Trả Hoa Hồng Cho Đất - Nguyễn Thị Diệp Mai ( 20 Chương Xong )

  • HaPhuong_

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chương V


    Năm học cuối của Uyên

    Lần trở ra Hà Nội này, Vy hẹn Thúy đón cô ở Sài Gòn rồi cũng đi. Suốt hai ngày trên tàu Vy phải lắng nghe bao nhiêu là chuyện vui buồn của cô bé. Dường như là Thúy nhớ cô lắm thì phải, không lúc nào Thúy rời cô.
    Những lần trước, cha mẹ Thúy đưa con đến tận trường, lo cho Thúy từng cái khăn lau tay. Lần này vì có hẹn với Vy nên cô nhất định kkhông cho cha mẹ đưa nữa. Lúc tiễn hai đứa lên tàu, cha mẹ Thúy dặn dò rất kỹ việc Thúy từ trước đến giờ chưa đi tàu hỏa bao giờ, nhờ Vy trông nom Thúy cẩn thận. Vy cười thầm cho ông bà quá lo. Không ngờ Thúy khờ khạo hơn cả sự tưởng tượng của Vy. Thúy lần đầu được tự do, không có sự giám sát của cha mẹ, thích chí đến nỗi không ăn được cơm. Vy phải ép cô ăn từng muỗng vì sợ tàu chưa đến Hà Nội Thúy đã ngã bệnh rồi.
    Cuối cùng tàu cũng đến ga Hàng Cỏ, Vy thở phào nhẹ nhõm. Xuống tàu Vy hai tay xách hành lý cho cả Thúy. Thúy chỉ phải mang túi xách đựng quà bánh cho các bạn cùng phòng mà ì ạch mãi không xong. Đi được một đoạn, Vy nhìn thấy cả bọn Vũ, Ngọc, Tuấn, Kiều và Hoa đứng đón. Vy giao ngay hành lý cho Vũ và Tuấn. Cô nhăn mặt khi thấy Thúy ở mãi đằng kia. Tuấn biết ý liền chạy lại xách đồ giúp cô bé. Thúy ngước mắt nhìn Tuấn biết ơn. Tuấn chỉ cười đi thẳng đến chỗ đám bạn đang đợi. Vy hỏi Kiều:
    - Chị Uyên đâu?
    - Không thấy chị lên. – Kiều khoát tay Vy vừa đi vừa hỏi. – Mệt không? Mày sướng thật đó. Muốn nghỉ lúc nào thì nghỉ, về nhà thích ra lúc nào thì ra. Trường tụi tao mà ra trễ một ngày là bị kiểm điểm nhức xương luôn.
    - Lúc ra trường thì nghề của tao ít lương hơn tụi mày mà. – Vy cười với tay nắm lấy Hoa, ba đứa đi thành hàng ngang. Vy hỏi Hoa. – Sao chị Uyên không lên đón tao? Tao có điện cho chị ấy rồi mà.
    - Tao đâu có biết. Từ lúc tụi tao ra Hà Nội đến giờ có lên rủ chị ấy đi chơi mấy lần mà chị không đi. Tao thấy dường như chị Uyên có chuyện gì buồn đó.
    - Ê, Vy! – Kiều làm ra vẻ bí mật. – Tao nghe tin mật là chị Uyên với anh Lâm có chuyện gì đó nên chị Uyên lúc này khác lắm.
    - Tại sao lại có anh Lâm trong đó nữa? – Vy ngạc nhiên. – Ai nhiều chuyện đó? Chắc là chuyện hiểu lầm giữa chị Uyên và anh Huy nên chị mới buồn như vậy thôi. – Vy phân bua. – Lúc chuẩn bị trở ra đây tao có ghé nhà Uyên. Hai bác có nói anh Huy và gia đình xuống xem như lễ đi xem mặt cô dâu. Nhưng đợi mãi không thấy chị Uyên về như đã hẹn. Chắc Huy giận chị ấy rồi.
    - Sao chị Uyên không về? – Kiều thắc mắc.
    - Bị có tên trong danh sách trực ban.
    - Sao không viết thư hay gọi điện báo cho anh Huy biết?
    - Vì phải đi Sầm Sơn chơi với tao.
    - A, - Hoa nhíu mày có vẻ suy nghĩ, - hay là mày binh chị Uyên nên bao che cho chị ấy? Cậu mày ra Hà Nội công tác ngay đầu hè mà.
    - Tao có gạt tụi mày hồi nào đâu. – Vy bực mình xẵng giọng. – Tại sao tao phải bao che cho Uyên? Phải nhưng cậu tao phải đi họp tới một tuần. Tuấn đố tao với Uyên đi Sầm Sơn chơi. Chút nữa tao cho tụi mày coi hình.
    - Không có thì thôi. – Hoa xìu xuống. – Tao nói vậy thôi.
    - Bỏ đi. – Kiều can hai bạn. – Hình đẹp không? Nhớ cho tao một tấm đẹp nhất!
    Ba chàng thanh niên đã lấy xa đợi từ lúc nào. Vy quay ra sau thấy Thúy thơ thẩn chân thấp chân cao. Cô biết Thúy đã mệt lắm, cười động viên:
    - Mau đi em! Về trường tắm xong ngủ một giấc là khỏe liền.
    - Dạ. – Thúy ngoan ngoãn.
    Từ nhà ga về đến trường Vy không xa. Thỉnh thoảng Vy quay lại xem Thúy có ngủ gục không. Mỗi lần thấy Vy nhìn mình là Thúy gượng nhoẻn cười cho Vy yên tâm. Về đến cổng ký túc xá, Tuấn bảo Vy đưa cô bé lên trước đi để Tuấn xách đồ lên. Vy cười biết ơn. Lên đến phòng, Vy lấy quà phát cho các bạn, chừa phhần cho những đứa vắng mặt, rồi nấu một nồi nước ấm để cho Thúy tắm. Thúy mệt đừ chỉ biết ngồi một chỗ đến lúc Vy pha nước xong bảo đi tắm.
    Vy lấy tập ảnh cô và Uyên chụp ở Sầm Sơn ra cho các bạn xem. Cả bọn tụm lại vừa nhai kẹo vừa xem ảnh bàn tán ầm ĩ. Kiiều giơ ảnh Vy và Uyên chụp trên đền Độc Cước trầm trồ:
    - Cảnh đẹp ghê! Vũ, anh coi nè!
    - Ừ, đẹp thật! – Vũ cầm tấm ảnh xem. – Hè này xin phép ba mẹ, anh đưa em đi một tuần cho biết Sầm Sơn.
    - Hai đứa mày đi thôi sao? – Hoa thắc mắc.
    - Con khờ! – Vy cười cốc lên đầu Hoa. – Cặp uyên ương đi với nhau, mày theo làm gì?
    - Không theo được sao? – Hoa hỏi lại.
    Cả bọn cười ầm lên. Ngọc trêu:
    - Tụi nó không cho em theo, vậy hai đứa mình làm một cặp đi riêng.
    - Hứ, không them đâu. – Hoa dẩu môi.
    - Vậy mày đi với Tuấn. – Kiều láu lỉnh. – Đi cho biết thế nào là một cặp.
    - Tuấn không đi với Hoa đâu.
    Tuấn phản đối, mắt không rời tấm ảnh trên tay. Ảnh Vy chụp một mình trên bãi tắm. Chiếc quần soóc ngắn khoe cặp chân dài rất đẹp của Vy. Chiếc áo tắm màu xanh lam bên trong ôm lấy cơ thể khỏe mạnh, chiếc áo sơ-mi thật dài và rộng buộc chéo hai vạt trước không cài nút. Một tay của Vy túm mái tóc dài đang bay, còn tay kia xách đôi giày trắng cao gót. Biển xanh ngắt, cát trắng tinh càng làm nổi bật hình dáng của Vy. Vy lúc đó đang cười một nụ cười rất lạ, nửa như cười nửa như không, chỉ thấy môi cô hơi hé nở một cách bí ẩn. Trong ảnh Vy đáng yyêu lạ thường làm Tuấn không rời mắt được. Thấy Tuấn mắt không rời tấm hình, Kiều giơ tay giật phắt. Xem xong, Kiều kêu ầm lên:
    - A, thì ra nãy giờ Tuấn mất hồn vì tấm anh này. Trời ơi đẹp thiệt đó!
    Cả bọn chuyền tay nhau xem, đều công nhận Vy chụp tấm ảnh này rất đẹp. Vy cười khì:
    - Đẹp gì, tao đang chuẩn bị đi tắm. Bị chụp lén đó. Ê, hai đứa mày có thấy màu cái áo tắm này đẹp không? – Chỉ vào tấm hình, Vy hỏi.
    - Rất hợp với chiếc quần soóc và cái áo khoác của mày. Tới lúc tao đi biển mày cho tao mượn nghe! – Kiều lên tiếng hỏi.
    - Ừ, mày muốn gì tao cho cái nấy!
    Thúy tắm xong bước vào phòng ỉu xìu:
    - Chị Vy à, em mệt quá! Em muốn ngủ.
    - Ừ, trèo lên giường chị ngủ đi ! Để giường dưới này cho mọi người ngồi chơi.
    Thúy ngoan ngoãn vâng lời.
    Vy quay lại thấy Kiều và Tuấn đang tranh nhau tấm ảnh. Tuấn cho rằng mình nhìn thấy tấm ảnh trước thì mình có quyền sở hữu nó. Kiều lại cãi, cô ngỏ lời xin ảnh trước, nên cô có quyền ưu tiên lấy bất cứ tấm ảnh nào mà cô chọn. Hai bên giằng co chẳng ai chịu ai. Vy phải lên tiếng phân xử. Tuấn là người thấy trước được chủ quyền giữ tấm ảnh. Kiều nhất định không chịu. Vy đành cười nịnh Tuấn :
    - Cho nó đi ! Tuấn là người lớn, tranh với con nít làm gì.
    - Thôi được, đây nè ! – Tuấn đưa tấm anh cho Kiều. – Bổn công tử không thèm tranh với đàn bà con gái.
    - Tranh cũng không được.
    Kiều đắc ý vì đạt được điều mình muốn. Kiều bỏ ảnh vào túi áo Vũ dặn dò kỹ lưỡng không cho ai đụng đến tấm ảnh. Chẳng ai tranh giành với Kiều nữa. Tập ảnh còn rất nhiều, mỗi người chọn một tấm mà mình thích.
    - A, tụi mày xem nè ! Đẹp chưa?
    Hoa đưa tấm ảnh đang xem cho mọi người. Uyên mặc chiếc áo đầm bằng lụa viền đăng ten đỏ rực đứng dưới hàng dương xanh. Mặt Uyên hơi ngẩng lên cười rạng rỡ. Trong ảnh Uyên thật đẹp và nét mặt pha một chút kiêu kỳ khiến cho ai nhìn cũng thích. Đợi mọi người xem xong, Vy giật tấm ảnh lại phân bua:
    - Chị Uyên chụp tấm ảnh này gởi cho anh Huy. Chỉ có hai tấm, anh Huy một tấm, tao một tấm, nên không thể để tụi mày "chôm" được. Ê, tụi mày xem xong, mình đi xuống Hà Đông thăm chị Uyên đi!
    - Mày không biết mệt sao? – Kiều trợn mắt – Còn chưa tắm thay bộ đồ dơ mà đòi đi đâu?
    - Tao không mệt đâu. Có tụi mày giỡn một hồi là tao đâu còn mệt nữa. Phải không Tuấn. Tuấn chở Vy nhé!
    - Trời ơi, coi nó nịnh công khai chưa? – Hoa lắc đầu chắt lưỡi. – Tuấn có đồng ý trước lời ngọt ngào giả dối của con Vy không?
    - Vy muốn đi tới cùng trời cuối đất Tuấn cũng đưa đi.
    - Ái chà chà! Bữa nay thằng này uống mật gấu sao mà nói chuyện bạo phổi dễ sợ! – Ngọc kêu lên.
    Cả bọn xúm vào trêu chọc Tuấn làm cậu chàng mặt mày đỏ bừng chẳng dám ho he tiếng nào nữa. Thường bữa thì Tuấn rất ít nói, ít tham gia vào trò đùa của các bạn. Hôm nay có lẽ vui miệng mới nói một câu vừa đọc được ở trong tiểu thuyết, không ngờ bị lũ bạn trêu chọc không còn đường chống đỡ. Vy thấy Tuấn cứ ngồi cười ngượng chịu trận tội quá, lên tiếng binh:
    - Hồi đó tới giờ đi chơi toàn Tuấn chở tao, bộ lạ lắm sao tụi mày xúm lại chọc hoài vậy? Lâu lâu bạn mới nói được câu hay tụi mày không khuyến khích mà còn châm chọc nữa. Mai mốt mà Tuấn không thêm nói chuyện nữa thì tụi mày đừng có hối hận.
    - Thì nó nhờ mày nói giùm. – Vũ nheo mắt nhìn Vy. – Chừng nào nó tỏ tình với bạn gái nó sẽ dẫn mày theo để mày phiên dịch cho nó.
    - Thằng điên! Có im không?
    Vy vung tay dọa Vũ. Cô quay sang cười với Tuấn:
    - Kệ tụi nó đi! Tuấn đi ra đầu đường Cát Linh mua giùm Vy một gói xôi để cho Thúy thức dậy có đồ ăn. Vy đi tắm thay đồ trong lúc chờ Tuấn về.
    Tuấn gật đầu đứng lên. Cả bọn còn lại nhao lên:
    - Tuấn nó đồng ý, chưa chắc tụi tao đồng ý đâu.
    - Hôm nay thứ bảy chị Uyên còn học, xuống dưới làm gì? Mai hãy đi!
    Vy xua tay cười:
    - Tụi mày không muốn đi chứ gì? Tụi mày tệ quá! Cái gì tao cũng vì tụi mày được, vậy mà tao muốn gặp chị Uyên thôi tụi mày đã làm khó rồi. Không di thì thôi tao không ép. Nhưng nói thật bữa nay tao có ý định đãi tụi mày một chầu thịt gà ở Hàng Bột với bia hơi. Tụi mày không đi thì không hối hận chớ?
    Cả bọn lại nhao nhao lên đổi ý. Vy cười khì nhìn đám bạn tranh nhau í ới. Một lúc sau Tuấn mua xôi về tới. Vy cũng đã tắm và thay đồ xong, đang ngồi tô chút son lên môi. Kiều ngồi kế bên nhìn cô trang điểm. Kiều đưa ngón trỏ chạm nhẹ vào môi Vy cười trêu:
    - Môi anh đào dùng để mà thương. Có bao nhiêu người được thương môi của mày rồi hả Vy?
    - Có mỗi mình mày thôi. Được chưa đồ khỉ? – Vy ôm Kiều cười khúc khích.
    - Ước gì anh được là Kiều để được thương môi anh đào.
    Ngọc chép miệng làm ra vẻ si tình. Hoa đấm cho Ngọc mấy cái cả bọn cười rũ ra. Vy nghinh mặt:
    - Đừng có mơ! Con nít mà bày đặt yêu.
    - Cái gì mà con nít? – Ngọc cự lại. - Ở đây Ngọc, Vũ, Tuấn đều lớn hơn Vy hai, ba tuổi. Tại Vy cứng đầu không chịu kêu tụi này bằng anh thôi.
    - Thôi được rồi! Đi thôi mấy thằng anh!
    Suốt đoạn đường đến trường Uyên cả đám không lúc nào ngớt những trận cười. Có lẽ chỉ có lúc hợp lại với nhau, cả bọn mới cảm thấy cười nói hoàn toàn thoải mái, trút được hết những gì lo nghĩ trong lòng. Đối với Vy, những người bạn này là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. “Lũ chim chóc” cùng nhau lớn lên dưới mái trường phổ thông, rủ nhau thi đại học tận đất Bắc xa xôi. Rồi lại cùng nhau chia sẻ những âu lo phiền muộn tháng ngày dài đằng đẵng học xa nhà.
    Đến cổng Học viện Quân Y, cả bọn đứng lại trình giấy vào cổng. Lúc này vừa đúng giờ tan học, người lính trực ban cho phép cả bọn vào khu ký túc xá. Chưa vào đến cổng, Vy thấy Uyên và Lâm dắt xe đạp đi ngược lại. Uyên cũng nhìn thấy “lũ chim chóc”, mừng rỡ chạy lại. Vy cười đưa tay nắm lấy tay Uyên xoay một vòng, ngắm nghía, nói:
    - Ê, ốm hơn lúc em về. Bộ thức đêm lắm hả?
    - Cũng khá. Chị và Lâm định lên trường em thì cả “lũ chim chóc” bay xuống đây hết rồi.
    Cả “lũ chim chóc” quây lại, tíu tít nói cười với Uyên. Lâm nãy giờ đứng yên một chỗ không nói câu nào. Vy nheo mắt nhìn Lâm, cười cười:
    - Sao anh ở đây vậy?
    - Sáng nay anh xuống rủ Uyên ra ga đón em nhưng Uyên phải lên lớp đợi mãi tới giờ. – Lâm hơi bối rối. – Anh có ghé trường Vũ để rủ nó cùng đi nhưng tụi nó đã đi rồi.
    - Vậy sao? – Vy nheo mắt bỡn cợt. – Sáu giờ rưỡi tàu tới ga Hàng Cỏ. Chắc anh phải thức từ bốn giờ sang để đổ đường xuống tận HàĐông rủ Uyên kịp quay về Hà Nội để đón em. Tội nghiệp cho anh vất vả vì em quá!
    Lâm biết Vy xiên xỏ mình nhưng cố nhịn. Cãi nhau với Vy lúc này chỉ tổ thiệt than, đám bạn lúc nào cũng sẵn sàng bênh vực Vy. Anh biết lâu nay cả đám bạn phản đối việc anh theo đuổi Uyên. Bây giờ nếu cả bọn gạn hỏi việc có mặt ở trường Uyên lúc này anh khó giải thích được lại càng rắc rối. Vy nhìn xoáy anh như cô đã hiểu nguyên do gì mà Lâm có mặt ở đây. Vy không hề báo cho anh ngày giờ cô đến Hà Nội, trừ khi Uyên báo cho anh biết. Vy cảm thấy bực tức vì bị lừa dối. Uyên đã nói sẽ không tiếp tục để mối quan hệ giữa cô và Lâm tiến xa hơn mức bạn bè bình thường. Có lẽ thời gian hè vừa rồi, hai người rất thường xuyên gặp nhau. Uyên đã dối gạt cô và Lâm cũng đang nói dối cô. Vy khó chịu ra mặt. Cô bực bội đưa mắt nhìn Lâm. Hai người nhìn nhau vài giây, Lâm quay đi tránh ánh mắt của Vy. Anh biết trước sau gì Vy cũng sẽ khám phá ra sự thật. Lâm không biết lúc đó anh phải đối phó thế nào với cơn giận của Vy. Làm bạn với Vy lâu như vậy Lâm biết rất rõ tính khí của cô.
    Đối với Vy, tình cảm bạn bè chân thành là điều thiêng liêng không ai có quyền xúc phạm. Vy chưa bao giờ làm cho bất cứ ai trong đám “chim chóc” buồn phiền. Vy luôn sống hết long cho đám bạn nối khố. Chính vì vậy mà “lũ chim chóc” luôn tôn trọng, thương yêu Vy. Đó là sợi dây kết nối tình bạn bền chắc nhất. Trong đời người ai cũng ước ao được có những người bạn như vậy. Lâm không muốn mất đi người bạn như Vy, cũng không muốn bỏ qua những gì anh đạt được bấy lâu nay trong việc chinh phục Uyên. Lâm cảm thấy áy náy khi đối diện với Vy.
    Uyên để ý thấy hết thái độ của Vy và Lâm. Biết Lâm đang khó xử, cô bước lại nắm tay Vy:
    - Lâm đợi chị suốt từ sang tới giờ. Thôi, chiều nay chị được nghỉ. Bọn mình kéo nhau đi chơi tới tối. Ngày mai chị lên trường ở chơi với em.
    - Ừ, mình đi. – Vy cười tươi. – Ê, tụi mày bữa nay tha hồ đi chơi rồi. – Vy quay sang Lâm lấy lại thái độ thản nhiên. – Đi với tụi em đi! Bữa nay hai anh em mình “giết” cho tụi nó chết xỉn luôn.
    - Ừ, mình đi. – Lâm cười như không có gì xảy ra.
    Trời nắng chang chang, cả đám rong ruổi về Hàng Bột mua một con gà luộc thật lớn, đổ đường lên Hoàng Hoa Thám mua mười lít bia rồi xuống Hồ Tây thuê chiếu ngồi ăn uống với nhau. Tiếng cười, tiếng nói, tiếng đấm thụi nhau khiến những người khách qua đường thỉnh thoảng lại nhìn vào. Vy hứng chí uống nhiều hơn mọi khi. Hai má cô đã ửng hồng. Uyên, Kiều, Hoa vui quá mỗi người cũng uống hết vài ly bia. Nhìn cả ba ngật ngà say, Vy không nhịn được cười:
    - Ba người không biết uống thì đừng uống. Coi kìa, mắt mấy người lóng lánh hào quang rồi.
    - Sao mày uống được mà chị em tao uống có chút xíu đã muốn say rồi vậy Vy? – Kiều thắc mắc.
    - Tại trời sanh nó ra có một nửa máu là đàn ông. – Vũ phải vòng tay ra sau lưng đỡ Kiều. - Em đừng bắt chước nó mà khổ anh.
    - Tình chưa kìa!
    Hoa dài giọng trêu, Hoa thấy mình lâng lâng, ôm ngang hông Kiều cười rúc rích. Uyên mặt đỏ bừng. Cô dựa lưng vào gốc phượng đưa mắt nhìn đám bạn đang đụng cốc côm cốp cười nói quên cả trời đất. Uyên bắt gặp “lũ chim chóc” nhìn Lâm với ánh mắt rất lạ. Những ánh mắt đó nửa như tò mò, nửa như dè bỉu khiến Lâm bối rối mất tự nhiên. May nhờ Vy nhanh mồm nhanh miệng luôn tìm cách đánh lạc hướng chú ý của đám bạn nên Lâm bớt phần ngượng ngùng. Thỉnh thoảng Lâm lại nhìn Vy biết ơn. Vy nháy mắt lại với Lâm cười ý nhị. Lâm cười đáp lại như rất hài long. Uyên chợt phát hiện Ngọc và Tuấn có thái độ trìu mến khác thường với Vy. “Lũ chim chóc” sắp có chuyện rồi. Sẽ chẳng có gì quan trọng vì Uyên biết “đối tượng” để Vy chú ý không phải là bạn bè đồng lứa. Hai đứa này chỉ mất công toi thôi.
    Vũ đưa cho Kiều một lát chanh để ngậm cho dã hơi men, xót người yêu, chàng ta quay ra gây gổ với Vy. Vy thè lưỡi nhại lại. Vũ tức quá lườm cô một cái nảy cả đom đóm ra ngoài. Vy đưa cho Vũ ly bia cười xỏa bảo uống cho hạ hỏa. Vũ cười khì. Vy định đưa lên miệng uống thì Lâm ngăn lại:
    - Đừng uống nữa, Vy. Em đi suốt mấy ngày đường nãy giờ em uống nhiều rồi, uống them coi chừng bị say.
    - Bộ anh tưởng em dễ say lắm hả? Em mà không uống tụi nó nói chết nhát.
    Lâm đỡ lấy ly bia trên tay Vy cười dịu giọng:
    - Anh biết tửu lượng của em mạnh lắm. Nhưng em thấm mệt rồi, để anh uống giùm em. – Lâm quay sang hỏi đám con trai. – Ai phản đối không?
    - Không. Anh Lâm binh Vy dễ sợ. Để cho Vy nghỉ, an hem mình uống hết chỗ này.
    Lâm với đám con trai vui vẻ hò hét. Vy rút lui ra ngoài, ngả đầu lên vai Uyên ngước mặt lên vòm lá phượng tìm xem còn bong nào sót lại không. Uyên vòng tay ôm lấy Vy, tay kia cô vuốt nhẹ mái tóc dài dày mượt của Vy. Vy nào hay biết trong lòng Uyên đang có những câu hỏi quay cuồng. “Tại sao Lâm lại quan tâm tới Vy như vậy? Tại sao Vy rất dễ chịu khi được Lâm chăm sóc lo lắng? Giữa hai người còn có một mối quan hệ thầm kín nào không?” Cuối cùng Uyên tự an ủi mình đó là sự ga-lăng của một gã đàn ông vốn đầy sẵn trong Lâm. Và Vy đón nhận một cách tự nhiên vì Vy và Lâm quá than nhau. Uyên cố xua đuổi ý đó đi thì nó càng bám chặt lấy cô.
    Đến tối cả bọn kéo nhau về câu lạc bộ khiêu vũ ở Giảng Võ. Vy rất thích sàn nhảy này, phong cảnh đẹp, nhạc hay. Người đến đây khiêu vũ là người thích trường phái cổ điển, bài bản và bước nhảy điệu nghệ. Họ chơi mãi đến khuya rồi chia tay ai về trường nầy.
    Uyên về trường với Vy. Tắm rửa thay quần áo xong leo lên tới giường là Vy thấy mắt mình trĩu xuống. Uyên chải tóc rồi nằm xuống cạnh bạn. Trong lòng Uyên có bao nhiêu điều muốn nói, xoay sang ôm lấy Vy:
    - Vy, em ngủ sao?
    - Ừ, em mệt quá! – Vy cười đẩy tay Uyên ra. – Đừng nói gì hết. Hôm nay em rất vui. Bây giờ em còn cảm giác lâng lâng nè. Em muốn đem niềm vui này vào giấc ngủ. Chị thừa biết sau khi uống rượu em ngủ rất ngon. Sáng mai thức dậy, em sẽ nói chuyện với chị suốt cả ngày.
    - Chị thèm có cảm giác như em! – Uyên thở ra. – “Lũ chim chóc” cứ giữ ý với chị.
    - Vì chị là chị của tụi nó.
    Nụ cười trên môi chưa kịp khép lại Vy đã ngủ mất.


    Hết chương V


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group