Thơ Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    October 4th 2019, 8:39 am

  • BỨC ẢNH ĐẸP

    Dòng thơ em viết khá dài
    Cung đàn lảy nhịp cho ai tỏ niềm
    Nào đâu mơ ước mộng thuyền
    Chỉ là nước chảy trôi duyên…thơ mà!

    Em ơi! Điệp khúc ngân nga
    Từ nơi chốn lạ vọng qua cõi ngàn
    Tim tôi cảm mảnh trăng vàng
    Chơi vơi giữa cõi mơ màng canh thâu

    Rung tơ trải tấc lòng sâu
    Vơi niềm ảm đạm bể dâu cuộc đời
    Tình xanh, ý sáng rạng ngời
    Chút hồn thu nhỏ để rồi tan phai

    Từ trong suối biếc hình ai
    Đượm màu tươi thắm, điểm hoài bức tranh
    Gió đong đưa nhẹ trên cành
    Tiếc cho lá héo chẳng dành hứng sương!...



    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    October 4th 2019, 8:40 am
  • SỢI TƠ BUỘC KÉO

    Hàng cây vun vút ngược bên lề
    Đến dãy cát vàng dẫn lối quê
    Vắng lặng ngôi nhà đêm tĩnh mịch
    Lờ mờ, lởn vởn rủ canh khuya!

    Bao lần giấc điệp dẫn hồn tôi
    Vào mộng đi tìm một ánh trôi
    Nhưng cõi mịt mờ đâu chẳng thấy
    Chỉ rời chân bước, dạ sầu tơi

    Cứ thế để hoài nỗi vấn vương
    Bóng ai nhàn nhạt cuối con đường
    Nằm trong ảo ảnh mờ lam khói
    Thoáng tụ lại rồi nhỏ giọt buông

    Bởi dưới mưa ngàn quyện bóng đêm
    Thì làm sao có một loài chim
    Lượn theo tầm tã mà vương nắm
    Chỉ đụt qua cơn đợi hết chìm!

    Da diết tâm hồn chuỗi tháng năm
    Thiết tha ấp ủ mảnh tình trăng
    Nhưng trăng khuất dạng sau vành núi
    Đành ngóng trời xa, loãng nhạt tàn…

    Nếu được một lần quay trở lại
    Thành loài cánh trẻ thả tầng mây
    Phũ phàng nước đổ tôi dừng ghé
    Đầy bụng, trong trời mới cất bay

    Để không phải cảnh tắm thu chiều
    Rồi mỗi tối ngồi cạnh hắt hiu
    Lần dỡ từng trang nhòa nét chữ
    Cho từ trong trái thổi sầu tiêu

    Để không đăng đẳng sợi dây tơ
    Lay động, chập chờn giữa giấc mơ
    Quấn cuốn linh hồn lôi dĩ vãng
    Cột bên bờ suối ngắm trăng trơ!



    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    October 4th 2019, 8:41 am
  • CÔ ĐƠN

    Rộn rã đâu đây những tiếng cười
    Dập dìu, tấp nập cảnh thuyền bơi
    Ngả đường xuôi ngược dòng loang ảnh
    Mà ở nơi đây chỉ một người!

    Hứng hiu hiu thổi mái sau hè
    Lượm lác đác vàng phủ gốc tre
    Tắm nắng bức oi, bầu vắng vẻ
    Khảy đàn lặng lẽ chỉ mình nghe

    Tĩnh mịch canh khuya, áng lững lờ
    Bên thềm, một góc, quấn dây tơ
    Thấy như sợi tối, mong manh quá
    Rồi mắc lên cành, mặc lắc lư

    Xung quanh sẩm xịt màu u ám
    Lãng đãng xa xa bóng chập chờn
    Đom đóm dật dờ bay lấp loé
    Từng hồi lay động, ánh man mơn!

    Khát khao, vọng tưởng, biết đâu tìm
    Muốn vút lên trời xoải cánh chim
    Bay thẳng, bay xa về diệu vợi
    Mà sao ai níu, ghịt con tim

    Để thu cứ mãi cuốn hồn đau
    Tối tối hoàng hôn uống giọt sầu
    Da diết tận cùng bao nỗi nhớ
    Muộn phiền chờn chập giấc canh thâu…

    Cô đơn! Rất thật nỗi cô đơn
    Tại gió, tại mây, tại dỗi hờn
    Hay tại bạc phần nên quạnh quẽ
    Lại đành bó gối, chẳng dời chân!



    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    October 4th 2019, 8:42 am
  • TÌNH LẶNG

    Nói để rồi đây có vỡ tan?
    Với ôm nỗi nghẹn lịm cung tầng
    Anh đành phải nén niềm tha thiết
    Em hỡi! Bên bờ có hiểu chăng!

    Yêu ai từ độ mùa thu ấy
    Anh thấy hoa xuân trải bóng dài
    Đi dưới ráng chiều trôi lãng đãng
    Người ơi! Có hiểu ngất men say?

    Anh mang vương vấn gói vào tim
    Yêu lặng âm thầm thả dưới đêm
    Thật thắm như trăng ngàn rạng ánh
    Nhiều trong giấc ngủ ảnh hình em…

    Bây giờ con sáo đã sang sông
    Ôi! Nát hồn thương, nhỏ lệ hồng
    Em bước theo chồng về xứ lạ
    Đâu còn chi nữa để mà trông

    Từ nay vĩnh biệt tình yêu nhé!
    Tất cả vùi chôn đáy huyệt rồi
    Bến mộng phủ dầy sương tuyết trắng
    Đêm dài, ảm đạm ngắm mây trôi!...



    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 4 tháng trước

  • "CỤM THƠ TÌNH BUỒN"

    NHẬN LẠI ĐI EM

    Trả lại em đây lần trọn khối
    Những gì đã gửi tặng cho tôi
    Để mai, để mốt rồi năm tháng
    Thật chẳng còn chi với một người...

    Nầy bao thương nhớ nằm trong giấy
    Theo cánh thời gian chữ viết nhòa
    Một xấp cũ mèm pha trộn mới
    Từng làm bụng đói trở thành no

    Kia là bắp nấu khói bay hơi
    Lủng lẳng đong đưa cả một chùm
    Lững thững qua đường môi chúm chím
    Nhẹ nhàng lột vỏ, ấm con tim

    Còn đó công viên dưới bóng chiều
    Ráng tà rải nhẹ, gió hiu hiu
    Xung quanh bốn phía mà không thấy
    Chỉ thấy mình em với cánh diều

    Thêm vài rạp hát chiếu phim hay
    Màn ảnh, âm thanh, cảnh trí nầy
    Trước mặt mà như xa diệu vợi
    Chỉ nghe hơi ấm một bàn tay…

    Cuối cùng anh trả lại cho em
    Tất cả nụ hôn thắm thiết tình
    Ngây ngất, ngọt ngào hơn vạn mật
    Cả đời có lẽ vẫn hoài in

    Nhận lại đi em, trọn một lần
    Để không còn nữa những bâng khuâng
    Con đường phía trước dài hun hút
    Nghĩa lý gì đâu chút nắng tàn...


    ANH TRẢ MÀ SAO EM CHẲNG LẤY

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Lại nghiêng đầu cúi nhẹ khăn tay
    Lau dòng châu lệ đang tầm tã
    Ướt đẫm bờ mi những giọt dài...

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Để rồi ngày tháng ở bên kia
    Héo hon, da diết luôn buồn nhớ
    Ánh mắt thu mờ gửi lối đi

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Sớm hôm thui thủi bóng cô đơn
    Ôm sầu khắc khoải vào trong dạ
    Siết chặt ngàn đau tím mảnh hồn

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Mặc cho vàng võ với xanh xao
    Phấn son trâm lược nằm nơi đó
    Nhện bám tơ giăng tự lúc nào

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Lại từng đêm thả vọng sang kinh
    Lời ca não nuột từ sâu thẳm
    Tím ruột, bầm gan vỡ mộng tình

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Nhận mang vĩnh viễn ở con tim
    Vết hằn rạn nứt không lành được
    Để mãi đời em sóng vỗ thuyền…

    Khiến cho một kẻ suốt thời gian
    Lặng lẽ trầm ngâm dưới nắng tàn
    Nầy mắt, nầy môi, nầy kỷ niệm…
    Cứ hoài ẩn hiện xé tâm can...


    GIỮ LẠI ĐI ANH ĐỂ CÓ MÀ…

    Sao anh lại muốn trả cho em
    Mật ngọt yêu đương của thuở nào
    Suốt cả khoảng dài ta cạn chén
    Đậm đà, ngây ngất dưới trăng sao?

    Sao anh lại muốn đốt vùi đi
    Lóng lánh trong veo dãy ánh thề
    Từng toả khung trời gieo ý mộng
    Lâng lâng, dào dạt phả bờ mi

    Và sao anh lại muốn phôi phai
    Giũ sạch con tim chuỗi tháng ngày
    Ôm ấp, nâng niu ngàn nhịp đập
    Êm đềm, rung cảm nhớ về ai

    Nào của riêng em mà phải trả
    Nào em đòi lấy lại đâu anh
    Duyên tình tan vỡ đành cam chịu
    Tất cả còn kia hãy cất dành...

    Cho mảnh trăng thanh khỏi tủi hờn
    Ẩn mình thu bóng khuất đầu non
    Cho cơn gió thoảng đừng ngưng thổi
    Rải rác lá vàng cản bước chân

    Giờ đây em đã có chồng rồi
    Hai nẻo cuộc đời đứa mỗi nơi
    Khúc nhạc du dương thời dĩ vãng
    Trở thành loãng tiếng lạc chơi vơi

    Thôi thì kỷ niệm của ngày xưa
    Giữ lại đi anh để có mà
    Những tối đêm đen, chiều nắng xế…
    Cánh hồn bậu bạn ở trong ta...



    10/1/2021
    Nguyễn Thành Sáng
    [img][/img][url][/url]

  • nguyenthanhsang

    khoảng 3 tháng trước
  • Tôi Trả Em - Em Trả Tôi

    Em về đan áo mùa xuân
    Còn tôi cuốn bóng phù vân thả trời
    Vườn trăng dệt mộng một thời
    Nay đà lụn ánh, rã rời sắc hương...

    Không gian lởn vởn ngọn luồn
    Lảy hàng đọng giọt nhẹ tuôn phiến cành
    Đường khuya vết lạnh co thầm
    Từ từ hơi bốc, ngỡ ngàng đổi thay

    Thái dương xé tẹt vầng mây
    Lững lờ rải vụn tan dài về đâu
    Sơn khê, rừng thẳm vạt sầu
    Kết từ mảng tối canh thâu vật vờ

    Chim muông yên nghỉ bơ phờ
    Đen trôi tỉnh giấc, ngẩn ngơ ảnh hình
    Đó đây xào xạc, rung rinh
    Chập chờn nghiêng ngả, bồng bềnh âm vang...

    Tôi em chung gánh phũ phàng
    Bên gieo luẩn quẩn cung đàn chơi vơi
    Phía gây dang dở mộng đời
    Thì thôi em nhé! Ngậm ngùi sẻ chia

    Hết rồi những tối canh khuya
    Khung mờ quạnh quẽ, đầm đìa vấn vương
    Loáng thoáng buồn, tiếng lòng buông
    Đôi phương đồng vọng hồi chuông não nề...

    Giờ đây vỡ nát câu thề
    Sương lam trải trắng, lê thê khói chiều
    Trả em, tôi trả lời yêu
    Trả tôi, em trả cánh diều nào bay...


    13/1/2021
    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 3 tháng trước

  • Tâm Tình Bậu Bạn (5)

    Thiếp sẽ kéo dãy buồn treo đỉnh nhánh
    Để chàng ngồi lặng ngắm dệt đường tơ
    Cho khoảng tối lờ mờ dần đen sẫm
    Bật ánh đèn ửng sáng dẫn khung mơ...

    Chỉ giây phút bài thơ lòng muôn thuở
    Ngát thơm làn, mật ngọt với men say
    Đôi chúng mình trải dài xuyên khắp ngõ
    Gợi lững lờ ngọn gió trở về đây

    Hồn đôi ta nhẹ bay vào cõi lộng
    Thưởng thức bầu lấp lánh vạn vì sao
    Cảm rừng thiêng xạc xào muôn chuyển động
    Vui ngắm nhìn biển sóng gợn dòng chao

    Rồi chầm chậm sắc màu cùng cảnh vật
    Phả tan hình phảng phất luyến lưu hương
    Những khổ nhọc, u buồn đang cuốn cất
    Sẽ âm thầm chìm khuất giữa màn sương...

    Cảm khái cung đàn, tay nàng khẽ lảy
    Xoa dịu ngần nhức nhói chuyện thời qua
    Cảm tiếng nhạc lời ca nàng ru mỏi
    Đẩy mây ngàn nghẽn lối giạt trời xa

    Ta đã yêu đậm đà tình thắm thiết
    Đà bao lần da diết dưới thu đêm
    Ôm khắc khoải nỗi niềm đau ly biệt
    Luôn có nàng dịu mát cận kề bên

    Kể từ nay thênh thang đường mưa nắng
    Nghĩa đượm nồng bậu bạn sớm chiều hôm
    Ngày trong xanh quyện hồn tung cánh nhạn
    Canh lạnh dài sưởi ấm nhạc hoàng hôn...


    14/1/2021
    Nguyễn Thành Sáng

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • TÌNH THẮM CỦA ANH

    Mang ước vọng đi vào biển lớn
    Mặc ngàn khơi sóng giỡn thét gào
    Vượt theo ngọn gió lên cao
    Trải phơi ý sống biết bao nỗi niềm!

    Đường rong ruổi, con thuyền tấp bến
    Gác mái chèo tìm đến vườn ai
    Hương loang tỏa nhẹ bên ngoài
    Dừng chân lữ khách say bay mộng hồn

    Gần một năm sớm hôm mài bút
    Gửi tấc lòng từng phút vào thơ
    Vấn vương, lưu luyến bao giờ
    Nay đan thành nhạc ru mơ chốn ngàn

    Nợ sách đèn soi trăng trải chí
    Nghĩa cù lao trọn ý đáp đền
    Vút vào cõi lộng mông mênh
    Xoải đôi cánh rộng vượt lên chin tầng…

    Rồi một chiều lâng lâng nguồn cảm
    Gặp hồn ai ảm đạm bên đường
    Em buồn lặng lẽ ngắm sương
    Mà sao trông giống người thương kiếp nào!

    Lung lay động xạc xào cành lá
    Ngọn hiu hiu êm ả đưa về
    Dang tay ôm mảnh trăng thề
    Tim yêu ngân nhịp lê thê tiếng lòng

    Cùng nắm tay xuôi dòng nước chảy
    Thuở hoa xuân sống lại từ đây
    Không gian hai cánh chim bay
    Trời xa, biển rộng chuỗi ngày thang thênh!

    Bến dừng chân lênh đênh năm trước
    Giờ lặng tờ, mộng ước pha phôi
    Nên đành dời bước tìm nơi
    Bởi xây nghĩa sống một đời trùng dương

    Anh rời bước lên đường ly biệt
    Ai lệ sầu da diết con tim
    Mây trôi, sương nhỏ bên thềm
    Hắt hiu, giá lạnh, từng đêm thẫn thờ…

    Nửa mảnh hồn ở bờ năm cũ
    Nửa mảnh hồn theo ủ tình xanh
    Hỡi em! Vầng sáng long lanh
    Trăng thơ! Mộng thắm của anh đây mà



    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • NHỊP SỐNG TUỔI HOÀNG HÔN

    Nầy người hỡi! Hoàng hôn đã điểm
    Ảnh nhạt dần, sắp tím trời xanh
    Vầng đen chầm chậm đến gần
    Chỉ còn một mảnh trăng thanh soi đường!

    Nếu vắng trăng canh trường u ám
    Vạn côn trùng níu bám nỉ non
    Dạt dào một tấm lòng son
    Giữa bao ảm đạm biết còn hay không!

    Cho khắc khoải, mông lung dòng nghĩ
    Chuyến xe đời phỉ chí bao nhiêu
    Giờ đây héo hắt, sầu hiu
    Cánh hồn rũ rượi, liêu xiêu mộng ngàn

    Rồi lặng lẽ mơ màng theo gió
    Tìm phôi phai nỗi nhớ ngày xưa
    Con đường năm cũ bao mùa
    Dấu chân xe ngựa sớm trưa trải dài!

    Còn chi nữa để hoài lưu luyến
    Đã lạnh tàn muôn chuyện thuở qua
    Chỉ còn dưới ráng chiều tà
    Thu hình , rút ánh để mà…chờ đêm…

    Thôi thì hãy! Con tim lai láng
    Suốt khoảng dài trầm lắng, suy tư
    Hôm nay đan lại thành thơ
    Ngân nga khuây khoả những giờ buồn tênh

    Cho nắng tắt chênh vênh đừng tới
    Với bốn bề bóng tối phủ vây
    Dẫu tàn, hồn thắm còn đây
    Vẫn cười rộn rã chuỗi ngày…chìm sâu



    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM

    Có ai hiểu cho em nỗi khổ?
    Cảnh vợ chồng như phố canh khuya
    Vắng tanh, lạnh lẽo bốn bề
    Lâu lâu gợn ánh vụt về nẻo xa!

    Lỡ tuổi xuân, trăng ngà nhạt ảnh
    Thôi! Đoạn đành một cánh hồn hoa
    Đưa chân làm vợ người ta
    Mộng lòng xuân trẻ bỏ qua góc đời

    Men hương lửa một thời sớm tắt
    Bởi bóng mờ, đuổi bắt mơ hồ
    Khung trời mây áng lững lờ
    Gió chìm ngưng thổi, khuất mờ vầng thanh

    Cho đêm sáng biến thành u ám
    Chuỗi thu vàng phủ bám màn loan
    Dưỡng nuôi ước vọng tình son
    Trôi theo con nước ghịt vờn rã tan!

    Để ảm đạm, muôn vàn héo hắt
    Lời ngọt ngào vắng bặt từ lâu
    Bước chân dã dượi qua cầu
    Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu…

    Rồi hôm nay bóng chiều dần đến
    Chỉ còn đây khấp khểnh niềm thương
    Cất đau trong trái đoạn trường
    Sống cho nghĩa sống, vấn vương hững hờ

    Em chán ngán, thẫn thờ ai hiểu?
    Nỗi u buồn, nặng trĩu tâm tư
    Từng đêm bậu bạn qua thơ
    Ủi an năm tháng nát bờ yêu đương



    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước

  • Thơ Em

    Tôi đọc thơ em tới mấy lần
    Bởi lòng cảm khái mảnh hồn trăng
    Ôi sao! Đẹp quá tình ai đó
    Dẫu lỡ, thuyền xa vẫn đượm ngần!

    Kỷ niệm đong đầy nơi mắt em
    Quay nhìn dĩ vãng dưới thu đêm
    Mãi vương vấn nhớ thời tao ngộ
    Khắc khoải, đong đưa, rũ bóng thềm…

    Tôi người lữ khách bước qua cầu
    Cũng vỡ tan tình lắm khổ đau
    Chất ngất yêu đương rồi nát mộng
    Cho dài năm tháng lịm trời thâu

    Và giống như em, cũng hẹn hò
    Công viên, rạp hát… trọn niềm cho
    Trái tim da diết ngân tình ái
    Rồi cũng như em…..lỡ mộng đò!

    Lặng lẽ nàng đi bỏ lại đây
    Muôn vàn nhịp đập quả hồng say
    Để tôi lưu luyến, luôn nhung nhớ
    Phủ chụp lên thân chuỗi đọa đày…

    Em còn đầy ấp giọt sầu rơi
    Năm tháng hằn in dấu ảnh ngời
    Còn ở nơi tôi giờ lạnh tắt
    Dòng sông thuở ấy, đã ngừng trôi

    Đăng đẳng thời gian, bỗng một chiều
    Tình cờ gặp lại, nỗi buồn hiu
    Đôi dòng châu lệ nàng tuôn chảy
    Kể chuyện ngày xưa cảnh nát diều

    Giờ mới hiểu ra, đã lỡ làng
    Đâu còn đứng bóng ảnh trăng vàng
    Mịt mù khuất núi mờ tan loãng
    Chỉ có còn đây một ánh quầng…



    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • DÒNG TÂM SỰ

    Em họa cho tôi lắm dãy thơ
    Từ đầu ghé bến, thả trăng mơ
    Tấc lòng gom đọng vào lam khói
    Tôi hiểu đời em... phủ bụi mờ!

    Thu chiều cứ mãi phả tim sâu
    Héo hắt, cô đơn nhỏ lệ sầu
    Gởi gấm tâm tình nơi hí họa
    Tìm vơi ảm đạm nỗi ngàn đau

    Thơ thẩn vào ra khắp nẻo trang
    Trải dòng tâm sự luống bâng khuâng
    Dẫu cho mộc mạc, sai vần điệu
    Vẫn lấy làm vui, khoả ánh tàn…

    Tôi thấy lòng tôi cũng mến ai
    Từ khi tập tễnh lướt hồn bay
    Ngọc Lan! Ghé bến gieo vần họa
    Xúc động tâm tình lắm lúc say!

    Tôi cũng như em cũng mộng thường
    Nhưng rồi tan tác rã mưa tuôn
    Âm thầm lặng lẽ theo ngày tháng
    Từ mái nhung đen đã quạnh trường

    Chỉ còn bậu bạn với thơ xanh
    Điểm nét vào đây cả tấc thành
    Nắn nót, giồi mài từng chút một
    Đi tìm cái bóng của vầng thanh...

    Đừng buồn nữa nhé Ngọc Lan ơi!
    Nước chảy, sóng vờn, chỉ thế thôi
    Hãy ngủ mơ say vào mộng mị
    Rồi khi tỉnh giấc, áng mây trôi


    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • THÌ RA

    Thì ra đây nghĩ đã sai rồi
    Cứ ngỡ rằng ai cũng giống tôi
    Khắc khoải tâm tình, bao ý sống
    Trải vào trang giấy để phai phôi!

    Ngờ đâu lỡ nhịp mối cung đàn
    Vọng tưởng con thuyền giữa sóng loang
    Chờn chập, đong đưa dòng nước cuốn
    Dật dờ, ảm đạm, nhỏ sầu than

    Vậy mà hạnh phúc vẫn đong đầy
    Lui tới, ra vào thả bóng bay
    Giỡn gió, đùa mây vờn nước gợn
    Để hồn vương vấn nghẹn cho ai

    Thôi về khép lại cửa tâm hồn
    Rồi mỗi chiều tà đợi bóng hôm
    Tự nhủ với lòng đừng thế nữa
    Dòng đời muôn mặt kẻo rơi chân!

    Hãy trải niềm thương vào cánh thơ
    Con tim nhịp đập tự bao giờ
    Cảm rung lai láng tình nhân thế
    Tất cả vào đây để thắm mơ

    Sáng ơi! Hồn Sáng của ngày xưa
    Cứ vụt bay xa giữa bốn mùa
    Đem lửa, đem hương vào biển rộng
    Hơn là ảo ảnh một chiều mưa...


    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • TOẢ SÁNG MÌNH

    Người sầu ảm đạm trải thơ
    Như chiều héo hắt, dật dờ, vấn vương
    Vọng trông trăng mộng đêm trường
    Mà đâu chẳng thấy, chỉ buồn gió lay!

    Lững lơ chuỗi hạt ai hoài
    Đọng dòng châu lệ đoạn đoài rụng rơi
    Hút sâu vào cõi tan phôi
    Trăm mong, ngàn đợi để rồi xót xa

    Ngoài kia cành rũ là đà
    Hồ thu gờn gợn, sóng xoa cạnh bờ
    Phủ giăng bốn phía lặng tờ
    Âm u, giá lạnh, hững hờ mây trôi…

    Tình yêu là thế mà thôi
    Khi phơi trải sáng khi rơi khuất tàn
    Dẫu thương tha thiết mảnh vàng
    Làm sao giữ được ảnh ngàn chuyển quay!

    Niềm mong, nỗi đợi của ai
    Bao chiều quạnh quẽ trên đài cô đơn
    Để cho da diết chập chờn
    Khát khao trông đợi gió vờn hồn sương…

    Hãy vô tư lự bên đường
    Cũng rồi một tối vầng thương toả ngời
    Đừng trông, đừng đợi, đừng chờ
    Chỉ làm héo hắt bơ phờ mà thôi

    Âm thầm tỏa sáng chí đời
    Vạn ngàn sắc thắm muôn nơi tự tìm
    Hơn là nhịp đập con tim
    Ngân bài “Lệ Đá” mãi chìm xa xôi



    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 2 tháng trước
  • HỠI TRỜI XANH

    Lặn lội qua nhà để rõ tin
    Yêu đương còn sống hoặc tan hình
    Then cài, cửa đóng, chìm hiu hắt
    Vắng lặng bao quanh, chỉ có mình!

    Một khắc trôi qua, bóng một người
    Vườn sau ra trước ngắm nhìn tôi
    Ô kìa! Huynh Sáng! Cần Thơ ghé
    Nhớ quá bạn ơi, thuở thiếu thời

    Chun rượu thâm tình cạn ngất say
    Năm xưa hai đứa thả hồn bay
    Giờ đây đôi ngả đường rong ruổi
    Kẻ bụi phong trần, kẻ lắt lay

    Nỗi nhớ niềm thương ngợp cả hồn
    Những chiều nắng tắt, rũ hoàng hôn
    Căn phòng ấm áp tình tri kỷ
    Chia sẻ cho nhau chuyện mất còn..!

    Bỗng chốc em đi chợ mới về
    Nụ cười tươi rói, tiếp chân đi
    Ra sau rồi khuất, không còn thấy
    Đến tối âm thầm mở nhạc bi

    Chế Linh quằn quại với đau thương
    Chuỗi khúc tình vương luống đoạn trường
    Còn ở nơi tôi đêm thức trắng
    Tái tê, da diết cảnh mây sương…

    Thôi rồi! Đã nát mảnh tình thanh
    Tay ấm trong tay những tối gần
    Vạn tiếng con tim ngân thổn thức…
    Giờ đây gởi trả giữa khung xanh

    Tôi hận , tôi đau bởi ngỡ ngàng
    Vì sao lại vỡ mảnh trăng vàng
    Em thì im lặng, không lần nói
    Để gió thu sầu quyện xốn xang

    Nghĩ chân lạc bước cánh vườn hoa
    Lắm bướm vờn xoay ảnh ngọc ngà
    Đành nén, chôn sâu về dĩ vãng
    Sợi tơ lầm mối tặng người ta…

    Hai mươi năm chẳn vội qua mau
    Bỗng gặp lại em, đẫm lệ trào
    Ngày ấy anh ơi! Em khóc hận
    Xa anh vì bởi nát hoa đào

    Người ta tàn nhẫn thuốc em đau
    Trong trắng đời em đã rã nhầu
    Chẳng xứng tình anh ngàn sắc thắm
    Chớ nào em phụ mảnh tình đâu!

    Trời ơi! Trời hỡi! Hỡi trời sầu...


    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group