phương. Cuối cùng Động Sơn muốn ông tăng hiển thị bản lai diện mục ra. Đây là một câu hỏi rất khó, nhưng ông tăng cũng không kém, trao banh lại cho Động Sơn, bảo Động Sơn mang bản lai diện mục của mình ra gập mặt. Động Sơn chỉ còn cách thâu binh, nhưng câu đáp cũng rất là khéo.

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2084.- Khen ngợi pháp thân.


    Động Sơn Lương Giới hỏi một ông tăng giảng kinh Duy Ma Cật :
    -Trong kinh Duy Ma Cật có nói “Không thể dùng trí để biết, không thể dùng nhận thức để nhận thức”. Đây là loại phương thức gì ?
    -Đây là lời khen ngợi pháp thân.
    -Gọi pháp thân là đã tán tụng rồi.
    (Tứ Lý Thiền)

    Pháp thân là dụng ngữ của Phật giáo có thể giải thích là Đạo. Câu nói của Động Sơn có nghĩa là đã có danh rồi lại còn thêm danh là sai, sâu thêm một tầng nữa thì là Pháp thân không thể dùng lời để nói, để tán tụng, nhưng ông có biết pháp thân của ông không đã ?

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2085.- Cây khô và cây tươi.


    Dược Sơn Duy Nghiễm chỉ một cây khô và một cây xum xuê lá cành hỏi Đạo Ngô :
    -Ông thấy cây khô đúng hay cây tươi đúng ?
    -Tâm chúng ta như cây tươi, xum xuê cành lá tràn đầy sức sống.
    -Tốt lắm ! Ông thấy rõ là thế giới tràn đầy sức sống.
    Dược Sơn lại hỏi Vân Nham, Vân Nham thưa :
    -Tâm chúng ta như cây khô, không có nhiều cành thừa thãi.
    -Tốt lắm, ông thấy rõ thế giới, có thể giữ cho tâm mình đạm bạc không bị những hiện tượng điên đảo làm mê hoặc.
    Đúng lúc đó Cao sa di ngẫu nhiên đi tới, Dược Sơn lập lại câu hỏi. Cao sa di nói :
    -Con mặc kệ khô hay tươi, sao thì sao, khi khô tâm vẫn thuần khiết an ninh, khi tươi thì tràn đầy sức sống, hà tất phải nhọc lòng suy nghĩ.
    -Không đúng ! Không đúng ! Tâm có công năng tại sao lại không xử dụng chứ ?
    (Tứ Lý Thiền)

    Dược Sơn và 3 đồ đệ hợp diễn một tuồng về tâm và ngã, khiến chúng ta thấy được toàn diện của Thiền, không như những người chỉ chú trọng vào “Không” mà coi nhẹ “hữu”, chỉ trọng không nói mà coi nhẹ nói. (Xem thêm công án 1080)

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2086.- Đơn Hà nằm ngủ trên cầu.


    Đời Đường, Đơn Hà Thiên Nhiên có một lần nằm ngủ trên cầu Thiên Tân, gập lúc Lưu Thú Lạc Dương là Trịnh Công dùng kiệu đi qua. Các lính đi trước dẹp đường kêu ông tránh đường nhưng ông mặc kệ. Hỏi ông tại sao lại nằm ngủ trên cầu, ông nói :
    -Tôi là hòa thượng không có việc gì để làm.
    Trịnh lưu thú nghe lời biết là một ông tăng khác thường bèn tự cúng dường một cuốn lụa và 2 bộ tăng phục. Hàng ngày lại cúng dường gạo và miến. Tin tức này loan truyền khắp thành Lạc Dương khiến nhiều người đến quy y với ông.
    (Tứ Lý Thiền)

    Đơn Hà là một vị thiền sư cổ quái không sợ vương quyền và giáo quyền. Tâm ông tự do, tự tại, không sợ gì cả. Trong tâm ông không có Phật, có hoàng đế, tất cả đều không thì còn sợ gì ? Còn gì có thể bó buộc được ông nữa ?

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2087.- Thế nào là 12 thời.


    Có ông tăng hỏi Đại Đồng (đệ tử của Thạch Đầu):
    -Trong 12 thời phải dụng công thế nào để hợp Đạo ?
    -Ông có nhận thức được 12 thời không ?
    -Thế nào là 12 thời ?
    -Tý, sửu, dần, mão . . .
    (Tứ Lý Thiền)

    Ngày làm, đêm ngủ, đói ăn, rét mặc, đều là biểu hiện cụ thể của Đạo. Từ trẻ tới già, từ sinh tới chết đều là sự vận hành của Đạo. Thích Ca Mâu Ni 80 tuổi cũng nhập Niết Bàn, đạo lý này chẳng đã rõ ràng lắm sao ?

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2088.- Ếch nuốt trăng.


    Thiên Đồng là một vị thiền sư trứ danh cuối thời Bắc Tống. Ban đầu ông đến tham học với Phù Dung Đạo Giai. Phù Dung hỏi :
    -Trước thời không kiếp tự kỷ của ông thế nào ?
    -Giống như ếch ngồi đáy giếng nuốt ánh trăng, canh ba không treo màn cửa để ánh trăng lọt qua song.
    -Không đúng, ông hãy nói lại.
    Thiên Đồng suy nghĩ, định mở miệng đáp lại liền bị Phù dung dùng phất trần đánh cho một trận. :
    -Ông sẽ nói đại loại dùng không chấp.
    Thiên Đồng nghe lời này hoát nhiên khai ngộ.
    (Tứ Lý Thiền)

    Thổi cơm đến nửa chừng thì lửa tắt, phải đốt lửa lại. Nếu đốt lửa lớn quá hay nhỏ quá cũng đều không được, đốt lâu quá hay chóng quá cũng không được. Các ông Tăng được các vị thiền sư trứ danh tiếp đãi, đa số đều đã tu hành lâu năm, chỉ là hoả hầu chưa đủ, nên cần danh sư chỉ điểm. Trong các cuộc vấn đáp, vị thầy sẽ làm cho các ông tăng bặt đường suy nghĩ mà tiến vào cửa Thiền. Việc chỉ điểm cũng khó khăn như thổi cơm ở giai đoạn cuối.

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2089.- Bới trong tro tàn.


    Bách Trượng hỏi Quy Sơn bếp còn lửa không, Quy Sơn dùng que cời lửa bới tro rồi thưa không có lửa. Bách Trượng tự lấy que cời lửa bới trong đám tro thấy một tinh hoả bèn bảo đồ đệ :
    -Ông bảo không có lửa, thế cái này là cái gì ?
    Quy Sơn do đó khai ngộ.
    (Tứ Lý Thiền)

    Trong sinh hoạt không có chỗ nào là không có triết lý, không chỗ nào là không ẩn tàng thiền cơ. Có một số người nhận rằng tham thiền là rất khó, kỳ thật có khó không ? Có người thấy hoa đào nở mà ngộ, lại có người đi đường bị vấp té mà ngộ, có người nghe tiếng chim hót, gà gáy hay chó sủa mà ngộ v . v . Sự kiện này giống như câu nói : Đi mòn dép sắt vẫn không thấy, được rồi lại chẳng phí công phu”. Đây chỉ là bề mặt, trước đó không biết họ đã tốn bao công phu, để chẩy bao nhiêu mồ hôi, có khi vỡ đầu chẩy máu. (Học Thành cư sĩ)

    Như vậy mà có thể ngộ được sao ? Thật là không thể tưởng tượng được. Lúc đó đại khái là mùa đông, Bách Ttrượng muốn gây lại bếp lửa để sưởi ấm, do đó sai Quy Sơn xem trong tro còn lửa không để cho thêm củi vào đốt. Quy Sơn bới tro thấy không còn lửa. Bách Trượng cũng không chắc là còn lửa không nhưng vẫn thử, kết quả là tìm thấy một tinh hoả. Bách Trượng liền hỏi : “Đây chẳng phải là lửa sao ?” Quy Sơn tức thời khai ngộ. Đây hoàn toàn là ngẫu nhiên. Bách Trượng không có sắp đặt trước để Quy Sơn khai ngộ. Quy Sơn vì sao khai ngộ ? ông dụng công đã lâu nhưng trong tâm vẫn còn chưa có một điểm khí lực, ngộ cảnh vẫn chưa tới. Khi bới tro tìm lửa ông vốn không tin là có lửa. Khi sư phụ bới lại tìm ra lửa. Như tia điện chớp ông nhận ra rằng sự việc tưởng rằng không tồn tại lại tồn tại. Cái ông không thấy vốn vẫn ở đó. Đây cũng như trí huệ và ngộ cảnh. Chúng vốn có chứ không phải thêm vào tâm cái gì, cũng không phải hướng ra ngoài mà tìm. Vốn cho rằng không có, nhưng kỳ thật ngộ cảnh ở ngay trong tâm. Quy Sơn khai ngộ là như thế.
    Thánh Nghiêm. (Xem thêm công án 1062)

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • 2090.- Hai con trâu bùn húc nhau.


    Động sơn Lương Giới hỏi Đàm Châu Long Sơn :
    -Hoà thượng thấy đạo lý gì mà trú ở núi này ?
    -Tôi thấy hai con trâu bùn húc nhau, tiến vào bể cho đến nay vẫn chẳng có tin tức gì ?
    (Công Án 100)

    Câu hỏi của Động Sơn có nghĩa là hoà thượng làm sao khai ngộ và ngộ cảnh như thế nào ? Câu đáp của Long Sơn nói lúc trước khai ngộ tự ngã rất cố chấp, gập cái gì cũng tranh đấu. Tự ngã đấu với ngoại cảnh rồi tự ngã đấu với nội tâm. Niệm sau đấu với niệm trước, hiện tại đấu với quá khứ, v . v . Về sau ngoại đấu và nội đấu đều không phát sanh nữa, giống như trâu bùn vào biển bị tan biến, thái bình vô sự. Lúc đó mới thấy rằng : đấu đá chỉ là hư ảo, tình chấp. Khi có trí huệ rồi thì thấy đối lập chỉ là một. (Xem thêm công án 953)


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group