Những Ngày Tươi Đẹp_Đòan Thạch Biền_ 12 Chương ( END )

  • HaiAu_PhiXu

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 11


    Suốt buổi sáng Ngọc nghỉ trực bệnh xá. Ở nhà, tôi chẳng nhận được một quyết định nào của nàng về lá thư của Minh, cũng như chẳng nhận được một chén chè nào, mặc dù nàng đã chịu lấy ký đường.

    Buổi chiều, Minh đến thăm và hỏi kết quả của lá thư. Tôi phải tường thuật lại chi tiết buổi nói chuyện với Ngọc cho Minh rõ và nói em hãy kiên nhẫn đợi chờ. Khi người con gái chịu nhận quà tặng của mình, nhất làquà tặng đó là một ký đường cát trắng tinh, họ đã hơi chấp nhận tình yêu mình rồi.

    Minh nói

    - Anh không an ủi em chứ?

    - Anh không thích người khác an ủi mình, nên anh cũng không thích an ủi người khác. Chúng ta cần sự an ủi khi thất bại, nhưng đã bị thất bại rồi có được an ủi cũng bằng thừa.

    - Anh muốn nói "Ai chết cho chết luôn" phải không?

    Tôi cười.

    - Đâu phải vậy. Nếu anh đã hết sức giúp người ta mà vẫn không thành công thì anh nín luôn. Vì an ủi người khác thật quá dễ dàng. Tự mình chưa thắng được sự đau buồn khi thất bại thì đừng bày đặt đem "gương danh nhân" ra dạy người khác. Nhưng em đã thất bại đâu mà cần đến sự an ủi.

    - Nếu Ngọc không yêu em, như vậy em chưa thất bại sao?

    - Trong tình yêu thất bại hay không là do mình. Mình yêu được người ta là thành công rồi. Nếu người ta đáp lại tình yêu đó là một sự đền bù. Không cần phải có sự đền bù chúng ta mới biết được tình yêu.

    - Vậy theo anh thất tình cũng sung sướng lắm?

    - Chứ sao. Như sự ngon miệng của một trái me chua.

    - Anh đã thất tình chưa mà nói nghe ngon quá vậy?

    - Anh thất tình thường xuyên, có ngày hai hoặc ba lần.

    - Kẻ thất tình nhiều như anh, đâu có phải là người chung tình?

    - Đúng. Nếu em hiểu chung tình là suốt đời chỉ yêu một người dù người đó có phản bội ta. Anh không thích cảnh suốt đời ngồi ôm giữ một mối tình đã đổ vỡ, để than van, để cay cú người và cay cú đời. Anh không phải là một người trung thành suốt đời với một người tình duy nhất nhưng anh là người trung thành suốt đời với Tình yêu.

    - Anh không chấp nhận câu "tình đầu là tình cuối"?

    - Không, anh yêu dài dài, đến khi sắp chết vẫn còn yêu.

    Minh bật cười.

    - Anh đúng là con dê chúa. Sắp chết anh còn yêu ai được nữa?

    - Sắp chết anh yêu cái chết của mình.

    Nhờ ngồi quay mặt ra cửa sổ, tôi đã thấy bóng Ngọc thấp thoáng sau những tàng cây ngoài vườn. Tôi chỉ cho Minh thấy và mặt em hơi biến sắc. Minh đứng dậy.

    - Để em trốn ra sau nhà.

    Tôi nắm tay Minh giữ em ngồi yên trên ghế.

    - Can đảm lên nào. Ngọc đâu có phải là con cọp mà em sợ quá vậy. Dù cho nàng có là con cọp cái đi nữa, em đã lỡ yêu nàng thì hãy rán chịu đựng cho nàng ăn thịt.

    Minh nhăn nhó.

    - Thấy em lâm nguy mà anh còn chọc quê hả?

    Tôi cười.

    - Nguy cái quái gì. Tình yêu đang nhẹ nhàng như cánh bướm đến với em, em hãy mở rộng trái tim đón nó. Nếu em bỏ chạy, Ngọc sẽ buồn vì nàng có cảm tưởng tình yêu của nàng nặng nề như con voi, khiến kẻ khác phải hoảng sợ.

    Minh phì cười. Khi phì cười người ta không còn sợ hãi nữạ tôi mong lần này tôi sẽ không "suy bụng ta ra bụng chuột".

    Minh ngồi khuất sau vách nên khi vào nhà Ngọc mới thấy em. Nàng chưng hửng nhìn Minh giây lát rồi cuí đầu e thẹn đặt chén chè lớn xuống bàn.

    - Có hai người mà Ngọc chỉ cho một chén vậy ai ăn ai nhịn?

    Nàng nói:

    - Ngọc không biết có Minh ở đây, để Ngọc về lấy thêm chén nữa.

    Minh kéo ghế đứng dậy.

    - Thôi khỏi phiền chỉ. Ngọc, Minh no rồi. Mời chị Ngọc ngồi.

    Nghe cậu em nói "no rồi" tôi mừng quýnh. Vậy là chén chè đậu xanh ngon lành kia tôi độc quyền khai thác. L'amour cést pour rien. Tình yêu có "cho không biếu không" cái quái gì đâu mà cậu em tôi "no" mau quá vậy hả? Tôi bưng chén chè đúng dậy, Minh nói:

    - Anh đi đâu đây?

    - Tôi đi ra ngoài kia ăn chè, để cho hai người tâm tình.

    Ngọc nói:

    - Anh cứ ngồi tự nhiên. Để Ngọc về.

    Tôi nói:

    - Đâu được. Ngọc hãy bỏ chút thì giờ "vàng bạc châu báu" ngồi lại đây, nghe cậu em tôi nói chuyện rất quan trọng.

    Tôi nói với Minh.

    - Em hãy rót nước lọc mời Ngọc uống và pha cho anh một tách cà phê.

    Minh cười.

    - Chưa gì mà anh đã 'lợi dụng" hoàn cảnh của em.

    Ngọc lúng túng ngồi xuống ghế. Tôi bưng chén chè ngồi xuống giường nylon húp sùm sụp. Một lúc, Minh ngồi xuống bên cạnh tôi. Đợi mãi chẳng thấy Minh nói gì, tôi thúc.

    - Có chuyện gì thắc mắc khiếu nại em nói đi chứ. đùng làm mất thì giờ "vàng bạc châu báu" của Ngọc.

    Minh ấp úng.

    - Chị Ngọc... chị Ngọc... chị Ngọc...

    Đang húp chén chè một cách ngon lành, nghe Minh lập đi lập lại điệp khúc "chị Ngọc" tôi đâm sặc, nên nổi sùng hét:

    - Chị Ngọc, chị Ngọc, chị Ngọc cái quái gì. Bộ tình em là "tình ngọng" hay sao nói chẳng ra câu.

    Ngọc bật cười. Khi bật cười người ta không còn e thẹn nữa. Giúp một người hết sợ hãi và một người hết e thẹn, vậy nhiệm vụ của tôi đến đây chấm dứt. Tôi cần phải "vù" ra khỏi căn nhà đang đầy ấp tình yêu này càng sớm càng tốt. Một người bảnh bao như tôi chẳng dại gì để mình thành "kỳ đà cản mũi".

    Buổi chiều không còn những chuyến xe đò chạy bạt mạng để dành khách dọc đường, một mình trên quốc lộ tôi phóng xe hết ga. Cây kim vận tốc vọt lên đến 80 km rồi đứng yên. ở Sàigòn, thỉnh thoảng tôi vẫn đem chiếc xe Honda 90 phân khối của mình ra xa lộ chạy thả giàn. Khi phóng xe thật nhanh người ta đã bị say tốc độ và có cảm giác lâng lâng hệt như người say rượu. Đấy chính là lý do khiến những người mê phóng xe không còn sợ hãi cái chết.

    Các nhà phân tâm học cho rằng những kẻ mê tốc độ là những người nhút nhát. Ý kiến đó có đúng với người khác không, nhưng nó rất đúng đối với tôi.

    Những lúc cảm thấy mình bất lực trước một chuyện gì, chính những lúc đó tôi thèm phóng xe nhanh như người uống rượu tiêu sầu. Nhưng trong buổi chiều này có nguyên do gì khiến tôi phải nhút nhát? có lẽ tôi đã bị nghiện tốc độ như người nghiện rượu, không cần phải có mối sầu mới uống rượu.

    Chiếc xe lao đi vùn vụt. Hai hàng cây bên đường liền nhau như một bức tường màu xanh. Gió quật vào mặt tôi ran rát và làm nước mắt chảy dài trên mặt. Tôi buồn cười và nghĩ rằng mình đã khóc. A! Nếu người ta luôn luôn khóc được một cách dễ dàng và vui vẻ như vậy, đời sống sẽ dễ chịu biết bao.

    Phố huyện hiện ra rõ dần. Nơi đây có nhiều người qua lại nên tôi giảm tốc độ xe chạỵ tôi rất sợ hãi nghĩ đến cảnh mình gây ra cái chết cho kẻ khác dù không cố ý. Có lẽ suốt đời tôi sẽ là một người nhút nhát vì không thể nào chấm dứt được mạng sống của một người khác.

    Đảo vài vòng quanh phố huyện thấy chẳng có gì thích thú, tôi lái xe đến nhà cô bé. Nắng vàng sẫm tràn ngập ở phía balcon và tôi thấy cô bé đang ngồi đọc sách ở ghế mây. Tôi bóp còi xe kêu inh ỏi. Cô bé đúng dậy vẫy tay chào rồi bỏ chạy xuống nhà dưới. Tôi tắt máy, dựng xe trước cửa. Cô bé chạy ra khỏi nhà.

    - Ông làm gì mà mặt mày lem luốc như "ông hề" vậy?

    Đưa tay vuốt mặt, thấy bụi đen bám đầy hai lòng bàn tay, tôi cười:

    - Định đến rủ em đi dự hội hóa trang.

    - Em không thích hóa trang thành "cô hề". Em thích hóa trang thành nữ sinh.

    - Vậy tôi sẽ hóa trang thành ông giáo.

    - Không. Em thích ông hóa trang thành nam sinh. Ông chịu không?

    - "Xong dồi".

    Cô bé vỗ tay reo.

    - Ông đã hứa thì ông phải làm nghe. Nếu không em sẽ nghỉ ông ra.

    Tôi chưng hửng hỏi ;

    - Bộ em tính tổ chức dạ hội hóa trang tại nhà em thật sao?

    - Đâu có, ngày mốt em đi học. Em muốn ông đi học cùng lớp với em cho có bạn.

    Chúa ơi, vậy tôi sắp thành "hề" thật rồi.

    Cô bé mời tôi lên balcon. Có một bộ bàn ghế bằng mây ở đó. Cô bé nói tôi ngồi chơi đợi em đi pha hai ly chanh Rhum. Trong lúc chờ đợi tôi cầm quyển sách trên bàn lên xem. Đó là tập thơ Paroles của Jacques Prévert. Thơ với thẩn. Tôi ngáp luôn ba cái, ném quyển sách xuống bàn rồi đúng dựa lan can nhìn khắp nơi.

    Nhà cửa nơi đây đều nằm giữa những lùm cây dừa trĩu trái, lá khua động lào xào vì gió biển thổi vào. Trên những mái nhà đó có những cột ăngten trắng bạc nhấp nháy trong ánh nắng buổi chiều. Ở phía tay phải tôi, bên kia sông nước mặn, có một dãy đồi cát đỏ lốm đốm những vạt cỏ màu xanh. Mặt trời sắp lặn, vàng óng như màu trái cam chín trong tranh tĩnh vật của cézanne.

    - Mời ông uống nước.

    Tôi quay lại, cô bé đưa tôi ly đá chanh cao cổ màu xanh trong suốt. Tôi khuấy nhẹ những hạt đường chưa tan rồi uống một hơi dài đến hết nửa ly. Mùi rượu thơm mát trong cuống họng khiến tôi uống luôn một hơi nữa cạn ly. Đưa chiếc ly không cho cô bé, tôi nói:

    - Em pha chanh Rhum ngon lắm.

    Cô bé cười.

    - Thường thôi. Nếu ông còn khát, ông uống thêm ly của em.

    Tôi vốn là người rất thành thật nên chẳng ngại ngùng tí nào khi thành thật cầm ly chanh Rhum của cô bé. Em chỉ dãy đồi cát bên kia sông và hỏi tôi:

    - Ông thích đồi cát kia không?

    - Thích lắm. Tôi ước ao vẽ được màu sắc của nó trong buổi chiều nay vào một bức tranh.

    - Em cũng thích nó lắm. Mỗi chiều em đều đứng nhìn nó cho tới khi bóng tối phủ đầy. Đố ông biết nó trông giống cái gì?

    - Một con ngựa ngã quỵ giữa lối đi. Như câu thơ của Prévert em đã đọc tôi nghe.

    - Không phải đâu. Nó chính là nấm mồ.

    - Một nấm mồ?

    - Phải. Nấm mồ của mặt trời. Ông nhìn kìa, nó đã chôn mặt trời ở dưới.

    Đúng như lời cô bé nói: Mặt trời khuất sau dãy đồi cát, ánh nắng vàng úa còn hắt lên trông thật thê thảm. Dãy đồi kia chính là mấm mồ chôn mặt trời rạng rỡ. Nhưng nói chuyện chết chóc là quái gì cơ chứ. Tôi hỏi lảng sang chuyện khác.

    - Má em có ở nhà không?

    - Má em bận việc phải trở lên Đà Lạt rồi.

    - Sao em không trở lên Đà Lạt học tiếp?

    - Khí hậu trên đó không hợp với sức khỏe của em. Má định cho em vào Sàigòn học, nhưng em đã chán cảnh ồn ào náo nhiệt. Em xin má ở lại đây học trường huyện. Học ở đâu cũng có chữ vậy, phải không ông?

    - Nhưng em vào học trường Việt có theo kịp không?

    - Em không biết nữa, nên định học dự thính vài ngày xem sao. Em sẽ vào học lớp 12A.

    - Vậy em sẽ học chung một lớp với Minh.

    Cô bé cười.

    - Với ông nữa.

    - Sức mấy mà người ta chịu cho tôi vào học.

    - Những ngày đầu niên khóa chắc họ không kiểm soát kỹ đâu. Ông cứ vào học với em vài buổi cho vui, giúp em khỏi bỡ ngỡ giữa các học sinh chưa quen.

    Tôi cười nói

    - "Xong dồi". Tôi sẽ hóa trang thành một nam sinh, bạn em.

    Cô bé mời tôi ở lại ăn cơm tối với em, nhưng tôi từ chối vì phải về trả xe cho Minh. Tôi hẹn sẽ đến rủ em đi học vào sáng mốt. Tôi phóng xe như bay chạy trở về. Gần đến nhà tôi sang số hai chạy băng qua những rẫy đậu phụng, đậu xanh đã nhổ hết, làm cát bụi bay mù. Bóng tối đã nhập nhòa ở những tàng cây táo rậm rạp trong vườn. Minh đứng đợi tôi ở cửa thấy tôi em chạy ra đón.

    - Em cứ tưởng anh bị tông xe vì anh cứ hay chạy bạt mạng.

    - Anh còn yêu đời mà. Sao chuyện của em có khá không?

    Minh mỉm cười nói:

    - Hy vọng đã vươn lên.

    Tôi nói:

    - Vậy là được rồi. Cứ từ từ mà tiến.

    Rồi tôi kể cho Minh biết chuyện cô bé sẽ đi học cùng trường, cùng lớp với em và thêm cả tôi nữa. Minh trợn mắt nói:

    - Anh không đùa chứ?

    - Thật thế quái nào được. Anh chỉ học đùa ít buổi thôi. Em hãy cho anh mượn một chiếc quần xanh nào mới nhất, anh không muốn bị đuổi ra khỏi lớp trong ngày khai giảng vì tội không mặc đồng phục. Nhưng em nhớ đừng nói cho ai biết chuyện này nghe.



    Khi đến đón cô bé đi học, tôi đã đứng ngây người như phỗng đá nhìn em trong chiếc áo dài màu trắng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô bé mặc y phục Việt Nam và trông em rất "ngộ". Cô bé hơi đỏ mặt, em hỏi:

    - Em có gì khác lạ mà ông nhìn kỹ vậy?

    - Trông em giống y chang một... nữ sinh.

    Cô bé chun mũi.

    - Em không giống nữ sinh thì giống y hệt cô giáo à? còn ông hóa trang khéo lắm, trông ông giống y hệt một nam sinh.

    - Một nam sinh ngu đần nhất lớp. Vì mặt mày già khằn như tôi mà còn ngồi học lớp mười hai, chứng tỏ đã thi rớt ít nhất hai chục keo.

    Cô bé cười. Em mở cặp vải có những ô vuông xanh đỏ, lấy ra một quyển vở đưa cho tôi.

    - Ông hãy cầm lấp một quyển vở, vào lớp chịu khó ghi chép học hành đàng hoàng để sang năm thi đậu.

    - Thôi dẹp. Cầm sách vở ghi chép mỏi tay lắm. Vào lớp chỉ cần nhìn cô giáo là tôi đủ thuộc bài.

    Nhìn đồng hồ đeo tay thấy còn sớm, tôi rủ cô bé đi uống cà phê trước khi đến trường. Chúng tôi vào một quán ăn của người Tàu. Buổi sáng quán đông nghẹt khách, chúng tôi phải ngồi ngoài hiên trên những chiếc ghế thấp. Tôi gọi cho cô bé một ly "xây chừng", tôi một ly "pạc xỉu" và một đĩa "pánh bao". Những người ngồi ở bàn bên cạnh trố mắt nhìn chúng tôi như một hiện tượng lạ. Chắc huyện lỵ này chẳng bao giờ họ thấy có một đôi học sinh nào, dám cặp kè ngồi uống cà phê và hút thuốc tỉnh bơ như chúng tôi.

    Trên viả hè đã có nhiều cô cậu học sinh mặc quần áo mới náo nức đến trường. Tự dưng tôi cảm thấy náo nức đến trường như họ. Dời xa mái trường trung học cách đây sáu năm, tôi đã quên hết những cảm giác bừng nở trong ngày khai trường. Ở đại học người ta không còn bắt gặp được những cảm giác ấy. Cảm giác náo nức được mặc quần áo mới, được gặp lại bạn cũ, được ngồi trong lớp học tường vôi mới quét thơm nồng, được chiêm ngưỡng những thầy giáo, cô giáo mới.

    Tôi uống vội ly "pạc xỉu", ăn nhanh ba cái "pánh bao". Tôi nắm tay cô bé hòa nhập vào đám đông học sinh đang lũ lượt đến trường.

    Buổi sáng hơi lạnh. Ngôi trường đông như ngày hội. Rộn rã tiếng cười nói: Một vài nữ sinh mặc áo len ngắn tay, màu sắc nổi bật trên những chiếc áo dài trắng tinh. Những cây Phượng, me tây, cây muồng hình như cũng mặc áo mới, màu lá mướt xanh. Dãy lầu, ngày tôi mới đến, còn xây cất dở dang, hôm nay đã xây xong. Nước vôi mới quét vàng tươi rạng rỡ.

    Cô bé giật mạnh tay tôi.

    - Ông quăng điếu thuốc đi. Học sinh gì mà phì phà luôn miệng coi chừng bị đuổi ra khỏi trường bây giờ.

    Tôi bật cười quên vai trò của mình là một nam sinh đi học ké. Tôi búng điếu thuốc xuống sân cát và dùng mũi giày dụi tắt đốm lửa.

    - Anh Thanh.

    Tôi giật nảy người khi thấy bé Phượng cùng mấy cô bạn đang bước đến gần. Trong chiếc áo dài màu trắng, trông em cao và lớn hơn khi mặc áo bà ba ở nhà. Cô nhỏ cười hỏi:

    - Anh đi đâu mà lạc vào đây?

    - Anh đến đây xin... dạy học.

    - Xạo. Đi xin dạy học mà mặc quần xanh áo trắng như học trò. Anh định vào đây chọc mấy cô nữ sinh phải không? Để em đi "méc" ông Tổng giám thị.

    Tôi níu tay cô nhỏ đứng lại.

    - Thôi mà. Để anh "làm ăn" một chút mà.

    - Không được. Nhà trường không chấp nhận học sinh bê bối như anh.

    - Bê bối gì đâu. Anh mặc đồng phục đàng hoàng. Anh cũng có giấy vào lớp như mọi học sinh khác vậy.

    - Giấy vào lớp của anh đâu?

    Kẹt quá tôi nói đại.

    - Giấy của anh, Minh giữ rồi.

    May thay, Minh đã lù lù đi đến. Là học sinh đàn anh trong trường nên trông em rất hách. Minh hất cằm hỏi bé Phượng.

    - Lộn xộn gì vậy nhỏ. Tao "mời" anh Thanh đi học với tao cho vui.

    Bé Phượng gục gục đầu nói:

    - Được rồi, em về "méc " ba tội anh rủ anh Thanh đi học.

    Minh bật cười.

    - Trời đất ơi! Tưởng mày "méc" rủ đi đánh billard tao mới sợ, chứ rủ đi học thì tốt quá rồi. Dám ba còn thưởng cho tao nữa.

    Một hồi kẻng vang lên chát taị tiếng kẻng như tiếng réo gọi của tuổi thơ khiến tôi xúc động. Đã từ lâu rồi, tôi không còn được nghe tiếng kẻng quê mùa đáng yêu đó nữa. Ngay những năm cuối ở trung học, trường tôi đã thay tiếng kẻng bằng những hồi chuông điện reo vang như báo hiệu giờ chiếu phim ở các rạp ciné.

    Tiếng kẻng có mãnh lực kỳ lạ, nó khiến tất cả học sinh răm rắp tuân theo mệnh lệnh. Bé Phượng thôi cãi cọ. Em vội vàng cùng bạn bè đến xếp hàng trước lớp. Tôi và cô bé cùng theo Minh đến xếp hàng dưới tàng một cây me cành lá rập rạp, không để một tia nắng xuyên qua.

    Vào lớp, tôi và Minh ngồi bên nhau trên chiếc ghế ngay sau lưng cô bé. Và chúa ơi, giờ học đầu tiên tôi bị bắt buộc phải học chính là giờ "Triết". Một cô giáo mặc áo dài màu xám rêu, tóc cắt ngắn đúng trên bục gỗ thao thao giảng "Triết lý là gì?".

    Cũng câu hỏi đó, tôi đã thắc mắc nhiều năm nhưng vẫn chưa giải quyết xong, có lẽ tại những người dạy tôi toàn là các giáo sư già. Hôm nay, nhờ cô giáo trẻ tuổi, xinh đẹp giảng dạy, tôi đã hiểu được chút chút.

    Cô nói, triết lý chỉ là thái độ tra hỏi đến nền tảng sự việc, triết lý không nằm ở trong những câu trả lời mà nó nằm ở trong những câu hỏi: Ví dụ đặt câu hỏi: con người từ đâu mà có? Đó là một câu hỏi triết lý. Các anh chị hiểu không?

    Cả lớp đồng thanh đáp:

    - Hiểu.

    Cô giáo chỉ Minh.

    - Anh hãy đúng dậy, cho tôi một câu hỏi có tính cách triết lý.

    Minh lúng túng đứng dậy. Tôi nhắc nhỏ cho em nghe và Minh lập lại.

    - Thượng đế có thật hay không?

    - Đúng rồi. Cám ơn, anh ngồi xuống.

    Cô giáo chỉ sang tôi.

    - Anh này, hãy cho tôi một câu hỏi khác.

    Minh lấy tay che miệng cười và nói nhỏ.

    - Oan gia lại gặp oan gia.

    Tôi đứng dậy đáp.

    - Thưa cô, ví dụ em hỏi "cô có yêu em không? "

    Cả lớp cười ồ lên như thác đổ. Cô giáo đỏ mặt mím chặt môi gõ mạnh tay lên bảng gỗ. Lớp học im lặng dần. Cô giáo quắc mắt nhìn tôi, gằn từng tiếng.

    - Anh phải xin lỗi tôi. Nếu anh không muốn tôi gọi anh là học sinh mất dạy.

    - Thưa cô, chính nhờ cô gọi em là một học sinh mất dạy, nên câu hỏi của em mới có tính cánh triết lý vì nó đã đụng chạm đến vấn đề đạo đức.

    Cả lớp vỗ tay reo vang. Đúng. Đúng.

    Cô giáo mím chặt môi gõ mạnh lên bảng gỗ. Khi lớp học im lặng, cô giáo nói nhỏ nhẹ.

    - Anh nói cũng có lý. Nhưng câu hỏi của anh không phải là câu hỏi tốt nêu ra trong lớp học.

    - Thưa cô, một câu hỏi liên quan đến vấn đề đạo đức không phải là một câu hỏi tốt và cần thiết sao?

    Cô giáo có vẻ hơi lúng túng vì lời ngụy biện của tôi. Đùa với một người đồng môn học với mình như vậy là đủ rồi nên tôi nói:

    - Thưa cô. Cho em đặt câu hỏi khác rõ ràng hơn. ví dụ: Chết rồi con người đi về đâu?

    Như gỡ được nước cờ bí, cô giáo mỉm cười nói:

    - Cám ơn anh đã đưa ra một câu hỏi tốt.

    Đấy có phải là một câu hỏi tốt?

    Mãi đến khi tan học về, tôi mói biết mình đã ngu đần nêu ra một câu hỏi xấu, vì câu hỏi đã gây cho cô bé thắc mắc về cái chết.

    Trên đường về, cô bé không còn vui tươi như lúc đến trường. Em cúi đầu im lặng đi bên tôi mặc cho tôi đã nhiều lần gợi chuyện. Khi chúng tôi sắp chia tay nhau để ai về nhà nấy, cô bé mới nhìn tôi hỏi:

    - Ông có biết, chết rồi con người đi về đâu?

    Tôi nói:

    - Em hãy dành câu hỏi đó cho cô giáo dạy triết của em.

    - Em không có thì giờ để hỏi cô giáo. Em muốn biết câu trả lời của ông.

    Nhìn đôi mắt đầy lo âu của em, tôi lúng túng tìm cách nói dối cho em được an lòng.

    - Chết rồi em sẽ lên Thiên Đàng.

    - Chắc không?

    - Chắc. Vì chúa đã phán những cô gái khi chết còn quá trẻ đều phải được lên Thiên Đàng.

    - Còn ông, chết rồi ông đi đâu?

    - Tôi phải xuống Địa Ngục.

    - Tại sao vậy?

    - Vì tôi đã nói xạo quá nhiều.

    - Đáng kiếp. Em sẽ lên Thiên Đàng một mình.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group