Hoa Lưu Ly Không Về - Từ Kế Tường [20 Chương - HẾT]

  • MyAnh

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 19

    Buổi chiều Thẩm đang ngồi học bài thì Trúc tới, cơn bão đã tàn nhưng mưa vẫn còn lay bay, Trúc đứng giũ áo mưa dưới chân cầu thang, tóc của cô bị ướt và gương mặt Trúc trắng xánh. Tuy nhiên Trúc cười thật tươi hỏi:

    - Anh Thẩm biết tin gì chưa?

    - Mấy hôm nay mưa bão đầy trời, anh giam mình trên căn gác này đâu có đi ra ngoài mà biết? Thẩm hỏi.

    - Huyền đi Sài Gòn về rồi, rất may mắn, bác sĩ đã mở bột và cái chân của Huyền sẽ bình thường như xưa. Bây giờ anh tới thăm Huyền 0?

    - Đi với Trúc à? Thẩm hỏi.

    - Anh chở em đi, có bận gì 0?

    - Chờ anh 1 chút.

    Thẩm khóa cửa nhà và chở Trúc ra đường. Trời se se lạnh và mờ đục. Những hạt mưa rắc nhẹ lên vai áo, nếu 0 có nỗi lo về Thoi Tơ thì thời tiết như thế này đối với Thẩm rất thú vị biết bao.

    - Vẫn 0 có tin tức gì của Thoi Tơ à? Trúc hỏi:

    - Không, anh đang sốt ruột. Hy vọng trời hết mưa Thoi Tơ sẽ về tới - Thẩm nói như tự an ủi mình.

    - Lần này về anh đừng cho Thoi Tơ đi biển nữa.

    - Làm sao anh ngăn được khi Thoi Tơ bảo là đi thăm ba má cô ấy.

    - Lâu nay ba má Thoi Tơ 0 về trong này à?

    - Hai vợ chồng bác ấy ở luôn ngoài biển.

    - Thoi Tơ thật tội nghiệp.

    Hôm nay nhà Huyền có không khí khác hẳn, chị Nhiên mở cửa cho Thẩm và Trúc với nụ cười thật tươi.

    - Huyền vừa mới nhắc Trúc đó - Chị Nhiên nói:

    - Huyền ngủ hay thức vậy chị Nhiên - Trúc hỏi:

    - Cô ấy đang nghe nhạc trong phòng khách.

    Thẩm và Trúc bước vào, Huyền đang ngồi trong ghế sa lông chợt ngẩng lên. Niềm vui làm cho người ta đổi khác 1 cách nhanh chóng. Huyền 0 còn vẻ héo úa và buồn phiền trước đây nữa, cô lộng lẫy trong bộ quần áo kiểu mặc nhà mà xanh nhẹ có chấm trắng, mái tóc dài óng ả thả xuống vai, gương mặt hồng hào rạng rỡ.

    - Thẩm đến chia vui với Huyền đấy. Trúc cười.

    Thẩm ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Huyền. Anh châm thuốc hút và nói:

    - Nghe Trúc bảo cái chân Huyền 0 sao cả anh rất mừng.

    Huyền xúc động nói:

    - Khi bác sĩ mở bột và khám lại em rất lo lắng. Chụp phim xong, bác sĩ báo kết quả eem mừng muốn khóc được. Đúng là như 1 giấc mơ.

    - Như vậy là Huyền phải tổ chức ăn mừng mới được - Trúc ôm vai Huyền nói.

    - Cũng định đấy chứ, chủ nhật tơi' nhằm sinh nhật của Huyền sẽ tổ chức luôn 1 lần. Huyền nói.

    - Hay lắm - Trúc reo lên - Mời đông đủ bạn bè tơí dự nghen!

    - Tất nhiên rồi.

    Huyền đứng lên, tay cầm lấy cây nạng dựng bên cạnh. Cô chống nạng và bước loanh quanh trong phòng. Huyền đứng lại ở 1 góc xa và vui vẻ cười như 1 đứa trẻ con lần đầu tiên mới biết đi.

    - Huyền đi nạng có thấy khó khăn lắm 0? Thẩm ái ngại hỏi:

    - Lúc đầu thật là khổ, nhưng bây giờ thì quen rồi. Khi cái chân thật sự lành em sẽ bỏ nạng và tập đi - Huyền ngượng ngùng cười. - Giống như 1 đứa trẻ vậy.

    Trúc đùa:

    - Huyền đi nạng coi cũng ...có duyên lắm đấy, nên mời ông thợ chụp hình tới chụp 1 "pô" để làm kỉ niệm kẻo sau này quên ngày tháng đáng nhớ này.

    - Làm sao mà quên được - Huyền cười - Chắc chăn' sẽ nhớ tới chết thôi. Thẩm dụi mẩu thuốc vào cái gạt tàn, qua cánh cửa sổ màu xanh, cơn mưa nhẹ vẫn đan những sợi mỏng bên ngoài.

    - Anh Thẩm và Trúc uống nước nhé. Huyền hỏi.

    - Trời lạnh thấy mồ mà uống nước gì? Trúc nói.

    - Hay là uống cà phê nóng?

    - Được đấy, bây giờ mà có tách cà phê đen thì tuyệt.

    - Chờ 1 chút sẽ có ngay, chính tay em pha cho anh Thẩm uống. Huyền cười.

    - Nhưng cái chân của Huyền như vậy thì làm sao? Thẩm lắc đầu - Nhờ chị Nhiên đi.

    - Không sao đâu, em tự pha thi mới ngon được. Còn cái chân của em hả? Huyền cười - Nếu bây giờ anh rủ em đi chơi phố em cũng có thể đi được như thường.

    Huyền háy mắt cười và chống cây nạng bước ra nhà sau. Thẩm và Trúc im lặng lắng nghe tiếng nhác phát ra từ chiếc máy cassette để trên đầu kệ sách kê sát tường. Những bài hát Pháp lời Việt rất quen thuộc nhưng nghe lúc nào cũng thấy hay.

    - Huyền có mấy bài hát hay quá. Trúc khen.

    - Trúc thích những bài hát này nữa à? Thẩm hỏi.

    - Thích chứ, hôm nào em phải nhờ nhỏ Huyền thâu lại mới được.

    Chị Nhiên bưng lên 3 ly cà phê thơm ngát. Chị cười nói:

    - Của cô Huyền pha đấy, cà phê đặc biệt chính gốc Di Linh đó nghen.

    - Huyền đâu rồi chị? Trúc hỏi.

    - Cô ấy lên bây giờ.

    Huyền xuất hiện sau lưng chị Nhiên, mái tóc dài của Huyền được tết nhánh và buộc bằng 2 mảnh vải màu tím. Huyền cười nói:

    - Mình bưng 0 được, nên phải nhờ chị Nhiên.

    - Như vậy cũng là giỏi lắm rồi. Trúc cười.

    - Uống cà phê thử xem có ngon 0?

    - Chắc chắn là phải ngon hơn quán của nhỏ Xuyến, cà phê ở đâu đấy Huyền? Thẩm hỏi.

    Huyền nheo mắt hỏi:

    - Em đố anh Thẩm đấy?

    - Vậy thì anh chịu thua.

    - Anh uống cà phê đi rồi mới nói được, chưa uống làm sao biết cà phê ở đâu? Huyền cười.

    - Anh Thẩm khôn qúa, chưa noi' đã chịu thua - Trúc háy mắt.

    - Thà chịu thua còn hơn nói trật.

    Thẩm nhấp 1 ngụm cà phê, lúc nãy chị Nhiên bảo là cà phê Di Linh, dĩ nhiên nó 0 từ Di Linh ...bay về đây được. Nghĩa là do Huyền mua từ chuyến đi Đà Lạt vừa qua. Thẩm nhìn Huyền bảo:

    - Em mua trong chuyến đi Đà Lạt vừa rồi phải 0? Huyền gật đầu.

    - Lẽ ra, nó là quà của anh, em định mang đếnnhà nhưng lúc đó thấy anh ...thù ghét em thậm tệ nên thôi. Bây giờ em mang ra pha cho anh uống đấy.

    - Như vậy là Trúc được ....ăn theo, phải 0?

    - Không, Trúc cũng có phần quà, nhưng hồi đó hình như Trúc ...ghét Huyền thậm tệ nên hôm nay cho uống chung - Huyền cười.

    Tuy chỉ là 1 cáh nói, nhưng Huyền ngụ ý bài giải 1 vấn đề nặng nề đã xảy ra và còn đè nặng trong tâm trí của Thẩm. Anh rít 1 hơi thuốc dài, thở khói, lòng Thẩm nhẹ tênh như những chiếc bóng mưa ngoài kia.

    - Anh thấy cà phê thế nào, phát biểu cảm tưởng đi chứ. Trúc cười.

    - Rất ngon.

    - Rất ngon thôi sao, còn phải nói thêm là rất "đậm đà" . Trúc háy mắt.

    Thẩm cười, anh hiểu rằng Trúc vừa nói 1 câu đầy ngụ ý. Huyền cũng nhấp từng ngụm cà phê nhỏ, đột nhiên sự im lặng đè nặng trong căn phòng lạnh gía, Huyền nhìn ra ngoài trời mưa, đôi mắt cô vốn đã u buồn, sâu thẳm giờ càng xa vắng thêm hơn. Thẩm 0 biết Huyền đang nghĩ gì trong giây phút này.

    - Khi nào mời bạn bè tới dự sinh nhật Trúc sẽ tình nguyện đi mời giúp cho. Trúc nói.

    - Chắc chắn phải nhờ Trúc rồi - Huyền cười - Anh Thẩm nhớ tới dự nhé?

    - Nếu 0 có gì trở ngại. Thẩm cười.

    - Thôi bây giờ Huyền nghỉ đi, cho cái chân mau lành, tụi này về.

    Huyền đi nạng, tiễn Thẩm và Trúc ra cổng, nụ cười của Huyền khuất sau giàn hoa giấy mà những chùm hoa đỏ thẩm đã mờ nhạt trong màn mưa.

    - Như vậy là mừng cho Huyền - Trúc nói sau lưng Thẩm.

    - Trúc có nghĩ rằng sau 1 tai nạn nào đó con người ta như sống lại bằng 1 cuộc đời khác 0? Thẩm hỏi.

    - Có thể lắm.

    - Huyền bây giờ thay đổi nhiều qúa.

    - Thay đổi đáng mừng hay đáng buồn vậy anh Thẩm. Trúc cười hỏi.

    - Tất nhiên là đáng mừng. Với trường hợp của Huyền anh thấy tai nạn vừa qua là 1 điều ...may mắn, dĩ nhiên cho riêng bản thân Huyền.

    - Tai nạn là 1 điều ...may mắn, anh nói chuyện gì lạ thế?

    - Không lạ đâu cô bé ạ, với người này nó là sự rủi ro, nhưng với người khác có thể là 1 điều may mắn, biết đâu được.

    - Vậy nếu bây giờ anh gặp tai nạn thì sao, rủi ro hay may mắn? Trúc hỏi.

    - Chưa biết.

    - Anh khôn qúa hà. Trúc cười khúc khích sau lưng Thẩm. Tới dưới chân cầu Thẩm dừng xe lại và nhảy xuống trao xe cho Trúc, anh nói:

    - Thôi tới đây được rồi, anh muốn đi bộ về nhà.

    - Anh 0 sợ bị cảm nữa sao?

    - Cảm cũng là ...1 tai nạn, biết đâu tai nạn lại là 1 điều may mắn. Thẩm cười.

    Trúc lườm Thẩm và quay xe trở lại. Anh đi lên cầu và dừng lại nhìn xuống dòng nước đục đang chảy xiết phía dưới, vẫn những cánh hoa 0 tên màu tím đỏ lặn chìm trong những lượn sóng và 0 biết trôi về đâu. Gió rất lạnh tạt vào mặt Thẩm. Có 1 người câu cá neo ghe trong tán cây cổ thụ gie ra mặt sông, ông ta ngồi bất động như 1 pho tượng trên mặt nước.



    Được sửa lần cuối bởi MyAnh vào ngày khoảng 2 10 năm trước với 1 lần trong tổng số.

Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group