Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 8 tháng trước
  • MỘT ĐỜI HỤT HẪNG

    Nắng đã nhạt tàn sao vẫn mãi
    Bóng hình cô gái của năm xưa
    Bờ môi, ánh mắt, lời thương nhớ
    Ẩn hiện đâu đây dưới ngọn lùa,

    Tơ tình vuột mối thành tan vỡ
    Để lại cho tim vạn khúc sầu
    Những tối đìu hiu, chiều lá đổ
    Từ trong sâu thẳm gợn luồng đau

    Ngắm trăng, trăng khuất sau hàng trúc
    Soi nước, nước trôi cuối nẻo trời
    Hóng gió, gió ngừng bên ngạch cửa
    Nhìn mây, mây giạt tận ngàn khơi…

    Vậy mà cứ mãi dài năm tháng
    Vương vấn từng cơn kéo trở về
    Để trái u hoài nơi tĩnh lặng
    Trở mình dào dạt đập lê thê...

    Có phải cung đàn đà lỗi nhịp
    Làm tan rã hết cả âm thanh
    Khiến cho bản nhạc thành vô nghĩa
    Nắn nót còn kia cũng phải đành…

    Nếu biết yêu là sẽ dở dang
    Thì thôi thuở ấy chẳng quen nàng
    Chẳng gom tất cả đưa vào mộng
    Cũng chẳng bao giờ ghé bển thăm

    Để một đời người hụt hẫng tim
    Dạ luôn thao thức nhớ thuyền quyên
    Mặc bao hương sắc vườn hoa nở
    Chỉ bóng hình thương hướng vọng tìm.


    10/10/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 8 tháng trước

  • BÓNG THỜI GIAN

    Ghế đá hãy còn đọng nước mưa
    Công viên du khách vẫn lưa thưa
    Lâm râm thỉnh thoảng dừng rơi hạt
    Trên mảng vòm đen bị gió lùa...

    Từ từ ưng ửng ánh hoàng hôn
    Loáng thoáng bên sông mấy đóm tròn
    Le lói, chập chờn như chẳng muốn
    Trải lòng trọn vẹn buổi đầu hôm

    Tôi lót đồ ngồi để nghỉ chân
    Mặc cho tâm trí thả xa xăm
    Nửa hồn sống lại và thêm nửa
    Khuây khoả nhìn xem cảnh chợ tàn

    Mới đó năm nào ở chỗ đây
    Rải dài xanh mướt mấy hàng cây
    Giờ không còn thấy, thay vào đó
    Khoảng cách mọc lên những cái quầy

    Bên kia tấp nập xuồng ghe đậu
    Lên xuống, bưng khiêng tới đỏ đèn
    Kẻ đếm, người trao kèm tiếng hẹn
    Chuyện trò vui vẻ tợ thân quen…

    Tất cả chiều nay mất hết rồi
    Chỉ còn ký ức ảnh xa xôi
    Nhộn nhàng buôn bán, tình trong mắt
    Một cõi không gian đượm tiếng cười…

    Đứng lên lần bước đến gần xe
    Nhìn lại xung quanh khắp mọi bề
    Chẳng biết vui mừng hay nuối tiếc
    Mà sao nằng nặng gót chân đi.


    11/10/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 7 tháng trước
  • CHỈ MỘT LẦN

    Da diết từng cơn trỗi điệp sầu
    Tím bầm gan ruột trộn ngàn đau
    Thênh thang bốn cõi trùng mây xám
    Đổ ập về đây ngập cả bầu,

    Phủ tối mịt mùng nẻo lối đi
    Ngỡ ngàng chới với lịm bờ mi
    Thuở nào rực rỡ hình trăng mộng
    Đối diện giờ đây nát ảnh thề

    Anh có vợ rồi sao giấu em
    Để dài canh cánh ở con tim
    Hương lòng ấp ủ nhiều mong đợi
    Bến nước nên thơ đậu chiếc thuyền

    Ước nguyện mai này đôi chúng ta
    Dựng căn lầu ái giữa vườn hoa
    Chẳng lo giá lạnh, không buồn tẻ
    Chỉ có yên vui với đậm đà

    Sớm được chào đời những bé xinh
    Gái thời giống mẹ mạnh niềm tin
    Trai như cha nó đầy nhân nghĩa
    Mái ấm yêu thương vẹn chữ tình...

    Vậy mà ôi hỡi! Bừng tia chớp
    Sửng sốt để rồi nghẹn đắng cay
    Khúc nhạc cung đàn, tranh nở đoá
    Chỉ là ảo ảnh giữa vầng mây

    Em sẽ âm thầm gửi lại anh
    Chuỗi ngày hướng vọng, nỗi bâng khuâng
    Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu mật
    Dưới bóng thời gian chỉ một lần.


    13/10/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 7 tháng trước
  • VẬT VỜ MỘT MẢNH TÌNH TRÔI

    Anh có tội, trăm lần mang tội
    Tội của anh lui tới cùng em
    Kéo dài hai chữ thân quen
    Vô tình vẽ ánh trăng lên đỉnh ngàn

    Anh có tội muôn vàn em ạ
    Bởi một thời làm gió đong đưa
    Dìu em vào giấc ngủ mơ
    Bước chân nhè nhẹ lên bờ cỏ hoa

    Anh có tội rời xa lặng lẽ
    Không một lời chia sẻ cùng Ai
    Để em khắc khoải chuỗi ngày
    Bóng chim tăm cá biết đây trở về?

    Anh có tội, lê thê tình cảm
    Trải khung trời bảng lảng gió sương
    Chập chờn ảo ảnh yêu đương
    Bất ngờ sáng sớm, vó cương lạnh lùng

    Anh có tội mịt mùng năm tháng
    Làm nhạt mờ ánh sáng đời em
    Khiến cho u ẩn con tim
    Níu ghì, buộc thắt, thuyền quyên lỡ làng…

    Chiều hôm nay lang thang nỗi nhớ
    Vương vấn lòng cái thuở mộng xanh
    Vì sao suốt mãi thời gian
    Cánh chim biền biệt, đoạn đành bỏ quên

    Để dang dở chưa tên còn đó
    Cả một đời trăn trở còn đây
    Làm cho vàng võ héo gầy
    Mảnh tình tha thiết trôi bay vật vờ.


    17/10/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 7 tháng trước

  • HỠI CHÀNG THI SĨ ĐA BUỒN

    Hỡi chàng thi sĩ đa buồn
    Sao anh ngồi cạnh ven đường ngẩn ngơ
    Đâu rồi lai láng vần thơ
    Đâu rồi năm tháng vịn sờ gió trăng?

    Thì ra chiếc bóng của nàng
    Từ trong sâu thẳm mơ màng của ta
    Hôm nay thỏ thẻ ngân nga
    Những lời han hỏi đậm đà mến thương…

    Bởi em nào phải tuyết sương
    Cũng không phận cánh ngàn phương giữa trời
    Chỉ màn ảo ảnh mà thôi
    Biến tan, tan biến và rồi vẫn đây…

    Vậy thì nàng hãy xòe tay
    Để ta nhè nhẹ nắm ai một lần
    Cho niềm dào dạt lâng lâng
    Quên đi trĩu nặng gót chân hướng về…

    Chàng ơi! Cõi lộng trăng thề
    Nay tròn, mai khuyết, chẳng hề y nguyên
    Biển cuộc đời lúc lặng yên
    Cũng khi giông gió, ngả nghiêng sóng cồn…

    Ta nàng hai mảnh linh hồn
    Gặp nhau dưới ánh hoàng hôn tím sầu
    Sẻ chia tâm sự đôi câu
    Rồi giây phút nữa nàng vào, riêng ta

    Cô đơn dõi mắt chiều tà
    Nhớ thương, thương nhớ xót xa não nề
    Âm thầm lặng lẽ bước đi
    Tìm trong diệu vợi chút gì ngày xưa.


    30/10/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 7 tháng trước
  • DAY DỨT (2)

    Lặng lẽ thời gian thấm thoắt nhanh
    Vầng trăng nửa khuyết tự bao lần
    Đêm đêm gió rít như than thở
    Kẻ ở người đi, cảnh dở dang...

    Anh đến làm chi để nhớ thương
    Nụ hôn trao tặng giữa đêm trường
    Khiến em nhớ mãi, hồn đau đáu
    Xa vắng anh rồi, lệ với sương

    Tháng năm vời vợi dõi trông hoài
    Thăm thẳm mịt mờ cuối nẻo mây
    Trên má dấu yêu còn đọng mãi
    Để lòng lưu luyến bóng hình ai

    Sao chẳng tìm em vậy hỡi anh
    Một lần rồi lẩn khuất vầng xanh
    Cho tim buồn bã, mang vương vấn
    Khắc khoải, âu sầu, giọt nhỏ canh?...

    Thuở ấy em ơi! Nghịch cảnh đời
    Khiến tình hé nhụy chợt chơi vơi
    Niềm thương, nỗi nhớ em ôm ấp
    Lặn lội tìm anh để tỏ lời…

    Đôi mình héo hắt, nén hờn đau
    Anh trở về quê, để lại sầu
    Lận đận, thăng trầm trên biển sóng
    Tan dần, phai nhạt, mất tình sâu

    Hà ơi! Năm tháng dưới hoàng hôn
    Day dứt lòng anh ghịt níu hồn
    Sao nỡ đoạn đành không trở lại
    Trọn đời vĩnh biệt cánh hoa thơm.


    01/11/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 6 tháng trước
  • ĐÔI MẮT VÀ NIỀM RAY RỨT

    Đôi mắt ửng sầu thả giọt rơi
    Đăm đăm nhìn thẳng hướng vào tôi
    Giống như căm hận hay hờn trách
    Kẻ khảy đàn ngân một sớm…rồi...

    Ngoảnh mặt âm thầm thẳng bước chân
    Trọn đời khuất bóng tận xa xăm
    Để hoài lặng lẽ theo ngày tháng
    Thương nhớ bầm gan, tím ruột nàng

    Này dáng oai hùng dong dỏng cao
    Kia đôi lóng lánh tợ vì sao
    Nọ cười thân thiện gieo ngàn cảm
    Đó nhẹ từng câu mật ngọt ngào…

    Đã khiến lòng ai nỗi vấn vương
    Đến khi người ấy vó buông cương
    Chân trời mờ mịt nào quay gót
    Bỏ lại thời gian khúc nhạc buồn!

    Phải vậy không em, phải vậy không
    Mà như tiềm ẩn giữa bên trong
    Sắc thu sậm tím màu nhân ảnh
    Giây phút tìm quên rải xuống dòng?

    Em ơi! Kẻ ấy chính là tôi
    Một thuở năm xưa dưới ánh trời
    Nửa bướm, nửa người bay lởn vởn
    Vườn xanh, suối biếc…để phai phôi

    Cảnh đời cát bụi với phong ba
    Canh cánh niềm đau bởi nguyệt tà
    Khắc khoải, võ vàng không thể chịu
    Vô tình ghé bến đậu rồi xa.


    1/11/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

  • nguyenthanhsang

    khoảng 6 tháng trước
  • ĐỂ LẶNG LẼ TỪ TỪ TRẢ LẠI EM

    Đã mất nhau rồi, mất thật rồi
    Dòng sông hai ngả rẽ chia đôi
    Bao nhiêu yêu dấu, bao nhiêu mộng
    Chỉ một mà thôi, đốt hoặc vùi...

    Chớ giữ làm gì để vấn vương
    Cho khuya canh cánh ngắm hàn sương
    Nhìn xem kết tụ dần rơi rụng
    Gợi giống tình tan khiến mãi buồn

    Em về bên ấy cứ vui đi
    Vì có hoài đâu sắc ảnh thề
    Tạo hóa an bày luân chuyển mãi
    Bèo mây tan hợp lẽ phân ly

    Rồi đây ngày tháng em làm vợ
    Sớm tối xoay tròn nghĩa sống chung
    Ấm lạnh vui buồn hay sướng khổ
    Còn đâu khoảng trống chạnh mông lung

    Lối cũ đường xưa thời dĩ vãng
    Rong rêu, cát bụi phủ lên dần
    Bước chân điểm dấu phần duyên bạc
    Sẽ tự âm thầm khoả lấp tan…

    Tôi muốn kêu trời! Một tiếng thôi
    Sao cho mật ngọt đọng bờ môi
    Thoát bay thoát sạch không còn nữa
    Để khỏi dư hương quyện bóng người

    Cho kể từ nay giữa trái tim
    Cô đơn héo hắt được im lìm
    Ấp ôm phủ kín cung đàn cũ
    Lặng lẽ từ từ trả lại em.


    27/11/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

    nhatlang.com

  • nguyenthanhsang

    khoảng 6 tháng trước
  • GIỮ LẠI ĐI ANH ĐỂ CÓ MÀ

    Sao anh lại muốn trả cho em
    Mật ngọt yêu đương của thuở nào
    Suốt cả khoảng dài ta cạn chén
    Đậm đà, ngây ngất dưới trăng sao

    Sao anh lại muốn đốt vùi đi
    Lóng lánh trong veo dãy ánh thề
    Từng toả khung trời gieo ý mộng
    Lâng lâng, dào dạt phả bờ mi

    Và sao anh lại muốn phôi phai
    Giũ sạch con tim chuỗi tháng ngày
    Ôm ấp, nâng niu ngàn nhịp đập
    Êm đềm, rung cảm nhớ về ai?

    Nào của riêng em mà phải trả
    Nào em đòi lấy lại đâu anh
    Duyên tình tan vỡ đành cam chịu
    Tất cả còn kia hãy cất dành

    Cho mảnh trăng xưa khỏi tủi hờn
    Ẩn mình thu bóng khuất đầu non
    Cho cơn gió thoảng đừng ngưng thổi
    Rải rác lá vàng cản bước chân

    Giờ đây em đã có chồng rồi
    Hai nẻo cuộc đời đứa mỗi nơi
    Khúc nhạc du dương thời dĩ vãng
    Trở thành loãng tiếng lạc chơi vơi

    Thôi thì kỷ niệm của năm xưa
    Giữ lại đi anh để có mà
    Những tối đêm đen, chiều nắng xế…
    Cánh hồn bậu bạn ở trong ta.


    28/11/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)


    nhatlang.com

  • nguyenthanhsang

    khoảng 5 tháng trước
  • CHỈ CHÚT NỮA THÔI LẠI QUÁ TẦM

    Chỉ chút nữa thôi, chẳng có gì
    Rủi ro phủ chụp đến người đi
    Thì trăng đâu vỡ, tình đâu chết
    Khiến mãi lòng ta nghẹn nhớ về…

    Chỉ chút nữa thôi, chẳng thể nào
    Trọn đời héo hắt bởi niềm đau
    Cứ đeo đẳng bám theo ngày tháng
    Níu ghịt hồn em đáy mạch sầu

    Chỉ chút nữa thôi, chốn cuộc đời
    Có nào em bị lạc chơi vơi
    Khó khăn, vất vả từng hai buổi
    Tần tảo cần lao suốt khoảng thời

    Chỉ chút nữa thôi, chẳng lạnh lùng
    Đẩy em văng xuống giữa mênh mông
    Lênh đênh, chới với theo làn sóng
    Buốt lạnh đờ thân quyện hãi hùng

    Chỉ chút nữa thôi, khỏi một chiều
    Đôi mình đối diện nỗi buồn hiu
    Dòng châu tức tưởi rơi tầm tã
    Khi hiểu vì sao rụng cánh diều…

    Anh sẽ đủ tiền lễ cưới em
    Chỉ hồng kết chặt mối lương duyên
    Thì đâu có cảnh giờ đây phải
    Muốn gọi mình ơi!...chẳng thể mình

    Cái “chút nữa thôi” quá khỏi tầm
    Để hoài vương vấn mảnh trăng thanh
    Rồi nay dưới bóng hoàng hôn đổ
    Gặp lại, trào dâng…cũng đoạn đành!


    6/12/2017
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)
    nhatlang.com


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group